Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thanh Xuân Rực Rỡ

Tình đầu

Thành phố C. Buổi trưa luôn là thời gian nghỉ ngơi của dân văn phòng, tiếng người đi đi lại, nói chuyện rôm rả, Cao Ca nằm dài trên bàn, gục đầu xuống cánh tay mà nghỉ ngơi. "Các cô không biết đâu, hôm bữa họp lớp tôi gặp lại tình đầu của mình đấy. Ôi trời ơi suýt nữa tôi đã không nhận ra, râu ria xòm xoàng như ông già, cái bụng bia cao ngất, chẳng hiểu vì sao hồi trước tôi lại thích." "Ha ha, tôi còn gặp lại tình đầu ở bãi rác cơ đấy. Mẹ nó thật chứ thằng chả nhặt rác ở đấy." "Hồi xưa tôi theo đuổi tình đầu mất mấy năm trời thằng chả mới đổ tôi. Bây giờ thành chồng của tôi, suốt ngày cứ khoe mẽ hồi xưa lão thấy tội tôi nên mới quen tôi." "Ha ha cô cứ cắt lương chả đi, chả không dám khoe mẽ nữa đâu." Cao Ca hé mắt nhìn mấy bà cô 30 đang tám nhảm bên kia, trong lòng không biết đã chửi thầm bao nhiêu lần "Mấy bà già lắm mồm này khi nào mới im cho người ta nghỉ ngơi." "Cao Ca, Cao Ca qua đây đi. Tình đầu của em như thế nào thế?" Cao Ca trong thoáng chốc ngẩn người, tình đầu của tôi ư? Đây là hai chữ Cao Ca chưa bao giờ định nghĩa nổi, là cái người mình thích từ cấp 3 hay là cái người mình quen đầu tiên? Từng dòng hồi ức tưởng chừng như đã bị dòng thời gian phủi bụi lên giờ đây lại hiện về, rõ ràng và rực rỡ như mùa hè của nhiều năm về trước. Là con người đó, con người mà Cao Ca đã từng lãng quên giữa dòng đời xô bồ đã cách rất xa mình. "Tình đầu của cô có phải rất hãm không? Giống như mấy thằng cha bọn tôi gặp đây này." "Không. Người ta tốt lắm." Cao Ca bật cười, cô từng nghĩ khi có người hỏi về người đó cô sẽ tuông một tràng thói hư tật xấu của người ta ra nhưng mà hiện tại cô chỉ nói 4 chữ. "Thế à? Tôi còn tưởng lớp trẻ các cô tình trường ghê lắm chứ?" Chị Dương năm nay đã 35 tuổi, là một bà cô ế chỏng chơ, lúc nào cũng đi nói xấu người cũ. "Cô kể bọn tôi nghe xem nào, tốt là tốt như nào?" Chị Minh kéo Cao Ca sang, cao hứng nói. "Cô theo đuổi người ta hay người ta theo đuổi cô? Bây giờ còn quen không?" "Không theo đuổi. Lâu rồi bọn em không gặp nhau." Cao Ca nhớ lại năm đó mình thật sự không có đủ dũng cảm để theo đuổi, quả thật có hơi xấu hổ. Đúng là cái tuổi 17, 18 cái gì cũng dám làm chỉ không đủ dũng khí để theo đuổi một người. "Cô yêu đơn phương à? Tôi còn tưởng là hai người đã có thời gian nồng cháy rồi đấy." "Thế giờ người đó có vợ con gì chưa? Ách, mà mấy đứa còn trẻ cơ mà, bọn trẻ bây giờ kết hôn muộn lắm." "Em không biết." Cao Ca hơi rũ mắt, thông tin người đó mà cô nghe được là qua một vài người bạn cũ, lần gần nhất nghe đến tên người đó đã 5 năm rồi. Bảy năm nói dài không dài nói ngắn không ngắn nhưng rất đủ, đủ cho một người từng là cả khoảng trời của người nào đó như bong bóng xà phòng thoáng chóc rực rỡ rồi lại vỡ tan. "Thế đâu có giống tình đầu, chỉ là cô yêu thầm người ta thôi. Ôi mấy cái tình yêu tuổi học trò ấy mà, thoáng cái là quên." "Người đó là tình đầu của tôi, mà cũng không phải là tình đầu của tôi. Người đó xuất hiện trong mùa hè của tôi, một mùa hè rực rỡ."

