Chaelisa- Thế Thân(Cover)
Chap 1
Lalisa Manobanl-Nàng
Ah...ưm...
Nàng ôm chặt cổ cô,dưới cơn sóng tình vặn vẹo thân thể
Cô không ngừng thúc từng cú thật mạnh vào người dưới thân
Lalisa Manobanl-Nàng
Ưm...
Nàng để tay lên ngực cô không ngừng xoa nắn để giúp tăng khoái cảm
cô nằm sắp trên người nàng
Park Chaeyoung-Cô
*Cắn vành tai nàng*
Park Chaeyoung-Cô
Chị yêu em...mãi mãi yêu em
Nàng nghe được lời Của Cô cơ thể phản ứng dữ dội
Lalisa Manobanl-Nàng
Ưm....ah....*ra*
Lalisa Manobanl-Nàng
Em cũng yêu chị*cười mãn nguyện*
Trong lúc khoái cảm dần dần lan đi toàn cơ thể rồi giảm đi
Park Chaeyoung-Cô
Chị yêu em,Lalli Manobanl
Sau khi thoả mãn cô liền rời khỏi cơ thể nàng,nằm cạnh nàng thiếp đi
Lalisa Manobanl-Nàng
*Nhìn tấm lưng cô*
Nàng không kiềm được nữa nước mắt tuôn rơi
Cho dù nàng biết cô chỉ xem nàng là Lalili Manobanl mà ôm ấp ân ái,nhưng đôi khi nàng vẫn cố lừa mình dối người rằng cô yêu nàng ít nhất là trong một khoảnh khắc nào đó
Nàng biết cô chỉ xem nàng là thế thân,là công cụ thoả mãn mà thôi
Tuy vậy,nàng vẫn cam tâm tình nguyện chấp nhận
Bởi vì yêu cô nàng không tiếc bất cứ thứ gì mà nàng có thứ gì chứ chỉ có thân thể và khuôn mặt này...
Mới sáng sớm nàng cả đêm không ngủ tầm 3-4h sáng mới chợp mắt được,giờ mới 7h sáng có người đạp nàng xuống khỏi chiếc giường
Park Chaeyoung-Cô
Đi xuống
Nàng mở mắt ra,liền nhìn thấy khuôn mặt của cô,biểu cảm cau có khó chịu của cô
Park Chaeyoung-Cô
Nhanh đi dọn dẹp,đừng làm bẩn giường tôi
Tuy dưới sàn có lót thảm,nhưng cả người nàng trần trụi,lại tiếp xúc với nền đất nặng nề như vậy khiến nàng đau đến nhăn nhó mặt mày
cô chẳng thèm quan tâm đến cảm xúc của nàng,mở cửa bước ra khỏi phòng
đây đâu phải lần đầu cô làm vậy với nàng.Vì vậy nàng cũng không có dư tâm để khóc hay buồn bã
Lalisa Manobanl-Nàng
*Đứng dậy*
Han Sung
Chị trưa nay chúng ta đi shopping đi ? *lấy giấy ăn lau miệng*
Park Chaeyoung-Cô
Chị còn phải đi làm*uống ngụm nước*
Han sung biết là không nên đi theo cô
vì lần Han sung đi theo cô gần đến phòng riêng cô liền nổi nóng với Han sung.Vì vậy đành ngoan ngoãn nghe theo
cô lên phòng tầm 10' liền xuống lầu
Park Chaeyoung-Cô
LALISA MANOBANL ĐÂU
Nàng đang phơi chăn nghe thấy cô gọi liền chạy đến
Lalisa Manobanl-Nàng
Tôi đây*Cuối đầu*
Park Chaeyoung-Cô
Tôi nhắc bao nhiêu là lần rồi hả, cô phải thay drap giường ra thì mới trải cái mới ngay lập tức,đầu cô bị cái gì vậy hả?
Lalisa Manobanl-Nàng
*Cuối đầu đi lên phòng*
Lalisa Manobanl-Nàng
"Giờ chị sắp đi làm rồi,lý do gì lại bắt trải drap giường kia chứ ?"
