Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Mặt Trời Giữa Đông (Bắp Nọc)

Em nhớ anh

Ánh đèn vàng nhạt heo hắt đơn độc trong căn phòng ngủ nhỏ,đồ đạc nơi đây bừa bộn như vừa xảy ra một trận chiến.Trên chiếc giường gỗ cũ kỹ,một cô gái nhỏ nằm co ro ôm bức ảnh lớn.Bàn tay gầy gò vuốt ve gương mặt tuấn tú của người con trai trong ảnh,người này chính là chồng của cô.Cuối cùng thì Lan Ngọc cũng thừa nhận chàng trai kia chính là chồng của mình.Gương mặt trầm tĩnh,ánh mắt sáng như sao trời,đôi môi trái tim vẽ lên một nụ cười ôn nhu,Lan Ngọc càng nhìn lại đau đớn.Có phải quá tàn nhẫn không khi mất đi rồi cô mới biết mới biết người kia quan trọng với cô đến nhường nào
*"Lan Ngọc à anh...thích em,em có thể cho anh một cơ hội không?"
"Anh bị sao?Anh nhìn lại anh xem,nghèo hèn,nhút nhát,ngu ngốc,đúng là ảo tưởng mà."
..........
"Lan Ngọc à,tên đó không tốt đâu,em đừng tới gần hắn ta có được không"
"Anh ấy tốt hơn anh đó đồ đần độn."
..........
"Lan Ngọc à,anh có làm bánh cho em này."
"Vứt nó vào trong thùng rác hộ tôi,tôi không ăn những thứ dơ bẩn đó."
..........
"Lan Ngọc,ba Ninh bảo chúng ta về thăm nhà,em đi với anh nha."
"Anh tự mà đi."
"Nhưng...ba Ninh bảo em phải cùng đi với anh."
"Tôi nói không đi mà.Tránh ra để tôi còn đi với ST."
..........
"Lan Ngọc!Em có thể yêu anh một lần không?"
"Tôi vĩnh viễn sẽ không bao giờ yêu anh,thứ tôi có duy nhất chính là ghê tởm anh."
..........
"Lan Ngọc à..." "Lan Ngọc à..." ......
"Biến đi,phiền chết mất."
Từng dòng ký ức như những thước phim chậm chiếu qua trong đầu Lan Ngọc,nước mắt cô lặng lẽ chảy dài.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Có phải anh rất hận em không?Có phải anh đã không còn yêu em nữa nên mới không trở về với em?Cũng phải thôi,tất cả là do em mà ra.
Tiếng nức nở vang lên trong phòng u tối,ngẫm lại Lan Ngọc cô sống một đời này thật lãng phí.Lan Ngọc là một tiểu thư ngậm thìa vàng,cô là đứa con gái duy nhất của chủ tịch tập đoàn trang sức lớn nhất nhì trong nước,từ nhỏ cô đã được nuông chiều nên tính cách cũng trở nên đanh đá và kiêu ngạo.Đối với một tiểu thư như Lan Ngọc thì cuộc sống luôn là màu hồng,mọi người đều phải phục tùng cô chứ không có chuyện cô phải phục tùng ai đó.
Từ khi học đại học Lan Ngọc đã rất nổi tiếng vì nhan sắc và gia thế của mình,có rất nhiều người thích cô nhưng lại ngần ngại vì tính cách đanh đá của cô.Thế nhưng vẫn còn có một người ngu ngốc kiên trì yêu thương Lan Ngọc,dù biết rõ thứ bản thân nhận lại chỉ là tổn thương,Lan Ngọc thừa biết người kia yêu thương cô nhưng mặc nhiên cô vẫn nhẫn tâm chà đạp tấm chân tình của người kia.
Lan Ngọc khi ấy rất mê muội một người,người đó chẳng ai khác chính là ST,một tên đàn ông tệ bạc.Từ khi Lan Ngọc sa vào lưới tình của ST,cô bắt đầu thác loạn,ngày đêm vùi mình vào những cuộc ăn chơi mặc kệ người kia cố gắng khuyên ngăn.
