5NĂM KHÔNG BẰNG 5THÁNG!
Chap 1
Cũng đã 5năm rồi từ cái ngày nó biết mình thích hắn,có buồn cười không khi mà chỉ thương mến đơn phương thôi mà kéo dài đến tận bây giờ? Tiếp tục thì nó không thể nào, nhưng buông xuôi thì nó lại không đành lòng,cứ như thế nó dùng dằng tới bây giờ và trái tim cũng không muốn thử yêu ai, cũng có vài người thích nó,nhưng nó không có cảm giác với ai hết,không cho bất cứ ai cơ hội nào tán tỉnh mình vì nó nghĩ như vậy mất thời gian của nhau.
Thanh xuân con gái có dài đâu, một mình,không tình yêu,chính xác là chưa một mảnh tình vắt vai cũng không muốn thử mở lòng để quen ai,nó khép lòng mình với tình đơn phương đầu đời và tự khiến mình trở nên cô độc giữa những người xung quanh.
Đáng thương hơn là nó không biết ước mơ và định hướng tương lai của chính mình. Học xong 12 nó không biết sẽ tiếp tục như thế nào, suy nghĩ mãi nó chợt nhớ những tháng ngày vẽ vời tham gia những cuộc thi của báo Mực Tím, nó muốn thành nhà thiết kế thời trang nhưng mẹ nó không đồng ý. Nó học không giỏi, nhà nghèo, ba mẹ không thể nuôi nó học cái nghề nhà giàu sang chảnh đó, mẹ muốn nó làm giáo viên về sau an nhàn và đỡ tiền học phí.
Nó không nghe mẹ,nó vẫn đăng ký theo ý nó, nhưng tới ngày thi nó lại không thi,nó xin vô tiệm tóc của cô nó học nghề. Vậy đấy, mẹ nó cũng không hiểu nỗi, nó không muốn nghe lời mẹ,nó vốn cứng đầu và khó dạy. Hơn hai năm học nghề, những gì nó trãi qua không như nó nghĩ,vui ít mà buồn tủi thì nhiều, không phải cứ người nhà là sướng đâu, nó bầm dập lắm mới lướt qua ngần ấy thời gian.
Cảm thấy mệt mỏi, nó xin cô nghỉ học nghề và về nhà. Ở nhà suy nghĩ chán chê nó muốn được đi, 18 năm ở với ba mẹ, nó chưa từng đi đâu, học nghề với cô,ở chung với cô nó cũng chẳng được đi đâu,giờ nó muốn đi, khoảng thời gian học nghề nó biết được nhiều thứ,nó nghiệm ra nhiều điều,nó thương ba mẹ hơn nhưng vẫn không nghe lời ba mẹ,nó muốn có kinh nghiệm sống,muốn đi đây đó trước khi lấy chồng.
Ở quê nó 22 tuổi không nhỏ nữa, nó muốn ra ngoài xã hội kia, ba mẹ lo vì nó tuy cứng đầu mà khờ như một đứa con nít, sợ nó ra ngoài xã hội không giữ mình,hư đốn, muôn vàn kiểu lo, nhưng vẫn không cản được nó, nó nói không cho nó đi, nó lén đi,nhưng nếu đi lén nó sẽ không liên lạc về,miễn cưỡng mẹ phán.
_Muốn làm gì làm!
Ngày nó đi nó hứa với mẹ sẽ cố gắng học thêm nghề tóc cho giỏi, rồi kiếm tiền,không gửi về được cũng lo cho bản thân được,không làm gánh nặng của mẹ nữa,mẹ vừa giận vừa lo cũng dặn dò rồi tiễn nó đi.
5h sáng, cái se se lạnh sớm mai phả vào mặt nó,làm nó nhớ tới những buổi sáng cọt kẹt đạp xe đến trường,và nhớ về hắn…… nó muốn đi xa cũng là muốn thử quên đi tình cảm ấy, con người ấy.
