( Tường Lâm) Ép Gả Cho Nghiêm Tổng
Chap 1
Ba Cậu
T…Thua, l…lại…thua rồi
Giọng một người đàn ông lớn tuổi vang lên, giọng nói run rẩy khiến câu nói đứt quãng
Ba Cậu
L…lại một lần nữa, tôi xin cậu cho lần cuối cùng, tôi hứa sẽ là lần cuối cùng
Nghiêm Hạo Tường
Ông già à, đây là lần cuối cùng của bao nhiêu rồi "❄"
Nghiêm Hạo Tường
Tôi cho ông hai ngày "❄"
Ông ta nghe anh nói vậy cũng đã biết nếu hai ngày sau không mang tiền đến trả thì cái mạng này của ông coi như xong
Trên đường về nhà, ông như người mất hồn, hai ngày…trong vòng hai ngày ông phải có đủ 5 ngàn vạn, nhưng điều đó là bất khả thi với ông
Hai ngày qua ông cứ lủi thủi trong ngôi nhà nhỏ, không dám bước ra ngoài
Ông mở của ra thư kí của anh tới còn anh thì đang ngồi trong xe, đi theo là hàng chục tên đàn em đã đứng trước cửa nhà
Ba Cậu
T…tôi xin cậu cho tôi thêm vài hôm nữa, bây giờ tôi chưa xoay sở kiệp
Thư Kí
Xin? nếu biết tới hậu quả như bây giờ tại sao không ngoan ngoãn nghe lời ngay từ đầu hửm
Thư Kí
Bây giờ có trả không?
Ba Cậu
Tôi…tôi không có tiền…
Chưa để ông phản bác, đàn em của anh đã xông vào nhà đập đồ, tiếng đồ đạc trong nhà bị đập vang liên tục, mắc ông cầu xin
Ba Cậu
Đừng…đừng đập nữa mà…tôi xin các người…đừng đập nữa
Đúng lúc đó cậu vừa đi làm về, thấy trước nhà có gần chụp chiếc xe, trong nhà lại có tiếng đập đồ và tiếng la của ba, cậu liền đi vào trong thì thấy ba mình đang cầu xin ai đó, cậu vội chạy đến chỗ ba mình
Hạ Tuấn Lâm
Ba! ba sao vậy sao lại quỳ?
Cậu nhìn người đàn ôn trước mặt mà nói lớn
Hạ Tuấn Lâm
Còn anh ai sao lại đến nhà tối kiếm chuyện? Anh có dừng lại hay không, nếu không tôi báo cảnh sát đấy
Nghiêm Hạo Tường
Đủ rồi, dừng lại "lạnh"
Bên trong không có thêm động tĩnh đám đàn em bước ra ngoài
Không nói thêm gì chỉ thấy thư ký của anh đi lại chiếc xe mà anh đang ngồi, sau một lúc thì anh ta quay lại
Thư Kí
Nếu không có tiền trả thì giao con trai ông cho chủ chúng tôi
Hạ Tuấn Lâm
Ba chuyện này là sao?
Ba Cậu
Tuấn Lâm à, coi như lần này ba xin con, nếu con còn thương người ba tồi tệ này thì hãy nghe theo Nghiêm tổng, cứu ba lần này thôi
Cậu vừa nghe thấy gì vậy chứ ba cậu lại muốn cậu đi theo một kẻ lạ mặt đó sao
Hạ Tuấn Lâm
Ba à, ba đang nói gì vậy "giọng cậu run dần nhỏ lại"
Nghiêm Hạo Tường
Ông đang lãng phí thời gian của tôi đó "lạnh"
Anh bước xuống từ chiếc Lamborghini phiên bản giới hạn
Thân hình cao ráo, vạm vỡ, đôi mắt như chim ưng đang nhìn về phía hai cha con nhà Hạ Tuấn Lâm, lông mày rậm sắc, môi mỏng, gương mặt tuấn tú không góc chết nhưng trên gương mặt đó lại là sự u ám, lạnh lẽo.
Anh khoác trên người bộ âu phục đen được cắt may tỉ mỉ giúp tôn thêm từng đường nét trên cơ thể.
