Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Gửi Mùa Hạ Năm Ấy

Chap 1

Giữa tháng 6, ánh nắng mùa hạ oi bức chiếu qua từng kẽ lá xuyên thấu vào căn phòng nhỏ của người thiếu nữ.
Căn phòng bừa bộn, đồ đạc bị quăng lung tung trên sàn nhà lạnh lẽo.
Ninh Sương
Ninh Sương
Dì Thẩm!
Dì Thẩm đang dưới bếp loay hoay nấu ăn thì nghe thấy tiếng gọi của cô, liền bỏ dang dở việc đang làm mà chạy lên.
Dì Thẩm
Dì Thẩm
Cô chủ? Sao thế ạ? Cô chủ đói sao? Dì đang làm đồ ăn sắp xong rồi.
Ninh Sương
Ninh Sương
Dì Thẩm, hôm qua ai là người dọn phòng cho con?
Dì Thẩm
Dì Thẩm
Cô chủ, dì không có nhớ.
Dì Thẩm
Dì Thẩm
Có chuyện gì sao?
Ninh Sương
Ninh Sương
Con bị mất chiếc vòng ngọc lục bảo trị giá mấy trăm triệu!
Ninh Sương
Ninh Sương
Con không lấy, dì không lấy, nhất định là người làm đã vào phòng con dọn dẹp nhân cơ hội đó chôm mất đồ của con!
Ninh Giai
Ninh Giai
Tao lấy đó!
Giọng nói quyền lực truyền từ phía sau cửa len lỏi vào phòng, làm cho Ninh Sương không khỏi rợn tóc gáy.
Ninh Sương
Ninh Sương
Mẹ?
Ninh Giai
Ninh Giai
Gì nữa? Hở cái mất đồ lại đổ thừa người khác.
Ninh Giai
Ninh Giai
Mày đó, suốt ngày ăn chơi lêu lỏng, cứ về là quăng đồ lung tung, đến chiếc vòng quý báu cũng bỏ quên ở phòng khách.
Ninh Sương
Ninh Sương
(Ngoáy ngoáy tai)
Ninh Sương
Ninh Sương
Từ khi nào mẹ lại trở thành một người phiền phức đến vậy chứ?
Ninh Giai
Ninh Giai
Cái con bé này, tao đang khuyên nhủ mày mà mày coi lời nói của tao như gió thoảng qua tai đó hả?
Ninh Sương
Ninh Sương
Con không dám!
Dì Thẩm
Dì Thẩm
Bà chủ bớt nóng giận, cô chủ còn trẻ con nên nhất thời không kiềm chế được mà thất lễ.
Ninh Giai
Ninh Giai
Cái con bé Ninh Sương này rõ ràng là đang khiêu khích sự chịu đựng của con.
Ninh Giai
Ninh Giai
Dì à, con phải cho nó một bài học để nó hiểu được thế nào là không nên chọc giận chủ nhân của ngôi nhà này.
Ninh Sương
Ninh Sương
Mẹ muốn làm gì? (Nhíu mày)
Ninh Giai
Ninh Giai
(Cười lưu manh)
Ninh Sương
Ninh Sương
Mẹ tính đuổi con ra khỏi nhà sao? Con là đứa con ruột duy nhất của mẹ đó!
Ninh Giai
Ninh Giai
(Lắc đầu) Ta không nhẫn tâm đến thế đâu con yêu.
Ninh Giai
Ninh Giai
Dì Thẩm.
Dì Thẩm
Dì Thẩm
Dạ tôi đây, sao thế bà chủ?
Ninh Giai
Ninh Giai
Nghe đâu cháu trai của dì cũng vừa bị bắt về quê?
Dì Thẩm
Dì Thẩm
Dạ đúng! Thằng bé muốn về chăm sóc ông bà.
Ninh Giai cười cười như đã hiểu rõ.
Ninh Giai
Ninh Giai
Trùng hợp thật! Ninh Sương nhà con cũng đã đến lúc nên về quê trồng rau chăn trâu rồi.
Ninh Sương
Ninh Sương
Cái gì?! (Hoảng)
Ninh Sương
Ninh Sương
Mẹ, đừng nói là mẹ muốn đuổi khéo con về quê đó nha?
Ninh Giai gật đầu chắc nịch.
Ninh Giai
Ninh Giai
Bingo, con gái cưng đoán đúng rồi.
Ninh Giai
Ninh Giai
Về đó mà sám hối đi.
Ninh Giai
Ninh Giai
Đằng nào 3 tháng hè này mày cũng có chịu ở nhà đâu? Cứ lêu lỏng đi bar, thôi thì chịu khó về quê với dì Thẩm nhé con.
Ninh Sương
Ninh Sương
Con từ chối!
Ninh Sương
Ninh Sương
Mẹ, mẹ không nên đẩy con gái mẹ ra xa như vậy!
Ninh Giai
Ninh Giai
Không nói nhiều, dì Thẩm ở lại giúp con bé thu xếp đồ đạc dùm con.
Dì Thẩm
Dì Thẩm
Vâng!
Ninh Sương cắn môi không cam tâm nhìn Ninh Giai rời đi.

