Gia Sư Jeon [Jungkook×Y/N] •ĐPA.정방영•
Chapter 1
Tôi cầm bài kiểm tra Toán trên tay, trong lòng gào thét đến long trời lở đất, nước mắt lưng tròng, không biết nên phản ứng thế nào với con điểm trên giấy.
Lớp tôi là lớp đầu khối Xã hội, thành tích học tập thường được giáo viên chủ nhiệm kiểm soát rất gắt gao, thậm chí còn có lệnh nếu như có ba bài kiểm tra dưới 60 điểm thì lập tức sẽ bị trừng phạt.
Tôi đã bị một bài 58 điểm rồi, giờ lại tiếp tục bị thêm một bài 55, cũng là do cái môn chết tiệt này. Hai tuần nữa sẽ có bài kiểm tra tiếp theo, khả năng tôi dưới 60 lần nữa là rất cao...
Huhu, càng nghĩ càng bực mình, tôi đạp mạnh vào cái ghế trước mặt, ngay sau đó là một giọng nói chua chát gào ầm lên.
Yejin
Ê! Sao đạp tớ? Cậu lại làm bài không ra gì chứ gì?
Yejin quay người xuống nói với vẻ tọc mạch, thấy tôi không trả lời liền biết ý giật lấy bài kiểm tra toán trên tay tôi, nhìn con điểm 55 to vật vã trên giấy rồi lắc đầu.
Yejin
Kì này cậu chết chắc rồi Y/n, đợt sau mà cậu vẫn như thế này thì giáo viên chủ nhiệm ác ma nhất định sẽ vắt cậu ra làm nước uống cho xem.
Hwang Y/n
Tớ cũng mong giáo viên chủ nhiệm băm nát tớ ra đi, để tớ không phải học cái môn ngu ngốc này nữa. Đáng ghét thật, đường đường là một đấng nữ nhi anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, vậy mà chưa kịp cống hiến gì cho quốc gia đã tử trận trước cái môn Toán này. Hừ hừ, tức chết tôi!
Bên mé phải là Park Jimin, người vừa được 85 điểm, thấy tôi như vậy cũng động lòng thương hại, dịu giọng quay sang an ủi.
Park Jimin
Ầy, đừng bi quan. Nếu bài sau cậu được trên 80 thì sẽ được tha thứ đấy.
Trước tấm lòng của Jimin, tôi chỉ biết bắn ra một tia nhìn khinh thường. Nếu như bà đây đủ khả năng để làm được một bài kiểm tra 80 điểm thì bây giờ đâu có đau khổ thế này? Yejin cũng chẳng lạ gì tôi, không thèm liếc tôi lấy một cái mà buông vội một câu phũ phàng.
Yejin
Nó mà tự mày mò được trên 80 điểm thì tớ gọi nó là mẹ.
Câu nói của Yejin như một cái nồi giáng thẳng xuống đầu tôi, kêu một tiếng "boong" giòn giã. Tôi chán nản gục lên bàn, cầm lấy bài kiểm tra của Jimin vuốt ve con điểm 85.
Hwang Y/n
Jimin, cậu được điểm cao như thế, hay là kèm tớ đi.
Park Jimin
Tớ á? Cậu đùa à? Cậu có thấy ngay cả thầy Kim là giáo viên giảng dễ hiểu nhất cái trường này cũng không cứu được cậu không?
Hwang Y/n
Huhu thế bây giờ tớ phải làm sao? Đã thế hai cậu lại còn thấy chết mà không cứu. Các cậu đành lòng nhìn tớ chết dưới tay môn toán thật sao?
Yejin
Không phải bọn tớ không cứu cậu mà là không đủ khả năng để cứu cậu...
Tôi nghe hai đứa nói xong càng muốn phóng ra giữa trường mà la hét khóc lóc. Yejin thấy vậy tự dưng chút lương tâm cuối cùng của lại trỗi dậy, bàn bạc với Jimin.
Yejin
Chúng ta không cứu được nó, vậy cậu thử nhờ bạn cậu kèm toán cho Y/n đi? Nghe nói cậu có quen một đứa học chuyên toán đúng không?
