[MiSan] Dáng Hình Thanh Âm
breeze
tám giờ sáng, hơi muộn hơn thường ngày, cũng lười tỉnh giấc hơn thường ngày rất nhiều. cuộn mình trong hai lớp chăn bông như kén bướm vẫn thấy lạnh, nhiệt độ cơ thể lại nóng hầm hập, như thể có một ngọn lửa đang âm thầm cháy dưới lớp da. hàng mi dày vốn luôn là thứ lấy làm tự hào giờ trở nên nặng trĩu, chỉ riêng việc mở mắt thôi cũng tốn không ít sức lực. mỗi khớp xương, mỗi thớ cơ đều rệu rã đến khó tả, như thể tối qua vừa bị ai đó lôi đi đánh một trận nhừ tử rồi ném trở lại giường. nắng đã không còn nhạt, tất cả yên ắng, thanh âm bên ngoài khẽ khàng lọt vào gian phòng, làn hơi thở nhẹ tênh, chậm rãi phả vào không khí.
ít giờ nữa touman có một buổi họp, thân là phó phiên đội, haruchiyo phải nên đến. nhưng đem bộ dạng này tới đó, không bị thương hại thì cũng là chế nhạo, kể cả tổng trưởng. mikey ghét kẻ yếu đuối, mà xui xẻo thay haruchiyo lại là một trong những kẻ đó. dù sao thì touman thiếu một người cũng chẳng ảnh hưởng gì, huống hồ, một phó phiên đội như em cũng chỉ là bù nhìn. sẽ chẳng ai chào đón em đâu, và cũng chẳng người nào thèm quan tâm đến sự vắng mặt của em cả.
vậy nên haruchiyo ở nhà, hiếm khi em bỏ lỡ cơ hội để gặp cậu như vậy. em tìm điện thoại, kéo đến dãy số mình thuộc lòng (dù rất ít khi gọi đến), em muốn gọi cho mikey.
qua hai phút, nhỡ mấy cuộc rồi mà cậu không nghe máy, điều này khiến em có chút nản lòng. khi cứ tưởng cuộc gọi cuối cùng này sẽ lại kết thúc vô vọng như những lần trước thì giao diện thông báo đã kết nối, đầu dây bên kia nhanh chóng vang lên giọng nói lười biếng của một thiếu niên.
manjirou
nghe, có chuyện gì vậy?
haruchiyo hơi run lên, bất giác xúc động, có lẽ đang bệnh nên em yếu lòng hơn nhiều. haruchiyo rất ít khi gọi điện thẳng cho cậu như vậy, dù thường xuyên gặp nhau nhưng số lần nói chuyện chỉ đếm trên đầu ngón tay. giọng mikey rất ấm, giờ phút này cách một màn hình điện thoại thực sự mang lại cho em quá nhiều mê luyến, dẫu cho trong giọng điệu người này có mang theo khó chịu đi chăng nữa, haruchiyo vẫn tham lam muốn nghe thanh âm này quẩn quanh ở bên tai mình.
haruchiyo
mikey, buổi họp hôm nay tao không đến có được không?
có lẽ cậu đang bận, chỗ cậu rất ồn, chắc vì thế mà lời nói của cậu không có mấy kiên nhẫn. haruchiyo ý thức được mình vẫn luôn làm phiền cậu.
haruchiyo
hơi mệt, có lẽ bệnh rồi
manjirou
ừm, vậy thì không cần phải đến, đừng để lây bệnh cho senju
mikey qua loa đáp, câu sau làm haruchiyo thấy như có cái gì ứ nghẹn ở cố họng, em nén đi cảm giác khó chịu, tỏ ra bình thường.
haruchiyo
là senju lây bệnh cho tao mà
manjirou
cái gì, nó bệnh từ khi nào, sao nãy giờ không chịu nói sớm hả?
rõ ràng trong giọng điệu của người kia đã trở nên gấp gáp, khác hoàn toàn với lúc biết người đang bệnh là em, lòng haruchiyo thêm thắt lại một chút.
haruchiyo
con bé cảm sốt thông thường thôi, sao phải làm phiền đến mày chứ, với lại, ban đầu mục đích gọi cho mày chỉ là xin vắng họp
manjirou
mày cũng biết nó quan trọng với tao như nào mà, về sau mọi chuyện của nó cứ ưu tiên nói với tao trước đi, còn touman thiếu mày cũng không phế được đâu
em biết chứ, người như em, ai mà cần. rồi sau đó là sự im lặng vô tận, em do dự định ngắt kết nối nhưng không nỡ, ai ngờ đầu dây bên kia lại tiếp tục vang lên tiếng nói chuyện.