Anh bước lại gần cậu lên tiếng
Nghiêm Hạo Tường
Tôi cho cậu ba giây suy nghĩ
Nghiêm Hạo Tường
1 Ba cậu chết cậu không cần theo tôi "❄"
Nghiêm Hạo Tường
2 Cậu theo tôi, ba cậu sống
Giọng nói trầm tĩnh mang theo sự uy nghiêm, cao ngạo, lạnh lẽo
Đôi mắt sâu thẳm khó đoán ấy nhìn chằm chằm cậu, sự quyền lực phát ra từ người anh khiến cậu lạnh cả sống lưng, cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng
Nghiêm Hạo Tường
Cậu tốn thời gian của tôi quá đấy "❄"
Hạ Tuấn Lâm
Tôi… đi theo các người chỉ cần tha cho ba tôi
Con tác giả bị Thiểu Năng:)
Tới Đây thôi tạm biệt mn, chap nì gần 700chữ r:>
Chap 2
Con tác giả bị Thiểu Năng:)
dạo này có 1số vc nên hong thể ra chap mới đc, mong mn thông cảm🤧
Con tác giả bị Thiểu Năng:)
giờ vô truyện thôi
Nghiêm Hạo Tường
Bé con em ngoan quá, thật có hiếu với ba mẹ
Ba Cậu
Hạ Nhi à ba xin lỗi
Cậu ứ nghẹn nước mắt không không thành tiếng
Nghiêm Hạo Tường
Đưa cậu ấy về nhà
Anh quay xuống ra lệnh cho thuộc hạ, sau đó cậu được đưa lên xe theo anh về, nước mắt không chủ động được mà rơi xuống.
Ngồi trên xe không ai nói gì, cậu chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, còn anh thì đọc tài liệu, sau một hồi chiếc xe dừng lại một ngôi biệt thự sang trọng, nơi đây chỉ giành cho tầng lớp thượng lưu, dành cho người có tiền và quyền
Anh bước xuống mở cửa kéo mạnh cô vào nhà
Người làm trong nhà thấy anh về xếp thành 2 hàng cúi đầu chào
Nghiêm Hạo Tường
Đưa cậu ấy lên phòng tắm rửa và chuẩn bị cho cậu ấy một phòng "❄"
Nhân Vật Phụ
Người làm: Vâng thưa cậu chủ
Nói xong họ đưa cậu tới 1căn phòng đã chuẩn bị
Hạ Tuấn Lâm
*Không ngờ lại to vậy, bằng cả cái nhà mình luôn ấy chứ*
tắm xong cậu bước ra ngoài sấy tóc rồi xếp đồ vào tủ
Nghiêm Hạo Tường
Tắm xong rồi sao bảo bối
Ang bước vào làm cậu hơi bất ngờ mà lùi lại
Này ai là bảo bối của anh chứ đừng có mà gọi tầm bậy”
Anh không nói gì liền tiến lại chỗ của cậu, cậu thấy sợ nên càng lùi lại
Hạ Tuấn Lâm
Anh…anh tính làm gì đó, đừng qua đây, không tôi la lên đó
Nghiêm Hạo Tường
Ha…em quên đây là nhà tôi rồi sao, mên tôi muốn làm gì thì làm, em có quyền quản à "giọng anh có chút không vui"
Anh ép cậu vào tường mặc cho cậu phản kháng như thế nào, liền cuối xuống cỗ cậu mà hít lấy mùi hương từ từ cơ thể đó
Nghiêm Hạo Tường
Mùi hương của em quyến rũ thật đó "nói nhỏ vào tai cậu"
Giọng nói tà mị của anh, hơi thở nóng dần của anh đang thổi bên tai làm cậu bất giác đỏ mặt lên, liền đẩy anh ra
Hạ Tuấn Lâm
Nè anh đừng có mà giở trò biến thái
Nghiêm Hạo Tường
Biến thái sao vậy tôi sẽ cho em biến thái là như thế nào
Miệng thì nói tay thì cởi cút áo
Hạ Tuấn Lâm
Này cấm anh làm bậy tránh xa tôi ra
Cậu vớ lấy con dao gọt trái cây để trên bàn đưa ra trước mặt
