Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Ái Tâm (CP Vỹ Đình-Lệ Dĩnh)

Chương 1

Bắc Kinh, 10h đêm
Căn phòng trống trải, không có lấy một mảnh âm thanh. Lệ Dĩnh ngồi bó gối trên giường, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định, cả lúc lâu không hề cử động.
Bắc Kinh rộng lớn, nhưng chỉ có một mình. Cô tuy nổi tiếng, chẳng phải cũng đơn độc hay sao?
Píppppp.......
Tiếng chuông di động kéo cô về hiện thực. Là tin nhắn của Vỹ Đình.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
"Lệ Dĩnh, em ngủ chưa?"
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
"Chưa."
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
"Đã muộn thế này rồi, còn không đi ngủ?"
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
"Anh không phải cũng chưa đi ngủ sao?"
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
"Lại đang đọc kịch bản sao?"
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
"Ừ, em đang suy nghĩ một chút về Yên Chi."
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
"Bắc Kinh có lạnh hay không?"
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
"Có."
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
"Vậy thì nhớ chăm sóc bản thân cho tốt một chút, đừng để bị ốm, cũng đừng chỉ chú tâm vào mỗi công việc, em đâu phải người sắt?"
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
"Em đã 28 tuổi rồi, không còn nhỏ nữa, bây giờ không chú tâm vào công việc, mai mốt già đi rồi thì làm thế nào?"
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
"Hơn nữa sắp tới em đã nhận ba bộ phim, không cố gắng không được."
Thượng Hải
Vỹ Đình ngồi bên cửa sổ, hôm nay không có trăng sao, từng đợt gió thổi đến bên mặt, anh cũng không để ý. Đôi mắt buồn nhìn lên khoảng không vô định. Ngoài công việc ra, em còn biết đến cái gì nữa không? Đêm ở Thượng Hải thật lạnh, lòng người cũng lạnh.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
"Em ngủ ngon."
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
"Anh cũng ngủ ngon."
Bắc Kinh
Lệ Dĩnh bình thường không đi đóng phim thì chỉ ở nhà, không đi đâu cả, còn hơn một tháng nữa mới khai máy Yên Chi, cô phải tranh thủ thời gian.
Đinh...đang. Đinh...đang
Chưa kịp cầm kịch bản lên, đã nghe tiếng chuông cửa, Lệ Dĩnh lon ton chạy ra, là Hàm Vận biết cô rảnh nên tới chơi.
Buổi trưa, sau khi ăn cơm
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Bánh bao.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Ừ.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Gần đây công việc thế nào?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Rất tốt, chuẩn bị quay thêm ba bộ phim nữa.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Ba bộ? Bánh bao, chị có định sống không hả, vừa mới quay xong bộ Thục Sơn, đã nhận liền ba bộ?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Cũng cách nhau một tháng mới quay, tuy có hơi xen kẽ nhưng vẫn sắp xếp được mà.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Ai nha, chị ấy, sao lại phải khổ như vậy? Hiện nay chị đang nổi tiếng, đâu cần liều mạng như vậy? Không được, chị nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt.
Thượng Hải
Tiếng nhạc sôi động, phòng tập rộng rãi, Vỹ Đình cứ rảnh là lại tập nhảy. Vì anh yêu nhảy, hơn nữa, Lệ Dĩnh thích nhất là nhìn anh nhảy.
Động tác tay chân phối hợp rất khéo, từng giọt mồ hôi chảy xuống theo làn da săn chắc, đôi mắt hút hồn. Tóm lại, quyến rũ hơn bao giờ hết.
Reng....
Tiếng chuông điện thoại vang lên, Vỹ Đình tắt nhạc, ngồi xuống ghế sopha.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Dịch Phong, có chuyện gì?
Lý Dịch Phong, bạn thân của Vỹ Đình.
Lý Dịch Phong
Lý Dịch Phong
- Đại sư huynh, tối nay rảnh không, đi bar chơi?