Mùa hè

Mùa hè năm 2014. "Này con gái, mẹ với cô Châu đã bàn bạc hết rồi. Con với con Tâm cứ học tự nhiên cho mẹ." Kim Tuyền vừa xới cơm vừa nói. Cao Ca khe khẽ liếc mắt nhìn mẹ mình, không mở miệng nói. Mẹ cô nàng là một người mẹ đơn thân, ba mẹ Cao Ca ly hôn khi Cao Ca học lớp 5. Mấy năm qua mẹ Cao Ca là một người phụ nữ hiện đại, giáo dục con cái luôn không gượng ép. Nhưng mà khoảng thời gian gần đây bà ấy liên tục giám sát Cao Ca. Còn có thể là lý do nào khác ngoài chuyện năm nay Cao Ca lên 12, nghênh đón tiếp theo chắc chắn là kì thi đại học. Bà ấy còn khoa trương hơn khi liên tục tìm kiếm các trường đại học, các trung tâm dạy thêm, tuần nào cũng sẽ lên chùa dâng hoa quả. Kim Tuyền là một người phụ nữ xinh đẹp, điều không may mắn với bà ấy là có một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Mấy năm qua luôn chạy ngược chạy xuôi kiếm tiền, Cao Ca nhẩm miệng cũng tính được một ngày mình gặp mẹ được bao nhiêu thời gian. "Dạ con biết rồi. Mẹ đi làm đi." Cao Ca nhìn mẹ tất bật thu dọn đồ đạc ra ngoài, chỉ có thể cắn răng nói. "Biết là tốt rồi. Mẹ với cô Châu đã đăng kí cho 2 đứa đi học thêm rồi, đừng có mà trốn đấy." "Lịch học mẹ để trên bàn, ăn xong rồi coi đi." Mấy lời cuối đã không còn thấy bóng người, chỉ vọn vẹn nghe được tiếng nói. Trong nhà yên ắng, chỉ còn nghe thấy tiếng côn trùng kêu. Cao Ca ăn xong thì lăn ra ghế phè phởn, một chút ý nghĩ cũng không có để đi xem cái lịch học rách nát kia. Cầm trên tay cái smartphone mà cô nàng phải năn nỉ gãy cả lưỡi mẹ mới mua cho. "Ối giồi ôi, mày nghe mẹ mày nói chưa? Má tao bả nói một tràng, tao nghe mà nhức nhức cái đầu." "Đm, cái lịch học chó chết. Định học cho chết hay gì." "Toán Lý Hóa cái quỷ gì, ngu như bò. Cứ nhốt tao vô chuồng bò có khi còn đỡ hơn đưa tao đi học mấy môn này." Thanh Tâm là bạn nối khố của Cao Ca, trước khi học chung một trường mẫu giáo, cấp 1 gia đình Thanh Tâm cũng chuyển đến khu nhà của Cao Ca. Mẹ Thanh Tâm là một giáo viên cấp 2, vô cùng khắc khe nhưng có khắc khe ra sao cũng không thể trị được con quỷ quái như Thanh Tâm. Cuối cùng liền bắt tay bạn thân Kim Tuyền của mình trị hai đứa con gái trời đánh. "Tao chịu. Tao phải học thôi, mẹ tao trước giờ chiều tao giờ tao nghe theo mẹ một lần vậy." "Có còn cách nào đâu. Ôi chao cái năm 12 này qua cho lẹ đi, chưa bắt đầu mà tao đã muốn chết rồi đây." "Mày coi lịch học chưa? Chiều nay 2 giờ tới lớp thầy Toán đó." "Vãi. Tao còn định đánh một giấc." Cao Ca cúp máy trong trạng thái bực dọc, đứng dậy đi lấy lịch học ra đọc. Thứ 2 4 6 chiều học Toán , sáng thì học Lý, 3 5 7 chiều thì học Hóa sáng thì