Trương Gia Bảo là một công nhân viên chức bình thường không thể bình thường hơn. Như mỗi ngày, cậu đang trên đường đi làm. cậu đang nghe điện thoại của cấp trên thì bỗng có một chiếc xe tải lao đến trước mặt. và cậu không còn thấy gì nữa.
Trương Gia Bảo tỉnh dậy mở mắt ra là một không gian trắng xoá : '' Đây là đâu? Mình đang đi trên đường và rồi bị một chiếc xe tông trúng kia mà, có khi nào đây là thiên đường không!''
Giọng nói lạ hiện lên: '' Tào lao, kí chủ có thấy thiên đường nào mà nó trắng như vậy không.''
Trương Gia Bảo giật mình: '' Ai dị ma hả tui sợ lắm đừng nhát tui, trời ơi mẹ ơi cứu con. TAT huhu.''
Một cái màn hình xuất hiện trước mặt Trương Gia Bảo và nói : '' kí chủ mồ côi mà có mẹ đâu mà kêu.''
Trương Gia Bảo: '' Ời ha ! Mà mày là cái gì dạ. Giống màn hình máy tính quá ha.'' .Nói rồi cậu chọt chọt lên nó.
Hệ thống 003 tức giận nói: '' Sao ngài có thể chọt người khác như vậy, thật không lịch sự gì cả. A hem xin tự giới thiệu tui chính là hệ thống 003 đẹp trai ngầu lòi trong series công lược đó.''
Trương Gia Bảo ngơ ngác: ''Là sao??????''
Hệ thống 003: ''....''
Hệ thống 003 rốn lên trong mắt hừng hực lửa giận: '' Là tui chọn cậu rồi đó giờ cậu làm công cho tui rồi tui cho cậu sống lại, còn mà không chịu thì tui lấy sét đánh cậu nát xương.''
Trương Gia Bảo sợ hãi trả lời lại: '' Ừm ừm ừm!''
Hệ thống 003 lật mặt cười dịu dàng như hiền: '' Dị là được rồi. Rồi giờ là tui cho cậu đến thế giới đầu tiên hem. Vì là thế giới đầu nên tui sẽ cho nó ở chế độ thấp để cậu dễ thở he.''
Trương Gia Bảo chưa hết sợ gật đầu lia lịa.
Hệ thống 003: ''Rồi OK. Thế giới đầu tiên lẹt gô bắt đầu đếm ngược 10...9...8...7...6...5..4..3..2..1.0''.
Bỗng một cái hố đen xuất hiện dưới chân cậu, rồi nó từ từ lớn dần, cậu rơi xuống hố và được trải nghiệm cảm giác trượt ống đầu đời từ lúc mở mắt tới nay.
Còn hệ thống 003 thì nó phóng trong đầu cậu từ lúc cái hố xuất hiện và ngủ chứ nó ngu gì mà phải trải nghiệm cái trò vô bổ và đánh sợ ấy chứ. Niềm vui của nó là hành người khác chứ không phải hành chính mình đâu. Tự khen mình một câu thật thông minh xong nó tự đắp mềm còn không quên bật nhạc cải lương ngủ ngon lành trong tiếng thét như heo bị cắt tiết với hai hàng nước mắt đong đầy của cậu.
Sau khi hệ thống 003 ngủ vừa vặn tròn 30 phút thì cũng tới được thân xác của nguyên chủ đầu tiên. Trương Gia Bảo vừa mở mắt, đập vào mắt cậu là một cái trần nhà bằng cây, cậu đứng dậy đi xung quanh. Nội thất của căn phòng này y như nhưng bộ phim cổ trang câu hay xem để giết thời gian. '' Vậy ra là mình đã xuyên đến thế giới cổ trang rồi hả?'' cậu phân vân hỏi.
Hệ thống 003 đang đợi thời khắc quan trọng và rồi nó xuất hiện ra trước mặt cậu và nói: '' Đúng rồi đó kí chủ.''
Trương Gia Bảo hết hồn la lên: '' Aaaaaaaaaaaa...''. Nhìn lại là hệ thống 003 thì cậu thở phào: '' Dị bây giờ tui phải làm gì?''
Hệ thống 003 vừa cười ngặt nghẽo trong lòng vừa nói: '' À quên, tui sẽ phát nhiệm vụ đầu tiên cho cậu...''
' KẼO KẸT ' hệ thống đang nói thì cửa phòng đang đón bị đẩy vào.
Tâm sự của tác giả: Sau mà con hệ thống này nó thâm dị trời.
Hệ thống 003: '' Tui sao kệ tui. Bà tin một hồi hai con mắt bà thâm luôn hông''.
Tác giả: '' Dạ em sai rồi. Chị là nhứt''.
' KẼO KẸT ' hệ thống đang nói thì cửa phòng đang đón bị đẩy vào.
