Học Viện Của Các Thiên Thần [Re-up]
Về Việt Nam
Tiếng hét của một cô gái vọng ra từ một ngôi biệt thư sang trọng ở gần ngoại ô thành phố Luân Đôn (Anh), dọa chim chóc gần đó bay tán loạn
Và giờ là một chàng trai lên tiếng
Nguyễn Hoàng Thiên Nam - Kyo
Chị hai, bà chị định nướng đến bao giờ?
Cậu ta ăn ngay một cái gối vào mặt!
Đơ 2 giây, cậu gỡ cái gối xuống, quát lên
Nguyễn Hoàng Thiên Nam - Kyo
Chị hai, bà chị làm cái...
Lại ăn thêm cái gối nữa! Cô gái nằm trên giường hậm hực phủi đống bụi xuống, bất mãn
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Nhóc không gọi chị dậy bằng cách khác được à?
Nguyễn Hoàng Thiên Nam - Kyo
Gọi dăm ba câu thì chị làm ngơ, em chưa tạt cho chị xô nước là may đấy!
Nó liếc cậu một cái, úp mặt xuống gối, lầm bầm
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Đồ dã man!...
Chợt, từ dưới nhà vọng lên tiếng
Nó giật mình, lồm cồm bò xuống khỏi giường, liếc xéo thằng em đang đứng một bên nhe răng cười, nghiến răng
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Chị sẽ xử lí nhóc sau!
Nó mở cửa, uể oải lê xác xuống nhà. Nó nhìn một lượt hai người đang ngồi trên ghế sopha rồi mở miệng chào
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Good morning, Dad and Mom
Thiên Nam cũng từ trên tầng mò xuống ngồi cạnh nó trên ghế. Mẹ nó liếc hai chị em nó bằng ánh mắt cực kì "trìu mến"
Ngay lập tức, nó đánh hơi được mùi nguy hiểm đang đến gần...
Mẹ
Ngày mai, hai đứa về Việt Nam đi, ba mẹ đã đặt vé máy bay tối nay rồi đấy
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
What?!!!
Thiên Nam nhảy lên vỗ tay
Nguyễn Hoàng Thiên Nam - Kyo
Hoan hô, được về Việt Nam rồi!
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Phải về thật sao mẹ?
Ba mẹ nó gật đầu chắc nịch. Nó thất vọng lê bước lên phòng, nằm vật ra giường, thở dài. Bỗng, điện thoại nó đổ chuông. Nó uể oải mở máy, áp vào tai
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
*A lô!*
Phan Nhật Băng - Nastia
Cưng ơi, ba mẹ bắt ta về Việt nè, hu hu...😭😭
Đầu bên vọng đến tiếng của một đứa con gái, âm lượng to đến mức nó phải để chiếc máy ra xa. Để mặc bên kia khóc lóc một thôi một hồi nó mới lên tiếng
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Hừ, ta có khác gì mi đâu !
Phan Nhật Băng - Nastia
Sophia, mi cũng bị bắt về ?
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Ừa
Phan Nhật Băng - Nastia
Yeeee....
Lại một lần nữa cái lỗ tai nó bị tra tấn!
Phan Nhật Băng - Nastia
Ha ha, mi cũng phải về Việt, ta có bạn rồi, haha, ôi ôi, ta sung sướng quá, muốn rớt nước mắt quá! 🤣😂🤣
Chịu không nổi, nó hét lên
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Stop! Nastia, mi muốn ta bị điếc sao?
Nastia bị tiếng hét của nó dọa, im bặt luôn. Nó tiếp tục nói
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Gọi hỏi hai đứa kia coi bọn nó có về không, đêm nay tập trung tại sân bay London Heathrow
Nó cúp máy luôn, để kệ Nastia ở đầu bên kia ú ớ không ra lời
12 giờ đêm tại Anh, sân bay London Heathrow...
Trước cổng vào sân bay, một chiếc ô tô sang trọng đỗ lại. Từ trên xe bước xuống một cặp mỹ nam, mỹ nữ
Người con trai sau khi dỡ hành lí xuống thì đến nói gì đó với tài xế rồi đi vào sân bay
Cô gái gỡ cặp kính xuống, để lộ đôi mắt to màu tro lạnh, nhìn xuống chiếc đồng hồ ở tay, hậm hực
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Ba con heo kia giờ nào mới tới ?
Vừa nói xong thì từ xa vọng tới tiếng reo to
Phan Nhật Băng - Nastia
Sophiaaaaa....!!!
Rất nhanh, một chiếc ô tô đen bóng đỗ trước mặt hai người
Từ trên xe, một cô gái mặc váy hồng lao tới ôm chầm lấy Sophia làm nó suýt ngã vì mất thăng bằng
Cũng trên xe, có hai cô gái khác từ tốn bước xuống, mỉm cười với nó và Thiên Nam rồi cả 5 người cùng tiến vào sân bay. Hoàn tất thủ tục, cả đám lên máy bay bay về Việt Nam, quê hương thật sự của tụi nó...