Nó lên xe,tim bỗng đập mạnh liên hồi,cảm giác lo lắng trỗi lên, nó đang dần xa nhà,xa những che chở bảo bọc của ba mẹ và tự bước đi ở nơi xa lạ mà nó chưa từng nghĩ tới, Sài Gòn thành phố sầm uất và sa hoa bậc nhất cả nước!!!!!
Vì dậy sớm nên nó vẫn còn buồn ngủ, xe lăn bon bon êm êm làm nó không cưỡng lại được, và dù đang lo lắng nó cũng lăn ra ngủ, nó vốn là đứa mê ngủ……...nó đã ngủ.
Trong giấc ngủ của mình nó thấy,ngày tựu trường năm ấy,nó thấy hắn và sét đánh trúng nó rồi, bức thư tình đầu tiên được trao đi, những buổi đạp xe sau lưng hắn,nhưng buổi học thêm ở lớp hắn, những lời trêu chọc của đám bạn, nụ cười của hắn, cái bặm môi cực đáng yêu làm tim nó lạc nhịp……..nó chưa quên,chưa bao giờ quên và hôm nay những kỉ niệm đó ùa về như cơn gió thu dịu nhẹ sau một mùa hè oi bức, khi mà nó đang dần rời xa nơi mà nó và hắn có biết bao kỉ niệm. Nhưng chắc chỉ mình nó nghĩ, mình nó nhớ, mình nó da diết, vì hắn vô tâm,hắn lạnh lùng, hắn thờ ơ với nó nhưng nó lại ôm hết vào lòng như sợ những kỉ niệm, những hồi ức đó sẽ tan đi, sẽ quên mất đi như chưa từng xảy ra, chưa từng tồn tại, vì đó đã từng là tất cả của nó, của một đứa không có tiền,không sắc đẹp,không hoài bão,ước mơ,không có gì hết.
Xe ngừng bánh, nó đang ở Sài Gòn.Thông tin này vẫn khiến nó hồi hộp và lo lắng. Bước xuống xe, nó đảo mắt nhìn xung quanh, bến xe miền Đông nhộn nhịp vô cùng và rộng hơn bến xe quê nó nhiều. Nhìn nó lúa quá nên có lẽ hàng rong ít làm phiền, vác ba lốt trên vai nó kiếm gì bỏ bụng và bắt đầu nghĩ về công việc và chỗ ở. Với nghề tóc trong tay,có ở đâu nó cũng không sợ,nó tuy không giỏi nhưng không sợ sẽ không xin được việc.
Nó hỏi thăm mấy bác xe ôm,nó đi vòng vòng gần đó và đảo mắt tìm tiệm tóc, cũng có nhiều tiệm nhưng nó thấy không hợp nên không vào hỏi. Bụng réo quá rồi và cũng đã mỏi chân, nó nhìn thấy có quán cơm tấm nên tạt vào, quán nhỏ nhưng đông thật chắc ngon lắm đây, nó nghĩ trong bụng. Nó kêu 1 phần rồi ăn ngon lành, ăn xong nó không vội đi mà vẫn nán lại,khi quán vơi bớt khách nó liền hỏi ông chú chạy bàn.
_Dạ chú ơi,cho con hỏi thăm chút, gần đây có tiệm tóc nữ nào được được không chứ?
_Nhiều lắm con,ủa, con từ quê lên hả? Tiệm tóc thanh nữ thì đầy, nhưng mà con….. Ông chú ngập ngừng nói khi nhìn ngoại hình của nó.
_Không chú ơi, con kiếm tiệm tóc nữ chứ không kiếm thanh nữ đâu, con biết con không có vé hi hi.
Nó biết nó không đẹp,da ngăm không trắng, chân thì ngắn mà nó cũng không muốn làm mấy tiệm mờ ám đó, thấy ghê!
_Cũng có đó con, mà mới lần đầu vô Sài Gòn hả? Có người quen không? Quê đâu đó con? Giống miền trung zậy?
_Dạ con dân Phan Rang, Ninh Thuận chú!
