Hãy Gọi Ta Là..... ( Bách Hợp + Futa + HE + Nhất Công Đa Thụ.)
Chap giới thiệu.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Hế lô tất cả các bác.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Cũng lâu rồi chưa lên lại.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Cái chuyện kia chắc đình công lại quá. Bận quá mà biết sao được nên cứ từ từ bình tĩnh thôi.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Mà thôi vô truyện.
Những hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, không có mục đích nhiễu cợt hay phỉ bán ai.
Trần Nhật Lệ.
Trần Nhật Tuệ.: 20 tuổi.
Cao : 1m75 đủ sài.
Nặng : 55kg.
Gia phả : ba mặt phố, ông nội làm to, dòng họ ai cũng quyền lớn chức rộng.
Tiểu sử : từ khi sinh ra đã có thói bá dơ, rất thân thiện hòa đồng được cái hơi cộc. Cư xử như con trai nên cũng không có gì là khó khăn trong việc được là chính mình..
Hoàng Châu Sa.
Hoàng Châu Sa.: 25 tuổi.
Cao : 1m7 dư sức sài.
Nặng : 47kg. Ốm quá.
Gia phả : gia đình nghèo khó, đi chơi cũng không dám đi, ở nhà làm việc.
Tiểu sử : bị bạo hành bởi cha mẹ, bị coi như rác rưởi không ai tôn trọng. Từ khi nàng có em trai thì tương lai nàng càng tâm tối.....
Triệu Tiên Trinh.
Triệu Tiên Trinh.: 21 tuổi.
Cao : 1m67. Cũng cao rồi.
Nặng : 47kg. Vừa người.
Gia phả : gia đình hay dòng họ ai cũng nghèo, không một ai khá giả, phải ở nhà học hành và làm thuê làm mướn.
Tiểu sử : mắc chứng bệnh tự kỷ lâu năm, sợ thế bên ngoài vì từng chứng kiến cha đánh mẹ chảy cả m.á.u. Ám ảnh tâm lý.
Vũ Lăng Hạ.
Vũ Lăng Hạ.: 24 tuổi.
Cao : 1m68. Chuẩn.
Nặng : 50kg. Quá ổn.
Gia phả : gia đình khá giả nhưng xem nàng không bằng con trai cưng của họ, nàng làm vất vả bao nhiều thì anh trai của nàng sung sướng gấp mấy lần sự vất vả của nàng.
Tiểu sử : không có tiểu sử chỉ có sự tổn thương từ lúc sinh ra đến lúc lớn lên và tới tận bây giờ.
Ong Ái Thiên.
Ong Ái Thiên.: 28 tuổi.
Cao : 1m8. Cao dữ má.
Nặng 58kg, ốm quá má.
Gia phả : không có.
Tiểu sử : mồ côi từ bé, lớn lên trở thành cô giáo vừa đi du học Thụy Sĩ về, tài sản dư giả đủ sài được một kiếp.
Bạch Tuyết Anh.
Bạch Tuyết Anh. : 22 tuổi.
Cao : 1m78. Mấy bà già này cao quá.
Nặng : 50kg. Ốm nữa.
Gia phả : giàu nhưng không ai quan tâm nàng.
Tiểu sử : từng là tệ nạn xã hội nay đã tu hành chánh quả, mong ước nhỏ nhoi đam mê boxing.
Tân Hải Phi.
Tân Hải Phi.: 23 tuổi.
Cao : 1m68. Vừa.
Nặng : 48kg. Ốm.
Gia phả : không có thông tin.
Tiểu sử : không có thông tin.
Lý Mai Đình.
Lý Mai Đình.: 22 tuổi.
Cao : 1m8. Thêm cây sào nữa.
Nặng : 65kg. Quá ổn áp.
Gia phả : gia đình người nước ngoài, cha mẹ đặt đâu nàng ngồi đó.
Tiểu sử : từng uống thuốc giảm căng thẳng đến mức xém liệm tại phòng nhưng không cho cha mẹ biết. Muốn thoát khỏi cái lồng giam giữ chính mình.
Đình Hải Yến.
Đình Hải Yến.: 25 tuổi.
Cao : 1m75. Bằng con công.
Nặng : 57kg. Ổn ổn.
Gia phả : gia đình chuyên ăn chơi nhưng khi nàng chào đời thì nàng được thưởng khoảng nợ khổng lồ từ cha mẹ ông bà nội cố để lại.
