Thượng Hải tháng ba mùa Xuân tiết trời ấm áp. Trăm hoa đua nở dưới tán cây mộc lan. Hình ảnh một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu đứng trước bức tượng thần linh đang chăm chú chắp tay cầu khấn êm đềm như mặt nước dịu nhẹ, thật khiến người ta dễ dàng yêu thích!
Không ai khác cô bé ấy chính là Lâm Yến Thư con gái duy nhất của nhà họ Lâm.
Vào mỗi dịp đầu Xuân cô sẽ đều đến chỗ bức tượng này để cầu khấn cũng như là để nhớ lại thời gian hạnh phúc hiếm hoi cô còn được ở bên cạnh ba mẹ
Từ khi sinh ra đến khi ba tuổi, gia đình của cô vẫn rất hạnh phúc, nhưng kể từ khi ba cô làm ăn thất bại bị lừa mất hết tài sản còn mang một khoảng nợ lớn không thể trả thì đã lâm vào bê tha tìm đến rượu chè
Ông không chấp nhận được sự thật chỉ biết ngày ngày đi uống rượu, rồi đến một ngày ông gặp phải tai nạn
Nguyên nhân là do ông uống rượu không còn tỉnh táo chạy xe quá tốc độ mất lái lao thẳng vào vách núi rồi qua đời.
Nghe tin mẹ cô vô cùng suy sụp, dù đã cố gắng tự trấn an mình phải vực dậy để chăm sóc cô, nhưng đau buồn khiến bà đỗ bệnh không có tiền chạy chữa bà cũng mất ngay sau đó không lâu
Không còn người thân nào khác ngoài người dì ruột là Trương Huệ, nên người ta đã đưa cô về nhà với dì, người phụ nữ goá chồng, tham mê cờ bạc ở cùng đứa con trai và cũng là anh họ của cô Dương Minh.
Từ khi ba mẹ cô mất đi,không còn ai cho bà ấy nịnh nọt xin tiền đánh bạc, giờ còn lại phải chứa chấp thêm một miệng ăn nên bà rất không vừa mắt với cô
Chán ghét cô vì khiến bà phải luôn hao tốn thêm một chén cơm nên chưa bao giờ đối xử với cô như là cháu gái mình, bà chỉ mong cô lớn nhanh thật nhanh đi làm kím tiền về đưa cho bà
Ngày ngày đối mặt với những tiếng mắng nhiết, đòn roi đã khiến Yến Thư trở nên vô cùng mạnh mẽ, không hề yếu đuối như hình tượng mỏng manh ở bên ngoài
Vì bản tính tham lam nên Trương Huệ quyết định không cho cô đi học, nhưng may còn có Dương Minh anh họ lớn hơn cô 2 tuổi, cùng với cô cầu xin
Xót con trai nên bà mới thương hại đồng ý cho cô đi học, nhưng cô đi học là chuyện của cô còn sách vở những thứ liên quan cần dùng đến tiền thì không liên quan đến bà.
Dù vậy cô cũng thấy may mắn lắm rồi,dù sao mấy thứ đó đi xin lại vẫn dùng được, nên dù bà có ngược đãi ép bức cô như thế nào đi nữa cô vẫn chịu được
Cô bé 6 tuổi đã biết làm việc nhà, đi học về sẽ tự động đi chạy vặt cho các nhà xung quanh, tuổi nhỏ làm việc nhỏ đem tiền về cho bà
Dù đã rất hiểu chuyện không làm Trương Huệ chướng mắt, nhưng mỗi khi đi đánh bạc bà xui xẻo thua hết tiền, nhất định sẽ tìm cô để trút giận
Có lần bà hất thẳng mâm cơm cô mới dọn xuống đất, rồi đóng cửa cấm cô ăn cơm cả ngày, nếu không có Dương Minh thương xót cô, hẳn là cô sẽ không sống nổi tới bây giờ
Cuộc sống như thế cứ như một cuộn băng phát lại không phút giây ngơi nghỉ và rồi 13 năm trôi qua nhanh như chớp mắt.
Cô bé nhỏ nhắn hôm nào đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp động lòng người, hiện tại cô ở một mình trong căn nhà thuê chật hẹp gần trường Đại Học
Cô giờ đây đã là sinh viên năm thứ 2 của một trường Đại Học chuyên ngành kinh tế.
Tuy sống trong một môi trường khắc nghiệt là thế, nhưng cô vẫn luôn rất cố gắng chăm chỉ vừa học vừa làm trả nợ giúp ba mẹ, tự lo cho mình được học tiếp.