Cho đến một ngày Lan Ngọc bị ba mẹ mình ép lấy người kia,trong lòng cô rất hận,cô luôn luôn nghĩ người kia đã dùng thủ đoạn đê tiện nào đó để có được cô,Lan Ngọc ghét bỏ người kia,cô còn cùng ST thi nhau chà đạp nhân phẩm của người kia,kể cả khi cô đã gả cho người kia thì cô vẫn giữ mối quan hệ với hắn.Và rồi cô cùng ST bỏ trốn,thế nhưng thứ cô không ngờ đến chính là hắn lại lừa gạt hết tiền cô có rồi mặc xác cô bị mấy tên đàn em của hắn cưỡng bức.Trong giây phút tuyệt vọng đó cô lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
"TÔI KHÔNG CHO PHÉP BẤT CỨ AI LÀM HẠI EM ẤY."
Tiếng hét đó như cứu lấy tâm hồn tuyệt vọng của Lan Ngọc.Giữa trời đông buốt lạnh,người kia xuất hiện trong bộ quần áo đơn bạc nhìn lạnh lẽo vô cùng,thế nhưng tim Lan Ngọc lại vì sự xuất hiện này mà cảm thấy ấm áp.
Người kia xuất hiện như mặt trời giữa đông,cứu cô ra khỏi đám người kinh tởm của ST,thân người đầy thương tích,gương mặt đầy máu nhưng vẫn chăm chăm bảo vệ cô,và rồi cô đã an toàn,chỉ có người kia...là không bao giờ trở về nữa.Ngày ấy tuyết rơi to lắm,người kia với thân thể đầy máu nằm trong vòng tay cô,hơi thở đứt quãng nhưng vẫn gượng hỏi cô một câu.
"Lan Ngọc...Nếu có kiếp sau...Em hãy một lần yêu tôi...Có được không?"
Còn chưa kịp nhận được lời hồi đáp người kia đã mang theo nụ cười chua xót mà ra đi.Ngay khoảnh khắc người kia rời khỏi thế giới này,tim Lan Ngọc như bị ai bóp chặt,cô đau lắm,đau đến khó thở.Hoá ra người kia đã chiếm lấy tim cô từ lâu rồi,chỉ là cô ương bướng,cô cố chấp không chịu nhìn nhận.Bầu trời đông hôm đó lạnh lẽo đến thấu tận tâm can.
Lan Ngọc nở một nụ cười tự giễu trong nước mắt,đến cuối cùng thì ai mới thật sự là kẻ ngu ngốc.Người kia vì cô mà chịu biết bao nhiêu tổn thương,vì cô mà không màn khổ sở,đến cả mạng sống cũng vì cô mà mất.Còn Lan Ngọc cô thì sao?Cố chấp,kiêu ngạo,tàn nhẫn chà đạp người ta rồi lại đâm đầu vào một kẻ không ra gì.Là người kia ngốc hay chính cô mới là một kẻ ngu ngốc thật sự?
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
"Em hối hận rồi,em thật sự cần anh,em rất cần anh,mau thôi em sẽ đến tìm anh.Nếu có kiếp sau,anh có thể yêu em thêm lần nào nữa không?Em hứa sẽ không để anh chịu đựng bất cứ tổn thương nào.Em nhớ anh rồi...Ngô Kiến Huy."
Lan Ngọc lau đi những giọt nước mắt đã rơi ướt đẫm trên tấm ảnh,cô không muốn để nước mắt của bản thân vấy bẩn đi hình ảnh của anh.Đây là tấm ảnh duy nhất Lan Ngọc và anh cùng chụp,dù anh đã kiềm nén nhưng cô vẫn nhận ra anh khi ấy rất vui vẻ hạnh phúc,chỉ có mỗi cô là cau có khó chịu,trông cô khi ấy thật ngu ngốc làm sao.
Tiếng nức nở dần dần tắt đi,căn phòng trở nên u tối,hộp thuốc ngủ trống không rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo.Trên chiếc giường cũ kỹ vẫn là người con gái nhỏ ấy,đôi tay cô khư khư ôm ảnh cưới của mình,giọt nước mắt nhẹ rơi xuống gương mặt đang tươi cười trong bước ảnh kia và rồi cô ấy đã chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng

Em trở về rồi

"Lan Ngọc à,mau dậy ăn cháo đi con"
Tiếng nói cũng những cái lay nhẹ vào người làm Lan Ngọc bừng tỉnh,cô cảm nhận được thân thể mình đang nóng bừng,đầu cô vô cùng đau nhức,Lan Ngọc cố trấn tỉnh bản thân,cô ngơ ngác nhìn xung quanh và người phụ nữ trước mặt.Chuyện gì đây chứ,chết rồi cô vẫn còn được gặp mẹ sao?