Jimin nhướn mày, có lẽ định chửi bới gì đó, nhưng trước ánh mắt của tôi, cậu ta mềm lòng.
Park Jimin
Thôi được rồi. Để tớ nhờ thử xem sao, sợ nó nhìn Y/n xong lại vứt dép chạy mất dạng thôi.
Vậy là với tình trạng học Toán đáng báo động của tôi, Jimin và Yejin đã quyết định tới một phương án xa xỉ nhất, nhờ người dạy Toán.
Chapter 2
Tôi rất ngưỡng mộ thanh quản của Yejin, bởi hiện tại dù đang rất cố gắng ngồi yên đọc ngôn tình trong lớp tôi cũng có thể nghe thấy tiếng la ầm ĩ của nó ngoài hành lang đông đúc.
Yejin
Tin mới nè Y/n, tin mớiiiiii!
Một cơn lốc đổ ập lên bàn tôi, cuốn tung mọi thứ trên đó. Tôi ngước mắt nhìn bộ dạng thở như trâu sau khi chạy hùng hục của nó, thẳng thừng hỏi:
Nó trợn mắt đập vào đầu tôi
Yejin
Tớ với Jimin đã tìm được người dạy kèm cho cậu rồi đây, học sinh chuyên Toán B1 đó nha.
Công nhận hai đứa nó nhiệt tình ghê, A-B-C1 là 3 lớp chuyên Toán giỏi nhất của trường này rồi còn gì. Không thể phủ nhận, tôi đã bị lòng tốt ấy làm cho xúc động.
Yejin
Chiều nay cậu ấy sẽ học bài ở thư viện đấy, nói là cậu đến đi, cần gì cậu ta sẽ giúp.
Hwang Y/n
Cũng được... Mấy giờ vậy? Cậu ta tên gì, trông thế nào?
Yejin
Hai giờ thì phải. Còn cậu ta hả? Ờ để mình nhớ xem...khá cao, cũng hơi to con...mặt mũi thì...có vẻ đẹp trai, kiểu thư sinh ấy...ờ...ừm
Hwang Y/n
Cậu tả như thế thì sao tớ biết được, trường mình đâu thiếu người giống vậy?
Tôi nhăn nhó, chẳng lẽ cứ thấy ai cao to đẹp trai là vồ lấy à?
Yejin chỉ cười trừ, ngượng ngùng gãi đầu.
Yejin
Thật tình tớ cũng chỉ nhớ có thế thôi, cậu ta là bạn Jimin chứ đâu phải bạn tớ. Với lại tớ nhớ được cậu ta họ Jeon, còn tên thì tớ không biết.
Họ Jeon... Jeon ít nhất cũng không phải là một họ phổ biến như Kim, Park,... chắc là sẽ tìm được nhanh thôi.
Một giờ ba mươi chiều, Han Yejin láo toét nằm bẹp trên ghế sofa phòng khách nhà tôi, vứt vỏ bim bim la liệt khắp sàn, vươn cổ vịt rống lên.
Yejin
Nè, một rưỡi rồi đó Y/n, dọn phòng và lên trường ngay nếu cậu không muốn dưới 60 điểm lần nữa.
Tôi lăn lộn trên giường, cắn xé mền gối. Cái con nhóc láo toét này, nếu mẹ mà không bắt tôi 'cùng giúp đỡ chăm sóc nhau, cùng học tập' với nó, thì tôi đã đá nó ra khỏi nhà mình từ lâu rồi.
Thay vội bộ đồ trong cơn ham muốn ngủ trưa đến kịch liệt, tôi lờ mờ bỏ sách vào túi, lờ mờ đem sandal từ tủ giày ra cửa, lờ mờ ngồi xuống thềm nhà vừa mang dép vừa lải nhải.
Hwang Y/n
Toán là đồ chết tiệt, đồ yêu ma quỷ quái. Nếu có một ngày cái môn đáng ghét đó chết đi, nó nhất định sẽ bị trừng phạt ở mãi mãi dưới 18 tầng địa ngục, ngàn đời không thể đầu thai...