manjirou
khoan đã, nó bây giờ sao rồi?
haruchiyo nghe tiếng sột soạt của áo quần, rồi tiếng khởi động xe, chắc mikey đang muốn đi đâu đó, hoặc chuẩn bị đến thăm senju cũng nên.
manjirou
nó là em gái mày đấy, mày làm anh trai cái kiểu gì vậy?
haruchiyo
tối qua chăm nó xong mệt quá nên ngủ tới tận giờ, tao thật sự không biết đó mikey
manjirou
vô dụng, có mỗi việc chăm sóc em gái mình cũng không xong
tiếng xé gió vù vù và tiếng gồ ra không sao lấn át đi sự đay nghiến trong từng câu chữ, mỗi một lời cậu thốt ra đều như cứa vào da thịt, đau xót không nói thành lời. đúng vậy, haruchiyo không xứng đáng để ai phải thương cảm, đối với em gái ruột của mình mà còn vô trách nhiệm vậy mà. đầu em đau hơn búa bổ, như phủ một màn sương đặc quánh, muốn khóc thật…
haruchiyo chết lặng đáp. lần này là mất kết nối thực sự, mikey là người ngắt máy trước. căn phòng lại trở nên yên tĩnh, ánh nắng gần như trong suốt lọt qua khe cửa, tẻ nhạt như chính chủ nhân của nó. haruchiyo mệt mỏi buông thõng tay mình, để mặc chiếc điện thoại vẫn còn phát sáng đang hiển thị cuộc trò chuyện ngắn ngủi giữa em và người đó. đôi môi khô rát, chếnh choáng tựa như say. nước mắt chua xót bất giác chảy tràn sang đôi gò má đỏ ẩm, từng giọt từng giọt ấm nóng, lăn đến đâu đều cảm nhận được.
khóc cái gì chứ, khóc cho ai xem?
còn chưa đủ thảm hại hay sao?
haruchiyo không thấy vui vì mikey trước giờ thờ ơ nay lại trở nên lo lắng vì một người như vậy, bởi người khiến cậu để tâm như vậy có phải là em đâu? senju xinh đẹp, hoạt bát, lại đáng yêu, được mọi người quý mến cũng chẳng phải điều khó hiểu. từ bé nó đã luôn được anh trai nuông chiều, nhưng senju vẫn rất hiểu chuyện, người bảo vệ haruchiyo những lúc bị anh trai đánh mắng luôn là nó.
sẽ có lúc haruchiyo ghen tị với em gái mình, vô cùng.
con bé chỉ kém em một tuổi, thế nhưng mọi tình thương trong nhà và cảm tình của mọi người đều dành hết cho nó. vì sao nhỉ, chỉ vì senju là con gái sao? dù thân thể dị dạng, nhưng haruchiyo cũng muốn được yêu thương mà.
tủi thân trong chính ngôi nhà của mình, và bất lực bởi chính trái tim không nghe lời của mình, yêu phải một người không nên yêu. bóng dáng thiếu niên tồn tại trong trái tim mục rỗng của akashi haruchiyo như một vật báu. trước cả khi gia nhập touman, sano manjirou đã trở thành vị vua mà em luôn luôn tôn thờ.
bằng tất cả sự tôn trọng, mikey là tín ngưỡng. bằng tất cả lòng chân thành, mikey là người thương.
haruchiyo biết rõ mikey vẫn luôn hướng về senju, và haruchiyo cũng biết mikey không hề thích mình. vậy mà từng ấy thời gian vẫn cố chấp nắm chặt không buông, trở thành kẻ phiền phức khiến người ta chán ghét nhất. trong mắt cậu, tấm chân tình của haruchiyo thật rẻ mạt, hèn mọn biết bao.
rêveries
không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên làm gián đoạn cơn mê man của haruchiyo, chắc là mikey đã đến. dù đắp khăn ấm lên trán nhưng nhiệt độ vẫn không khá hơn ban nãy là bao, em mệt mỏi ngồi dậy, mí mắt nặng trĩu và cơ thể tê nhức như đang cố gắng báo động tình trạng kiệt quệ của bản thân. tay chân không nghe lời em, bất lực ngã oạch xuống giường, nhưng tiếng gõ cửa thôi thúc ngoài cửa không có phép em trì hoãn thêm nữa.
khẽ liếc qua đồng hồ, đã gần chín giờ rồi. chỉ trong vòng chưa tới nửa tiếng mà mikey đã đến. haruchiyo tự giễu bản thân, có lẽ chỉ có con bé mới làm cho vua của mình sốt sắng đến như thế.
lại một nữa thả đôi chân nhỏ nhắn xuống giường, em không hi vọng cú ngã vừa rồi lặp lại. làn da tiếp xúc với nền nhà lạnh lẽo khiến gương mặt nhợt nhạt lộ rõ vẻ khó chịu, nhưng haruchiyo cứng đầu không chịu đi tất, chỉ xỏ chiếc dép bông có họa tiết con cá màu xanh vào rồi loạng choạng bước đi. điều duy nhất haruchiyo biết bây giờ là mikey đang đứng đợi ngoài cửa, dù cho cái người làm cậu lo lắng và vứt bỏ mọi thứ để đến đây vào giờ này vốn không phải là mình.
trước khi xoay nắm cửa, em cố tỏ ra là mình ổn, ít nhất là không vác bộ dạng khó coi này đi gặp mikey.
manjirou
mẹ, mày làm cái gì mà lâu khiếp vậy?
haruchiyo
xin lỗi, nhưng tao cũng đang bệnh mà, đâu phải chỉ mỗi con bé
manjirou
nhìn mày không giống người bệnh chút nào, bớt làm màu đi
mikey không trả lời, trực tiếp lướt qua em. vừa thấy mặt đã lạnh nhạt chất vấn, em cũng lười than vãn rằng mình đã vất vả nhưng thế nào, vì có nói gì cũng chỉ như là lời biện hộ cho sự vô dụng yếu kém của mình thôi.
manjirou
bị ngu à, có bệnh tại sao không nói?
đây là lời mikey trách senju, haruchiyo cũng không muốn nghe lén cuộc trò chuyện của bọn họ, nhưng âm giọng dịu dàng đó khiến em phải khựng lại vài giây. còn gì đau đớn khi phải đứng nhìn người mình thương đối xử với cô gái khác bằng cái cách mình luôn mơ ước.
senju tung chăn, vươn vai, duỗi chân, ngáp một cái thật dài, sau khi làm xong thủ tục chào buổi sáng, con bé mới trả lời câu hỏi của cậu. mikey chứng kiến một loạt hành động đó cũng không chán ghét, trái lại khoé môi lại cong lên, trông rất cưng chiều.
senju
em đã khỏi rồi mà, nhờ haru cả đấy, anh ấy chăm sóc cho em suốt một đêm. mà mikey đến đây làm gì vậy?
senju
vì em? haha, em thì có vấn đề gì đâu chứ
senju khó hiểu nhìn cậu, đúng là hôm qua nó bệnh, nhưng với sự chăm sóc tận tình của người anh trai thứ, sáng nay nó đã khỏi hoàn toàn rồi, cần gì phải lo lắng nữa chứ. tại hôm qua nghịch nước hơi lâu, nửa đêm thân nhiệt lên cao một chút, haruchiyo đã ở cạnh nó cả đêm để liên tục thay khăn ấm và trông nó ngủ. giờ nó ổn rồi, khoẻ như chưa có chuyện gì, nhưng lại chẳng thấy anh trai ở đâu.
senju
haru của em đâu rồi? em muốn cùng mikey và anh ấy ăn sáng
manjirou
không thể, tao bận việc
con bé hơi thất vọng, vốn dĩ muốn mời cậu ở lại ăn sáng cùng mình và haruchiyo, dù sao ba người vẫn vui hơn hai người.
senju
ò, không sao, anh mikey nếu bận thì cứ đi đi, hôm sau nhớ đến nha!
trông thấy sự thất vọng hiện trên khuôn mặt xinh đẹp, mikey có chút mủi lòng, họp bang thôi mà, cũng có thể dời sang ngày khác.
manjirou
đừng xụ mặt ra, xấu chết, tao ở lại là được chứ gì?
