[Lichaeng] Ranh Giới Của Tôi Và Em
#Chap 1
" " là hành động nha
° ° còn đây là suy nghĩ
Tiếng gõ cửa nhè nhẹ ban đầu, dần chuyển sang những tiếng đập mạnh hơn, tạo ra âm thanh vô cùng khó chịu trước căn nhà trọ nhỏ. 17h30, hoàng hôn bao trùm xóm lao động nghèo, một người đứng phía bên ngoài, không rõ là nam hay nữ, vì mái tóc được giấu sau cái nón kết màu đen, trên người là cái áo thun cũ xì, cái quần short ngang gối, nếu nhìn sơ thì có 7 phần giống đàn ông, nhưng khi nghe tiếng thì rõ ràng là phụ nữ.
Kim Jisoo
Lisa........!! Lisa, mở cửa...... Lalisa.... mẹ kiếp, mày chết trong đó luôn đi "Người phụ nữ đó gọi liên tiếp một cái tên, khi thấy không có hồi âm, liền phun ra câu chửi, khuôn mặt cũng méo mó, cái bụng đang kêu lên vì đói"
Cánh cửa mở toang sau vài giây sau đó, bên trong, một người con gái cao lớn, mái tóc nâu được buộc lên phía sau ót, uể oải ngáp một tiếng lớn rồi nhìn người vừa làm ồn, xem đồng hồ rồi nhăn mặt
Lalisa Manobal
M* nó, Soo, mới có 4h, mày um sùm cái gì?
Kim Jisoo
4h cái đầu mày, gần 6h rồi "khó chịu nhìn con người kia rồi thở một hơi nặng nhọc"
Kim Jisoo
Thay đồ mau, đi ăn rồi còn đi làm
Lisa nhìn lại cái đồng hồ, cởi ra, chết tiệt, mới thay pin 4 tháng trước, cái gì mà mau hết pin vậy? Cô quăng nó lung tung trên cái giường cũ, rồi đi vào phòng tắm. Ít lâu sau, cô bước ra với cái áo thun đen bên trong, cái áo sơmi màu đỏ cũ kĩ khoác bên ngoài, cái quần short đen dài tới gối, có một vài chỗ đã rách vì thời gian. Cô bẻ cổ áo rồi với tay lấy cái nón kết đội lên, lôi Jisoo ra ngoài khóa cửa lại
Quán mì ở đầu ngõ tiếp nhận hai người con gái quen mặt, Lisa nhìn chủ quán rồi gọi món
Lalisa Manobal
Dì ơi, cho hai tô mì, nhiều thịt một chút
Kim Jisoo
Thôi, tô của tao khỏi thịt cũng được
Lalisa Manobal
Cứ làm như con nói "không có phản ứng, nhìn người chủ quán già"
Lalisa Manobal
Tao bao "Nói xong cô nhìn sang Jisoo cười khẩy một cái"
Jisoo thở dài nhìn Lisa, chị chống cằm, gãi gãi đầu. Lisa nhìn cái điệu bộ của chị bèn cười thêm một cái thật nhẹ
Lalisa Manobal
Tao biết mày phải gửi tiền về cho ba mẹ. Có gì đâu, chỉ là mấy bữa ăn, tao lo được
Lalisa Manobal
Làm như mày mới ăn chực của tao lần đầu, bớt làm ra cái bộ dạng ngại ngùng đi, mắc ói quá "nhếch môi nhìn con bạn của mình "
Lalisa Manobal
Tao chỉ sống một mình, không cần gửi tiền về cho ba mẹ, nên.....tao giàu hơn "Nói, giọng nói nhỏ như gió, đủ để Jisoo nghe"
Jisoo nghe xong gật đầu, Lisa đúng là chỉ sống có một mình, không phải gửi tiền cho ai, mà nói đúng hơn, là không có ai để gửi tiền về. Vì cô mồ côi.
Hai tô mì khói bay nghi ngút được bưng ra, Lisa bắt đầu ăn thật nhanh để còn kịp giờ làm.