Tiểu sử : làm việc sắp mặt để trả nợ.
Quách Ngọc Lan.
Quách Ngọc Lan.: 24 tuổi.
Cao : 1m85, lan này chắc lan đột biến.
Gia phả : gia đình là vận động viên thể thao chuyên nghiệp nên từ lọt lòng nàng đã được huấn luyện rất nghiêm khắc..
Tiểu sử : vô viện như cơm bữa vù chấn thương, tính nết dịu dàng nhưng phải vận động mạnh theo cha mẹ.
Miên An Nam.
Miên An Nam.: 20 tuổi.
Cao : 1m88. Số lẻ nữa má.
Nặng : 62kg. Rất ổn.
Gia phả : bạn học của con công, gia đình thì cũng không quan tâm mấy, nói chung là chán lắm.
Tiểu sử : đã từng cùng con công kia chớ trò vợ chồng.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Giới thiệu cái muốn rụng nụ vậy á cà.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Mà thôi lâu lâu mới giới thiệu.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Mấy bác cứ từ từ.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Mong là cái truyện này ra được mọi người ủng hộ và xem nhiều với lượt thích nhiều rồi bình luận nhiều nữa.
Tác Giả Khỉ Nâu.
chân thành cảm ơn, một ngày vui vẻ.
Chap 1. Liệu có ổn.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Ta đa. Lại là tui đây.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Thôi thì vô truyện luôn.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Giờ ai công tui sẽ kiêu là nó. Ai thụ gọi nàng, thế đi cho nhanh.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Lưu ý : ".." là suy nghĩ.
'...' cảm xúc, hành động.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Thôi vô truyện thật đây.
Nó Nhật Tuệ một thân một mình chạy ra vườn nhà nó.
Mặc dù trời nắng cháy lông tay nó vẫn cà hẩy chạy ra.
Quần chúng.
Cô chủ ơi. Người đừng chạy lung tung.
Trần Nhật Lệ.
Thôi cô im đi. Cô biết gì mà nói.
Trần Nhật Lệ.
Con đang hái hoa nhặt bông cắt cỏ đây.
Quần chúng.
Có người làm hết mà.
Trần Nhật Lệ.
Thôi thôi, cô đi vô đi.
Trần Nhật Lệ.
Để con làm công chuyện của con.
Người trong căn biệt thự đó cho hay là nó bị vậy nhiều lần lắm. Lâu lâu nó ba lơn ba trợn là không ai cản nó lại được.
Nói đùa vậy chứ nó là vậy rồi.
Tốt tính thì có mà nó bá dơ lắm.
Cô quản gia cũng hết cản nó được.
Nó thì ngồi một cục dưới đất cắt cỏ.
Trần Nhật Lệ.
Bởi nói trong nhà này không ai bình thường được. Trừ mình ra
Trần Nhật Lệ.
Trừ mình ra ít khi con bình thường.
Nó mới nói cái trời đổ mưa.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Tới ông trời còn sợ mày.
Trần Nhật Lệ.
Bậy, ổng đồng tình với tao đấy con.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Phắng đây.
Trần Nhật Lệ.
' hát vu vơ.'
Trần Nhật Lệ.
Tình yêu trong lòng nhất thế giannnnn, tìm nắng bay về....
Trần Nhật Lệ.
Ui là trời, quên lời.
Trần Nhật Lệ.
Rồi luôn, bệnh luôn.
Nó lết vô nhà với nguyên người ướt như chuột lột.
Nguyên đêm nó run không kịp thở.
Trần Nhật Lệ.
' cầm điện thoại lên.'
Miên An Nam.
Cậu bệnh đó sao.
Trần Nhật Lệ.
Không có....dầm mưa thôi.
Miên An Nam.
Cậu rãnh rỗi sanh tật hay gì. Biết là mưa không tốt cho cơ thể mà cũng đi dầm mưa.
Trần Nhật Lệ.
Rồi rồi bà nội nhỏ ơi.
Trần Nhật Lệ.
Qua ngủ với tớ.
Miên An Nam.
" thường ngày mình rù quyến ngủ chung muốn tuột quần thì không chịu. Hôm nay bài đặt, sao hay ra dẻ quá."
Miên An Nam.
Ba mẹ cậu có ở nhà không.
Trần Nhật Lệ.
Còn tớ với người làm. ' hắt xì. '
Miên An Nam.
Cậu nằm đó đi, tớ sang ngay.
