- P2 Countryhuman AllVietnam / , Giam Cầm - Tôi Đánh Lừa Thị Giác Của Họ
Chapter 1
Vietnam
// ngồi xuống ghế //...// im lặng nhìn ba người //
Vietnam
Có lẽ...ba tụi em biết hết rồi nhỉ ? // cười nhạt :/
America
Nhưng tại sao !?...// kích động //...tại sao anh lại không nói cho tụi em biết chứ ?...tụi em không đủ để anh tin tưởng để nói ra sao ?...// hạ giọng từ từ //
Vietnam
...tại...anh không muốn ba đứa phải lo lắng //rủ mi xuống //
USSR
Chỉ vì lý do đó ? // nhìn em //
Vietnam
Ừm...// khẽ gật đầu //
Nazi
Vậy anh sẽ ko còn ở đây nữa sao !?
Vietnam
Ko hẳn....nhưng anh thấy có khả năng rất cao anh sẽ ko thể gặp lại tụi em một lần nào nữa...// cười nhạt //
America
Đáng cười lắm sao !...// kích động //...ăn sắp rời đi rồi....anh chuẩn bị rời xa tụi em rồi mà sao anh vẫn còn cười..!..// hét lên //
USSR
// cuối gầm mặt - im lặng //
Vietnam
....// đứng dậy - ôm ba người vào lòng //
Vietnam
Ngoan nào..., ngoan // nhẹ nhàng xoa đầu ba người //
Vietnam
Hửm...// hơi ngạc nhiên vì lần đầu tiên Nazi gọi cả họ và tên //
Nazi
T....Tôi thích anh ! // đỏ mặt - hét lớn //
Vietnam
// sững - nhìn Nazi //
Nazi
T...thực sự rất ...t..thích,..// bấu mạnh vào vai em //
America
Này....!// đẩy Nazi ra khỏi người em //
America
Anh ấy là của ta ! // ôm chặt Việt Nam //
Nazi
Ngươi....// tức giận - siết tay //
USSR
// mặt tối sầm - nhìn hai người //
Nazi
// tiến tới định đấm vào mặt America //
Nazi
// khựng - nhìn em //
Vietnam
// đánh ngất hai người //
Vietnam
USSR à....// nhìn gã //
Vietnam
Suỵt...// giơ tay lên miệng - tỏ ý giữ im lặng //
USSR
// quay mặt đi chỗ khác né tránh ánh mắt của em //
Zury
Hm....tôi chap của tôi đã bị từ chối nên tôi đã phải làm lại nhưng bất thành
Zury
Tôi đành phải xoá truyện chat đó đi và làm lại
Zury
Nên khá tốn thời gian
Chapter 2
Zury
Tình hình thì tôi cũng đã đc thả xích sau những ngày phải vật lộn với ống kiêm tim và mấy lít nước
Zury
Và tôi cũng đã có một ý tưởng mới cho chap này sau khi nghe mấy câu chuyện ngớ ngẩn của mấy cô chú đang tám chuyện với nhau
Vietnam
Bế Nazi giúp anh nhé // bế Ame - nhìn Ussr cười //
USSR
// miễn cưỡng gật đầu làm theo //
Hai người cứ thế mà bế theo hai cục tạ đến phòng em mà chẳng nói lời nào thậm chí chẳng buồn nhìn dối phương dù chỉ một cái liếc
Bước vào phòng em , em và gã cùng đặt hai người xuống giường
Vietnam
Tsk...// đau nhói - nhăn mày //
Em đột nhiên ngã khuỵ xuống làm gã vô cùng hoang mang vì ko biết em đang bị gì
Gã định bước đến chỗ em mà hỏi han nhưng gã đã khựng lại...
Gã thấy được chân trái của em...đang dần biến mất
Gã đứng im nhìn em đang chật vật với cơ thể đang bắt đầu bị huỷ hoại dần kia
Gã nhìn em nhưng chẳng biết phải làm gì tiếp theo , tim gã đau lắm...khi thấy người mà mình thương đang chống chọi lại cơn đau đớn mà mình chỉ biết đứng nhìn
Gã có hận chính mình không ?...tật nhiên là có rồi..., bây giờ gã chỉ muốn chạy thật nhanh tới chỗ em mà ồm chầm lấy cái thân đang đau đớn kia mà thôi...