Nàng chỉ nghĩ thầm thôi nhưng vẫn lên phòng làm theo lời cô nói
Phòng đó chỉ duy nhất nàng được cô cho phép dọn dẹp đặt chân vào.Nhưng nàng thì chẳng vui tí nào
lý do nàng được đưa về đây,dĩ nhiên nàng hiểu rõ nhất
chap 2
Nàng có người chị gái song sinh tên là Lalili Manobanl.hai người điều là trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi nấng
Lên 6 tuôi nàng được một gia đình khá giả nhận nuôi
Lalili Manobanl tuy bằng tuổi với nàng, nhưng chị lại rất chững chạc,trong tư tưởng đã sớm trưởng thành hơn nàng rất nhiều
chị thì rất lương thiện và tốt bụng nên được mọi người yêu mến
còn nàng thì do tính cách bướng bỉnh,được cưng chiều từ nhỏ nên ngày càng trở nên xấu xa
thẩm chí còn chán ghét nơi nuôi dưỡng mình,lúc nào về thăm mẹ và chị gái điều tìm lý do để từ chối
Chị nhận được học bổng khoa học chung trường với nàng
chị luôn quan tâm chăm sóc đứa em gái của mình hết mực
lúc giờ cơm chưa tại Trường
Lalili Manobanl-Chị
*đi lại chỗ nàng*
Lalisa Manobanl-Nàng
*đang dọn sách vở vào cặp*
Lalili Manobanl-Chị
Lisa đi ăn cơm trưa nè em
Lalisa Manobanl-Nàng
biết rồi*giọng chán ghét*
Lalili Manobanl-Chị
*cười trừ*
lúc nào ăn cơm chưa Chị cũng luôn san sẻ thức ăn cho nàng
Lalili Manobanl-Chị
dạo này em không khỏe hả Lisa*lo lắng*
Lalisa Manobanl-Nàng
SAO CHỊ PHIỀN QUÁ VẬY
Lalili Manobanl-Chị
em không khỏe chỗ nào hả xuống phòng y tế Nha
nàng ngày càng chán ghét chị mình muốn cắt đứt tình máu mủ luôn
Lalisa Manobanl-Nàng
*đẩy chị*
Lalisa Manobanl-Nàng
chị bớt phiền đi*bỏ đi*
Lalili Manobanl-Chị
*cười trừ*
tuy vậy, chị vẫn không giận nàng mà vẫn mỉm cười cho qua và hôm sau vẫn tìm em gái mình
trong một lần chỉ đi làm thêm trong quán bar, Lalili Manobanl gặp được Park Chaeyoung quen biết cô lúc đó cô mới 21 tuổi
một lần gặp gỡ định trăm năm, cô đưa Lalili về chung sống
cô yêu chị cuồng nhiệt, thậm chí còn lén lút đăng ký kết hôn với chị lúc chị vừa tròn 18 không để bất kỳ ai biết
một hôm chị giới thiệu Park Chaeyoung cho nàng biết
Lalili Manobanl-Chị
đây là Park Chaeyoung người yêu của chị*cười*
Park Chaeyoung-Cô
*không quan tâm nàng lắm chỉ nhìn chị*
Lalisa Manobanl-Nàng
chào chị Chaeyoung *Đưa tay*
Park Chaeyoung-Cô
*không nghe nàng nói lo nhìn chị*
Lalili Manobanl-Chị
em gái em chào chị kìa*khều cô*
Park Chaeyoung-Cô
chào em*bắt tay nàng*
Lalisa Manobanl-Nàng
"tôi thích chị rồi đó Park Chaeyoung"*cười*
cô buông tay nàng vì thấy điệu cười của nàng có chút khó chịu
Từ lúc gặp Chaeyoung, nàng càng thêm ghét chị mình
Lalisa Manobanl-Nàng
"sao lúc nào chị cũng được những thứ tốt hơn tôi, tôi thì chẳng có gì cả?"