Dù Trương Huệ đối xử với cô rất tệ, nhưng từ đầu đến cuối cô chưa từng hận Trương Huệ, những lúc tuổi thân sẽ chỉ biết thầm trách bà không thương cô.
Đến tận bây giờ cô vẫn không có ý định phủi ơn nuôi dưỡng
Dù sao thì cũng là bà nuôi cô lớn, nên mỗi khi nhận được điện thoại bà than vãn chuyện tiền nông, dù không có nhưng cô vẫn sẽ cố gắng nhận nhiều thêm vài công việc part-time sau giờ học để gửi tiền về cho bà
Tuy thân hình cô gầy gò do thường xuyên ăn uống không đều độ, nhưng gương mặt giống mẹ lại khiến cô trở nên rất xinh đẹp, làn da trắng sáng, gương mặt tròn chỉnh, đôi môi đỏ mộng khiến người ta nhìn vào đều muốn bảo vệ che chở cho cô
Cô lại còn học hành rất chăm chỉ, thành tích cũng rất tốt nên học bỗng của trường lúc nào cũng có phần của cô nhờ đó cũng giúp cô trang trãi duy trì việc học tập của mình.
Mấy hôm nay do thành tích thi ở trường của cô rất tốt, thầy thấy cô thật sự là một đứa trẻ có tài
Chủ nhiệm môn đã khuyên cô hãy làm hồ sơ xin thực tập tại một số công ty chuyên ngành kinh tế mà cô đang học để lấy kinh nghiệm để sau này dễ dàng tiếp nhận công việc hơn.
Vì các tập đoàn lớn đều chỉ tuyển người có kinh nghiệm, nên Yến Thư đã cân nhắc lời của thầy nói, nộp hồ sơ ở rất nhiều công ty để thực tập
Sau đó sẽ xin vào công ty hàng đầu của Thượng Hải, chính là LLC của Nghiêm Nhất Phàm, là nơi mà đến ngay cả trong mơ cô cũng muốn được đặt chân đến
Hàng loạt các trung tâm thương mại, bất động sản, nhà hàng, khách sạn thuộc sỡ hữu của Nghiêm gia được trải dài từ nơi này đến nơi khác
Không ai đếm được tất cả là có bao nhiêu, chỉ biết rằng đến nơi nào cũng sẽ thấy được vốn đầu tư của LLC trong đó
Người ta thường bảo nhau rằng gia sản của gia tộc nhà họ Nghiêm đã đạt đến độ không cần phải làm gì cũng có thể ăn chơi hưởng lạc sống ba đời cũng tiêu không hết
Tuy rất ít thông tin về Nghiêm Nhất Phàm nhưng một vài thông tin ít ỏi nghe được vẫn luôn khẳng định rằng anh là người vô cùng lạnh lùng.
Các nhân vật có địa vị chỗ đứng ở Thượng Hải sau khi biết đến Nghiêm Nhất Phàm đều phải nể anh 3 phần.
Vì gia thế từ nhỏ đã ngậm thìa vàng, lại là thuộc về dòng dõi của danh gia vọng tộc, hơn hết người ta còn biết Nghiêm Nhất Phàm là người luôn luôn ngông cuồng lúc nào cũng muốn một tay che trời, hành xử ngang ngược không coi ai ra gì
Mọi người mặc định anh là đối tượng không nên động vào, càng không dám đắc tội!
Hiện tại LLC dưới sự thành lập của Nghiêm gia, đã được cháu trai đích tôn Nghiêm Nhất Phàm thừa kế
Chỉ sau 3 năm trở thành tập đoàn lớn nhất cả nước, với trụ sở chính được đặt ở Ý. Và có hơn cả trăm công ty con trãi rộng trên khắp cả nước.
Chẳng khác nào là như rồng mộc thêm cánh. Nên LLC luôn là mục tiêu đầu tiên của mỗi sinh viên, trong đó Yến Thư cũng không là ngoại lệ
Một buổi sáng mùa xuân ấm áp, Yến Thư chọn cho mình một chiếc áo sơ mi trắng kết hợp cùng chân váy đen ôm sát làm tôn lên dáng hình vô cùng cân đối, một tỉ lệ hoàn hảo.
Dù cô không trang điểm quá đậm nhưng gương mặt trời sinh vốn đã vô cùng xinh đẹp, làn da mịn màn trắng sáng, đôi mắt to tròn hàng mi cong vút, chiếc mũi nhỏ nhắn cao thẳng cùng với đôi môi anh đào đỏ mọng, nhìn vào thật khiến người khác động lòng
Nhìn chính mình trong gương cô bất giác nở nụ cười thật tươi, tự động viên mình hôm nay nhất định phải làm tốt !