senju
yaaaa!! phải như vậy, để em xuống nói với haru
vừa nói, nó vừa hớn hở từ trên giường phóng xuống mặt đất, mikey dõi theo bóng lưng nhỏ nhắn và hỏi nó với điệu bộ không tin tưởng cho lắm.
manjirou
có chắc là khỏi bệnh chưa đấy?
senju
đã nói là khỏe rồi mà, hỏi mãi vậy, đấm nhau không?
cậu bật cười, không còn hoài nghi gì nữa rồi. trước khi họ ra khỏi phòng, haruchiyo cũng đã nhanh chóng rời đi để không bị phát hiện. senju tìm ở phòng ngủ, phòng khách, cả phòng tắm, đều không thấy người, vậy khả năng cao là dưới bếp. quả nhiên, anh trai nó ở đây, haruchiyo đang làm bữa sáng cho senju và mikey.
ngoại hình haruchiyo giống hệt em gái mình, (nói đúng hơn là con bé giống hệt em, bởi vì em là anh trai, em được sinh ra trước nó mà). mái tóc hồng nhạt, hàng mi dày cùng nụ cười rạng rỡ như đoá anh đào, dáng người nhỏ nhắn, lại trắng trẻo và đáng yêu, mọi thứ đều khiến người ta điêu đứng. tuy nhiên tính cách hai người thì trái ngược nhau: senju nhanh nhẹn hoạt bát bao nhiêu, haruchiyo lại điềm đạm trầm tính từng ấy.
người hướng nội và người hướng ngoại buộc phải ở chung một nhà, còn takeomi là người hướng về sa đoạ, tha hoá.
con bé là đứa trẻ hiếu động không biết mệt, nhào đến ôm chặt lấy em từ phía sau lắc lư lắc lư. nó nghịch hai cái dây đeo tạp dề của em, còn cố tình siết lại khiến vòng eo nhỏ nhắn lộ rõ, sau đó còn biến kiểu tóc đuôi ngựa của em thành kiếu tóc hai bím.
haruchiyo
cút, phiền chết được
haruchiyo
bệnh một lần nữa tao để cho chết luôn
sở dĩ em nói thế là vì không muốn con bé cứ tiếp tục bám lấy mình như vậy, lỡ bị lây bệnh thêm một lần nữa thì khổ. lần này khác lần trước, em cũng đang bệnh, lấy ai chăm sóc nó đây?
senju
xời, mắng vậy chứ tới lúc em bệnh lại có ai đó bắt uống thuốc ăn cháo cho mà xem, dám nói không có đi?
haruchiyo
ai chứ không phải tao
senju
haha, em biết haru thương em nhất mà, em cũng thương haru lắm lắm luôn, thương nhất trên đời!
ở nơi mà con bé không thấy, khoé môi haruchiyo kéo một nụ cười hiếm hoi. với cương vị là một người anh trai, haruchiyo không muốn thương em gái theo cách của takeomi. nói ghét bỏ cũng không đúng, nhưng lại chẳng mấy khi ngọt ngào, hay có thể do bản tính lầm lì khó gần nên mới như vậy. thay vì nói, em hành động nhiều hơn, âm thầm làm cho con bé những điều mà có lẽ nó mãi mãi không bao giờ biết được.
senju
haru nhớ làm thêm một phần cho anh mikey với nha, em mới năn nỉ anh ấy ở lại ăn sáng với chúng ta đó
haruchiyo
huh? mikey không đi họp bang sao, sắp trễ giờ rồi
senju
em không biết, ban đầu anh ấy nói có việc, nhưng sau đó lại đồng ý
haruchiyo không nói gì, coi như ngầm hiểu. nếu biết thế ngay từ đầu em cứ thẳng thắn bảo senju bệnh là xong, chẳng cần phải xin vắng mặt làm gì, dù sao cuối cùng buổi họp cũng sẽ vì con bé mà bị huỷ bỏ.
với người họ yêu, một vết xước nhỏ cũng đủ khiến họ xót đến tận gan ruột. còn với người họ không yêu, dù đi trên thảm gai, lòng bàn chân tứa máu nhầy nhụa, khổ sở nhấc từng bước để đến bên cạnh họ, họ một chút cũng chẳng thèm đếm xỉa.
