[Chu Tô] Đa Tình
Chap 1
Tác Giả
lại là bộ mới đây mong mọi người ủng hộ
Trương Cực
Tân Hạo....Tân Hạo....
Tiếng Trương Cực vang bên tai khiến cậu quay về thực tại.
Trương Cực
Sao lại đứng ngơ ngác ở đây?
Cậu từ từ quay lại , mắt vẫn còn ươn ướt , mặt xịu xuống như bánh bao thiu . Khẽ thở dài rồi ít một hơi thật sâu
Tô Tân Hạo
Chu Chí Hâm....
Trương Cực khóac vai cậu đi xuống căng tin , miệng vẫn tiếp tục chửi rủa Chu Chí Hâm
Trương Cực
Cái thể loại nhà giàu đẹp trai ngạo mạn ấy , tớ khuyên cậu đừng nên cố gắng làm gì cho mệt
Trương Cực
Đầu óc như anh ta , đến cuối cùng cũng không thể hiểu được tâm tình cậu đâu
Cậu chỉ muốn rủ anh cùng đi ăn cơm , chỉ thế thôi vậy mà anh nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bỉ và sỉ nhục cậu bằng một câu:
"Tôi Không muốn ăn với rác rưởi!"
Dù sao bị sỉ nhục bằng câu thế này thì quá nhẹ nhàng so với trước đây rồi
Đi bộ trên con đường đầy lá vàng, cậu chậm rãi lấy chân nghịch mấy cái lá dưới chân . Tâm trạng vẫn ủ rũ như thế nhưng nếu về đến nhà không phải thấy những cảnh nhức lòng ở trường thì xem ra là đỡ hơn một chút
Bước càng gần về nhà, cậu ngước lên để nhìn . Nụ cười đang duy trì trên môi nãy giờ bỗng nhiên vụt tắt
Chu Chí Hâm và Lưu Nhã Nhi đang hôn nhau ngay trước cửa nhà ..........
Như chợt cảm thấy có thứ gì đang nhìn chằm chằm mình , hắn vội buông Lưu nhã Nhi ra ánh mắt băng lãnh chiếu thẳng vào cậu
Cậu khẽ dài cúi đầu thở dài bước vào nhà
Mệt mỏi lên đến phòng , cậu quăng cặp sách sang một bên . Không khóc nhưng lòng cảm thấy khó chịu .
Lúc nào Chu Chí Hâm cũng thân mật với Nhã Nhi
Thì cũng đúng , trai tài yêu gái sắc . Nhã nhi đẹp nhất trong trường mà . Đôi khi cậu cũng vừa buồn cười vừa tự hỏi mình
Tô Tân Hạo
"tại sao lại yêu Chu Chí Hâm chứ?"
nhưng không tìm được câu trả lời , cứ là đơn phương đi hẳn sẽ tốt hơn
Cậu lén lại cửa sổ lớn nhìn ra bên ngoài nhưng không thấy hai người bọn họ đâu nữa , chẳng lẽ......anh đã vào nhà rồi?
Chu Chí Hâm
Đang săm soi cái gì sao?
Cậu giật mình , quay lại đã thấy anh đằng sau
Khuôn mặt xám xịt đến đáng sợ
Tô Tân Hạo
Không không em...chỉ là....
Chu Chí Hâm
Đang thử coi tôi và bạn gái tôi đang làm gì đúng không?
Cậu lắp bắp, run run nhìn anh đang trừng mắt lên
Tô Tân Hạo
Không ....Em.....không có
Chu Chí Hâm
Cậu nghĩ cậu là ai trong cái nhà này?
Chu Chí Hâm
Đừng xỏ mũi vào bất cứ chuyện gì cả , cậu không có quyền.
Chu Chí Hâm
Muốn chiếm đoạt tài sản trong nhà này giờ lại còn muốn quản lý chính tôi ?
Chu Chí Hâm
Quá tham vọng rồi
Cậu đành im lặng không nói gì cả , có nói nữa thì anh cũng không tin chính lòng cậu . Ơn nhà này cậu còn chưa trả hết , lấy nguyên do gì để chiếm đoạt tài sản
Mà chuyện này cậu cũng nghe quen rồi . Bất cứ lúc nào tức giận, anh sẽ đem cậu ra sỉ nhục , dằn vặt
Cứ coi như là mình sai vậy !