Anh trai bên cạnh liền quay qua nhìn nó, ánh mắt có chút ngạc nhiên rồi liền quay đi. Có chút khó hiểu với thái độ của anh nhưng nó vẫn kịp nhìn ra là anh rất đẹp trai, mà sao thấy giống dân trong nghề với nó quá. Nó vẫn đang ngạc nhiên và trố mắt nhìn lại anh.
_Vậy hả, chú cũng dân Phan Rang nè, mà mày ở đâu?
Nó bỗng thấy vui vì gặp người cùng quê nơi xứ lạ này, chú cũng giống nó, chú cháu nói một hồi về Phan Rang cho đã rồi cười ồ lên cứ như là người nhà lâu ngày gặp nhau.
_ À,con hỏi tiệm tóc thì hỏi anh này đi,ảnh cũng làm cắt tóc đó, hỏi ảnh thử coi. Nè Minh, chỗ con có cần người không hay biết tiệm nào chỉ cho em nó đi con.
Nó đoán đúng rồi, đúng anh là dân trong nghề, nhưng đàn ông mà làm tóc là bóng hết,sao anh này men quá mức như vậy? Nó ngạc nhiên nhìn anh nhưng, không dám mở miệng nói,anh vẫn ăn,oh, tỉnh rụi hà! Anh không có chút biểu hiện gì làm nó cũng hơi khó chịu nhưng nó không dám tỏ thái độ, chú thấy vậy mới nói thêm.
_ Kìa Minh, em nó từ quê mới vô,con giúp gì em được không? Nó cùng quê với chú, coi như giúp chú đi con.
_Anh ơi, xin lỗi vì phiền anh nha, anh làm ở tiệm tóc nữ hả? Chỗ anh có cần thợ nữ không anh, hay anh biết chỗ nào mà đàng hoàng chỉ giúp em với!
Anh trai quay qua nhìn nó,nó trố mắt tròn xoe nhìn anh, anh tên Minh sao? Đẹp trai cứ như diễn viên đang ngồi trước mặt nó nè! Nó chớp chớp mắt rồi cười nụ cười năn nỉ, hãm, nó biết mà, mặt anh nghiêm nhìn nó có vẻ dè chừng và ái ngại,nó biết nên……hì hì nó lại cười,cười như mếu, nhìn nó như vậy anh thấy hơi tếu và tội, cơ mặt anh liền giãn ra,anh hỏi nó.
_Em làm nghề được bao lâu rồi,cô bé?
_Dạ, vừa học vừa làm cũng hơn 2 năm đó anh.
Giọng nói của anh còn làm nó ngạc nhiên hơn, con trai Sài Gòn sao mà giọng hay vậy trợi, men ghê chưa, giọng anh thân thiện hơn gương mặt anh nhiều.
_Vậy em biết làm những gì?
_ Dạ, gì em cũng biết làm anh,nhưng giỏi thì chưa giỏi! hì hì nó gãi đầu ái ngại.
_Hiện giờ em đang ở đâu?
_Dạ, em chưa có chỗ ở, e định kiếm chỗ làm xong rồi mới kiếm chỗ ở!
_Em có người quen ở đây không?
_Dạ, cũng có nhưng em không muốn làm phiền họ nên…… hì hì nó lại cười.
Anh đang suy nghĩ, bỗng điện thoại anh reo làm nó giật nảy mình.
_Anh nghe Hưng ,....... Sao? Ai vậy? Ở đâu? Bệnh viện nào?....... Tôi,tôi tới liền.
Anh bật đứng dậy, rút tiền đưa chú rồi quay đi, nó không biết có việc gì nhưng nghe từ “bệnh viện” thì không ổn rồi. Mà khoan đã, anh đi như vậy nó biết sao giờ? Rồi anh chợt nhớ và quay người lại, ngập ngừng anh hỏi nó.
_ Bé, giờ anh có việc gấp, em….. ah, hay là giờ em đi với anh, đợi anh giải quyết xong rồi sẽ nói tiếp chuyện của em!