"Con làm vậy?Sao lại ngơ ngác vậy chứ?Ăn chút cháo rồi uống thuốc vào cho mau khỏe."
Người phụ nữ này chính là mẹ của Lan Ngọc,bà đã gần năm mươi rồi nhưng vẻ ngoài chỉ vừa gần bốn mươi vậy.Ba mẹ Lan Ngọc dù bận rộn nhưng cũng không vì thế mà bỏ bê cô,ông bà Ninh rất yêu thương cùng nuông chiều cô,có mỗi cô là chỉ biết làm những người yêu thương mình phải buồn lòng.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Con xin lỗi mẹ,kiếp sau con sẽ tận tâm báo hiếu cho ba mẹ.
Lan Ngọc chồm dậy ôm lấy bà khóc nức nở,đã rất lâu rồi cô không ôm lấy mẹ mình như thế này.
"Có phải con rơi xuống nước rồi phát ngọc không?Hay uống nhiều rượu quá rồi trở nên hoang tưởng?Con nói lung tung cái gì vậy?"
Bà Ninh giương đôi mắt đầy khó hiểu nhìn Lan Ngọc,khi không lại hẹn kiếp sau báo đáp gì đó.
Tiếng khóc ngưng bặt,Lan Ngọc ngơ ngác hỏi lại mẹ mình.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Con chết rồi đúng không?
"Con không có chết,con chỉ bị ngốc thôi."
Câu nói đùa của bà Ninh làm Lan Ngọc càng thêm hoang mang,cô nhìn xung quanh phòng rồi nhìn lại bà Ninh thật kỹ,bà Ninh dường như trẻ hơn lần cuối cô gặp trước khi tự tử.Một ý nghĩ chợt lóe trong đầu,phải chăng cô đã trùng sinh sống lại,còn sống lại ngay thời điểm cô và Kiến Huy đã cưới nhau.
"Con đừng ngây ngốc nữa,con ăn chút cháo đi rồi uống thuốc."
Bà Ninh bưng tô cháo đến cạnh Lan Ngọc,bà vừa thổi nguội muỗng cháo định đút cho cô thì bị cô cản lại.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Mẹ cứ để con,sao mẹ lại ở đây vậy?
Lan Ngọc nhận lấy tô cháo vừa ăn vừa hỏi bà Ninh.
"Kiến Huy nó có bài kiểm tra trên lớp mà con thì lại đang phát sốt,nó lo con ở nhà một mình không ổn nên gọi mẹ đến chăm con giúp nó."
Bà Ninh vừa vuốt tóc Lan Ngọc vừa ôn tồn đáp lời,ngưng một chút rồi lại nói tiếp.
"Con đó,suốt ngày chỉ lo chơi bời.Con có biết khi nghe tin con bị rơi xuống nước rồi bị bệnh ba mẹ lo lắm không?Cũng may là có Kiến Huy với Thúy Ngân ở đó cứu con.Kiến Huy là đứa trẻ tốt,con đừng nên vì tên xấu xa kia mà tổn thương nó nữa."
Nghe bà Ninh nói vậy Lan Ngọc liền nhớ ra lần rơi xuống nước ở một bữa tiệc của trường,lần đó cô không cùng Kiến Huy đến bữa tiệc mà lại cùng ST đến đó.Tên ST kia mãi mê cười nói cùng bạn bè mà quên mất cô,bữa tiệc đông người chen lấn làm Lan Ngọc ngã luôn xuống hồ bơi sau lưng.Ngay lúc đó cô chật vật dưới nước ST lại đang bận tán tỉnh những cô nữ sinh khác,chỉ có một người ngay lập tức nhảy xuống hồ cứu cô,đó chính là Kiến Huy.Vậy ra cô đã trọng sinh ngay thời điểm cô cùng Kiến Huy cưới nhau được hơn một năm.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Mẹ à,con không sao rồi,mẹ cứ xuống nhà nghỉ ngơi đi,con tự lo được mà.
"Được rồi,mẹ sẽ xuống dưới nhà đợi Kiến Huy về với con.Có gì nhớ gọi mẹ đó."
