Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Đoản Ngược

Chapter 1

Tác giả
Tác giả
xin chào
Tác giả
Tác giả
chào mừng cậu đến vs Đoản Ngược của tôi
Tác giả
Tác giả
Sau đây là 1 số ng góp vui
Ng dẫn chuyện
Ng dẫn chuyện
Hi
Ng dẫn chuyện
Ng dẫn chuyện
Mong đc chiếu cố
Trợ lý nhỏ
Trợ lý nhỏ
Trợ lý nhỏ
Trợ lý nhỏ
Ngày ngọt nhé
Tác giả
Tác giả
Vậy cta bắt đầu vô truyện nhaaaaaaa
Ng dẫn chuyện
Ng dẫn chuyện
Gét gô
Ng dẫn chuyện
Ng dẫn chuyện
“Sao em lại trốn? Sao lại trốn khỏi tôi? Tôi yêu em không đủ sao?” “Tôi cầu xin anh, đừng g..i..a..m tôi nữa, tôi không phải sủng vật, thả tôi ra đi…” “Không, em phải ở bên tôi… Mỹ Mỹ… em không được đi đâu cả…” Thẩm Phàm Dương g..i..a..m Thẩm Tư Mỹ trong lòng mình, chỉ sợ cô chạy mất một lần nữa. Cô sợ hãi đến nỗi bật khóc nức nở, hai tay vẫn cố gắng đẩy Thẩm Phàm Dương ra. Cô không thể làm con chim hoàng yến của hắn được. Cô chỉ muốn tự do, chứ không muốn bị c..ầ..m t..ù... “Sao em lại đẩy tôi ra… hả? Em ghét tôi đến thế sao?” “Tôi không ghét anh! Tôi hận anh! Hận anh! Thả tôi ra!” Hốc mắt của Thẩm Phàm Dương đỏ ngầu, ánh mắt bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo lạ thường. Thẩm Tư Mỹ biến sắc, ngơ ngác nhìn hắn, cả cơ thể run lẩy bẩy. Cô chạm tới giới hạn của hắn rồi sao? Thẩm Phàm Dương trong phút chốc hơi nới lỏng tay ra, Thẩm Tư Mỹ vội nhân cơ hội mà chạy về phía cánh cửa. Cô kéo tay nắm cửa thì phát hiện cửa đã bị khoá. Cô quay đầu lại nhìn, Thẩm Phàm Dương đang bước lại gần cô. “Em định đi đâu? Định trốn tiếp sao?” Thẩm Tư Mỹ quỳ xuống, đ..ậ..p đầu xuống sàn đá lạnh lẽo. “Tôi xin anh, anh thả tôi ra đi.” “Tôi không muốn sống cuộc sống thế này.” Thẩm Phàm Dương khuỵ một gối xuống, nhìn cô. Ánh sáng duy nhất của đời hắn… Sao hắn có thể để cô thoát được? Thẩm Phàm Dương ngay lập tức giữ chặt lấy cổ tay Thẩm Tư Mỹ, đeo x..í..c..h vào cho cô. “Không! Không!” “Tất cả là tại em… tại em trốn… Mỹ Mỹ… tôi đã cho em tự do trong căn phòng này… nhưng em lại muốn thoát khỏi tôi…” Thẩm Phàm Dương nhanh chóng k..h..ố..n..g c..h..ế được Thẩm Tư Mỹ, xích cô lại như t..h..ú c..ư..n..g của mình. Thẩm Phàm Dương cười, rất vui là đằng khác. Hắn áp sát người mình vào Thẩm Tư Mỹ, đoạt lấy đôi môi của cô. Thẩm Tư Mỹ chỉ thấy ghê tởm, cô c..ắ..n r..á..c..h vào môi hắn. Thẩm Phàm Dương buông cô ra, lấy tay quệt qua chút m..á..u trên môi. “Tôi g..h..ê t..ở..m anh!” “G..h..ê t..ở..m…” Nghe thật đau đớn mà. “Vậy thì xem thứ này còn g..h..ê t..ở..m hơn nữa không!” Thẩm Phàm Dương nhào về phía Thẩm Tư Mỹ, đ..è cả cơ thể cao lớn của mình lên người cô. Thẩm Tư Mỹ hét toáng lên. Hắn không muốn thấy cô khóc, thấy cô đau, nhưng đây là do cô b..ứ..c hắn. Ai bảo cô chạy trốn? Ai bảo cô không yêu hắn chứ? “Đừng mà… tôi cầu xin anh…” Thế nhưng Thẩm Phàm Dương không quan tâm, hắn x..é r..á..c..h chiếc áo mỏng manh trên người cô. “Để tôi nhắc em nhớ em là của ai!” “Không…” Nhưng rồi Thẩm Tư Mỹ cũng chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, mặc kệ cho người đàn ông ấy c..h..