Nghiêm Hạo Tường
Ha phòng thủ sao, em dám
Giọng điệu giễu cợt vang lên bên tai, cậu đẩy anh ra, vô tình con dao sượt qua tay anh khiến nó chảy máu
Nghiêm Hạo Tường
Aiss…Con mẹ nó
Anh giữ tay cô lại rồi đánh liên tiếp vào người cô
Nghiêm Hạo Tường
Nếu cậu có hận thì đi mà hận ông ba khốn kiếp của cậu đấy
Nghiêm Hạo Tường
Nói cho cậu biết, từ giờ đã ở đây rồi thì ngoan ngoãn phục tùng đi
Phát đánh của anh làm cậu chảy máu ở mép miệng, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh cậu không dám khóc thành tiếng, anh dừng lại động tác nhìn cậu rồi nói
Nghiêm Hạo Tường
Aissss đúng là loại phiền phức
Anh tức giận bước ra đóng sầm cửa lại bỏ cậu đang ngồi co ro ở góc tường mà khóc
Cậu thức dậy, vì tối hôm qua khóc hơi nhiều nên mắt có chút sưng, cậu vươn vai hít lấy một hơi thật sâu
Hạ Tuấn Lâm
Mệt thật đấy, ui da đau quá
Cậu nhìn lại vết thương trên mép miệng mà nghĩ đến bộ dạng của anh ngày hôm qua, đến giờ ngoài việc biết anh là người rất nhiều tiền ra cậu không hề biết thêm bất cứ thứ gì từ anh
Cậu tức giận thầm mắng anh một câu
Cậu vscn xông chuẩn bị đi làm thì
người người đàn ông lớn tuổi bước vào
Quản Gia
Mời thiếu gia xuống dùng bữa sáng, cậu chủ đang đợi cậu dưới lầu
Quản Gia
Tôi là quản gia nơi này, sau này thiếu gia gọi tôi là quản gia Tô cũng được
Hạ Tuấn Lâm
Vâng ạ, bác cứ gọi cháu là Hạ Nhi hay Tiểu Hạ đi ạ, gọi thiếu gia gì gì đó cháu không quen ạ
Anh thấy cậu xuống thì cất giọng lạnh đến chết người mà nói
Nghiêm Hạo Tường
Lại đây ăn sáng "❄"
Cậu im lặng bước lại bàn ăn, ngồi xuống mà lấy thức ăn cho vào dĩa
Nghiêm Hạo Tường
Viết thương đã bôi thuốc? "❄"
Lại là giọng điệu cao cao tại thượng đó thật khiến cậu thêm ghét hắn
Cậu một mực không lên tiếng vẫn tiếp tục dùng bữa sáng của mình
Anh thấy cậu không trả lời tức giận quát
Nghiêm Hạo Tường
Cô bị Câm "❄ + quát lớn"
Cậu vẫn coi như hắn vô hình, không thèm quan tâm mặc dù cô đã có chút sợ
Khuôn mặt hắn trở nên u ám, ánh mắt lạnh lẽo như muốn ăn tươi nuốt sống cậu ngay lập tức
Liếc sang bên canh cậu thì thấy đồ cậu chuẩn bị đi làm khéo miệng anh bổng công lên
Nghiêm Hạo Tường
Đi làm sao, không cần đi nữa, tôi đã xin nghĩ cho cậu rồi
Nghe hắn nói tới đây cậu mất bình tĩnh mà bật dậy quát lớn vào mặt hắn
Hạ Tuấn Lâm
Nghĩ làm, nè anh đừng có mà vô lí
Nghiêm Hạo Tường
Tôi cứ thích vô lí đấy cậu làm gì tôi
Hạ Tuấn Lâm
Anh bắt tôi nghĩ làm, anh lấy quyền gì, anh đã hỏi tôi chưa, tôi đã đồng?
Hạ Tuấn Lâm
Tôi đi làm cũng chỉ trả nợ cho anh thôi
Mặc cho cậu chất vấn hắn đủ điều nhưng hắn chỉ đáp lại cậu một câu
Nghiêm Hạo Tường
Tôi là người mua cậu về nên tôi có quyền với lại tiền của tôi không đủ nuôi cậu hay sao phải đi làm?