"Star" quán bar nổi tiếng nhất Thượng Hải, nơi đây chỉ chào đón những ngôi sao nổi tiếng, người bình thường căn bản không có cơ hội vào, phóng viên lại càng không.
Lý Dịch Phong
Lý Dịch Phong
- Nói vậy, anh thích Triệu Lệ Dĩnh?
Vỹ Đình cùng Dịch Phong ngồi ở quầy rượu, an nhàn thưởng thức mỹ tửu.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Đúng vậy.
Lý Dịch Phong
Lý Dịch Phong
- Chính là diễn viên nổi tiếng gần đây, Hoa Thiên Cốt?
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Ừ.
Lý Dịch Phong
Lý Dịch Phong
- Đại sư huynh, tiêu chuẩn cũng theo thật cao nha. Vậy cô ấy có biết hay không?
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Chắc là không.
Lý Dịch Phong
Lý Dịch Phong
- Em nói anh nghe này, anh thích người ta, thì phải cho người ta biết chứ.
Vỹ Đình lơ đễnh nhìn ra xa, với cô ấy, công việc mới quan trọng nhất, có nói hay không cũng như vậy thôi.
*
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Lệ Dĩnh, anh bóc cam cho em rồi, mau ăn đi.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Cảm ơn anh.
*
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Lệ Dĩnh, mẹ anh nấu cơm ngon lắm, em lên xe ăn cùng anh.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Hihi, mẹ anh nấu ăn là ngon nhất.
*
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Lệ Dĩnh, lát nữa quay cảnh đánh nhau phải cẩn thận một chút, dây cáp buộc vào hông sẽ đau lắm đấy!
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Em biết mà.
*
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Lệ Dĩnh, có mệt không?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Mệt.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Uống chút nước đi.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Cảm ơn. Vỹ Đình, anh thật tốt, như một người anh trai tuyệt vời vậy.
*
Lệ Dĩnh, em biết không, anh chưa bao giờ coi em là em gái, cũng chưa bao giờ muốn làm anh trai của em.
Hết chap 1.

Chương 2

Bắc Kinh
Lệ Dĩnh vẫn ở nhà ^^, tay cầm điện thoại lướt web, hôm qua Hàm Vận nói nguyên cả buổi, Lệ Dĩnh cũng bị thuyết phục, quyết định đi chơi mấy hôm, chỉ là chẳng biết đi đâu ^^.
Thượng Hải
Vỹ Đình cầm di động trên tay, đắn đo một lúc, cuối cùng vẫn gọi.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Lệ Dĩnh.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Vâng, Vỹ Đình.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Em đang rảnh đúng không?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Đúng vậy, có chuyện sao?
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Không có, anh muốn đi Đài Bắc chơi một thời gian, em có muốn đi cùng không?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Đài Bắc? Được thôi, em chưa đến đó bao giờ.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Vậy sáng mai anh tới Bắc Kinh đón em.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Ok.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Bai bai.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Bai.
Cúp máy, Vỹ Đình nở một nụ cười bất an, anh đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng quyết định sẽ tỏ tình với Lệ Dĩnh, nên mới bày ra chuyến du lịch này, tìm cơ hội thích hợp, bày tỏ tâm ý.
Bắc Kinh
Lệ Dĩnh chạy qua chạy lại trong phòng, đôi chân lon ton không dừng lại được.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Quần, áo, giày dép, kem dưỡng da,... còn gì nữa nhỉ.
10' sau
Lệ Dĩnh khóc ròng khi nhìn đống đồ nàng vừa mang ra. Nguyên cả một ngọn núi nhỏ. Huhu, cái vali nào có thể nhét vừa đây???
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Con mập (Hàm Vận) cứu mình với.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Có chuyện gì?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Không có vali lớn để nhét hết đồ dùng.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Ai nha, chị ngốc hả bánh bao? Chị là đi chơi, không phải chuyển chỗ ở.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Hả?
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Còn hả cái gì nữa, cầm điện thoại, kem dưỡng da, vài thứ linh tinh cần thiết thôi, còn quần áo, vừa đi vừa mua.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Ồ.
