Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Creepypasta] Jasmine Flavor

#1: Hôm ấy trời nắng đẹp

Tên tôi là [dữ liệu bị xóa]. Một sinh viên của trường [dữ liệu bị xóa], và là nhân viên bán thời gian cho một siêu thị nhỏ gần nhà. Cuộc sống của tôi khá nhàm chán và luôn lặp đi lặp lại trong một cái vòng tròn kép kính. Đi học, đi làm, về nhà, ăn, ngủ, rồi lại đi học, đi làm.... Nó trôi qua một cách vô vị và tôi thì không quá chú tâm đến nó. Miễn sao là tôi vẫn ổn với cuộc sống là được... Nhưng vào cái ngày định mệnh đó...Cái vòng tròn kép kính ấy của tôi đã bị phá vỡ bởi một cuộc chạm trán với đàn anh mà tôi luôn ngưỡng mộ. Tôi khi ấy đã biết crush là thế nào... Anh ấy học cùng trường với tôi và lớn hơn tôi một đến hai khóa. Anh ấy có mái tóc vàng cắt ngắn, đôi mắt xanh, và rất thân thiện. Anh ấy có một điệu cười rất đẹp, nó tỏa nắng và gần như là làm xao xuyến tôi mỗi khi mà tôi vô tình nhìn ấy anh ấy cười. Tôi đã biết yêu. Biết thương nhớ. Anh ấy tên là... à, khi ấy tôi còn chưa kịp hỏi...
Tôi
Tôi
- Oái!!
Tôi đã tông trúng ai đó trên hành lang. Tài liệu học của tôi nằm ngổn ngang trên sàn, tôi liên tục nói "Xin lỗi!" và nhanh chóng thu dọn. Một đôi bàn tay đã tiến đến giúp đỡ tôi.
Brian
Brian
- Không sao chứ cô gái?
Tôi ngẩn lên và nhìn được gương mặt của đàn anh cùng nụ cười của anh ấy, mọi thứ xung quanh tôi như bừng sáng. Mặt tôi nóng lên, nó phiếm đỏ mà tôi không kiểm soát được. Chỉ biết cúi đầu cảm ơn, và cũng nhặt lại chỗ giấy tờ.
Tôi
Tôi
- Vâng...Vâng. Em..em không sao! Cảm ơn anh!!
Tôi nói, tay ôm đống giấy. Nhìn anh ấy thêm lần nữa rồi bỏ đi ngay, có lẽ tôi quá ngại hoặc là quá ngu dốt để hỏi làm quen hay chí ít là hỏi tên của anh.
Tim
Tim
- Này, đừng nhìn nữa Brian! Mắt cậu rơi ra ngoài rồi kìa!
Brian
Brian
- Làm gì có. Chỉ là nhìn con bé nhìn quen quen thôi..
Anh ấy tên là Brian, Brian [dữ liệu bị xóa]. Anh cho tay vào túi mà nhìn qua anh bạn của mình. Timothy [dữ liệu bị xóa], hay đơn giả hơn là Tim. Brian chính là người bạn thân và là người bạn đầu tiên của Tim. Cả hai gần như là hình với bóng, à họ còn có hai người bạn khác nữa. Là Alex [dữ liệu bị xóa], và Jay [dữ liệu bị xóa]. Hôm nay họ gặp nhau để quay một đoán phim gì đó trong khuôn viên trường thì phải. Alex là một đạo diễn khá giỏi.
Alex
Alex
- Ơn trời, hai người đây rồi!
Alex nói khi mà anh có lẽ đã đợi khá lâu để thấy hai người bạn của mình. Brian và Tim đi lại, cả hai cũng bày tỏ sự hối lỗi khi mà hình như hai người đã đến trễ.
Brian
Brian
- Xin lỗi anh bạn. Bọn tôi có đến trễ quá không?
Tim
Tim
- Xin lỗi cậu.
Alex
Alex
- Không sao. Cũng vừa kịp lúc, khi nãy nắng gắt quá nên tôi cũng có dự định lùi lại đoạn phim.
Tim và Alex có vẻ không hợp nhau lắm. Có lẽ vì bị Brian lôi kéo nên Tim mới tham gia vụ này thôi. Alex nhìn cả hai rồi cũng tranh thủ set up máy quay.
Alex
Alex
- Được rồi. Bây giờ cậu cứ theo kịch bản, đi qua khuôn viên như đã nói trước!
Alex vỗ vai Brian và chỉnh lại chiếc máy quay của mình, Tim theo sau và anh đảm nhiệm việc quay hậu trường. Hôm đó đã trôi qua khá suôn sẻ, ít nhất là với họ. Còn tôi thì không khác thường ngày là mấy, duy chỉ có việc bản thân đã quay trong mớ bòng bong cả ngày hôm đó, nói không quá nhưng tôi thậm chí đã nghĩ đến tên của con mình và sẽ tổ chức đám cưới ở đâu luôn rồi... Tôi hôm đó đến chỗ làm trong tâm thế khá vui vẻ, có lẽ vì thế mà tôi cũng có thêm chút động lực để làm việc. Công việc của tôi là thu ngân, dọn dẹp và kiểm tra kho, bình thường thì sẽ có cô bạn làm cùng của tôi phụ, nhưng hôm nay cô ấy xin nghỉ rôi, nên tôi phải tự mình làm. Tiếng chuông chào khác vang lên, và tôi đứng bật dậy như cái lò xo khi đang cúi dưới bàn để kiểm tra sổ sách.