ơ..i đ..ù..a c..ơ t..h..ể của mình. … Thẩm Phàm Dương vô cùng thoả mãn, chăm chú nhìn cổ trắng ngần của cô gái đã đầy những dấu hôn của hắn. Hắn lại ôm lấy Thẩm Tư Mỹ, thấy mùi hương của mình vẫn còn phảng phất bên cơ thể cô. Như vậy chẳng phải đã rõ ràng rồi sao? Thẩm Tư Mỹ là của hắn, chỉ là của một mình hắn thôi. Thẩm Tư Mỹ đã cạn nước mắt, cổ họng nghẹn ứ như có thứ gì đó đã chặn lại. Cô nắm chặt tấm chăn màu trắng, cố gắng che đi cơ thể của mình. “Cho tôi thuốc tránh thai…” “Mỹ Mỹ… sinh con cho tôi đi…” Như vậy, Tư Mỹ của hắn mới không dám chạy trốn nữa. “Không, tôi sẽ không bao giờ sinh con cho anh đâu… tôi hận anh!” Thẩm Phàm Dương lại lôi Thẩm Tư Mỹ dậy, trán đã nổi đầy gân vì tức tối. Hắn gằn từng chữ cho cô nghe. “Đừng hòng… Mỹ Mỹ… em không được đi đâu hết… em phải sinh con cho tôi…”
Tác giả
Tác giả
1 ngày 2 chap nha

Chapter 2

Tác giả
Tác giả
ngày ngọt
Trợ lý nhỏ
Trợ lý nhỏ
vô đê
Ng dẫn chuyện
Ng dẫn chuyện
oce
Ng dẫn chuyện
Ng dẫn chuyện
Tôi... Đã yêu đơn phương chị dâu của mình! Anh trai tôi lấy chị dâu vì sự sắp xếp của cha mẹ. Trước khi lấy chị, anh ấy đã yêu một người con gái khác nhưng không được sự đồng thuận của gia đình. Ba mẹ tôi đã ép gia đình cô gái kia đến bờ vực phá sản, vì thế anh ấy đành phải nghe theo sự sắp xếp của gia đình để lấy "cô ấy"... Còn tôi... Tôi yêu cô ấy... Yêu rất nhiều... Nhưng từ giờ tôi phải gọi cô ấy là chị dâu, một từ "chị dâu", hai từ "chị dâu" nghe thật chua xót làm sao... Nếu như bạn hỏi tôi, vì sao tôi không theo đuổi cô ấy? Ừ, cay đắng thật, ngay cả cơ hội theo đuổi cô ấy, tôi cũng không có! Vì người cô ấy yêu là anh trai của tôi... Chứ không phải tôi! Tôi găp Nhã Đan vào năm em 17 tuổi, ở độ tuổi thanh xuân đẹp nhất của người con gái, thế nhưng thanh xuân của em không dành cho tôi... Mà lại dành cho anh trai tôi... Tôi tới muộn! Khoảnh khắc tôi gặp em, trong tim em đã có một hình bóng. Tôi căm hận anh trai mình! Hồi còn trẻ anh ấy là một kẻ đào hoa, anh bỡn cợt với tình yêu của em rồi bỏ mặc em với một trái tim tan vỡ, thế mà sao... Em vẫn cứ giữ người đàn ông đó ở trong tim mình! Tôi đành ở cạnh em, với tư cách là một người "bạn thân", tôi nghĩ thời gian sẽ xóa nhòa vết thương trong lòng em, rồi em sẽ một lần nữa mở cửa trái tim mình đón nhận lấy tình yêu của tôi... Nhưng không! Một năm, ba năm... Hay tám năm, em vẫn yêu đơn phương chỉ một mình anh tôi. Còn tôi? Tôi đã cố yêu nhiều người con gái khác, thậm chí đã thử làm tình để cảm thấy một chút hạnh phúc.... Nhưng không... Càng động vào những người phụ nữ khác, tôi càng thấy cô đơn... Tôi càng nhớ em nhiều hơn... Tôi yêu em... Yêu rất nhiều... Yêu hình ảnh em ngồi trên ban công, đung đưa đôi chân nhỏ nhắn, tay cầm chiếc kem vani, nụ cười tươi rói gọi tôi "Anh Phong, mau tới đây với em!" Khi em thất tình, em uống