Một chiếc dép trong nhà bay vào lưng tôi, Han Yejin trừng mắt, tỏ ý muốn đuổi tôi đi. Tôi buồn bực đứng dậy, mở cửa ra ngoài, tiếng hét ầm ĩ của nó lại vang lên.
Yejin
Mang kính theo đi này, cận thị mà không mang kính ra đường bị bắt mất thì không nhìn được thủ phạm là ai đâu!
Hwang Y/n
Khỏi cần! Cận dưới 4 độ, không có kính vẫn thấy mờ mờ.
Tôi đóng cửa lại, bên tai vẫn nghe tiếng làu bàu của Yejin.
Yejin
Một mắt 3.5 một mắt 3 độ, vái trời té bục mặt một lần cho biết...
Bạn bè ác mồm ác miệng, tôi té bục mặt thật.
Ôm chặt nửa quả dưa hấu trong tay, tôi như một con dở người đứng trước cửa thư viện. Thư viện trường tôi rất lớn, số học sinh ra vào đông kinh khủng làm tôi không tài nào đoán được ai là ai. Nãy giờ chỉ mới mười phút mà tôi đã nhận nhầm sáu cậu thanh niên rồi, tự nhủ lần này mà nhầm nữa thì thôi không có học hành gì hết, bà đây về ngủ trưa tiếp.
Cuối cùng sau bao nhiêu lâu đợi chờ trong vô vọng cũng có một người khá giống với lời miêu tả của Yejin đi vào, vóc người cao ráo to con, mặt mũi trắng trẻo rất điển trai, cả người toát lên một khí chất thư sinh học giỏi được trăm người ái mộ trong truyền thuyết. Rất nhanh, tôi lao ra chặn đường cậu ta, nét mặt hùng hổ, còn ánh mắt cậu ta chỉ lặng lẽ lướt qua mặt tôi như thể cậu ta biết hết tất cả về tôi, từ việc tôi là ai, định làm gì, đến cả tôi chui từ đâu lên cũng biết vậy.
Cái loại ánh mắt tự tin này làm tôi bất giác trở nên ngại ngùng hơn hẳn.
Hwang Y/n
Xin lỗi, cho tôi hỏi, cậu họ Jeon phải không?
Hình như ánh mắt cậu ta đã từ trạng thái thản nhiên chuyển qua bất ngờ, ít nhất là tôi có thể thấy ánh mắt cậu ta dao động.
Jeon Jungkook
Đúng. Có chuyện gì sao?
Đúng? Tôi hớn hở cầm cánh tay cậu ta hỏi lại lần nữa.
Hwang Y/n
Cậu là học sinh chuyên toán đúng không?
Hay quá, tìm được rồi! Tôi cười híp cả mắt lại. Nhất định là ông trời thương tôi, nên cuối cùng tôi cũng đã tìm được cậu ta. Vui vẻ nhét nửa quả dưa hấu của mình vào tay bạn học Jeon, tôi hăng hái kéo theo cậu ta vào thư viện.
Hwang Y/n
Được rồi chào cậu, tôi là Y/n đây. Chúng ta vào việc luôn nhé! Không thể lãng phí phút giây nào được đâu.
Bất chấp sự lôi kéo quyết liệt của tôi, cậu ta cứ đứng đực ra đó, bám chặt chân xuống đất như một cái cây vậy.
Hwang Y/n
Cậu làm sao vậy?
Tôi bỏ cuộc sau khi kéo mãi cũng không làm cậu ta dịch chuyển được. Còn cậu ta chỉ đưa đôi mắt đen tròn lóng lánh ngây ngô nhìn tôi.
Jeon Jungkook
Cái quả dưa hấu này là sao?
Tôi muốn đổ gục xuống. Cái con người này! Tôi tặng cho cậu ăn đấy được chưa? Được tặng quà sao lại hỏi nhiều thế không biết?
Tôi quét sạch mấy cái suy nghĩ hung dữ trong đầu mình đi, cười xuề xòa.
Hwang Y/n
Quà tặng cậu đấy, mong cậu giúp đỡ. Giờ thì nhanh lên đi, cậu đã hứa với bạn tớ là sẽ kèm Toán cho tớ mà...