học Tiếng Anh. Cao Ca cầm tờ giấy bị mình cấu đến rách ra, trong lòng thầm niệm 100 lần " Có còn cho người ta nghỉ hè nữa không đây?" 2 giờ chiều với cái nắng gay gắt của mùa hè, lúc Cao Ca chạy tới trong lớp học đã có nhiều người đến. Khiếp, đông như cái chợ. Đang dáo dáng tìm đồng đội mình thì nghe thấy Thanh Tâm gọi. "Cao Ca, qua đây. Bọn tao có chừa chỗ cho mày nè." Thanh Tâm có dáng người cao lớn, mặt mày thanh tú luôn chơi với bọn con trai, là đầu xỏ của nhiều trò nghịch ngợm. Cao Ca đang dợm bước qua thì bắt gặp ánh mắt của một người con trai bàn trên đang quay qua nhìn mình. Có lẽ vì giọng của Thanh Tâm khá lớn nên gây được sự chú ý hoặc cũng có thể là vì cái tên đặc biệt của mình, Cao Ca tự cho chắc chắn là ý thứ hai. Cao Ca biết người này, đây là học sinh đứng nhất khối 2 năm liền, trâu bò vãi. Hơn nữa còn khá đẹp trai, không phải kiểu đẹp trai như mấy anh trai Hàn Quốc mà chính là kiểu gai góc một tí, nôm na thì chính là đẹp trai mà mặt hơi đểu. Cao Ca bước vào chỗ ngồi thì người đã quay lên. Cô nàng cũng không để ý đến nữa, bắt đầu tung hứng với đồng bọn. "Sao không ngồi bàn cuối, ngồi đây ngộp vãi." Cao Ca hơi cuối đầu, thò tay vào cặp lấy sách vở ra, thuận tiện hỏi. "Ngộp đâu mà ngộp. Đây là chỗ thiên thời địa lợi nhân hòa." Chí Bắc là lớp phó lao động lớp của Cao Ca, là một thằng nhãi lí lắc suốt ngày chỉ game game. "Mày mà cũng đi học à? Tao tưởng giờ này mày phải ở nhà gặm con game của mày." Cao Ca không thích ngồi giữa lắm, trong lớp cô nàng cũng ngồi giữa cảm thấy như 4 phương 8 hướng đều có thể thấy mình, không phải là chỗ ẩn nấp tốt. "Gặm cái cứt. Mẹ tao bả tịch thu hết rồi, tao mà không đi học bả cắt tiền tiêu vặt của tao mất." Chí Bắc có vẻ ngoài khá nhỏ con so với bọn con trai, mặt mũi nhỏ nhắn đáng yêu, da dẻ trắng trẻo trông như một đứa em trai mà mở mồm ra thì văng tục khắp nơi. "Má cái chỗ này tốt quá đi chứ. Trước mặt là nhất khối với hoa khôi, vừa học vừa thưởng thức cái đẹp còn gì bằng." Minh Đạt là lớp phó học tập, cái gì cũng tốt chỉ có một khuyết điểm là lắm mồm, nói đến gà bay chó chạy. "Có mà thưởng thức cái gáy thì có, đẹp cái nồn." Thanh Tâm dựa ra đằng sau ghế, tùy tiện nói. Thế là lại một trận ồn ào xảy ra, một bàn bốn người mà tưởng như chục cái miệng đang nói. Mãi cho đến khi thầy giáo bước vào mới miễn cưỡng im lặng một chút. "Vãi cứt, là giáo chủ." Cao Ca là người phát hiện đầu tiên, oán thán kêu lên một tiếng. Giáo chủ thật ra là thầy dạy Toán tên là Nguyễn Trí Dũng, một ông thầy ngoài 30 tuổi, vẫn chưa vợ con gì sấc, sở dĩ có cái tên Giáo chủ là vì ông thầy này siêu thích mấy phim