rượu, em gào lên ôm tôi khóc, những phút giây điên khùng nhất của em tôi đều ở đó chứng kiến. Em buồn? Tôi nào có vui. Em có biết không... Trái tim tôi vỡ vụn vì em! Đã hàng vạn lần tôi tự hỏi mình... Tại sao không phải là tôi? Tại sao chứ? Tôi có gì không bằng anh trai? Tại sao em cứ giữ kẻ tồi tệ đó mãi ở trong tim? Nếu em là của tôi, tôi nhất định sẽ biến em thành một cô gái hạnh phúc nhất trên đời... Tại sao em không lựa chọn tôi chứ? _________ "Anh có yêu em không?" Em say rồi! Chính vì say em mới hỏi tôi loại câu hỏi như vậy, tôi cáu kỉnh đáp: "Không! Tôi chẳng yêu em" Em đưa tay dụi dụi khóe mắt, mếu máo khóc "Hức hức, trên đời này chẳng ai yêu em, chẳng ai cần em" "Em bớt thần kinh đi được không? Thằng nào ở cạnh em suốt 8 năm qua mà không đón nhận bất kì đứa con gái nào? Thằng nào ở cạnh em mỗi khi em buồn, em thất tình? Thằng nào luôn nghe điện thoại của em 24/24 mà không chần chừ? Khi em cần thằng nào luôn có mặt?" Mặc cho tôi nói, em bật cười, em say rồi... Em đâu biết gì đâu... Đâu nhận ra tình cảm của tôi đâu? __________ Thế rồi một ngày.... Tôi nhận được tấm thiệp cưới của em. "Anh Phong, em sắp cưới anh Lâm rồi" Ly rượu tôi cầm trên tay rơi xuống vỡ toang! Tôi trợn mắt, điên cuồng nắm lấy bả vai em "Em bị điên hả? Em biết rõ ràng đây là một cuộc hôn nhân chính trị, anh trai anh không hề yêu em! Là bị ép, em bị điên hả?" Một giọt nước mắt của em rơi xuống, em nghẹn ngào gượng cười: "Nhưng... Anh Lâm cầu hôn em rồi... Anh ấy hứa sẽ làm em hạnh phúc" Tôi phẫn nộ gào lên: "Có con ngu mới đi tin lời anh ta nói, em biết rõ anh ta chỉ làm vậy để đảm bảo gia đình cô ta được an toàn mà? Em biết..." Em cắt ngang lời tôi "Xin anh, hãy để em một lần được nắm tay anh ấy đi vào lễ đường... Dù là giả dối... Em cũng cam lòng" Chân tay tôi như bị mất lực, buông thõng xuống, trái tim tan nát. Dù đã cả trăm ngàn lần bị giày xéo bởi nỗi đau này, nhưng dường như chưa bao giờ nỗi đau được vơi đi... Lần nào cảm giác cũng đều nhức nhối như vậy... Tôi tuyệt vọng tới mức, buông lời uy hiếp em "Nếu em cưới anh ta, chúng ta đừng làm bạn nữa" Thế mà... Đớn đau thay... Em vẫn quyết định cưới anh ta... /Vì em, anh sẽ ra đi, để em được vui Buồn thêm chút nữa anh cũng ngậm ngùi../ Lời bài hát vang lên như con dao đâm vào trái tim tôi, một giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt tôi thật thê lương... Nhìn hình ảnh của tôi méo mó trong tấm gương bị đập đến không còn hình dạng nào... Tôi cảm thấy mình đáng thương làm sao... Ngày hôm nay, tôi mặc một bộ comple bước vào lễ đường, nhưng... Tôi không phải là chú rể của em! Nhìn gương mặt em tươi cười khoác tay anh trai tôi bước vào lễ đường, tim tôi nhói đau như bị hàng vạn cây kim đâm vào tim... Chúc em hạnh phúc... Tình yêu của anh! ____________ "Hức hức..." Tôi nghe thấy tiếng em khóc phát ra từ căn phòng tân hôn... Em sao vậy? Tại sao em lại khóc? Chẳng phải đây là điều