Hôn Trộm : Ngoan Nào Bé Cưng!
Chap 1
Tác giả
Lưu ý truyện ngọt nhé
Tác giả
N9-N9 cách nhau 10t
Tác giả
còn n9nhỏ hơn ba n9 10t nhé
Tô Kỳ
Chú, lỡ như ba em biết thì phải làm sao?
Cung Duật
Có gì mà sợ? Tôi sẽ chịu trách nhiệm.
Cung Duật
//Bàn tay của người đàn ông dừng bên hông của cô gái nhỏ//
Tô Kỳ
//Cô chu đôi môi hồng hào lên đầy bất mãn//
Tô Kỳ
Chú nói thôi à, đến lúc bị ba em phát hiện thì xem chú dám mạnh miệng thế không?
Tô Kỳ
Tô Kỳ năm nay mới 19 tuổi, xinh đẹp rạng rỡ như một đóa hoa hồng đỏ đang độ tươi thắm.
Tô Kỳ
//Cô ngồi trên đùi của người đàn ông, mặt đối mặt với anh//
Hai người đã lén lút hẹn hò được bốn tháng.
Hôm đó cô uống say nên trèo nhầm lên người của Cung Duật, hai người triền miên một đêm người tình ta nguyện, cuối cùng trước khi rời đi cô chỉ kịp để lại một tờ giấy ghi số điện thoại của mình. Kết quả là Cung Duật chẳng thèm liên lạc cho cô.
Tô Kỳ nghĩ cứ thế bỏ qua luôn cũng được, cùng lắm thì cô không cần tìm người đàn ông đầu tiên của mình nữa, chẳng lẽ còn bắt anh chịu trách nhiệm được hay sao?
Ai biết thời gian sau đó, cô theo ba đi dự tiệc và gặp lại Cung Duật.
Tô Kỳ
//Nhớ đến lần gặp gỡ kia, cô cười bảo:
Tô Kỳ
Hì hì, trước đây gọi ba em là anh Tô, sau này có phải nên gọi ba Tô không nhỉ?
Cung Duật
//Yết hầu Cung Duật hơi động, anh đưa tay vỗ vào mông Tô Kỳ một cái "chát" vang dội//
Cung Duật
Em dám trêu chọc tôi.
Tô Kỳ
- Á! Sao chú đánh em? //Tô Kỳ tức giận trừng mắt nhìn anh//
Cung Duật
Tôi hơn em chỉ có mười tuổi, gọi ba em một tiếng "ba" cũng không thành vấn đề. Nhưng mà trước khi ra mắt gia đình vợ, tôi nghĩ nên cày cấy để dẫn theo bé Cung về nhà, cho nó gọi ba em một tiếng "ông ngoại" thì hơn.
Cung Duật
*Dứt lời, Cung Duật nghiêng người hôn xuống đôi môi đỏ của cô gái, bàn tay ấn lấy phần gáy cô để cô không chạy thoát.
Tô Kỳ
//Cả người Tô Kỳ mơ mơ màng màng//
Cung Duật
//đầu lười bị anh ngậm lấy trêu đùa không ngừng, nụ hôn ướŧ áŧ và nóng bỏng kéo dài hơn một phút sau đó dừng lại//
Tô Kỳ
//Tô Kỳ thở hổn hển đánh vào ngực anh rồi nói://
Cung Duật
Như thế này mà hư á? Để tôi cho em biết hư hỏng thật sự là thế nào!
Cung Duật
//Cung Duật đứng lên//
Cung Duật
//Đễ dàng bế cả người Tô Kỳ trên tay rồi đi thẳng về phía giường ở gần cửa sổ//
Cung Duật
//Hôm nay anh tới để bàn chuyện làm ăn với ba của Tô Kỳ, thế nhưng dám nhân lúc ông chưa trở về mà chạy thẳng lên phòng cô, lén lút hôn cô.//
Tô Kỳ
//Ngay lúc cô ngả lưng ra giường//
Cung Duật
//Cung Duật cũng đã chồm tới đè cô xuống, dưới nhà truyền tới tiếng xe quen thuộc. Không cần đoán, đây là tiếng động cơ xe của ba cô, cũng chính là đối tác làm ăn hiện tại của Cung Duật//
Tô Kỳ<>Cung Duật
//Hai người lập tức cứng đờ//
Từ lầu hai nhìn xuống có thể thấy loáng thoáng một chiếc xe bốn chỗ màu đen đang đỗ lại.
Tô Kỳ
Chết, ba em về rồi! Chú mau cài áo sơ mi lại đi!