Cậu ta lại nhìn tôi, mãi một lúc rồi mới tỉnh ra. Và cũng chẳng biết có phải tôi nhìn lầm hay không, nhưng tôi thấy cậu ta đang cười.
Ừ thì... xem ra gia sư Toán cũng không quá tệ ha.
Sau khi đã yên vị ở một chỗ trong thư viện, tôi bày vở lên bàn, liếc qua số sách vở gọn gàng chất đống của bạn học Jeon.
Hwang Y/n
Uầy, cậu đã học giáo trình của lớp 12 rồi sao?
Tôi trầm trồ nheo mắt, do không đeo kính nên không thấy rõ lắm, đến nhãn tên của cậu ta tôi còn nhìn mãi không ra.
Đổi lại, cậu ta nhìn chằm chằm vào đống sách vở của tôi, không trả lời.
Tôi nghiêng đầu khó hiểu. Chẳng lẽ cậu ta đang khinh thường tôi không học được giáo trình 12 như cậu ta sao? Nhưng học sinh lớp 11 học sách lớp 11 thì có gì sai chứ?
Tự nhiên tôi cảm thấy buồn phiền quá đi. Bạn học Jeon, bạn thật là khó gần.
Tôi ngồi chờ như vậy mãi một lúc, cậu ta mới chịu mở miệng.
Jeon Jungkook
Cậu, tên gì ?
Hỏi tên mình thì chắc cũng không phải cậu ta ghét mình đến nỗi không muốn dạy kèm. Tôi vui vẻ cười, đưa bàn tay ra trước mặt.
Hwang Y/n
Tớ là Hwang Y/n. Rất vui được gặp cậu, bạn học Jeon.
Jeon Jungkook
Cậu biết tên tôi sao?
Cậu ta hỏi lại, vẫn không bắt tay tôi.
Hwang Y/n
Không, tớ chỉ biết cậu họ Jeon thôi, còn tên gì thì bạn tớ không nói. Cậu tên gì vậy ?
Tôi lại thấy cậu ta bật cười, vì lần này ngồi ngay đối diện nên tôi có thể thấy được chiếc răng thỏ dễ thương trong nụ cười của cậu ấy và nó... ừm, thật đáng yêu.
Jeon Jungkook
Tôi là Jungkook, Jeon Jungkook.
Chapter 3
Với tư cách là công dân của Đại Hàn Dân Quốc, tôi tha thiết và thành khẩn cho rằng đồng chí Jeon Jungkook nhất định phải thi vào đại học sư phạm để cống hiến hết mình cho quê hương, nếu không đất nước này sẽ bỏ phí một nhân tài trong ngành giáo dục mất.
Sở dĩ tôi rút ra kết luận đó là vì Jeon Jungkook giảng bài tuy có hơi "bàn thờ", thái độ đối với học sinh cũng hơi dễ dãi, nhưng bằng một cách nào đó lại rất dễ hiểu, kì diệu đến nỗi đây chính là lần đầu tiên tôi có thể nói ra câu "Tớ hiểu rồi" sau khi học Toán.
Ừ thì... thật ra thì tôi cũng không biết là do cậu ấy giảng tốt thật hay là do nhan sắc của cậu ấy làm tôi tập trung, nhưng dù sao đây thật sự là một sự kiện gây rúng động lòng người rồi còn gì, về nhà tôi nhất định sẽ đánh dấu nó vào lịch để làm lễ kỉ niệm mỗi năm.
Bụng tôi mỗi lần học Toán xong sẽ thấy hơi cồn cào, chắc là phải đi kiếm món gì đó thồn vào mới được. À mà, có nên rủ Jungkook đi ăn cùng không nhỉ?
Hwang Y/n
Jungkook, cậu có đói không?
Bàn tay đang gom sách vở của Jungkook dừng lại, mắt cậu ấy hình như đang to dần ra sau câu hỏi của tôi, trông như là đang sốc.
Haiz, chắc là cậu ấy đang cảm động với lòng tốt của tôi đúng không?
Hwang Y/n
Đi ăn chung với tớ nhé?
Tôi nghiêng đầu hỏi, cố gắng phân tích nét mặt của cậu ấy.
