Tình Yêu Được Ban Tặng Của Thiên Sứ
Chap 1
Một thiên sứ mang trong mình tấm lòng thuần khiết và thánh thiện
Ngày ấy, em được cử xuống hạ giới – nơi mà theo lời truyền tụng, chỉ tồn tại chết chóc và tàn tạ
Thực tế trước mắt còn hoang sơ hơn những gì em từng hình dung
Khắp nơi vắng lặng, khô cằn, đến một mầm cây nhỏ cũng chẳng thể tìm thấy
Kẻ lữ hành trẻ tuổi ấy bước đi chậm rãi, men theo con đường mòn dẫn về phía chân núi
Mặt trời dần khuất sau lưng núi, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả khoảng không gian rộng lớn
Chẳng bao lâu sau, cơ thể bắt đầu thấm mệt
Đôi chân chậm lại, buộc phải dừng chân bên một hòn đá ven đường
Em ngồi xuống, đưa tay áo lau đi lớp mồ hôi mỏng còn vương trên gương mặt
Nửa ngày trôi qua, nơi cần đến dường như cũng không còn xa nữa
Trước khi trời tối hẳn, chàng lại đứng dậy, tiếp tục men theo con đường mòn quen thuộc
Ở phía sườn đồi không xa, một túp lều nhỏ lặng lẽ hiện ra trong màn sương mờ
Lúc này, bóng đêm đã hoàn toàn buông xuống
Không do dự lâu, em tiến đến trước túp lều, khẽ gõ cửa xin tá túc qua đêm
Từ bên trong, ánh đèn dầu leo lét hắt ra, kèm theo đó là giọng một cụ bà cất lên, có phần dè dặt:
“Là ai đến đây giờ này vậy?”
Em cúi người, giọng nói nhẹ nhàng và lễ phép:
Elias
Con chào cụ bà ạ *cúi chào*
Elias
Con là người từ nơi xa tới, vì đường dài nên khi đến đây thì trời đã tối
Elias
Xin hỏi liệu con có thể tá túc qua đêm nay được không?
Chưa kịp dứt lời, một cụ ông đã từ trong nhà bước ra
Ông quan sát em từ trên xuống dưới, thấy không phải kẻ mang ý đồ xấu, lại thêm màn sương lạnh đang bao trùm khắp nơi, liền gật đầu mời em vào trong
Thấy nhà có khách phương xa, hai cụ tiếp đãi em rất chu đáo
Ban đầu còn trò chuyện rôm rả, nhưng khi màn đêm dần lắng xuống, không gian cũng trở nên yên tĩnh hơn
Em ngồi bên khung cửa sổ, lặng lẽ ngước nhìn vầng trăng đang treo cao ngoài kia
Trong lòng chợt dấy lên một suy nghĩ:
Elias
-Ngày mai sẽ là một ngày mới… đầy những thử thách mới-
Elias
-Liệu ta có thể khắc phục, có thể khôi phục lại những gì đã mất ngoài kia hay không?-
Em hiểu rõ, câu trả lời ấy chỉ có thể được chứng minh bằng thời gian và những gì bản thân bỏ ra
Dù được ban cho sự bất tử về thể xác, nhưng vì là thiên sứ mới hạ phàm, em vẫn chưa thực sự hiểu hết thế nào là đau đớn, là mất mát của nhân gian — thứ cảm giác con người phải đối diện khi đánh mất một ai đó quan trọng
Em vốn coi trọng cái tài, nhưng cũng chưa từng xem nhẹ cái đức
Có tài mà không có đức thì sớm muộn cũng lụi tàn
Có đức mà không có tài, cũng khó có thể đi xa
Mọi thứ đều có quy luật của nó
Và đó chính là luật của trời — không thể thay đổi
Một tia chớp xé ngang bầu trời đêm, ánh sáng lóe lên rồi vụt tắt
Sáng hôm sau, em thu dọn đồ đạc, nhẹ nhàng từ biệt hai cụ để tiếp tục lên đường
