Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tôi Là Của Cô Ấy!

chapter 1: Mở đầu

Lưu Hạ An, 18 tuổi. Cái tuổi với những ước mơ hoài bão còn đang dang dở, thì.....
Gia đình cô mất trong một vụ tai nạn.....
Hạ An
Hạ An
Tại sao chứ???? huhuhu......
Hạ An
Hạ An
Sao bố mẹ lại bỏ con mà đi....
Cô bất lực, đau đớn tột cùng.
Bà Vũ
Bà Vũ
Con gái à, đừng buồn nữa. Mọi chuyện đã qua rồi...
Hạ An
Hạ An
Cô? Vũ Huyền....
Hạ An
Hạ An
Bố mẹ.....bố mẹ con mất rồi...
Hạ An gạt nước mắt, giọng khàn khàn trả lời
Bà Vũ
Bà Vũ
Cô....rất tiếc về điều này..... Diệp Chi là một người bạn.... vô cùng tốt...
Bà Vũ nước mắt đầm đìa. Vô cùng nghẹn ngào, như cố giấu đi nỗi đau mất bạn
Cả hai cô cháu không ai nói gì, mặc cho thời gian trôi qua một cách thầm lặng. Không gian chứa đựng sự đau đớn không thể tả
Bà Vũ
Bà Vũ
Được rồi, ngoan nào. Đừng khóc nữa, Hạ An mau đi với cô nào. Chúng ta về nhà....
Bà Vũ lau đi nước mắt trên khuôn mặt đang ửng đỏ của Hạ An....
Hạ An
Hạ An
Con đã mất nhà rồi....
Bà Vũ
Bà Vũ
Con không mất nhà!
Bà Vũ
Bà Vũ
Mẹ của con là chị em của cô, con là con của cô ấy....
Bà Vũ
Bà Vũ
Cũng là con của cô
Hạ An
Hạ An
Huhu.....
Hạ An
Hạ An
Cô ơi.... con không chịu được nữa. Côn muốn về, con không muốn ở đây nữa....hu...oa
Bà Vũ
Bà Vũ
Được rồi, được rồi. Chúng ta về nhà nào
Bà Vũ ôn tồn nói, lời nói ấm áp dịu dàng đưa cô vào giấc ngủ. Như một đứa trẻ, cô ôm chặt lấy Bà Vũ mà khóc
Bà Vũ đưa cô xuống xe, chuyến xe lăn bánh đưa cô đi xa theo dòng đời vội vã
Cô ngủ thiếp đi, lúc nào không hay...
.......
7h tối
Hạ An
Hạ An
Hu, mình đang ở đâu đây?
Bà Vũ
Bà Vũ
Dậy rồi à, con ngủ thêm chút cũng được.
Hạ An
Hạ An
Dạ thôi ạ, con đỡ rồi
Bà Vũ
Bà Vũ
Vậy đợi cô xuống bếp lấy thức ăn nhé
Hạ An
Hạ An
Dạ
Hạ An nằm thẫn thờ,suy nghĩ về những kỉ niệm với ba mẹ
Cô đã thật sự cạn nước mắt vì họ....
Đám tang nhanh chóng qua đến rồi qua đi, cô ôm di ảnh của ba mẹ. Trốn vào một góc mà ngồi thẫn thờ....
Bà Vũ
Bà Vũ
An ơi, con có thư này....
Bà Vũ
Bà Vũ
Là thư nhập học ở thành phố
Cố nén đau thương, cô đi ra nhận thư từ tay bà Vũ
Hạ An
Hạ An
Thư nhập học Đại học thành phố X
Bà Vũ
Bà Vũ
Ồ, thành phố X hả? Con cô đang làm ở đó đấy. Có gì thì con chuyển lên đó sống cũng được
Bà Vũ
Bà Vũ
Tiện cả đôi đường
Bà Vũ ôm cô vào lòng
Bà Vũ
Bà Vũ
Cô biết, thời gian này khá là khó khăn với con. Cô cũng vậy
Bà Vũ
Bà Vũ
Thế nên, đừng nản lòng. Con là một đứa con gái mạnh mẽ, cô tin chắc rằng, con sẽ vượt qua nổi đau này mà bước tiếp. Cô thương con, ráng giữ cho bản thân phải khỏe mạnh. Đó có lẽ cũng là mong ước của ba mẹ ở trên trời
Cô ôm chặt lấy bà Vũ. Bà Vũ cũng xoa xoa đầu cô như cố an ủi cô bé
Hạ An
Hạ An
Dạ, con sẽ đi. Mong mọi chuyện sẽ tốt lành....