Nó hoang mang lắm, nó đâu biết gì về anh, lỡ như anh là người xấu, hay là,.....nhưng mà,..... mà thì thôi tới đâu hay tới đó vậy, dù gì nó cũng không quen ai trong thành phố lạ lẫm này, dù gì cũng phải tiếp xúc và làm việc với người lạ,dù gì cũng phải va vấp, ai cũng vậy,gặp là có duyên rồi. Nó tự trấn an mình và tự nhiên thấy tin anh.
_Dạ, em nhờ anh!
Nó đưa tiền cho chú rồi đi theo anh, nó ngồi trên xe anh chở nó chạy thẳng tới…….. bệnh viện, nó thấy bệnh viện liền lo sợ, không lẽ, không lẽ nào? Mặt nó xanh lét, tái mét, tay chân run lẩy bẩy,trong đầu nó nghĩ anh là người xấu, anh đáng sợ, anh định bán nó, định lấy thận của nó?!!! Hoảng quá nó không nghĩ thêm được gì nữa, nó không xuống xe được mà miệng thì.
_Anh,anh định làm gì em?
Mặt nó mếu,mà toàn thân thì run lên, cơ thể và tay chân vẫn không thể cử động được, miệng nó cố gắng lấp bấp.
_Anh, anh……
Anh sững người vì nó không xuống xe, người nó run rẩy mà mặt mũi thì tái xanh.
_Bé,xuống xe,nhanh lên, em trai anh…..nè, em không nghe anh nói hả?
Nó giật mình, em trai,bệnh viện? Ah, nó chợt hiểu và bò bò xuống xe,mà sao cái xe,chẹp, nó nghĩ “ xe gì cao zữ trợi? “ anh gửi xe rồi vừa nói vừa chạy đi.
_Theo anh!
Nó vừa cõng balo vừa ì ạch chạy theo anh, anh cao quá, chưng dài,chạy nhanh, nó chạy theo muốn á thở mà không dám đứng lại, không lẽ em trai anh bị gì? Đột nhiên nó sợ nên lấy sức và cắm đầu chạy………
Chạy,chạy và chạy…… Rồi đột nhiên anh dừng lại, nó cố lê từng bước tới chỗ anh và gục mặt thở không ra hơi. Anh chộp tay cô y tá và hỏi dồn dập.
_ Em,em tôi…. Em tôi làm sao? Cô ơi, Minh Hưng…..a, có người gọi cho tôi nói em tôi đang cấp cứu ở đây, em tôi đâu,em tôi sao rồi cô?
_ Anh là người nhà của Phan Minh Hưng?
_Đúng, tôi là anh trai của Minh Hưng, em tôi sao rồi,nó bị gì?
_Bệnh nhân đang được phẫu thuật, anh ta bị tai nạn giao thông, còn cụ thể như thế nào thì anh chờ bác sĩ phẫu thuật xong đã.
Anh ngồi gục xuống ghế, nó ngồi kế bên và khẽ nhìn qua anh, anh thở hổn hển, mồ hôi tuôn đầm đìa đầy mặt và ướt cả áo anh, dĩa cơm tấm khi nãy chắc tiêu luôn rồi. Nó ngồi im ru chẳng biết nói gì, chỉ co ro ngồi đó,nó muốn nói gì với anh nhưng không dám, chỉ hồi hộp và lo với nỗi lo của anh.
_Anh Minh!
Một người đàn ông đi vội tới, anh ta chắc cũng bị thương, băng bó ở đầu và tay, quần áo thì dính đầy máu. Nó đang mệt, nghe mùi máu tanh thì chịu không nỗi và… nó thấy buồn nôn. Oẹ, oẹt…. Anh quay qua nhìn nó.
_Anh Minh, Hưng còn ở trong đó hả? Vẫn chưa ra sao?
_( anh lắc đầu) Hải, sao lại bị tai nạn? Hai đứa đi chung với nhau hả?
_Tụi em mới họp xong,đang về sớm để đi ăn,Hưng nó không hiểu sao đột nhiên lái thật nhanh rồi thắng gấp,chiếc xe tải phía sau không né kịp, em chỉ bị nhẹ,còn nó…… ?