Trương Gia Bảo nhanh như chớp nằm trở về trên giường giả bộ ngủ. Tiếng bước vang lên cột cột dưới đất rồi dừng lại kế bên chiếc giường.
'' Bảo Bảo. Mẹ sao đệ đệ chưa tỉnh lại vậy ''. Một giọng nói bé gái vang lên đầy nghẹn ngào.
Rồi giọng một người phụ nữ vang lên:'' Em con còn đang hô mê thái y nói phải đến nay hoặc hôm nay là tỉnh lại được không sao đâu''.
Cậu đang nằm trên giường nghe thấy hệ thống 003 đang bất mãn vì bị cắt lời thì cảm thấy trên trán đang được một bàn tay ấy thật ấm áp đặt lên. Cậu nghe bé gái ấy nói: '' Đệ đệ hết sốt rồi may quá!'' Người còn lại nghe vậy thì vui mừng: ''Ừ! Thôi chúng ta nên đi thôi để cho đệ đệ con nghỉ ngơi một chút. Chúng ta đi dặn đầu bếp nấu chút cháo để sẵn nào đệ đệ tỉnh thì đem vào nhé.''
Bé gái: '' Vâng mẫu thân. Tỷ tỷ phải đi rồi, mai gặp lại đệ nhé''. Tiếng bước chân vang xa dần và cánh cửa một lần nữa được đóng lại
Trương Gia Bảo hí mắt ra nhìn xung quanh và hỏi hệ thống 003: '' Người khi nãy là ai dị tiểu tam?''
Hệ thống 003 đang nói thì bỗng im lặng : '' Là tỷ tỷ của nguyên chủ chứ ai...''.
Trương Gia Bảo thắc mắc hỏi: '' Sao vậy ??''
Hệ thống 003 đang im lặng thì nghiến răng ken két nói: '' Sao cậu lại gọi tui là tiểu tam tên kia''.
Trương Gia Bảo đầu đang đầy dấu chấm hỏi nhìn hệ thống 003 thì cảm giác xung quanh bỗng lạnh đến một cách lạ thường và rồi nó hét lên vào tai cậu: '' Sao cậu lại gọi như dị hả tên kia, có bao nhiêu cái tên xinh đẹp, ngầu lòi mà cậu không gọi cậu có tin là cho cậu một tia sét ko. Một là cậu đổi cách gọi, hai là si du ờ gen. Hiểu chứ''.
Trương Gia Bảo thẳng người mắt nhìn thẳng nó: '' Vâng ạ! Dị tiểu thống thống thì sao?''.
Hệ thống 003 im lặng nhìn suy nghĩ so cái tên đầy drama kia thì cũng tạm chấp nhận: '' Thống Thống là được rồi. OK''.
Trương Gia Bảo: '' OK''.
Hệ thống 003: '' Giờ tui sẽ cho kí chủ tiếp nhận cốt truyện của thế giới với cậu và nhiệm vụ''.
Rồi giao diện của hệ thống chuyển sang dạng ứng dụng đọc truyện mà cậu hay đọc.
Cậu của thế giới này cũng tên là Trương Gia Bảo, thân phận là con trai của tể tướng đương triều - Trương Châu, trên cậu có một ca ca, tỷ tỷ song sinh lớn hơn cậu 2 tuổi. Do là con út nên được cả nhà rất nuông chiều mặc kệ cho cậu là một phá ra chi tử chỉ biết ăn chơi lêu lổng không lo chịu học hành. Cốt truyện ở thế giới này nói về một vị thái tử - Dương Hoài An, mẫu thân là hoàng hậu đương triều nhưng bị sủng phi - Như Phi của Hoàng Thượng đầu độc chết và nắm quyền hậu cung. Nhờ có cha của nguyên chủ nên vị trí thái tử của Dương Hoài An được bảo toàn và tránh được những vụ ám sát của Như Phi. Nhưng pháo hôi là nguyên chủ lại say mê vẻ đẹp của Dương Hoài An nên đã âm mưu bắt nhốt hắn và kế hoạch đang diễn ra thì bị ảnh vệ của Dương Hoài An giết chết. Rồi đổ tội cho Như Phi, cha của nguyên chủ ông đau khổ, tức giận giúp Dương Hoài An lên ngôi hoàng đế trả thù Như Phi báo thù cho con trai. Còn Dương Hoài An sau khi thành hoàng đế thì bắt đầu điều chỉnh lại đất nước. Rồi cô độc đến già. Trước khi chết hắn lập con của Tam Vương Gia làm thái tử.
Đợi cậu xem xong thì bên ngoài đã tối cũng hơi buồn ngủ nên cậu đi ngủ để sáng rồi nói tiếp.
Đợi cậu xem xong thì bên ngoài đã tối cũng hơi buồn ngủ nên cậu đi ngủ để sáng rồi nói tiếp.
