Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thượng Lạc

#1

Mưa xuân tí tách rơi xuống, tia chớp rạch ngang bầu trời bên ngoài cửa sổ khiến người ta sợ hãi, ánh sáng màu xanh tím chiếu vào trong phòng giây lát rồi lại thôi. Trên giường, lông mày Lạc Ngọc Vân Tuyết nhíu lại, hai mắt nhắm chặt, hai hàng lông mi run rẩy như đang mơ thấy điều gì đó bất an. Sau đó, nàng gần như tuyệt vọng hét lên, cùng lúc đó là tiếng sấm sét vang lên trong điện.
Lạc Ngọc Vân Tuyết - nữ9
Lạc Ngọc Vân Tuyết - nữ9
Vĩnh Nhuật Thiên Vũ!
Lạc Ngọc Vân Tuyết - nữ9
Lạc Ngọc Vân Tuyết - nữ9
NovelToon
Lạc Ngọc Vân Tuyết đột ngột mở mắt, kinh hoàng ngồi dậy, đôi mắt linh động giờ đây đã biến thành đau thương, đuôi mắt ửng đỏ chan chứa nước mắt.
Một tia sét rạch ngang chân trời, nương theo ánh sáng, Lạc Ngọc Vân Tuyết mới nhìn thấy bên dưới mình là giường đệm tơ vàng Tây Mạc mà chỉ trong hoàng cung mới có, đỉnh đầu là những tua rua màu đỏ, trang trí bố cục trong phòng đều giống hệt như lúc còn chưa đi Vĩnh Hoà hoà thân.
Nàng nhìn căn phòng quen thuộc trước mắt, giống như còn chưa tỉnh khỏi giấc mộng, vẻ mờ mịt trong mắt không giảm một phần nào. Nàng… hồi cung rồi sao? Còn chưa kịp suy nghĩ, cửa nội điện đã bị người từ bên ngoài đẩy ra.
Lạc Ngọc Vân Tuyết ngẩng đầu, không đợi nàng thấy rõ người trước mắt đã nghe được giọng nói trào phúng truyền tới trong tai:
Lạc Ngọc Vân Nhi
Lạc Ngọc Vân Nhi
Thân thể tỷ tỷ đúng là trời sinh quý giá, rơi vào nước thôi mà cũng hôn mê những năm sáu canh giờ mới tỉnh lại?
Lạc Ngọc Vân Nhi
Lạc Ngọc Vân Nhi
NovelToon
[ một canh giờ = hai tiếng ]
Nói rồi, nữ tử cười khẽ, giọng nói mang theo vài phần ác độc:
Lạc Ngọc Vân Nhi
Lạc Ngọc Vân Nhi
Ta còn tưởng rằng tỷ tỷ vẫn chưa tỉnh lại cơ!
Giọng nói này vô cùng quen thuộc, trong khoảng thời gian ngắn Lạc Ngọc Vân Tuyết không thể nhớ nổi là ai, nàng chậm rãi theo âm thanh nhìn qua, thấy một nữ tử mặc trung y dài xanh biếc, hơi nhếch cằm, bước chân nhẹ nhàng đi lướt qua chúng tỳ nữ vào trong.
Người tới chính là con gái ruột của đương kim Thái Hậu, muội muội cùng mẫu phi với bệ hạ, là vị công chúa từ trên xuống dưới cung phụng như tổ tông – Lạc Ngọc Vân Nhi.
Thấy rõ người tới là ai, lông mày Lạc Ngọc Vân Tuyết nhíu lại nhẹ tới mức khó phát hiện, trong mắt là sự khó hiểu.
Theo lý mà nói, đáng ra nàng mới từ chiến trường Tây Mạc trở về, sao lại rơi xuống nước từ khi nào rồi? Huống hồ, nàng nhớ năm đó lúc mình tới Vĩnh Hoà hoà thân, Lạc Ngọc Vân Nhi và thế tử Anh Dương Hầu cũng đã định hôn sự, trước khi thành thân vài ngày đã cùng thế tử đi tới đất Phong Châu rồi mà, sao lại xuất hiện ở đây lúc này?
Nghĩ vậy, trong lòng Lạc Ngọc Vân Tuyết càng nghi vấn nhiều hơn, trong khoảng thời gian ngắn cũng quên thu lại ánh mắt.