Tô Kỳ
//Tô Kỳ mặt mày đỏ bừng đầy xấu hổ, đưa tay đẩy Cung Duật thật mạnh rồi nói//
Cung Duật
//Mặc dù biết trước lần này sẽ không thể ăn được bé cưng nhưng trong lòng vẫn hơi khó chịu, Cung Duật thấy cô trừng mắt đành phải nghe theo lời cô mà ngồi thẳng người dậy//
Cung Duật
//Hai cúc áo sơ mi trên người mở bung ra để lộ cơ ngực săn chắc bên trong, không phải loại vai u thịt bắp quá cỡ mà chị em phụ nữ vẫn hay sợ mà chỉ hơi nhô lên//
Cung Duật
//Bàn tay to cẩn thận cài lại mấy nút áo trên cùng, trong đầu không ngừng nghĩ đến chuyện làm thế nào để công khai mối quan hệ của mình và cô gái bên cạnh//
Nếu biết được con gái cưng duy nhất bị anh dụ dỗ mất. Tô Hoằng sẽ không phát điên mà cắt mất thứ kia của anh chứ?
Tô Kỳ
//Tô Kỳ ở một bên cũng đang cố gắng chỉnh trang lại bản thân, áo bị vén lên nhăn nhúm hết cả rồi! //
Tô Kỳ
//Cô vuốt vuốt góc áo sau đó đứng lên đi tới bên tấm gương dài đặt ở góc phòng kiểm tra thật kỹ, không có dấu vết gì, thật may//
Tô Kỳ
//Bình thường chú Cung rất thích mút cổ và vai cô, nếu để lộ ra chắc ba cô sẽ cạo đầu họ rồi trực tiếp ném cô ra đường, từ mặt cô luôn!//
Chap 2
Mẹ của Tô Kỳ mất khi cô mới lên ba tuổi, bởi vậy Tô Hoằng là gà trống nuôi con và cực kỳ bảo bọc, yêu thương đứa con gái này của mình. Nhiều lần con gái bảo ông hãy tái hôn mà ông không chịu, nhất quyết giữ vững lời hứa với người vợ quá cố là phải chăm sóc cô thật tốt.Ông sợ lấy vợ mới sẽ khiến con gái tủi thân, hơn nữa trong lòng ông vốn không thể chứa thêm bất kỳ hình bóng của người phụ nữ nào khác.
Bên dưới nhà không còn âm thanh gì nữa.
Tô Kỳ
//Tô Kỳ đoán ba cô đỗ xe xong rồi, vì vậy quay sang nhìn Cung Duật định hối thúc anh ra ngoài, ai biết quay đầu lại đã thấy anh lười biếng nghiêng đầu đối mắt với cô//
Tô Kỳ
Chú, chú còn làm gì ở đó nữa? Nhanh đi ra ngoài đi!
Cung Duật
Tôi đang nghĩ một chuyện.
Cung Duật
Khi nào tôi mới có thể đàng hoàng xuất hiện trước mặt ba em với tư cách người đàn ông của em?"
Cung Duật
Sau này, bây giờ em không dám.
Tô Kỳ
//Tô Kỳ nghĩ tới việc bị ba bắt gặp là sợ hãi, cô gấp rút xông qua kéo tay Cung Duật, ai biết anh cứ ngồi lì ở đó như thể chuẩn bị công khai luôn việc họ vụиɠ ŧяộʍ yêu đương//
Tô Kỳ
//Cô càng vội hơn, vừa kéo tay vừa kéo áo anh rồi nói://
Tô Kỳ
Chú đừng như thế, nhanh nhanh, không đi em giận đó?"
Cung Duật
//Nói thật, Cung Duật thấy họ không nhất thiết phải giấu giếm gì, anh đâu phải hạng người ăn xong chùi mép rồi bỏ?//
Cung Duật
//Anh đang định đứng lên thì Tô Kỳ giơ chân đặp vào mép giường rồi tức giận vì nghĩ anh không chịu hợp tác nên kéo anh thật mạnh.//
Tô Kỳ
//Âm thanh kia lọt vào tai, đồng thời có thứ gì đó nhỏ nhỏ bắn vào tay của Tô Kỳ làm cô hết hồn dừng lại, nhìn xuống mới biết có hai cái cúc áo bị cô kéo bung ra và rơi xuống sàn.//
Tô Kỳ
//Đúng lúc ấy bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, cả người Tô Kỳ như chìm vào hầm băng lạnh lẽo. Trong đầu cô lúc này chỉ nghĩ tới một chuyện, đó là ban nãy họ đã khóa cửa hay chưa?//
Tô Kỳ
Thật không may, cánh cửa không khóa mà thậm chí còn mở ra một khe rất nhỏ.
Tô Hoàng<>Ba n9
Tô Hoằng đưa tay đập nhẹ cửa hai cái, vừa nói:
Tô Hoàng<>Ba n9
Tô Kỳ, con đang làm gì thế? Chú Cung đâu... rồi...