senju chăm chú quan sát đôi bàn tay thon dài xinh đẹp của haruchiyo, lại vô cùng ngưỡng mộ tài nghệ nấu ăn tuyệt đỉnh của anh trai mình. nhưng chỉ vài giây sau, con bé đã cảm thấy có gì đó bất thường. nó vốn đã khỏi bệnh, nhưng kỳ lạ thay vẫn thấy nóng. không phải cái nóng từ bên trong cơ thể, mà nó cảm giác như mình đang ôm một viên than đỏ rực vừa lấy ra từ lò.
haruchiyo
làm gì? bỏ cái tay ra
senju
hình như haru bệnh rồi, nóng hổi luôn nè, không lẽ bệnh của em nó chạy sang người haru hả!?
haruchiyo
vớ vẩn, rửa tay chuẩn bị ăn sáng
senju
haru đừng làm nữa, em sẽ nấu cháo, sẽ muốn thuốc, sẽ chăm lại haru. cục cưng yên tâm trở về phòng nghỉ ngơi đi, em lấy khăn ấm đến cho cục cưng ngay!
haruchiyo hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời nhăng cuội của con bé, để nó chăm chi bằng em cắn lưỡi chết luôn cho rồi.
từ phòng khách nhà akashi có thể thấy được một góc nhỏ của phòng bếp, vừa vặn đủ cho hai dáng hình. mikey ngồi trên sofa, môi bất giác khẽ kéo lên một đừng cong nhạt hiếm thấy khi trông thấy anh em vui vẻ như thế.
chỉ là, thật khó để biết, người khiến cậu cười là ai. một senju có đôi môi xinh xắn, hay một haruchiyo có đôi mắt đượm buồn?
liberosis
hôm sau haruchiyo mới ổn hơn một chút, đêm qua thân nhiệt em lên đến tận ba mươi tám độ rưỡi, cơn sốt nóng như lửa đốt khiến em mệt lã người, chỉ có thể nằm yên bất động trên giường như một cái xác. lúc mê man, em hay nhíu mày vì khó chịu, làn hơi nhẹ tênh, và vô thức phát ra âm thanh rầm rì như mèo kêu. senju phải liên tục thay khăn ấm và lau người cho em, cứ cách nửa giờ lại thấm một chút nước vào đôi môi khô khốc.
haruchiyo
anh takeomi đã về chưa senju?
senju
chưa ạ, cũng nhanh quá ha, mới đó mà đã ba tháng anh ấy chưa về, chắc sắp quên cái nhà này luôn rồi
takeomi lúc nào cũng bận rộn (nhưng không phải cho công việc), hắn có hàng tá những mối bận tâm khác ngoài hai đứa em đang chờ đợi ở nhà.
haruchiyo lớn lên trong sự ghẻ lạnh từ gia đình, ngay từ khi còn là một đứa trẻ, em đã không trông mong gì vào tình thương của người anh trai ấy, em nhận thức rõ sự khác nhau về cách mà hắn đối xử với mình và senju. sau này lớn lên hiểu chuyện, em ngộ ra một điều rằng bản thân chính là thứ thừa thải nhất trong nhà.
họ chỉ nhìn vào cái sai của em để trách mắng thay vì thấu hiểu cho những gì mà em phải chịu đựng. khao khát tình yêu thương luôn đi đôi với sự mặc cảm, haruchiyo luôn cố gắng để mọi người có cái nhìn khác về mình, nhưng dường như mọi nỗ lực đều không được công nhận.
senju
cục cưng haru có muốn ăn một chút gì đó không? anh đã chẳng có gì trong bụng từ hôm qua đến giờ
con bé lon ton đi sau lưng haruchiyo, ánh mắt cún con thể hiện rõ sự trông chờ vào câu trả lời. trái với mong muốn của nó, em hiện tại chẳng muốn ăn gì cả.
lại nói, senju phải thừa nhận rằng haruchiyo rất khó nuôi. em mắc chứng biếng ăn, như con nít vậy, đồ ăn đối với em không có sức hút, ăn cũng được mà không ăn cũng được, dường như ăn cũng chỉ để sống.
senju
aisss, đừng vậy chứ, haru gầy lắm luôn đó, anh muốn làm một bộ xương di động hả? còn chưa nói đến việc takeomi trông thấy anh như vậy sẽ mắng em không chăm tốt
haruchiyo không biểu cảm gì, có lẽ từ lâu cảm xúc đã chai sạn. takeomi sẽ không vì em mà mắng con bé đâu, cũng sẽ không quan tâm đến sống chết của em.