Bà Ninh nói xong liền rời khỏi phòng để Lan Ngọc nghỉ ngơi,trong phòng lại có chút vui vẻ.Từ khi quen tên ST kia thì con gái bà luôn chống đối gia đình,những lời nói ra có khi lại rất hỗn xược,hiếm khi lại nói chuyện ngoan ngoãn như bây giờ.
Bà Ninh đi rồi căn phòng liền trở nên im lìm,Lan Ngọc bước xuống giường đi xung quanh phòng,đây chính là nhà cũ của Kiến Huy.Kiến Huy cũng là thiếu gia của tập đoàn thời trang JJ,ba mẹ của Kiến Huy cùng là ba mẹ Lan Ngọc là bạn và cũng là đối tác của nhau.Thế nhưng rồi một trận biến động khiến JJ phá sản,ba của Kiến Huy trong ngày hôm đó lên cơn đau tim rồi qua đời,mà mẹ của Kiến Huy cũng không chịu nổi cú sốc này nên đã tự tử,chỉ trong một ngày Ngô Kiến Huy mất tất cả.Thuở ấy Kiến Huy vừa 19 tuổi,anh khước từ hết mọi sự giúp đỡ của ba mẹ Lan Ngọc để tự lập sống,từng ngày vất vả làm việc để chi trả học phí,căn nhà nhỏ này cũng chính là tài sản duy nhất của gia đình anh còn sót lại.Những chuyện này đều do ông bà Ninh kể lại cho Lan Ngọc nghe,trước kia khi nghe thầy những điều này cô đều dửng dưng cho là tầm thường,bây giờ càng nghĩ càng thấy xót xa,cuối cùng cô cũng hiểu được vì sao ông bà Ninh cương quyết gả cô cho anh,ngay cả khi cô và anh vẫn còn học đại học...vì chị ấy thật sự hoàn hảo.
Nhìn căn phòng nhỏ nhưng ngăn nắp này Lan Ngọc lại một trận đau xót.Cô nhớ có một lần tức giận cô đã mắng Kiến Huy và chê bai căn nhà này là cái ổ chuột tồi tàn,cô không ngờ rằng vì lời nói kia của cô mà Kiến Huy bán mạng làm việc để mua cho cô căn nhà to lớn hơn.Khoảng thời gian này chính là lúc Kiến Huy bán sống bán chết mà làm việc.Sau này Lan Ngọc càng quá đáng bắt Kiến Huy chuyển căn nhà đó sang cho cô sở hữu,rồi cô cũng bị ST lừa lấy mất.Vậy là cái ngày cô quyết định tự tử cô đã chạy về đây,không phải trong phòng này mà chính là phòng của Kiến Huy ở bên cạnh.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Huy à,ông trời thương xót cho em sống lại lần nữa,lần này em sẽ không bao giờ để anh chịu tổn thương nữa,em thật sự yêu anh rồi Ngô Kiến Huy
Tiếng điện thoại đột ngột reo lên làm Lan Ngọc giật mình,màng hình sáng loé lên tên Thúy Ngân,đây chính là người mà bà Ninh vừa nhắc đến khi nãy và cũng chính là cô bạn thân nhất của Lan Ngọc
Thúy Ngân
Thúy Ngân
Lan Ngọc à cậu đã khỏe chưa?Đã ăn hay uống thuốc gì chưa?
Ngay khi Lan Ngọc vừa bắt máy thì tiếng Thúy Ngân đã vang vọng trong điện thoại,giọng điệu cô nàng có vẻ rất gấp gấp,chắc là vì quá lo lắng cho cô.Cổ họng Lan Ngọc có chút nghẹn lại,trong lòng tràn đầy ân hận.Người bạn này của cô đối với cô cực kỳ tốt,mối quan hệ của hai người rất tốt đẹp cho tới khi cô rơi vào bẫy tình của ST,Lan Ngọc trở thành bạn gái của ST,học hành sa sút,mê đắm những cuộc vui mà hắn bày ra,từng chuyện từng chuyện Thúy Ngân đều thấy rõ,ngày ngày đều khuyên nhủ cô,thế nhưng thứ Thúy Ngân nhận lại chính là sự tức giận từ cô.Có lần Lan Ngọc còn hùng hồn tuyên bố rằng sẽ cắt đứt mối quan hệ bạn bè bao nhiêu năm nếu như Thúy Ngân lại khuyên cô rời xa ST,khi ấy trong mắt Thúy Ngân như chứa hàng ngàn mảnh vỡ,trông cực kỳ đau buồn.Ngẫm lại thì bản thân cô thật sự rất ấu trĩ,luôn cọc cằn với những người yêu thương mình,còn những kẻ đầy dã tâm ngoài kia cô lại tin sái cổ.