Elias
Con cảm tạ hai cụ đã cho con tá túc qua đêm *cúi chào*
Elias
Ân tình này, con sẽ không quên
Em lấy ra vài nén bạc, muốn gửi lại làm chút lòng thành
Nhưng hai cụ kiên quyết không nhận
Thấy khó xử, em đành đặt nén bạc vào tay nải, rồi chúc phúc cho hai người
Hai cụ tuổi đã cao, con cháu lại đi làm ăn xa, nhưng khi nhận được lời chúc ấy, cả hai đều mỉm cười tiễn em lên đường
Em cứ thế bước đi, không ngoảnh lại
Hai cụ đâu biết rằng, vị khách phương xa ấy… chính là một thiên sứ hạ phàm
Chỉ trong khoảnh khắc chớp mắt, căn nhà phía sau hóa thành một mái nhà khang trang
Hai cụ bỗng thấy cơ thể nhẹ nhõm, trẻ ra như quay lại vài chục năm trước
Họ sững sờ nhìn nhau, rồi cùng bật cười trong xúc động
Chính lòng tốt giản dị ấy đã cảm động đến trời cao
Hai ông bà ngước nhìn lên bầu trời, chắp tay cảm tạ — dù không biết rõ người đã mang đến phép màu cho mình là ai
Chúc các bạn có một ngày vui vẻ
Chap 2
Đi thêm nửa ngày đường, cuối cùng cũng đặt chân tới nơi cần đến
So với vùng hoang địa ban đầu khi vừa hạ phàm, nơi này xem như còn giữ được chút hơi người
Nhưng nếu đem so với những chốn dân cư từng nhộn nhịp, thì vẫn chẳng thể gọi là ổn
Ánh mắt lặng lẽ quét qua con đường trước mặt
Người qua lại thưa thớt, ai nấy đều gầy gò, sắc mặt vàng vọt
Có kẻ đi còn không vững, có người chỉ dựa vào chút sức tàn mà lê bước
Bước qua dòng người ấy, trong lòng không khỏi dấy lên một cảm giác nặng nề
Cuối cùng, vị lữ hành dừng chân ở một quán nước nhỏ ven đường, tiện thể nghỉ lại và nghe ngóng tình hình
Chủ quán vừa rót trà vừa thở dài kể, giọng nói khàn đi vì mệt mỏi
“Ngôi làng này trước kia đông vui lắm…"
"Người qua kẻ lại không lúc nào dứt.”
Ông ta ngừng một chút, ánh mắt trũng sâu
“Vài năm gần đây dịch bệnh liên miên."
"Nhà nhà đều không tránh khỏi.”
Không có thầy lang trong làng
Muốn tìm được lang y, phải lên tận kinh thành, mà đường đi ít nhất cũng mất ba ngày ba đêm
Phần lớn dân làng chỉ còn cách vào rừng hái dược liệu, cầm cự qua ngày
Mới đầu năm nay, nạn đói lại ập tới
Mùa màng thất bát, cái ăn chẳng còn
Người chết vì bệnh, kẻ chết vì đói
Thanh niên khỏe mạnh thì rời làng tìm đường sống, để lại nơi này toàn người già yếu và những bệnh nhân nằm chờ số phận
Suốt câu chuyện, người ngồi đối diện chỉ lặng lẽ nghe
Không chen lời, cũng không hỏi vội
Bàn tay khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, như đang suy ngẫm điều gì đó
Chủ quán thấy vậy, không khỏi tò mò, liền hỏi:
“Phải chăng vị tiên sinh ghé ngang đây là để lên kinh thành lập nghiệp?”
Người đối diện khẽ cười, đặt tách trà xuống
Elias
Tại hạ chỉ là kẻ từ xa tới, đi ngang qua đây thôi
Elias
Đường đi còn chưa rõ, nói gì đến dự tính lâu dài
Chủ quán khẽ lắc đầu, thở dài:
“Nơi này sắp thành bãi đất hoang rồi."
