Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(P1) Hẹn Em Kiếp Sau

Trường học dành cho học sinh g

"Di ơi, dậy đi học đi con ơi sắp trễ giờ rồi kìa." Cha của Chu Tử Di đứng từ trong bếp nói vọng lên lầu trên, vừa đánh thức cô dậy ông vừa bận rộn nấu thức ăn đóng hộp cho hai cha con mang đi. Ở trên lầu trên, Chu Tử Di vẫn còn đang mơ hồ nằm trên giường ngái ngủ, nghe thấy tiếng ba gọi cô liền mở mắt dậy. Chu Tử Di đảo mắt xung quanh căn phòng như đang tìm kiếm một thứ gì đó rất quan trọng, phải chính xác là nó, đó chính là cuốn lịch thần thánh. Học cả một tuần liền dài dai dẳng chỉ để đợi một ngày đó đến, là ngày thứ bảy thân yêu. Nhìn kim đồng hồ vẫn đứng im, dậm chân tại chỗ ở mốc số năm giờ ba mươi phút Chu Tử Di giọng đầy tự tin nói. "Úi sời, mới có năm giờ rưỡi thôi mà ba đã giục mình dậy rồi, vẫn còn sớm mà ngủ. Thôi ngủ thêm năm phút nữa đi coi như để là mình ngủ bổ sung năng lượng chiến đấu cho ngày cuối tuần." Năm phút trôi qua, thường ngày thì rất nhanh. Nhưng tại sao hôm nay cô cứ có cảm giác lạ thường đến như vậy, nhận thấy có cái gì đó không đúng ở đây. Chu Tử Di khẽ mở đôi hàng mi cong vuốt như cánh bướm chập chờn nhìn vào đồng hồ treo tường. Ủa, quái lạ cái thứ này bình thường nó cũng chạy nhanh lắm mà?? Sao hôm nay nó lại đột nhiên muốn nghỉ phép à! Không đúng chỉ có con người mới được nghỉ phép chứ vật dụng làm gì biết nghỉ? Trừ khi hết pin. "Ôi thôi chết tôi rồi toang rồi, thôi toang thật rồi, ối dồi ôi ba ơi ba chờ con đi chung học với, ba đừng có đi làm trước để con ở nhà mà." Chu Tử Di lúc này mới ý thức được có điều không đúng, cô trợn trừng con mắt tốc chăn phóng như bay vào nhà vệ sinh để thay quần áo. Đúng ba phút trôi qua, Chu Tử Di đã có mặt ở dưới sân nhà để chuẩn bị đeo bản thẻ mang guốc đi học. Phồn Hoa là ngôi trường nổi tiếng nhất đất nước,được thành lập do cổ đông chính là tập đoàn Vũ gia thành lập. Trường học cấp ba Phồn Hoa ở đây quy định vốn, không quá khắt khe như những trường học khác nơi đây được tạo ra nhờ vào sự góp mặt tên tuổi của các gia đình có thế lực, nơi hội tụ những thiên kiêm tiểu thư công tử nhà giàu, quy định là do phụ huynh đặt ra, họ không quá cứng nhắc trong việc ăn mặc làm đẹp của con cái, ở đây không cấm nữ sinh làm đẹp, không cấm nữ sinh son phấn nên học sinh có quyền phô trương vẻ đẹp của mình, chỉ cần không quá lố lăng sẽ không bị kiểm điểm. "Thôi chết tôi rồi, kiểu này mà đi trễ có nước mà bị đứng ngoài cổng mất." Ra khỏi nhà Chu Tử Di vác chiếc cặp nhỏ lên vai, vừa ra tới cổng cô liền than vãn với ba. "Cũng tại ba hết, sao ba không chịu gọi con dậy sớm hơn chứ, báo hại con sắp muộn học rồi nè. Hôm nay là có tiết phụ đạo toán chả cô chủ nhiệm đó, ba còn không đi lẹ là con bị phạt đứng ngoài hành lang nhìn đó." Chu Tử Di vén tà áo dài qua một bên, ngồi lên yên sau của xe, trên miệng còn ngậm một miếng bánh mì sandwich. Vừa nói cô vừa hối thúc cha, chạy nhanh cho còn kịp giờ. Ông chỉ cười cười, đạp số xe vào số bốn, bánh xe dần lăn bánh chạy trên con đường mòn, đi tới đoạn ngã ba ông mới đáp lại. "Con đó, mai mốt mà có đi học thì lo mà cố gắng đặt báo thức dậy thật là sớm đi có nghe chưa. Hôm nay may cho con là có ba ở nhà kêu con dậy đó, chứ không là chẳng có ai đánh thức con dậy cả, để con ngủ tới trưa muộn học luôn quá." Đối diện với mấy câu dạy dỗ trực diện từ cha, Chu Tử Di chỉ thấy bất lực. "Con biết rồi mà, con hứa lần sau con sẽ không như vậy nữa, con sẽ đặt báo thức trước khi đi ngủ. Lỡ lần này thôi sẽ không có lần sau đâu, con lấy dám lấy danh dự ra để bảo đảm sẽ không tái phạm nữa. Còn bây giờ thì, mong ba làm ơn chạy nhanh nhanh giúp con." "Rồi, rồi… ba biết rồi, cha cũng đang cố gắng đi nhanh nhất có thể rồi. Giờ này đang là giờ cao điểm ngoài đường lớn đang kẹt xe dữ lắm, ba không chạy nhanh được. Sẽ rất nguy hiểm cho con." Ông gật gật đầu nói. Chu Tử Di ngồi ở phía sau nóng ruột liên tục hối thúc ông. "Ba ơi là ba, phải chi là ngày bình thường thì con không nói bây giờ con đang rất gấp mà ba lại chạy tàn tàn như vậy. Biết bao giờ mới tới nơi, ba không chạy được thì ba đi xuống đi để con lên đằng trước chở cho. Chứ ba mà cứ đi mãi mỗi tốc độ này có mà đi tới nơi thầy cô dạy xong rồi quá." "Con lớn rồi ăn nói phải cho có học thức đi chứ con, con đang là học sinh ba làm sao mà để cho con điều khiển xe máy được." Cảm thấy ông không thể thay đổi được tư duy của Chu Tử Di, ông kiên nhẫn nói tiếp. "Tử Di à, ba thật sự là không có ý la rầy hay trách móc gì con đâu. Nhưng mà nhà nước quy định rồi con không ương bướng được đâu con." "Bây giờ con đang rất gấp, ba có thể nào vì con mà đi nhanh hơn chút xíu nữa được không? Đi chậm thê sành trễ giờ học con mất, con không học đâu, con nghỉ học cho ba coi." Vì không muốn thấy con mình chỉ vì dậy trễ mà nghỉ học, ông mặc dù rất thương con nhưng cũng không thể nào làm khác hơn được. Ông đành cắn răng làm theo lời cô nói, đạp số gia tăng tốc độ từ bốn mươi lên đến sáu mươi cây số một giờ. Lao nhanh như bay đến gần trường cô đang học.

Sợ

Khoảng cách từ bùng binh ngã tư chạy vào cổng trường cũng cách không xa mấy, chiếc xe chạy gần đến nơi Chu Tử Di vội vỗ vỗ vai ông gấp gáp nói. "Thôi ba ơi, ba dừng lại ở đây đi để con tự đi bộ vào là được rồi không cần phải chở con tới cổng đâu!" Nghe đến đây, bánh xe ông cũng dần dần lăn chậm lại ông buồn bã hỏi. "Sao vậy con, con bị cái gì à! Thôi hay là để ba chở con tới cổng luôn đi chứ trễ rồi mà. Đi bộ từ đây đến đó cũng xa lắm mỏi chân cho con." "Thôi con mệt ba quá à, con đã nói là ba cứ dừng ở đây thì ba cứ dừng ở đây đi là được rồi. Nói nhiều, mệt ba ghê á mới sáng sớm." Chu Tử Di ương bướng, đập tay vào bên hông xe. "Con đừng có như vậy nữa, để cha chở con tới cổng cho nha, ba chở tới đó rồi ba về chứ con đi từ đây đến đó cũng xa quá ba cũng không yên tâm." "Nói ba không nghe thì thôi tùy ba, con không nói nữa." Cứ như vậy Chu Tử Di được ba chở đến trước cổng trường, vừa bước xuống xe Chu Tử Di đã cởi nón bảo hiểm ra ném cho ba cầm, còn bản thân lại chạy một mạch tới cổng sao đỏ thường trực mà khai báo tên họ, lớp khóa A đi học phụ đạo. Vì là không phải buổi học chính cho nên cô không bị ghi tên vào sổ sao đỏ, tạm biệt ba xong xuôi Chu Tử Di nhanh chân chạy thật nhanh vào trong lớp. Để lại người ba còn đứng ngoài cổng, trên tay ông còn ôm chiếc nón bảo hiểm dõi theo ánh mắt, trông non cô từ phía xa xăm. Nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của Chu Tử Di khuất dần sau dãy lớp học, ông lúc này mới đi tới trước phòng cổng trực hỏi một tổ công tác thiếu niên đang trực trước cổng nói. "À, cháu ơi, cháu cho bác hỏi hỏi là. Con gái bác hôm nay nó có hơi mệt dậy muộn một chút, cho nên là nó đi học có hơi trễ đó cháu. Không biết là trường có phạt hay kiểm điểm gì nó không vậy cháu?" "Dạ cháu chào bác ạ, bác cho cháu hỏi là bác có phải là phụ huynh của nữ sinh vừa rồi đi học trễ kia hay không ạ?" Một học sinh nam mang bộ quần áo xanh tay dài, từ trong phòng công tác trực nói vọng ra hỏi. "Ừ, là bác đây… bác là ba của con bé đó." Ông gật đầu lia lịa, nhằm khẳng định những lời nói đó hoàn toàn là sự thật. "Dạ, hôm nay chị đó có tiết đi học phụ đạo trái ca ở trường đó ạ, với lại vì không phải là học chính nên sẽ không bị trừ điểm đâu ạ. Tuy nhiên cháu cũng có một lời nhắc nhở từ bác, đến với chị nữ sinh kia, sắp tới là đến giai đoạn thi chạy nước rút cho kỳ thi tuyển sinh đại học rồi. Mong các bậc phụ huynh hãy nhắc nhở con em mình đi học đúng giờ, đặc biệt là không cúp tiết tránh tình trạng thi trượt ạ." Học sinh nam canh trực lễ trả lời. "Ừ bác nhớ rồi, bác sẽ nhắc cho cháu nó, thôi mấy cháu cho bác cảm ơn nhá. Bác về, bác đi làm đây." Biết được tình hình con gái sẽ không bị trừ điểm ảnh hưởng đến học tập, ông thở phào nhẹ nhõm trong lòng như cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Cúi chào nhóm tổ công tác thiếu niên xong, ông xoay người đi về lại phía chiếc xe, đạp máy xe lên, rồi đi làm. Trong trường học. Trải qua suốt bốn tiếng đồng hồ, học phụ đạo dài dẳng mệt mỏi, cuối cùng cũng đã tới giờ nghỉ trưa. Chu Tử Di mang cặp sách chéo nữa bên vai đi ra khỏi phòng học. Đứng trước hành lang, cô hít thở một hơi, lấy tay xoa xoa nhẹ hai huyệt thái dương bên trên gò trán thư giãn. Đột nhiên từ phía xa sau, có một câu nói quen thuộc truyền đến. "Ê, Tử Di cậu có muốn đi ăn trưa cùng với bọn mình không?" Người đi dẫn đầu đến chính là Tống Gia Linh cô là một trong hai người bạn thân nhất của cô trong trường Phồn Hoa này. Tống Gia Linh nhanh nhảu chạy tới trước mặt chen ngang Huyền Thảo Trang nói. "Lêu lêu." Gia Linh tuy là con gái út của nhà tài phiệt mỹ của Tống gia thân phận hết sức cao quý gương mặt xinh đẹp được nhiều ái mộ, nhưng lại không hề tỏ ra chảnh chọe với ai bao giờ. Người theo sau Tống Gia Linh tên là Huyền Thảo Trang, cô ấy cũng có xuất thân không hề kém cạnh gì người của Tống gia. Huyền Thảo Trang là Thiên kim đại tiểu thư của Huyền gia gia đình cô ấy nổi tiếng đứng đầu trên thị trường quốc tế với mảng sản xuất vải lụa, trong giới kinh doanh không ai là không biết đến Huyền gia và Tống gia. Hai người một trước một sau đi tới chỗ Chu Tử Di, bởi vì Gia Linh đi nhanh hơn cho nên tới trước còn Thảo Trang đi sau nên vẫn còn càn rề chưa tới nơi. Vừa tới chỗ Gia Linh vỗ lên vai Chu Tử Di nói. "Bồ làm gì mà đứng sờ sờ ra như trời trồng vậy? Có đi ăn cơm với tụi tui không thì bảo, không ăn là đói đó." Vừa nói Gia Linh vừa đưa tay xoa xoa cái bụng, biểu thị là đang rất đói muốn Chu Tử Di thu xếp đi ăn cùng mới chịu. "Ừm, thôi được rồi bọn mình cùng đi ăn cơm chung nha." Chu Tử Di gật đầu tán thành, đi theo hai người vào trong căn tin. Đi tới khu vực nhà ăn, Chu Tử Di đặt một cơm màu vàng có hình con vịt lên bàn, mở nắp ra. Mùi hương cơm gạo tẻ thơm ngát ngọt ngào từ bên trong hộp cơm bay ra ngoài, thành công thu hút sự chú ý của hai vị tiểu thư ngồi đối diện bàn. Gia Linh không kìm được tính tò mò lên tiếng hỏi. "Nay ba cậu đổi công thức cho gạo mới đổ ít nước lại hay sao vậy? Mùi cơm thơm quá." Chu Tử Di cười trừ đáp. "Đâu có đâu, nó cũng y chang nhau mà có khác gì đâu." "Ồ." Thấy trong hộp cơm bạn vẫn lại là mấy món quen mắt, Tống Gia Linh ngây thơ hỏi ánh mắt sáng như ánh sao nhìn vào phần ăn của Chu Tử Di nói tiếp. "Tử Di hôm nay cậu ăn món cơm chan canh cà chua với trứng rán hả. Wao…Thật ngon nha." "Cũng tạm thôi, cậu cũng ăn đi. Cơm cậu mang theo nhìn cũng ngon mắt hấp dẫn lắm đấy chứ."