Đúng ra là chẳng có người phụ nữ nào lại bắt đầu đi làm từ 6h chiều như bọn họ cả, ngoại trừ mấy "con gà". Nhưng bọn họ khác, bọn họ làm khuân vác. Ừ, nói ra có vẻ khó tin, nhưng là sự thật, bọn họ làm việc ở một cái chợ lớn đầu mối gần đây, công việc là chờ đợi những ông bà chủ trong vựa kêu sai việc vặt và khuân vác hàng từ chợ ra. Hoặc chờ xe hàng đến, khuân vác đồ vào cho tiểu thương trong chợ.
Chợ đầu mối bên chỗ Lisa và Jisoo làm, được kêu với cái tên quen thuộc : Chợ Nông Sản. Chỗ này gồm 25 - 30 người, do Lisa đứng đầu, cô đã làm ở đây được hơn chục năm rồi, anh em ai cũng thương, vì Lisa có một sức khỏe khác là " trâu bò ". Mỗi năm chỉ bệnh xoàng 2,3 lần. Còn có một chợ nữa, cũng khá lớn, đó là khu chợ Hải Sản, do thằng Kai làm đại ca
Lalisa Manobal
Ăn nhanh đi. Trễ rồi ! "húp sùm sụp tô mì, rồi hất mặt về phía Chaeyoung, kéo cái nón che khuất 2/3 khuôn mặt"
Đợi Jisoo ăn xong, Lisa lôi trong túi ra mấy tờ tiền cũ mèm, đếm kĩ lưỡng rồi trả cho chủ quán, sau đó chọt tay vào túi quần, đi thẳng ra chợ
Đa nhân vật
Đại ca....."Vừa thấy bóng dáng Lisa, một tên đàn em ở đó đã kêu lớn tiếng"
Lisa nhìn một vòng, cũng khá đông đủ, cô ngồi xuống giữa đám đàn em. Xe hàng chưa tới, đành ngồi đợi. Tên đàn em chìa cho cô điếu thuốc, rồi cẩn thận mồi cho cô ngọn lửa nhỏ ở đầu điếu. Lisa rít một hơi, phả ra làn khói trắng rồi nhìn xa xăm. Thấy xa xa, có một gia đình nhỏ, người cha bế đứa bé tầm 3,4 tuổi trên tay, người mẹ đi kế bên, ôm eo chồng. Lisa chợt lấy tay vịn ngực trái lại, có gì đó nhói nhói, là tiếc nuối vì mình không có gia đình, hay là khao khát có một gia đình như vậy ? Cô không thể nào giải thích được cảm giác của mình hiện giờ, chỉ biết mỗi khi thấy gia đình người khác hạnh phúc, cô lại đau đau ở trái tim.
Lalisa Manobal
Taehyung đâu ? Hình như 3 ngày rồi không có đi làm
Đa nhân vật
Thằng đàn em: Hôm trước ổng nói vợ ổng bệnh hoạn gì đó, nay ở nhà chăm rồi. Vợ ổng cứ bệnh liên miên, chậc.
Lalisa Manobal
Đã nghèo còn bày đặt có vợ con. Phiền phức "dụi tàn điếu thuốc, trề môi một cái"
Lalisa Manobal
Gặp thì đưa cho anh giùm tao "Tuy miệng nói như thế, nhưng cô lại móc trong túi ra mấy tờ tiền, đưa cho đàn em"
Tên đàn em cầm lấy tiền, cười. Đại ca tuy khẩu xà nhưng tâm phật, ai cũng biết. Nhìn mấy tờ tiền xanh mướt, thèm thuồng, ém lại 1 tấm chắc đại ca không biết đâu ha. Nụ cười chưa kịp nở rộ đã ngay lập tức...
Lalisa Manobal
Mày mà đem đi đánh bài thì chuẩn bị xuống sông Hàn gặp long vương là vừa
Cả đám khẽ nuốt khan. Vì họ tin....cô dám làm thật.