Tôi
Tôi
- [dữ liệu không ghi nhận], xin chào quý khách!
Giật mình khi hai vị khách đi vào là anh ấy và người bạn đi cùng ban sáng, tim tôi đập như muốn vỡ lồng ngực bay ra ngoài vậy, gương mặt cũng nóng lên. Nhưng tôi phải cố gắng bình tĩnh lại và chào họ như bình thường. Brian nhìn sang tôi, vẻ mặt của anh ấy như có vẻ đã nhận ra tôi chính là cô gái ban sáng. Nhìn anh tiến lại quầy mà tôi như muốn nhảy lên theo từng nhịp tim đập trong lồng ngực.
Brian
Brian
- Chào em! Chúng ta lại gặp nhau rồi. Em sống gần đây chứ?
Tôi
Tôi
- V-vâng! Chào anh. Em sống ở khu [dữ liệu bị xóa]. C-cũng gần đây..
Tôi lúng túng trả lời, không dám nhìn thẳng anh ấy. Có lẽ là tôi căng thẳng quá, mấy bài kiểm tra cũng không làm tôi căng thẳng được như thế này.
Brian
Brian
- Vậy ta là hàng xóm đấy! Anh cũng sống khu đó. Anh là Brian, Brian [dữ liệu bị xóa]. Em tên gì? Hàng xóm thì cũng nên biết tên nhau nhỉ!
Anh ấy giới thiệu rồi kèm theo một nụ cười, cái nụ cười tỏa nắng ấy.
Tôi
Tôi
- Em là [dữ liệu bị xóa]. Rất vui được biết anh!
Tim
Tim
- Cậu không định mua gì sao? Alex có nhờ cậu mua gì không đấy?
Timothy tiến đến với vài gói thuốc lá, snacks và vài lon bia. Nhìn sang cậu bạn vẫn đang mãi nói chuyện, mà trong mắt của anh thì cái tên bạn thân kia là đang tán gái. Tim tiến đến huýt vai với Brian, ra hiệu anh nhanh lên, hoặc là trả lời câu hỏi.
Brian
Brian
- Không, cậu ta chẳng nhờ tớ mua gì...Cậu hút ít thuốc thôi anh bạn..
Brian nhìn sang cậu bạn chí thân của mình, anh cũng có lòng nhắc nhở, mặc dù anh cũng hút thuốc nhưng so với cậu bạn thì nó ít hơn và trong mức kiểm soát được.
Tim
Tim
- Rồi rồi. Cậu cũng bớt tán gái đi!
Câu tán gái từ miệng của cậu bạn thân vang lên làm Brian thoáng đỏ mặt, còn tôi thì khỏi nói, muốn bốc khói đến nơi rồi đây. Luống cuống quét hàng để tính tiền cho hai người, tay chân tôi như thể không kiểm soát được mà cứ cầm lên rồi làm rơi... Brian nhìn tôi rồi nhẹ cười, điều đó còn làm tôi luống cuống hơn nữa. Trời ơi ai đào giúp tôi cái hố đi có được không? Nhục chết mất!!
Tôi
Tôi
- C-của hai anh đây! 6$ chẵn!
Tôi cho tất cả vào túi, cố gắng điều chỉnh lại bản thân để hoàn thành nốt công việc. Được gặp crush thì cũng vui đấy, nhưng liệu có vui bằng khi biết anh ấy là hàng xóm mà còn được ảnh hỏi tên nữa không? Trời ơi, tôi đã nghĩ xong tên con rồi này!! Brian và Tim thanh toán xong thì cũng ra về. Trước khi bước khỏi cửa, Brian nhìn về phía tôi và nhẹ vẫy tay chào. Tôi cũng lịch sự chào lại anh, mà đến khi anh ấy đã đi khuất tôi vẫn còn đứng đấy mà vẫy tay.
Quản lý
Quản lý
- Hôm nay cháu vất vả rồi. Ta nghe dự báo nói là sẽ có mưa lớn đấy!
Bác quản lý bước từ phòng quan sát ra. Bác ấy cũng là chủ nhà mà tôi đang thuê, năm nay bác ấy chỉ bước sang ngũ tuần mà trông thì lại đã già trước tuổi rồi, cũng không có con cháu, hoặc là họ không hay ghé thăm bác ấy. Nghe bác nói, tôi bất giác nhìn ra ngoài. Trời về đêm, mây kéo đen hết cả nên tôi cũng không rõ là sẽ có mưa hay không. Nhìn sang bác quản lý tôi nhẹ cười rồi đáp.
Tôi
Tôi
- Chắc là chưa mưa đâu bác ạ. Nay bác có việc xuống cửa hàng kiểm tra gì sao?
Quản lý
Quản lý
- Không có. Chỉ là không thấy cô bạn làm chung của cháu, nên ta xuống để bầu bạn cùng cháu cho đỡ buồn. Ngồi trong phòng ta cũng chán lắm.