Trời xuân mát mẻ, buổi sáng mọi người ra đường rất tấp nập, bước đi theo dòng người một thân ảnh mảnh mai đeo túi chéo,tay ôm một tập hồ sơ nhịp bước hoà cùng với dòng người
Đi tới tập đoàn Hùng Phúc cô bước vào đại sảnh công ty ngước mắt nhìn quanh đây cũng là một tập đoàn lớn
Cô đã từng thấy qua trên mạng, nhìn bên ngoài cũng không có gì khác hơn. Quan sát một hồi cô đi đến quầy tiếp tân chào hỏi
" Xin lỗi, chị cho em hỏi một chút"
Cô gái tiếp tân, hướng mắt nhìn về phía Yến Thư nhìn thấy là một cô gái còn trẻ tuổi, xinh đẹp lại rạng rỡ chẳng khác nào một đoá hoa đang nở rộ giữa mùa xuân ấm áp, cô nhìn Yến Thư mĩm cười dịu dàng
" Em muốn hỏi gì ?"
" Em đến để phỏng vấn. Bây giờ em phải đi đâu để nộp hồ sơ ạ ?"
" Em muốn phỏng vấn, cứ đi hướng đó lên tầng 2 đến phòng nhân sự ở đó sẽ có người thu hồ sơ "
"Dạ, em cảm ơn chị "
" Không có gì, đây là việc chị nên làm "
Cô gái tiếp tân nhìn theo bóng lưng Yến Thư lên thang máy, trong lòng không khỏi cảm thán, đúng là một cô gái xinh đẹp, một nét đẹp trong sáng lại thuần túy như vậy
Yến Thư sau khi đi theo lời chỉ dẫn của cô tiếp tân đã đứng trước phòng nhân sự, chỉnh sửa lại trang phục một chút, hít một hơi thật sâu rồi mới đưa tay gõ cửa
" Mời vào"
Một giọng nữ truyền ra, tay Yến Thư cũng hướng ra phía trước đẩy cửa mạnh hơn, bên trong là một người phụ nữ tầm 30 tuổi đang ngồi trước bàn làm việc, phía trước còn có bản tên là Hà Phi, chức vụ trưởng phòng nhân sự
Cô đến gần lễ phép chào hỏi:
" Xin chào, em đến để phỏng vấn ạ"
Cô gái hướng mắt, nhìn qua cô
" Được rồi em ngồi xuống đi, để hồ sơ ở đó chờ chị một chút "
Yến Thư đợi trọn vẹn 2 phút sau khi gõ cái gì đó trên máy tính, cô gái kia mới đeo mắt kính lên
" Em giới thiệu về bản thân trước đi, Tên gì? Bao nhiêu tuổi? "
" Em là Lâm Yến Thư , 19 tuổi "
Sau khi nhìn thấy hồ sơ của Yến Thư Trưởng phòng Hà ánh mắt ngạc nhiên, không giấu giếm sự ngưỡng mộ,
" Cái này còn cần phải cần phỏng vấn sao? 19 tuổi đã tốt nghiệp đại học? Còn trẻ như vậy nhưng hồ sơ này ghi chép năng lực thật không tồi nha, hoàn thành sớm tất cả các tín chỉ đại học, còn biết cả tiếng Ý cơ đấy "
Trưởng phòng nhân sự đang ghi chép lại thông tin cho cô vô cùng tỉ mỉ nghe cô trả lời không khỏi lại ngước mắt lên nhìn cô đầy thiện ý, cười nói
" Với năng lực xuất sắc như vậy, em có mong muốn được làm ở vị trí nào không "
Lâm Yến Thư ý định chỉ muốn đến Trí Thắng làm vài tháng để lấy kinh nghiệm, nghe thấy mình được khen, không tỏ ra đắc ý chỉ khiêm tốn mĩm cười trả lời
" Em không có kinh nghiệm từ trước, chỉ cần công ty sắp xếp vị trí trong khuôn khổ chuyên ngành của em học, thì chức vụ nào cũng được "
" Chị nói em biết, em đúng là may mắn lắm đó, giám đốc Trịnh của chúng ta đang còn thiếu một thư ký, đã lâu không tìm được người phù hợp, chị thấy em nhất định là phù hợp nhất rồi, vị trí này vừa hay có thể để em soạn thảo tài liệu đúng chuyên ngành của em học, khi gặp đối tác, em cũng sẽ có thể trao đổi với họ về những việc xoay quanh những chủ đề mà em biết, còn lại chỉ là mấy công việc lặt vặt, nhưng lương bỗng nhất định không tồi, em thấy có được không "
" Được ạ! Em sẽ cố gắng hoàn thành tốt "
Ghi chép lại hồ sơ xong, trưởng phòng Hà mĩm cười nhìn Tử Kỳ
" Tập hồ sơ này của em chị đã lưu lại, một lát nữa sẽ đem đến cho giám đốc duyệt, còn bản giấy này em cứ cầm về đi, 2 ngày nữa nếu nhận được email thông báo trúng tuyển từ công ty, thì có thể lập tức đi làm "
Lâm Yến Thư vui vẻ đứng lên mĩm cười nhìn trưởng phòng nhân sự, không quên cảm ơn
" Vâng ạ, cảm ơn chị "
Ra ngoài cô không khỏi vui vẻ, bước đi trên đường tung tăng như chú chim sơn ca bay lượn trên bầu trời.