“Nếu có thể… tiên sinh nên lên kinh thành thì hơn.”
Ánh mắt đối diện nhìn thẳng vào ông ta
Trong đôi mắt chủ quán là nỗi buồn không giấu nổi, xen lẫn bất lực đến cùng cực
Rõ ràng, ông cũng là một trong số ít người còn lưu lại nơi này
Một lát sau, người hành y mới cất tiếng:
Elias
Cho hỏi, người thân của chủ quán...
Elias
Tại hạ có thể giúp gì cho chủ quán không?
Elias
Không dám giấu *cười trừ*
Elias
Tại hạ hành nghề y đã lâu
Elias
Cứu người, vốn là việc nên làm của người học y như tôi
Câu nói khiến chủ quán chấn động
“Vì sao cậu biết… nhà tôi có người bệnh?”
Người đối diện hơi cúi mắt
Elias
Nhìn sắc mặt chủ quán, cùng mùi thuốc vương trên tay áo…
Elias
Chỉ là suy đoán thôi
Elias
Không biết có đúng không?
Một tiếng thở dài nặng nề
“Căn bệnh ấy… không ai chữa được.”
“Ta đã tìm đủ thầy lang, cũng vô dụng.”
“Liệu cậu… có thể không?”
Giọng nói run run, mang theo chút hy vọng mong manh
Elias
Theo tại hạ, bệnh đều có cách chữa
Elias
Chỉ cần kiên nhẫn và không ngừng học hỏi
Elias
May mắn là… vẫn còn kịp
“Vậy… cậu có thể cứu con trai tôi không?!”
Ông ta nắm chặt lấy tay người trước mặt, như bám vào cọng rơm cứu mạng
Người hành y khẽ nhíu mày
Elias
Chủ quán, xin bình tĩnh
Elias
Mỗi người đều có cách của mình
Elias
Tại hạ sẽ chữa cho cậu ấy
Elias
Phiền ông… buông tay được không?
Như chợt tỉnh ra, chủ quán vội vàng thu tay, liên tục xin lỗi
Elias
Phiền chủ quán dẫn đường
Niềm vui hiện rõ trên gương mặt ông ta
Trong căn phòng nhỏ phía sau quán, một chàng trai nằm bất động trên giường bệnh
Người hành y tiến lại gần, cẩn thận bắt mạch, trầm ngâm một lúc
Elias
Căn bệnh này… có thể chữa
Elias
Nhưng cần vài vị thuốc
Một bàn tay nhanh chóng đỡ ông dậy
Elias
Những gì tôi mang theo không đủ
Elias
Hiện còn thiếu vài vị thảo dược
Elias
Không biết quanh đây có thể tìm được không?
“Chỉ cần cậu nói, tôi sẽ đi lấy!”
Không lâu sau, chủ quán rời đi hái thuốc
Khi mọi thứ được sắc xong, bát thuốc được đút cho bệnh nhân uống đúng giờ
Elias
Sau ba ngày, sẽ khỏi hẳn
Chủ quán liên tục cúi đầu cảm tạ, nước mắt rơi không ngừng
“Ân nhân… xin nhận chút tiền mọn này…”
Elias
Thứ này, tại hạ không thể nhận
Elias
Chỉ có một thỉnh cầu
Elias
Xin cho tại hạ được ở lại làng này
Elias
Chữa bệnh cho mọi người
Elias
Chỉ là… hiện chưa có chỗ nghỉ chân
Chủ quán sững người, rồi bật cười trong nước mắt
“Cậu ở lại… là phúc của cả làng này rồi.”