Câu nói của hắn khiến cậu càng thêm điên lên, cậu hận, hận hiện tại không thể cho hắn xuống chầu Diêm vương để gặp tổ tiên mà
Cậu biết không thể ở lại nói chuyện với một tên vô lí như hắn nên quay lưng bước ra phía cửa lớn mặc kệ hắn có cấm
Nghiêm Hạo Tường
Em bước thêm bước nữa thì có tin gia đình của hai cậu bạn Đinh Trình Hâm và Tống Á Hiên của em phá sản không
Đôi mắt sắc như lưỡi dao đang nhìn cậu, giọng nói trở nên đầy sự uy hiếp, và quyền lực
Còn cậu nghe tới tên bạn mình liền quay lại, ánh mắt đầy sự bất ngờ nhìn hắn
Hạ Tuấn Lâm
Tại sao anh lại biết bạn tôi
Nghiêm Hạo Tường
Những thứ liên quan đến em tôi đều biết
Hạ Tuấn Lâm
Vậy rốt cuộc anh là ai
Nghiêm Hạo Tường
Tôi là ai em không cần biết, em chỉ việc ở nhà mà ngoan ngoãn nghe lời tôi là được rồi
Cậu chư kịp phản ứng thì hắn đã lớn tiếng
Nghiêm Hạo Tường
Người đâu, mau đem em ấy nhốt vào phòng, không có lệnh của tôi không ai được phép mở cửa "❄"
Nhân Vật Phụ
Đàn em hắn: Đã rõ thưa cậu chủ
Hạ Tuấn Lâm
Nè, mấy người muốn làm gì thả rôi ra, có nghe tôi nói gì không, mau buông ra
Cậu cố gắng vùng vẫy, la lớn nhưng vô ít
Nghiêm Hạo Tường
Ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi về "❄"
Nói rồi hắn cầm chiếc áo vets trên ghế lên, ra gara xe lấy một chiếc rồi phóng đi
Cậu thì bị đàn em hắn đưa lên phòng rồi nhốt lại
Hạ Tuấn Lâm
Mấy người có quyền gì mà nhốt tôi, mau thả ra
Cậu vừa đập cửa vừa la lớn nhưng chả ai mở cửa cho cậu, mặc cho cậu có cầu xin như thế nào
Bên ngoài quản gia Tô mới lên tiếng
Quản Gia
Hạ Nhi à, con đừng chống đối lại thiếu gia nữa, sẽ không tốt đâu
Hạ Tuấn Lâm
Bác Tô à, người mau mở cửa cho con đi, con xin người mà
Quản Gia
Bác xin lỗi con, bác không thể làm trái lời của thiếu gia được
Hạ Tuấn Lâm
Hắn ta rất độc ác sao, rốt cuộc anh ta là người thế nào, bác nói cho con biết đi
Giọng nói cậu có chút hụt hẫng và mệt mỏi
Quản Gia
Thiếu gia thật sự không có độc ác như con nghĩ, cậu ấy rất tốt sau này con sẽ hiểu thôi
Nói xong ông cũng đi xuống lầu
Hạ Tuấn Lâm
Tốt? Hắn như vậy thì tốt chỗ nào được chứ
Con tác giả bị Thiểu Năng:)
tới đây thôi 1400 chữ r🤧
Chap 3
tiếng chuông điện thoại vang lên cậu vội vơ lấy chiếc điện thoại trên bàn
Tống Á Hiên
Alo Hạ Bảo Bối cậu đang ở đâu vậy, mình với Đinh Nhi đến nhà cậu kím cậu nhưng không thấy
Hạ Tuấn Lâm
À ừm…mình không ở đó nữa
Đinh Trình Hâm nghe vậy vội chụp lấy điện thoại trên tay Tống Á Hiên cất tiếng nói
Đinh Trình Hâm
Cậu không ở đó vậy cậu ở đâu, cậu gặp chuyện gì à, có phải ông ta lại làm gì cậu nữa phải không, cậu bây giờ đang ở đâu, sao tụi mình gọi cậu không bắt máy
1001 câu hỏi khiến cậu trả lời không kịp
Hạ Tuấn Lâm
Nè cậu hỏi từ từ thôi mình trả lời không kịp rồi này
Hạ Tuấn Lâm
Mình không sao hết, chỉ gặp 1 số chuyện thôi, hai cậu yên tâm đi
Sau một hồi 1001 câu hỏi thì ai làm việc nấy
một con xe Bugatti Chiron đang chạy vô hướng căn biệt thự nguy nga ấy, dừng trước của chính, hắn bước xuống quăng chìa khóa cho đàn em chạy vào gara.