Thúy Ngân
Thúy Ngân
Lan Ngọc à...Lan Ngọc.Cậu không sao đó chứ?Mau trả lời mình đi.
Giọng Thúy Ngân lại lần nữa vang lên,bởi vì mãi chẳng thấy ai trả lời nên Thúy Ngân lại càng lo lắng hơn.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Thúy Ngân à...Mình xin lỗi!
Giọng Lan Ngọc nghẹn lại như sắp khóc,cô muốn chân thành xin lỗi người bạn thân này.
Thúy Ngân
Thúy Ngân
Tự nhiên lại đi xin lỗi.Mau mau trả lời mình đi,cậu đã khỏe hẳn chưa?
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Mình khỏe rồi.Cảm ơn cậu.
Thúy Ngân
Thúy Ngân
Cậu làm sao vậy?Hết xin lỗi rồi lại cảm ơn.Hay cậu rơi xuống nước lâu đến nổi não bị ngập úng rồi?
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Não cậu bị ngập thì có.Mà Thúy Ngân này.ST...
Thúy Ngân
Thúy Ngân
Lại nữa,Lan Ngọc à,cậu làm ơn tỉnh táo lại đi có được không.Tên đó xấu xa như vậy mà cậu cứ đâm đầu vào,còn Kiến Huy thì sao?Cậu có bao giờ hiểu cho cảm giác của anh ấy không vậy?Mình biết là cậu và anh ấy chỉ mới là vợ chồng trên giấy tờ,tuy chưa là có hôn lễ chính thức,mặc dù chỉ có vài người biết hai người đã kết hôn nhưng dù sao cũng là vợ chồng,cậu ít nhiều cũng phải để ý đến cảm xúc của anh ấy một chút chứ.Lan Ngọc à,cho dù hôm nay cậu có giận mình đi chăng nữa thì mình cũng phải nói,trong mắt mình và cả ba mẹ cậu thì Ngô Kiến Huy tốt hơn ST kia gấp trăm,gấp nghìn lần.Cậu làm ơn đừng có mê muội nữa.
Thúy Ngân vừa nghe Lan Ngọc nhắc đến ST liền tức giận,vì sao cô bạn ấy cứ mãi không chấp nhận tình cảm chân thành của Kiến Huy chứ,suốt ngày theo ST đi chơi bời lêu lỏng khắp nơi bộ tốt lắm sao.
Lan Ngọc định nói gì đó nhưng tiếng chuông báo vào tiết bên chỗ Thúy Ngân lại vang lên,cô ngẩn đầu nhìn đồng hồ treo trên trường,hóa ra vẫn còn một tiết trong buổi sáng này.
Thúy Ngân
Thúy Ngân
Lan Ngọc à,vào tiết rồi, mình sẽ gọi lại cho cậu sau nha.Mau khỏe lại đó.
Thúy Ngân nói xong liền tắt máy để lại bên này một con người bắt đầu đâm vào suy tư.Lan Ngọc chỉ muốn hỏi xem tên ST đó có chặn đường bắt nạt Kiến Huy của cô hay không thôi,cô quá hiểu bản tính của hắn,chỉ là không ngờ được Thúy Ngân lại phản ứng mạnh vậy.
Lan Ngọc trầm ngâm nhớ lại những gì Thúy Ngân vừa nói,cô xém quên mất bản thân và Kiến Huy chỉ mới đăng ký giấy kết hôn.Cái hôn lễ kia vốn dĩ đã được chuẩn bị từ sớm,hình cưới cũng đã được chụp,nhưng chính sự cứng đầu cùng cố chấp của cô mà bị trì hoãn.Việc cô là vợ của Kiến Huy cũng chỉ có ông bà Ninh,Thúy Ngân,Jun Phạm và tên ST kia biết,Lan Ngọc cũng cắm tuyệt đối Kiến Huy không được tiết lộ chuyện này ra bên ngoài,bởi ngày trước cô luôn nghĩ lấy một người như Lan Ngọc là vô cùng nhục nhã.Xem cô kìa,rõ là ngu dốt mà.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Huy à,em trở về rồi!Và em cảm thấy được gả cho Huy chính là niềm vinh hạnh lớn nhất cuộc đời em.