Giọng bác ấy ôn tồn nói, rồi bác ngồi cạnh tôi. Tôi thấy thương cho bác, vì ở cái tuổi này nên có con, có cháu chăm sóc hay là tiếp quản công việc của cửa hàng. Nhưng chắc là họ cũng có công việc riêng, cũng bận rộn với cuộc sống, giống như tôi... Chúng tôi nói chuyện một lúc thì bên tai vang lên tiếng sấm khá lớn, tôi bất giác nhìn ra cửa. Lòng nhẹ lo lắng, có lẽ là tôi có gì đó ở nhà...Đồ đang phơi hay là cửa ban công chưa đóng? Bác quản lý nhìn tôi rồi nhẹ nhắc nhỏ.
Quản lý
Quản lý
- Thôi, cháu về xem nhà thế nào. Cũng chẳng còn bao lâu là hết ca của cháu rồi. Nay bác cho cháu nghỉ sớm đấy.
Tôi
Tôi
- Vậy..Vậy cháu về trước. Hàng trong kho cháu xếp lại rồi đấy ạ. Cháu xin phép!
Bác ấy nhìn tôi gật đầu cười hiền. Thật tình mà nói, tôi phải may mắn thế nào mới có thể gặp được vị chủ nhà như này đây? Thu dọc đồ đạc, tôi đi ra từ cửa sau và lên chiếc xe cũ của mình mà quay về căn nhà thuê cách đó cũng không quá mấy mươi phút đi xe. Ngồi trên xe, tôi thi thoảng nhìn qua cách căn nhà sáng đèn. Để xem đâu là nhà của Brian, nghe giống biến thái quá. Nhưng cũng là tò mò thôi.
Tôi
Tôi
- Hết một ngày...
Tôi cho xe vào gara, kiểm tra cửa rồi đi lên nhà. Nằm vật ra chiếc ghế sofa mà than thở, hôm nay tôi cũng về sớm hơn mọi ngày. Và cũng vừa lúc trời bắt đầu mưa lớn... Đi lên tầng kiểm tra ban công. Nó đã được đóng lại. Tôi sống một mình nên những chuyện thế này cũng phải thật kỹ lưỡng. Quay vào trong phòng tôi nằm lên chiếc giường êm ái của mình mà không hề phát giác ra chuyện gì... Một âm thanh như tiếng radio bị nhiễu sóng bắt đầu vang lên, ban đầu rất nhỏ nhưng dần dần nó to lên, to lên và cuối cùng như là âm thanh đó vang lên ở ngay bên tai tôi, lớn đến mức tôi đã bật dậy.
Tôi
Tôi
- Cái quái gì?!!
Nhìn xung quanh, không có gì. Có lẽ là tôi nghe nhầm hay là mệt quá nên tưởng tượng ra...Tôi cảm nhận thấy có gì đó chảy ra khỏi mũi, đưa tay lên kiểm tra đó là máu. Tôi chạy ngay vào phòng tắm để rửa, mà không hề để ý bên ngoài ban công...
The Operator
The Operator
- ....

#2: Mất tích

Tiếng chuông điện thoại vang lên báo thức tôi một ngày mới đã đến. 5h30, tôi luôn thức dậy vào giờ này mỗi ngày, do tính chất công việc và cả đồng hồ sinh học nữa nên tôi thường thức dậy khá sớm. Bước xuống nhà và làm các công việc quen thuộc, rửa mặt, làm bữa sáng, giặt giũ, v.v. Cuộc sống sinh viên xa nhà thì chỉ có như vậy thôi. Tôi đã định ở lại kí túc xá, nhưng vì nó sẽ đóng cửa vào 10h tối, nhưng thông thường thì ca làm của tôi sẽ kết thúc vào 10h, nên chắc chắn là không được rồi. Việc thuê nhà gần trường cũng không quá khó, vì tôi cũng đã khá may mắn để tìm được nơi này. Một căn nhà theo lối cổ điển, một tầng có gác lửng và ban công hướng ra sân sau. Tầng một là phòng khách được tích hợp chung với nhà bếp, có phòng tắm và phòng giặt riêng. Tầng hầm là nơi tôi không bao giờ xuống, tôi mắc hội chúng sợ bóng tối và không gian chật, tôi cũng sợ rừng rậm nhất là khi nó đã về đêm. Gác lửng là phòng ngủ của tôi, ban đầu nó chỉ là cái gác bình thường thôi, nhưng do tôi đã cải tạo lại nó nên bây giờ nó thành phòng ngủ và nơi thư giãn của riêng tôi sau những giờ đi làm và học mệt mỏi. Dưới tầng một còn có một phòng trống, vốn dự định nó là phòng ngủ. Nhưng giờ nó là phòng để mấy thứ đồ linh tinh và là phòng đọc sách. Tôi có thói quen đọc sách, nhưng chỉ khi tôi rảnh hoặc vào cuối tuần. Và hôm nay là cuối tuần. Tôi đã xin nghỉ làm buổi sáng vì có một vài việc trên trường. Bước ra khỏi nhà cũng là lúc thời gian điểm 6h15, sau khi đã chắc chắn cửa nẻo tôi lên xe và hướng về trường của mình. Mặc dù nơ này khác tuyệt, gần trường, hàng xóm vui vẻ, chủ nhà thân thiện, nhưng tôi vẫn không thích nó lắm. Vì sao á? Vì nó gần một khi rừng. Đúng vậy, nó gần một khu rừng tên là Rosswood Park. Tôi không thích nó, nó khiến tôi cảm thấy như thể có thứ sinh vật nào đó ẩn mình trong những hàng cây và hướng ánh nhìn của nó qua từng người đi qua đó vậy...Một cảm giác gai người. Tôi gửi xe và đi vào trường, nhưng đang đi thì tôi bắt gặp bóng dang quen thuộc. Là Brian.
