Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Những Nhân Vật Chính Đều Rất Thích Tôi.

Chương 1: Lời mở đầu.

Tên: Những nhân vật chính đều rất thích tôi.

Tác giả: Vệ Khúc Cửu Quân.

Hiện trạng: Hoàn chỉnh chính văn.

Tình trạng: Đang cập nhật.

...

Văn án:

Anh, Giang Diệu Linh, nam, 29 tuổi. Một thiên tài nghệ thuật trong lĩnh vực hội họa, đặc biệt là tranh sơn dầu. Mang trong mình căn bệnh cùng tâm lý rối loạn, nhưng đồng thời, anh cũng là kẻ trẻ tuổi đầy tài năng và nhạy cảm đến đáng sợ.

Anh là người duy nhất có thể đứng trước các vị đại lão trong giới thương nghiệp thượng lưu mà vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, ung dung như thể đó chỉ là một buổi trò chuyện bình thường.

Và vào một ngày chẳng nắng cũng chẳng mưa, chẳng rõ vì lí do gì. Giang Diệu Linh sau một giấc ngủ mơ hồ, khi tỉnh dậy, anh đã xuyên đến một thế giới khác.

Xuyên vào cơ thể của một học sinh cấp 3, Giang Lệnh, đệ nhị tính: Beta, mới 17 tuổi.

Vốn là người có khả năng thích nghi nhanh được với mọi hoàn cảnh, Giang Diệu Linh chẳng mất bao nhiêu thời gian để chấp nhận sự thật rằng mình đã xuyên đến một thế giới khác. Một nơi vận hành theo những quy tắc nguyên thủy nhất của dục vọng.

Hắn, Thẩm Diệp Song, nam, 26 tuổi, đệ nhị tính: Alpha đỉnh cấp. Là một nhà sưu tầm cổ vật, đồng thời sở hữu thân phận đặc thù trong Kinh đô. Bề ngoài hắn là thương nhân có danh tiếng lẫy lừng, phong thái ôn hòa, nhã nhặn, nhưng trong giới Thượng Kinh - Đế Quốc A113, lại là kẻ tuyệt đối không thể trêu vào.

Ngay cả trong toàn bộ Liên Bang tinh tế, người ta cũng phải dành cho hắn vài phần kính nể.

...

Rất lâu về sau, Giang Diệu Linh đã dựa vào năng lực của chính mình mà thoát khỏi số mệnh bi thảm của nguyên chủ. Anh còn vô tình nhận ra rằng, bản thân kỳ thật không chỉ xuyên không, mà còn xuyên vào một cuốn sách.

Anh đã thế chỗ và thay đổi hoàn toàn kết cục của nguyên chủ, Giang Lệnh, một nhân vật pháo hôi mờ nhạt, thậm chí chưa từng được nhắc tên chính thức trong toàn bộ cốt truyện.

Thế nhưng, sau khi Giang Lệnh chết, cậu ta lại nghiễm nhiên trở thành ánh trăng trắng sáng trong lòng tất cả các vai chính.

Bởi lẽ, trước khi cốt truyện chính bắt đầu, Giang Lệnh đã từng đi qua, hoặc từng hiện diện trong những ký ức quan trọng nhất của từng nhân vật chủ chốt.

Giang Lệnh như một ánh nguyệt quang đúng lúc soi sáng và cứu rỗi, nhưng cũng vì thế mà trở thành chiếc gai dằm cố chấp, chẳng ai có thể gỡ ra khỏi tim mình.

Cậu ta có thể cứu rỗi người khác, nhưng lại chẳng thể nào cứu rỗi chính mình khỏi vực sâu.

Giang Diệu Linh lại lần nữa bừng tỉnh, không phải xuyên qua, cũng không phải sống lại ở một thời không sai lệch nào hết.

Mà thức tỉnh trong cái ôm ấm áp của Thẩm Diệp Song. Anh ngơ ngác không biết từ lúc nào, bản thân đã trở thành bảo bối được sủng nơi quả đầu tim của nhân vật phản diện.

Chỉ khi một ngày, Thẩm Diệp Song bị lật đổ, kết cục của Giang Diệu Linh mới hiện rõ, anh sẽ trở thành món báu vật bị người người thèm khát, tranh nhau chiếm đoạt như một biểu tượng của quyền lực đã mất.