Em thay đổi rồi mà...

Lan Ngọc trầm tư một hồi lại chạy sang phòng Kiến Huy ở bên cạnh,cánh của vừa mở ra,căn phòng ngăn nắp đập vào mắt.Trước đây khi dọn về ngôi nhà này, ngoài những một bụng khinh thường ra thì Lan Ngọc chẳng có cảm nhận nào khác với căn nhà cũ này, vậy nên đến cả phòng Kiến Huy cô cũng chưa từng bước vào cho đến cái ngày tự tử ấy.
Nhớ lại ngày đó khi vừa nhìn thấy căn phòng này Lan Ngọc đã vô cùng đau xót,căn phòng nhỏ hơn phòng bên kia của cô rất nhiều,mọi vật dụng đều rất cũ kỹ,dường như tất cả đồ tốt đều được bày trí trong phòng của cô.Phòng Kiến Huy chỉ có mỗi chiếc giường gỗ trong góc, đầu giường có một cái kệ nhỏ,bên trên là là một khung ảnh cưới của hai người. Đối diện giường của Kiến Huy có cái tủ quần áo nhỏ,giữa phòng có cái bàn gỗ thấp, dưới bàn gỗ cũng chẳng có đệm lót để ngồi,thậm chí trên giường cũng chỉ được trải đơn sơ một chiếc đệm mỏng. Nếu là mùa đông có phải ở đây sẽ trở nên lạnh thấu xương hay không?Đúng vậy,thật sự rất lạnh.
Lan Ngọc từng ở đây một đêm dài,khi ấy cũng là mùa đông lạnh giá,cô đến đây lục tung mọi thứ chỉ để tìm hương thơm quen thuộc của Kiến Huy, cô cũng đã từng nằm trên chiếc giường này,nó lạnh lẽo vô cùng. Nếu không phải vì cô chắc Kiến Huy đã không đã không khổ sở thế này. Lan Ngọc cầm lấy khung ảnh gia đình của Kiến Huy trong ảnh là ba mẹ anh cũng chính là ba mẹ chồng của cô,còn có cả Kiến Huy đang cười rất tươi. Anh khi ấy trông thật vui vẻ,còn bây giờ cả người lại phủ một nỗi buồn ảm đạm.
Lẽ ra Kiến Huy đã được sống sung sướng hơn nhiều nếu như nhận sự giúp đỡ từ ông bà Ninh, thế nhưng anh lại muốn tự lập, mà còn bị chính cô làm cho khổ sở thêm. Bởi vì Lan Ngọc dần trở nên hư hỏng,ngày càng ương bướng không nghe lời,ông bà Ninh hết cách đành ép Lan Ngọc đi theo Kiến Huy. Cũng bà Ninh muốn Lan Ngọc nếm trải khó khăn để trưởng thành, mọi đặc quyền của đại tiểu thư đều biến mất, không được ở biệt thự cao sang,không được siêu xe đưa đón mỗi ngày, tiền học tiêu sài hàng tháng cũng bị hạn chế lại.Với tính cách tiểu thư như Lan Ngọc làm sao chịu nổi được việc này, mỗi tháng cô đều tiêu sài rất phung phí,đến khi không còn tiền liền bắt Kiến Huy đưa hết tiền kiếm được cho cô,thế là anh ấy phải làm nhiều việc hơn để nuôi thêm cả cô,Lan Ngọc lại thấy tim mình đau đớn vô cùng.Ninh Dương Lan Ngọc của kiếp trước thật sự rất tàn nhẫn.
Trời đã gần chiều mà Kiến Huy vẫn chưa trở về nhà, Lan Ngọc sau khi đánh một giấc dài trong phòng Kiến Huy lại xuống bếp ăn uống no say.Thật ra cô rất muốn chờ Kiến Huy về cùng ăn chung ngặt nổi cô quá đói rồi.Căn nhà nhỏ bây giờ chỉ có Lan Ngọc,bà Ninh cũng đã được Lan Ngọc khuyên nhủ trở về nhà từ trưa.