Tôi
Tôi
- Brian!!
Tôi gọi tên của anh, mà ngay sau đó thì tôi mới thấy bản thân ngu ngốc đến cỡ nào. Không phải là nhầm người, mà là tại sao tôi lại gọi anh ấy như thể chúng tôi thân nhau lắm không bằng.
Nhưng Brian đã quay lại nhìn tôi, cùng theo đó là Timothy và cả Alex nữa. Trời ơi, tôi muốn tự sát ngay tại chỗ cho xong.
Brian
Brian
- À! chào buổi sáng! Chúng ta lại gặp nhau rồi!
Anh ấy đứng lại chờ tôi đi đến, cũng lịch sự chào lại tôi. Hai người bạn của anh cũng đứng lại nhìn tôi. Thề là lúc đó tôi ngại đến mức chỉ muốn tua ngược thời gian lại mà thôi. Và những bước chân từ tôi đến anh ấy có lẽ là những bước chân chậm nhất và thời gian để tôi đi đến chỗ anh ấy cũng là quãng thời gian dài nhất.
Tôi
Tôi
- À, chào anh!
Cuối cùng thì tôi cũng đến được, và cũng lịch sự chào họ. Alex nhìn tôi, có lẽ anh ta không mấy thân thiện lắm.
Alex
Alex
- Hai người quen nhau sao?
Brian
Brian
- Cô bé này là hàng x-
Tim
Tim
- Cậu ta đang tán tỉnh con bé đấy!
Brian còn chưa kịp nói xong thì Timothy đã nói trước. Và tôi cùng Brian khi nghe xong thì chỉ có đỏ mặt, cũng trong vô thức mà đồng thanh.
Tôi
Tôi
- Làm gì có!
Brian
Brian
- Làm gì có!
Chúng tôi bất giác nhìn nhau rồi nhanh chóng nhìn sang hướng khác. Tôi thì ngại đến đỏ cả mặt rồi, còn Brian thì chỉ cười như thể đây là sự trùng hợp thôi.
Tim
Tim
- Tôi chỉ đùa thôi. Hai người làm như thật không bằng.
Brian
Brian
- Thôi đi nha..
Alex
Alex
- Rồi rồi, dù là tán tỉnh hay hẹn hò gì cũng để sau đi. Chúng ta còn vài chỗ cho đoạn phim đấy!
Brian cùng hai người bạn kia của mình rời đi, anh ấy còn chào tạm biệt tôi nữa. Tôi cũng vẫy tay đáo lại anh, và ngay giây phút đó tôi đã quên, đã quên tại sao mình lại đến đây? Quên tại sao mình lại có mặt trên trường vào chủ nhật? Nhưng rồi tôi cũng nhớ lại và mang chỗ bản thảo đến gặp giáo viên...Buổi sáng hôm đó, tôi đã gặp quá nhiều chuyện, nhưng chủ yếu là hạnh phúc phần nhiều.
Arian
Arian
- Ây yoo!! Cảm ơn vì đã xin nghỉ giúp mình nha!!
Đang ngồi tập trung thì một người lao đến ôm lấy tôi. Là cô bạn thân, Arian. Tôi và cô ấy quen nhau từ cấp hai, cũng may là được học cùng trường nhưng tôi và cô ấy phạc khác khoa nhau nên cũng ít được gặp nhau trên trường, chủ yếu là gặp trong công việc và qua điện thoại.
Tôi
Tôi
- Phải có chút gì đó đền bù chứ cô bạn ~
Arian
Arian
- Rồi, cậu muốn ăn gì đây! Bổn tiểu thư sẽ bao hết!!
Arian vỗ ngực tự tin nói. Tôi nhẹ cười. Chẳng lẽ cô bạn này chỉ nghĩ đến chuyện này thôi sao? Tôi nhẹ lắc đầu. Thấy vậy, cô bạn liền sấn đến hỏi.
Arian
Arian
- Không ăn? Hay là cậu đã có đối tượng nào rồi ~ Nào nói tên đi! Bổn tiểu thư tìm in4 cho!
Arian đúng là giỏi đoán tôi thật, hoặc là do tôi dễ đoán. Nghe cô bạn nói mà tôi đỏ mặt, chỉ nhìn xuống bàn và lí nhí đáp lại.
Tôi
Tôi
- L-là Brian... Brian [dữ liệu bị xóa]
Nghe tôi nói xong, thì Arian lấy điện thoại ra và tra tra gì đó. Sau một lúc nhìn cô bạn mặt cau mày có thì cuối cùng tôi cũng có đáo án cho mình.
Arian
Arian
- À! Brian [dữ liệu bị xóa]. Nhưng anh ấy ra trường từ năm ngoái rồi mà! Nhìn đi!