chapter 2: Điều khoản

Thành phố X
*Kính coong
Hạ An
Hạ An
Có ai ở nhà không ạ?
Vũ Phong
Vũ Phong
Có, cô là....
Hạ An
Hạ An
À dạ, tôi là Hạ An. Xin hỏi đây có phải nhà của anh Vũ Phong không ạ?
Vũ Phong
Vũ Phong
Ừ ....cô là người mà mẹ tôi bảo đến phải không?
Hạ An
Hạ An
Dạ
Vũ Phong
Vũ Phong
Vào nhà đi
Hạ An xách hành lí bước vào trong
Vũ Phong
Vũ Phong
Cô bao nhiêu tuổi?
Hạ An
Hạ An
Dạ 18
Vũ Phong
Vũ Phong
Tôi 26, gọi tôi là chú
Hạ An
Hạ An
Dạ chú
Vũ Phong
Vũ Phong
Cô học ở Đại học X đúng không?
Hạ An
Hạ An
Dạ vâng
Vũ Phong
Vũ Phong
Nếu cô ở đây thì ta sẽ có thêm vài điều cần nói
Hạ An
Hạ An
Dạ?
Vũ Phong
Vũ Phong
Thứ nhất, cô ở đây. Muốn làm gì thì làm, tôi không quản. Đi đâu cũng được nhưng cấm vào phòng ngủ và phòng làm việc của tôi
Hạ An gật đầu
Vũ Phong
Vũ Phong
Thứ 2, việc dọn dẹp, nấu ăn, làm việc nhà là việc của cô. Có thể không phải ngày nào cũng làm nhưng phải giữ cho nhà luôn sạch sẽ
Hạ An
Hạ An
Dạ
Vũ Phong
Vũ Phong
Thứ 3, cô tự bắt xe đi học. Không được để người ngoài phát hiện ra chúng ta ở cùng nhau
Hạ An gật đầu
Vũ Phong
Vũ Phong
Mỗi tháng, tôi sẽ chu cấp cho cô 10 triệu. Trong đó, tính cả tiền nguyên liệu để nấu ăn. Nếu ít quá thì nói tôi đưa thêm
Hạ An
Hạ An
Dạ đủ rồi ạ
Vũ Phong
Vũ Phong
Vậy, cô có ý kiến gì không?
Hạ An
Hạ An
Không ạ. Nhưng mà nếu được thì mỗi ngày anh....à nhầm....chú hãy về ăn cơm nhé
Vũ Phong
Vũ Phong
....
Vũ Phong
Vũ Phong
Được
Vũ Phong
Vũ Phong
Vậy thì thỏa thuận như vậy đi. Phòng cô ở đây, phòng tôi ở trên. Không có chuyện gì thì đừng gọi tôi
Hạ An
Hạ An
Vâng ạ
Cuộc trò chuyện kết thúc, ai về phòng nấy
Hạ An nằm trên giường. Cơ thể cô đã rã rời vì lo tang sự cho ba mẹ lẫn việc di chuyển nhà
*Ting ting
Tiếng điện thoại vang lên
Hạ An
Hạ An
Ôi trời, mới offline 1 tuần mà nhiều thông báo vậy?
Fan
Fan
Fan 1: Hành ơi, sao dạo này không thấy on vậy?
Fan
Fan
Fan 2: Offline 1 tuần rồi đó, tui nhớ chị lắm ấy trời;-;
Fan
Fan
Fan 3: Có chuyện gì hả chị, tâm sự với em nè!!!!!
Fan
Fan
......
Pudding
Pudding
"Nè cậu, dạo này sao không on vậy?"
Hạ An
Hạ An
Là tin nhắn của Ding
Pudding
Pudding
" Tỉnh lại đeeeee, nhà bao việc"
Pudding
Pudding
" Ê"
Pudding
Pudding
" Tình bạn 3 năm cứ thế tan vỡ hả??"
Pudding
Pudding
"Có mẻ nào trên fb đồn cậu đi lấy chồng hả?"
Pudding
Pudding
" Tôi vì cậu mà giả gái, cậu vì lái máy bay mà bỏ tôi?"
Pudding
Pudding
" Rep đeeeee"
Hạ An
Hạ An
Trời ạ, 6 ngày không on. Cậu ấy phá máy mình luôn rồi!!?
Hạ An
Hạ An
"Chị đây em"
Hạ An
Hạ An
" Nhà chị có tý việc chưa trả lời được đó cưng!"
Pudding
Pudding
"Im đê, tôi lớn cậu 8 tuổi lận. Cấm xưng chị"
Pudding
Pudding
"Mà có chuyện gì thế? Sao mấy nay không online?"
Hạ An
Hạ An
"....."
Hạ An
Hạ An
" Nhà tôi có tý việc"
Pudding
Pudding
"....."
Pudding
Pudding
" Ồ...vậy hả?"
Pudding
Pudding
"Tưởng chơi trò mất tích chứ?"
Hạ An
Hạ An
" Không đâu, chẳng qua tôi quên để ý đến điện thoại chút thôi"
Hạ An
Hạ An
"Dạo này bận quá"