cổ trang thời xưa nên nhóm Cao Ca liền đặt cho cái tên là Giáo chủ. Hơn hết là Cao Ca ngán nhất ông thầy này, vô cùng ưu ái học sinh dở, là một nhà giáo tâm huyết với nghề, lần nào kêu lên bảng nghe giảng đến khi nào hiểu thì mới thôi. "Đệt, trong lịch học không có tên nếu không thì tao chạy xa 8 mét rồi." Thanh Tâm tức đến phát cười, nhăn nhó nói một câu. "Giáo chủ không ở trong động tu luyện mà lại hành tẩu giang hồ dạy người." Chí Bắc là đứa phải khóc than nhiều nhất, gần như buổi học nào nó cũng được thượng tọa trên bục giảng. "Chí Bắc em đừng tưởng tôi không nghe em nói gì, lo mà học hành đi." Thầy Dũng ném viên phấn xuống, rất chuẩn xác rơi trên bàn Chí Bắc như là đã làm rất nhiều lần. Cao Ca và Thanh Tâm bên cạnh ôm bụng khúc khích cười, cười đến nghiêng ngả. "Tôi nói cả hai em nữa đấy, Cao Ca với Thanh Tâm. Tôi sẽ chú ý ba em." Lúc này 2 con người đang cười lăn ra ghế mới ngừng cười, nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh mở sách vở ra. Thầy Dũng giới thiệu sơ lược về bản thân, cũng tóm tắt kiến thức cơ bản. Chắc vì còn trẻ nên thầy cũng không nhắc quá nhiều đến kì thi đại học để gây áp lực cho học sinh, vô cùng hiểu tâm lí học sinh. Học được nửa giờ Cao Ca đã nằm gục xuống bàn, buổi chiều khiến cho lũ học sinh nằm rạp ra bàn, buồn ngủ díu cả mắt. "Cuối giờ tất cả mang vở lên cho tôi kiểm tra, ai chưa chép bài xong thì không được về." Trong lớp vang lên vài tiếng chửi thầm, soạt soạt lấy vở ra liều mạng chép bài. Cao Ca loay hoay mãi cũng không tìm được cây bút của mình, đành quay sang mượn. "Này Tâm cho tao mượn cây bút đi." "Tao làm gì có bút, tao mượn của thằng Đạt đấy." Thanh Tâm hí hoáy chép bài, cô nàng không thường xuyên chép bài nên chép khá chậm. Cao Ca thầm rủa trong lòng, bàn 4 đứa chẳng lòi ra được cây bút thứ 5. Ngẩng đầu lên thì thấy nhất khối đang ngồi chơi, đoán là chép xong rồi. Cao Ca nhìn xung quanh ai cũng cắm mặt chép bài chỉ mình thằng nhãi là ăn không ngồi rồi. Do dự một hồi cũng quyết định mượn người này, nói là làm Cao Ca thò tay chọc vào lưng đối phương một cái. "Tên là gì ý nhỉ?" Đối phương quay xuống, Cao Ca lại có phần hơi lúng túng không biết phải nói sao, ngay cả tên người ta cũng không biết. " Nguyễn Quách Thần." Quách Thần nhìn đăm đăm người trước mặt, trả lời một câu. "À à, bạn Thần cho tui mượn bút được không?" Cao Ca nở nụ cười thân thiện như hoa hậu, làm ra dáng vẻ e thẹn ngại ngùng. "Không cho. Cho mượn rồi tôi viết bài bằng cái gì?" Quách Thần hơi cười nhếch lên, đểu cáng vô cùng. "Thằng chết giẫm." Cao Ca lầm bầm trong miệng một câu, trừng trừng mắt nhìn người