Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Đại Tiểu Thư Của Thế Giới Ngầm

Chapter 1: Sinh ra

Hôm nay, ngày 01/09/xxx, ngày có hai sinh linh ra đời và một người rời khỏi cõi đời
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
A…
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Tôi…chịu không nổi
Người hầu
Người hầu
Phu nhân…xin người hãy gắng lên ạ
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Vợ à, xin em làm ơn đừng xảy ra chuyện
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Không, đau quá…ư, em chịu không nổi
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Hức..
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Trạch à…lúc em rời khỏi nơi này…anh nhớ….phải chăm sóc tốt cho đứa trẻ
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Đừng để..nó đi theo con đường của …anh
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
(Cố gắng)
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Không, không cần anh không cần đứa trẻ, chỉ cần em sống, đừng, đừng cố gắng nữa, bác sĩ có cách nào bỏ đứa bé mà giữ mẹ lại không
Bác sĩ
Bác sĩ
Thật xin lỗi…nhưng, tôi không có cách..
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Mẹ kiếp, anh có tin tôi sang bằng cái bệnh viện này luôn không(gào)
Phạm Quân(thuộc hạ)
Phạm Quân(thuộc hạ)
*lão đại, tức giận tột độ rồi, thật đáng sợ*
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Hức…aaaaaa
Thập Tiểu Ngọc
Thập Tiểu Ngọc
Oa oa oa
Trong phòng sinh, tiếng khóc của trẻ em vang lên
Bác sĩ
Bác sĩ
Được, một đứa rồi(mừng rỡ)
Bác sĩ
Bác sĩ
Xin phu nhân cố gắng ạ, tiểu thư đã ra an toàn chỉ còn thiếu gia nữa thôi
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Tôi..cảm ơn bác sĩ
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Không, đừng, đừng sinh nữa một đứa đủ rồi, đứa còn lại anh không cần, anh chỉ cần em thôi
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Con của anh..sao em nỡ bỏ chứ(cố gắng)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Aaaaaa………
Thập Hàn Vũ(em trai sinh đôi)
Thập Hàn Vũ(em trai sinh đôi)
Oa oa oa
Lại thêm một tiếng khóc nữa
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Cho tôi nhìn…hai đứa trẻ
Người hầu bế hai đứa trẻ đến bên cạnh Hứa Duy
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Khụ, khụ, hai đứa…nhớ rằng, phải sống…thật tốt, nghe lời cha
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Mẹ yêu …hai con
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
(Hôn lên đầu hai đứa trẻ)
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
(Nắm tay Hứa Duy)
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Duy Duy, con cũng sinh rồi, chúng ta về nhà, được không?
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Về nhà đón mùa đông(rơm rớm nước mắt)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
Trạch…xin lỗi, có vẻ…không được rồi
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Không, được mà, xin em, làm ơn, đừng bỏ anh đi
Lê Hứa Duy(mẹ)
Lê Hứa Duy(mẹ)
(Nhắm mắt)
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Aaaa….
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Mẹ kiếp, mẹ kiếp
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
(Quay sang nhìn hai đứa trẻ)
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
(Nhìn kĩ gương mặt từng đứa)
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Sao lại có thể…giống Duy Duy như thế?
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
(Ôm hai đứa trẻ vào lòng)
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Hai con à, mẹ vì hai con mà qua đời ,giờ ta chỉ còn hai con thôi
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Con gái, tên là gì nhỉ?
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
À đúng rồi, Thập Tiểu Ngọc
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Con trai, Thập Hào Vũ
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Thế nào, cha đặt tên rất hay đúng chứ?
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Các con là sinh mệnh của ta(vừa ôm hai đứa trẻ vừa khóc)
Thập Tiểu Ngọc
Thập Tiểu Ngọc
Đó là sự tích chuyện tôi được sinh ra

