Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Allisagi] Những Câu Chuyện Nhỏ

Noel Noa x Isagi Yoichi

NovelToon
Noel Noa
Noel Noa
NovelToon
Louise Bạch Tạng
Louise Bạch Tạng
Muahahaha! Tác giả Louise Bạch Tạng đã trở lại rồi đêy
Louise Bạch Tạng
Louise Bạch Tạng
Sau thời gian điện thoại hư thì cuối cùng tui cũng có thể comeback lại với bà con. Hạnh phúc vl
Louise Bạch Tạng
Louise Bạch Tạng
Sau đây sẽ là truyện ngược KaiIsa
" Em thích anh!" " Kinh tởm! Tránh xa tôi ra." .... " Mày không phải con tao!" " Cút đi!" ...... Chốn không nhà, không nơi để về cũng chẳng có bạn bè. Yoichi dường như lâm vào bóng tối mịt mù. Em là Gay. Thì sao chứ? Đó là tình yêu của em kia mà? Ba mẹ hai người thật độc ác đấy. Em dần khép mình hơn với thế giới ngoài kia. Chẳng nói chuyện hay nữa lời làm quen. Em cô đơn lắm. Cho đến một ngày. Giữa cái nắng hạn đầy hè.Hắn đến một tên lãng tử đẹp mã dừng lại kế gốc cây đào kế bên em. Hắn là Kaiser. Hắn cao ngạo đẹp trai như một vị vua. Hắn đưa em ra khỏi bóng tối kia. Em cũng chỉ mở lòng đôi chút với hắn. Nhưng dạo gần đây em lại rất lạ. Thấy hắn là mặt em đỏ ửng cả lên. Hắn đẹp lắm! Mái tóc màu vàng với đuôi màu xanh. Em thật sự đã thích hắn rồi ư? Em cùng hắn ở chung. Hắn đối sử với em rất nhẹ nhàng và ấm áp. Hắn cho em chút niềm tin nhỏ nhoi nhưng rồi... " Haha, mày nghĩ tao yêu nó thật à? Không bao giờ! Nó kinh tởm lắm! Làm sao tao yêu nó kia chứ. Không phải vì vụ cá cược với bây thì tao đã đá nó đi từ lâu rồi!" Hắn nói với đám bạn. Hắn đâu biết em đã nghe hết tất cả. Lời nói của hắn khiến em hoàn toàn sụp đổ. Em đau lắm. Không có bạn bè, chẳng còn bố, mẹ và giờ đây cả người thương cũng ghét em. Em lại rơi vào bóng tối. Em đi từ con đường, từ gốc cây, từ nơi lần đầu em gặp hắn. Bóng cây anh đào nay chỉ còn thân xác trụi lơ. Cùng với đó là cái lạnh của tiết trời. Em gặp hắn mùa hạ hè, tạm biệt hắn lúc đông lạnh bắt đầu qua. Lanh quanh thật lâu thì cuối cùng em cũng về nhà nơi mà em cùng hắn đang ở. Vào trong...nơi này tối đen như mực. Chỉ có chút ánh đèn từ bên ngoài cửa đổ vào, chiếu sáng được đôi chút. Em chẳng thèm bật công tắc đèn mà đi thẳng vào bếp. Cầm lấy con dao mà em thường gọt trái cây cho hắn. Đi một mạch lên phòng tắm. Đống cửa lại. Dòng nước từ vòi đổ ra, em rạch vào cổ tay mình một đường thật sâu. Như cắt đứt tình em của em cho hắn. Nước vẫn cứ chảy mãi cho đến khi đầy bồn tắm. Đáng nhẽ dòng nước ấy sẽ thật trong và lạnh nhưng cớ sao? Giờ nó chỉ có màu đỏ thẩm nhưng tình yêu. Em ngồi dựa vào bồn tắm. Quần áo đều ướt hết. Em đau lắm nhưng tất cả chẳng đau bằng tình yêu của em. Rồi mọi thứ của em dần trở nên mờ và...chấm hết... Em ngủ rồi, em sẽ ngủ một giấc thật sâu và rất lâu. Đây sẽ là một khoảng thời gian dài để em quên đi tình yêu của mình... Hơn 20 phút tiếng sau... Kaiser về nhà với ít dâu trên tay. Không hiểu sao hôm nay hắn thấy mấy quầy bán dâu lại nhớ đến những gì em từng nói. " Dâu tây rất ngon! Chúng đỏ mọng và xinh xắn như tình yêu của em dành cho anh."