haruchiyo
liên quan gì đến mày? đừng lải nhải nữa, trông mày cứ như con vịt đực ấy
senju
được được, không liên quan thì không liên quan
nó tức đến bật cười, song cũng không dám cứng rắn, đành dịu lại, nó không tin mình không dỗ được haruchiyo.
senju
haru phải ăn, cấm cãi, haru chịu ăn rồi em sẽ không lải nhải nữa
sự đối xử bất công của takeomi đã khiến haruchiyo buộc mình phải tự lập ngay từ nhỏ, không dựa dẫm, không ỷ lại, tự đứng lên bằng đôi chân non nớt của chính mình và đứng từ xa nhìn hắn cưng chiều con bé bằng cách mà mình luôn ước ao.
mỗi khi tủi thân, haruchiyo thường trốn sau cái cây to ngoài vườn để khóc. sau này lớn rồi, cũng quen rồi, em mặc nhiên xem đó là chuyện bình thường, vì đâu chỉ mỗi anh trai ghét bỏ em, ai cũng vậy mà.
do tự lập quá sớm, nên cái gì haruchiyo cũng muốn tự tay mình làm, không dám phiền đến ai, nhưng điều này lại vô tình khiến em trở thành một kẻ tự cao, kiêu ngạo trong mắt người khác.
haruchiyo
ăn thì ăn, thức ăn và sữa tươi còn trong tủ lạnh, làm nóng lại là có thể dùng rồi, đừng lo, tao sẽ ăn đủ bữa
và, con bé hiểu rõ người này hơn bất kỳ ai, haruchiyo chỉ đang nói bừa để khiến nó ngậm miệng lại thôi.
senju
haru, anh có thể nào nghĩ cho bản thân mình một chút được không?
haruchiyo
gì hả? thì tao đã nói là sẽ ăn rồi mà, còn chưa vừa lòng mày à con hâm?
senju
điều em cần là haru ăn bởi vì anh thực sự muốn ăn, chứ không phải vì em muốn cho nên anh mới miễn cưỡng như vậy
ừm, haruchiyo chưa một lần sống cho bản thân mình, ngay cả khi tất cả mọi người đều quay lưng lại với em.
từ bỏ bao nhiêu cơ hội để chờ đợi một cái ngoảnh đầu, nỗ lực che giấu nhưng đâu đó vẫn muốn người ta thấu hiểu. cái gì cũng luôn nghĩ cho người ta trước tiên, đặt bản thân mình sau cùng. ép bản thân ăn những món mình ghét cay ghét đắng, chỉ vì người ta thích. một câu nói của người ta cũng có thể khiến mình suy nghĩ (thậm chí khóc) cả đêm. hay một nụ cười của người ta cũng có thể làm mình bồi hồi đỏ mặt cả ngày (dù chẳng phải dành cho mình).
có lẽ vì trước giờ haruchiyo chưa từng được yêu thương, nên khi tìm thấy một người khiến mình rung động lại không muốn hèn nhát bỏ lỡ, cũng không dám manh động tiến tới, chỉ có thể âm thầm quan tâm và lặng lẽ dõi theo.
"người ta" ở đây là mikey.
em mãi không bỏ được thói quen mỗi khi thấy không vui liền im lặng, em không nói, cũng không muốn nói, chẳng có ai thèm lắng nghe một người như em than vãn, nên em cầm tù nỗi buồn ở trong lòng, không cho chúng có cơ hội giải thoát. ngày qua ngày, chúng tích tụ trong đôi mắt, chắc vì thế mà mỗi lần haruchiyo cười, đôi mắt ấy vẫn phảng phất một nỗi buồn vô tận.
haruchiyo
vớ vẩn, làm gì có, tao không ăn ai ép được tao?
senju
haru biết mình nói dối rất tệ không?
haruchiyo
không, nói sự thật mới tệ
nhiều khi haruchiyo cũng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt con bé, cảm giác như nó biết hết tất cả những điều em đang cố che giấu, như bị vạch trần, bị nắm thóp, bị thấu hiểu đến tận cùng trong ngàn lớp. ví dụ như lúc này, em né tránh, dời tầm nhìn đến chỗ khác, tìm một chủ đề mới toanh để thay vào.