_________________________
Hôm nay cả bác trai và bác gái đều đi công tác . Cậu chán nản ngồi nhìn thức ăn đã nguội ngẫm lòng mình cũng lạnh hẳn rồi .
Cả căn nhà rộng lớn nếu không có hai bác thì vẫn vậy. Chu Chí Hâm đã đi chơi với bạn , chắc sáng mai mới về đến nhà
Cậu đành bật ti vi lên coi cho đỡ cảm giác sợ hãi , vừa co ro trên ghế sopha dài rộng
Xem xong phim cậu ngước lên nhìn đồng hồ cũng đã hơn 11h , đi ngủ thì phải đóng cửa mà nếu anh về thấy khoá cửa kiểu gì cũng kiếm cớ chửi bới
Tô Tân Hạo
Đành ngồi chờ vậy
Nửa đêm nghe thấy tiếng động ngoài cửa , cậu choàng tỉnh . Vội chạy ra thật nhanh
Anh đang say khướt dựa toàn bộ người vào cửa , tay vẫn không ngừng đập mạnh vào cánh cổng sắt nặng trịch
Cậu vừa chạy vừa nói vọng ra
Cửa vừa mở anh đã đổ ập lên người cậu , khó nhọc lắm cậu mới lết nổi vào nhà đặt hắn xuống ghế sô pha gần đó
Nhanh chóng tìm một cái chậu cho anh nôn, cậu vừa lấy khăn lau mặt vệ sinh cho hắn, động tác vừa chậm rãi lại nhẹ nhàng
Chu Chí Hâm
Nhã Nhi à...Nhã Nhi
Quậy được một lúc, anh mới nằm yên say ngủ . Bộ dạng rất chi là yên bình , chẳng đáng sợ như hồi chiều . Cậu cứ ngồi đó ngắm hắn , khẽ mỉm cười
Tô Tân Hạo
Giá như đêm này dài thêm một chút
Tô Tân Hạo
Em sẽ luôn tự do lặng nhìn anh
Tô Tân Hạo
Không phải giấu giếm nữa
Tô Tân Hạo
Em vẫn sẽ dõi theo anh lặng thầm vậy
Tô Tân Hạo
Dù em không thể yêu anh
Tô Tân Hạo
Nhưng em vẫn yêu anh như số phận đã an bài
Ôm cái chăn mỏng xuống đắp lên người cho anh, cậu muốn hôn lên vầng trán cao kia .
Vừa cúi xuống thì mắt anh đột nhiên mở ra
Chu Chí Hâm
Cậu làm cái quái gì vậy?*vùng dậy*
Tô Tân Hạo
Em ....em sợ anh bị lạnh
Chu Chí Hâm
Không phải đang định hôn tôi sao?
Tô Tân Hạo
Không...không ạ
Anh lấy tay nâng cằm cậu lên niết mạnh
Chu Chí Hâm
Tôi là trai thẳng , chứ không phải cái ngữ nam không ra nam, nữ không ra nữ như cậu
Chu Chí Hâm
*lạnh lùng đi lên phòng*
Trước khi đi còn lạnh lùng cảnh báo một câu:
Chu Chí Hâm
Từ bây giờ về sau , đừng bao giờ đụng đến người tôi
Cậu ngồi bệt xuống sàn, mắt rưng rưng
Tô Tân Hạo
Là anh vẫn chưa hiểu lòng em....
Tác Giả
Truyện chỉ là trí tưởng tượng ko gán ghép lên người thật
Chap 2
Nắng sớm chiếu vào thân hình gầy gò co ro trên giường . Mệt mỏi thức dậy, cậu cố gắng mở mắt mình ra bởi vì đêm qua khóc trắng đêm , mắt đã sưng húp
Dù hôm nay là chủ nhật nhưng cậu chưa bao giờ dám ngủ lâu hơn một tí . Khép nép bước nhẹ nhàng qua phòng anh, cậu cũng không dám quay đầu vào nhìn. Lại sợ rằng anh sẽ tức giận
Xuống tới bàn ăn, mới phát hiện hắn đã ngồi đối diện. Vừa thấy cậu, anh hừ một tiếng rồi đứng dậy nói người hầu dọn dẹp phần ăn của anh rồi xoay người li khai
Cậu nhìn theo anh mãi , lòng không ngừng tê buốt.