Lan Ngọc ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ mà xem tivi,trong lòng lại không mấy yên ổn,cô nôn nóng muốn được gặp Kiến Huy, nhưng lại không biết phải đối mặt với anh như thế nào. Một lúc sau bên ngoài cửa vang lên tiếng động,dường như Kiến Huy đã về,cả người Lan Ngọc đều căng cứng,chẳng biết vì sao hồi hộp lạ thường.Kiến Huy đẩy cửa đi vào nhà,còn tưởng Lan Ngọc đang ở trên phòng nghỉ ngơi ai ngờ lại bắt gặp cô đang ngồi ở sofa,vả lại còn đang nhìn chằm chằm vào anh.
Ngô Kiến Huy
Ngô Kiến Huy
Em...Em đã khỏe chưa?
Kiến Huy gượng gạo cúi thấp đầu, anh chẳng dám nhìn thẳng vào Lan Ngọc, trước đây Lan Ngọc từng nói ánh mắt anh nhìn cô rất ghê tởm.
Tim Lan Ngọc như bị siết lấy, nhìn Kiến Huy nhút nhát như vậy cô thật sự rất đau lòng.Trước đây Lan Ngọc chưa từng một lần để ý đến cảm xúc của Kiến Huy, cô chưa từng biết Kiến Huy đã chịu tổn thương đến nhường nào, cả ngày cô chỉ biết nghe lời ST mà ức hiếp anh.Lan Ngọc và Kiến Huy lần đầu gặp nhau vào năm cô 17 còn anh thì 18,năm ấy Kiến Huy vẫn còn là một thiếu gia nhà tài phiệt,anh tuy ít nói nhưng lại rất hay cười,nụ cười của anh ấm áp như ánh nắng giữa trời đông. Thế nhưng rồi chẳng biết từ khi nào, chắc có lẽ cái ngày định mệnh ấy,cái ngày mà Kiến Huy mất tất cả,anh bắt đầu thu mình lại,ít nói ít cười, trở thành một con người lẽ loi cô độc.
Có một ngày kia,anh đột nhiên nói thích cô,khi ấy cô vẫn chưa kết hôn với anh,cô còn đang mê đắm tên ST, cô mắng chị thậm tệ,khi đó anh đã rơi nước mắt, lần đầu tiên Lan Ngọc thấy anh khóc. Nhiều ngày sau này, Lan Ngọc cùng ST thay phiên nhau sỉ nhục anh, cô không biết rằng chính điều này đã khiến anh càng trở nên tự ti và nhút nhát.Thời điểm này chính là lúc Kiến Huy đã chịu quá nhiều tổn thương, ngoại trừ việc anh xuất hiện ở nhà để nấu ăn và dọn dẹp phòng cho cô thì hầu hết thời gian còn lại anh đều đi làm cùng đi học,có hôm hai người còn chả thấy mặt nhau. Nếu không phải Kiến Huy vẫn chu đáo lo hết mọi thứ cho cô thì cô còn tưởng rằng Kiến Huy không hề tồn tại nữa.Trải qua nhiều tổn thương như vậy nhưng anh không hề khóc nữa, cho đến cái ngày anh vì cô mà chết, anh đã nở một nụ cười chua xót trong nước mắt, lần thứ hai trong đời và cũng lần cuối cùng trước khi trọng sinh Lan Ngọc thấy chị khóc.
Ngô Kiến Huy
Ngô Kiến Huy
Em...Em đã ăn gì chưa?Để anh xuống bếp nấu buổi tối.
Mãi một lúc chẳng thấy Lan Ngọc trả lời, Kiến Huy lại cúi thấp đầu hỏi tiếp, chân cũng bắt đầu hướng về bếp mà đi.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Kiến Huy...Mẹ có chuẩn bị cơm và em cũng đã ăn rồi. Mặt của anh làm sao vậy?
Dù Kiến Huy đã cúi thấp đầu nhưng Lan Ngọc vẫn có thể thấy được mấy vết bầm xanh tím trên mặt trái.
Ngô Kiến Huy
Ngô Kiến Huy
Anh...Anh bị té thôi.
Kiến Huy bối rối vò vò vạt áo thun cũ kỹ,đầu đã cúi thấp nay lại càng thấp hơn.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Nói dối,rõ ràng là bị đánh.ST lại đánh anh.