Cơm trưa

"Lại là ba cậu nấu nữa hả, ngày nào cũng ăn mãi hai món này bộ cậu không ngán sao? Chứ tớ là tớ thấy ngán giùm cậu luôn rồi đấy." Huyền Thảo Trang cau mày nhìn hộp cơm của Chu Tử Di, nét mặt khó ưa nói. "Nếu như cậu không ăn được nổi mấy món của ba cậu nấu nữa thì, cậu có thể ăn phần thức ăn của bọn tớ này! Sáng hôm nay bà giúp việc nhà tớ có hơi đãng trí, nặng tay mua nhiều đồ hơn so với thường ngày thường, bữa nay đặc biệt có chuẩn bị món cà ri ấn độ và một phần trái cây tươi. Nói không phải khoe chứ, nhập từ nước ngoài về cả đấy." "Thế có muốn ăn không, để tớ còn biết còn chia lại cho cậu một miếng." Vừa nói, Huyền Thảo Trang vừa mở nắm hộp cơm ra trước mặt. Nhìn món cà ri của cái Trang mang theo, món ăn trí thật sự rất đẹp mắt rất hấp dẫn, mùi rất thơm Chu Tử Di tuy rằng đã nghe thấy nhưng lại vờ như không đáp lại, cô chỉ lắc đầu cho qua chuyện. Ai nói có tiền là không mua được hạnh phúc, sai rồi nha, tiền không mua được hạnh phúc thì ta có thể mua được hạnh phúc bằng rất nhiều tiền. Thấy Huyền Thảo Trang cứ cách ba phút lại dở trò khoe khoang một lần, Chu Tử Di lần này kiên quyết từ chối. "Tui cảm ơn ý tốt của bà nha Trang, sự thật là tui đang bị dị ứng với món cà ri không thể ăn được, bà thông cảm cho tui nha." Nói rồi ánh mắt cô hơi rủ xuống, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt nắp hộp cơm mang theo. "Ồ thế à! thế không ăn được cà ri thì còn trái cây thì sao đừng nói với tớ là cậu cũng dị ứng luôn với cả trái cây luôn nha. Đây cậu thử ăn một miếng đi, cậu mà bị dị ứng thì kiểu nào ngày mai tớ đi thăm bệnh cậu cứ yên tâm mà ăn đi." Bị Huyền Thảo Trang nói ép quá, nên Chu Tử Di cũng đành bấm bụng, dùng tăm chích lấy một quả chi vào miệng nếm thử. Đúng là không hổ danh là loại trái cây thượng hạng, được nhập khẩu từ nước ngoài về. Vị ngọt dịu không quá gắt, mùi táo thơm phức khác hẳn, một trời so với táo ngoài chợ mà cô thường hay ăn. "Thế nào, có phải ngon lắm đúng không?" "Ừm, táo ngon lắm cảm ơn Trang." Chu Tử Di đáp. "Vị cũng thường thôi, cậu thấy ngon thì cứ tự nhiên mà lấy ăn hết đi. Thứ này tớ không cần." Huyền Thảo Trang lại đẩy phần trái cây về phía Chu Tử Di ánh mắt chế giễu nói. "Cậu sau này mà thèm thứ gì ấy, thì cố gắng mà mua ăn cho bằng được đi. Đời chẳng có bao nhiêu năm đâu sống nay chết mai chưa ai đoán chắc được, cứ sống và tận hưởng hết sức có thể đi." "Huyền Thảo Trang, cậu…" Chu Tử Di còn chưa kịp nói hết câu Tống Gia Linh đã vội chen ngang lời "Cái gì mà sống nay chết mai chứ, Trang nói năng tùm lum quá rồi đó. Đi về kêu mẹ mua thơm ăn đi cho người thơm tho tí đi, người đẹp mà nết ở đâu không." "Bộ tớ nói không đúng sao? Nó nghèo thì tớ nói nó nghèo