Nói sang ngay chứ tối An Nam mới đi qua nhà nó.
Nàng bước vào phòng thấy nó nằm một cục trên giường thì chạm vào mềnh.
Miên An Nam.
Nhật Lệ. ' lay người nó.'
Trần Nhật Lệ.
' mở mềnh ra.'
Trần Nhật Lệ.
Cậu tới rồi sao.
Miên An Nam.
Á..' che mắt nhưng vẫn hí.'
Miên An Nam.
Sao cậu không mặc đồ vào.
Trần Nhật Lệ.
Tớ lạnh rồi nóng, nóng rồi lạnh. Nói chung là nóng lạnh khó chịu quá cái xé đồ luôn rồi.
Miên An Nam.
" bệnh mà còn khỏe dữ."
Miên An Nam.
Đâu tớ xem cậu nóng không.
Miên An Nam.
' đặt tay lên trán nó.'
Miên An Nam.
Hơi hầm thôi.
Miên An Nam.
Nghỉ qua đêm là khỏe.
Trần Nhật Lệ.
Cậu ngủ với tớ đi.
Miên An Nam.
Nhưng mà....trước tiên cậu mặc đồ vô đi.
Miên An Nam.
' xuống nước.' Chứ sao cậu mới chịu mặc.
Trần Nhật Lệ.
' chỉ vô má.'
Trần Nhật Lệ.
Không là tớ không mặc đồ.
Miên An Nam.
Rồi nay mắc cái chứng gì mà ba gai quá vậy.
Trần Nhật Lệ.
Tại người ta bệnh mà.
Trần Nhật Lệ.
' mặt buồn.'
Miên An Nam.
Thôi được rồi.
Trần Nhật Lệ.
' mặt khoái.'
Trần Nhật Lệ.
' đưa má còn lại.'
Trần Nhật Lệ.
Bên đây nữa.
Miên An Nam.
Tao đánh là xoay ăn teng nhá.
Miên An Nam.
Thôi thôi, thôi nín đi ông nội nhỏ.
Sau trận gà bay chó sủa kia thì nó mới chịu mặc đồ vô.
Nàng thì xoay lưng về phía nó.
Có cái gối dài ngay giữ hai người.
Miên An Nam.
" biết khi nào cậu mới biết được...Tớ Thích Cậu đây."
Miên An Nam.
" mau hết bệnh đồ bá dơ."
Trần Nhật Lệ.
' nó ôm nàng.'
Miên An Nam.
' nàng ôm lại nó.'
Miên An Nam.
Sao cậu ôm tớ.
Miên An Nam.
' kiểm tra quần áo.'
Trần Nhật Lệ.
' ngáy ngủ.'
Trần Nhật Lệ.
Hả. Ai biết gì đâu.
Trần Nhật Lệ.
Thì ôm thôi chứ tớ có làm gì cậu đâu.
Miên An Nam.
Mà khỏe chưa.
Trần Nhật Lệ.
Khỏe re luôn đây.
Trần Nhật Lệ.
Cậu ăn gì, tớ nấu cho.
Miên An Nam.
Đảm đang ghê.
Trần Nhật Lệ.
Trời trời. Đừng coi thường con này.
Miên An Nam.
Làm dùm tớ bữa ăn sáng được rồi.
Trần Nhật Lệ.
Tớ xuống dưới làm đồ ăn.
Trần Nhật Lệ.
Nào xong tớ gọi.
Trần Nhật Lệ.
Cảm ơn cậu vì hôm qua đã đến.
Nàng đợi gần 2 tiếng đồng hồ không thấy động tĩnh gì liền đi xuống.
Miên An Nam.
Ổn không, làm sao vậy.
Nàng thấy có cầm con dao mà tay toàn màu đỏ.
Miên An Nam.
Cậ...u cậu cắt trúng ta rồi.
Miên An Nam.
Để tớ lấy sơ cứu.
Miên An Nam.
' nhanh nhẹn.'
Tới khi nàng quấn xong cho nó thì nó mới nhận ra.
Trần Nhật Lệ.
Tớ đâu có bị đứt tay đâu.
Trần Nhật Lệ.
Nãy tớ làm đổ sốt cà chua.
______________________________
Tác Giả Khỉ Nâu.
Tới đây thôi.
Chap 2: Ai là ai.
Tác Giả Khỉ Nâu.
Vô truyện luôn cho khỏi cần thổi.