Việt Nam, sân bay Tân Sơn Nhất...
Bọn nó vừa xuất hiện ở cửa ra liền thu hút vô số ánh nhìn ngưỡng mộ và ngỡ ngàng. Năm người lững thững kéo va li ra khỏi sân bay, có một chiếc xe hơi đã đỗ sẵn ở đó chờ họ. Năm người cùng lên xe, tiến về biệt thự nằm ở trung tâm thành phố
Trước cổng một ngôi biệt thự sang trọng màu trắng, hơn hai mươi người hầu đứng thành hai hàng đợi sẵn. Bọn nó vừa xuống xe, họ liền đồng loạt cúi chào
Quản Gia
Chào mừng các tiểu thư và thiếu gia đã về !
Người Hầu
Chào mừng các tiểu thư và thiếu gia đã về !
Ánh mắt bọn nó đi lướt qua họ, đều tập trung nhìn một người...
Phan Nhật Băng - Nastia
Dì Lan ơi, tụi con về rồi nè !
Đặng Ngọc Băng - Mia
Dì Lan ơi, tụi con về rồi nè !
Vũ Ngọc Anh Băng - Jane
Dì Lan ơi, tụi con về rồi nè !
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Dì Lan ơi, tụi con về rồi nè !
Bọn nó reo lên, cùng lao đến ôm chặt dì Lan, quản gia của biệt thự. Bà rất hiền nên được cả bọn yêu quý. Và thế là...
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Nastia, Mia, Jane, từ từ, đừng chen lấn !
Sophia hốt hoảng kêu lên. nó sắp bị ép đến nghẹt thở rồi !
Phan Nhật Băng - Nastia
Ôi dì ơi, con nhớ dì quá !
Đặng Ngọc Băng - Mia
Dì ơi, ba năm rồi con mới được gặp lại dì, nhớ quá !
Vũ Ngọc Anh Băng - Jane
Xê ra ba con heo kia, dì Lan là của tao !
Jane không chút thương tình đẩy ba con bạn ra, xông tới ôm chặt dì Lan. Trước sự đeo bám của bốn đứa, dì Lan chỉ cười hiền
Dì Lan
Rồi rồi, dì thương cả, nào mau vào nhà đi !
Bọn nó theo dì Lan vào nhà. Thiên Nam không biết đã vào nhà từ lúc nào, hiện đang ngồi đánh chén gần hết bàn đồ ăn dì chuẩn bị cho tụi nó. Nhìn đống đồ ăn, bọn nó hậm hực kéo nhau lên phòng
Đi Shopping (1)
Vừa vào phòng, Sophia đã bay ngay lên giường nằm, chuẩn bị rơi vào trạng thái ngủ thì đã bị ba đứa bạn lôi dậy bắt phải thay đồ. Nó uể oải hé ra nửa con mắt nhìn ba con bạn mặt mày tươi roi rói như cá ngoài chợ, mệt mỏi nói
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Bọn mi không thấy mệt hả? Không mệt thì tự đi đi, ta mệt lắm, ta không muốn đi đâu 😫😫
Nastia cười rất là lưu manh
Phan Nhật Băng - Nastia
Mi phải đi ! Đây là "quân lệnh" !
Nó hé ra khuôn mặt xám xịt dưới cái gối
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Xin lỗi, ở đây là biệt thự gia đình, không phải doanh trại quân đội, với lại, mi là ai mà đòi ra quân lệnh với ta?
Mia tiến đến lay lay người nó
Đặng Ngọc Băng - Mia
Sophia, đi đi mà, ta đãi mi ăn kem !
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Thật hả ?
Không nói nhiều lời, nó phi thẳng vào nhà tắm thay đồ với tốc độ ánh sáng. Nastia nhìn theo, lầm bầm
Phan Nhật Băng - Nastia
Hừ cái đồ, thấy đồ ăn là quên bạn !
Hai phút sau nó bước ra ngoài. Nó nhìn ba đứa bạn nháy mắt
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Đi nào !
Cả đám kéo xuống gara, Jane lôi bừa từ trong đống xe ra một chiếc xe màu trắng, cả đám lên xe rồi phóng đến trung tâm thương mại. Trong lúc chờ Jane đi gửi xe, ba đứa họp nhau xem nên đi đâu chơi
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Ta muốn đi ăn kem !
Phan Nhật Băng - Nastia
Ngươi nha, suốt ngày ăn ! Ta muốn đi mua quần áo !
Đặng Ngọc Băng - Mia
Quấn áo ngươi chất đầy mấy tủ rồi còn gì?