thôi chứ có gì là sai, ở trong cái xã hội này á chỉ có những kẻ có tiền thì mới chơi được với nhau thôi." Huyền Thảo Trang hung hăng vỗ mạnh vào bàn nói tiếp. "Gia Linh cậu, muốn đối tốt với ai thì nên lau thật sáng mắt coi đó là sói hay là chó rồi mà chọn bạn mà chơi." "Cậu nói ai là chó, thử nói lại xem." Thấy tình hình không ổn, Chu Tử Di vội vàng lên tiếng, kéo tay Tống Gia Linh lại. "Linh à, thôi bỏ đi cái Trang nói cũng không đúng mà. Tại tớ nghèo không xứng được làm bạn với các cậu, Chu Tử Di tớ xin cúi đầu xin lỗi hai cậu. Mong hai cậu bỏ qua cũng tại tớ mà hai cậu bất hòa tớ ngàn lần xin lỗi hai cậu." "Mắc mớ gì phải xin lỗi cậu ta, cậu không có lỗi." Tống Gia Linh kéo Tử Di ra phía sau, còn để bản thân mình chắc phía trước. "Huyền Thảo Trang tớ nhắc cho cậu nhớ, việc tớ chọn bạn để chơi dù là ai đi chăng nữa thì cậu cũng không có quyền được lên tiếng, với Chu Tử Di cũng vậy, cậu không được phép khinh thường gia cảnh cậu ấy. Ban đầu cứ tưởng rằng để cậu theo tớ lâu dần cậu sẽ chấp nhận được cậu ấy. Tớ thật không ngờ con người cậu lại vật chất như vậy đó Huyền Thảo Trang, cậu nhắm chơi được thì chơi không chơi được thì next, tớ không giữ." Huyền Thảo Trang nghe được những lời này, phút chốc lại bật cười thành tiếng. "Nói hay lắm, ừm…để rồi xem đợi đến khi cả trường biết được gia cảnh của nó nghèo rồi thì, thử hỏi coi coi. Bản thân cậu có đủ sức đứng ra dẹp loạn đống tin đồn đó được hay không." Dứt lời Huyền Thảo Trang mang theo cơn tức giận bỏ đi qua hướng khác, để lại Chu Tử Di và Tống Gia Linh vẫn còn đứng ở đó. "Linh, cậu không sao đó chứ." Chu Tử Di áy náy hỏi. "Mình không sao cả, cậu như thế nào rồi! Có ổn không?" Tống Gia Linh xoay người lại đáp, cô dùng tay lau hai bên khóe mắt. Mang theo tâm trạng buồn bã nói tiếp. "Di à, tớ nói cậu nghe nè, cậu đừng có buồn vì mấy lời nó nói nha cái Trang nó nói độc mồm độc miệng vậy thôi, chứ tâm nó tốt lắm. Suy cho cùng cũng chỉ vì nghĩ cho tớ thôi nên mới nói vậy, đừng buồn nhé Di." Chu Tử Di lắc đầu, mỉm cười. "Tui hiểu mà, bồ cứ yên tâm đi. Chơi với nhau cũng hơn ba năm rưỡi rồi, đây cũng đâu phải là lần đầu tiên tui thấy Trang nó khó chịu với tui. Không sao hết." Chu Tử Di cười hì hì, nói tiếp. "Bồ có muốn trà tắc đường để tâm trạng mát mẻ hơn không, tui khao bồ một ly tui một ly." Tống Gia Linh gật đầu nói. "Lại là rà tắc nữa hả, mà thôi cũng được." "Quyết định vậy nha!" Nói rồi Chu Tử Di xoay người đi tới bàn bán nước, oder hai ly cỡ vừa cho cô và cho Linh. Uống nước nói chuyện xong xuôi cũng vừa vặn hết buổi nghỉ trưa. Tiếng trống vang lên, cả hai tách nhau ra, đi vào lớp, Chu Tử Di đi trước.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play