Cô bạn đưa điện thoại cho tôi, trên đó là tấm hình chụp lễ tốt nghiệp. Mặc dù có rất nhiều người nhưng tôi nhìn qua cũng đã nhận ra đâu là chồn- à không, đâu là anh ấy rồi. Thì ra là đã ra trường, nhưng không biết lừa anh ấy trở lại đây là có chuyện gì nhỉ? Nhưng sáng nay nhìn ba người đó nói thì có lẽ quay phim gì đấy.
Arian
Arian
- Mà may mắn cho cậu, là bổn tiểu thư đây vừa gặp anh ấy dưới nhà thi đấu! Hình như là đang quay phim gì đó..
Tôi
Tôi
- Đi!
Arian
Arian
- H-hả?!
Tôi
Tôi
- Đi nhanh!!
Còn không để cô bạn hiểu ra vấn đề, tôi đã kéo tay Arian và lao đi như một mũi tên. Quả nhiên yêu vào là có vấn đề liền. Bình thường tôi sẽ không chạy liền một mạch từ tần hai xuống nhà thi đấu trong vòng năm phút đâu, nhưng chắc là do con đũy tình yêu nhập nên làm cái gì cũng mau lẹ. Xuống đến nơi thì tôi đã gặp xui xẻo, cả ba đã rời đi rồi. Tôi gần như muốn gục ngã, tựa mình và bước tường gần đó mà khóc ròng trong lòng.
Arian
Arian
- Thôi đừng khóc. Bổn tiểu thư có địa chỉ nhà của crush của cậu đây!
Tôi
Tôi
- Vậy à?!
Tôi nhìn sang cô bạn với anh mắt lấp lánh.
Arian
Arian
- Nhưng phải bao bổn tiểu thư ăn gì đ-
Tôi
Tôi
- Bất cứ thứ gì tiểu thư muốn!
Còn chưa để cô bạn nói xong tôi đã đồng ý rồi. Arian nhìn tôi rồi cười, cô bạn khoác vai tôi rồi đưa ra chiếc địa chỉ trên màn hình điện thoại để tôi ghi nhớ. Xong xuôi thì lại kéo tôi đi đâu đó mà mãi đến gần 11h chúng tôi mới có thể về lại trường để cho cô bạn này lấy chiếc xe của cô ấy. Arian vốn là một người có gia cảnh khá giả, có của ăn của để. Nhưng cô ấy sống cũng khá tiết kiệm vì hôm nay chỗ đồ cô ấy mua.... là mua bằng tiền của tôi mà. Trên đường đi về nhà, tôi cũng muốn ghé sang nhìn nhà của Brian, nhưng làm thế thì tôi giống biến thái quá nên định một hôm nào đó tôi sẽ đến gặp anh ấy luôn cũng được. Nhưng có lẽ là tôi không biết, hôm đó là lần cuối tôi được gặp anh ấy...
Vào một tối, khi đang đang đứng quầy. Tôi gặp lại Timothy, cũng đã hơn một tháng kể từ lần cuối tôi được gặp họ. Định sẽ chào hỏi nhưng nhìn anh ta như đang sợ hãi vậy, như thể đang trốn tránh gì đó. Anh ấy thường xuyên nhìn ra phía cửa như thể xem có ai đang theo dõi mình hay không. Anh ấy cũng không nhận ra tôi, có lẽ là do không có ấn tượng gì. Tôi tính tiền xong cho anh, và để ý thấy chiếc máy quay gần đó. Tôi buộc miệng hỏi.
Tôi
Tôi
- Anh đang quay phim gì sao?
Tim
Tim
- Không chỉ là chút chuyện vặt thôi.
Anh ấy đáp, rất gấp gáp và sợ hãi. Tôi đưa đồ cho Timothy, nhưng trước khi anh ta rời khỏi tôi đã nắm lấy tay áo của anh ta lại và hỏi. Vì tôi biết anh ta đã có chuyện gì đó và cả Brian nữa...Chỉ có một tháng thôi mà...
Tôi
Tôi
- Brian...Anh ấy không đi cùng anh sao? Anh đang trốn tránh ai vậy?
Tim
Tim
- ...gặp tôi ở Rosswood Park.
Timothy im lặng một lúc rồi nói với tôi trước khi anh ấy đi khỏi. Tôi cứ đứng nhìn theo anh ta. Tôi không thích cánh rừng đó, nhưng...tôi cần biết chuyện gì đã xảy ra, cũng không thể mạo hiểm mình nên tôi đã không đến đó nhất là trong đêm.
//.....//
Nhưng đến khi tôi nhận ra mọi chuyện thì bản thân đã tiến đến chỗ đỗ xe của khi rừng đó rồi. Tôi không biết tại sao mình lại ở đây, nhưng trước mắt tôi là xe của Timothy. Anh ta đã đợi ở đây có lẽ cũng đã lâu rồi, bầu trời đã sập chiều, nhưng áng mây đã sắp chuyển về đêm..Tôi bắt đầu thấy lo lắng rồi đấy.
Tôi
Tôi
- Đã có chuyện gì vậy? Anh có gặp Brian không?
Tim
Tim
- Bình tĩnh đi. Tôi cũng muốn tìm cậu ta đây!
Tôi
Tôi
- Tìm? Ý anh là sao? Sao lại tìm? Chẳng lẽ Brian xảy ra chuyện?!!