em mong muốn sao? Đây là điều em ước ao đã lâu, nó đã thành hiện thực rồi, sao em phải khóc? Tôi đã cảnh báo em rồi mà... Tại sao em ngốc đến vậy! Tại sao em bất chấp tới vậy... Tôi định mặc kệ em, lạnh lùng bước về phòng mình nhưng một âm thanh khác lại truyền vào tai tôi, đó là tiếng khởi động xe oto của anh trai tôi vang lên, rồi lặng dần... Tôi hiểu rồi, anh trai tôi lại đi tìm người con gái mà anh ta yêu... Trong chính ngày đẹp nhất của đời em... Tôi hận hắn ta... Nhưng tôi thương em nhiều hơn... Điều đó khiến trái tim tôi như vụn vỡ... Rốt cuộc thì, tôi đã không thể ngăn cản bước chân của mình cứ ngày càng tiến về phòng của em... Tôi mở cửa. Đồ đạc bên trong đã lộn xộn, có vẻ như vừa xảy ra một cuộc ẩu đả, anh trai tôi có lẽ đã rất tức giận, tôi có thể mường tượng được những gì đã diễn ra trước đó. Quan trọng hơn, trên người em bấy giờ chỉ mặc một bộ đồ nội y... Thì ra, em đã cất công chuẩn bị nó để quyến rũ anh trai tôi... Đau đớn cùng tức giận đan xen lẫn nhau cứ giày vò khiến tôi không thể chịu được. Cơn thịnh nộ của tôi như nuốt chửng hết mọi cảm xúc, tôi ngồi xuống quát em: "Nói! Hắn ta đã làm gì?" Vừa thấy tôi, em nhào tới ôm lấy tôi, vùi gương mặt đỏ lựng vào cổ tôi, hơi thở nồng nặc mùi rượu, đôi mắt si mê nhìn tôi. Em lại uống rượu rồi, lần nào em buồn em cũng uống rượu, trông thấy gương mặt này của em, tôi không sao tức giận nổi... Tôi thấy thương em nhiều hơn! Tôi đau đớn, thở dài, đưa tay lên vuốt lưng an ủi em... Tại sao? Tại sao em cứ mãi đau khổ vì một người đàn ông không hề yêu em chứ? Tôi phải làm gì cho em đây? Tôi phải làm sao để em bớt đau khổ đây... Tôi... Bất lực... "Ngoan... Đừng khóc nữa, anh dẫn em đi chơi nhé?" Nào ngờ, em dương đôi mắt ngấn nước lên nhìn tôi, câu nói tiếp theo của em khiến tôi ngã ngửa... "Anh Phong... Hức... Anh Phong... Mình làm tình đi..."

Chapter 3

Trợ lý nhỏ
Trợ lý nhỏ
ngày an
Ng dẫn chuyện
Ng dẫn chuyện
bắt đầu nà
Ng dẫn chuyện
Ng dẫn chuyện
“Cậu Cố, bệnh viện thông báo tới, phu nhân vừa được đưa vào viện vì sinh non.” “Phu nhân?” “Là vợ của cậu, Tôn Vân.” “Người phụ nữ đó sinh rồi sao...” Chỉ thấy sắc mặc Cố Ngưng trầm xuống, tập văn kiện đang xem dở trên tay cũng được đặt xuống bàn. Phải rồi, hắn suýt quên mất hắn còn có một người vợ mà gần nửa năm nay hắn chưa gặp mặt lại. Lúc trước hắn đã nói gì nào, thế mà đã sinh rồi? “Sắp xếp đi, chút nữa tôi đến đó.” Hắn cũng muốn xem xem người vợ lâu rồi chưa gặp, bây giờ thế nào rồi! [...] Công việc kết thúc, Cố Ngưng trực tiếp lái xe thẳng đến bệnh viện, trong lòng rạo rực không biết là vì chuyện gì. Nếu hôm nay trợ lý Trần không nói, có lẽ hắn cũng sẽ chẳng nhớ tới người phụ nữ tên Tôn Vân là ai. Nửa giờ sau chiếc xe dừng trước cổng bệnh viện, Cố Ngưng dứt khoát đi thẳng đến phòng số 402 mà không cần phải tìm kiếm. Đứa bé sinh non bảy tháng tuổi còn yếu ớt được chăm sóc trong lồng kín, còn Tôn Vân vừa sinh non