#Chap 2
Cuối cùng xe hàng cũng tới, Lisa phủi mông đứng dậy, tiến ra xe, xông xáo leo lên thùng xe hàng, bắt đầu chuyển hàng xuống cho đàn em đem vào chợ, mọi việc diễn ra hết sức bình thường.
19h......
20h.....
21*.....
Tên đàn em chạy vào thở hồng hộc, nhìn Lisa đang hì hục với thùng hàng nặng nề
Đa nhân vật
Thằng Đàn Em: Đại ca, đàn em thằng Kai lại gây sự
Lalisa Manobal
Có chuyện gì ? "Cô đưa thùng hàng xuống rồi hỏi"
Đa nhân vật
Thằng Đàn Em: Nó đánh Jisoo, ngoài chợ. Chắc còn ức chuyện hồi bữa
Cô nhớ lại, à, tuần trước, 2 đứa đàn em của đám Kai chạy qua đây giành địa bàn, bị Jisoo đánh một trận thừa sống thiếu chết. Cô nháy mắt với đám đàn em, cho bọn chúng tiếp tục công việc ở xe hàng, rồi lao ra khỏi chợ như một cái máy
Hình ảnh Jisoo hiện lên trong tròng mắt của cô, phe cô chỉ có 3 đứa và Jisoo, trong khi đám tụi nó gần chục đứa. Chết tiệt, cô nhìn quanh, cầm khúc củi lớn đi đến
Cây củi không nhân nhượng giáng thẳng xuống đầu một thằng đàn em của Kai, khiến đầu nó tứa máu, cô đỡ Jisoo đứng lên, đưa cho đàn em của mình, bắt đầu một trận chiến
Bọn chúng xông tới như cơn lốc, cây cối liên tục đánh vào Lisa, nhưng cô là ai chứ ? Đại ca khu này, dễ dàng bị đám ranh này hạ gục vậy sao ? Cây củi như binh khí, cô liên tục xả vào từng đứa, chân đạp vào bụng tụi nó. Khi cô gần như chiến thắng thì một tên phía sau đánh mạnh vào sườn cô, khiến cô ngã quị, nhưng rồi cô nhanh chóng đứng dậy, cơn đau vẫn còn, thế là lãnh đủ cái đấm vào mặt. Cô ôm mặt, giơ chân đạp một phát rồi túm lấy cổ áo nó mà quăng xuống nền gạch lạnh tanh.
Cả đám lùi dần về phía sau, sau đó là chạy thục mạng.
Cô quăng cây củi xuống nền, ôm lấy eo, cơn đau xộc lên não bộ khiến cô khẽ nhăn mặt lại, nhưng không lộ rõ quá vẻ đau đớn
Lalisa Manobal
M* nó, biến. Thứ mất dạy.
Cô ngồi dựa ở một gốc cây. Jisoo nhanh chóng tới, hoảng hốt ôm Lisa đứng dậy
Lalisa Manobal
Khỏi! "cô gạt tay chị ra"
Jisoo vẫn không chịu, nhất quyết đem cô đến bệnh viện, khi nãy thấy tên khốn kia đánh vào sườn cô, hẳn là đau lắm. Lisa đang đau, sức không lại Jisoo nên để mặc cho chị lôi mình tới bệnh viện
Đa nhân vật
Y Tá: Bác sĩ Park tiếp nhận một bệnh nhân vào giữa đêm, trên người đầy rẫy những vết thương chi chít
Sau khi chụp X- quang thì phát hiện sườn không có dấu hiệu bị gãy, chỉ là vì lực đánh khá mạnh nên gây ra cơn đau, nhưng nếu cứ bị tổn thương, chắc chắn sẽ gãy trong một ngày không xa. Chaeyoung cầm bông băng, chấm vết thương cho Lisa, đáng lẽ chuyện này y tá phải làm, nhưng nàng không muốn phiền họ giữa đêm nên tự tay làm cũng được.