trước mặt. Một lát sau nghe thấy tiếng cười khẽ của đối phương, Cao Ca giận quá không biết làm gì thì một cây bút đưa tới đặt trên bàn. "Dùng đi. 15 phút." Nói xong không đợi Cao Ca trả lời đã quay lên nghiêm túc nghe giảng bài. Nói 15 phút nhưng thật ra Cao Ca đã mặt dày dùng cây bút của người ta đến hết giờ mới trả lại. Lúc đứng lên còn vô cùng tự nhiên tiến lại gần mà hỏi. "Không chép bài à?" "Không. Nghe nhớ được, thầy cũng không kiểm tra tôi." Nguyễn Quách Thần đặt cây bút vào trong cặp thong thả nói. "Đây là ưu ái của học sinh giỏi à?" Cao Ca bĩu môi một cái, đổi thụp cái mũ hoodie lên đầu. "Ừ. Không về à?" Quách Thần hơi cười cười nghiêng đầu hỏi. Lúc này mới thấy Quách Thần cao hơn Cao Ca gần một cái đầu. "Về chứ. Đi đây." Cao Ca quét tay qua bàn một cái rồi chạy biến đi mất. Quách Thần thu dọn tập tài liệu mới phát hiện trên bàn đặt 2 cây kẹo mút. Phản ứng đầu tiên của cậu là ngẩng người sau đó là bật cười, tiện tay cầm luôn 2 cây kẹo bỏ vào trong cặp. Cao Ca chạy xuống sân trường theo lũ học sinh, chạy tới chỗ nhóm Thanh Tâm đang đứng. Cao Ca ngẩng đầu nhìn lên dãy phòng học có người đang đi qua lại nhìn thấy bọn Thanh Tâm đang đùa giỡn. Mùa hè này, có chúng tôi ở đây, chói chang như mặt trời đỏ lửa. Những tán cây không thể che được mặt trời nóng cháy.

Bạn cùng bàn

3 tháng hè dài lê thê đối với Cao Ca cuối cùng cũng kết thúc và nghênh đón chính là kỳ nhập học. Đã sang mùa thu nhưng dường như mùa hè đeo bám bọn họ hơi lâu, đã vào thu nhưng học sinh vẫn được nghênh đón cái nóng gay gắt. "Mày nghe gì chưa? Nghe nói lớp 12 sẽ chia lớp lại. Vãi thật đấy năm cuối còn chia lớp." Thanh Tâm từ sau chạy tới khoác vai Cao Ca oang oang nói. Quả thật khối 12 vừa chia lại lớp, nhà trường không biết ngứa ngáy chỗ nào, chắc có lẽ muốn cân bằng, trộn lẫn học sinh giỏi giữa rừng học sinh dở. Cao Ca không nói gì chỉ hơi nhíu mày tránh đi ánh mặt trời gay gắt, cô nàng luôn không thích ánh nắng chiếu vào mặt mình, cả mùa hè luôn mặc hoodie dày sụ lúc nào cũng trùm kín đầu. "Câm à? Sao không nói gì?" Thanh Tâm luyên thuyên mãi mà không thấy người bên cạnh nói gì liền hậm hực. "Buồn ngủ." Tính tình Cao Ca vốn dĩ không tốt, ai càng thân thì cô nàng càng lộ ra tính khí vốn có. "Đi, đi về lớp rồi ngủ." Thanh Tâm chịu thua với tính tình, cô nàng là người dễ nóng giận cũng rất dễ nguôi ngoai, nghe Cao Ca bảo thế liền vỗ vai đẩy cô bạn thân về phía trước. Nói về lớp ngủ nhưng thật ra Cao Ca chỉ nằm dài lên bàn chứ không ngủ, cô nàng không có thói quen ngủ trong lớp cho lắm. Năm nay đã là nằm cuối cùng bọn họ ngồi trên ghế nhà trường cũng là