Vũ Ngọc Anh Băng - Jane
Vậy thống nhất thế này, ai đi đâu thì cứ đi, lát nữa tập trung tại quán cà phê ở tầng một. OK ?
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
OK !
Phan Nhật Băng - Nastia
OK !
Cô nàng dạo quanh các shop thời trang của trung tâm, thấy bộ nào ưng ý là mua ngay
Đang tung tăng xách đồ thì "Rầm", cô nàng đụng vào một người và ngã oạch ra đất, đống đồ trên tay cũng rớt tùm lum
Cô xuýt xoa chỗ đau rồi đứng bật dậy, hét lên
Phan Nhật Băng - Nastia
Không có mắt hả?
Cô gái vừa đụng phải cô liền đứng lên xin lỗi
Thanh Tâm
A, xin lỗi, tôi không cố ý !
Thấy vậy, cơn giận của Nastia cũng mất luôn, cô cúi xuống lượm đồ lên rồi nói
Phan Nhật Băng - Nastia
Thôi, không sao, tôi cũng không nhỏ mọn mà đi so đo với cô !
Nghe vậy, cô gái kia đột nhiên bật khóc thút thít, nói
Thanh Tâm
Cô không tha thứ cho tôi sao? Hu hu, tôi xin lỗi rồi mà !
Đột ngột, từ sau lưng cô vang lên một tiếng quát
Trần Vũ Anh Quân - Kin
Này, cô làm gì bạn gái tôi vậy hả?
Cô quay lại thì thấy một tên con trai đang hớt hải xộc thẳng về phía này. Cậu ta nắm vai cô gái kia, lo lắng hỏi
Trần Vũ Anh Quân - Kin
Em có sao không? Có chuyên gì vậy?
Cô gái kia không nói gì, càng làm cậu ta phát hoảng hơn
Trần Vũ Anh Quân - Kin
Này, rốt cuộc cô đã làm gì bạn gái tôi vậy hả? Cô ức hiếp cô ấy phải không?
Cô gái kia nhỏ giọng nức nở
Thanh Tâm
Cô ấy không tha thứ cho em, em xin lỗi rồi mà...
Cậu càng thêm tức giận, mắng xối xả vào mặt cô
Trần Vũ Anh Quân - Kin
Cô ấy đã xin lỗi rồi còn gì? Sao cô không chịu tha thứ cho cô ấy? Sao cô nhỏ mọn vậy?
Nastia khoanh tay trước ngực, cười mỉa
Phan Nhật Băng - Nastia
Phải không? Vậy tôi hỏi cậu, tôi từng nói tôi không tha thứ cho cô ta sao? Cậu nghe thấy sao? Tôi xin nhắc nhở cậu, đừng nghe một phía mà đi trách cứ người khác! Tôi không có kiên nhẫn để đứng nghe người khác mắng mình đâu! Tôi đi trước?
Cô xách đồ lên rồi đi thẳng, để mặc cậu phía sau cứ lắp bắp
Trần Vũ Anh Quân - Kin
Cô, cô...😡😡
Đi Shopping (2)
Mia hí hửng bưng khay đồ ăn tự chọn từ trên quầy xuống, định đi về bàn để đánh chén
Đang đi thì nhỏ cô vấp phải dây giày và ngã sấp xuống cái "Rầm", đáp ngon lành trên mặt đất
Cô xuýt xoa nhìn lại dây giày bị tuột, rủa thầm
Đặng Ngọc Băng - Mia
"Hừ, đôi giày chết tiệt, lúc về bà nhất định nhét mày vào nhà kho !"
Cô bận rộn gom lại đống đồ vương vãi trên mặt đất. Lúc soát lại thì thấy thiếu
Đặng Ngọc Băng - Mia
Oái, ly coca của mình đâu nhỉ?
Lúc này, đột nhiên một cốc coca mới mở xuất hiên trước mặt cô, giọng nam ấm áp truyền đến
Phạm Nhật Anh - Ken
Của cô đây!
Cô ngước lên nhìn và chợt sững lại. Biết vì sao không ? Không phải vì chàng trai trước mặt cô đẹp như thiên thần, mà vì trên chiếc áo sơ mi xanh nhạt của cậu rất nổi bật một vết coca màu nâu. Chắc chắn là từ ly coca của cô rồi ! Cô hốt hoảng đứng dậy, lắp bắp
Đặng Ngọc Băng - Mia
A, a, xin, xin lỗi, áo cậu bị bẩn rồi !
Cô vội vàng lôi từ túi áo ra một chiếc khăn tay màu vàng nhạt, rụt rè đưa cho cậu
Đặng Ngọc Băng - Mia
Cậu cầm lau tạm. Xin lỗi, tôi thực không cố ý !