Đài Bắc, vùng đất mỹ lệ. Nơi nơi đều là phong cảnh tuyệt đẹp. Hai đứa nhỏ chạy tung tăng qua từng góc phố đụng cái này một cái, chạm cái kia một cái, nhìn thấy gì cũng muốn mua về làm kỷ niệm ^^. Đến khi Vỹ Đình vác không nổi nữa, hai đứa mới ý thức được giới hạn của du lịch. Vậy là, lòng đau như cắt, đem đống đồ vừa mua ra cho vợi. Tung tăng từ thành phố đến nông thôn, chụp một đống hình kỷ niệm. Gặp một em bé dễ thương, chụp chung một tấm, gặp một con dê, con trâu, cũng chụp chung một tấm. Gặp một cái cây xinh đẹp, nhiều quả một chút, lại chụp chung một tấm... (bó tay.com).
Cứ mải chơi như vậy, bất giác đã qua một tháng. Vỹ Đình phát hiện, Lệ Dĩnh đã thay đổi rất nhiều, cười nhiều hơn, dễ trải lòng hơn, và thân thiết với anh hơn. Chuyến đi này quả không uổng phí.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- A. Hôm nay đã là ngày 28 rồi.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Ừ.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Còn mười ngày nữa là khai máy Yên Chi rồi, chắc em phải về thôi.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Ừ. Cũng đi được một tháng rồi, sáng mai anh đưa em về.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Vỹ Đình.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Ừ.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Em chẳng muốn về chút nào.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Anh cũng không muốn về.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Ở đây rất tốt, không cần phải lo lắng gì cả. Rời xa, em có chút tiếc nuối.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Khi nào rảnh, anh lại đưa em đi.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Vỹ Đình, anh biết không? Sau chuyến đi này, em thấy bản thân đã được mở rộng hơn rất nhiều, khai thông được rất nhiều. Nhiều khi em tự hỏi, những cố chấp trước đây của em có đáng không?
Em rõ ràng có thể sống tốt hơn rất nhiều, đâu cần phải bán mạng như thế? Nhưng anh không biết, anh không biết em rất sợ, sợ ở Bắc Kinh rộng lớn đó, chỉ có một mình em cố gắng. Em không cho bản thân có thời gian nghỉ ngơi, vì em sợ khi em rảnh rỗi rồi, lúc đó sẽ không còn ai thích em nữa, các fan của em cũng sẽ không cần em nữa. Làng giải trí này quá rộng lớn, phía trước có một lớp đàn chị thành công, xuất sắc, ưu tú, em không có cách nào bằng họ được. Đằng sau, thì có rất nhiều các thần tượng mới, tài sắc vẹn toàn. Em sợ nếu như không cố gắng, em sẽ không thể chen chân vào được nữa. Em chỉ là một diễn viên mới, không tiền, không địa vị, không người chống lưng, em chỉ có thể dùng tác phẩm để nói chuyện.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Anh cũng giống em mà, chỉ là, anh không liều chết như em thôi.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Đúng, em đã nhận ra, cố gắng, không phải là làm càng nhiều càng tốt, mà phải làm thật tốt.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- ...
Vỹ Đình, cảm ơn anh. Những ngày qua đã luôn ở bên cạnh em, nếu chỉ một mình em đi, không biết sẽ ra sao nữa.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Lệ Dĩnh.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Vâng.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Thật ra.. anh..anh
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Hả?
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Anh thích em.
Lệ Dĩnh mở to đôi mắt, nhất thời quên cả hít thở. Vỹ Đình, thích.. thích cô? Tại sao trước nay cô chưa từng nhận ra???
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Vỹ Đình, em....em...
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Lệ Dĩnh, em không biết, anh đã thích em từ rất lâu rồi.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Nhưng, em...em vẫn cần, quay thêm nhiều phim, em...em...
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Lệ Dĩnh, em nhìn anh này. Đóng phim không ảnh hưởng gì đến chúng ta cả. Hãy để anh được yêu em, chăm sóc cho em, có được hay không?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Em...em...