năm mà bọn họ có thể hỏi mưa gọi gió xưng tụng một tiếng đàn anh, đàn chị vô cùng thoả mãn. Cộng với sự kiện chia lớp lần này thì như ong vỡ tổ mới sáng sớm đã nhao nhao cả lên. "Ai za không biết bị huynh đài tỷ muội nào sẽ rơi xuống chốn này nữa." Minh Đạt hớn hở hẳn ra, trông nó cứ như thiếu nữ hồi xuân. "Cấp báo—" Chí Bắc chạy ào vào trong lớp, chưa thấy mặt đã nghe giọng ré lên hệt như mấy bà cô ngoài chợ ngày ngày ồn ào giành sạp. "Mày là quân tình báo à? Ồn ào cái gì?" Thanh Tâm cầm lấy cuốn tập ném về phía Chí Bắc cực kì chán ghét. "Đệt mẹ tao mang thông tin hot về cho bọn mày đây. Nãy tao đi văn phòng giáo viên lấy nước uống tao nghe ông giám thị bảo thằng Quách Thần chuyển vào lớp mình đấy." Trong phòng học lại vang lên tiếng gào như sấm, Cao Ca cào cào mái tóc ngắn, nghiêng đầu đổi hướng nằm. "Mẹ nó sau này anh em không cần lo phao nữa. Cứu tinh tới rồi." "Cứu cái cứt. Biết nó có chỉ mày không mà bày đặt." "Đụ mẹ tao mặc kệ cứ tranh ngồi với nó trước đã." Thanh Tâm nghe ngóng đầy đủ thông tin, cảm thấy bản thân đã tiếp thu đủ liền chạy tới chỗ Cao Ca bắt đầu công tác giáo dục tư tưởng. "Há há bạn thân của mày tới kìa có cần trải thảm đỏ nghênh đón không?" "Bạn thân cái đầu mày." Cao Ca hơi nghiêng đầu lộ ra nửa mặt, hai má bởi vì ánh nắng mà hồng hào lên, mái tóc cắt ngắn không được thẳng cho lắm rũ xuống trông vừa lười biếng vừa tuỳ tiện. Cao Ca nghĩ tới vài chuyện trong ba tháng hè vừa qua, phải nói là chỉ có hai tháng, tháng tám thầy cho nghỉ Cao Ca với Quách Thần đã một tháng rồi không gặp. Nghĩ lại hai tháng mình mặt dày mày dạn mượn đồ người ta đôi khi quên mất không trả, chép bài của người ta, đến bữa học cuối cùng lỡ tay vẩy mực áo dính hết vào áo người ta. Chỉ cần nghĩ đến đây thôi Cao Ca đã muốn chui xuống đất, cô nàng đã dành một tháng để nhìn nhận về những việc làm của mình kết quả chỉ muốn đào cái lỗ chôn mình. Cao Ca bắt đầu suy nghĩ có hay không mình nên mua cái áo mới đền lại cho Quách Thần, cái vết mực kia căn bản có giặc thuốc tẩy cũng không thể sạch được. "Đệt nhớ lại hôm đó mặt nó lạnh tanh luôn, người ta gọi là sát khí đó." Minh Đạt dường như nhớ lại chuyện hôm đó quay xuống nhỏ giọng nói. "Tao sợ vãi, xém tè ra quần. Bình thường nó nói cười thế kia mà hôm đó lạnh vãi." Chí Bắc đã thoát ra khỏi vòng quay xà tới chỗ nhóm Thanh Tâm diễn tả lại vẻ mặt của Quách Thần hôm đó. "Biến biến biến. Để cho tao ngủ." Cao Ca bực bội gục mặt xuống bàn. Vì là hôm đó đã là buổi cuối cùng căn bản bọn họ sẽ không gặp lại nhau nữa nên Cao Ca phần nào nhẹ nhõm hơn, bây giờ lại nghe tin vị thần nào đó hạ cánh nơi đây. Tội lỗi ngày đó lại lần nữa dâng trào trong lòng khiến cô nàng bứt rứt không nguôi. Và hình như căng thẳng khiến con người sinh ra một loại ảo giác khiến cho chúng ta muốn ngủ chăng? Cao Ca mấy phút trước còn lo lắng Quách Thần sẽ xách cổ mình ra giữa lớp bắt xin lỗi giây sau đã ngất vào giấc mộng nào. Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng thầy Dũng loáng thoáng giới thiệu gì đó, Cao Ca mới tỉnh giấc suýt nữa đã không nhận thức được hoàn cảnh không đúng lúc mà vươn vai một cái. "Này, Cao Ca em đội mũ trong lớp làm gì? Thách thức tôi đấy à?" Thầy Dũng ném viên phấn về phía Cao Ca vừa hay trúng ngay đầu cô nàng. "Cái mặt em là thế nào đấy, mới ngủ dậy đấy à?" Lại thêm một viên phấn thứ hai. Cao Ca thấy đau "A" lên một tiếng nhặt hai viên phấn đặt lại trên bàn, cởi mũ áo xuống mới đứng dậy. "Thầy có thấy em ngủ không ạ?" "Không thấy." "Thế em đâu có ngủ đâu thưa thầy." "Cái mặt em đỏ thế thì chỉ có tì vào bàn mới thế?" "Không phải đâu ạ, do hào quang của thầy sáng chói như mặt trời nên em mặt em mới đỏ." "Chỉ giỏi trả treo. Ngồi xuống cho tôi." Cao Ca cười cười ngồi xuống xung quanh đã vang lên vài tiếng cười khẽ của học sinh. Cao Ca cũng hết cách đành làm diễn viên hài trong mắt mọi người. "Vì là lớp chúng ta có 10 bạn học xã hội nên đã chuyển đi, nhà trường đã chuyển 10 em khác bổ sung vào lớp chúng ta. Cho một tràng pháo tay chào đón các bạn nào." Lần lượt 10 người bước vào trong lớp dẫn đầu là hoa khôi và Quách Thần, trong tám người còn lại có đến 7 người học sinh giỏi và một học sinh Mỹ thuật. Trong lớp đã bắt đầu có người bàn tán, còn nói rất khoa trương thế này chẳng khác nào cử thần tiên đi xem dân thường. Cao Ca liếc mắt qua Quách Thần rất nhìn rồi dời tầm mắt đi hướng khác, một phần là vì xấu hổ một phần là vì bất ngờ. Qua một tháng không gặp tóc Quách Thần có vẻ đã dài hơn, tóc rũ xuống che đi đôi mắt hẹp dài trong giống như mấy nhân vật anime trên ti vi. Cao Ca có thể cảm nhận được chỉ vài giây liếc mắt người kia cũng bắt được ánh mắt của mình, liếc qua một cái rồi thôi. "Má bây giờ tao thấy Quách Thần đẹp trai vãi mày ạ. Tóc này đẹp quá." Thanh Tâm quay sang nhỏ giọng nói, giọng nói mang theo vài phần hưng phấn vì thấy diện mạo mới này. Thanh Tâm chính là hiện thân của con cuồng anime, cô nàng có thể không đọc được một bài thơ hoàn chỉnh nhưng có thể nhớ như in nhân vật anime. "Được rồi. Các em ngồi tạm vào các chỗ trống đi, tôi điểm danh xong sẽ bắt đầu xếp chỗ cho các em." "Trần Đại Huy." "Nguyễn Kim Ngân." "La Lan Ly." "Nguyễn Quách Thần." ... "Dương Cao Ca." "Sao lại là Dương, em rõ ràng là