Ăn miếng nhỏ mà cảm giác không thể nuốt nổi , có cái gì cứ mắc nghẹn lại ở cổ .
Tô Tân Hạo
"Đã chịu đựng lâu vậy rồi, một điều nhỏ như thế này lại không chịu nổi là sao"
Cậu tự đấm vào ngực mình , nuốt hết nước mắt vào trong
Người hầu
thiếu gia, cậu bị nghẹn à?
Người hầu
Để tôi lấy nước cho cậu
Tô Tân Hạo
Không cần đâu ạ ! Em ăn no rồi
Chị người hầu toan nhấc chén đĩa bê đi thì cậu giữ tay lại
Cậu đứng rửa chén bát , đầu không ngừng suy nghĩ
Anh chẳng coi sự có mặt của cậu trong nhà này. Ngoài bác trai, bác gái ra, cậu vẫn chỉ là cái bóng đen chỉ có thể nhìn chính mình
Trong lòng anh , cậu chẳng có một góc nhỏ nào để gửi gắm tâm tình cả . Cũng không có hơi ấm để dựa dẫm khi bất lực
Do lúc không để ý, cậu lỡ tay làm rớt chiếc đĩa. Mệt mỏi ngồi thụp xuống, cậu đưa tay ra nhặt mảnh vỡ. Đột nhiên miếng vỡ sắc cứa vào tay đau điếng, một dòng huyết đỏ từ từ trào ra
Nó đặc sệt và chảy rất nhiều . Vô tình nhớ đến năm đó cha mẹ cậu bị tai nạn , máu me bê bết khắp người. Riêng mẹ đã che chắn cho cậu , phút cuối bàn tay lấm máu còn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cậu
"Con phải sống......Mẹ không thể bên con được nữa rồi. Sau này...nhất định con phải sống thật tốt"
Bàn tay ấm áp dần buông lỏng , cậu cứ gào khóc gọi thật to mong mẹ tỉnh lại . Điều này cứ ám ảnh mãi trong giấc ngủ mỗi đêm , khi thức dậy chẳng có ai bên cạnh để bảo vệ , chở che
Bác trai và bác gái thương Tô Tân Hạo như con trong nhà nhưng hầu như đều đi công tác nên chỉ có cậu và anh ở nhà . Tuy là hai người nhưng cảm tưởng chỉ có một. Cậu biết bác trai là chủ tịch tập đoàn lớn, nhất định anh nghĩ cậu muốn chiếm đoạt tài sản
Nhưng không phải thế ! Cậu chỉ muốn cảm nhận được yêu thương mà thôi. Khoảng cách giữa anh và cậu là quá xa.
Đã có một thời gian cậu mắc chứng tự kỉ trầm trọng . Lúc nào cũng ngồi mình bó gối khóc trong góc phòng . Bây giờ đã hoà hợp được với bên ngoài , quen với nhiều bạn bè , ít ra vẫn còn phần an ủi đôi chút
Không để ý nước mắt đã rơi từ lúc nào . Băng trắng toát trên bàn tay bé nhỏ đáng thương . Sáng mưa tầm tã , vẫn là một mình cô đơn
Tô Tân Hạo
Mẹ ơi.....Bây giờ con đau lắm
Tầm chiều , trời vẫn mưa rất to .
Anh trở về , khoé miệng có chút máu . Chắc vừa đi đánh nhau về , một tháng lên bar đánh nhau khoảng vài trận gì đó là chuyện thường . Biết tất nhiên là hắn thắng rồi nhưng vẫn xước một vài vết trên da
Anh điên cuồng gọi cửa, cậu tức tốc chạy ra ngoài sân đang trơn trượt để mở cửa cho hắn . Thấy bộ dạng của anh, cậu đưa tay lên chỗ vết thương
Tô Tân Hạo
Anh làm sao vậy? Có đau không?