một tai nạn biến cố ập tới nàng. ba mẹ nuôi của nàng qua đời do một lần cháy nổ của công ty. tài sản của họ đều đem đi trả nợ tiền đầu tư nên nàng trở thành kẻ trắng tay
chị làm sao có thể đứng nhìn nàng như vậy được
Lalili Manobanl-Chị
chaeng ơi*nũng*
Park Chaeyoung-Cô
chaeng nghe*ôn nhu*
Lalili Manobanl-Chị
chaeng mua căn nhà cho Lisa và em sống với nhau được không*mắt long lanh*
Park Chaeyoung-Cô
không*cương quyết*
Lalili Manobanl-Chị
Hic hết thương em rồi*dãy đành đạch*
Park Chaeyoung-Cô
chaeng thương em mà ngoan nha*bế chị*
Lalili Manobanl-Chị
Vậy chaeng đồng ý đi mà*nhìn cô với ánh mắt cầu khẩn*
Park Chaeyoung-Cô
chaeng thua em luôn đó*hôn chị*
Lalili Manobanl-Chị
chaeng là nhất yêu chaeng nhiều*hôn cô*
thật sự cô không muốn chút nào nhưng bảo bối cô năn nỉ vậy cô không đành lòng nên chấp thuận
dù vậy cô vẫn ghé qua nhà để thăm chị
chị vẫn đi học, còn nàng thì bảo lưu kết quả do một phần học hành chẳng giỏi nên cũng nghỉ học luôn
nàng thì ở nhà một mình nên thường thấy cô ghé qua
một hôm nọ nàng định giả dạng chị mình để câu dẫn cô
Lalisa Manobanl-Nàng
"Chaeyoung sắp ghé qua phải lên phòng chị ta mới được"
nói là làm nàng lên phòng chị tắm và đợi cô rơi vào bẫy
Park Chaeyoung-Cô
"lên phòng bảo bối mới được"*cười"
Park Chaeyoung-Cô
bảo bối à Em có ở đây không*đóng cửa*
Lalisa Manobanl-Nàng
em đang tắm
Park Chaeyoung-Cô
Em tắm đi Chị đợi*cười gian*
tại sinh đôi nên cô không biết là nàng
*Cạch* tiếng mở cửa từ nhà tắm
Park Chaeyoung-Cô
*nhìn nàng không chớp mắt*
Lalisa Manobanl-Nàng
*nhếch mép*
Park Chaeyoung-Cô
em đẹp lắm*lại bế nàng*
Lalisa Manobanl-Nàng
vậy chaeng có muốn thử không*để tay lên ngực cô*
Park Chaeyoung-Cô
*nhìn sơ lượt nàng*
Park Chaeyoung-Cô
"không phải, đây không phải bảo bối của mình"
Park Chaeyoung-Cô
*thả nàng xuống*
Park Chaeyoung-Cô
BƯỚC RA KHỎI PHÒNG NHANH
Lalisa Manobanl-Nàng
chị đuổi em?
Park Chaeyoung-Cô
Cô là Lalisa không phải lili *lạnh*
Park Chaeyoung-Cô
cút ra trước khi tôi giết cô*nhìn nàng với mắt giết người*
Lalisa Manobanl-Nàng
*dậm chân bỏ đi*
Lalili Manobanl-Chị
*đi vào nhà*
Park Chaeyoung-Cô
*ngồi sofa*
Lalisa Manobanl-Nàng
*ngồi sofa*
nàng và cô ngồi cách xa nhau
Lalili Manobanl-Chị
hai người sao đấy mặc ai cũng chẳng vui vậy*ngồi kế cô*
Park Chaeyoung-Cô
*kể lại*
Lalili Manobanl-Chị
Lisa trẻ con ấy mà quậy phá tí*cười*
Park Chaeyoung-Cô
nhưng mà em ấy cố tình
Lalili Manobanl-Chị
nào chaeng nghe em Lisa quậy phá tí ấy mà*cười*
Park Chaeyoung-Cô
*thở dài*
cô biết chị thương nàng hết mực nên sẽ không nói gì nàng đâu
cô cũng không chấp nhất nàng kể từ đó cô biết tính cách của nàng càng yêu thương chị hơn ,càng ghét nàng hơn
nàng đối xử tệ với chị vô cùng nàng thì nằm sofa coi tivi chị thì dọn dẹp tất cả trong nhà cô thấy vậy thương không đành lòng nên mướn giúp việc về
có nhiều lúc cô chứng kiến tất cả nàng làm muốn hại chị mình
cô tức giận muốn đánh đuổi nàng ra khỏi nhà nhưng chị luôn hòa giải tất cả
Cuộc sống cứ thế trôi qua
Lalisa Manobanl-Nàng
SAU MỌI THỨ TỐT ĐẸP ĐIỀU LÀ CỦA CHỊ VẬY HẢ
Lalili Manobanl-Chị
Em sao vậy Lisa*lo lắng*
Lalisa Manobanl-Nàng
chị cút ra khỏi cuộc đời tôi đi Lalili Manobanl*Bỏ đi*
chị đuổi theo nàng mém thì xe tông chị
sau lần đó cô dứt khoát đưa chị về nhà và cấm chị không được gặp nàng
vào lần thứ 19 sinh nhật của Lalili Manobanl
cô và chị đi chơi cùng nhau chèo thuyền ở một khúc sông nọ
Park Chaeyoung-Cô
Em có thích không
Lalili Manobanl-Chị
miễn là có chaeng ở đó thì em đều thích*cười*
một cơn sóng ngầm dữ dội khiến thuyền bị lật
Park Chaeyoung-Cô
*bị chuột rút*
cô định cứu chị nào ngờ có một cơn sóng một lần nữa đập chị ra xa bờ
Lalili Manobanl-Chị
".................."