Đối diện với kết cục ấy, đôi mắt Giang Diệu Linh lập tức ươn ướt, long lanh như mặt nước trong veo sắp bị phá vỡ. Anh run rẩy ôm chặt lấy Thẩm Diệp Song, cả người co lại trong lòng hắn, giọng mang theo nức nở và sợ hãi như một cục than nắm nhỏ, cuộn tròn trong vòng tay hắn đầy ỷ lại.

“Giáo sư Thẩm.... bảo bảo sợ!”

Thẩm Diệp Song siết chặt chú mèo đen giảo hoạt ấy trong vòng tay, ánh mắt lạnh lẽo mà sâu lắng dõi theo từng lời anh nói. Sự chiếm hữu trong hắn dần trở nên nặng nề, quấn chặt lấy hơi thở của nhau.

Thẩm Diệp Song chỉ muốn giam cầm anh vĩnh viễn ở nơi chỉ riêng mình thấy. Nơi chiếc lồng vốn đã được tạo ra sẵn, nhưng Thẩm Diệp Song không muốn nhìn thấy Giang Diệu Linh không vui.

Dù cơn ghen trong lòng đã cuộn trào đến mức muốn đại khai sát giới, giọng nói của Thẩm Diệp Song vẫn giữ nguyên vẻ dịu dàng, từng chữ vang lên như có sức ru ngủ, mang theo một thứ trấn an sâu lắng mà nguy hiểm.

“Ngoan, đừng sợ.” Giọng hắn trầm thấp, dịu dàng đến đáng sợ, từng âm tiết như hòa tan trong hơi thở giữa hai người.

Bàn tay đan vào nhau, ngón tay siết chặt, và Thẩm Diệp Song khẽ cúi xuống, đặt lên mu bàn tay Giang Diệu Linh một nụ hôn nhẹ, “Tôi luôn ở đây, sẽ luôn bảo vệ em.... dù có chết đi chăng nữa, cũng đừng hòng chia cắt được tôi và em.”

“Đã hứa rồi nhé!” Anh khẽ đáp, giọng ngoan ngoãn mềm như nước, vang trong đó là ý cười vui sướng.

Giang Diệu Linh ngẩng đầu lên, lớp chăn trượt theo cử động, để lộ gương mặt ửng đỏ vì không gian kín. Anh nghiêng người, khẽ hôn lên khóe môi Thẩm Diệp Song, giọng thì thầm run nhẹ như tiếng gió thoảng qua.

“Em yêu ngài, giáo sư Thẩm.”

...

Thế nhưng, đôi khi tình địch quá nhiều lại trở thành một vấn đề khiến giáo sư Thẩm phải đau đầu.

Dù cho những kẻ đó chẳng ai lọt nổi vào mắt Giang Diệu Linh, ngoại trừ hắn, cũng chẳng thể lay chuyển được vị trí chính cung của Thẩm Diệp Song. Nhưng chỉ riêng việc họ tồn tại, đã đủ khiến lòng Thẩm Diệp Song dấy lên một cơn bực bội ngấm ngầm, khó mà kìm nén được.

Chỉ là....

“Quá mức.... Giang Lệnh, em thật quá đáng.” Thẩm Diệp Song nắm lại cổ tay Giang Diệu Linh, hắn cúi xuống, giọng buồn bực xen lẫn vào đó là âm khóc nhỏ, hắn dụi nhẹ vào gáy thiếu niên.

Beta không có tuyến thể, cũng như cảm nhận về Pheromone cũng rất đơn bạc, chẳng khác nhân loại bình thường là bao nhiêu cả.

Thẩm Diệp Song lặng lẽ dùng răng nanh gặm lên vị trí đáng lẽ phải có mùi thơm trấn an mình. Hắn như chú báo đen to lớn thèm thực, nếm và liếm láp đồ ăn mà nó không nỡ nuốt vào trong bụng. Chỉ có thể đáng thương để lại những đánh dấu không đáng kể.

Giọng Thẩm Diệp Song khàn đặc, quẩn quanh giữa sự ỷ lại tuyệt vọng và những ý niệm đen tối đang dần bức hắn đến phát điên. Hắn siết chặt người trong lòng, hơi thở rối loạn trượt qua vành tai anh.

“Đừng đi.... bé ngoan, em đừng cười với bọn họ, tôi xin em....”

“Ngài.... khóc ư?” Giang Diệu Linh khẽ dừng lại, động tác thoáng chững giữa không trung. Rồi như theo bản năng, anh tháo chiếc đồng hồ vừa mới đeo lên ra khỏi cổ tay.

