- Haikyuu X Reader - Cuối Chân Trời?
#01 - Oikawa Tooru | Hạ
Ngồi dưới hiên nhà ngắm trời xanh quang đãng, ánh nắng oi ả của buổi trưa mùa hè rọi vào mắt khiến em nhíu mày đưa mắt xuống. Không thể tiếp tục nhìn bầu trời ấy, liền cảm thấy chán nản nên em quyết định lê vào căn phòng.
Oikawa Tooru đang ngồi cắt dưa hấu, ngó lên thấy khuôn mặt của người yêu phụng phịu thì phì cười rồi kéo em lại ngồi bên cạnh. Không được ngắm thiên nhiên vậy thì ngắm bầu trời của mình vậy. Oikawa dù cắt dở nhưng vẫn tiện tay đút cho em ăn một miếng, vị dưa thanh mát xen lẫn chút vị ngọt, cảm giác mát lạnh làm em dễ chịu hơn. Tiếp tục ngắm người kia.
Người đẹp, mặt đẹp, lại còn có chiều cao nữa. Vai cũng rộng, đủ vững chắc để em dựa vào
Em nghiêng đầu tựa vào anh, nhắm mắt thả mình vào giấc ngủ chốc lát, thoải mái rúc vào hỗm cổ của anh.
Oikawa thấy người yêu bé nhỏ của mình đang ngái ngủ, chỉ biết cười mỉm rồi ăn hết miếng dưa hấu đang dang dở trên tay, sau đó quay sang trao nụ hôn phớt mang theo vị mùa hè lên môi em.
Trong lúc rời đi anh còn thì thầm một câu..
Oikawa Tooru
Anh yêu em, bé con.
Em cũng yêu anh, Oikawa Tooru.
cre artist : @saltlulalulalu [on tw]
kimchidoao.
u- uh h-h- hi, cho minh lam quen nha..
kimchidoao.
Certified quality
A dat de gyal dem need and a cry for everyday without apology
Buck dem de right way, dat a my policy (ya man, right)
Sean de Paul 'longside Beyoncé, now hear de man say
Dis a dutty ye, dutty yow (yow), dutty ye (yow), dutty yow (yow, yeah)
Beyoncé sing it now ya
Baby boy, you stay on my mind
Fulfill my fantasies (come on, girl tell me how you feel)
I think about you all the time
I see you in my dreams
(I see you in my dreams, yuh done know di love is real)
#02 - Kageyama Tobio | Love.
Kageyama lười nhác vươn vai, anh nằm ườn ra cọ mặt vào đùi em.
Một buổi chiều hoàng hôn mới thật yên bình làm sao. Em cùng anh dắt nhau ra ngoài bờ hồ ngắm cảnh, vì vốn dĩ ngay từ đầu, chúng tôi chẳng biết đi đâu cả. Cứ ra ngoài rồi nắm tay nhau như này là đủ, đi đâu cũng được, miễn là cả hai đều có nhau ở bên.
Kageyama Tobio
Cậu có thấy buồn khi yêu người nhàm chán như tớ không?
Anh đưa tay lên quấn lọn tóc của em lại thành dạng lốc xoáy, miệng cứ thế mà buông ra một câu hỏi lạ lùng.
L/n Y/n
Nếu cậu nói vậy thì tớ cũng nhàm chán mà, tớ và cậu đều nhàm chán, yêu nhau là hợp lí còn gì.
Cả hai ta cùng bật cười trước câu nói của em, một câu nói đùa bằng quơ, nhưng nó lại là sự thật.
Em yêu Kageyama vô cùng. Yêu chiều cao của anh, yêu cách anh chơi bóng chuyền, yêu cách anh luôn cãi nhau với Hinata, yêu cách anh luôn bồi dưỡng cơ thể bằng hộp sữa dâu mỗi sáng. Em yêu tất cả mọi thứ về Kageyama, yêu anh đến mức si tình. Chỉ cần anh bảo chia tay thôi, có lẽ em không sống nổi mất.
Những cơn gió chiều tà lướt qua dòng nước trên sống, đôi khi lại lướt qua những đám cỏ ven bờ tạo nên cảm giác yên bình lạ kì.
Em ước cái khoảng thời gian này không bao giờ biến mất, khoảng thời gian ở bên Kageyama luôn là hạnh phúc nhất. Em chỉ cần Kageyama là đủ.
Kageyama Tobio
Cậu thích tớ từ khi nào nhỉ?
Kageyama vẫn không yên mà hỏi thêm câu nữa.
Em nghiêng đầu rồi "ừm" một tiếng thật dài sau đó xoa lên mái tóc mềm mại của anh rồi nói
L/n Y/n
Từ lúc cậu có trận đấu gia nhập đội bóng chăng?
Kageyama Tobio
Sao lại hỏi ngược lại tớ vậy?
L/n Y/n
Tại cậu toàn hỏi mấy câu không đâu đấy. Tớ thích cậu lúc nào, hay vì sao tớ lại thích cậu. Điều đó quan trọng hả ? Chỉ đơn giản vì tớ thích cậu, tớ thích con người của cậu. Vậy thôi.
Em trả lời một cách qua loa nhưng nó lại cho Kageyama được một câu trả lời thỏa đáng.
Kageyama trở mình vật em xuống nền cỏ rồi ôm lấy em. Anh kéo em lại gần rồi vùi đầu vào mái tóc còn vương vấn một chút hương hoa của em.
