Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Sương Rơi

Đại học Tĩnh Lam

Mùa hè đại học năm ấy, gặp được em là điều may mắn. Em lạnh và đẹp như giọt sương, rơi xuống đáy mắt tôi khiến khóe mắt hơi cay lại muôn phần đặc biệt ___________ Các cậu thiếu nhiên, các cô thiếu nữ hào hứng bước chân vào cánh cửa đại học, lòng họ vui sướng vì cuối cùng bản thân cũng đã thực sự trưởng thành. Trường đại học Tĩnh Lam không gọi là quá nổi trội, nhưng đa phần học sinh cũng xuất thân từ con nhà giàu. - Tư Vũ, mẹ mày kêu mày ra nước ngoai sao mày không đi? Hợp Bằng lên tiếng, cậu cũng thuộc con nhà giàu, có bố mẹ làm nhà báo liên thông tỉnh. Tư Vũ nhàn nhã gác chân lên bàn, nếu nói Hợp Bằng là công tử, thì Tư Vũ gọi là đại thiếu gia. " Tao không quen" - Trước sau gì mẹ mày cũng lôi mày qua đó thôi. À mà dì ấy nhờ tao trông mày đấy. Tao nghĩ mày lớn chừng này cũng cần người trông á" - Hợp Bằng rút ra điếu thuốc, lại chợt nhớ đây là lớp học, không phải quán bar, liền mau cất vào. Tiếng chuông reng vào học, thầy cô giảng viên ai nấy đều lật đật tới lớp, trong khi bọn con gái thì son môi chải chuốt, bày ra thái độ khinh khỉnh, đám con trai cũng không thua kém gì, ngủ gục, ngồi chễm chệ trên ghế như thể đang ở nhà. - Tao thấy cái trường này không biết học hành ra sao? Hơi lo- Hợp Bằng thì thầm vào tai Tư Vũ, dù 2 ngày đi học, đêm làm trùm quán bar, trái lại học rất giỏi. - Chắc không – Tư Vũ ngáp ngắn ngáp dài, gục đầu xuống bàn. Trong lớp, cậu là đẹp trai nhất, nhưng cũng là người tỏ vẻ lười nhác nhất, chính vì thế bọn con gái đa số chỉ nhìn chứ không ham. Không biết cậu đã ngủ tới đâu, lại nghe loáng thoáng thấy tiếng cô giới thiệu, rồi còn ai mới chuyển trường, cậu cũng lười ngẩng đầu, không quan tâm. - Xin chào, tớ là Tử Du, tớ chuyển từ Hà Bắc tới đây, mong các bạn chiếu cố - Một cô gái có khuôn mặt trái xoan, buộc tóc đuôi gà, mặt không son phấn nhưng vẫn trông rất đẹp. Một vẻ đẹp không trộn lẫn. Cả lớp đồng thanh ồ một tiếng, bọn con trai nhốn nháo lên vì vẻ đẹp của cô, còn đám con gái ghen ghét ra mặt. " Bên bạn nữ ngồi gần cuối kia còn chỗ trống, em tới đó ngồi đi rồi chúng ta vào lớp học" – Hình như cô giáo cũng không được thích Tử Du lắm Cô khẽ gật đầu, nhẹ nhàng đi tới chỗ ngồi, sau đó lấy trong cặp ra năm viên thanh socola nhỏ, chia cho 2 bạn bàn trên, bạn ngồi bên cạnh, và 2 thiếu gia bàn dưới cùng " Đây là quà làm quen, mong chúng ta sẽ à bạn bè lâu dài" – Cô ngượng ngùng nói. - Ai là bạn chứ, trả này – Hai người bàn trên bĩu môi, ném kẹo về phía cô, bọn họ là chị em sinh đôi, Vân Lam với Vân Tĩnh, nhưng khuôn mặt không giống nhau. - Hai bọn tôi cũng thế - Hợp Bằng ném 2 thanh kẹo từ phía dưới lên chỗ cô, cậu biết Tư Vũ rất không thích ăn ngọt nên liền trả lại. Hơn nữa để cậu ta mà biết, không chừng cô sẽ bị chế giễu đến khóc mất. Cô cảm thấy hụt hẫng vì lời nói của bọn họ, đành chỉ biết cười gượng. Sau đó, cô nhìn bạn học kế bên " Kẹo này tớ lấy, sau này chúng ta là bạn cùng bàn" – cô tên Thư Kì, nhìn mặt lanh lợi, trông khá hoạt bát. Sau đó cô bóc kẹo ra ăn ngay trong lớp.