Hoàn toàn không nhận ra rằng, chính bản thân, chú mèo đen nhỏ kia từ lúc nào đã bị bao vây hoàn toàn bởi mùi rượu Hennessey, dày đặc đến mức gần như ngấm vào từng da thịt, cho đến hơi thở.

Anh chỉ mơ hồ ngửi thấy trong không khí vương mùi rượu phóng túng, nồng đậm đến mức choáng váng. Giang Diệu Linh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt cong cong như đang cố tình trêu chọc.

“Giáo sư Thẩm, ngài.... đang đến kỳ phát tình sao? Nồng độ rượu này, thật là nồng đấy.”

“Em, không được.... chê tôi.”

Giọng Thẩm Diệp Song khàn đi, đứt quãng giữa hơi thở nặng nề. Hắn siết chặt lấy anh, như thể sợ chỉ cần buông tay là người trước mắt sẽ tan biến.

“Giang Lệnh.... Giang Lệnh.... mang thai con của tôi, em, của tôi.... em là của tôi....”

“Ha ha!” Giang Diệu Linh bật cười khẽ, âm thanh vừa mơ hồ vừa trêu ngươi. Gương mặt anh ửng đỏ vì bị Thẩm Diệp Song khơi dậy dục vọng, làn da nóng hầm hập, nhưng ánh mắt lại tỉnh táo đến rợn người.

Anh chẳng hề tỏ ra phiền vì bị giữ chặt đến mức không nhúc nhích nổi, ngược lại. Động tác của Giang Diệu Linh lại chậm rãi, mềm mại, anh khẽ xoay người, như chủ động hòa vào vòng vây ấy.

“Ngài gọi sai rồi, là Giang Diệu Linh mới đúng.” Giọng anh khẽ trầm xuống, xen giữa hơi thở nóng bỏng và ấm, đầu ngón tay luồn qua tóc hắn, hai bàn tay hợp lại ôm lấy gương mặt Thẩm Diệp Song.

Giang Diệu Linh nghiêng người, môi anh chậm rãi phủ lên môi hắn, một nụ hôn sâu như rót liều thuốc an thần, trấn an kẻ điên đang cuồng loạn, vừa ướt át vừa có gì đó khiến người ta không thể hít thở nổi.

Giọng anh vang lên thấp nhẹ, như cười, như dỗ dành, “Là ai khiến giáo sư Thẩm của em ủy khuất như vậy, hửm?”

Khoé môi Giang Diệu Linh cong lên, đôi mắt sáng long lanh nhưng ẩn chứa nguy hiểm mềm mại.

“Em dĩ nhiên là của ngài rồi.... nhưng, giáo sư Thẩm này.” Anh khẽ cúi đầu, thì thầm bên tai hắn, giọng như mật rót, “Ngài.... là gì của em?”

“Chủ nhân.”

“Ức....”

“Không phải đâu nha.” Giang Diệu Linh khẽ miết lấy gương mặt hắn, cơn đau nhói lên khiến hàng mi Thẩm Diệp Song khẽ run. Giọng nói anh trái ngược với lực đạo kia, mềm đến mức như sắp tan ra, “Ngài là bạn đời của em.”

Thẩm Diệp Song bật cười, nụ cười ấy vừa si mê vừa yếu ớt, như thỏa mãn, cũng như là người đang say trong chính hương vị của đối phương.

Đôi môi hắn trượt xuống, chạm lên làn da mềm ngọt kia, từng tiếng thở dốc đứt quãng len vào khoảng không, nghe như mật đang rỉ ra trong khe hở của giấc mộng.

“Đúng vậy....” Hắn khàn giọng, hơi thở rối loạn mà lặp lại lời của Giang Diệu Linh, “.... không phải, là nô dịch.... là, bạn đời.”

Giang Diệu Linh khẽ cười, đầu ngón tay mơn trớn qua mái tóc hắn, giọng vừa khen vừa trêu, nhẹ như gió thoảng qua.

“Giáo sư Thẩm, thật ngoan a.”

Chương 2: Vậy mà.... xuyên không rồi?

Trong đêm đen của hư vô, nơi giơ tay cũng chẳng thấy được hình dạng của chính mình, chợt như có một lưỡi kiếm đang đâm đến với tốc độ ánh sáng, lướt qua hàng mi và xé toạc đi mảng màu tối trong đầu Giang Diệu Linh.

