Diệp Xuân ! Cố Lên Nào
Chương 1 Giới Thiệu Nhân Vật
Diệp Xuân
Diệp Xuân (17 tuổi) nữ nhân vật chính , là một người hiền lành nhưng mạnh mẽ . Cô đã ký hợp đồng với tập đoàn AJ để giúp bố mẹ của mình trả một món nợ lớn
Băng (N9 Dương Nhất Băng )
Dương Nhất Băng: Là cháu của chủ tịch tập đoàn AJ, con độc nhất của người con cả của chủ tịch. Lạnh lùng, bí hiểm và rất giỏi. Là hội trường hội học sinh uy quyền và là người có thể sẽ trở thành chủ tịch tập đoàn AJ
Băng (N9 Dương Nhất Băng )
Dương Nhất Huy (e song sinh n9)
Dương Nhất Huy: là em trai song sinh của Băng. Tính cách:???? ( sau này sẽ bật mí ^^).
Dương Nhất Huy (e song sinh n9)
Phong ( Dương Thanh Phong )
Dương Thanh Phong: cũng là một người cháu của chủ tịch – con của người con thứ 2 của chủ tịch. Luôn thân thiện vui vẻ với mọi người, là người con của giám đốc của một bệnh viện hàng đầu thế giới nên có thể sẽ nối nghiệp cha mình. Anh luôn giúp đỡ và ủng hộ Xuân. Cũng là một người rất giỏi như Băng.
Phong ( Dương Thanh Phong )
Vũ (Dương Thái Vũ)
Dương Thái Vũ: một trong 6 người cháu của chủ tịch – con của người con thứ 3 của chủ tịch.
Là người vui vẻ, có vẻ “ham chơi”, hào hoa. Anh “hay” giúp đỡ Xuân, là người bày nhiều trò khiến mà anh cho là “thú vị”.
Dương Minh Triệt
Dương Minh Triệt: là con của người con út của chủ tịch. Là người vui vẻ, hòa đồng. Anh là một trong 3 đứa cháu “ngoan cố” không chịu sống tại nhà chính của chủ tịch. Trong anh, đang có một bí mật mà khiến anh ghét cha mình. Anh rất quí Xuân, có thể cô sẽ là người giúp anh hóa giải hiểu lầm giữa anh và cha của mình.
Dương Nhật Duy
Dương Nhật Duy: là 1 trong 3 người cháu “ngoan cố” như Triệt và Huy. Tính cách ?????? ( hồi sau sẽ rõ ^^). Một số nhân vật khác:
Nhật Minh
Nhật Minh: cháu của tập đoàn SU – đứng thứ 3 của nước. là phó hội trưởng hội hoc sinh trường Lam Quang. LA người rất hay giúp đỡ Xuân
Tuyết Nhi
Tuyết Nhi: cháu gái của tập đoàn đứng thứ 5 của nước.
Mỹ Tiên
Mỹ Tiên: cháu của tập đoàn đứng thứ 2 nước.
Chương 2 : Cuộc sống mới
Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi.
Cô bé đang hướng về ngôi nhà mới của cô.
Đó là một ngôi nhà, không phải nói nó như một tòa lâu đài tráng lệ, rộng lớn. Từ nay đây sẽ là nhà cô.
Bác Kim (Giúp Việc)
Cháu là Diệp Xuân đúng không?
Diệp Xuân
- Dạ. Cháu chào bác, cháu là Diệp Xuân.
Bác Kim (Giúp Việc)
- Ừm, ngoan lắm. Bác là Kim, người giúp việc ở đây.
Vừa bước vào ngôi nhà, cô không khỏi ngạc nhiên vì sự to lớn của nó.
Diệp Xuân
Cô thầm nghĩ: “ Chậc, thật phung phí, tại sao họ có thể xây ngôi nhà to như thế này chỉ cho 6 “cậu chủ” ở chứ”.
bác Kim đưa cô lên phòng . Sau khi sắp xếp đồ đạc thì cô xin phép được đến trừơng .
chạy xe đạp chạy dọc trên con đường đến trường, cô mãi mê suy nghĩ và cảm thấy nhớ nhà , đến khi nhìn xung quanh thì nhận ra hình như mình bị lạc rồi .
Cô hoảng loạn nhìn xung quanh, lúc ra khỏi nhà cô quên mất không lưu số điện thoại của bác Kim . Cô thật sự muốn khóc ngay lúc này .
Diệp Xuân
“ huhu giờ phải làm sao, mình ghét mình quá, không chuẩn bị gì cả, lạc đường mất rồi”
Cùng lúc đó, trên chiếc xe Ford, một chàng trai bất chợt thấy một cô bé đang ôm mặt như có vẻ đang khóc, dáng vẻ thật “ngộ nghĩnh”, anh chợt nở nụ cười. Nụ cười đó càng khiến cho anh đã đẹp nay còn đẹp hơn, dường như có thể làm tan chảy mọi thứ xung quanh.
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Dừng lại !
Tài Xế
- Có chuyện gì không thưa cậu chủ?
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Không có gì đâu, chú đợi tôi một lát
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Em làm sao thế? Em cần anh giúp gì không ?