Bị ăn hiếp (1)

Tư Vũ cảm thấy xung quanh thật ồn ào, đành phải mở mắt, ngẩng đầu, chẳng có gì thay đổi. Giọng cậu khó chịu " Chuyện gì mà ồn thế ?" - Người mới thấy sang bắt quàng làm họ - Hợp Bằng vừa chép bài vừa lơ đãng nói " Giải quyết xong rồi, cậu ngủ tiếp đi". Tử Du nghe được, liền biết ám chỉ mình, lòng cô khó chịu nhưng không thể nói được. Nhà cô nghèo khó, chạy từ vùng xa lên đây đã là một kì tích, trước khi đi mẹ đã dặn cô phải biết giữ kẽ, hòa thuận với bạn bè. Như vậy thì ông trời mới chiếu cố cho cô ở lại được. - Đứa nào? – Giọng cậu có vẻ tỉnh hơn, tiếng xôn xao lúc nãy đã làm cậu dần tỉnh. Cậu nói một câu nghe thật thách thức. Hợp Bằng chỉ cây bút về phía trước cô. Tư Vũ thấy cô là con gái, không thèm chấp nhất Lúc ra về, đám con gái trong lớp có rủ cô tối đi chơi, bọn họ nói tiện thể làm quen để hiểu rõ nhau, liền hẹn nhau ở quán bar trung tâm thành phố. " Cậu mới tới đây nên chắc không biết chỗ đâu, để tối chúng ta hẹn nhau ở trường rồi cùng đi" – Thư Kì xấn lên khoác tay cô, nhà cô tiểu thư này giàu có nhưng lại không kiêu căng giống bọn họ. - Như vậy có được không, có tiện cho cậu không? - Tử Du ái ngại hỏi, tự nhiên cô nhận được lòng tốt của mọi người như vậy liền thấy không quen cho lắm. Thư Kì vỗ vai cô" Trời ạ, không có gì mà không tiện hết, tớ đây là đang muốn làm việc tốt" Buổi tối, mỗi cô gái đều ăn diện những bộ đồ đắt tiền, cùng nhau đi vào quán bar, trông họ chẳng giống học sinh chút nào. Ngồi đợi chừng 5 phút, cả đám đều đến đông đủ. Thực ra bọn họ chỉ muốn lôi cô tới đây để hành hạ, nhìn bộ dạng của cô ta là biết con nhà nghèo. - Này, con nhỏ kia, biết tụi tao kêu mày tới đây làm gì không? - Đột nhiên một i trong đám lên tiếng hỏi cô, trái ngược với sự hào nhoáng của bọn họ, hôm nay cô chỉ mặc sơ mi với quần jeans Cô nghe được anh thanh lạnh lẽo từ bọn họ, có chút ngạc nhiên lẫn sợ hãi " Các cậu không phải nói là tới đây chơi sao?" Giọng cô rụt rè - Bọn tao không ngu đi chơi với đứa nhà quê lại còn nghèo như mày. Mày không bằng con Kitty nuôi- Vân Lam là người có quyền nhất đám, liền mạnh dạn nói. Kitty là tên con chó nhà cô ta nuôi Ở phía trong góc đối diện, là Hợp Bằng với Tư Vũ, 2 người hầu như ngày nào cũng tới đây " Tư Vũ, là con nhỏ hồi sáng làm ồn mày đấy. Cô ta đang bị bọn con gái trong lớp giáo huấn kìa" - Hợp Bằng khều tay cậu xem trò vui - Ồ, vậy nó tới đây rồi tí nữa chặn đường nó qua đây – Tư Vũ nổi hứng, liền nghĩ trò. Bên kia, Tử Du bị tát một cái thật đau, móng tay giả của bọn họ sượt qua mặt cô, rướm máu, cô không phản kháng, chỉ có thể nắm góc áo sơ mi thật chặt. Nếu bây giờ nói lại, bọn họ không chừng sẽ giết chết cô mất, cô vẫn còn muốn sống, sống hèn mọn, vẫn phải sống. Đến khi bọn chúng đánh hả hê, thì trên người cô nút áo sơ mi cũng gần như rơi vãi, tóc tai bù xù, trên mặt còn tươm máu. Cô ngồi nán một lát, rồi chuẩn bị đứng lên đi khỏi nơi thối nát này. Bỗng có một chị xinh đẹp chặn cô lại, nói là thấy áo cô không lành lặn muốn đưa cô vào phòng thay cái mới.