Cô nghĩ Hùng Phúc nhất định sẽ là bước ngoặc đầu tiên thuận lợi giúp cô được vào làm ở LLC, đó là ước mơ của cô
Yến Thư muốn kím thật nhiều tiền, để trang trãi cuộc sống, lại còn để có thể gửi tiền về cho người thân duy nhất của cô là Trương Huệ
Dù Trương Huệ đối xử với cô rất tệ, nhưng Yến Thư vẫn coi Trương Huệ như người mẹ còn lại của mình, vẫn luôn muốn được báo hiếu với bà
Hơn hết là Yến Thư tin rằng nếu lúc còn sống mắc nợ người khác thì sau khi chết đi, nhất định sẽ bị xiềng xích trói lại, không thể siêu thoát
Mong muốn lớn nhất của cô chính là cố gắng đi làm trả hết món nợ khi xưa, giúp ba mẹ cô ở trên thiêng đàng có thể được thanh thản, có thể tự do, hạnh phúc hơn cô ở một thế giới khác, ngàn vạn lần không muốn ba mẹ bị trói buộc đau khổ!
Nghe cô trả lời xong, anh nhướng mày gật đầu, không nhìn ra được anh có đang đồng ý với lời của cô hay không, sau đó anh không nói gì nữa, thư ký của anh bảo cô ra ngoài chờ kết quả phân công thực tập
Cô vẫn kiên trì giữ trạng thái tự tin, khoé miệng luôn cong lên nở nụ cười xinh đẹp,lễ phép cuối đầu đi ra ngoài
Vừa bước ra khỏi phòng đóng cửa lại cô liền thở phào nhẹ nhõm, trái tim cô từ lúc vừa bước vào thấy anh đã không khỏi căng thẳng, lại thêm câu hỏi cuối cùng anh phỏng vấn cô đã khiến trái tim cô đập nhanh hơn bình thường, thình thịch không yên ổn nhịp nào.
Không lâu sau đã có kết quả,các người trước cô nếu không bị từ chối thì đa số sẽ được nhận vào phòng quản lí kinh doanh để thực tập,đó cũng là mục tiêu của cô
Gương mặt tỏ ra không có gì nhưng thực chất trong lòng cô chẳng yên ổn chút nào,cô rất mong mình sẽ nhận được cơ hội này,được làm công việc mình vất vả mơ ước có được
Chẳng mấy chốc tên của cô được Lucus là thư kí bên ngoài cửa phòng anh đọc tên lên:
" Lâm Tử Kì thực tập ở bộ phận thư kí ! "
" Một lát xuống văn phòng thu xếp tài liệu về nhà mai đến nhận việc"
Lâm Tử Kì "..."
Đợi sau khi cô load xong, cô mới nhanh chống trở lại trạng thái bình thường, tiếp tục tỏ vẻ bình tĩnh điều chỉnh tâm trạng đang vui sướng của mình,trả lời:
" Được ! "
Nghe đến tên cô được thực tập ở phòng thư ký không khỏi khiến các cô gái quyến rũ và không kém phần xinh đẹp đứng bên cạnh cảm thấy ghen tị, vì mục tiêu của họ khi đến đây vẫn luôn là chức vụ thư kí này ! Chắc chắn họ đến không phải vì tiền lương cao hơn các bộ phận khác mà là vì Tô Nhất Phàm người tình trong mộng của họ.
