Vạn Kiếp, Một Đời, Một Người
Chap1
Mưa đến rất đột ngột. Tiếng sấm vang lên giữa bầu trời đêm khiến cả con phố nhỏ run lên trong ánh chớp trắng bạc. Những cửa hàng ven đường lần lượt tắt đèn từ lâu, chỉ còn duy nhất một quán cà phê cuối phố vẫn còn sáng.
Doãn Nhất Ninh đứng dưới mái hiên, khẽ phủi nước mưa trên vai áo rồi đẩy cửa bước vào.
Chuông gió khẽ vang. Mùi cà phê ấm áp lập tức xua đi hơi lạnh ngoài trời. Trong quán đã không còn khách. Một người đàn ông mặc áo sơ mi đen đứng phía sau quầy bar, nghe tiếng động liền ngẩng đầu lên. Ánh đèn vàng nhạt phủ xuống gương mặt anh, khiến đường nét vốn lạnh lùng càng thêm xa cách.
Cố Tư Vũ_Anh_
Quý khách! Quán đã đóng cửa
Cố Tư Vũ mỉm cười lịch sự. Nhưng ánh mắt có chút khó chịu rõ ràng.
Doãn Nhất Ninh hơi khựng lại.
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
Ờm...có thể cho tôi trú mưa nhờ 1 chút.
Cố Tư Vũ_Anh_
Xin lỗi! Chúng tôi đã đóng cửa rồi.
Cố Tư Vũ khẽ mỉm cười xã giao. Anh không thích bị làm phiền vào giờ tan làm. Điều đó không cần phải nói ra vì nét mặt đã nói thay.
Doãn Nhất Ninh nhìn màn mưa trắng xóa ngoài cửa kính rồi lại nhìn anh.
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
"Anh ta khó tính thật đấy" Xin anh đấy. Tôi không muốn ướt mưa về nhà đâu
Cố Tư Vũ nhìn ra ngoài. Mưa ngày càng lớn. Nhìn lại người thanh niên nhỏ nhắn đang đứng trước mặt — tóc ướt, mắt cười, không có vẻ gì định bỏ đi. Khẽ thở ra.
Cố Tư Vũ_Anh_
Tôi làm cho cậu một ly cà phê
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
Cảm ơn ạ!
Quán cà phê về đêm yên tĩnh đến lạ. Tiếng mưa rơi ngoài cửa kính hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ tạo thành cảm giác rất dễ khiến người ta buồn ngủ. Cố Tư Vũ đứng sau quầy pha cà phê. Động tác của anh rất đẹp. Ngón tay thon dài lướt qua ly sứ trắng, hơi nước nóng chậm rãi bốc lên dưới ánh đèn. Một lát sau, anh đặt ly cà phê trước mặt cậu.
Anh đặt xuống một ly cà phê còn vương hơi ấm. Không nói thêm gì. Quay lưng đi.
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
//Gật đầu. Tay ôm ly, nhìn mưa ngoài cửa sổ//
Đã hơn một tiếng trôi qua. Mưa vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Doãn Nhất Ninh chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, mí mắt càng lúc càng nặng.
Đến lúc Cố Tư Vũ dọn xong toàn bộ bàn ghế, quay đầu lại, cậu đã ngủ gật trên bàn từ lúc nào. Gương mặt nghiêng nghiêng tựa lên cánh tay, hô hấp đều đặn và yên tĩnh. Cố Tư Vũ đứng nhìn vài giây. Rồi khẽ nhíu mày.
Anh bước tới, dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Cố Tư Vũ_Anh_
Này! Lấy ô của tôi rồi về đi.
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
A...nhưng còn anh.
Doãn Nhất Ninh trả tiền ly cà phê, rồi nhận lấy chiếc ô từ tay anh. Cậu ôm chiếc ô trong tay, nhìn anh vài giây rồi bỗng cười.
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
Vậy...cảm ơn. Mai tôi mang trả lại
Nụ cười rất nhẹ. Ấm đến mức khiến lòng người mềm đi trong thoáng chốc. Cố Tư Vũ khựng lại rất khẽ. Một cảm giác quen thuộc bất ngờ lướt qua tim anh. Nhanh đến mức gần như không kịp nắm lấy.
Doãn Nhất Ninh cúi đầu chào rồi xoay người bước ra ngoài. Tiếng chuông gió lại vang lên. Bóng dáng cậu rất nhanh biến mất trong màn mưa đêm. Cố Tư Vũ vẫn đứng yên tại chỗ. Ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa đã đóng lại từ lâu.