Anh lạnh lùng hất tay cậu ra đi thẳng vào nhà . Cậu chạy theo nhưng sân ướt nên trượt ngã .
Anh cũng không thèm quay lại nhìn , cố gượng dậy cậu bước và nhà
Vội lấy bông băng xoa lên chỗ vết thương cho anh, anh liền gạt tay cậu ra.
Chu Chí Hâm
Không cần cậu quan tâm!
Tô Tân Hạo
Em chỉ sợ anh bị nhiễm trùng thôi mà
Anh cười to rồi nhìn cậu bằng ánh mắt căm ghét
Chu Chí Hâm
Xem ra cậu cũng mặt dày thật , còn nghĩ được cho tôi cơ à.
Chu Chí Hâm
Thôi ngay cái giả tạo đó đi
Cậu rất sợ mỗi khi anh lườm hay mắng nhiếc . Những lúc đó quá tủi thân , chỉ muốn khóc oà lên trước mặt Chu Chí Hâm nhưng tất cả nỗi sợ hãi và yếu đuối đều không thể phát ra khi nhìn vào đôi mắt anh.
Cũng vì thế mà lòng luôn nhẫn nhịn , chỉ mong rằng tình cảm này anh sẽ có ngày hiểu được
Anh vùng dậy , bỏ lên phòng , bỏ mặc ngồi đó
Được một lúc , cậu cũng đứng lên đi vào nhà bếp , không nhẫn tâm nhưng cũng đành đổ hết thức ăn hồi trưa mình nấu cho anh
Cười nhạt rồi nấc lên một tiếng . "Thân thể cũng đau , lòng này cũng tổn thương nữa"
Tô Tân Hạo
"Sau này........ Cần phải mạnh mẽ thêm một chút, mặt dày thêm một chút mới có thể thôi nhức nhối được"
Tô Tân Hạo
"Yêu hay không yêu không cần biết."
Tô Tân Hạo
"Chỉ tiếc nuối một hơi ấm áp, dù cho là kẻ cứng cỏi mạnh mẽ đến đến mấy, cũng sẽ có lúc sâu trong đáy lòng âm ỉ dội lên ước mong được ai đó đặt vào lòng bàn tay mà nâng niu chiều chuộng"
Chap 3
Cậu nhanh chóng mặc đồng phục rồi xuống dưới nhà , gần muộn giờ đến trường rồi. Lúc đi qua phòng anh, cửa mở và anh vẫn đang nằm đó say ngủ, chắc cũng đã mệt mỏi khi về khuya từ đêm qua như vậy.
Lòng muốn vào trong đánh thức anh nhưng cậu không dám
Bước nhẹ nhàng cẩn thận để không gây ra tiếng động xuống cầu thang . Khẽ khép cánh cổng sắt nặng trĩu lại , cậu bước ra ngoài
Hôm nay trở trời lạnh đột ngột , mặc dù có khoác một chiếc áo dài tay mỏng nhưng cậu vẫn thấy buốt . Cố chạy thật nhanh cho kịp cho chuyến xe bus dù cho từng đợt gió mùa lạnh lẽo vẫn thổi vào thân thể gầy gò
Bởi vì nếu lỡ chuyến này thì sẽ muộn học mất . Trên cơ bản người ngoài nhìn vào cũng là con trai của một tập đoàn lớn mạnh nhất Trung Quốc , đáng nhẽ phải được đưa đón bằng xe ô tô nhưng.....
Cậu chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi
Vả lại....nếu như vậy anh sẽ nổi giận mất
__________________________
Tô Tân Hạo
May quá ! Còn đúng năm phút
Cậu thở phào nhẹ nhõm , nhìn đồng hồ rồi chạy thật nhanh lên lớp
Trương Cực chạy đến khoác vai cậu cười hớn hở . Cậu cũng nở nụ cười hiền đáp trả
Trương Cực là bạn cực kỳ thân của cậu . Ngày trước , cậu hay bị đem ra trêu chọc vì là trẻ mồ côi , may mắn thay là có Trương Cực đã bảo vệ cậu , dỗ cậu nín khóc , cho bánh và chơi với cậu đến tận bây giờ
Xung quanh luôn có nỗi buồn nhưng ít ra trong muôn vàn đau khổ , phiền muộn lại loé sáng lên một tia ấm áp
Tiếng chuông vang lên sau tiết học thứ 5. Uể oải vươn vai, Trương Cực kéo cậu xuống căng tin ăn trưa
Trương Cực
Chu Chí Hâm kìa*chỉ tay lại chỗ đối diện*
Cậu vừa quay lại bắt gặp ngay cảnh Lưu Nhã Nhi đang tươi cười bón cho Chu Chí Hâm ăn, anh xem chừng rất hạnh phúc.