Có vẻ không ổn lắm nhỉ...
Cậu ấy nghe tôi nói xong thì nét mặt nhanh chóng thay đổi, hình như là sốc quá nên lên cơn sốt luôn rồi, không chỉ sắc mặt xấu đi mà đến cả chân tay cũng hơi run run.
Tôi chỉ có thể thở dài trong lòng, rõ ràng là trước giờ mình sống hòa nhập với cộng đồng như vậy, cũng chưa có cắn xé ai trừ Yejin, vậy sao mọi người cứ xa lánh mình mãi vậy?
Gò má đo đỏ cùng ánh mắt khó xử của Jungkook càng làm tôi sầu muộn, mình chỉ là muốn đãi cậu một bữa ăn cảm ơn thôi mà, có nhất thiết phải tỏ thái độ bất bình đến thế không? Bạn Jeon, rốt cuộc là do bạn khó gần hay là do mình đáng ghét vậy?
Tự tôn của tôi vì thái độ của cậu ấy mà trào lên mạnh mẽ, vội cứng rắn đứng dậy.
Hwang Y/n
Nếu cậu có việc thì thôi vậy, tớ về trước.
Tôi khoác ba lô lên vai bỏ đi, trong lòng gào rú đầy phiền muộn, cậu không thích thì thôi, tôi không cần, uổng công tôi thích cậu như vậy...
Ủa gì vậy trời? Thích hồi nào? Mình điên mất, Toán lại làm mình mất tỉnh táo rồi. Tôi vò đầu, những bước chân trên cầu thang mỗi lúc một nhanh, tránh để Jungkook đuổi theo.
Thật ra thì, cậu ấy nào có đuổi theo tôi đâu, tôi chỉ nghĩ vậy vì đang xấu hổ quá thôi. Ôi trời đất ơi càng nghĩ đến lúc ấy là tôi lại càng xấu hổ, tốt nhất là không nên nghĩ nữa vậy.
Dân gian có câu "Chó cắn áo rách" quả thật không sai. Lòng tự trọng của tôi sau khi bị Jungkook cắn cho một phát, còn chưa kịp an nghỉ đã xuất hiện một vết thương khác, tôi-lại-té-bục-mặt-vì-không-có-mắt-kính...
Quá đáng thật. Rốt cuộc là Jungkook sẽ còn làm tôi tự thấy khinh thường bản thân mình bao nhiêu lần nữa đây?
Đọc tới đây chắc hẳn các bạn sẽ hỏi Jungkook thì liên quan gì đến chuyện tôi té bục mặt đúng không? Có chứ sao không có, tôi chính là vì muốn giữ thể diện với cậu ấy nên mới ngu ngốc không đeo mắt kính, rồi không thấy đường, rồi tự mình té dập mũi. Tất cả mấy chuyện này đều là tại Jeon Jungkook, tại cậu ấy hết.
Xoa xoa những vết thương tích trên mặt, tôi đứng dậy phủi quần áo rồi đưa tay dụi mắt. Hình như có người đang nhìn tôi, nhưng vì người đó ở hơi xa nên tôi nhìn mãi vẫn không biết là ai. Mà là ai thì cũng kệ, tôi té như vậy hay ho lắm sao mà nhìn? Đang định quay đi hướng khác thì người đó như đang vội vội vàng vàng bước đến gần chỗ tôi, khoảng cách được rút ngắn khiến tầm nhìn của tôi rõ ràng hơn một chút.
Chưa kể người đó còn phun ra một câu hỏi ngớ ngẩn làm tôi có muốn không biết cũng không được.
Jeon Jungkook
Cậu không thấy đường hả ?
Giọng nói đó làm bàn tay đang dụi mắt của tôi dừng lại.
Không cần phải ừ đâu, tôi biết là cậu rồi. Lòng tự trọng vốn dĩ đã rách nát vô cùng của tôi nay lại rách thêm một miếng nữa. Tôi cười gượng hai tiếng.
Hwang Y/n
Cậu chưa về nữa hả ?
Jungkook có vẻ hơi ngập ngừng, nhưng rồi lại cười khì khì, ánh mắt nhìn tôi đầy mong đợi.