- câu nói vang trong đầu hắn. Chẳng nghĩ nhiều hắn đã mua dâu về cho em. Ngẫm nghĩ lại những lời mình đã nói lúc buổi chiều. Hắn quá đáng quá nhỉ? Chỉ vì thể diện mà nói thế. Nếu em biết chắc chắn sẽ rất buồn. Chắc lần sau hắn sẽ không nói thế đâu ha? Về nhà với tâm trạng khá vui vẻ. Hắn vào nhà. Nơi đáng ra sẽ sáng đèn nhưng hôm nay lại tối đen một màu. Trong nhà chẳng thấy bóng em. Nó làm Kaiser lo lắng. Hắn chạy lên lầu tìm nhưng vẫn chẳng thấy. Trong nhà chẳng thấy bóng em. Nó làm Kaiser lo lắng. Hắn chạy lên lầu tìm nhưng vẫn chẳng thấy. Khi mở cánh cửa nhà tắm ra. Hắn dường như đã sụp đổ. " Em ơi! Em ơi! Dậy đi! Anh mua dâu! Mua dâu cho em nè! Em ơi! Đừng bỏ anh! Em bỏ anh thì anh biết, biết sống sao đây! Em ơi!" Hắn nói. Cố kêu em dậy nhưng giờ đây em chẳng còn trả lời hắn. Hắn hoảng loạn pha lẫn sợ hãi. Em bỏ hắn! Bỏ hắn ư? Lỗi? Lỗi là do hắn? Hắn đã sai! Nên em ơi! Tỉnh lại đi! Hắn yêu em! Yêu em lắm. Đừng bỏ hắn! Ôm lấy cơ thể của em. Nó còn ấm. Hắn vội bồng em chạy đi. Chạy thật nhanh đến bệnh viện. Hắn không muốn người hắn yêu chết! Hắn muốn ở bên em. Ở bên em mãi mãi. Nơi phòng cấp cứu sáng đèn. Hắn bên ngoài đau khổ chờ đợi. Từng giây từng phút cứ thế trôi qua. Cho đến khi đèn chuyển màu. Hắn vội vàng hỏi bác sĩ. " Bệnh nhân không sao. Cũng may là đưa đến bệnh viện kịp thời. Máu mất nhiều nên sẽ bị kiệt sức. Người nhà chỉ cần bồi bổ vài hôm là ổn." Bác sĩ nhìn con người vội vàng kia liền nói. " Cảm ơn, tôi vào trong được chứ?" Hắn gật đầu hỏi bác sĩ. " Cứ tự nhiên, tôi xin phép." Bác sĩ đáp lại rồi bỏ đi. Kaiser vào trong phòng bệnh. Em nằm trên giường. Máu đang được truyền vào từ tay em. Nhìn em nằm trên giường hắn sót lắm. Lặng lẽ đến gần giường. Hắn ngồi trên ghế cạnh giường em. Nắm lấy tay em xoa nhẹ. " Sao lại nghĩ quẩn như thế? Em đúng là đồ ngốc mà." Kaiser nói. Hắn vuốt nhẹ gò má em. Hắn đau lắm. Hắn sợ lắm. Hắn đau vì hắn đã tổn thương em. Hắn sợ, hắn sợ em sẽ bỏ hắn. Để hắn chưa kịp nói tiếng yêu thì đã mãi mãi câm lặng. " Ư~" em khẽ nheo mày mờ mắt. Trước măt em chính là vị hoàng đế cao ngạo, là tình yêu của em. Đây là thiên đường ư? Hãy ngắt má em một cái thật đau để em rõ đây là mơ hay thật. " Yoichi đừng bỏ anh. Hức...anh xin lỗi!" Hắn thành khuẩn ôm em khóc lóc. Chẳng thể làm được gì. Em cũng đành chấp nhận về bên hắn. Cuộc sống của em dần tốt hơn. Khi khoa học đã chứng minh đàn ông có thể sinh con. Em cuối cùng được thỏa mãn ước nguyện. Em yêu Kaiser và hắn cũng vậy. Gia đình nhỏ của em đã đón thêm thành viên. Con bé là Victoria với ý nghĩ chiến thắng. Em yêu gia đình nhỏ của mình dù ngoài xã hội có ra sao. Em vẫn yêu gia đình nhỏ của mình và mãi mãi như vậy. The end...