Giống một người mà anh đã đợi hàng trăm năm
Liễu Huệ Di
Cuối cùng cũng chịu về rồi à. Có biết muộn thế nào rồi không?
Liễu Huệ Di
Còn không mau đi nấu cơm. Bà đây đói chết rồi
Cố Tư Vũ_Anh_
Bà chị à. Gần 12 giờ khuya rồi. Giờ này còn nấu cơm gì chứ?
Liễu Huệ Di
Vậy cậu cũng không thể để tôi nhịn đói chứ?
Cố Tư Vũ_Anh_
Muốn nhịn thì nhịn một mình. Tôi vốn mua 2 suất gà rán. Chị có ăn không?
Huệ Di đưa tay ra khẽ liếc Tư Vũ một cái rồi nhìn hộp gà rán trên tay.
Liễu Huệ Di
Lần sau mua nhiều một chút. Một suất không đủ no.
Cố Tư Vũ_Anh_
Tôi không có tiền.
Liễu Huệ Di
//Ăn một miếng thịt gà// Sao rồi. Có tiến triển gì thêm chưa?
Cố Tư Vũ_Anh_
Chỉ là hôm nay có thấy một người hình như rất giống…lại có chút không giống. Không chắc lắm
Liễu Huệ Di
Cậu cũng thật là...
Liễu Huệ Di
Lâu lắm rồi đó…thử mở lòng mình ra chút đi.
Cố Tư Vũ_Anh_
Không liên quan đến chị
Liễu Huệ Di
Tất nhiên rồi. Tôi đi ngủ. Ăn xong nhớ dọn. Tạm biệt.
Cố Tư Vũ_Anh_
Mẹ nó cái đồ ăn bám chị có tâm chút không được sao?
Liễu Huệ Di
Không. Ngủ ngon.
Chap 2
Con phố nhỏ còn chưa đông người, Vãn Mộng Café đã sáng đèn
Cố Tư Vũ đứng trước cửa quán, tay cầm chiếc ô đen tối qua cho người lạ mượn. Trên cán ô vẫn còn đọng vài giọt nước chưa khô hẳn.
Anh im lặng nhìn nó vài giây. Rồi vô thức nhớ lại nụ cười của người nọ dưới cơn mưa đêm. Ấm đến mức khiến người khác không tài nào quên được. Ánh mắt Cố Tư Vũ khẽ trầm xuống.
Vừa bước vào quán, anh lập tức dừng lại. Ánh mắt lạnh nhạt quét qua bàn pha chế.
Khắp nơi đều là lông mèo trắng vàng rơi lung tung. Khóe môi Cố Tư Vũ giật nhẹ.
Giọng anh rất bình tĩnh. Nhưng lại khiến không khí trong quán lạnh đi vài độ.
Không có tiếng đáp lại. Cố Tư Vũ day trán.
Cố Tư Vũ_Anh_
Đừng để tôi nói đến câu thứ hai
Cố Tư Vũ_Anh_
Bằng không tôi đem cậu đi cho con sói chết tiệt đó.
Một bóng mèo lông vàng chậm rãi nhảy từ ghế xuống đất. Con mèo vươn vai lười biếng rồi thong thả đi về phía anh.
Cố Tư Vũ_Anh_
Biến về hình người.
Một làn khói trắng tan đi. Dương Minh xuất hiện với mái tóc rối tung, còn đang ngáp dở.
Dương Minh
Anh ồn ào chết đi được
Cố Tư Vũ_Anh_
Chỗ này là cậu làm à?
Cố Tư Vũ_Anh_
//Chỉ vào đống lông mèo trên bàn.//
Dương Minh
Tôi đến mùa rụng lông rồi.
Cậu ta nhún vai, vẻ mặt vô tội
Dương Minh
Thiên nhiên không thể chống lại được.
Cố Tư Vũ_Anh_
Tôi cho cậu 2 lựa chọn. Một là dọn sạch sẽ, hai là tôi vặt chụi lông của cậu.
Dương Minh giật mình tỉnh cả ngủ
Dương Minh
Đây là uy hiếp!
Cố Tư Vũ_Anh_
Cậu chọn lựa chọn thứ hai?
Dương Minh
Đại ca em dọn ngay.
Cố Tư Vũ tháo găng tay đặt lên quầy.
Cố Tư Vũ_Anh_
Tôi đi mua nguyên liệu. Nếu lúc tôi về tôi còn thấy một cọng lông nào….
Dương Minh lập tức giơ tay lên trán mình
Dương Minh
Không được biến quán thành ổ mèo
Cố Tư Vũ vừa đi khỏi, Dương Minh đã lập tức bĩu môi.