Chúc các bạn có một ngày vui vẻ
Chap 3
Căn phòng vẫn còn mùi thuốc
Andres tỉnh lại trong cơn mệt mỏi kéo dài, cổ họng khô rát, tứ chi nặng như đeo đá
Ánh sáng lọt qua khe cửa khiến cậu phải mất một lúc mới mở được mắt
Bên giường, cha cậu ngủ gục, hai tay vẫn nắm chặt lấy tay con trai
Trên bàn, bát thuốc đã nguội, hơi nước tan dần trong không khí
Trong trí nhớ mơ màng còn sót lại, tưởng rằng bản thân sẽ kết thúc cuộc sống này bởi một cơn bạo bệnh
Andres
-Nếu không có người đó…-
Ý nghĩ vừa hiện lên thì cổ họng đã nghẹn lại
Người đàn ông giật mình tỉnh dậy, sững người một nhịp rồi vội cúi xuống, đôi mắt đỏ hoe
Andres nhìn căn phòng quen thuộc, nhìn gương mặt cha mình, rồi nói chậm rãi:
Andres
Cho con theo vị tiên sinh đó
Andres
Người đã cứu con *nuốt khan*
“Con biết mình đang nói gì không?”
Ánh mắt không còn hoảng loạn như trước.
Andres
Nếu người đó không ở lại,...
Andres
Thì những người khác cũng sẽ chết
Người đàn ông im lặng rất lâu
“Nếu đó là điều con đã nghĩ kỹ…”
Andres đứng trước căn nhà gỗ nằm sát rìa rừng, cách làng không xa
Nơi này yên tĩnh, gió thổi qua tán cây tạo nên những âm thanh rất khẽ
Andres
Con biết người nghe thấy!
Giọng nói không lớn, nhưng rõ
Andres
Con không xin được che chở
Andres
Cũng không xin được cứu thêm lần nào nữa
Dáng người thẳng lặng, gương mặt bị che khuất
Ánh nhìn lướt qua Andres, bình thản đến mức khiến người quỳ dưới đất thấy mình nhỏ lại
Elias
Ngươi biết mình đang làm gì không?
Andres
Học cách giữ người khác lại… khi họ chưa muốn buông
Elias
Ngươi nghĩ học y là đủ sao?
Andres
Dạ thưa, không đủ *bình thản đáp*
Elias
Ta không nhận đồ đệ vì báo ân
Elias
Cũng không dạy người vì thương hại
Elias
Nếu theo ta,... *giọng trầm xuống*
Elias
Ngươi sẽ phải học cách nhìn người trước khi cứu người
Andres
Con sẵn sàng *cúi đầu thật sâu*
Elias
Sáng mai,... *quay người bước vào trong*
Andres vẫn quỳ thêm một lát, rồi mới đứng dậy
Những ngày sau đó trôi qua rất lặng
Elias
Loại này dùng khi sốt
Elias
Loại kia không được chạm
Có lúc mệt đến mức muốn dừng lại, nhưng chưa từng mở miệng than
Elias không thúc ép, cũng chẳng an ủi
Chỉ đi trước, khoảng cách luôn giữ vừa đủ
Andres
Người đã học những thứ này từ đâu?
Elias
Có người dạy *bình thản đáp*
Elias
Cũng có thứ… không cần dạy
Buổi trưa, Elias nhóm bếp
Andres
Người cũng nấu ăn sao?
Elias
Nếu không thì ăn gì?
Nhưng lại khiến Andres lần đầu nhận ra... người đứng trước mặt mình không phải thứ gì đó xa rời cuộc sống
Mà cũng không hoàn toàn thuộc về nó
Andres đứng bên hiên, nhìn bóng người kia khuất dần sau rừng cây
Trong lòng dâng lên một cảm giác rất lạ
Mà là một ý niệm rất nhỏ, rất sâu bên trong
Rồi được cậu lặng lẽ cất đi
Đêm đó, Andres nằm trong căn phòng nhỏ, nhìn trần nhà tối mờ
Ngoài kia, rừng núi im lặng
Trong đầu chỉ còn một câu vang lên:
Andres
Rốt cuộc… người đó là ai?
Chúc các bạn có một ngày vui vẻ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play