Lalisa Manobal
Ui da...nhẹ thôi..... "khẽ rên lên"
Park Chaeyoung
Thật là tôi không hiểu chị có phải phụ nữ không nữa? Chị bị chồng đánh hay bị ai bạo hành à? " nàng nhẹ tay lại một chút, lắc đầu"
Lalisa Manobal
Cô nghĩ bộ dạng của tôi sẽ có đàn ông thích ? "cô nén cơn đau, trả lời một tiếng"
Chaeyoung trề môi, tiếp tục làm việc của mình, ừ nhỉ, bộ dạng của chị ta, tên đàn ông nào lại thích chứ? Nếu có thích chắc cũng chỉ làm bạn nhậu. Không lẽ bị người khác bạo hành? Không giống lắm, nếu bị bạo hành thì phải khóc lóc, đằng này.....? Vậy là đánh nhau, nàng lại lắc đầu, chấm vết thương cuối cùng trên mặt cô rồi cất bông băng.
Park Chaeyoung
Chị có thể về. Nhớ uống thuốc, thay băng trên mặt
Lalisa Manobal
Cảm ơn "rồi đi ra ngoài, ngó Jisoo"
Cả hai chạy đến quầy thanh toán viện phí. Lisa nghe số tiền xong liền nhìn Jisoo ai oán. Đã nói không cần đến bệnh viện, tốn tiền vô ích thật chứ, ở nhà mua băng cá nhân băng lại là được rồi. Vô đây tốn mấy trăm ngàn, đổi lại được tấm hình x- quang, tờ bệnh án, bông băng với mấy liều thuốc giảm đau.
Lisa đi với Jisoo ra ngoài, cô đưa mắt nhìn chị rồi ôm lấy bụng, vẫn đau âm ỉ, giờ này cũng đã gần khuya, không thể đi làm nữa, thôi thì đón xe ôm về cho rồi.
Trong khi cả hai đang đứng tần gần ở cửa thì một chiếc xe chạy ngang, chủ nhân của nó là vị bác sĩ lúc nãy. Lisa đút tay vào túi quần, nhìn người ta, nhẩm lại, lúc khám bệnh hình như thấy tên Chae gì đó.....Cô lôi tờ bệnh án ra xem lại, à, ParkChaeyoung. Cô vểnh môi lên nhìn Jisoo.
Lalisa Manobal
Ê, mày có nghĩ sẽ có vợ có con không ?
Hự.....Jisoo nhìn sang Lisa, ở chung với cô gần chục năm nay, cũng chưa nghe cô đề cập tới chuyện lập gia đình, hôm nay bị đánh một cái rồi khùng luôn rồi à? Chị thoáng nghĩ ngợi một chút rồi lắc lắc bả vai
Kim Jisoo
Ừ thì, lâu lâu nằm co ro trong nhà trọ, cũng buồn buồn.....cũng muốn có con vợ để ôm ấp, nhưng mà.....nghèo quá
Chị chỉ nói bấy nhiêu rồi đi ra bên ngoài, xe ôm cũng có rồi. Lisa cũng đi theo chị ra bên ngoài, leo tọt lên xe ôm, để người ta chở về xóm nhà trọ. Nằm trên chiếc giường cũ nhưng sạch sẽ, Lisa gác tay lên trán, sao tự dưng mới gặp cô bác sĩ đó, trong tim lại trỗi lên một cảm giác lạ, cảm giác muốn có một gia đình đầm ấm, đúng, chính là như vậy. Là muốn mỗi ngày có một người con gái, nằm chung chiếc giường, ăn chung bữa cơm, chỉ như thế thôi. Cô tạch lưỡi, chắc bị đánh đến khùng rồi cũng nên. Người ta là bác sĩ đó, còn mình chỉ là một đứa bốc vác ở chợ, làm sao có thể chứ ? Thân phận của Lisa, tốt nhất là sau này cưới một đứa công nhân nào đó thì nghe có lí hơn, bác sĩ? Mơ đi. Cô cười nhàn nhạt rồi lấy cái chăn, trùm cả cơ thể lại, bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
#Chap 3
Lisa ngủ một giấc tới 9h sáng hôm sau, ngoài kia có tiếng gõ cửa, cứ tưởng là tên Jisoo phá đám, cô trùm chăn cao hơn một chút, nhăn nhó.