Vợ tôi mất não

" Ừm hừm! Xin chào mọi người! Tôi...là Nasei đây. Chào mừng các bạn đã đến với series ' Vợ tôi...Mất Não'!" " Như các bạn đã biết. Tôi đã kết hôn với mối tình từ khi tôi còn ở tuổi chưa bẻ sừng trâu nói thô là Trẻ Trâu đấy. Ừ thì kể qua loa là vợ tôi là một người mất não." " Ok tôi biết các bạn đang nghĩ gì!" ' Eo ôi anh ơi. Muốn có vợ bây giờ còn khó hơn cả mò kim đây biển đấy anh.' " Tôi hiểu chứ. Nhưng tôi phải kể ra." " Vợ tôi vừa trẻ vừa đẹp lại còn đáng yêu. Đã thế lại còn là Omega trội nữa đấy. Tôi phải công nhận 1 điều rằng em ấy rất thu hút ánh nhìn. Nhưng! Nếu ở bên nhóc con đó thời gian lâu tôi phát hiện ra rất nhiều thứ về em ấy." " Vợ tôi mỗi sáng thức dậy cứ như người trên mây. Kiểu sáng dậy quay ra : 'Anh là ai?' 'Anh đã làm gì tôi!' 'ĐỒ KHỐN NẠN!' Như thế đó. Tôi vẫn thắc mắc tới giờ bản thân vẫn yêu em ấy được cũng hay." " Nhưng điều làm tôi nhớ nhất cuộc đời chính là khoảng thời gian chúng tôi chưa kết hôn. Ok lúc em ấy thức dậy và nhìn tôi. Tôi đã rất sốc khi em ấy hỏi : " Ủa? Anh là ai?" Vâng cú sốc đầu đời của tôi. Quên hàng bên trên đi bởi vì nó là sau này. Còn khi đó là chúng tôi mới bên nhau. Tôi quay sang hỏi vợ mình rằng. " Em không nhớ anh là ai à?" Vâng và câu tôi nhận lại được chính là... " Ưm...Hong biết nữa... Cũng hong biết nữa...Hong biết..." Em ấy nói với tôi. Gương mặt ngu ngơ đến khó tin. Mãi đến sau này nó cứ tiếp diễn. Đi siêu thị thì bỏ quên tôi. Đi chơi thì để tôi lại ở trung tâm thương mại. Mỗi lần đi chơi tôi đều như trong trẻ. Lượt bỏ 7749 câu chuyện... Ồ live stream cũng dài rồi nhỉ? Hình như bây giờ là 5 giờ chiều đã quá giờ cơm trưa nhưng chưa đến giờ cơm tối. Vẫn còn ăn cơm tró được. Đúng! Vợ tôi mất não! Nhưng em ấy là vợ mất não của tôi." Kết thúc live stream dài trên màn hình. Streamer Nasei tắt máy. Ví ngân hàng tăng nhanh do Donate của fan. " Nè nè lúc nảy đánh hay lắm Nagi!" Cậu chàng với mái tóc màu đen phần gáy lại vàng như ong nói. " Đánh hay lắm. Cậu múa Phơ Lô ghê lắm." " Chồng ơi~" Phía cửa vọng ra tiếng nói trong trẻo. " Ơi~" Ngọt ngào đáp lại giọng nói ngọt ngào ấy. Cạch! " Cuối cùng cũng được ôm chồng~" Thân ảnh nhỏ nũng nịu nhào vào lòng chàng Tây cao lớn. Họ là cầu thủ bóng đá. Tây có Nhật có. Đa phần đi ra từ Dự Án Blue Lock cách đây 5 năm. Dự Án để lại ấn tượng lớn cho giới bóng đá. Các Tiền Đạo xuất chúng do hlv Ego đào tạo ra. Để lại dấu ấn là tại World Cup. Sau đó họ bí mật mang một người đến. Người được mệnh là vợ tương lai của họ. " Chu~ Yoichi nhớ các anh lắm~" Thân ảnh nhỏ hôn lên má anh chàng tóc đen dài 1 bên. Mắt xanh ngọc với long mi dưới khá dài. Thân hình cao to cơ bắp. " Hiu hiu!" Em cọ má mình vào má gã ta. Vợ mà anh chàng Nagi nhắc đến chính là em. Ngoài việc là cầu thủ ra anh chàng có có nghề phụ chủ yếu cho vui đó là Streamer với trên là Nasei. Vợ của họ được nuôi từ bé. Hiện giờ bọn hắn từ 21 đổ lên lớn hơn em hẳn 6 tuổi đổ lên. Có cả mấy ông chú trên 30 nhưng không sao. Vốn từ nhỏ Yoichi đã rất ngoan. Bảo gì nghe nấy. Em luôn bên cạnh bọn hắn đến khi sắp tốt nghiệp cấp 2. " Hình như hôm nay em thi chuyển sinh đúng không?" Aiku