Cô thì hoàn toàn ngược lại, cô không giấu nổi sự vui sướng không phải vì được ở gần Tô Nhất Phàm mà vì đây hoàn toàn là kết quả ngoài sức mong đợi của cô, tuy thực tập thì không có lương, nhưng cô biết chỉ cần mình làm tốt công việc này đến khi được làm việc chính thức chắc chắn sẽ nhận được tiền lương hậu hĩnh,đến lúc đó có thể về nhà trả nợ giúp mẹ , nghĩ đến đây cô đã không giấu nổi sự hạnh phúc trên gương mặt xinh đẹp của mình
Vừa đi vừa nghĩ, nụ cười hạnh phúc trên mặt tràn ngập sự xinh đẹp khiến ai đi qua cô đều muốn quay đầu nhìn thêm lần nữa
Từ trên cao nhìn xuống ,anh chống tay lên lang cang công ty được làm bằng kính, ánh mắt lơ đãng vô tình nhìn trúng gương mặt xinh đẹp cùng nụ cười rạng rỡ của cô, vô thức nhếch môi nói thầm với mình mà cũng như là muốn hỏi cô
" Chuyện gì mà có thể vui vẻ đến như vậy ?"
Anh mắt đang nhìn về phía cô bước đi thì Lucus thư kí của anh đã bước đến sau lưng:
" Chủ tịch đối tác kia...Chủ Tịch? "
Chuyện hiếm thấy nhưng có thật Chủ tịch của anh đang thất thần? trạng thái như vậy cũng xảy ra được trên người của boss anh sao ? Hiếu kì anh nhìn theo ánh mắt của Tô Nhất Phàm nhưng không phát hiện được gì, chưa kịp tìm kím kỹ một giọng nói trầm thấp vang lên:
" Đối tác như thế nào ?"
Lucus giật mình ngay lập tức hoàn hồn vội trở về dáng vẻ tập trung nghiêm túc báo cáo công việc với anh
———————————————————————
Cô sau khi trở về nhà không giấu nổi sự háo hức liền đem tài liệu mới lấy từ công ty về ra đọc, nghiêm túc chăm chỉ làm việc
Đang làm thì điện thoại cô để trên bàn đột nhiên reo lên phá tan bầu không gian yên tĩnh,cô vội chạy lại nhấc máy là bạn thân của cô Phương Nhã Y
Lâm Tử Kì : " alo..Y Y có chuyện gì sao "
Giọng nói đáng yêu tràn ngập sự vui vẻ ,không khó nghe ra tâm trạng của cô đang rất tốt
Phương Nhã Y : " Nè thật hiếm thấy nhaa hôm nay trúng số à , sao nghe qua lại thấy yêu đời như vậy haha"
Lâm Tử Kỳ chỉ cười nhẹ : " Mình không có chỉ là đang làm việc thôi, vậy còn cậu tìm mình có chuyện gì "
Phương Nhã Y : " Không đùa với cậu nữa, chỉ là người bạn thân yêu có thể lại cho mình tá túc nhà cậu mấy ngày được không "
Lâm Tử Kì : " Cậu lại giận ba mẹ rồi à, sao thế ?"
Phương Nhã Y :" Còn phải nói sao, tối qua đi về muộn họ đập nát cây đàn của mình rồi "
Phương Nhã Y là con gái của nhà họ Phương có hoàn cảnh rất khá giả,ba mẹ mong muốn cô có thể tiếp quản công việc kinh doanh nhưng cô lại có đam mê ca hát, tính cách hướng ngoại rất không có quy củ . Đặc biệt lại rất yêu mến cô bạn Tử Kỳ của mình.
Lâm Tử Kỳ tinh nghịch nói : " Vậy được mấy hôm nay mình cũng rất bận,cậu đến đi coi như cũng có người trông nhà giúp mình "
Phương Nhã Y:" cậu dám coi mình là người trông nhà? có phải mấy hôm không gặp cậu ăn gan hùm rồi không,cậu chết chắc rồi !"
Chọc được Phương Nhã Y tức giận ,Tử Kỳ đắc ý lại cười vui vẻ nói
" Haha được được mình sai rồi ,cậu tha thứ cho mình có được không "
Lâm Tử Kỳ :" Mình sẽ dọn dẹp, trang trí nhà cửa thật đẹp đón cậu đến ở .Thế nào ? "
Phương Nhã Y không kém phần vui vẻ trả lời
" Xem như cậu còn biết sợ, lần này tạm tha cho cậu "
" Được nhưng cậu cũng phải nhanh chống làm lành với ba mẹ cậu đi đó,mình đợi cậu qua "
Phương Nhã Y:" Không thành vấn đề , mình biết chỉ có cậu là yêu mình nhất moahh , vậy cậu làm việc tiếp đi mình đi soạn đồ đã "
Lâm Tử Kỳ :" Được,mình chờ cậu "
Tắt máy cô vẫn cảm thấy rất vui vẻ hôm nay quả thực là một ngày tốt lành đối với cô ,nếu có một điều ước cô mong ngày nào cũng bình yên trôi qua thuận lợi như hôm nay thì tốt biết mấy!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play