Cô bé dụi mắt ngước lên, khuôn mặt tèm lem đến buồn cười, chợt thấy có người cô vội vàng lau đi khuôn mặt sưng húp vì khóc của mình. Anh chàng kia bật cười, chìa chiếc khăn của minh cho cô bé.
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Có chuyện gì thế? Tên em là gì?
Diệp Xuân
* hơi khẽ ngước đầu lên *
Diệp Xuân
* anh ấy đẹp trai quá *
Diệp Xuân
* ôi đã là lúc nào rồi còn ... xấu hổ quá .*
Diệp Xuân
- Em là Diệp Xuân. Em mới đến đây. Em bị lạc đường rồi. Em đang đến xem thử trường mới.
Phong ( Dương Thanh Phong )
* xoa đầu cô *
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Anh là Thanh Phong. Em đến trường Lâm Quang phải không?
Diệp Xuân
- Ơ, sao anh lại biết thế?
Phong ( Dương Thanh Phong )
* mỉm cười *
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Vì đường em đi thì chỉ có thế đến trường Lâm Quang thôi.
Chương 3 : Đi lạc
Diệp Xuân
- Thế anh chỉ cho em đường đến trường nhé !
Phong ( Dương Thanh Phong )
* khẽ bật cười *
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Không !
Lời từ chối thẳng thừ của anh , làm cô muốn khóc ngay lập tức
Diệp Xuân
“ huhu, mình tưởng anh ấy tốt chứ, giờ sao bây giờ, chả lẽ tối nay mình ngủ ngoài đường thật hả trời”
Diệp Xuân
* mặt buồn hiu , và dắt xe đi *
Diệp Xuân
- Em xin lỗi đã làm phiền, em chào anh em đi, cảm ơn anh về chiếc khăn.
Cuống quít trao trả chiếc khăn cho Phong, cô quay đi.
Phong ( Dương Thanh Phong )
* kéo tay cô *
Phong ( Dương Thanh Phong )
* mỉm cười *
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Không, ý anh là sẽ đi cùng em tới trường luôn, nếu em không phiền.
Diệp Xuân
* nhảy cẩn lên sung sướng , rồi ôm chầm lấy Phong .*
Diệp Xuân
- Không, không phiền đâu ạ. Em rất vui và cảm ơn anh nhiều nhiều lắm. Không em sợ tối nay mình sẽ lạc và không thể đến trường hay về nhà mất.
Phong ( Dương Thanh Phong )
* ngơ ngác *
Phong ( Dương Thanh Phong )
* bật cười lớn *
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Ha ha .... Em thú vị thật đấy !
Diệp Xuân
* vội vàng đẩy Phong ra *
Diệp Xuân
Em… em xin lỗi…em không cố ý…em… cư xử hơi quá, mong anh… bỏ qua…
Diệp Xuân
” trời ơi, mình ngốc quá mà, lỡ anh ấy ghét mình bỏ mình, không dẫn mình thì sao”
Phong ( Dương Thanh Phong )
* mỉm cười *
Phong ( Dương Thanh Phong )
* xoa đầu *
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Không sao đâu. Em đừng lo quá như thế. Nào chúng ta đi thôi.
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Nào lên xe đi, anh chở cho.
Diệp Xuân
- Ơ, sao thế được? Anh không cần làm thế đâu? Mấy chú kai đang đợi anh kìa.
Diệp Xuân
- Anh chỉ cần để em đi theo xe anh cũng được rồi. không thì chỉ cần anh chỉ đường cho em là được lắm rồi ạ. Em cảm ơn anh nhiều lắm.
Phong ( Dương Thanh Phong )
* cương quyết *
Phong ( Dương Thanh Phong )
- Không sao. Em lên xe nhanh lên. Trời sắp tối rồi. Không thì anh bỏ em lại.
Nhìn anh mỉm cười tinh nghịch, khiến cô thoáng ngập ngừng rồi cũng leo lên xe. Suốt dọc đường đi, cô chỉ dám im lặng, nắm nhìn khung cảng xung quanh. Cô ngồi im, không dám nhúc nhích. Cô biết mình mập, sợ sẽ làm anh thêm mệt. Bất chợt anh dừng xe trước một cánh cổng to. Lúc này cô mới chợt tỉnh khỏi suy nghĩ mông lung của mình. Cô ngước lên nhìn cánh cổng to cao. Đằng sau cánh cổng là ngôi trường mới mà cô sẽ học. Ngôi trường to lớn, đồ sộ đến ngỡ ngàng. Dù biết đây là ngôi trường dành cho các “cô ấm”, “cậu ấm” của các tập đoàn hàng đầu thế giới hay các nước học tập nhưng không thể nào không ngạc nhiên vì nó. Ngôi trường được bao quanh là khu vườn tuyệt đẹp, được chăm sóc cẩn thận, tao ra những hình “ngộ nghĩnh”. Con đường tới trường, được lát gạch phẳng phiu, xa xa đằng kia, cô có thể thấy là một cái hồ to với cây cầu bắc qua. Ngôi trường quả thật rất rất đẹp. Cô không nghĩ cả đời này mình có dịp học trong ngôi trường như thế. Hẳn cô sẽ rất sung sướng nếu như cô đến đây để trả nợ giúp cha của mình.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play