Khi bóng đêm đột ngột xông xộc vào đại lượng ánh sáng. Đầu Giang Diệu Linh đau quặng lên, cảm giác đau như vừa bị một mũi khoan không chút do dự xuyên vào trong từng tế bào. Nghiến chặt đến phá vỡ toàn bộ các giác quan mà con người có thể chịu đựng được.

“Ức....” Giang Diệu Linh rên rỉ một đạo âm tiết, rất nhỏ, anh đưa tay ra, giữ lấy giá đỡ, vật có thể khiến bản thân tựa vào nhất ở lúc này.

“Hô.... a....” Lồng ngực Giang Diệu Linh phập phồng kịch liệt, khẽ thở ra những hơi khó nhọc.

‘Đầu mình.... sao lại đau thế này?’ Giang Diệu Linh cắn môi, tưởng chừng như muốn đem môi chính mình cắn rách.

Anh mơ hồ nhìn lên, đôi mắt lay chuyển nhẹ nhàng, dường như phản ứng co giật nhỏ của Giang Diệu Linh như không hề xảy ra, và mọi người ở đây không hay biết gì, mà vẫn chỉ làm những việc mình đang làm.

Chẳng một ai phát giác ra được Giang Diệu Linh có gì không ổn cả, anh khẽ thở dài một tiếng, xem như mọi chuyện đã ổn định.

Khi ý thức dần hòa hoãn, Giang Diệu Linh lại lần nữa ngẩng đầu lên, như động vật nhỏ lạc lối vào vùng đất xa lạ, cẩn trọng mà quan sát sơ lượt xung quanh.

Thái dương anh giật nhẹ, đường gân xanh ẩn hiện lên rõ ràng, đau như muốn nổ tung, Giang Diệu Linh đưa tay, đầu hơi cúi thấp, nhẹ day day trán đau như muốn nứt toạt ra.

‘Đây là đâu? Mình lại bị bắt cóc?’ Giang Diệu Linh nghi ngờ nghĩ, nhưng lại không giống, nếu là bắt cóc, bản thân phải bị trói chặt và không nên an ổn như thế này.

Kẻ thù của anh rất nhiều, nếu bị tóm được, không đơn giản là trói buộc, mà còn là những thủ đoạn bẩn tưởi khác. Hơn nữa, rõ ràng trước khi tỉnh lại, anh còn đang ở trong phòng ngủ và....

‘Bị tiêm thuốc? Hay là mình lại phát bệnh vọng tưởng rồi?’ Giang Diệu Linh nhíu lại giữa mày. Anh quan sát nơi này, không có điều gì bất thường hết, một manh mối đáng ngờ để chú ý cũng không có.

Yên bình quá mức.

Chỗ này thỏa thỏa đáng đáng là một căn phòng học nhỏ, những chiếc bàn gỗ đã được xếp xuống cuối phòng, mà lúc này. Chiếm dụng phần lớn không gian là những học sinh, họ mang lên trên người đồng phục trường lạ lẫm. Mỗi người trước mặt đều có vật dụng và giá gỗ được dựng lên, bảng vẽ phác họa từng hình ảnh riêng biệt, âm thanh bút chì sột soạt họa lên giấy vẽ, đồng điệu vang lên bên tai.

Giang Diệu Linh hít vào một hơi, trong không khí, hương thơm của nước lau sàn còn vương lại mùi thoang thoảng, rất dịu nhẹ, còn có cơn gió thốc tháo vi vu ngoài sân.

Giang Diệu Linh nhỏm người như chú hưu ngẩng cao cổ, anh thoáng thấy được ở bên ngoài là bóng dáng học sinh chạy trên sân, dưới cái nắng gắt gỏng đến muốn thiêu cháy người.

Giang Diệu Linh hơi hốt hoảng, anh quay lại, nhìn về trước mặt anh, cũng là một giá vẽ còn đang lở dở một bức tranh, và nó chưa được hoàn thiện.

‘Mơ.... hay là thật đây? Giang Diệu Linh, mày mau nghĩ cách, manh mối.... rốt cuộc phải có manh mối gì đó....’ Giang Diệu Linh hoang mang cùng cực, anh cảnh giác nhìn thẳng lên bục giảng, bàn tay không biết làm sao, chỉ có thể đưa lên, nhéo chặt gò má. Tầm nhìn của anh bị mái tóc ngăn chặn, bực bội, Giang Diệu Linh chỉ đành vén lên, vuốt ngược về sau theo thói quen của mình.