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Lệ Dĩnh?
Lệ Dĩnh thần trí hoảng sợ, như một chú chim con đang sợ hãi, đôi mắt tròn nhìn Vỹ Đình, môi mấp máy không nói gì cả.
Vỹ Đình nhìn cô gái bên cạnh, thì thầm một câu.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Có được không?
Nói xong cúi xuống hôn lên đôi môi ấy.
Lúc đầu chỉ là hôn nhẹ, sau đó lại mạnh mẽ chiếm đoạt. Cảm giác thiên địa vạn vật cũng không bằng thân ảnh trước mắt này.
Lệ Dĩnh mở to hai mắt, kinh hoàng nhìn Vỹ Đình. Dùng hết sức đẩy anh ra, không tự chủ tát anh một cái.
Bốp.......
Một tiếng động nhẹ, như xuyên thủng không gian. Trái tim, như có thứ gì đó đang vỡ vụn.
Vỹ Đình đứng yên bất động, nhìn Lệ Dĩnh, lần đầu tiên, một giọt nước mắt rơi xuống. Lần đầu tiên trong đời, anh vì một người con gái mà rơi lệ.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Anh, làm em ghét đến vậy sao?
Lệ Dĩnh nhìn Vỹ Đình, lắc đầu.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Vỹ Đình, không... em... không...
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Xin lỗi, anh sẽ không để em thấy, anh chán ghét như vậy...
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Vỹ Đình, em...
Vỹ Đình quay người bước đi, được hai bước thì dừng lại.
Trần Vỹ Đình
Trần Vỹ Đình
- Anh sẽ gọi quản lý đón em về.
Lệ Dĩnh nhìn bóng lưng càng lúc càng xa dần, trái tim như bị ai cào xé.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Em... Em xin lỗi.
Hết chap 2

Chương 3

Bắc Kinh
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Cái gì?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Nhỏ tiếng một chút, sắp hỏng cái lỗ tai rồi.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Bánh bao, em... chị thật là, ngốc quá đi.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- ...
Lệ Dĩnh và Hàm Vận ngồi trong nhà nói chuyện.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Bánh bao, người ta ít nhiều gì cũng là đàn ông, quan tâm chị như thế, bày tỏ với chị rồi, chị lại còn động thủ đánh người?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Lúc đó thật không biết tại sao lại đánh anh ấy, nhưng anh ấy cũng phải để cho tớ chút thời gian suy nghĩ chứ?
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Bánh bao, người ta dẫn chị đi chơi cả tháng trời, chính là để cho chị có thời gian suy nghĩ đó thôi.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
Nhưng tớ đã quen với việc cả hai chỉ là bạn thân, như hai anh em, nên căn bản không nghĩ gì hết. Hơn nữa, anh ấy cũng không nên vội vàng như vậy.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Bánh bao, hai người quay chung phim, hôn nhau còn ít sao?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Nhưng đó là đóng phim, không giống nhau.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Chị đã 28 tuổi rồi, có một người thích chị thật lòng như vậy là may mắn, chị không nên như vậy. Nghe lời em, xin lỗi người ta một tiếng, thử cho anh ấy một cơ hội xem sao?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- ....
Pípppppp........
Lệ Dĩnh cầm điện thoại liên nhìn, là thông báo từ weibo TRẦN VỸ ĐÌNH.
Từ hôm nay, tôi sẽ rút khỏi làng giải trí.
****
Lệ Dĩnh ngơ người tại chỗ, Hàm Vận lo lắng hỏi.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Bánh bao, chị làm sao vậy?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Vỹ Đình, anh ấy....
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Đưa điện thoại cho em... ai nha, bánh bao, lần này chị gây hoạ lớn rồi.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Phải đi tìm anh ấy!
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Bánh bao, chị đứng lại cho em.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Nhưng...
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Chị gấp quá, ngốc luôn rồi hả. Tin nhắn này đưa ra, nhà báo sẽ làm ngơ sao? Bây giờ chị đến đó, là có tin giật gân ngay!