Nhân Vật Phụ
Người làm: Cậu chủ mới về
Tất cả người làm trong nhà cúi đầu cung kính hắn
Hắn không nói gì chỉ nhìn ông gật đầu một cái rồi bước tới sofa cửi chiếc áo vest ném về phía người làm, tay nới lỏng chiếc cà vạt
Nghiêm Hạo Tường
Em ấy đâu, đã ăn chưa "❄"
Nhân Vật Phụ
Người làm: Thưa…thưa cậu chủ…thiếu gia cậu ấy
Một người làm trong nhà ấp úng mãi không dám nói
hắn nhướn mày, cặp mắt híp lại đôi chút, vẻ mặt mất kiên nhẫn quay sang nhìn cô gái đang cúi đầu, hai tay đang nắm chặt bộ đồ dành cho người giúp việc
Nhân Vật Phụ
Người làm: Xin thiếu gia thứ lỗi, tôi có đem đồ ăn lên nhưng cậu ấy bảo không ăn, và muốn ở một mình ạ "giọng cô gái có chút run sợ"
Nghiêm Hạo Tường
Không ăn? Cậu ta muốn tuyệt thực sao
Nghiêm Hạo Tường
Được rồi các người mau lui xuống chuẩn bị ít đồ ăn để tôi mang lên cho cậu ấy
Nhân Vật Phụ
Người làm: Vâng ạ
Hắn đem đồ ăn lên tới phòng cậu, lấy chìa khóa ra mở cửa rồi đi vào, thấy cậu chùm chăn kín mít từ đầu tới chân, hắn để đồ ăn xuống cạnh cái tủ cạnh giường
Nghiêm Hạo Tường
Cậu nghĩ tuyệt thực là xong sao? Mau ngồi dậy ăn hết chỗ thức ăn này cho tôi "❄"
Thấy cậu vẫn nằm im không nhúc nhít, anh liền quát
Nghiêm Hạo Tường
Tôi cho cậu 3giây ngồi dậy "❄"
Thấy cậu vẫn không trả lời, hắn tức giận vừa quát vừa lật chăn ra
Nghiêm Hạo Tường
Cô đừng có mà…
Vừa lật chăn ra, hắn im lặng không quát lên nữa, người cậu bây giờ đầy mồ hôi, cả người thì lại run nhẹ, hắn đưa tay sờ lên trán cậu thì giật mình
Nghiêm Hạo Tường
Tại sao lại sốt cao như vậy chứ, mau tỉnh lại cho tôi
Thấy cậu vẫn nằm im anh liền đi vào nhà tắm lấy khăn và ít nước để lau người cho cậu, lau xong anh đưa tay đỡ cậu ngồi dậy cho cậu ngồi dựa vào lòng mình, gọi quản gia lên
Ông lên thấy cậu đang nằm im trong vòng tay của anh, mặt có chút đỏ liên hỏi
Quản Gia
Hạ Nhi làm sao vậy, tại sao người lại nhễ nhại mố hôi thế kia
Nghiêm Hạo Tường
Ông mau gọi cho bác sĩ riêng, bảo ông ta trong phòng ba phút phải có mặt, nếu không hậu quả tự biết "❄"
Một lát sau người đàn ông trung niên chạy vào cầm thao cặp y tế, thở hổn
Quản Gia
Cậu chủ, bác sĩ tới rồi
Nghiêm Hạo Tường
cho ông ta vào "❄"
Bác sĩ bước vào trong, hơi đơ người ra, gì đây hắn đang ôm người khác sao? Đã vậy còn dẫn về nhà, đang lạc trong suy nghĩ của mình thì hắn quát
Nghiêm Hạo Tường
Ông còn đứng đó nhìn "quát lớn"
Bác sĩ liền vội đến cạnh giường khám cho cậu, sau một lúc thì đứng dậy cất ống nghe vào túi quay ra nói với hắn
Nhân Vật Phụ
Bác sĩ: Cậu ấy bị sốt cao cộng thêm không ăn uống điều độ dẫn tới suy nhược cơ thể, tôi sẽ kê vài đơn thuốc cho cậu ấy, và nhớ cần phải cho cậu ấy ăn uống đủ bữa
Nghiêm Hạo Tường
Được rồi ông ra ngoài đi, quản gia tiễn ông ấy "❄"
Quản gia tiễn bác sĩ ra thì anh vẫn đứng nhìn cậu một hồi lâu rồi nói
Nghiêm Hạo Tường
Phiền phức
Nói rồi anh cũng quay đi, xuống bếp dặn giúp việc khi cậu ấy tỉnh thì làm cho cậu ít cháo, rồi khoác áo đến công ty