haruchiyo
đừng quên mày có hẹn với mikey, nó ghét chờ đợi lâu, chuẩn bị đi đi
senju nén thở dài, nỗi buồn mà haruchiyo chẳng thể tự mình trút bỏ như một kho phế liệu, không phân huỷ, cũng không có ai đến dọn đi. chúng ngày một nhiều, mà dường như em không cảm thấy chật chội, vì em cố nén đi? hay vì kho phế liệu bất tận? còn senju, nó như một con dã tràng bé nhỏ ngày ngày tìm kiếm cái công tắc để giải phóng khối rác đồ sộ kia, nhưng hoàn toàn vô lực.
senju
nhưng em không yên tâm khi để haru ở nhà một mình, anh vẫn chưa có khỏi hẳn đâu
haruchiyo
mày xem tao là con nít à?
senju
chứ gì nữa, cục cưng chiyo
haruchiyo
má, con ranh này, tao là anh mày đó!
thấy em nổi cáu, con bé thè lưỡi chọc quê, lớn từng này rồi mà vẫn bị em gái mình gọi như thế. vốn còn muốn mắng thêm, nhưng nghĩ đến cuộc hẹn của nó và mikey, sắp muộn tới rồi, em đá mông nó ra khỏi phòng mình, cố tình đuổi đi.
senju
yếu nhớt, đá mạnh lên cục cưng
haruchiyo
cần thì để tao lấy katana
trước khi cánh cửa phòng đóng lại, senju đã kịp trông thấy một nụ cười hiếm hoi mà lâu rồi không được ngắm. tâm trạng của con bé lúc này sảng khoái đến lạ, làm cho anh trai nó cười được là một chiến tích đáng tự hào của nó. mười lăm phút sau, senju đứng trước phòng em, không gõ cửa mà chỉ nói vọng vào.
senju
haru! em đi ra ngoài với anh mikey nha, anh ở nhà ngoan nhớ ăn uống đầy đủ đó
khiếp, rồi không biết ai mới là anh trai. haruchiyo nằm sắp, cuộn mình trong chăn, dụi mặt vào gối, lười biếng đáp.
sau khi nhận được câu trả lời, senju vẫn chưa vội đi ngay, dường như con bé còn muốn chờ xem haruchiyo có nói thêm gì nữa không. nó hi vọng anh trai nó nói nhiều hơn một chữ "ừ" nhưng đợi mãi, căn phòng vẫn lặng yên, cuối cùng, nó lặng lẽ rời đi.
mà, chỉ khi xác định được con bé đã thực sự đi, haruchiyo mới dám bộc lộ cảm xúc. em ló đầu ra khỏi chăn, nằm nghiêng, vùi nửa khuôn mặt vào gối, mái tóc hồng phủ một bên. hôm nay là một ngày nắng đẹp, rất thích hợp để hẹn hò. bầu trời trong vắt, xanh đến mức khiến khoé mắt em có chút cay cay.
thỉnh thoảng, senju hay mời mikey đến chơi, vì takeomi không có ở nhà, nên bữa cơm gia đình có đủ mặt ba người là điều quá xa xỉ, nhờ thế mà em mới có cơ hội gặp cậu nhiều hơn. senju cũng thường nhắc về cậu, về những chủ đề trong cuộc trò chuyện của hai người. nó kể cho em nghe về những món quà mà cậu đã tặng, những nơi cả hai đã từng đến. mỗi lúc như thế, như một cực hình, nhưng em vẫn yên lặng lắng nghe, không muốn dập tắt sự hào hứng của nó.
chẳng thể trách senju được, vì nó không hề biết haruchiyo thích mikey. cái vòng đơn phương chết tiệt này, suy cho cùng ai cũng đáng thương thôi.
haruchiyo không có ước mơ, cũng chẳng biết mình đang sống vì cái gì. một ngày của em thật ra đơn giản lắm, chẳng có gì khác so với ngày hôm qua cả. những đêm không ngủ, những ngày chậm trôi.
em dễ yêu, thậm chí có thể phải lòng một ai đó chỉ vì họ nhìn em lâu một chút. chính là mikey, nụ cười của một chiều thu vài năm trước là lý do khiến haruchiyo có thể kiên trì đến hiện tại, tất cả cũng chỉ mong được nhìn thấy cậu cười với mình như vậy một lần nữa, dễ động lòng là nhược điểm đáng thương nhất.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play