Này....USSR...em ko sao chứ ?
USSR
// bừng tỉnh - nhìn em //
Vietnam
Em làm sao mà cứ đứng một chỗ như người mất hồn thế ? // lo lắng //
USSR
Ko sao...// lí nhí //
Vietnam
Ừm...// cười mỉm //
Vietnam
À! Nói mới nhớ...anh có quà cho mấy đứa đây...// đi khó khắn tới ngăn kéo - lúc lọi thứ gì đó //
Vietnam
Thấy rồi ! // lôi ra ba chiếc hộp nhỏ //
Vietnam
// khó khắn đi lại giường - đặt ba chiếc hộp xuống //
Gã khá tò mò vì em định tặng quà gì cho bọn gã đây...
Từng chiếc hộp được thiếc kế khá đơn giản nhưng cũng rất tinh xảo
Ba chiếc hộp được khắc tên mỗi người...
Em lấy một cái hộp có khắc tên gã lên và đưa cho gã và bảo rằng
Vietnam
Em mở thử đi // mỉm //
Khi mở chiếc hộp ra gã thấy được một sợi dây chuyền / thiết kế ở tình tiết p1 chap cuối /
Vietnam
Anh làm hơi xấu nên mong em thống cảm..// cười ngượng //
USSR
Đ...đẹp lắm // lẩm bẩm //
Vietnam
Hửm ?...nó sao cơ ? // dù đã nghe đc nhưng vẫn hỏi lại //
USSR
K...không có gì...// ngượng //
Chapter 3
Vietnam
Dù thời gian cấp bách..nhưng anh vẫn còn cái miệng này mà nói chuyện với em mà // cười cười //
USSR
Đừng nói nữa // cúi gầm mặt //
Vietnam
Hửm ? // nhìn Ussr khó hiểu //
USSR
...// quay mặt đi chỗ khác //
Vietnam
Sao thế ? // nhìn gã - cười híp mắt//
USSR
Tsk-...// tặc lưỡi - nhắn mặt //
Vietnam
! // nhận ra mình nói quá lố //
Vietnam
Thôi đc rồi anh xin lỗi // cười nhạt //
Vietnam
Haizz...// xoa đầu Nazi //
Em thở dài một hơi để tâm trạng có thể tốt lên một chút...những nó ko có tác dụng
Ngược lại làn em cảm thấy mệt mỏi hơn
Em nhìn Ussr vẫn còn đang khó chịu với những lời em nói ra
Em hiểu đc cảm giác của gã bây giờ...bức xúc , khó chịu , buồn bã và cả tuyệt vọng..
Dù em rất muốn ở lại lắm , nhưng Lịch Sử và tương lai nó lại ko cho phép em làm như vậy
Nhưng...nếu nó cho em một cơ hội để lời nói chuyện cuối cùng với người em thương nhất..
Từ lâu em đã rất muốn nói ra..nhưng cái lúc mà đc gọi là hạnh phúc nó vừa đc kéo đến thì tuyệt vọng nó đã xuất hiện rồi
Nhưng nếu bây giờ em nói ra thì sao ? Có nên ko ? Em...đang sợ hãi ư ?
Sợ hãi với cái đc gọi là hạnh phúc ? Hay là mở đầu của tình thương mà em đã mất đi mấy lâu nay..
Em ko chần cừ mà nói với gã những lời nói cuối cùng
Vietnam
U..USSR ! // quay qua nhìn gã //
USSR
// giật mình - nhìn em //
Vietnam
Lại...đây // vỗ nhẹ lên đùi mình //
Vietnam
Nằm lên...đùi...anh...đi..// ngượng - giọng nhỏ dần //
USSR
// sững - mặt đỏ ửng //..!
Zury
Xin lỗi mọi người vì tôi ra chap muộn..!
Zury
Thật ra chap này tôi đã đăng lên từ 5-6 ngày trc nhưng cái đt quèn của tôi lại bảo tôi thêm một lần nữa nên nó đã đc vác lên bệnh viện
Zury
Khoảng ngày mai chắc đt của tôi lại bị vác đi một lần nữa 💦 nên khoảng 1-2 tuần tôi sẽ comback lại
Zury
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của tôi
Zury
Hẹn gặp lại ở chap sau !
Download MangaToon APP on App Store and Google Play