Minnie
Lisa, mở cửa cho em
Lisa nhíu mày, đâu phải tiếng Jisoo, cô " à " một tiếng rồi bung cái chăn ra, gãi gãi đầu chạy ra mở cửa.
Là Minnie, cô công nhân thuê nhà trọ kế bên, Lisa bình thường sẽ nhờ Minnie đi chợ giúp, sau đó gửi tiền lại. Minnie đưa Lisa bịch đồ ăn, có mấy con cá và đồ nấu canh
Lalisa Manobal
Ừ, cảm ơn em "cô nhận lấy, lục lục tìm trong túi quần, vài chục ngàn, đưa cho Minnie, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại, không dây dưa.
Cô quăng bịch thức ăn xuống bồn rửa rồi uể oải đi vào phòng tắm, đánh răng rồi thay bộ đồ khác. Nhìn khuôn mặt của mình trong gương, cũng soái phết, làn da cũng khá trắng, chỉ tại vì phơi nắng nhiều quá nên hơi rám đen lại, cấu hình khuôn mặt cũng ok lắm, mũi cao, hàng mày rậm, môi đầy đặn, mắt to tròn. Cô tạch lưỡi, nếu sinh ra trong gia đình giàu có thì đã đốn tim bao nhiêu em rồi ! Cô cười hề hề, sau đó nhìn vết thương trên mặt mình, gỡ miếng băng ra, vẫn còn bầm tím. Tự dưng lại muốn......muốn gặp bác sĩ.
Lisa dắt chiếc xe cũ nát của mình ra bên ngoài, phủi phủi bụi rồi chạy tới bệnh viện. Bệnh viện đông đúc hiện ra, cô theo lối đi cũ, vào trong, ngó vào vài căn phòng rồi tìm kiếm. Tìm không thấy người cần tìm nên đành hỏi thăm.
Lalisa Manobal
Cho tôi hỏi, bác sĩ....
Còn chưa kịp hỏi xong đã thấy Chaeyoung một thân áo blouse trắng đang đi về hướng cô, cô nuốt khan, sao tim cứ đập liên hồi, nhìn nàng chăm chăm. Chaeyoung thấy cô đứng như tượng ở đó liền hỏi.
Park Chaeyoung
Chị khám gì sao?
Lalisa Manobal
Tôi....đi thay băng trên mặt
Park Chaeyoung
°Chaeyoung nhíu mày, bộ ở nhà làm không được à, sao phải chạy đến bệnh viện, dư tiền lắm°
Nàng ngó vết thương còn bầm trên mặt cô, nếu lo sợ mình bị thương đã không đánh nhau đến như vậy, đánh nhau máu me đầy mặt rồi bây giờ làm như sợ chết lắm vậy. Nàng lắc đầu nhìn cô.
Y tá đứng bên cạnh thấy Jennie cứ đứng nhìn bệnh nhân như thế, liền nghĩ nàng khó chịu, nên lên tiếng.
Đa nhân vật
Y Tá: Bác sĩ Park, để tôi thay băng cho chị ấy
Lisa trừng mắt với cô ta, bệnh viện nào lại mướn một đứa y tá nhiều chuyện như vậy? Ai cần, ai nhờ, ai mượn? Cô dán chặt hàng lông mày lại, sắn tay áo cao hơn một chút, để lộ một hình xăm màu xanh đậm, làm y tá run lên. Nhưng rồi cô mau chóng kéo tay áo xuống, che hình xăm lại, tránh để ai kia thấy. Chaeyoung nghe tiếng y tá lên tiếng đòi giúp nàng thay băng cho Lisa, liền lắc đầu, nhìn y tá.
Park Chaeyoung
Không cần, để tôi làm. Chị theo tôi
Chaeyoung tiếng trước tiếng sau đã đi thẳng, Lisa trừng mắt với y tá thêm lần nữa rồi đút tay vào túi quần, đi theo nàng.