Tôi mở to đôi mắt cận thị vừa bị bản thân dụi thiếu điều muốn đui luôn lên nhìn cậu ta. Ê! Cậu đói thì sao? Ban nãy rủ cậu đi ăn thì cậu từ chối còn gì? Giờ cậu nói vậy là có ý gì đó? Nghĩ tôi mềm lòng sao?
Hwang Y/n
Cậu đói thì nên đi ăn đi, đối diện trường mình có quán bánh gạo rất ngon đó, cậu nên ghé qua đó ăn thử. Đừng nhịn đói, sẽ không tốt cho cậu đâu. Thế nhé, tớ đi trước đây.
Tôi đang định bỏ trốn thì Jungkook từ sau lưng chạy lên trước mặt tôi, chắn ngang giữa hành lang làm tôi không thể đi đâu được.
Jeon Jungkook
Tôi t-tưởng cậu muốn rủ tôi đi ăn?
Tôi nhướn mày, trong lòng thiếu chút muốn gào lên rằng "Cậu mà cũng biết tớ muốn rủ cậu đi ăn nữa sao? Biết vậy mà khi nãy mà còn dám từ chối tôi sao?", nhưng tôi không thể dọa chết cậu ấy như vậy được, đành gật đầu lấy lệ.
Hwang Y/n
Đúng vậy, nhưng cậu đã từ chối tớ còn gì?
Jungkook cúi mặt xuống, vân vê mép áo sơ mi xanh nhạt của mình.
Jeon Jungkook
Đó không phải là từ chối...
Hwang Y/n
Vậy chứ là gì? Mặt cậu khi nãy trông như vừa lên cơn sốt ấy, ánh mắt thì hiện lên ba chữ khó xử quá kia kìa. Nếu cậu không muốn đi với tớ thì tớ có thể hiểu, cậu không cần phải áy náy đâu.
Jeon Jungkook
Đã nói là tôi không từ chối cậu mà...
Hwang Y/n
Ồ, được thôi, cậu không từ chối tớ. Vậy tại sao lúc đó cậu lại khó xử như vậy? Cậu nói đi cậu nói đi, là cậu ghét tớ sao?
Jeon Jungkook
Không phải, tôi... tôi thỉnh thoảng hơi lúng túng trước con gái.
Câu nói của cậu ấy làm tôi ngơ ngơ ngẩn ngẩn, vội nhìn lại cậu ấy một lượt. Đẹp trai như vậy, ngầu lòi như vậy, học giỏi như vậy, lại là kiểu con trai nhát gái đáng yêu dễ bị bắt nạt trong truyền thuyết đó sao?
Hwang Y/n
Cậu, nhát gái sao?
Jeon Jungkook
Phải, à không, không phải. Thật ra không phải mọi bạn nữ đều làm tôi khó xử đâu, chỉ là một số rất ít thôi, cậu là một ví dụ.
Jeon Jungkook
Vì cậu rất đáng yêu...
Jungkook vô thức mỉm cười, đôi mắt cậu cong cong vẽ thành một đường lưỡi liềm tươi sáng, ngay cả những nếp nhăn lộ ra khi cậu ấy cười cũng thật dễ thương, làm tôi như ngẩn ra trước cảnh quan đẹp đẽ ấy.
Thật xao xuyến, sống trên đời 17 năm, tôi cuối cùng cũng đã tận mắt thấy được hình mẫu tình đầu trong mơ của mọi cô gái rồi.
Tôi phì cười nhìn cậu ấy, chọc ghẹo.
Hwang Y/n
Cái cách cậu nói ra câu ấy không giống như cậu đang khó xử vì tớ cho lắm.
Jeon Jungkook
Đó là vì cậu thật sự rất đáng yêu, nó làm tôi thấy bình tĩnh hơn.
Trời đất, tôi phải làm gì với cái sự đáng yêu này đây? Có nên tát vào mặt mình một cái vì đã mắng chửi cậu ấy không ta...?
Phân vân mãi một hồi, đến lúc tôi tỉnh lại thì phát hiện mình đã kéo theo cậu ấy đến quán mì từ lúc nào rồi.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play