hỏi em. " Vâng ạ! Em đừng Top1 đó!" Em tự hào nói. Vốn không muốn Bố Đường của mình thất vọng nên em học tập rất tốt. Luôn đứng Top1 và được cấp học bổng. Bất lực với độ trẻ con của em. Adam chỉ xoa nhẹ đầu em rồi ôm vào lòng. Em thật sự rất nhỏ. Lọt hỏn trong cơ thể to lớn cơ bắp của hắn. Gu em nó khác người lắm. Em phải công nhận chồng mình rất đẹp nhưng cái nết...Cũng do tên Ego đó hết. Huấn luyện sao giờ cái tính cách phải gọi là chỉ có em chịu được. Đáng sợ không biết bao nhiêu lần đi dự tiệc lớn cùng lễ trao giải doạ các đoá hồng MC và các mỹ nữ khác. Lí do nhân phẩm nên là chỉ có em cưới bọn hắn. Chỉ đợi 3 năm nữa thôi là làm chuyện trọng đại. Còn bây giờ cứ nhẹ nhàng yêu em là được. Không hẳn là cần tình dục trong lúc này. Đôi khi cũng thể hiện tình cảm bằng cách phương Tây là những cái hôn. Nhẹ có, hôn lâu có. Nó nhiều đến nổi chỉ trong 1 tuần chẳng biết em hôn bọn hắn bao nhiều lần. Nhưng bây giờ không phải đang rất hạnh phúc sao? Cứ tận hưởng đi. Sửa này tính tiếp. _________+++++_________
Louise Bạch Tạng
Louise Bạch Tạng
vì tui lười tạo nhân vật nên các bồ đọc vậy nhé. Bye~

Chuyện mùa hè tại Blue Lock

Tiếng ve sầu kêu ve vãng bên tai. Tia nắng chói chang gắt gổng khiến người khác dễ mệt mỏi. Tại 1 căn nhà to to gần núi tại 1 vùng quê vắng vẻ êm ái. Trước nhà là những bông hoa đủ màu sắc đua nhau nở rộ khoe nhan sắc của mình giữa cái nắng gắt ngoài kia. Mái hiêng nhà có vài chậu lang màu trắng và vàng nhạt trên trên khúc cây gỗ. Căn nhà như hoà mình vào thiên nhiên ở nơi này. Vù vù. Tiếng quạt gió vang lên. 1 thiếu niên tóc đen với phần vàng ở gáy trong như ong đang vừa ngồi cầm quạt kế bên là quạt gió vù vù nhưng cũng không xua tan cái nóng. " Yoi-chan~ bật điều hoà đi mò~" Thiếu niên giọng than phiền với tay lấy cốc nước ngọt mát lạnh trên khây trái cây ướp đá mát rượi. " Tiền điện tháng rồi cao lắm đó! Em mới kéo mọi người đến nơi này cho đỡ nóng đó! Giờ mà ở Tokyo hay Osaka chỉ có nước mà 24 giờ ở trong nhà tắm thôi đó! Nếu nóng anh có thể vào nhà mà." Cậu bé nhỏ nhắn đáp lại thiếu niên kia. Mái tóc màu xanh đen với 2 sợi cỏ nhỏ nhỏ dựng lên thể hiện cảm xúc. Đôi mắt to tròn với con ngươi màu xanh tím trong veo xinh xắn chưa đầy sự kiên quyết. Đôi môi đỏ ao mọng nước đáng yêu bậm lại giận dỗi. Má bánh bao phồng lên tỏ vẻ giận nhưng lại vô cùng đáng yêu. Nước da trắng hồng mịn màng. Em rõ nổi bật trong cái nắng này. " Huhu nhưng nóng quá đi." Anh chàng Bachira lăn qua lăn lại nói. Như 1 đứa trẻ mà giận bé con kia. Bé con đó là Isagi Yoichi. Bảo bối của Lão Ego chết tiệt đáng ghét. Ẻm đáng yêu lắm luôn. Đã thế đùi lại to mà mềm nữa. Còn thơm thơm nằm bao thích. Ẻm cao có m57 à. Nhỏ nhắn trong dĩa huông xễu. Yoichi dễ dàng làm dao động bọn kiêu ngạo tại Blue Lock đấy. Vì đáng yêu với ngây thơ quá. Hiện tại cả bọn đang được nghỉ ngơi vì cái nóng đáng ghét này. Do ở trên Tokyo nóng quá nên em ấy kéo cả bọn đến vùng quê Miyagi sống vài tháng để đỡ nóng hơn. Ẻm lựa 1 căn nhà rất đẹp rộng rãi đủ 1 bầy ở và mát mẻ với cùng vì gần cây cối. Cách ngôi nhà gần 100m theo đường đất thì có 1 ngôi làng nhỏ bán đồ ăn. Con đường