Dương Minh
Đồ hồ ly già khó tính
Rồi cậu ta cúi xuống nhặt lông mèo, vừa nhặt vừa lầm bầm
Dương Minh
Có giỏi thì đừng nuôi mèo tinh nữa…
Ánh nắng phủ một mảng lên sân trường, Doãn Nhất Ninh đi xuyên qua dòng sinh viên đông đúc, tai đeo headphone, một tay ôm tập tài liệu. Nhưng rõ ràng tâm trí cậu không nằm ở trường học. Mà ở quán cà phê nhỏ cuối phố tối qua...Đến toà giảng đường số hai, Doãn Nhất Ninh tìm một chỗ ngồi xuống, hai tay chống lên má
Đêm qua cậu lại mơ thấy giấc mơ đó, dù không phải là lần đầu, nhưng có cảm giác gì đó khác lạ. Một người mặc trường bào màu đen đứng giữa trời tuyết. Không nhìn rõ mặt. Nhưng đôi mắt ấy lại giống hệt người đàn ông trong quán cà phê. Lạnh lùng. Xa cách. Nhưng lúc nhìn cậu lại dịu xuống rất khẽ.
Một cái gõ đầu bất ngờ kéo cậu về thực tại. Doãn Nhất Ninh nhíu mày quay sang. Tiêu Dịch Du đứng cạnh cậu, tay còn cầm hộp sữa.
Tiêu Dịch Du
Bé cưng, mới sáng đã ngẩn người cái gì thế?
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
Không có. Chỉ là tao lại mơ giấc mơ đó
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
Nhưng mà hôm qua, ánh mắt người đó nhìn tao…có chút lạ, không quen
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
Tao gặp người đó rồi.
Tiêu Dịch Du đang uống hộp sữa thì khựng lại
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
Chính xác hơn là…ánh mắt người kia rất giống người trong mơ.
Tiêu Dịch Du
Có khi nào mày trúng tiếng sét ái tình không?
Tiêu Dịch Du
Người đó đẹp trai không?
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
Cũng được
Tiêu Dịch Du
Vậy là đẹp trai.
Tiêu Dịch Du
Mà thôi, cái này nên lo bây giờ là bài thuyết trình chút nữa
Dịch Du vỗ vai Nhất Ninh, rồi ngồi xuống cạnh cậu.
Tiêu Dịch Du
Bài thuyết trình hôm nay mà mày ngủ gật nữa là chết chắ
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
Rồi rồi! Biết rồi.Kiểu gì cũng A+ thôi.
Đôi mắt Doãn Nhất Ninh có chút lơ đãng. Nhưng tay vô thức chạm lên trái tim mình. Không hiểu sao, ánh mắt của người đó lại khiên cậu cảm thấy…hình như đã quen rất lâu rồi.
Chap 3
Buổi chiều ở Vãn Mộng Café yên tĩnh hơn bình thường.
Ánh nắng cuối ngày xuyên qua lớp kính lớn, phủ xuống sàn nhà những vệt sáng nhàn nhạt.
Cố Tư Vũ đứng sau quầy bar, một tay xoa nhẹ thái dương. Trước mặt anh, Dương Minh đang quỳ.
Cậu ta cúi đầu, giọng càng lúc càng nhỏ.
Dương Minh
Tôi thật sự không cố ý.
Cố Tư Vũ_Anh_
Cậu không cố ý cái gì?
Dương Minh
Thì…Vị khách kia cứ bắt tôi pha đi pha lại bốn lần. Tôi nhịn hết nổi mới…
Cố Tư Vũ_Anh_
Dùng yêu thuật?
Không khí lập tức lạnh xuống. Cố Tư Vũ đặt chiếc cốc trong tay xuống bàn.Âm thanh rất khẽ. Nhưng lại khiến Dương Minh theo bản năng run lên.
Cố Tư Vũ_Anh_
Cậu còn nhớ giao kèo giữa chúng ta không?
Không được phép làm hại con người.
Dương Minh
Tôi chỉ thôi miên bà ta ngủ có mười phút thôi mà…
Cố Tư Vũ_Anh_
Cậu động vào hồn phách của người thường.
Cố Tư Vũ_Anh_
Còn không mau trả?
Cố Tư Vũ_Anh_
//Nhướng mày// Muốn tôi tự làm?
Dương Minh lập tức im bặt. Một lúc sau cậu ta mới lầm bầm
Dương Minh
Bà ta còn hắt nước nóng vào người tôi…
Cố Tư Vũ hơi khựng lại. Ánh mắt lướt qua cổ tay bị đỏ lên của cậu. Rồi rất khẽ thở ra.