#2

Thấy Lạc Ngọc Vân Tuyết nhìn mình chằm chằm, Lạc Ngọc Vân Nhi nổi hết cả da gà, cảm thấy ánh mắt Lạc Ngọc Vân Tuyết hôm nay không giống như lúc trước, nhưng không giống chỗ nào lại không nói nên lời.
Nghĩ lại, ngày thường Lạc Ngọc Vân Tuyết lúc nào cũng cụp mi rũ mắt ũ rũ, thở lớn cũng không dám, sao hôm nay lại dám công khai nhìn nàng ta chằm chằm như vậy?
Một thứ đồ vật hạ tiện do tiện tì sinh ra cũng xứng? Chẳng lẽ ban ngày trượt chân rớt xuống hồ nên đầu cũng bị úng nước rồi?
Nghĩ vậy, trên khuôn mặt điểm trang hoa lệ của Lạc Ngọc Vân Nhi hiện lên vẻ tức giận, nhìn cặp mắt kia lại thấy chột dạ.
Lạc Ngọc Vân Nhi
Lạc Ngọc Vân Nhi
Nhìn cái gì mà nhìn, còn nhìn nữa bổn công chúa cho người móc mắt ngươi ra đấy, bổn công chúa là người đồ hạ tiện như ngươi có thể nhìn thẳng sao?
Nàng ta ghét nhất là đôi mắt này của Lạc Ngọc Vân Tuyết.
Lạc Ngọc Vân Nhi
Lạc Ngọc Vân Nhi
Đừng tưởng rằng hôm nay bổn công chúa gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ là ngươi có thể ngồi ăn cùng bàn với bổn công chúa, đừng nói là ngươi, ngay cả mẫu phi của ngươi cái đồ tiện tì đó ở trước mặt bổn công chúa cũng chỉ đáng xách giày thôi.
Nghe vậy, Lạc Ngọc Vân Tuyết chậm rãi thu hồi ánh mắt, bàn tay giấu dưới ống tay áo không biết khi nào đã nắm chặt thành đấm, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay, để lại dấu vết hình trăng non mỏng mang theo tia máu.
Nếu không phải trước khi mẫu phi lâm chung dặn dò nàng bất kể thế nào cũng phải bảo vệ đệ đệ thật tốt, sao nàng có thể mặc kệ cho Lạc Ngọc Vân Nhi chà đạp nàng dưới lòng bàn chân, để nàng ta làm nhục mẫu phi như thế.
Lạc Ngọc Vân Tuyết âm thầm cắn chặt răng, ngón tay tức giận đến phát run.
Bốn năm trước, vì bình an hai nước mà nàng phải đi hoà thân, gả tới Vĩnh Hoà xa xôi, bây giờ hai bên giao chiến, nàng lại trở về Tây Mạc, trở thành người bị bỏ rơi, nếu không phải Vĩnh Nhuật Thiên Vũ liều mạng bảo vệ nàng, sợ rằng bây giờ nàng đã thành cô hồn dã quỷ nằm dưới đống cát vàng rồi.
Nghĩ vậy, nàng ngẩng đầu nhìn về phía Lạc Ngọc Vân Nhi:
Lạc Ngọc Vân Tuyết - nữ9
Lạc Ngọc Vân Tuyết - nữ9
Vĩnh Nhuật Thiên Vũ... Sao rồi?
Nếu Lạc Ngọc Vân Tuyết không nhắc tới Vĩnh Nhuật Thiên Vũ, nàng ta cũng đã quên, hôm nay không phải là Vĩnh Nhuật Thiên Vũ xen vào việc của người khác, cứu Lạc Ngọc Vân Tuyết lên, có lẽ là Lạc Ngọc Vân Tuyết đã mất mạng, cũng không có "phúc khí" này.
Không chờ Lạc Ngọc Vân Tuyết nói xong, Lạc Ngọc Vân Nhi đã cười nói:
Lạc Ngọc Vân Nhi
Lạc Ngọc Vân Nhi
Hôm nay bổn cung tới đây để báo tin vui cho tỷ tỷ.