Còn đưa tay lên vuốt lọn tóc mái trước mặt cho cô ta
Tả Hàng
Này ! Làm ơn đừng sến súa trước mặt tôi được không ?
Một thiếu niên cao dỏng , với hàm răng trắng cằn nhằn:
Chu Chí Hâm
Tả Hàng! Cậu thì biết gì. Im đi
Tả Hàng
Tôi không có hứng với mấy thể loại sến súa này
Thiếu niên tên Tả Hàng thở dài rồi đứng dậy khoác ba lô đi ra ngoài căng tin
Chu Chí Hâm
Aishhh!! Cái thằng quỷ này
Cậu cười nhạt một tiếng rồi quay đầu lại . Khung cảnh phía trước của hai người đó làm tim cậu như muốn ngừng thở
Trương Cực
Tớ ghét con bé Nhã Nhi đó
Trương Cực nghiến răng lấy nĩa đâm mạnh miếng thịt bò sau khi nhìn thấy biểu hiện của Tô Tân Hạo.
Tô Tân Hạo
Không....không có gì*lắc đầu*
Chiều mưa tầm tã , trắng xoá cả sân trường . Tất cả các học sinh khác có dù đã ra về hết . Vẫn riêng mình Tô Tân Hạo đứng nơi hiên vắng đợi mưa ngớt
Thực ra lúc nào cậu cũng luôn có dù trong cặp nhưng lúc nãy sợ anh ướt nên đã vội chạy lên lớp trên, nhờ Tả Hàng đưa cho anh.
Mưa vẫn mãi không ngớt , nên cậu liều đội mưa chạy ào thật nhanh , guồng chân vẫn cứ chuyển động không ngừng , mặc kệ xung quanh
Đưa bàn tay ướt đẫm ra mở cửa, cậu liêu xiêu bước vào nhà . Từ đầu đến chân ướt như chuột lột
Cất đôi giày lên kệ tủ , phát hiện thấy cây dù vàng của mình nằm trong thùng rác . Chua xót chạm nhẹ vào nó , vừa cười vừa khóc nấc một tiếng
Tô Tân Hạo
Phải rồi ! Em thật ngốc
Tô Tân Hạo
Biết là anh được đưa đón bằng xe hơi mà lại đưa dù cho anh
Anh đứng nơi cầu thang , nhìn xuống với ánh mắt lạnh băng
Chu Chí Hâm
Cậu nghĩ cậu là cái gì chứ?
Chu Chí Hâm
Cậu không phải mẹ tôi, đừng tỏ vẻ quan tâm nữa
Cậu nhìn lên chỗ anh, khẽ cúi đầu
Tô Tân Hạo
Xin lỗi. Em lại coi anh giống loại người như em rồi.
Tô Tân Hạo
Thực sự xin lỗi
Đêm đó cậu sốt cao vì bị cảm lạnh , không có một ai bên cạnh chăm sóc
Cả người nóng rần lên , đã vậy còn gặp lại ác mộng mỗi đêm . Mồ hôi chảy dài từ trán xuống cổ . Giọng nói khàn đi vì cả khóc
Tô Tân Hạo
Con đau quá , mẹ ơi......
Tô Tân Hạo
Mẹ ơi, cứu con...mẹ ơi.....
Tiếng khóc nghe ảo não , thê lương trong màn đêm tối. Cậu dần lịm đi trong giấc mộng bi thương.
Tác Giả
Chúc mừng kỉ niệm 3 năm debut TNT Thời Đại Thiếu Niên Đoàn 23/11/2019-23/11/2022🎉
Download MangaToon APP on App Store and Google Play