Tim
Tim
- Tôi không biết!!
Anh ta quát lớn. Tôi biết là anh ta cũng đang lo lắng cho bạn mình. Có lẽ là tôi lại nhiều chuyện rồi..Chỉ là người lạ nhưng sao tôi lại lo lắng hơn anh ta..
Tim
Tim
- Nghe này. Tôi muốn cô tránh xa khỏi tất cả những chuyện này. Vì tôi cũng không biết đã có chuyện gì...Đơn giản hơn tôi không rõ đã có chuyện gì được chứ..
Ngưng một chút, Timothy điều chỉnh lại nhịp thở. Anh ta nhìn tôi rồi chốt hạ câu nói như muốn đập nát mọi thứ trong tôi.
Tim
Tim
- Cậu ta mất tích rồi...
Tôi
Tôi
- M..mất tích?
Tôi
Tôi
- Mất tích..là sao? Anh ấy biến mất sao?
Tim
Tim
- Phải...tôi cũng đang cố tìm cậu ấy đây.. Nhưng nghe này [Tên của tôi], tôi cảnh báo cô. Cho dù có chuyện gì thì cũng đừng nhúng tay vào. Nó...nó phức tạp hơn những gì cô nghĩ đấy.
Nói rồi anh ta lên xe và lái đi. Tôi đứng ở đó, trầm ngâm như thể cố gắng tiếp thu tất cả những thông tin vừa được đưa cho... Lại là âm thanh rè rè đinh tai đó, tôi nhìn về phía rừng rồi nhanh chóng lên xe quay về. Trời đã chập tối rồi, và tôi không muốn ở lại trong cánh rừng này đâu..
The Operator
The Operator
- ...

#3: Rossewood Park

Tôi
Tôi
- Tôi không định làm phiền anh đâu nhưng...tôi có thể giúp anh, liệ-
Tim
Tim
// - Nghe đây [tên của tôi]. Đừng dính vào vụ này ok? Cô sẽ không tìm được lối ra nào đâu. Tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi, có gì tôi sẽ nhắn tin lại.//
Tiếng điện thoại bị ngắt kết nối, tôi ngồi thẫn trên giường. Đã gần hai tháng kể từ hôm cuối cùng tôi gặp Brian, rốt cuộc đã có chuyện gì? Có phải tại tôi mà anh ấy mới xảy ra chuyện? Nhưng Timothy đã nói với tôi không phải như thế. Nhưng tất cả có phải là sự thật? Rốt cuộc đã có chuyện gì? Và tại sao mọi chuyện lại cứ xảy đến với những dấu chấm hỏi vậy? Tôi đứng dậy và bước xuống nhà...Dạo gần đây tôi bắt đầu lo lắng cho bản thân mình, vì cứ thi thoảng tôi lại không nhớ gì hết. Có lúc tôi đang ở nhà, nhưng chỉ vừa chớp mắt tôi đã ở chỗ làm mà không hề biết tại sao mình lại ở đó, và ở đó từ bao giờ, cũng như khoảng thời gian từ lúc tôi ở nhà và xuất hiện ở cửa hàng đã xảy ra chuyện gì? Trí nhớ của tôi hoàn toàn không ghi nhận bất kì chuyện gì. Tôi có chút hoang mang, vì có một lần...
Hôm đó tôi nhớ là mình đã xin nghỉ ở nhà, tôi đã ngồi trong phòng xem bộ phim tôi thích vì chẳng mấy khi tôi được nghỉ dài đến như vậy. Nhưng chỉ qua chưa được bao lâu tôi có lẽ như là đã lịm đi. Tôi không nhớ khi ấy là mấy giờ, chỉ nhớ lúc đoa trời còn sáng và không phải là vào buổi chiều mà thôi. Và khi tỉnh lại tôi đã nằm ở trên giường và trời đã tối. Nhưng tôi sống một mình mà? Tôi đã nghĩ đên trường hợp Arian đến nhà, vì cô bạn có chìa khóa nhà của tôi, và đưa tôi về phòng. Nhưng khi tôi gọi hỏi thì cô ấy lại khẳng định là không. Rằng hôm nay cô ấy đã luôn ở nhà và không đến nhà tôi... Tôi bắt đầu thấy sợ hãi. Tôi gọi cho mẹ và muốn bà đến sống cùng tôi một vài hôm nhưng bà đã từ chối vì ngoại tôi cần người chăm sóc. Các dì thì ở quá xa tôi, nên tôi phải tự mình đối mặt với chuyện này. Tôi xuống nhà để pha cà phê cho tỉnh táo, cũng như là kiểm tra tất cả các cửa. Chúng điều khóa. Đang pha cà phê, tôi phát hiện...Nhà mình đã mất một con dao. Lần này thì tôi thực sự sợ hãi. Liệu có kẻ nào đã đột nhập vào nhà của tôi không? Tôi bật toàn bộ đèn trong nhà lên, tay run run cầm điện thoại, nước mắt bắt đầu chảy xuống. Tôi muốn gọi điện cho 911, nhưng rồi lại thôi, vì chỉ mất một con dao thì không chứng minh được nhà tôi bị đột nhập.