Lalili Manobanl-Chị
Park Chaeyoung chị phải sống thật tốt và lo cho em gái giúp em ! *hét*
sao câu nói đó chị biến mất theo dòng nước hoàn toàn cô không còn thấy chị đâu
Park Chaeyoung-Cô
KHÔNG LALILI MANOBANL EM NGHE TÔI KHÔNG EM ĐÂU RỒI
sau lần đó có một vài người tìm được xác còn vài người thì bị cuốn trôi đi chị không may rơi vào trường hợp không tìm thấy xác
Park Chaeyoung-Cô
vào đi*lạnh*
Kim Hyun un
*mở cửa đi vào*
Kim Hyun un
việc mày nhờ tao điều tra*để hồ sơ trên bàn*
Park Chaeyoung-Cô
*mở hồ sơ ra coi*
Park Chaeyoung-Cô
............
Park Chaeyoung-Cô
tôi sẽ theo em Lalili Manobanl
cô đi vào phòng tắm thả mình trong bồn cầm con dao gạch và cổ tay
Kim Hyun un
*nghe thấy tiếng nước chảy*
Park Chaeyoung-Cô
*bất tỉnh*
Kim Hyun un
*chạy nhanh vào phòng tắm*
Kim Hyun un
Chaeyoung*bế cô*
Park Chaeyoung-Cô
ưm.....*mở mắt*
Park Chaeyoung-Cô
mẹ sao người ở đây*nhìn bà*
Kim Hwayoung
biết gọi ta tiếng mẹ thì sao để thành ra như vậy
Park Chaeyoung-Cô
con.......
Park Chanyeon
ta biết con yêu con bé Lalili
Park Chanyeon
nhưng con bé không còn nữa rồi Chaeyoung,nhìn con hiện tại đi có giống Park Chaeyoung ta từng thấy không
Park Chaeyoung-Cô
Con......sẽ nghe lời người
Park Chaeyoung-Cô
"................"
Lalili Manobanl ra đi ai cũng đau lòng chỉ có một người rất vui sướng vì sự ra đi của chị
Lalisa Manobanl-Nàng
"ngày này cũng đến rồi chị chết rồi tất cả sẽ thuộc về tôi kể cả Park Chaeyoung"*cười*
nàng đâu biết rằng đây chỉ mới mở đầu cho ngàn nỗi đau
Chap 3
sau khi chị mất cô không còn thiết tha gì nữa,bỏ mặt nàng
Kim Hyun un
còn Lalisa thì sao
Park Chaeyoung-Cô
cho một ít tiền rồi mặc kệ cô ta đi
Lalili Manobanl-Chị
Tao sao lại đuổi Lisa đi?
Park Chaeyoung-Cô
Em........
Park Chaeyoung-Cô
Đừng đi nữa mà chaeng nhớ em
sau cơn mơ cô bật dậy tỉnh giấc
Kim Hyun un
kêu tao lên đây làm gì
Park Chaeyoung-Cô
Tìm Lalisa Manobanl
Sau khi tìm thấy nàng,cô cho nàng làm người giúp việc chỉ cần dọn phòng của cô và chị thôi
sau khi chị mất tính cách cô dần thay đổi nóng tính,thậm chí còn đánh người khi không được hài lòng
Kim Hyun un
cuối cùng tôi cũng tìm được cô rồi
Lalisa Manobanl-Nàng
Tìm tôi làm gì?