Nhờ có mồ hôi trên trán, mái tóc mới thuận theo mà không đột ngột dựng lên, trước trán mát mẻ, Giang Diệu Linh mới thoải mái được đôi chút.

Anh cẩn thận tìm kiếm một lúc, ở bên vách tường không xa đó, có treo một tấm poster độc đáo, không biết vì lý do gì, như một sự gợi ý, nó khiến Giang Diệu Linh phải để tâm.

Thị lực Giang Diệu Linh khá tốt, anh hơi nheo mắt lại, Khẽ đọc nhẩm trong lòng những dòng đầu tiên, dễ thấy nhất trên tấm poster là những dòng chữ to, ‘Lễ Phân Hóa lần thứ 39: Hướng dẫn kiểm tra phân loại Alpha/Beta/Omega?’

‘ABO? Là gì? Hệ số trong phương thức toán học gồm alpha beta gamma à?’ Giang Diệu Linh nghiêng nghiêng đầu, tỏ vẻ nghi hoặc.

Bỗng.... Một cơn đau đầu không có báo trước lại đột ngột châm thẳng vào thái dương.

Giang Diệu Linh giật mình, theo bản năng lung lay thân thể như sắp ngã xuống, sau đó lại cảm giác cơn đau tựa một làn thủy triều, mạnh mẽ dâng trào rồi biến mất, sau đó rút đi đầy ôn hòa.

‘Đ** m* m**.’ Giang Diệu Linh chửi một tiếng thô tục, anh nén lại tiếng kinh hô đau đớn của mình, chỉ thầm thở ra một hơi chán nản và trầm đục.

Giang Diệu Linh đưa tay xoa mồ hôi trên trán và chóp mũi, thất thần rất lâu, anh mới chầm chậm cúi đầu, ánh mắt dán chặt nhìn xuống bàn tay mình.

Đôi bàn tay ấy rất trắng, nhưng thiên gầy, dấu vết chai sạn đến thô ráp, khung xương rất nhỏ, từng đốt ngón tay gần như là da bọc xương. Cảm giác linh hồn trú ngụ trong một thể xác xa lạ và không hề mềm mụp, có thịt được dưỡng đến tinh tế như trước kia của anh nữa.

Nó đã không phải tay của người đã hơn ba mươi như Giang Diệu Linh. Khung xương hoàn toàn thay đổi, anh lật nhẹ bàn tay phải mình, xoa niết một lúc.

Ngay cả vết thương xấu xí đau nhức của việc từng bị dập nát cả bàn tay cũng đã biến mất không để lại chút dấu vết nào cả. Như thể chỉ là một ảo giác của Giang Diệu Linh vậy.

Và luận về cấu trúc biến hóa, chỉ bằng mắt thường là có thể nhận ra được cơ thể này không phải của mình trước kia.

Giang Diệu Linh lại lần nữa lau đi mồ hôi lạnh trên gương mặt, anh thẫn thờ co lại người, rồi ngồi thẳng lưng, như cậu học sinh lớp mầm non ngồi nghe giáo viên kể chuyện xưa, đôi chốc lại cúi xuống làm việc riêng.

Anh khẽ sờ soạng từng đầu ngón tay của mình. Cơ thể Giang Diệu Linh lúc này đã thay đổi, bé nhỏ hơn, ốm yếu hơn, cùng với bối cảnh lớp học, dường như là của một cậu học sinh....

Giang Diệu Linh ậm ừ nghĩ, anh bừng tỉnh, đưa ra kết luận cuối cùng, ‘Đây là.... xuyên không rồi?’

Chương 3: Lục Cẩn Tân.

Đương lúc Giang Diệu Linh dần chấp nhận hiện thực, bỗng có một giọng nam chợt cất lên, ngập ngừng hỏi dò anh, “Này, cậu kia.... không sao chứ?”

‘Ở bên cạnh?’ Giang Diệu Linh định hướng thanh âm vang lên, sau đó anh quay đầu lại theo hướng phát ra tiếng nói.

Bên cạnh Giang Diệu Linh, là một cậu học sinh cao hơn anh nửa cái đầu. Ở ánh nắng che chắn vài giây, Giang Diệu Linh khẽ híp mắt để thói quen được ánh sáng.