Tô Kỳ
//Giọng Tô Hoằng chậm lại khi cánh cửa trước mắt ông vô tình bị đẩy ra. Trong phòng, chân phải Tô Kỳ chống xuống đất, chân trái đạp lên giường nhưng đúng vào phần trống giữa hai chân của Cung Duật, một tay cô kéo áo người ta, tay còn lại cũng đang bám lấy vai anh//
Tô Kỳ
//Tô Kỳ lúc này thật sự muốn đội quần, không thể nào đối diện được sự thật trước mắt. Nhìn khuôn mặt của ba cô đầy kinh hãi, cô vội hô lên://
Tô Kỳ
Ba! Không phải như ba nghĩ đâu!
Tô Hoàng<>Ba n9
Con con con...//Tô Hoằng giơ tay chỉ bọn họ, mặt dần dần đỏ lên theo sự giận dữ.//
Tô Hoàng<>Ba n9
//Ông quay sang chỉ Cung Duật, cái kẻ đang tỏ ra yếu thế mà đưa một tay giữ cổ áo, nói: "Cậu cậu cậu..."//
Cung Duật
//Cung Duật bất đắc dĩ đáp://
Cung Duật
Đúng như anh nghĩ đó, anh Tô, con gái anh đang muốn cướp sắc.
Tô Kỳ
//Cơ thể Tô Kỳ hóa đá, ngay lập tức trợn mắt nhìn Cung Duật. Cái ông chú già này còn miếng liêm sỉ nào không vậy? Đồ mặt dày!//
Rõ ràng người bị dụ dỗ và ăn sạch là Tô Kỳ nhưng vào miệng của Cung Duật thì lại biến thành cô muốn làm trò đồi bại với anh? Trần đời chưa thấy ai đổi trắng thay đen mà mặt vẫn bình tĩnh như vậy, còn nhìn cô bằng ánh mắt có phần lo lắng, bất an nữa.
Tô Hoàng<>Ba n9
//Hai mắt Tô Hoằng mở to nhìn con gái và đối tác một lúc lâu sau đó mới quát lên//
Tô Hoàng<>Ba n9
Tô Kỳ, con làm gì thế hả?
Tô Hoàng<>Ba n9
//Mặt mũi ông đỏ bừng, lập tức xông qua muốn tách bọn họ ra, mà không chờ ông tiến tới thì Tô Kỳ đã ngoan ngoãn buông tay mà chạy vòng qua bên kia giường rồi hô lên://
Tô Kỳ
Ba, không phải vậy đâu, con... con đang diễn kịch, đúng rồi, con nhờ chú Cung giúp diễn một đoạn kịch thôi mà!
Tô Kỳ
//Đầu óc Tô Kỳ xoay chuyển thật nhanh rồi giải thích trong sự gấp gáp://
Tô Kỳ
Gần đây trường con đang tổ chức cuộc thi văn nghệ, là vậy đó.
Tô Hoàng<>Ba n9
//Tô Hoằng giận muốn phun lửa nhưng thấy con gái vội vàng chứng minh trong sạch thì đưa mắt nhìn về phía Cung Duật. Ông tương đối hài lòng đứa em này, dù gì bọn họ cũng làm ăn với nhau được nửa năm rồi, Cung Duật luôn cho ông cảm giác chín chắn, sẽ không nói dối đâu.//
Chap 3
Tác giả
Dạo này tôi thể thể ra chap được tuần được tuần không ý
Tác giả
Tại vì tôi phải học thêm ý
Cung Duật
//Khóe môi Cung Duật hơi cong//
Cung Duật
//Anh quay đầu liếc qua khuôn mặt giận dỗi của cô gái nhỏ rồi ho nhẹ một tiếng, nói với "anh Tô" rằng://
Cung Duật
Bé Kỳ ngoan lắm, sao có thể làm gì em được? Anh bình tĩnh đừng nổi nóng.
Tô Kỳ
//Tô Kỳ ở phía sau đã sắp chửi thề, bé Kỳ là cái khỉ gì thế? Dám gọi cô bằng cái biệt danh đáng ghét kia!//
Tô Kỳ
//Không kí trong phòng thoáng chốc như đông đặc lại làm cô khó thở, cô lén lút quan sát ba mình để xem ông có tin lời Cung Duật hay không.//
Tô Kỳ
//Cuối cùng, dưới sự chờ mong của Tô Kỳ, ba cô miễn cưỡng đáp://
Tô Hoàng<>Ba n9
Được rồi, làm tôi tưởng con gái tôi có ý gì với cậu chứ!
Không tin cũng phải tin, ông nào dám tưởng tượng đến việc con gái mình hung hăng kéo bung cổ áo của một người đàn ông như vậy, người này còn là đối tác của ông.