đến căn nhà này rất đẹp. Ruộng lúa bao quanh 2 bên đường. Cây cối xanh tươi mát mẻ trong thật đẹp. Mỗi ngày em sẽ đi chợ vào sáng sớm và về vào lúc 8h với đồ ăn cả ngày cho mọi người. Lâu lâu xiêng xiêng đi bắt cá để ăn nữa. Chưa kể ở nơi này còn có nguyên vườn rau đỉ loại muốn ăn gì ra hái cả trái cây nữa. Cả bọn chỉ vừa mới chuyển xuống đấy được vài ngày thôi. Chắc cũng hơn 2 ngày rồi. Ở với Yoichi rất tuyệt nha. Nước ngọt đều do em tự làm bằng những nguyên liệu hái từ vườn như nước ép hay những loại nước lạ em bảo là học từ Việt Nam. Như : Nha đam hay atisô đỏ. Uống rất ngon và mát. Tài nấu ăn của em cũng chẳng thể chê vào đâu. Nhưng điều khiến cả bọn lag nhẹ là : Ở dưới quê đồ rẻ hơn trên thành phố nhỉ? Nhưng rau nè. Salat trong mấy siêu thị tại Tokyo bán đắt muốn chết. Xuống đây nó rẻ mạt luôn mà muốn ăn thì có thể ra vườn hái nữa. " Meguru à. Ngồi dậy nào em còn phải làm việc nữa. Em chưa làm bữa trưa đó." Yoichi bất lực với bé ong đáng yêu này. Bản năng làm mẹ không cho phép em phũ với anh ấy. " Huhu khum mún đâu. Anh chỉ muốn ôm Yoi-chan hoy à!" Bachira đáp lại ôm em cứng hơn. Sau 1 lúc thuyết phục tên Ong vàng nhõng nhẽo nào đó thì em cũng có thể đi làm việc nhà. Quét nhà, lau nhà, dọn dẹp rồi nấu bữa trưa. " Yoichi ơi~" Cậu bé Tàn Nhan Pablo từ trên lầu đi xuống trên tay ôm gấu bông kêu em. " Sao vậy Pablo? Anh thấy nóng à?" Em hỏi cậu chàng. " Không có. Anh chỉ mún ngủ cùng Yoichi cơ~" Pablo nũng nịu ôm em. " Xin lỗi nhé. Em phải làm việc rồi ạ. Để lác nha." Em đáp lại anh chàng rồi nấu tiếp nồi canh đang dở. Sau khi xong bữa trưa em ra vừa hái ít trái cây. Bọn kia chắc chưa thức đâu. Em cũng vừa dỗ Bachira và Pablo ngủ lại rồi. Cái nóng mùa hè rõ mệt mấy cục zàng của em ngủ lâu như vậy là đúng rồi. Em hái 1 rỗ trái cây. Mang đến con suối kế nhà rửa sạch rồi mang vào nhà gọt vỏ. Để vào hộp đậy nấp bỏ vào tủ lạnh. Phần còn lại thì em làm nước ép. Sau khi làm xong tất cả em lên phòng kêu cả bọn dậy. Bước vào...1 tụi nam nhân cao to lực lưỡng nằm ngủ khắp nơi trên nền nhà với nệm và 1 cái chăn mỏng. Máy lạnh bật hù hù mát mẻ. Mấy ổng ngủ ngon lành luôn ý. Em chọn người gần mình nhất để đánh thức. Nhưng mà...nhìn mấy ông đáng yêu quá đi em không nỡ. Cả tên Ego nữa. Ổng ngủ ngon quá kìa. Trên thành phố xô bồ lắm thôi thì ta về quê. Làm ruộng và trồng rau nuôi cá. ' Mấy anh ấy dễ thương quá đi'- em suy nghĩ nhìn cả bọn. Em bên cả bọn từ lúc Blue Lock mới bắt đầu đến khi nó kết thúc và cả bọn trở thành cầu thủ. Cố gắng hết mình để giúp cả bọn. Em cũng được đón nhận dù không ra sân. Do thể chất em không mấy tốt nên chỉ có thể làm quản lí ( vợ ) chăm sóc họ thôi. Nhưng đâu ngờ lại rơi vào lưới tình của em sớm như vậy. Thời gian dài tiếp xúc mới rõ con người em ra sao. Em rõ đáng yêu chăm cả bọn từng li từng tí. Ưm~ Em nhìn Rin khẻ nhíu mày sau đó dụi mắt ngồi dậy ngáp dài ngáp ngắn. Sau đó là cả bọn kia cũng dậy dần. " Yoichi." Otoya dang tay muốn được em ôm. Em cũng thuận theo mà ôm anh chàng Ninja này. " Nước rửa mặt em chuẩn bị sẳn rồi đó các anh làm xong có thể xuống ăn trưa." Em nói. Tay xoa nhẹ đầu chàng trai dụi vào lòng