Bị ăn hiếp (2)

Cô cũng chần chừ, nhưng với bộ dạng như vậy, quả nhiên không thay không được. Nhưng cô ta lại dẫn cô tới đám người Tư Vũ. Cô hơi giật mình, còn lúng túng, chị gái lúc nãy đã sà vào lòng Tư Vũ một cách tự nhiên. - Được đích thân tụi nó dạy dỗ như vậy, cô có thích không? – không đợi Tư Vũ lên tiếng trước, Hợp Bằng đã vội chế nhạo. " Ngồi đi, bọn tôi không quen bắt người khác phải đứng đâu" Cô nhìn thấy trong từng lời nói của hắn, không có chỗ nào là tốt đẹp Cô từ chối " Các cậu còn chuyện gì không? Nếu không thì để tớ đi?" Tư Vũ nãy giờ không nói chuyện, cậu chỉ phắt tay kêu chị gái kia rời đi trong im lặng. Đột nhiên cô bị kéo xuống ngồi cạnh cậu, cô nhìn thẳng vào cậu, nhưng đối diện với kẻ có tiền, kẻ máu lạnh, cô không có tư cách nhìn thẳng, liền dời tầm mắt đi chỗ khác - Hình như rất đau, để tôi lau cho cô – Tư Vũ giọng nói nhẹ nhàng, cơn lạnh trong lòng cô dường như có ngọn đèn hải đăng nhỏ thắp sáng, nhưng không lâu sau lại vỡ tan. Cậu lấy tay chiết mạnh vào nơi chảy máu trên má cô, cô bất giác nhíu mày, nhưng khuôn mặt trông bỗng diễm lệ " Chỉ có đau như vậy, mới nhớ là không nên nhận người quen bậy". Nói xong cậu đẩy cô xuống sàn, áo sơ mi vì vậy mà lộ phần áo ngực bên trong, cô vội vàng lấy tay che lại, bỗng nghe Tư Vũ nói " Đẹp đấy". Cô xấu hổ, liền lấy tay cầm áo che lại. - Nay đại thiếu gia không có hứng à, gái dâng tới miệng rồi kìa – Đám bạn kế bên châm chọc cậu Cậu rít một hơi thuốc, hà hơi khói vào mặt cô " Không xứng để tao chơi". Sau đó thản nhiên nói " Được rồi, đi đi" Nước mắt cô suýt nữa chực trào, nghe cậu cho cô đi, cô vội vàng đứng dậy chạy nhanh ra khỏi đây. Bước ra khỏi quán, cô cảm thấy đám người này không khách gì bọn chúng là bao, vũ nhục cô, hành hạ cô. Lúc trước cô không để yên cho  ta chửi mắng, nhưng trải qua một thời gian khủng hoảng, cô thấy chỉ cần im lặng gật đầu, mọi chuyện vô lý đều có thể lắng xuống. Hơn nữa cô cũng biết được, đám sinh viên này khinh cô nghèo liền không muốn chơi chung. Cô nhếch nhác đi bộ về kí túc xá của trường khoảng cách từ quán bar về trường không xa lắm, mất chừng nửa tiếng. Cô không muốn suy nghĩ thêm gì nữa, cũng không thèm để ý đến bộ mặt đang chảy máu của mình, liền nằm ngủ một giấc. Quả nhiên sáng hôm sau, chẳng biết đám con gái nói gì, hầu như mọi người trong lớp đều không muốn lại gần cô. - Trời đất, mặt cậu sao thế? – Thư Kì thấy mặt cô hơi sưng lại có mấy vết xước nên lo lắng hỏi. Tối cô đáng lí cô cũng đi bar, nhưng lại đột nhiên có lớp học bù dạy đàn nên cô chỉ có thể ở nhà học. Tử Du lấy mấy lọn tóc che đi sự xấu xí trên mặt " Không cẩn thận bị mèo cào. Như vậy đã hết chưa" – Cô kì thực trên người không có gì đáng giá, nhưng khuôn mặt cô cũng gọi là có nhan sắc, nhưng cũng chính vì nó, cô đã phải trả giá.  - Thư Kì, cậu nên tranh xa con nhỏ này một lát, nó không cùng đẳng cấp với bọn minh đâu – Vân Tĩnh quay xuống dưới nói với Thư Kì, sau đó quay sang Tử Du, nhếch miệng ngạo mạn " Tao có nói với thầy cô rồi, mày không được ngồi ở đây đâu, xuống bàn chót đằng sau mà ngồi kìa". Quả thực trong lớp chị em bọn họ rất có thế lực. Bố của hai chị em họ làm công an tỉnh, mẹ làm viện kiểm soát, không giở thói kiêu ngạo mới lạ. Cuối cùng cô không nhịn được nữa, liền nói " Các cậu như vậy là không công bằng, tôi làm gì sai?" - Cái sai của mày là chuyển vào lớp này đấy, con nhỏ xấu xí – Vân Lam nghe lỏm chuyện, tiện thể nói thêm vào. " Mày có biết lớp của bọn tao danh giá như thế nào không mà dám chuyển vào đây hả?" Thư Kì ban đầu đã đánh giá được cô không phải giàu có gì, nhưng thái độ của bọn họ như vậy thật là quá đáng " Giàu nghèo thì sao chứ hả? Đã tới trường thì mọi người đều bình đẳng mà, đâu có phân biệt gì, các cậu có thể bớt thành kiến với cô ấy được rồi đó”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play