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Vậy phải làm sao?
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Gọi điện thoại.
...
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Làm sao đây, anh ấy không bắt máy.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Gọi cho quản lý của anh ta.
...
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Anh Đại Luân, Vỹ Đình đâu, anh ấy sao rồi?
Đại Luân (quản lý của TVĐình)
Đại Luân (quản lý của TVĐình)
- Từ sáng sớm đã ra ngoài, anh không biết nó đi đâu.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- ....
Bộp...
Điện thoại tuột tay, rơi thẳng xuống đất. Hàm Vận nhìn Lệ Dĩnh.
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Có chuyện gì?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Anh ấy... anh ấy bỏ đi rồi...
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Yên tâm đi.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- ...
Trương Hàm Vận
Trương Hàm Vận
- Đàn ông mà, bị tổn thương sẽ tìm một chỗ, tự mình chữa lành vết thương, nếu anh ta thật lòng yêu chị, nhất định sẽ lại xuất hiện trước mặt chị.
***
Vỹ Đình mất tích đã gần một tháng, công ty quản lý tìm, cánh nhà báo cũng săn tìm, nhưng thủy chung không có một chút tin tức.
Gần đây tâm trạng của Lệ Dĩnh vẫn luôn không tốt. Yên Chi khai máy đã được nửa tháng, mà chẳng cảnh quay nào khiến đạo diễn vừa ý. Lệ Dĩnh ngồi ở nhà, nhìn chăm chú vào màn hình di động.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Rốt cuộc anh đang ở đâu, có biết em lo lắng lắm không?
Trong màn hình là hai khuôn mặt đang cười tươi. Chính là chuyến du lịch lần trước hai người cùng chụp.
Rengggg.....
Là chị quản lý gọi.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Vâng, em nghe.
Quản lý của TLDĩnh
Quản lý của TLDĩnh
- Lệ Dĩnh, tối mai có một buổi liên hoan phim tổ chức ở Đài Bắc, em có muốn đi không?
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Đài Bắc?
Quản lý của TLDĩnh
Quản lý của TLDĩnh
- Ừ, tổ chức ở du thuyền, biển Đài Châu, thuộc Đài Bắc. Gần đây tâm trạng em không tốt, đi một chút nhé.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Cũng được.
***
Phòng khách trên du thuyền được trang hoàng lộng lẫy, có rất nhiều người đẹp cùng góp mặt, người đi qua đi lại nhiều vô kể. Lệ Dĩnh ngồi ở một góc, tay cầm ly rượu vang, nhấm nháp một chút hương vị của rượu, liệu có làm người ta vơi đi nỗi buồn không?
Buổi liên hoan này chủ yếu để tôn vinh những bộ phim mới, những diễn viên mới vào nghề, Lệ Dĩnh đến, cũng chỉ để góp mặt một chút.
Bỗng nhiên cảm thấy buổi tiệc này thật vô vị, Lệ Dĩnh cầm ly rượu đi vào khoang sau. Biển sóng lớn, gió to, Lệ Dĩnh đi không vững, mấy lần suýt ngã, đi mất mười phút mới đến được đuôi thuyền.
Ở đây khác hẳn trong kia, yên tĩnh và bình yên hơn nhiều. Lệ Dĩnh nhìn lên bầu trời, không có sao trăng gì cả, chỉ có một màu đen huyền bí.
Triệu Lệ Dĩnh
Triệu Lệ Dĩnh
- Vỹ Đình, em nhớ anh rồi, phải làm sao đây?
Bốpppp......
Đột nhiên có thứ gì đó đập mạnh vào đầu, Lệ Dĩnh đau đến suýt ngất. Chưa kịp định thần, thì có bàn tay ai đẩy vào vai cô một cái, Lệ Dĩnh thân hình bé nhỏ, dễ dàng rơi thẳng xuống biển.
Nước biển mặn mà bao trùm lấy cô, cô mệt quá, không còn sức để giãy dụa nữa, cứ thế chìm trong lòng biển đêm.
Hết chap 3.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play