Qua cái vụ đứt tay pha ke kia ngoài bị nàng tẩm quất cho một trận thì ổn.
Hôm nay nó có việc phải đi vô bar một chuyến.
Vô đó để nó coi việc và uống một chút cho khuây khỏa.
Trần Nhật Lệ.
Em gái, cho một ly trà đá.
Trần Nhật Lệ.
Cho hai ly trà đá.
Trần Nhật Lệ.
Nói giỡn thôi, cho ly trà đá.
Quần chúng.
.....' muốn khóc tại chỗ.'
Trần Nhật Lệ.
Căng dữ, cho ly bia đi.
Nó đang phiêu theo nhạc cái có người chạy va vô nó.
Trần Nhật Lệ.
' té ngửa. '
Trần Nhật Lệ.
Kéo chị dậy mấy đứa.
Bạch Tuyết Anh.
Cho tôi xin lỗi.
Bạch Tuyết Anh.
Cô có sao không.
Trần Nhật Lệ.
Cô đoán xem. Bị té cấm đầu đấy.
Bạch Tuyết Anh.
Tôi xin lỗi.
Trần Nhật Lệ.
Rồi không sao đâu.
Trần Nhật Lệ.
Mà cô tên gì.
Bạch Tuyết Anh.
Bạch Tuyết Anh.
Trần Nhật Lệ.
Nhân viên mới sao.
Trần Nhật Lệ.
Cô ngồi đây với tôi.
Bạch Tuyết Anh.
Tôi còn phải đi làm việc.
Trần Nhật Lệ.
Ngồi đi. Chỗ này tôi là chủ.
Trần Nhật Lệ.
Đừng sợ không có tiền lương. Yên tâm.
Trần Nhật Lệ.
' mặt uy tín. '
Bạch Tuyết Anh.
Mắc cái gì tôi phải tin cô.
Bạch Tuyết Anh.
Mắc cái gì tôi phải ngồi với cô.
Trần Nhật Lệ.
Mắc cái là tôi chủ ở đây.
Trần Nhật Lệ.
Ngồi đi bà nội nhỏ.
Trần Nhật Lệ.
' nhìn nàng.'
Trần Nhật Lệ.
Sao cô làm ở mấy nơi như thế này.
Bạch Tuyết Anh.
Không phải chuyện của cô.
Trần Nhật Lệ.
Thì hỏi thăm thôi.
Trần Nhật Lệ.
Làm gì căng dữ vậy.
Bạch Tuyết Anh.
Tại không có tiền mới đi làm.
Trần Nhật Lệ.
Tôi là Trần Nhật Lệ.
Trần Nhật Lệ.
Đây là danh thiếp của tôi.
Trần Nhật Lệ.
' đưa cho nàng.'
Trần Nhật Lệ.
Cứ gọi khi cô cần.
Bạch Tuyết Anh.
" tại sao cô ta lại làm vậy.?."
Trần Nhật Lệ.
Người đâuuuuu.
Trần Nhật Lệ.
Trời ơi cứu tui, cứu tui.
Quần chúng.
Cô chủ, người bị sao vậy.
Quần chúng.
Bị thương ở đâu sao.
Trần Nhật Lệ.
Tại con kiêu cho vui.
Quần chúng.
...." chán nản quá. Chắc nghỉ việc. "
Trần Nhật Lệ.
Chọc cô thôi chứ con đói bụng rồi.
Trần Nhật Lệ.
Cô làm đồ ăn cho con đi.
Nó điện cho ai đồ rồi nói.
Tìm thông tin cô gái tên Bạch Tuyết Anh cho tôi.
Chiều này hôm đó nó đang chạy bộ thì gặp một cô gái đang lụm trái cây rớt xuống đường.
Hình như cái bọc trên tay cô gái đó bị rách đi một lỗ.
Trần Nhật Lệ.
' chạy lại.'
Trần Nhật Lệ.
Để tôi giúp cô.
Trần Nhật Lệ.
' lụm tiếp cô gái kia.'
Triệu Tiên Trinh.
Cảm ơn cô.
' rụt rè. '
Bỗng dưng từ đâu có người đàn ông đi đến.
Nhân vật quần chúng.
' cô gái đấy.'
Nhân vật quần chúng.
Mày đi đâu.
Triệu Tiên Trinh.
Ch...a cha.
Nhân vật quần chúng.
Đi về nhà ngay.