#3

Nói rồi, nàng ta làm bộ làm tịch hành lễ, trong mắt là vẻ vui sướng khi người ta gặp hoạ không hề che giấu.
Lạc Ngọc Vân Nhi
Lạc Ngọc Vân Nhi
Hôm nay muội muội phải chúc mừng tỷ tỷ, tỷ tỷ vẫn chưa biết đúng không, hôm nay tỷ tỷ ngoài ý muốn rơi xuống nước ở Ngự Hoa Viên cũng là nhờ hoạ được phúc, nghe nói đúng lúc sứ thần Vĩnh Hoà đi ngang qua, nhìn thấy dung mạo kinh diễm của tỷ tỷ, bây giờ còn đang cầu thân trước mặt hoàng huynh đấy! Có lẽ rất nhanh tỷ tỷ phải tới Vĩnh Hoà hoà thân rồi, phúc khí của tỷ tỷ người bình thường không thể so sánh được đâu.
Trong mắt Lạc Ngọc Vân Nhi lại hiện lên vẻ đố kỵ, khuôn mặt Lạc Ngọc Vân Tuyết này khiến người ta thần hồn điên đảo cũng đã là cái tội, nhưng mà ít nhiều thì việc bây giờ cũng nhờ có khuôn mặt này.
Lạc Ngọc Vân Tuyết nghe xong nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Lạc Ngọc Vân Nhi, trong mắt lộ ra vài phần mê man, nhất thời không biết ý của Lạc Ngọc Vân Nhi là gì.
Thấy Lạc Ngọc Vân Tuyết không nói lời nào, Lạc Ngọc Vân Nhi lại không nén được ý cười, "trấn an" nói tiếp:
Lạc Ngọc Vân Nhi
Lạc Ngọc Vân Nhi
Tỷ tỷ không cần sợ hãi, mẫu hậu yêu thương tỷ, khai ân để tỷ mang theo tỳ nữ bên người đi cùng, cũng có thể làm bằng hữu với tỷ.
Vừa nói vừa phất tay, cung nhân bên cạnh hiểu ý, lập tức kéo người từ ngoài vào.
Nhìn thấy nữ tử quỳ trên mặt đất, trái tim Lạc Ngọc Vân Tuyết run rẩy, mờ mịt trong mắt càng ngày càng sâu.
Chỉ vì người quỳ trên mặt đất không phải ai khác, chính là thị nữ thiếp thân bên cạnh nàng, Xuân Hoa đã chết ở Vĩnh Hoà.
Nàng còn nhớ rõ, Xuân Hoa là do chính tay nàng mai táng, không có khả năng sống lại.
Nàng không thể tin được những điều đang xảy ra trước mắt, nếu không phải đau đớn ở ngực quá mức chân thật, sợ rằng nàng đã cho là thời gian bốn năm sống không bằng chết ở Vĩnh Hoà chẳng qua chỉ là một giấc mộng.
Đang suy nghĩ, trong lúc lơ đãng nàng nhìn thấy bản thân trong gương, ánh mắt dừng lại, nhất thời không biết nên bày ra biểu tình gì.
Chỉ thấy, khuôn mặt thiếu nữ trong gương băng cơ ngọc cốt, mặt mày như hoạ, đôi mắt linh động như hồ nước xuân tháng ba, một cái nhíu mày hay một nụ cười cũng rất rực rỡ, toả sáng như trăng trên trời, xinh đẹp không gì sánh bằng.
Nàng biết rõ mình sớm đã qua tuổi cập kê, nhưng bây giờ ở trong gương phản chiếu rõ ràng chính là dung mạo nàng lúc chưa tới Vĩnh Hoà hoà thân.
Sau một lúc, Lạc Ngọc Vân Tuyết mới khôi phục tinh thần, tâm tư rơi vào trầm trọng hít sâu một hơi, chậm rãi ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt của Lạc Ngọc Vân Nhi, cố gắng làm giọng nói mình bình tĩnh, nói từng chữ:
Lạc Ngọc Vân Tuyết - nữ9
Lạc Ngọc Vân Tuyết - nữ9
Bây giờ, là năm Minh Tuyên thứ tám sao?
Nghe vậy, Lạc Ngọc Vân Nhi bật cười thành tiếng:
Lạc Ngọc Vân Nhi
Lạc Ngọc Vân Nhi
Ta nói này Lạc Ngọc Vân Tuyết, ngươi thật sự không bị doạ ngu rồi đấy chứ? Hay là hôm nay rơi xuống nước nên đầu úng nước thật rồi?
Lạc Ngọc Vân Tuyết không nói gì, ánh mắt dừng trên mặt Lạc Ngọc Vân Nhi không rời đi, con ngươi lạnh như băng khiến người ta sợ hãi.
Trong mắt nàng, Lạc Ngọc Vân Nhi nhìn ra vẻ âm lãnh ngày thường chưa từng có, nàng ta sợ tới mức run rẩy, theo bản năng mở miệng:
Lạc Ngọc Vân Nhi
Lạc Ngọc Vân Nhi
Bây giờ là... năm Minh Tuyên thứ sáu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play