Chapter 2: Mở Đầu

Từ ngày hôm đó cô sống hạnh phúc bên cha và em trai, cô và em trai có mái tóc trắng giống mẹ nhưng em trai lại giống hơn màu tóc có chút xanh và thêm cả đôi mắt xanh, cô có đôi mắt đỏ nhưng những đường nét trên gương mặt lại rất giống mẹ
Cha rất yêu thương cô và em trai, năm cô 3 tuổi cô nhận biết được rằng ba cô là lão đại hắc bang của thế giới ngầm, tiếng tăm lừng lẫy, máu lạnh khát máu, đó là lời nói của người lớn, nhưng cô không hiểu người cha hiền lành luôn yêu thương mình như thế sao lại có thể giống như lời kể
Cha luôn bảo hai người rằng đừng đi theo con đường đầy tội ác giống ông đấy là di nguyện của mẹ, cô không hiểu ông thì có tội ác gì? Ông rất tốt mà, chẳng phải sao?
Nhưng vào một hôm cô gần 4 tuổi, cô đã hiểu rõ cái thứ mà cha bảo là con đường đầy tội ác mà ông đã nói, hôm ấy cô tận mắt chứng kiến, hôm ấy bản thân cô sẽ không quên, cái ngày mà cha cô đưa một người đàn ông trở về và tự tay tra tấn cho hắn thừa sống thiếu chết, buổi tối mà đối với cô chỉ có màu đen và đỏ, màu máu đỏ của người đàn ông kia, màu quần áo đen thui của cha cô
Cô không tin vào mắt mình, người cha luôn mỉm cười ấp áp với cô và em trai lại có vẻ mặt lạnh lùng thế này, giọng nói lạnh lẽo không chút hơi ấp nào của cha ngày hôm đó khiến cô khắc ghi rất kĩ
Cô sợ? Không, cô không sợ. Chỉ là cô có cảm xúc rất khác lạ, cái cảm giác sung sướng tột độ khi người đàn ông đó quỳ xuống trước mắt cha cầu xìn tha thứ, cô rất khoái cảm, sự sung sướng thẩm thấu tận da thịt dù chỉ là nhìn loáng thoáng qua khe cửa

Chapter 3: Sợ Không?

Cha nghĩ cô có sở thích giống mẹ nên luôn cho cô mặc những bộ quần áo sáng màu, nhưng ông không biết cô chỉ là gương mặt giống mẹ thôi chứ tính cách lại hoàn toàn giống ông, lạnh lùng, khát máu, tàn nhẫn, thích màu đen, nhưng cô chính là không nỡ nói rằng cô ghét chúng, bởi khi nhìn gương mặt vui vẻ của ông khi trọn đồ cho mình cô không kìm được lòng thương hại
Đêm hôm đó, lúc cô ở ngoài của cha đã thấy cô, ông liếc mắt qua khe cửa, cô biết, lúc này ông đang rất tức giận cho dù gân xanh đã nổi lên khắp người nhưng vẻ mặt vẫn điềm nhiên nhìn cô, trong đó còn có chú Phạm Quân và chú Cố An, người cứ mở miệng ra là gọi cha cô là lão đại, gọi cô là đại tiểu thư, gọi em trai cô là tiểu thiếu gia. Cha cô lúc đó có vẻ không được tỉnh táo nên quên rằng không được cho cô nhìn những thứ này mà kêu chú Phạm Quân gọi cô vào
Phạm Quân(thuộc hạ)
Phạm Quân(thuộc hạ)
(Mở cửa)
Phạm Quân(thuộc hạ)
Phạm Quân(thuộc hạ)
Tiểu thư, lão đại gọi ngài
Anh ta rất bất ngờ khi cô đứng ngoài cửa và chứng kiến tất cả mà không có biểu hiện sợ hãi gì cả, khi nãy anh đã thấy cô nhưng vì đang làm việc nên không báo với lão đại mà bất ngờ hơn nữa là lão đại lại bảo cô vào đây, anh sợ cô tiểu thư được lão đại bảo bọc này khi đi vào sẽ ngất mất nhưng cũng khoing dám cãi lão đại
Thập Tiểu Ngọc
Thập Tiểu Ngọc
Tôi biết rồi
Thập Tiểu Ngọc
Thập Tiểu Ngọc
(Bước vào)
Khi cô bước vào, quả thật bên trong rất kinh khủng, mùi máu tanh, những dụng cụ tra tấn, người đàn ông nhếch nhác nằm trên đất và đôi mắt lạnh như băng của cha. Cha nhìn cô, nhẹ nhàng nói
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Ngọc Nhi, lên đây(chỉ lên đùi)
Ông không hỏi cô tại sao lại ở đây mà bảo cô lên đây. Trong căn phòng tất cả mọi thứ hầu như đều màu đen bị chiếc váy ngủ màu hồng nổi bật của cô làm cho không khí căng thẳng ban nãy vơi đi phần nào
Thập Tiểu Ngọc
Thập Tiểu Ngọc
(Lên đùi ông ngồi)
Thập Tiểu Ngọc
Thập Tiểu Ngọc
Cha?
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Con nhìn thấy hắn không?(chỉ người dưới đất)
Thập Tiểu Ngọc
Thập Tiểu Ngọc
Ngọc Nhi thấy
Thập Khải Trạch(cha)
Thập Khải Trạch(cha)
Vậy Tiểu Ngọc có sợ không?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play