Lan Ngọc có chút tức giận cùng đau lòng, vì sao anh không một lần phản bác lại những hành động quá đáng của cô?Vì sao cứ mãi cam chịu thế này?
Ngô Kiến Huy
Ngô Kiến Huy
Không...không có.
Kiến Huy liếc mắt thấy vẻ mặt Lan Ngọc có chút giận dù trong lòng lại lan tràn đau đớn,mỗi khi có chuyện gì xảy ra giữa anh và ST thì tội lỗi đều thuộc về anh,mà người cuối cùng bị Lan Ngọc đánh mắng cũng chính là anh.
Lan Ngọc không nhịn được nữa, cô chạy tới ôm chầm lấy Kiến Huy, nước mắt cũng đã bắt đầu rơi, cô biết cả lý do vì sao anh lại nói nói dối mình, chỉ là cô không biết vì sao anh lại ngốc nghếch yêu cô như vậy.
Kiến Huy đứng đờ người ra,anh quá bất ngờ trước cái ôm này, tay chân cứng ngắt chẳng biết làm sao. Đột nhiên như nghĩ ra gì đó.Kiến Huy nhẹ nhàng thoát khỏi cái ôm của Lan Ngọc.Anh run run lấy từ trong balo ra một chiếc ví cũ kỹ,một sấp tiền tầm vài chục nghìn won được mang ra.Kiến Huy định đặt tiền vào tay Lan Ngọc, nhưng chợt anh nhớ ra gì đó, chần chừ một hồi anh lại quay đầu đặt tiền lên sofa.
Ngô Kiến Huy
Ngô Kiến Huy
Anh chỉ còn có bao nhiêu đây tiền thôi,em cầm lấy mà dùng đỡ.
Kiến Huy nói xong lại run run bước tới cầu thang mà đi lên phòng, Lan Ngọc sẽ chẳng bao giờ chủ động quan tâm hay động chạm vào anh,chỉ duy nhất khi cô ấy cần tiền thì mới như vậy.
Lan Ngọc đau lòng nhìn theo bóng lưng cô đơn của Kiến Huy, cô đã tổn thương anh nhiều tới mức anh sợ sệt như vậy. Ngay cả đụng chạm vào cô anh cũng không dám,mọi hành động thân thiết của cô anh đều nghĩ là cô cần tiền. Cũng không thể trách anh được, bởi vì trước đây Lan Ngọc thật sự đã làm như vậy.
Nhớ lại ngày đó,là những ngày tháng mà Lan Ngọc mới về ở nhà Kiến Huy, chỉ trong hai ba ngày cô đã tiêu sạch sẽ số tiền mà ông bà Ninh cấp cho cô dùng cả tháng vào những cuộc vui.Lan Ngọc biết Kiến Huy thương cô,cũng biết ông bà Ninh cấm Kiến Huy không được đưa tiền cho cô,thế nhưng Lan Ngọc đã giở trò.Hôm đó Lan Ngọc vờ tiếp cận Kiến Huy, cô còn mạnh bạo hôn lên môi anh rồi vòi vĩnh xin tiền để mua quần áo,ấy vậy mà Kiến Huy tưởng thật, anh bảo cô ngồi chờ rồi chạy vội vào phòng lấy tiền. Ngay khi Kiến Huy rời đi thì Lan Ngọc đã nhanh chân chạy về phòng rồi lao ngay vào nhà vệ sinh,cô vội vội vàng vàng khoát nước rửa sạch môi,còn cố tình chà xát như đã chạm vào thứ gì dơ bẩn lắm. Lan Ngọc khi ấy còn vừa chà vừa luôn miệng bảo "kinh tởm". Cô không hề hay biết rằng tất cả những hành động đó đều đã bị Kiến Huy nhìn thấy, đến khi cô quay ra cũng chỉ nhìn thấy một xấp tiền đặt trên giường và bóng lưng đầy tổn thương của Kiến Huy.
Lan Ngọc bước tới trước sofa,cô cầm lấy xấp tiền trên ghế rồi khóc nức nở,cảm giác đau đớn cùng tội lỗi chiếm lấy cô.
Ninh Dương Lan Ngọc
Ninh Dương Lan Ngọc
Phải làm sao để anh biết rằng em đã thay đổi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play