mình. " Cảm ơn em nhé." Yukimiya đáp lại em thuận tay xoa đầu em. Em đi xuống nhà để cả bọn vscn. Khi xuống đã có đồ ăn và nước ép mát rượi. Và thằng Shidou! Nó vác bản mặt ở kế em làm mẹ gì!? Đã vậy nó còn hôn cái chốc lên má em nữa! Thằng khốn cơ hội. Bố chưa hôn cái nào cho hôm nay đây. Tuyên án tử hình mày! Nói chứ giờ đói rồi. Tao đi ăn. Không rảnh cãi lộn. " Yoichi em vừa đi đâu về vậy?" " Em vừa từ làng về. Mấy bác nhờ em vào làng giúp chút việc ạ." Anh chàng Adam thấy em từ cửa về liền thắc mắc hỏi. " Em mang gì về vậy?" Gagamaru từ sau xuất hiện nhìn thùng cái thùng giấy trên tay em liền hỏi. " Mấy bác ở làng bảo trời sắp bão rồi ạ. Nên chuẩn bị ít đồ để giữa ấm với đuổi mũi với mấy con trùng chui lên từ sàn nhà. Bọn giun sẽ chui lên đó ạ!" Em đáp lại. Để thùng giấy lên bàn. Bên trong có những cây cỏ chống con trùng với ít thuốc đuổi côn trùng. " Hể!? Bão hẻ? Vậy sẽ bão mấy ngày dị?" Neru hỏi em. "Khoảng 5-6 ngày gì đó ạ. Chút nữa em đi hái rau củ với mua thịt về trữ. Em nghe mấy bác nói lần này bão lớn với kéo dài nữa." Em vừa cất đồ vừa nói. Sẳn tay xịt bình xịt đuổi côn trùng quay cửa sổ và kẻ hở trong nhà. " Nè nè cho bọn anh phụ em đi~ chứ chuẩn bị nhìu thứ như vậy em không mệt hẻ?" Nanase nói với em. Thật ra là đang cảm thấy tội lỗi khi không giúp em được việc gì. " Các anh chắc chắn làm được chứ?" Em với ánh mắt nghi hoặc nhìn cả bọn. " Chắc chắn là được!" " Vậy à. Thế giúp em đi mua đồ ăn trữ nhé." Em nói. Lấy giấy ghi những thứ cần mua. _ Cá, Thịt Bò, Thịt Heo, Thịt Gà. Hạt nêm, Tiêu, Muối, Đường, Bột Ngọt, Dầu Ôliu, Dầu ăn, Sữa, bột Cacao. Chocolate. Bột mì, bột gạo, bột làm bánh,..... Những thứ cần mua được ghi trong giấy. Người em tin tưởng là : Loki và Noa. Còn về rau em dặn Kunigami cùng Naruhaya và Aoshi hái. Có gì hái đó đừng hái cỏ là được. Còn trái cây Rin, Sae, Shido, Raichi đi hái. Vài thằng ở lại. Aiku, Yukio đi câu. Không thằng nào có quyền lên tiếng và than. Sau đó là lấy củi là nhiệm vụ của Bachira và Nanase. Shuto cùng Haru giúp em dọn nhà. Darai cùng Iragasi thì đến đền ở làng giúp mấy bác dọn dẹp và sửa chữa kiên cố ngôi đền trước khi bão. Ness giúp em rửa đồ. Anh chàng Kaiser cùng Erik giúp em giặc quần áo. Kurona thì xếp quần áo đã khô cùng Nagi. Phần chia công việc hết rồi. Em thì phải xịt chóng côn trùng để chúng đừng lên nhà. " Đi mua đồ...đi mua đồ..." Loki nhìn tờ giấy trong tay. Đến những cửa hàng mà em dặn. Loki cùng Noa làm rất tốt nhiệm vụ. Cả hai thằng đi với tiền về với đồ. Giúp em rửa sạch rồi cất vào ngăn đá tủ lạnh. Chris cùng em đang làm bữa tối. Nhiệm vụ thì hoàn thành tốt đó trừ vài thằng. " Con mẹ nó!!! Rõ ràng bố hái nhiều quả hơn mày mà!!! Tại sao Yoichi chỉ khen có mình thằng khốn Sae thế!!!!" Raichi tức giận vừa nói vừa rửa táo. Hiện giờ cả bọn đang ở phòng bếp rộng lớn giúp em rửa rau cùng trái cây. " A nào" Em đưa trái dâu tây đỏ mọng xem như phần thưởng cho thằng chó điên Raichi đó. Xem như tha thứ rồi. Sau khi lặc rau cất vào hộp bỏ vào tủ thì em làm mứt với bánh cho ăn. " Hôm nay mọi người làm rất tốt. Cho các anh nè." Em nói. Cần dĩa bánh trên tay. Đặt xuống bàn