Anh chớp mắt, nhìn người này có một mái tóc hơi rối. Màu tóc nâu xám như quả hạt dẻ, mềm mại rũ bên tai, cậu ta còn đeo một chiếc kính gọng mảnh, dáng vẻ trông rất dè dặt, nhưng nhìn khá ngoan?

Thấy Giang Diệu Linh không đáp, ánh mắt người nọ trong suốt kia lại mang theo sự cảnh giác vô thức, cậu đành giải thích, “Tôi thấy cậu ngồi đơ suốt từ lúc vào tiết, còn co quắp khác lạ.... giống, zombie.”

Giang Diệu Linh “.....”

“Không phải ý đó.... chỉ là....” Lục Cẩn Tân thấy anh vô ngữ, liền hơi ngượng ngùng, âm thanh cũng vấp váp khi đang nói.

Đôi mắt Lục Cẩn Tân cẩn thận đánh giá Giang Diệu Linh, nhìn đối phương không còn né tránh chính mình và cúi thấp đầu, chìm trong thế giới riêng như lúc vào học nữa.

Lục Cẩn Tân ngạc nhiên đến nghi ngờ, cậu ta nghĩ một chút, rồi mang theo dò xét mà hơi tiếp cận anh, “Bây giờ.... cậu cảm giác thế nào rồi, có còn thấy khó chịu không?”

Giang Diệu Linh hơi nhích người, không muốn quá thân mật với người lạ mới gặp. Khi thấy Lục Cẩn Tân có chừng mực mà dừng lại, anh mới cẩn thận lựa chọn thái độ của mình.

“Cảm ơn, tôi không sao.” Giang Diệu Linh nói, còn khẽ cong môi cười. So với cảm xúc khó chịu vì bị tiếp cận có chủ đích, thì hiện tại Giang Diệu Linh hơi thả lỏng thần kinh, và hưởng thụ việc nói chuyện với người lạ.

Hiện tại Giang Diệu Linh, ở nơi này không còn là người mang thân phận đặc biệt như lúc trước nữa. Và Lục Cẩn Tân giống như chỉ có ý tốt, thay vì khó chịu, Giang Diệu Linh không miễn cưỡng chính mình xa cách, mà chậm rãi tham khảo làm quen để thích ứng tốt hơn.

Ánh mắt anh chậm rãi nhìn tư thế căng chặt của Lục Cẩn Tân. So với anh, còn cực kỳ căng thẳng, như thể chỉ cần đang trong lúc hỏi, Giang Diệu Linh có gì đó bất ổn hay biểu hiện ‘biến dị’, Lục Cẩn Tân liền bỏ của chạy lấy người đầu tiên.

‘Phụt....’ Giang Diệu Linh phải bị chính ý nghĩ của mình chọc cho phì cười, anh khẽ nheo mắt, đối với người bạn mới quen này càng có kiên nhẫn.

“Tôi thật sự ổn.” Anh nói.

“Thật?” Lục Cẩn Tân hỏi, lại vài giây trôi qua, không thấy có chuyện gì xảy ra, Lục Cẩn Tân mới tiếp tục nói, “Cậu có đang khó chịu không? Hay mới phát sốt do bị dẫn dụ pheromone? Phân hóa lần kế hả, cậu muốn thành Omega hay Alpha?”

“Ờm.... đều không phải?” Giang Diệu Linh nghe không hiểu pheromone là gì, anh liếm nhẹ khóe môi khô khốc của mình. Một vị sắt nhẹ của máu vờn quanh nơi đầu lưỡi anh, và loang ra, ngập trong khoang miệng.

Cuối cùng, Giang Diệu Linh nhấp môi, nuốt xuống ngụm máu nhạt ấy xuống, khó khăn đáp cho có lệ với Lục Cẩn Tân, “Tôi thật sự không sao hết.”

Lục Cẩn Tân nghe được câu trả lời chắc nịch, cơ thể cậu lập tức giãn ra, nhẹ nhõm mà nói “Không phải trường hợp xấu nhất ấy thì tốt rồi, may thật! À đúng rồi, cậu là Beta mà, đúng không?”

“Gần như không mẫn cảm gì với mấy thứ như pheromone, tôi còn tưởng cậu gặp vấn đề chứ. Nếu có thì người bị thiệt đầu tiên sẽ là tôi, vì ở gần cậu nhất mà, nói chứ.... cậu dễ sống dễ thở hơn đám Omega bọn tôi nhiều.” Ngữ khí của Lục Cẩn Tân về câu cuối cùng ấy giống như buồn bã đi đôi chút.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play