Cố Tư Vũ_Anh_
Dù vậy cũng không được phép dùng yêu thuật
Cố Tư Vũ_Anh_
Trả lại cho người ta.
Dương Minh cúi đầu không nói. Cố Tư Vũ nhìn cậu vài giây. Rồi bất ngờ dịu giọng hơn một chút.
Cố Tư Vũ_Anh_
Trả lại đi. Tối tôi đưa cậu đi ăn cá nướng
Dương Minh
//Tai lập tức dựng lên// Thật?
Cố Tư Vũ_Anh_
Đừng được voi đòi tiên
Dương Minh
Ba phần bánh cá!
Cố Tư Vũ_Anh_
Được…Cậu đúng là
Cố Tư Vũ đi vào quầy pha chế, môi cong lên
Cố Tư Vũ_Anh_
Dễ dụ dỗ thật
Dương Minh cuối cùng cũng chịu lấy ra một chiếc bình nhỏ màu đen. Cậu mở nắp, khẽ thổi một hơi. Một luồng sáng trắng nhạt lập tức bay ra khỏi chiếc bình.
Dương Minh
Về với chủ nhân của người đi
Luồng sáng rất nhanh tan biến trong không khí.
Dương Minh vừa nói xong, chuông gió trước cửa bỗng vang lên. Cố Tư Vũ còn chưa ngẩng đầu, Dương Minh đã cứng người tại chỗ. Cố Tư Vũ nhíu mày nhìn cậu.
Cố Tư Vũ_Anh_
Lại gây họa gì nữa?
Dương Minh
Không phải! Bà chị kia…
Liễu Huệ Di
Chào nha! Mèo con
Một giọng nữ đầy ý cười vang lên. Liễu Huệ Di đẩy cửa bước vào, mái tóc dài hơi rối vì gió chiều, váy trắng mềm mại theo động tác của nàng khẽ lay động. Nàng vừa nhìn thấy Dương Minh đã sáng mắt.
Liễu Huệ Di
Lâu rồi không gặp. Ta nhớ cậu lắm đó.
Dương Minh
// Lập tức lùi ra sau// Tránh xa tôi ra!
Liễu Huệ Di
Ể? Cậu né tôi đấy à?
Dương Minh
Bởi vì chị phiền.
Liễu Huệ Di lập tức quay đầu nhìn Cố Tư Vũ đầy đau lòng.
Liễu Huệ Di
Cậu ta ghét bỏ tôi.
Liễu Huệ Di
Cái nhà này hết cứu rồi.”
Liễu Huệ Di
Tôi biết mà. Bé Tư Vũ
Liễu Huệ Di bĩu môi đi tới ngồi cạnh quầy.
Liễu Huệ Di
Tôi đến chơi mà thái độ gì thế này?
Cố Tư Vũ_Anh_
Chị đến phá mới đúng.
Liễu Huệ Di chống cằm, môi cong lên
Liễu Huệ Di
Là con hồ ly nhỏ nào ngày xưa suốt ngày gọi tỷ tỷ Huệ Di?
Khóe môi Cố Tư Vũ giật nhẹ.
Cố Tư Vũ_Anh_
Chị đừng có nhắc nữa
Liễu Huệ Di khẽ thở dài đầy giả tạo
Liễu Huệ Di
Trẻ con lớn rồi đều thay lòng đổi dạ
Cố Tư Vũ_Anh_
Liễu Huệ Di.
Liễu Huệ Di
Không đâu! Bé Vũ Vũ
Dương Minh đứng bên cạnh nhìn hai người cãi nhau, vẻ mặt chết lặng. Quả nhiên, sống lâu quá rồi nên ngày nào cũng như đang diễn hài.
Liễu Huệ Di
Cho tôi ly nước chanh. //Chống cằm// Tất nhiên, tôi không trả tiền
Cố Tư Vũ lạnh nhạt quay người pha nước.
Liễu Huệ Di
Biết mà! Bé Vũ thương tôi nhất
Cố Tư Vũ_Anh_
Liễu Huệ Di!
Bên ngoài trời dần tối. Mây đen kéo đến rất nhanh. Tiếng sấm vang lên giữa bầu trời báo hiệu một cơn mưa lớn sắp tới. Liễu Huệ Di vừa uống nước vừa cúi đầu bấm điện thoại. Dương Minh thì lười biếng nằm dài trên quầy. Không khí trong quán hiếm hoi trở nên yên bình.
Tiếng chuông gió kêu leng keng. Một vị khách vừa bước vào. Cố Tư Vũ đặt ly nước chanh xuống quầy.
Doãn Nhất Ninh_Cậu_
Quán còn mở cửa chứ ạ?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play