Vào phòng riêng, nàng kéo cái ghế ra cho cô ngồi, rồi bản thân đi lấy bông băng, đồ y tế đến. Đứng đối diện với Lisa, nàng cúi người thấp một chút, bắt đầu lau vết thương cũ cho cô, nhẹ tay nhất có thể, vừa làm vừa nói
Park Chaeyoung
Sau này chị tự ở nhà làm là được rồi. Không cần đến bệnh viện đâu
Lalisa Manobal
Cô chê tiền ? "cô ngước lên nhìn nàng, ngó thấy bộ dạng nghiêm túc đó, liền có cảm giác bình an"
Park Chaeyoung
Tiền thì chẳng ai chê, nhưng tôi sợ chị mất công
Lalisa Manobal
Không mất công "khẳng định chắc nịch"
Chaeyoung thấy miếng băng trắng, ướm lên vết thương rồi dán lại, giọng nói trầm trầm, nói ra một câu nửa đùa nửa thật
Park Chaeyoung
Hình như chị rất thích đến bệnh viện
Lalisa Manobal
Mới thích đây thôi "cô nhàn nhạt nói"
Park Chaeyoung
°Sở thích gì mà lạ lùng°
Sau khi xong, Lisa móc trong túi áo ra cái ví, nhưng Chaeyoung nhanh chóng phủi tay
Park Chaeyoung
Chị về đi, không cần thanh toán tiền
Lalisa Manobal
Ò! Cảm ơn "nhìn nàng"
Sau đó nhanh chóng đi ra ngoài. Lơ thơ như người mất hồn.
Bác sĩ Park sau khi thấy người ta đi khỏi, liền đưa tay lên ngực trái trấn an, sao lại đập nhanh vậy? Dời đôi mắt tới tài liệu trên bàn, nhưng đầu óc lại mơn man về một người " đàn ông " nào đó. Nàng khẽ vểnh môi lên cười.
Trở về căn trọ nhỏ là vào buổi trưa, cô đi ngang qua nhà trọ của Jisoo, hú một tiếng, chị liền chạy qua. Cô chỉ vào bếp
Lalisa Manobal
Nấu cơm. Nay ăn chung với tao
Jisoo cười tươi rồi bắt đầu nấu cơm, ăn free mà, không góp tiền cũng góp công. Chị vừa thái rau củ vừa nhìn Lisa đang làm cá
Kim Jisoo
Sắp lãnh lương rồi, tao sẽ trả mày tiền ăn mấy bữa nay
Jisoo nghe tiếng Lisa trả lời, nhưng chị biết cô có nghe, tháng nào cũng vậy, Jisoo phải gửi tiền về cho ba mẹ và mấy đứa em ăn học ở dưới quê, nên cuối tháng là lại sang đây ăn chực, đầu tháng lãnh lương sẽ trả lại, nhưng hầu như là Lisa không nhận.
Lisa thì giàu hơn một chút, cô buổi tối làm việc ở chợ đầu mối, mỗi tháng được hơn 400.000 won. Buổi sáng có khi được mấy người xung quanh nhờ chở đi công việc, xem như là chạy xe ôm, cũng được trăm ngàn won một tháng, còn chưa kể cô còn được người ta sai việc vặt. Tính ra một tháng, tiền lương của cô ở mức 500 - 600.000 won, cuộc sống dư dả, nhưng đổi lại, cô phải làm việc quần quật cả ngày, thời gian nghỉ ngơi không có nhiều, sức khỏe cũng dần yếu hơn. Lisa có một quyển sổ tiết kiệm, cô dành dụm tiền ở đó, nói là để dành cưới vợ.