Châu Cao Ca cơ mà." Thầy Dũng đọc đến đây thì hơi sững sỡ, ổng đẩy mắt kính nhìn Cao Ca. "Nhà trường in lộn sao." "Không có lộn ạ. Mẹ em là Dương Kim Tuyền, em là Dương Cao Ca." Cao Ca không ngần ngại đứng dậy nói. "Được rồi. Em ngồi xuống. Bây giờ bắt đầu xếp chỗ ngồi." Thầy Dũng cũng không hỏi gì thêm nhưng có thể thấy được ông đang thở dài, chuyện trong nhà Cao Ca ông cũng biết một phần. "Quách Thần em cao nên em xuống bàn cuối ngồi với Cao Ca nhé. Thanh Tâm em qua tổ 3 ngồi." Cao Ca cứ tưởng mình đã qua giai đoạn khó khăn nhưng khi nhìn người chị em thân thiết của mình ra đầu bàn, Cao Ca đã phần nào cảm nhận được nỗi đau tột cùng mang tên đổi chỗ. Cao Ca với Thanh Tâm vẫn ngồi bàn cuối chỉ là một người đầu sông một cuối sông ngăn cách bọn họ là hai động vật sống mang tên Hạ Thư và Quách Thần. "Há há, hai đứa mày thỉnh thần tài thổ địa về cầu may à?" Minh Đạt cười khà khà vỗ đùi nói, trước giờ với vai trò là lớp phó học tập cậu luôn phải đi coi ngó 2 đứa trời đánh này, bây giờ thì hay rồi ông trời đã cử hai vị học sinh giỏi đến. Thanh Tâm bực dọc vo tròn cục giấy nhét vào mồm Minh Đạt. "Thanh Tâm~" Cao Ca với tay về phía bạn mình bắt đầu làm trò con bò, để thêm phần sinh động cô nàng còn giả bộ quệt quệt khoé mắt. "Cao Ca, kiếp này không thể bên nhau hẹn nàng kiếp sau tương phùng." Thanh Tâm thiếu điều quỳ lại dưới sàn để diễn trò. "Hay, hay lắm. Muốn diễn tiếp tôi mời ra ngoài hành lang nhé, ngoài đó có vẻ rộng cho hai em đấy." "Dạ thôi ạ." Đồng thanh đáp. Quách Thần ngồi vào chỗ của mình, cất sách vở vào trong ngăn bàn. Lớp 12 được nhà trường ưu ái không cần phải chia lớp với khối buổi chiều vì vậy học sinh có thể để sách trong ngăn bàn mà không sợ mất nhưng bù lại chính là bọn họ phải học cả hai buổi. Cao Ca không dám nhìn bên cạnh chỉ dám quay qua nhìn khung cửa sổ, phượng đỏ đã héo rơi rụng trên đất giờ đây chỉ còn lại những tán cây xanh mướt báo hiệu một mùa hè rực rỡ đã kết thúc. "Cao Ca." Cao Ca đang thơ thẩn không phát hiện là ai kêu mình liền quay đầu lại nhìn thì mới phát hiện là người mà mình không nên nhìn. Cao Ca hơi rụt người nhích về phía mép ghế, không dám nhìn thẳng mặt người. Quách Thần cười rộ lên, rất lâu sau đó vẫn không có lời nói nào thốt lên, Cao Ca tưởng chừng như cứ thế im lặng không nói nữa, lại nghe được một câu. "Bạn cùng bàn, sau này giúp đỡ nhé." Rất nhiều năm về sau trong ký ức có phần mờ nhạt của Cao Ca, câu nói ngày hôm nay vẫn rất rõ ràng, không cứng nhắc không nhẹ nhàng chỉ một câu bình thường như thế, thẳng vào trong tim người.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play