Kim Hyun un
Park Tổng kêu tôi tìm cô về nhà
Lalisa Manobanl-Nàng
"Chị ta yêu mình,muốn chuột lỗi với mình đây mà"*mừng thầm*
Ngày đầu tiên làm việc của nàng
Park Chaeyoung-Cô
*tát mạnh vào mặt nàng*
Cái tát rất mạnh làm nàng sắp khóc
Park Chaeyoung-Cô
TÔI NÓI VỚI CÔ LÀ KHÔNG ĐƯỢC DỊCH CHUYỂN ĐỒ VẬT CỦA EM ẤY RỒI MÀ CÔ ĐIẾC À
Lalisa Manobanl-Nàng
E....e....m*run*
Lalisa Manobanl-Nàng
Xin lỗi em làm lại liền
Park Chaeyoung-Cô
CÔ NÊN BIẾT CHỖ MÌNH LÀ Ở ĐÂU*bỏ đi*
Lalisa Manobanl-Nàng
*im lặng*
kể từ khi về ở với cô nàng bắt đầu thay đổi không còn xấu xa mà thành kẻ yếu đuối nhu nhược hèn nhát đến cực điểm nhưng cô vẫn nhìn nàng bằng ánh mắt câm ghét
mỗi lần cô say xỉn đều lôi nàng ra để sỉ nhục,đánh đập, chửi rủa
cái gì cô không thích nàng đều sửa cả. tuy vậy,trong mắt cô nàng chỉ là cái gai không nhổ được căm thù ghét bỏ , hoàn toàn không nhìn nhận sự thay đổi của nàng
Người chịu được bản tính của bạn là người yêu bạn.
người thay đổi bản tính của bạn là người bạn yêu
đúng như 2 câu nói trên,chỉ là người nàng yêu lại không yêu nàng
2 Năm trôi qua cô vẫn không ngày nào mà không nhớ tới chị
vì quá nhớ chị cô uống tới say mèm
nàng rón rén lên lầu dọn dẹp mấy chai rượu
Lalisa Manobanl-Nàng
*định đi ra*
Park Chaeyoung-Cô
*ôm chặt lấy nàng*
Park Chaeyoung-Cô
Chị yêu em Lalili Manobanl.chị không thể sống mà không có em,hãy ở lại bên chị,đừng đi !
Lalisa Manobanl-Nàng
*Đứng Đơ ra*
Park Chaeyoung-Cô
*Xoay người nàng lại*
Lalisa Manobanl-Nàng
ưm...
Park Chaeyoung-Cô
*ngậm vành tai nàng*
Lalisa Manobanl-Nàng
*rùng mình*
bàn tay từ từ chạm xuống vùng phẳng lì, trượt xuống hạ bộ chui tọt thẳng vào quần tây chưa cởi nút,bên trong còn có một lớp quần nhỏ mỏng manh,vài ngón tay khẽ nhịp trên nơi tư mật của nàng
Park Chaeyoung-Cô
*ấn vào thả ra*
Bàn tay qua quái của cô chui vào trong quần nhỏ của nàng,hai ngón tay ngang tàn tách hai cách hoa lớn ra bên ngoài,dùng thêm đầu ngón tay se tròn nhụy đỏ hỏn non mềm bên trong,kích thích thứ mật dịch sóng sánh tuôn trào ra ngoài mỗi lúc một nhiều hơn
Park Chaeyoung-Cô
*ấn mạnh*
Lalisa Manobanl-Nàng
*run lên cầm cập*
Park Chaeyoung-Cô
Cho chaeng nha bảo bối
Lalisa Manobanl-Nàng
Nae....
Môi mỏng lần nữa đặt lên đôi môi nàng tách ra để lưỡi chui vào càn phá
Park Chaeyoung-Cô
*Cởi từ khuya quần trên người nàng kéo xuống*
Park Chaeyoung-Cô
*Bế nàng đặt lên giường*
dưới ánh đèn mờ ảo của phòng cơ thể thoát ẩn thoát hiện của nàng hiện trước mắt cô càng thêm phần cuốn hút khó cưỡng lại được
Park Chaeyoung-Cô
Em đẹp lắm
Lalisa Manobanl-Nàng
*Ưỡn người*
Nàng cảm thấy khó chịu nơi tư mật
đầu lưỡi không xương linh hoạt xong thẳng vào,xâm nhập vào trong khoang miệng ấp áp mềm mại,nhẹ nhàng quấn lấy chiếc lưỡi của nàng,cô mút lấy hương vị ngọt ngào của nàng,ngậm lấy môi dưới của nàng khẽ cắn nhẹ
Bàn tay đang đặt trên eo của nàng từ từ di chuyển lên trên xoa nắn bộ ngực đầy đặn ra sức nhào nặn, những thứ còn vướn víu nhanh chóng bị bàn tay rắn chắc lột sạch ném đi
Lalisa Manobanl-Nàng
Ư...ưm.....