Chap 2

Ngay lập tức, Ninh Sương có ý định trốn sang nhà bạn thân ở mấy ngày liền, mong có thể trốn được kế hoạch điên rồ của Ninh Giai.
Ninh Sương tìm cách lẻn được ra khỏi nhà, nhanh chóng bắt xe đến một toà chung cư cao cấp.
Cốc! Cốc! Cốc!
Tịnh Thi
Tịnh Thi
Dương! Có người kiếm mày kìa!
Di Dương
Di Dương
Gì? Giờ này tối om rồi ai đến kiếm được má?
Tịnh Thi
Tịnh Thi
Có khi nào là ma không?
Di Dương
Di Dương
Mày khùng vừa thôi, nếu có thì ma đến gõ cửa đòi mạng mày đó con!
Di Dương
Di Dương
Tao sống lương thiện nhất định không phải đến tìm tao.
Tịnh Thi
Tịnh Thi
Chắc thiện. (Trề môi khinh thường)
Bên ngoài, Ninh Sương gõ cửa đến mỏi nhừ hết cả tay, cô tức giận mắng.
Ninh Sương
Ninh Sương
Mở cửa!
Ninh Sương
Ninh Sương
Hai cái con trong kia, tụi mày tính để bạn bè ngủ ngoài này luôn hả?
Cánh cửa khẽ mở, từ bên trong ló ra hai cái đầu cười cười.
Tịnh Thi
Tịnh Thi
Sương! Sao không nói sớm, còn tưởng ai không á.
Ninh Sương
Ninh Sương
Tưởng ai? Tưởng người yêu cũ đến băm thịt mày ha gì?
Di Dương
Di Dương
Người yêu cũ có người yêu mới ~
Tịnh Thi
Tịnh Thi
(Đen mặt)
Ninh Sương thoải mái đi vào.
Ngồi xuống sofa, cô thản nhiên bật tivi lên xem, lưng ngã ngửa dựa vào sau.
Tịnh Thi
Tịnh Thi
Ủa nhà ai?
Ninh Sương
Ninh Sương
Nhà mày.
Tịnh Thi
Tịnh Thi
Sao vô tự nhiên, xem tivi tự nhiên, ngồi ăn trái cây tự nhiên vậy má?
Ninh Sương
Ninh Sương
Mẹ tao đuổi tao rồi.
Ninh Sương
Ninh Sương
Không nhà không cửa.
Ninh Sương
Ninh Sương
Tao thành một cô gái đáng thuơng không chốn dung thân.
Ninh Sương
Ninh Sương
Cho nên, ở tạm đây mấy hôm nhá bạn.
Tịnh Thi
Tịnh Thi
Haiz, nhà tao có con Dương phá là quá đủ rồi, giờ thêm mày, hai đứa bây ở đây thể nào nhà tao cũng thành cái bãi chiến trường.
Ninh Sương
Ninh Sương
Biết thế thì tốt.
Tịnh Thi
Tịnh Thi
Hơ hơ.
Di Dương
Di Dương
Ủa Sương, mày không sợ má mì đáng yêu của này tới tận đây kiếm hả?
Ninh Sương
Ninh Sương
Thách luôn á.
Tịnh Thi
Tịnh Thi
Bộ có vụ gì hả?
Ninh Sương
Ninh Sương
Nhậu không?
Tịnh Thi
Tịnh Thi
Trả lời tao trước!
Di Dương
Di Dương
Nhậu đê nhậu đê, để xuống tạp hoá phía dưới mua bia.
Tịnh Thi
Tịnh Thi
Nè! Hai đứa bây có nghe thấy tao đang hỏi gì không?
Ninh Sương với Di Dương đều không bận tâm mà mặc áo khoác vào toan muốn ra ngoài.