Tôi hoảng loạn thật sự và ngồi co mình trên ghế sofa, vì nó gần cửa ra vào và cũng rất dễ quan sát cả căn nhà. Tôi cầm trên tay cây kìm kích điện của mình, hai mắt nhìn khắp ngóc ngách trong nhà. Chưa bao giờ mà tôi sợ hãi như vậy, chưa từng kể từ lúc nhỏ...kể từ lúc tôi bắt đầu ám ảnh những cánh rừng. Tôi bắt máy và gọi cho Arian, nhưng thay vào đó tôi lại gọi Timothy. Tôi không chú ý đến chuyện đó, tôi chỉ cần biết là gọi cho một ai đó, một ai đó có thể đến vào nói với tôi rằng không có chuyện gì cả.
Tôi
Tôi
- Arian! Làm ơn, cậu có thể đến đây ở với tớ không? Tớ...tớ sợ...
Tim
Tim
// - ...//
Không có tiếng đáp lại, điều đó càng làm tôi sợ hãi hơn nữa. Làm ơn, tôi không muốn người bạn duy nhất của mình bỏ rơi bản thân trong lúc này đâu.
Tôi
Tôi
- Arian..?
Tim
Tim
// - Là tôi đây! Cô nhầm số rồi..//
Tôi
Tôi
- Đợi đã đừng ngắt máy! Sao cũng được! Nhưng anh có thể đến nhà tôi không? Tôi..tôi thực sự rất sợ...
Tim
Tim
// - Nếu tôi là cô thì tôi sẽ ra ngoài thay vì ở trong nhà đấy.//
Tôi
Tôi
- Làm ơn đi tôi không đùa đâu!!
Tim
Tim
// -...Ở yên đó đi, ba mươi phút nữa tôi sẽ đến.//
Tôi
Tôi
- Cảm ơn anh...
Tôi dường như đã yên tâm hơn, đưa tay lau đi những dòng nước mắt của mình. Tôi cố gắn trấn tĩnh mình và đi về phía bếp, cầm lấy ly cà phê vừa pha của mình... Nhưng nhìn xuống hình ảnh phản chiếu trên mặt nước, tôi nhìn thấy một cái bóng đen... Sự sợ hãi xâm chiếm lấy tôi. Tôi không thể hét, không thể cử động, nhưng tôi dần dần dần ngước lên nhìn nó. Nó, thứ đó ở ngay trước mắt tôi. Nó cũng cúi xuống nhìn tôi, gương mặt nó không có gì. Tôi không thể la hét, chỉ có thể giương ánh mắt sợ hãi nhìn nó mà cả người run lên. Cánh tay dài ngoằng của nó, cùng những ngón tay trắng ngọn nhưng những mũi dao, nó từ từa chạm lên gương mặt của tôi. Một dòng máu chảy khỏi mũi, miệng và tai của tôi. Sau đó thì mọi thứ lại chìm trong bóng tối...Tôi lại ngất đi..
The Operator
The Operator
- ...
Hoody
Hoody
- ...
Tôi lần nữa tỉnh lại, thì thấy mình đang ngồi trong xe của Timothy. Tôi định hỏi anh ta sẽ đưa tôi đi đâu, nhưng khi nhìn thấy cánh rừng xung quanh xe thì tôi đã biết.
Tôi
Tôi
- Này! Anh đưa tôi đến...
Tim
Tim
- Rosswood Park.
Tôi
Tôi
- Tôi không muốn đến đó..
Nói xong tôi ngồi co mình lại một bên ghế, tôi sợ hãi, lo lắng và cũng hoang mang nữa.
Tim
Tim
- Chẳng phải cô muốn tìm Brian sao? Nếu tôi nói cậu ta ở trong rừng thì sao?
Tôi
Tôi
- Trong rừng? Chẳng phải anh ấy mất tích sao?
Tim
Tim
- Đúng, nhưng...tôi đã xem qua vài thứ và có lẽ là cậu ta đang ở trong rừng.
Tôi
Tôi
- Có lẽ...? Anh đoán thôi sao?
Tim
Tim
- Trước mắt là thế...
Sau đó thì chúng tôi đã không nói thêm gì. Không gian trong xe im lặng đến đáng sợ, bên ngoài là tiếng gió rít lên từng hồi qua từng khe lá của những tán cây trong khu rừng. Nhưng cũng may bây giờ đã là 5h55 sáng, tối biết được điều đó thông qua chiếc đồng hồ trên xe của Tim. Và chẳng bao lâu chúng tôi đã đến khu rừng đó, Tim đưa cho tôi một chiếc may quay. Anh ta chỉ tôi cách sử dụng vì có lẽ nếu có gì thì chúng tôi sẽ còn nhờ nó để quay về. Anh ta cũng có một cái trên ngực nữa, nên chắc là không cần quá lo lắng.
Tôi lần đầu tiên đối mặt với cánh rừng, cũng may bây giờ là buổi sáng nên cũng không có gì quá đáng sợ. Tôi theo chân Tim tiến vào trong, hi vọng là gặp được người chúng tôi cần gặp.
Tôi
Tôi
- Anh chắc là không có vấn đề nào chứ?
Tim
Tim
- Tôi sẽ không nói trước về việc này...
Chúng tôi đi được một chút thì gặp được Jay. Một người bạn khác của Tim và Brian.