L/n Y/n
Nhỡ có ai thấy thì sao?
Kageyama Tobio
Thì bảo họ đừng nhìn nữa.
Người con trai này ngốc đến lạ, những câu trả lời lại luôn thành thật, nhiều lúc chưa hỏi gì anh đã tự khai báo hết, bởi vậy em thích anh. Thích sự thành thật này của Kageyama.
Ngốc nghếch nhưng rất đáng yêu.
Cả hai nằm đấy đến tận chập tối, Kageyama mới dắt xe đèo em về.
#03 - Kozume Kenma | Tình Ta
Cánh cửa tiệm cà phê mở ra, bóng dáng chàng trai thấp bé bước vào trên tay liên tục gõ gõ vào màn hình điện thoại. bước tới một góc khuất ở tiệm và gọi một tách cà phê nóng, chẳng bao lâu một cô gái nữa mở cửa bước vào và tới bàn ấy ngồi cùng. Vẫn vậy, gọi một tách cà phê nóng.
Bầu không khí nặng nề bao trùm lấy cả hai, im lặng và cứ im lặng chẳng ai chịu mở lời mà cứ liên tục nhìn vào tách cà phê đang nghi ngút khói.
Bàn tay của em liên tục xoa xoa đầu ngón tay của mình, góc bàn khuất ấy như đang chìm vào một thế giới riêng biệt của cả hai.
Kozume Kenma
À..ừm, dạo này vẫn ổn chứ?
Anh ngập ngừng phá vỡ nó.
Lại im lặng, ngại ngùng có thể là từ duy nhất thích hợp cho cả hai lúc này.
L/n Y/n
Công việc của anh như nào rồi?
Kozume Kenma
...À nó vẫn ổn.
L/n Y/n
Thật tốt, từ lúc đó em đã luôn lo lắng..-
Cả hai luôn nhìn vào tách cà phê, nó đang dần nguội lạnh đi.
L/n Y/n
Chúng ta lại như trước có được không..?
Em can đảm ngước lên nhìn anh, đôi ngươi đen láy ấy chăm chăm vào làm anh cũng bất giác nhìn lên. Đôi mắt mèo vàng bỗng điềm tĩnh đến lạ thường.
Kozume Kenma
...ừm...anh nghĩ bây giờ anh và em đang rất tốt, nên...ừm...cứ vậy đi.
Là anh và em không còn chúng ta nữa.
L/n Y/n
Vậy sao..em hiểu rồi.
Kozume Kenma
Anh còn việc ở công ty nên tạm biệt, hẹn gặp lại.
L/n Y/n
Vâng, cảm ơn anh đã đồng ý gặp em, hẹn gặp lại ạ.
Anh không nói gì mà chỉ đơn giản gật đầu rồi bước tới mở cửa tiệm và đi.
Cảm thấy anh đã ra khỏi thì lại tiếp tục nhìn xuống tách cà phê đã nguội lạnh đi, nở nụ cười buồn, đôi mắt như đang nhập nhòe nước.
Chẳng bao lâu, em đứng dậy tính tiền thì biết rằng anh đã trả cho cả phần em. lúc đó, em chỉ đơn giản cười mỉm và gật đầu đã hiểu sau đó là đi ra khỏi cửa tiệm.
Trời đang dần chuyển chiều, ánh nắng cũng sớm nhạt đi và em vẫn cứ bước đi trên phố đầy người. chiếc ô trên tay nhẹ nhàng bung ra, che đi nửa khuôn mặt của em.
Bước chân của em vẫn vậy, nhẹ nhàng, chậm chạp từng bước.
Em đang nhớ khoảng thời gian cả hai bên nhau. thời cao trung đẹp để và cũng sớm tàn.
Anh rất ghét vận động nhưng lại tham gia clb bóng chuyền, còn em ghét đám đông nhưng lại thường xuyên lui tới biển người.
Kết thúc cao trung cũng như kết thúc cuộc tình, em ngỏ ý dừng lại không đợi anh trả lời mà quay lưng chạy đi.
5 năm trôi qua, cô gái từ nước ngoài về và tất cả đã thay đổi. anh đã trưởng thành và có sự nghiệp, em cũng vậy và căn bệnh cũng đã đi. nhưng chưa ai bắt đầu một mối quan hệ mới, vì chưa gặp được người phù hợp hay vì điều gì đó chẳng ai biết.
Em hôm nay hẹn anh để một lần nữa được bên nhau nhưng đã bị từ chối.
Mưa đang dần rơi, từng hạt long lanh như đang xóa nhòa đi tình ta.
Nay không còn là chúng ta nữa mà chỉ đơn giản là anh và em.
Mèo nhỏ không còn cần đôi tay ấm nâng niu nữa rồi.
Em vẫn cứ bước đi, miệng vẫn nở nụ cười mỉm nhưng chẳng ai thấy được cảm xúc thật sự sau nụ cười đó. Vì cửa sổ tâm hồn đã bị che lấp sau những giọt mưa.
Ở đâu đó trong căn phòng, anh lục tìm trong cuốn album thuở cao trung được anh cất kĩ lưỡng trong ngăn tủ. Tấm ảnh cô gái mỉm cười thật tươi đứng bên cạnh chàng trai đang được anh cầm trên tay vuốt ve, nâng niu.
"vội vàng gặp, vội càng trao con tim."
"rồi lại vội vàng vụn vỡ"
"đôi khi tình cảm thì còn nhưng cơ hội thì không.."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play