Nhân vật quần chúng.
' giơ tay lên định tát cô gái thêm lần nữa.'
Trần Nhật Lệ.
' chụp tay lại.'
Triệu Tiên Trinh.
' nhắm mắt vì sợ.'
Trần Nhật Lệ.
Ông định làm gì.
Triệu Tiên Trinh.
' mở mắt + ngạc nhiên.'
Nhân vật quần chúng.
Mày, mày là ai.
Trần Nhật Lệ.
Tôi là ông cố nội của ông đây.
Nhân vật quần chúng.
Mày, đồ con nít ranh hỗn xược.
Trần Nhật Lệ.
Kệ ông nội tôi.
Nhân vật quần chúng.
Tao đang dạy con tao, mày không liên quan đi chỗ khác mà chơi.
Trần Nhật Lệ.
Chơi cái đầu bùi nhà ông.
Trần Nhật Lệ.
Có ngon ông đánh cô ấy một cái nữa xem.
Trần Nhật Lệ.
' kéo cô gái ấy ra sau lưng.'
Trần Nhật Lệ.
Có ngon nhào vào.
Nhân vật quần chúng.
Mày...
Nhân vật quần chúng.
Nhãi ranh.
Nhân vật quần chúng.
' bỏ đi.'
Ông ta đi rồi nó mới quay lại nhìn nàng.
Trần Nhật Lệ.
Có sao không.
Triệu Tiên Trinh.
' lắc đầu.'
Triệu Tiên Trinh.
Nhưng má nàng in hẳn 5 dấu tay trên đó.
Trần Nhật Lệ.
Ông già đó bá dơ quá.
Trần Nhật Lệ.
Có đau lắm không.
Triệu Tiên Trinh.
' lắc đầu.'
Trần Nhật Lệ.
Đừng sợ, có tôi ở đây đố ai dám đánh cô.
Triệu Tiên Trinh.
Tại sao lại cứu tôi.
Nó chưa kịp trả lời thì người đàn ông lúc nãy đi đến trên tay là khúc gỗ.
Triệu Tiên Trinh.
' nhìn thấy.'
Triệu Tiên Trinh.
COI CHỪNG..!!!!!!!
Nhân vật quần chúng.
' đập khúc gỗ xuống."
Triệu Tiên Trinh.
' xoay người lại đỡ cho nó.'
Khúc gỗ gãy làm đôi đồng thời nàng cũng ngã xuống đất.
Nhân vật quần chúng.
Mày lì làm gì, tao kiêu về nhà mày không nghe.
Trần Nhật Lệ.
' móc súng ra.'
Nhân vật quần chúng.
' ch.ế.t tươi tại chỗ.'
Nó bế cố gái đó lên gọi người đến dọn dẹp, riêng nó chạy thẳng đến bệnh viện.
Trần Nhật Lệ.
" sao cô ngốc quá vậy."
Trần Nhật Lệ.
Tôi còn chưa biết tên cô là gì. Tốt nhất đừng có thăng thiên.
Triệu Tiên Trinh.
' bất tỉnh.'
Nhân vật quần chúng.
Cô chủ tới rồi.
Trần Nhật Lệ.
' bế nàng vào phòng cấp cứu.'
Nó ngồi đó từ chiều chờ đến 1h sáng hôm sau bác sĩ mới bước ra khỏi phòng cấp cứu.
Nhân vật quần chúng.
Ai là thân nhân của cô ấy.
Nhân vật quần chúng.
Bị chấn thương ở phần đầu sau. Nếu tình trạng xấu nhất sẽ mất trí nhớ vĩnh viễn.
Nhân vật quần chúng.
Chỉ còn nhớ bản thân tên gì.
Nhân vật quần chúng.
Ngoài việc đó ra không nhớ gì đến suốt đời.
Trần Nhật Lệ.
Ơi là trời....
Nhân vật quần chúng.
Mong người nhà đừng quá đau buồn.
Nhân vật quần chúng.
' rời đi.'
Trần Nhật Lệ.
' nó bước vô phòng bệnh.'
Trần Nhật Lệ.
' nhìn nàng.'
Trần Nhật Lệ.
Khi không cứu người rồi được người cứu xong cái rốt cuộc lại cứu người.
Trần Nhật Lệ.
Sao mày bá dơ quá vậy Lệ ơi là Lệ.
___________________________
Tác Giả Khỉ Nâu.
Tới đây thôi mấy bác.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play