vừa bị khó sinh vẫn còn trong phòng hồi sức. Hắn vừa đến trước cửa phòng thì một cô y tá bước ra, còn hỏi hắn có phải là bố đứa bé không. Bố đứa bé? Phải thì sao, mà không phải thì sao? Dù gì mục đích hắn đến đây bây giờ không phải để gặp đứa bé đó. Cố Ngưng phớt lờ cô y tá trực tiếp đi thẳng vào trong phòng bệnh. Tôn Vân nằm trên giường chỉ vừa khép mắt, người nhạy cảm như cô nghe thấy tiếng động lập tức đã tỉnh. Nhìn thấy người đàn ông cao lớn đang tiến về phía mình khiến cô bất giác e sợ, hô hấp dần trở nên gấp gáp mà chẳng biết vì sao. Hắn cuối cùng cũng xuất hiện rồi, vẫn cái dáng vẻ ấy đường đường chính chính mà đứng trước mặt cô. “Lâu rồi không gặp nhỉ, Tôn Vân của tôi!” Tôn Vân không đáp lời, chỉ biết mở to hai mắt nín thở nhìn hắn. “Sao vậy, chồng em đến mà em không thấy vui sao?” Suốt cả quá trình chỉ có hắn nói chuyện, còn cô không đáp lại một câu. Cố Ngưng không hài lòng, cũng không kiên nhẫn đợi được nữa liền tiến đến bóp lấy chiếc cằm của cô. “Rốt cuộc em vẫn không nghe lọt tai lời tôi nói đúng không hả?” Tôn Vân ứa nước mắt nhìn hắn, đôi môi lúc này mới khẽ động đậy, “Chỉ có duy nhất điều đó... Là không thể.” Cố Ngưng buông cằm cô ra, rõ ràng hắn đang tức giận, nhưng lại khống chế bản thân rất tốt. “Đi thôi.” Hắn gỡ dây truyền dịch trên người Tôn Vân ra rồi cầm tay cô đưa đi, mặc dù không muốn nhưng cô vẫn còn yếu không tài nào vùng ra khỏi hắn được. May mắn bác sĩ tới kịp thời mới ngăn cản hắn lại được. “Cô Tôn vừa sinh xong vẫn đang rất yếu, anh không thể đưa cô ấy đi được.” Hắn không làm khó bác sĩ, chỉ quay lại nhìn cô bằng ánh mắt nhắc nhở rồi quay đi. Tôn Vân được đưa trở lại giường bệnh, bác sĩ kiểm tra lại một lần nữa cũng không phát hiện điều gì bất thường cả, nhắc nhở cô nghỉ ngơi thật tốt rồi cũng rời đi. Từ lúc nhìn thấy Cố Ngưng sau nửa năm, cô đã không còn cách nào để lấy được sự bình tĩnh thường ngày nữa cả, lúc nào cũng thấp thỏm lo âu. Không ngoài dự định, qua một thời gian ngắn hắn cũng đã một lần nữa đứng trước mặt cô. Lần này Cố Ngưng không bỏ qua nữa, hắn thấy cô khoẻ hơn nhiều, sắc mặt cũng thấm khá liền bảo trợ lý Trần đưa cô đi. Tôn Vân bị đưa đến một nơi lạ lẫm mà cô chưa từng tới bao giờ, chính xác là đang đứng trước một lồng sắt khổng lồ, đủ để chứa vài trăm hay vài nghìn người. “Tôi có nuôi một vài thú nuôi hoang dã, nhưng tôi quên cho chúng ăn rồi. Hiện tại chúng đã bị bỏ đói ít nhất năm ngày, em giúp tôi vào đó đưa thức ăn được chứ?” Tôn Vân trên người vẫn mặc bộ đồ bệnh nhân, cô nắm chặt vạt áo nhìn vào bên trong. Những con vật đó trông còn to lớn hơn cô nữa. Là vào đó đưa thức ăn hay là làm thức ăn cho chúng? Cố Ngưng đem một túi đựng thịt đến đưa cho cô, nhìn cô do dự không kém phần sợ hãi thì nói, “Nếu như túi thịt sống này khiến em hoảng sợ thì thay vào đó là đứa nhỏ em vừa mới sinh nhé? Em có quyền lựa chọn.”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play