Xế chiều cậu mới tỉnh lại, mở mắt ra là ánh đèn chùm pha lên đập vào mắt, cậu cố gắng ngồi dậy tại day day thái dương thì hơi bất ngờ
Hạ Tuấn Lâm
Đồ mình đã được thay rồi sao
Cậu thầm nghĩ là quản gia đã thay đồ cho mình, nhìn ra ngoài trời thì cũng đã xế chiều, cố gắng xuống bước xuống dưới nhà, tới cầu thang, quản gia thấy cậu xuống liền tới hỏi thăm
Quản Gia
Con đã đỡ hơn chưa, sao không nghĩ ngơi thêm mà xuống đây làm gì
Hạ Tuấn Lâm
Dạ con đỡ nhiều rồi, à mà cảm ơn bác đã giúp con thay đồ ạ
Quản Gia
Thay đồ? Là thiếu gia làm đó Hạ Nhi à, ta chỉ giúp cậu ấy gọi bác sĩ tới thôi
Hạ Tuấn Lâm
Bác nói là hắn? Hắn giúp con thay đồ
Cậu sững người một chút thì quản gia lại hỏi
Quản Gia
Mà chắc con đói rồi phải không, để ta đi nấu cho con ít cháo
Cậu còn chưa nuốt nổi tin tức này thì bên ngoài cổng có tiếng xe, đoán là hắn về nến cậu ra xem
Không hổ là anh ta thật lắm tiền, nhiều của, mỗi ngày lại một chiếc xe, hôm thì Lamborghini, lúc thì Bugati giờ lại là Rolls-Royce
Anh bước xuống xe thì thấy cậu đang nhìn chằm chằm mình
Hạ Tuấn Lâm
Tôi muốn hỏi anh, anh là người đã thay đồ cho tôi sao
Anh trả lời nhanh gọn rồi bước vào nhà
Hạ Tuấn Lâm
Anh…anh cái đồ biến thái này
cậu quát theo bóng lưng anh
Nghiêm Hạo Tường
Yên tâm, tôi chả có chút hứng thú gì với cơ thể trước sau như một của cậu
Hạ Tuấn Lâm
*Sao chứ anh ta nói mình trước sau như một là có ý gì! Chê mình*
Hạ Tuấn Lâm
Nè nè tôi có phải con gái đâu mà trước sau như một "cậu tức giận hét lớn"
Đang tính mắng hắn thêm vài câu thì đã bị hắn cướp lời
Nghiêm Hạo Tường
Cậu còn muốn đứng đó tới bao giờ
Cậu bước vào thì hắn đã lên lầu tắm, chả có gì làm nên cậu vào bếp phụ quản gia làm bữa tối
Quản Gia
Hạ Nhi, con lên gọi thiếu gia xuống ăn cơm giúp bác với
Hạ Tuấn Lâm
Vâng ạ, nhưng mà phòng hắn ở đâu vậy bác?
Quản Gia
Lầu 3, rẽ trái, phòng cuối cùng là của thiếu gia đó
Thế là cậu leo lên lầu 3 để gọi hắn xuống ăn cơm, đến nơi cậu gõ cửa nói
Hạ Tuấn Lâm
Tên biến thái chết tiệt, quản gia gọi anh xuống ăn cơm kìa
Hắn mở cửa bước ra, khuôn mặt xám xịt
Nghiêm Hạo Tường
Cậu gọi ai là tên biến thái chết tiệc
Giọng nói trầm ổn nhưng khiến cậu sởn tóc gáy, không nói gì cậu chỉ chạy lại phía cầu thang quay mặt lại chỗ mây đen mù mịt kia mà nói
Hạ Tuấn Lâm
Tôi gọi anh đó đã biến thái mà tai còn lãng
Nói rồi cậu vọt chạy xuống nhà, liền vào phụ mọi người dọn thức ăn ra bàn, dọn xong thì hắn cũng vừa xuống tới, ngồi vào bàn ăn thì hắn cũng nói
Nghiêm Hạo Tường
Vừa khỏi bệnh, bớt chạy nhảy lại, lỡ có chuyện gì lại phiền phức tới tôi
Hạ Tuấn Lâm
Chắc tôi mượn anh lo "cô biểu môi nói nhỏ"
Nghiêm Hạo Tường
Lại đây ăn đi rồi uống thuốc
Cậu ngồi vào, không để hắn càm ràm thêm cậu cho mọi thức vào miệng nhanh nhất có thể
Nghiêm Hạo Tường
Ai dành ăn với cậu sao "hắn câu mày khoanh tay trước ngực nhìn cậu ăn"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play