kèm lời khen ngợi. Tâm trạng có vẻ tốt hơn nhờ bánh quy và bánh kem của em. Cả mứt dâu nữa. Cốc sữa chocolate ngon quá đi. " Vẫn là Yoichi thương tớ~" Bachira nũng nịu trên đùi em. Thật sự thì giờ hạnh phúc lắm luôn. Căn phòng khách dù to nhưng có tình yêu nhỏ nhỏ hạnh phúc to to của bọn này đối với em là đủ. Không biết đến khi nào em mới nhận ra thứ tình cảm ấy. Sao em lại ngây thơ như thế chứ. Em nên nhận ra tình cảm của họ đi kia kìa. Nhưng họ đâu biết... ' Muốn hôn các anh ấy quá đi! Mình muốn...mình yêu các anh ấy! Làm sao bây giờ!? Nhỡ các anh ấy biết thì sao!? Các anh ấy sẽ ghét mình mất!!!! Làm sao đây!?" Tâm trí Isagi rối loạn. Em hết mình vì cả bọn. Quan tâm chăm sóc như vậy cũng có lí do chứ bộ. Em yêu cả bọn muốn xĩu. Nhưng lại không dám nói vì ngại và phần sợ bị từ chối. Thật sự thì duy trì như vầy cũng chẳng tốt cho 2 bên thế nên cần một bên mở lời. Nhưng trước tiên phải lo chuyện này... " Hức...oaoaoaoa!" Tiếng khóc đáng yêu vang lên trong 1 căn nhà sáng đèn. Bên ngoài bão ầm ầm rất lớn. Mưa không ngớt mà liên tục đổ xuống mặt đất và những căn nhà. Những kẽ lá cây nó cũng xuyên qua mà lao thật nhanh xuống mặt đất cứng cáp nay đã mềm nhũn đầy bùn. Cả bọn mới phát hiện 1 bí mật của Isagi. Đó là ẻm sợ mưa với sợ sấm. Lúc mưa đến là ẻm đã có vẻ run run rồi. Lại bám dính người nữa. Thậm chí ẻm không thể làm gì nếu không có ai kế bên khi trời mưa. Ẻm như bé mèo con ghét mưa vậy. Mặt ũ rũ giận dỗi xen lẫn là đối mắt ngấn nước sẳn sàng khóc bất cứ khi nào. Nhưng mà...bảo bối rất sợ sấm nha. Và đỉnh điểm của lúc đó là... *RẦM!!!!!!!!!!!!!!* Tiếng sấm thật to tia sét đánh ngang bầu trời khiến cả làng loé sáng. Cùng với đó là vài tia sét khác bay xuống liên tục. Và bé con nhà họ đã khóc rất lớn. Ẻm ôm Nagi đến cứng ngắt. Vai nhỏ run run. Áo của Nagi ướt 1 vùng to. Cả bọn thì...luốn cuốn cả lên. Không 1 chút kinh nghiệm tình trường, không 1 chút gì về khái niệm dỗ người yêu. Không 1 chút gì về dỗ crush. Mọi thứ đều mờ mịt. Chỉ còn cách dỗ em ngủ rồi quay qua bàn chuyện. Phân mỗi thằng ở bên em mọi lúc mọi nơi. Từ nay đến khi hết bão phải ở bên cục cưng đó. Giờ cũng tối nên em ngủ cùng cả bọn luôn. Nằm trong lòng Reo. Em tận hưởng sự ấm áp từ người anh ấy. Dù mấy nay nóng thiệt nhưng bão cái là khác liền. Nhiệt độ thay đổi chống mặt. Gió hù hù lạnh lẽo. Lại kèo theo nước mưa lạnh ngắt. Có thể nói không khí lạnh đến đáng sợ. Cũng may là Yoichi có chuẩn bị sẳn mớ chăn ấm trong tủ rồi nên giờ cũng ok hơn. Cửa sổ cũng đống kín lại. Tránh mưa tạc vào. Isagi như bé thỏ nhỏ mà ngủ trong lòng Reo. Anh chàng cũng thuận theo mà ôm em vào lòng. Thân hình em vốn nhỏ nhắn và eo em thì nhỏ xíu nên rất dễ ôm. Vuốt nhẹ bụng nhỏ của em. Nếu trong đó mang 1 đứa con của anh thì sao nhỉ? Nhưng anh không thể độc chiếm em cho bản thân rồi. Lỡ bàn với bọn kia là chia đều nên cũng đành chấp nhận việc chung vợ. Mưa cứ ào ào như thế tới tận sáng. Buổi sáng mưa có vẻ nhẹ hơn nhưng vẫn lớn. Em thức dậy cùng lúc Chigiri vừa vào phòng kiểm tra em. " Hyoma-san" Vừa thấy mỹ thiếu nữ Chigiri Hyoma em liền chạy đến ôm anh chàng. Dụi má mình vào lòng ngực của