Chap 3

Sáng ngày hôm sau, Ninh Sương mơ hồ tỉnh dậy trong căn phòng quen thuộc.
Cô ngồi dậy dụi mắt vài cái.
Ninh Sương
Ninh Sương
Ủa?
Ninh Giai
Ninh Giai
Ủa gì mà ủa?
Ninh Giai
Ninh Giai
Con gái con đứa trốn ra khỏi nhà vào ban đêm.
Ninh Giai
Ninh Giai
Lại nhậu đến mức không biết trời trăng mây gió.
Ninh Giai
Ninh Giai
Tao đến rước về còn không hay biết.
Ninh Sương
Ninh Sương
Mẹ! Sao lại biết con ở nhà đứa nào? Con còn không nhớ con có bao nhiêu đứa bạn...
Ninh Giai
Ninh Giai
Cái con nhỏ này, mày trốn qua nhà đứa nào không trốn.
Ninh Giai
Ninh Giai
Trốn qua bên Tịnh Thi, Di Dương là người mà mẹ mua chuộc, trùng hợp là nó cũng đang ở tạm nhà Tịnh Thi.
Ninh Giai
Ninh Giai
Cho nên mày tự hiểu ha?
Ninh Sương
Ninh Sương
Gì? Dương nó phản bội con?
Ninh Giai
Ninh Giai
Biết cũng quá muộn rồi.
Ninh Giai đưa mắt nhìn qua đồng hồ trên tay.
Ninh Giai
Ninh Giai
Còn khoảng nửa tiếng để mày đi sửa soạn.
Ninh Giai
Ninh Giai
Cháu trai dì Thẩm sẽ đến đón mày sớm.
Ninh Giai
Ninh Giai
Ngoan ngoãn về quê đi.
Ninh Giai
Ninh Giai
Nếu còn giữ suy nghĩ bỏ trốn thì...
Ninh Giai đưa tay lên cổ làm hành động như cắt cổ để dằn mặt cô.
Ninh Sương
Ninh Sương
(Đổ mồ hôi)
Thời điểm Ninh Sương mang theo vali xuống thì trước cổng đã đậu một chiếc xe Cadillac bắt mắt.
Ninh Giai
Ninh Giai
Còn không mau lên xe?
Dì Thẩm
Dì Thẩm
Cô chủ đưa hành lí cho dì, để dì bỏ sau xe.
Ninh Sương
Ninh Sương
(Đưa tới)
Ninh Sương
Ninh Sương
Mà mẹ, nhớ chuyển tiền cho con.
Ninh Sương
Ninh Sương
Bằng không, con sẽ chạy về đây ám mẹ không buông.
Ninh Giai
Ninh Giai
Biết rồi, lãi nhãi mãi.
Ninh Giai
Ninh Giai
Về quê người ta lo mà giữ giá đừng có mà nổi cái nết đàn ông ra, mất mặt mẹ.
Ninh Sương
Ninh Sương
Hứ! Mẹ không tin con?
Ninh Giai
Ninh Giai
Ừ không tin.
Ninh Sương phụng phịu giận dỗi mở cửa lên xe.
Lúc sau, dì Thẩm cũng lên xe ngồi ở vị trí ghế phụ.
Bánh xe vừa lăn, Ninh Sương đảo mắt liếc sang cậu trai bên cạnh.
Cố Chí Phong
Cố Chí Phong
?
Ninh Sương
Ninh Sương
?
Cố Chí Phong
Cố Chí Phong
Nhìn tôi làm gì?
Ninh Sương
Ninh Sương
Thích.
Cố Chí Phong
Cố Chí Phong
Thôi không cần phải nhìn trộm làm gì, tôi biết tôi đẹp rồi.
Ninh Sương
Ninh Sương
Hơ? Ảo tưởng vừa thôi.
Ninh Sương
Ninh Sương
Công nhận anh đẹp đó.
Ninh Sương
Ninh Sương
Nhưng còn thua tôi xa.
Cố Chí Phong
Cố Chí Phong
Mơ giữa ban ngày, tội thật, mới nhiêu tuổi đó đã mắc bệnh tự tin quá đà.
Dì Thẩm
Dì Thẩm
Phong! Không được chọc giận cô chủ!
Ninh Sương
Ninh Sương
Lêu lêu.
Cố Chí Phong
Cố Chí Phong
Dì! Con bảo dì đừng có đi làm người ở cho mấy người kiểu này rồi mà.
Cố Chí Phong
Cố Chí Phong
Nhà con đủ tiền để nuôi dì cả đời luôn ấy chứ!
Dì Thẩm
Dì Thẩm
Phong à, không được nói chuyện vô lễ như vậy.
Ninh Sương
Ninh Sương
Chậc chậc, Phong à, không nên như vậy nhé.
Ninh Sương
Ninh Sương
(Cười đểu)
Cố Chí Phong
Cố Chí Phong
Cô đợi đó:)))

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play