Cậu nhìn cô gái cúi gằm mặt không dám ngẩng lên, nở nụ cười tỏa nắng
Phạm Nhật Anh - Ken
Ồ ! Không sao, không sao, tôi không để ý đâu, lần sau cậu nên cẩn thận hơn ! 😊😊
Cô mừng rỡ gật đầu, lấy lại ly coca trên tay cậu, cười tươi nói
Đặng Ngọc Băng - Mia
Vậy, thật cảm ơn cậu! Tớ xin phép đi trước!
Rồi lướt qua cậu chạy đi. Cậu đứng nhìn theo bóng cô, trên tay vẫn nắm chiếc khăn của cô. Cậu mỉm cười, rồi xoay người đi
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Chị ơi, cho em một ly kem dâu !
Nó hớn hở nói với chị bán hàng. Chị ấy mỉm cười nhìn nó
Chị Bán Hàng
Ừ, em đợi chị một tí
Đang lúc nó đứng đợi thì một giọng nói chua ngoa truyền tới
Hà Anh
Phục vụ, cho một ly kem dâu. Nhanh lên, tôi không đợi được
Chị bán hàng có chút khó xử vì kem dâu trong tiệm chỉ còn một ly. Cuối cùng, chị đưa ly kem cho nó rồi quay sang người kia
Chị Bán Hàng
Xin lỗi quý khách, kem dâu trong tiệm chúng tôi đã hết rồi ạ !
Hà Anh
Gì chứ? Có kem cho con nhỏ kia mà lại không có cho tôi sao? Tiệm này làm ăn kiểu gì thế hả? Có tin tôi làm mấy người sập tiệm không hả?
Cô gái kia giận dữ quát lên
Nghe đến đây, chị bán hàng tái mặt, còn nó thì vô cùng bực bội, nó hướng cô gái kia nói
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Này cô, thế là đủ rồi đấy !
Lúc này, cô gái kia mới chú ý đến nó, thấy ly kem trên tay nó, cô ta nhếch miệng
Hà Anh
Ha, hóa ra cô là kẻ đã giành kem với tôi sao? Gan của cô xem ra cũng to đấy, cô biết tôi là ai không hả?
Nó cố nhịn để không xông lên cho con nhỏ kia một cái tát, hất hàm nói
Nguyễn Hoàng Thiên Băng - Sophia
Cô là ai tôi không quan tâm, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô là, cô không có quyền lớn lối ở đây, Nếu cô muốn la hét hay làm gì khác thì về nhà mà làm, đừng ở đây la lối om sòm làm mất hứng ăn uống của người khác. Cô đây là đang làm phiền người khác đấy, cô hiểu không?
Nó nói xong liên quay người bỏ đi, để mặc cô ta giận tím mặt nhưng không biết làm gì hơn. Cô ta quay sang giận dỗi với hắn
Hà Anh
Anh, sao anh để cô ta ức hiếp em vậy?
Hoàng Vũ Thiên Phong - Kai
Em sai trước còn gì !
Hắn bỏ đi, cô gái kia chỉ biết tức tối đi theo
Bên một chiếc bàn trong tiệm cà phê tầng 1 khu thương mại, có một cô gái xinh đẹp đang ngồi đọc sách chăm chú
Bên cạnh đặt ly cà phê cappuchino tỏa hương nghi ngút
Cô gái rất nhẹ nhàng đưa ly cà phê lên miệng, thong thả uống. Khóe môi câu lên nụ cười nhẹ, nhưng thủy chung không chạm tới đáy mắt. Từ sau lưng cô xuất hiện ba cô gái khác cũng vô cùng xinh đẹp
Một cô nghịch ngợm đưa tay che mắt che mắt người kia, tinh nghịch nói
Đặng Ngọc Băng - Mia
Đoán xem ta là ai nào?
Jane hờ hững tựa vào ghế, chậm rãi nói
Vũ Ngọc Anh Băng - Jane
Đứa đang bịt mắt ta là Mia, còn có hai đứa đứng cạnh cười như hai con hồ ly là Sophia và Nastia
Mia lè lưỡi đáng yêu, vờ chán nản kêu lên
Đặng Ngọc Băng - Mia
Ai, Jane lại đoán đúng rồi nè!😋😋
Cô nhảy vào ngồi cạnh Jane, lắc lắc tay cô làm nũng
Đặng Ngọc Băng - Mia
Jane không mua gì à?
Jane mỉm cười nhìn ba đứa bạn
Vũ Ngọc Anh Băng - Jane
Bọn mi xong rồi à? Vậy chúng ta về thôi!
Cả đám gật đầu rồi nhanh chóng kéo nhau ra bãi đỗ xe, bọn nó lái xe quay lại biệt thự
Download MangaToon APP on App Store and Google Play