Tô Hoằng năm nay bốn mươi tuổi, Cung Duật mới hai mươi chính nhưng bởi vì sự thành thục trên thương trường của cậu ta nên ông mới nhận làm em trai, nếu con gái ông có gì với cậu ta thì ông biết làm thế nào bây giờ? Ông không muốn nghe Cung Duật gọi mình là "ba" chút nào.
Tô Hoàng<>Ba n9
//Lý do mà Tô Kỳ đưa ra có vẻ sứt sẹo nhưng Tô Hoằng vẫn chủ động lựa chọn tin tưởng.//
Sau đó, ông và Cung Duật cùng nhau đi xuống phòng khách để bàn chuyện làm ăn, còn Tô Kỳ thì ở trốn trong chăn gào thét.
Tô Kỳ
Aaaaa! Tên già hư hỏng mặt dày vô liêm sỉ, dám đổ lỗi cho mình!
Vừa rồi nếu cô không nhanh trí nghĩ ra được lời biện mình thì chú Cung định công khai luôn hay sao? Trời ạ! Từ trước đến giờ ba luôn nghiêm khắc với cô và không để bất kỳ một tên đàn ông nào bén mảng tới gần.
Tô Hoằng từng mắng mấy thằng nhóc loai choai ở trường cô và nói rằng muốn tán tỉnh con gái ông thì phải có sự đồng ý của ông đã. Nhưng mà đề phòng ngày đêm lại đâu nghĩ tới cái kẻ xấu xa nào đó đã "hốt" con gái ông mất, sau này biết được, nói không chừng sẽ đuổi đánh Cung Duật chạy dài ba con phố.
Tô Hoàng<>Ba n9
//Qua một lát, Tô Hoằng gọi con gái xuống để tiễn Cung Duật. Thấy áo sơ mi của cậu ta bị rách, ông chậc một tiếng://
Tô Hoàng<>Ba n9
Con diễn cái gì mà làm hỏng áo chú Cung thế này, mau xin lỗi chú đi.
Tô Kỳ
//Tô Kỳ bước tới hai bước, sau khi đã khuất mắt của ba mình thì trừng to mắt liếc Cung Duật, giọng lại ngọt ngào nói://
Cung Duật
Không sao, hỏng rồi thì mua mới.
Tô Kỳ
//Câu nói này của Cung Duật làm gò má Tô Kỳ phút chốc đỏ ửng, cô đột nhiên nhớ lại cái đêm nào đó anh kéo rách váy của cô, sau đó cũng ôm cô lên giường rồi thì thầm vào tai cô như vậy://
Cung Duật
Hỏng rồi thì mua mới, lần sau sẽ mua cho em vài bộ váy ngủ xuyên thấu.
Tô Kỳ
//Tô Kỳ nhớ lại mà máu nóng lên não, không nhịn được đóng sầm cửa đuổi người.//
Tô Hoàng<>Ba n9
//Thấy con gái có vẻ kỳ quặc//
Tô Hoàng<>Ba n9
//Ông Tô còn định hỏi thăm nhưng con bé đã chạy ầm ầm lên lầu và khóa cửa trốn mất.//
Tô Kỳ
//Cầm điện thoại lên, Tô Kỳ lập tức nhắn tin cho Cung Duật rồi nói://
Tô Kỳ
💬 Tối nay đến đón em.
Tô Kỳ
//Vừa rồi dám đổ lỗi cho cô chứ gì? Chờ đó, xem lần này cô dạy dỗ "bé Cưng" thế nào!//
Cung Duật
//Mặc dù chỉ là một tin nhắn thôi nhưng lại khiến Cung Duật đang lái xe cảm thấy lạnh sống lưng, anh dở khóc dở cười nhấn gọi cho cô rồi hỏi://
Cung Duật
💬 Bé cưng, em dỗi tôi à.
Tô Kỳ
Không có, chú mang "bé Cưng" qua cho em trút giận thì em không dỗi nữa.
Cung Duật
Như vậy là dỗi hay không dỗi thế?
Cung Duật
//Cung Duật cũng chỉ thuận miệng trêu một tí, nếu cô không nghĩ ra lý do ngốc nghếch kia thì anh đã định nói với Tô Hoằng là đang đùa rồi. Nhưng mà một câu đơn giản kia có vẻ không may chọc cho bé cưng xù lông, chỉ sợ tối nay anh không được ăn uống tử tế...//
Cung Duật
//Thôi vậy, ai bảo anh cưng chiều cô ngốc kia, cùng lắm để cô quậy rồi nhịn một hôm, chắc chắn sẽ không chết được//
Tác giả
Khi nào tôi rảnh tôi bù chap cho độc giả sau nhé
Download MangaToon APP on App Store and Google Play