Cô tính hết rồi, khi nào có mớ tiền kha khá, cô sẽ mua một cái nhà thật đẹp, mở một cửa tiệm bán đồ, sau đó cưới một cô vợ, hai vợ chồng sẽ sống một cuộc sống bình thường, không dính dáng gì tới đám giang hồ nữa. Nhưng tính là tính vậy thôi, tiền chẳng có bao nhiêu, chưa kể cô lại trót mang một trái tim thương người, hễ thấy ai khổ là giúp. Người đời nhìn vào thì nói cô làm chuyện bao đồng, nhưng cô lại cảm thấy......ừ, mình làm chuyện bao đồng thật, đã nghèo còn bày đặt giúp người
Công việc ở chợ đầu mối lại diễn ra, vết thương ở mặt cũng đã chẳng còn đau, nhưng ở sườn thì còn hơi âm ỉ, kệ, cô cố được. Lisa trên vai vác thùng hàng to đùng, đi từng bước vào chợ, mồ hôi nhễ nhại, nhưng nhớ lại, phải cải thiện cuộc sống, bây giờ chịu cực thì sau này mới mong vợ con mình sung túc, thế là cô cảm giác có thêm tí năng lượng. Đám đàn em nhìn đại ca của bọn chúng, tại sao trên đời còn có người phụ nữ phải dãi nắng dầm sương như thế chứ ? Nhìn Lisa cũng khá xinh đẹp, nếu hoàn cảnh tốt hơn một chút, chắc chắn sẽ có khối công tử nhào tới. Ấy vậy mà phải phơi thân ở cái chợ này mà khuân vác. Ai nấy tạch lưỡi, thấy thương thương. Lisa vác được mấy chục thùng hàng, mệt lã, cô ngồi xuống nền, hớp miếng nước. Jisoo cũng ngồi ịch ở đó, mồ hôi trên trán chị cũng không ít, đoạt lấy chai nước của cô, uống một hơi cạn chai.
Chốc sau, một người đàn ông cũng ngồi bên cạnh, Lisa ngó qua, châm một điếu thuốc rồi hỏi
Lalisa Manobal
Tae, vợ anh khỏe chưa ?
Kim Taehyung
Ừ, cảm ơn em, bữa trước may là có tiền của em, vợ anh cũng đỡ rồi, đợi vài bữa lãnh lương, anh trả lại "anh cởi bỏ lớp áo sơmi rồi nhìn cô"
Lalisa Manobal
Không cần. Mời cafe được rồi "cô nhếch môi cười rồi quăng cho anh điếu thuốc"
Taehyung từ chối làm Lisa ngạc nhiên, sau đó anh lại mở miệng giải thích
Kim Taehyung
Vợ anh có thai rồi, chắc bỏ thuốc luôn, không tốt cho đứa nhỏ
Lisa ngó sang anh, cuộc sống của anh có phải rất hạnh phúc không, có vợ có con, không phải buồn bã gì cả, tối về sẽ có người chờ cơm, chờ cửa, ôm chầm lấy rồi cùng nhau ăn cơm, sau đó nằm trong vòng tay nhau mà ngủ một giấc. Cô để lại điếu thuốc trong hộp thuốc, rồi tự động tắt điếu thuốc trên miệng mình, quăng nó xuống, dùng gót giày mà dập tắt nó. Không biết vì sao lại làm thế nữa, cô hắng giọng nhìn anh
Lalisa Manobal
Rồi sao? Có định làm nghề này luôn không? Hay đổi ?
Kim Taehyung
Ừm, vợ anh cũng không muốn anh làm nghề này, em ấy nói cực khổ, lại thức khuya thức hôm, chậc....để từ từ, coi có nghề nào êm hơn thì đổi, chứ để vợ ở nhà một mình cũng không an tâm "hớp ít nước rồi nói"
Lisa gật gù, ai mà thích chồng mình làm việc từ tối tới gần sáng mới về ? Âu cũng chỉ là do nghèo quá nên mới phải làm cái nghề cực như trâu này. Cô thở dài. Công việc hôm nay kết thúc sớm hơn, gần 1h sáng đã xong, cô đi với Jisoo từ từ về xóm trọ, vì cũng gần chợ đầu mối nên họ thường xuyên đi bộ.
Đi đến gần đầu hẻm, cô lại thấy một bóng dáng quen thuộc, đang bị 2,3 tên đàn ông bu lấy.
Lalisa Manobal
Chaeyoung....? "cô nhíu mày lại"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play