anh. Chigiri nhìn em phì cười. Cái tên Reo kia thức dậy trước mà xuống tầng hầm đá bóng cùng bọn kia rồi. Để em trên đây với anh đấy. VSCN cho em rồi. Thay quần áo. Do trời mưa nên khá khó chịu. Nóng không nóng lạnh không lạnh nên chọn vải Cotton mềm với thoáng dễ chịu hơn. Em bận áo thun dài đến đùi che cả quần. Quần đùi ngắn lộ ra cặp đùi trắng nỏn nà của em. Trong em đáng yêu quá đi. Dẫn tay em xuống nhà. " Hyoma-san mọi người đâu rồi ạ?" Em hỏi anh chàng "Họ đang ở dưới hầm tập bóng ý. Em ăn sáng đi rồi xuống dưới cùng anh nhé." Anh đáp lại em rồi cầm bữa sáng đến cho em. Bữa sáng là bánh mì Sandwich kèm với Chocolate nóng. Ngon mún xễu. Ăn xong em được Chigiri bonus thêm cho ly nước ép. Ăn xong em nắm tay anh chàng xuống dưới tần hầm. Nói là tần hầm thế thôi. Chứ nó thật ra là 1 sân bóng siêu rộng đó nha. Tất cả dều do 1 mình bé Yoichi chuẩn bị cho mọi người trong thời gian rảnh đó. Vừa xuống em đã thấy trận đấu của Rin với Sae. Anh em tương tàn là có thật. Cảnh này thật yên bình làm sao... . . . . . . Isagi cầm quyển Album em tìm thấy trong tủ quần áo. Nó vẫn còn mới lắm. Bìa ngoài màu trắng hình như là Album đám cưởi của em thì phải. " Mama~" 1 bé con đáng yêu nằm trên giường lớn kêu mẹ. " Aizz! Cục cưng xem Album của ba mẹ nhé." Em bồng bé con ấy lên cùng chồng mình ôn lại kì niệm. " Mẹ! Con về rồi!" Từ ngoài 2 bé con bận đồng phục lớp 1 vừa về. Kế bên có thêm 1 bé lớp 2 nữa. Trong bé nào cũng đẹp và đáng yêu cả. " Mấy đứa lên rửa mặt thay đồ đi. Xuống nhà mẹ cho các con xem thứ này." Em nói với bọn nhỏ. Sau đó lật từng tấm ảnh kể chuyện cho con nghe. Đến tối khi đã khuya. Bọn nhỏ đã ngủ hết. Và em vẫn ngồi ở sofa đợi người thương về nhà. " Vợ ơi~" nghe tiếng từ ngoài cửa em liền chạy ra ôm lấy những người đó. " Em nhớ các anh lắm." Em nói. Hôn nhẹ lên môi Rin. Đúng vậy đã hơn 8 năm ngày em kết hôn với bọn đó. Sau khi kết thúc dự án Blue Lock em liền nhận được lời cầu hôn đầy lãng mạn của cả bọn. Em hạnh phúc lắm. Đồng ý ngay mà. Và đương nhiên tình yêu của bọn đó đối với em chỉ ngày một lớn chứ chẳng vơi đi nổi một milligram nào cả. Chỉ ngày càng to bự. Vì sao yêu em thế à? Hãy xem cách em yêu chồng mình đã. Thế nên kết luận rằng chân lí cuộc đời là đây chứ đây. Chồng em hiện đang ở thời điểm quá đỉnh cao của sự nghiệp vang dội này và em luôn ủng hộ họ. Scandal đối với chồng em chỉ là con số 0 vì họ đã có vợ và con. Báo lá cãi cũng chẳng có gí phải ngán cả. " Ư~ con đang ngủ mà~" Em ôm cổ Baro nói. Mấy đứa nhỏ đang ngủ ở phòng kế bên nhỡ- Chưa kịp nghĩ hết thì cú thúc mạnh vào trong em. Chạm đến tử cung nhạy cảm. . . . . . " Thôi mà cục cưng~" Ta có cảnh 1 bé con giận dỗi úp mặt vào gối không thèm nhìn ai. Và cảnh dàn mỹ nam dỗ bé. Tối qua làm cho đã giờ thì em khỏi đi. Em hận! Lần nào về nhà cũng thế! Em hận!!!! Nói chứ em thương dữ lắm nên không giận lâu đâu. " Baba ơi! Mama bị sao vậy ạ?" Bé con nhỏ bé hỏi ba mình vì sao mẹ lại đi khặp khuểnh. " Tối qua ba mẹ tập thể dục ý mà. Con không cần để ý đâu." Yukimiya xoa đầu bé nói. Hết. Nay bà siêng nên đăng nhiều chap.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play