chapter 3: Tâm sự

Pudding
Pudding
"Ồ, thế có gì tâm sự nè...nếu cậu muốn"
Hạ An
Hạ An
" Tôi bế tắc thật rồi cậu à!!"
Hạ An
Hạ An
"Hôm nay, tôi vừa trải qua một chuyện vô cùng khủng khiếp"
Hạ An
Hạ An
" Ba mẹ tôi mất...."
Pudding
Pudding
"Ồ....."
Pudding
Pudding
"Tôi rất tiếc về điều đó....."
Hạ An
Hạ An
" Nah...sau đó tôi phải sống ở nhà bạn của mẹ tôi"
Hạ An
Hạ An
Có nên nói là sống với một người con trai không nhỉ?
Hạ An tự hỏi
Hạ An
Hạ An
Chắc chắn là không rồi
Pudding
Pudding
" Oh, đừng buồn nhé. Mỗi bước ngoặc trong cuộc đời đều là thử thách để cậu trưởng thành. Đó cũng có thể là thử thách của cậu"
Pudding
Pudding
" Nếu đã không thể thay đổi nó thì cậu nên tiếp nhận nó. Cố gắng lên nhé!"
Hạ An
Hạ An
"Ừm, cảm ơn cậu"
Pudding
Pudding
"Chắc cậu cũng đã mệt rồi, nên ngủ sớm thôi"
Pudding
Pudding
"Mặc dù cũng muốn nhắn tin với cậu lắm...."
Hạ An
Hạ An
" Cảm ơn lời an ủi của cậu. Hôm sau tôi nhắn với cậu tiếp nhé"
Hạ An
Hạ An
"Hôm nay, tôi hơi mệt"
Pudding
Pudding
"Vậy....chúc cậu ngủ ngon"
Hạ An
Hạ An
"Um....cậu cũng vậy nhé!"
Nhắn xong, Hạ An cũng dần chìm vào giấc ngủ
Sáng hôm sau
Hạ An
Hạ An
Hơ...., sáng rồi sao?
Hạ An
Hạ An
Chết rồi, 7 giờ rồi
Hạ An
Hạ An
Mình trễ học mất tiêu rồi
Hạ An nhanh chóng sửa soạn, chuẩn bị đi học
Bước xuống cầu thang
Vũ Phong
Vũ Phong
Này, cô An. Bữa sáng của tôi đâu nhỉ?
Hạ An
Hạ An
À...
Hạ An
Hạ An
Xin lỗi chú, hôm nay tôi dậy hơi trễ
Hạ An
Hạ An
Hì hì....
Hạ An cười gượng
Vũ Phong
Vũ Phong
Tôi không đùa đâu. Từ ngày mai, cô phải tập trung vào công việc hơn. Đây không phải là nơi ở của tiểu thư, cô nên biết thân phận mình là ai
Hạ An
Hạ An
Dạ....
Vũ Phong
Vũ Phong
Được rồi, hôm nay là ngày đầu. Nếu những ngày sau, cô không thể làm việc được thì chuẩn bị cuốn gói ra khỏi nhà. Vũ gia không nuôi kẻ vô dụng
Hạ An
Hạ An
//Tại sao, Vũ gia không thuê người giúp việc nhỉ//
Hạ An tự nghĩ
Hạ An
Hạ An
Dạ, tôi đã hiểu rồi. Ngày mai tôi sẽ dậy sơm hơn. Xin lỗi chú
Vũ Phong rời đi, trên chiếc xe đã đỗ từ trước

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play