Sáng hôm sau, cậu nghe có ai gọi mình thì mở mắt trước mắt là một bé gái chừng 8 9 tuổi đang nhìn cậu. Thấy cậu tỉnh cô bé vang lên gọi vọng ra ngoài:'' Mẫu thân, phụ thân đệ đệ tỉnh rồi, đệ đệ tỉnh rồi''.
Ngoài cửa phát ra nhiều tiếng giày, hai người xuất hiện và họ nhanh chóng đi đến trước giường. Trương phu nhân cười hiền từ nói: ''Bảo Bảo tỉnh rồi thật tốt quá! ''.
Thừa tướng càng vui vẻ hơn: '' Bảo Bảo tỉnh rồi! Sao rồi, con có đau ở đâu không? Có đói bụng không? Để phụ phân cho người đem vào''. Nói rồi ông nhanh chóng sai người hầu đem cơm vào.
Cậu ngồi im trên giường nhìn mọi người cảm thấy thật hạnh phúc và ấm áp, cậu nhận ra có gia đình thật ấm áp, nhìn họ quan tâm mình lại nghĩ đến cảm giác cô độc ở thế giới cũ cậu bất giác chảy nước mắt. Tỷ tỷ cậu - Trương Kiều nhìn thấy thì hoảng hốt: '' Bảo Bảo sao đệ lại không ?''.
Vợ chồng thừa tướng thấy vậy cũng hoảng hốt chạy lại dỗ cậu. Được một lúc thì cậu cũng ngừng khóc lại thấy xấu hổ mà ngượng ngùng trước lúc chết cậu cũng đã gần 30 r mà lại khóc như thế này thật là xấu hổ quá đi.
Trên bàn ăn ba người không ăn mà chỉ muốn gắp đồ cho cậu nhưng cậu vừa tỉnh lại nên chỉ ăn được cháu mà thôi. Trương phu nhân vẫn còn nghĩ đến lúc cậu khóc vừa nãy: '' Bảo Bảo, hôm qua có phải là bị doạ sợ rồi không?''.
Cậu mỉm cười nói: '' Vâng ạ! Con xin lỗi! Con không nên đi lại mà không có người hầu bên cạnh nữa đã để mọi người lo lắng rồi ạ.''.Lại nói 'cậu' khi đó đã bị chiều hư bướng bỉnh nên thấy người hầu bên cạnh phiền nên không cho bọn đi theo, dẫn đến tự mình đi đến bờ hồ rồi té xuống người hầu đi ngang thấy rồi cứu lên mới thoát được một kiếp. Chỉ có dị mà phủ thừa tướng rối tung cả lên phải mời cả thái y trong cung đến khám.
Ba người nhà thừa tướng nghe cậu nói thì hết hồn. Họ biết tính tình con/ đệ đệ mình như thế nào vừa ngang bướng lại kiêu căng gặp người không vừa mắt lại kiếm chuyện không thì mắng đến khi khóc mới thôi.
Tuy đối với họ như thế nào họ cũng yêu thương nhưng thấy con/đệ đệ mình như dị thì lại cảm thấy do cậu bị doạ sợ nên mới đổi tính thì lại cảm thấy cậu đã chịu khổ nên lại càng không nhịn nổi mà ôm hôn xoa đầu cậu.
Sau khi ăn xong vợ chồng thừa tướng sợ cậu còn bệnh nên đã để cậu về lại giường thì đi làm việc của mình để con gái lại với nói chuyện với cậu. Đang nói thì cậu bổng nhớ ra rồi hỏi: ''Đại ca đâu rồi ạ. Sao sáng giờ đệ không thấy huynh ấy?''
Trương Kiều khó hiểu nói:'' Đệ quên rồi sao, lúc này đại ca đã đi học rồi mà chiều huynh ấy mới về''.
Trương Gia Bảo: '' Đệ quên mất. Dị nào huynh ấy trở về tỷ cùng đệ ra đón huynh ấy nhé''.
Trương Kiều vui vẻ đáp ứng: '' Ừm''.
Nói được một lúc thì cậu lại buồn ngủ nên Trương Kiều đợi cậu ngủ rồi im lặng đón cửa đi tìm mẫu thân.
Cậu ngủ đến chiều rồi tỉnh dậy, nhớ đến nhiệm vụ hôm qua mà hệ thống đưa quên bém lúc sáng do cảm động. Cậu bèn gọi hệ thống 003: '' Thống Thống ơi, tui muốn xem nhiệm vụ ''.
Hệ thống 003 ngáp một cái rồi hiện bảng nhiệm vụ lên cho cậu: '' Nè nhiệm vụ của chính là công lược thái tử Dương Hoài An''.
''Dị hả'' cậu trả lời. Rồi lại thắc mắc: ''Mà công lược là sao là trở thành bạn của cậu ấy hả???''.
Hệ thống 003 chép chép mỏ: '' Ừm dạng...như dị đó''. Nó cũng không thể nói là cái việc kia thôi thì tới đâu hay tới đó dị.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play