Jay
Jay
- Tim? Đây là...? Tôi tưởng cậu đi một mình?
Tim
Tim
- Đây là [tên của tôi]. Tôi cũng muốn nhưng cô ấy đã cầu cứu tôi nên chỉ có thể như này thôi..
Tôi
Tôi
- Tôi sẽ cố gắng giúp đỡ hai người!
Jay
Jay
- Cẩn thận, chúng tôi đang vướng vào một thứ mà cô không tưởng được đâu...
Tôi không nói gì, chỉ gật đầu đáp lại. Tôi không biết là họ đang nói về chuyện gì nhưng mà cá nhân tôi cũng đang có cho mình một chuyện không thể nói ra được. Ai cũng có bí mật cho mình và đều không thể nói ra...
Chúng tôi đã đi khá lâu và gần như là sâu vào rừng và tiến đến một nơi bị bỏ hoang. Tôi không thích nơi này, có lẽ nó khiến tôi nhớ lại những lần mà tôi nhập viện, tôi cũng không thích bệnh viện cho lắm. Cả hai kiểm tra các phòng trong khi tôi ở ngoài hành lang và xem xét một số nơi cách đó không xa. Nơi này làm tôi thấy nổi cả gai người, lạnh lẽo và có chút ma quái.... Chợt, tôi nhìn thấy nó thứ sinh vật mà tôi đã gặp trước khi ngất đi. Vẫn như lần trước, tôi không thể cử động mình, không thể la hét, không thể cầu cứu hai người bạn đi cùng, tôi chỉ trơ mắt nhìn nó đang từ từ, từ tiến lại gần mình...
Jay
Jay
- Tôi không chắc lắm Tim...Này, [tên của tôi] đâu rồi?
Tim
Tim
- Máy quay của tôi...Cô ta bỏ nó lại rồi...Có lẽ là sợ nên quay lại xe rồi chăng?
Jay
Jay
- Nhưng ít nhất cũng phải nói, hoặc mang theo nó chứ. Dù sao cũng là lần đầu đi vào đây mà!
Tim
Tim
- Cậu nói phải...
Sau đó, không rõ đã xảy ra chuyện gì. Nhưng tôi có lẽ cũng đã mất tích. Tôi không nhớ gì cả, và bây giờ, việc hiện tại tôi đang ở đâu cũng khó có thể mà nói ra. Có lẽ việc bước vào khu rừng đó là quyết định sai lầm nhất cuộc đời của tôi, nhưng cũng có thể là quyết định đúng đắn nhất của bản thân. Tôi không biết tại sao lại nghĩ như vậy, nhưng chỉ viết là như thế. Có lẽ do tôi đã đối mặt với nổi sợ của mình nên đây cũng có thể xem là một điều tốt, nhưng việc tôi mất tích thì chắc chắn là không. Có lẽ vây giờ gia đình đang tìm kiếm tôi. Có lẽ đâu đó ở những góc đường hay trên các bản tin sẽ có thông tin tìm tôi, và có lẽ cảnh sát cũng đã vào cuộc để tìm ra tôi cho bằng được, vì đó là công việc của họ mà. Nhưng rồi có lẽ đã không ai tìm được tôi... Cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nhưng có lẽ đủ lâu để vụn án của tôi chìm xuống. Rằng vụ mất tích của một cô gái bước vào trong khu rừng với đầy như tin đồn mất tích về quái vật bí ẩn đã không còn quá xa lạ, và nó sẽ đi vào ngỏ cụt ngay từ khi mà nó bắt đầu. Cũng không thể trách họ, khu rừng này không lớn không nhỏ. Lớn để mất ngày đi tìm, mất mấy tháng để lật tung từ gốc cây bụi cỏ. Nhỏ để mất vài tiếng kêu gọi, mấy ngày ngắn ngủi để lan tin... Nhưng cho dù có thế nào thì tôi có lẽ cũng đã không được tìm thấy, và cứ nhue thế tôi trở thành một trong hàng trăm những thanh niên xấu số kia khi bước vào trong cánh rừng này và chạm trán với sinh vật bí ẩn kia. Vậy là đã kết thúc rồi chứ? Có lẽ...
Someone
Someone
- Giờ ...sao đây? Chẳng nhẽ lại cho cô ta...?
Someone
Someone
- Đừng đùa, cô ta chẳng có gì..
Someone
Someone
- Nhìn cũng yếu đuối...
Someone
Someone
- Không biết ông ta nghĩ gì...
The Operator
The Operator
- Im lặng hết đi, tất cả các ngươi.
Someone
Someone
- ...
Someone
Someone
- ...
The Operator
The Operator
- Ta không có thời gian cho những cuộc phẩm định của các ngươi đâu. Chắc chắn là cô ta sẽ có ích cho ta, bằng không việc mang thứ vô dụng về chỉ khiến ta thêm đau đầu, rách việc.
Someone
Someone
- Vậy ngài định thế nào?
The Operator
The Operator
- Đợi cô ta tỉnh lại, từ giờ đến khi đó các ngươi rảnh rỗi thì kiếm việc việc mà làm, đừng có mà kiếm chuyện. Rõ chưa?
Someone
Someone
- Đã rõ thưa ngài!
Someone
Someone
- Lời nói của ngài là mệnh lệnh!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play