Park Chaeyoung-Cô
Nói xem,em muốn tôi phục vụ em không LaLili*vuốt nhẹ nơi tư mật của nàng*
Park Chaeyoung-Cô
Nàng biết cô đang lầm tưởng nàng với chị
Lalisa Manobanl-Nàng
A....aaaaaa....
Park Chaeyoung-Cô
*Dạng chân nàng ra hết mức*
Lalisa Manobanl-Nàng
*Xấu hổ*
Park Chaeyoung-Cô
*Ngắm nhìn*
Park Chaeyoung-Cô
Đêm nay,em phải là của tôi Lalili....
đầu lưỡi ấm nóng ngậm lấy đầu ngực nàng tham lam bú mút,cắn nhẹ,thay phiên đem hai đầu ngực đỏ bừng mút đến bóng trơn ướt
Lalisa Manobanl-Nàng
Ưm....
Lalisa Manobanl-Nàng
Khó chịu quá....
Cô quỳ xuống,đem một chân của nàng nâng tới trên vai,nhụy hoa non nớt ướt át phấn hồng cứ như vậy mà bị phơi bày ra trước mặt cô
Park Chaeyoung-Cô
*Đặt môi vùi sâu vào bên trong*
Lalisa Manobanl-Nàng
A....
Lalisa Manobanl-Nàng
*Rùng mình*
Môi cô bao trùm nụ hoa xấu hổ của nàng,đầu lưỡi chơi đùa liếm láp xung quanh sau nhiều lần di chuyển,dùng sức nút lấy mãnh liệt
Lalisa Manobanl-Nàng
*Ưỡn người*
Lalisa Manobanl-Nàng
Ah...nhanh...lên..
Lalisa Manobanl-Nàng
Ư...em...kh.ó..chịu..quá..
một đợt dịch thủy mạnh mẽ từ sâu trong cơ thể bắn ra bên ngoài chạm tới đôi môi đang tham lam chờ sẵn
Park Chaeyoung-Cô
Tuyệt lắm !
Ngón tay của cô đang vuốt ve mân mê cánh hoa đã sưng tấy của nàng
Park Chaeyoung-Cô
bảo bối sẽ hơi đau một chút
Cô dùng hai ngón tay chẫm rãi xâm nhập vào nơi tư mật của nàng và....
Park Chaeyoung-Cô
*Thúc mạnh*
Lalisa Manobanl-Nàng
A.....aaa
Lalisa Manobanl-Nàng
Ưm...Chaeyoung động đi*khó chịu*
Park Chaeyoung-Cô
*Thúc nhẹ rồi mạnh dần*
Nỗi đau dần bị lắp đầy bằng cơn khoái cảm cùng cực,nơi *** ***** của nàng tràn ra một ít dịch máu đỏ
và sau đêm đó,dù hạnh phúc xen lẫn đau đớn,nàng vẫn mặc cô hoan lạc trên người mình
Park Chaeyoung-Cô
*Đá mạnh nàng xuống giường*
Cơn đau từ hạ thân còn chưa hết thêm cơn đau ập tới nó khiến nàng tỉnh ngủ đau hết cả người
Park Chaeyoung-Cô
CÔ NHÂN LÚC TÔI UỐNG SAY RỒI CÂU DẪN TÔI ĐÚNG KHÔNG
Lalisa Manobanl-Nàng
*Chết lặng*
Lalisa Manobanl-Nàng
*Ôm một bên mặt*
Park Chaeyoung-Cô
ĐÚNG LÀ THỨ Đ**M*bỏ đi*
Nàng lê thân thể đau nhức đứng dậy dọn dẹp sạch sẽ căn phòng trước khi cô về nhà
tuy rằng tối qua cô ôn nhu,nhưng là lần đầu tiên nàng vẫn không thể thoải mái được,nhất là còn bị chảy máu
Nàng tự bôi thuốc cho mình,nàng dần hiểu ra nhiều điều
Tự khóc tự lau mọi tổn thương nàng đều 1 mình gánh chịu, không thể than vãn với bất cứ ai
Bởi,nàng phải nhận lấy quả đắng đó do ngày trước đã gieo trồng
Bởi,Park Chaeyoung không yêu nàng
Download MangaToon APP on App Store and Google Play