Anh ta ngập ngừng rồi không nói nữa, không khí im lặng này thật nặng nề và khó chịu, nó cảm thấy mình thừa thải, hết nhìn anh rồi nhìn người đó, cái sự khó chịu, cảm giác buồn nôn, hình như nó….. Quên luôn rồi. Có tiếng mở cửa, tiếng bước chân, từ trong phòng phẫu thuật, bác sĩ vội bước ra.
_Ai là người nhà của bệnh nhân Hưng?
_ Tôi, tôi là anh trai,là người nhà đây,em tôi sao rồi bác sĩ?
_Chúng tôi vẫn đang phẫu thuật, nhưng bệnh nhân đã mất rất nhiều máu, bây giờ vẫn chưa cầm được,chúng tôi đa liên tục truyền máu cho anh ta nhưng anh ta thuộc nhóm máu O-, là nhóm máu rất hiếm, ở bệnh viện đã không còn, chúng tôi đang liên lạc với những bệnh viện khác và ngân hàng máu nhưng chưa có phản hồi, và hiện giờ không thể ngưng truyền máu, người nhà có ai nhóm máu này không? Giờ chỉ có thể truyền trực tiếp thì chúng tôi mới tiếp tục phẫu thuật,nếu không,bệnh nhân, e là……
Gương mặt anh sững lại, anh quên mất nhóm máu của em trai mình,cả nhà chỉ mỗi Hưng là nhóm O-, giờ anh không biết sao hết, anh nắm chặt tay bác sĩ.
_Bác sĩ, cả gia đình tôi chỉ mỗi em trai tôi nhóm máu này,bác sỹ mau liên lạc bên bệnh viện khác đi,không, là ngân hàng máu, ngân hàng máu chắc chắn sẽ có mà! Em tôi cũng định kỳ đi hiến máu không thể nào khi gặp nguy hiểm, cần máu lại không có như vậy?
_Tôi cũng rất tiếc,nhưng nhóm máu này rất hiếm nên không chắc ngân hàng máu hay bệnh viện khác đã còn,mà quan trọng là cần bây giờ,bây giờ mà không được truyền máu thì không thể tiếp tục phẫu thuật, tôi…..tôi cũng hết cách rồi!
Vị bác sĩ tỏ ra bất lực trước nhóm máu của em trai anh, trên người ông còn dính đầy máu làm nó dù biết tình hình căng thẳng nhưng không thể kìm cảm giác buồn nôn, nó hiểu rằng anh đang lo lắng,đang bất lực, sợ hãi,em trai anh có thể sẽ chết,nó nhận ra tình hình rồi nên không kịp nghĩ gì khác, nó bước đến bên và khều anh.
_Anh….oẹ...ọe….
Mùi máu càng lúc càng nồng hơn và nó như không chịu nỗi.
_Để anh yên!
Anh nói lạnh lùng và lớn tiếng, nó giật thót người, thấy lạnh toàn thân và tim đập thình thịch, liên hồi. Anh không để ý đến nó, anh quá lo lắng, nó biết, nó cố giữ bình tĩnh và ráng nói to hơn.
_Không, anh ơi…..oẹ...oẹ….
Má ơi. mùi máu kinh khủng quá ! Anh không nghe nó hay chính xác anh không nhìn thấy nó nữa, nó cố hít thật sâu và thở thật đều, thật đều,nó có chuyện muốn nói với anh.
_Anh, em nhóm máu O- nè, để e truyền máu cho!
Mọi người đều nhanh quay qua nhìn nó,nó nhún người nhìn bọn họ, nó nói gì sai sao? Sao nhìn nó kì vậy? Sao không lấy máu cứu người,nhìn nó làm quái gì? Nó ngại, nó không quen.
_O- sao? Thật là em nhóm máu O- hả? Em chịu cho máu? Anh hỏi nó dồn dập.
_Nhóc,em không nói đùa chứ,chuyện liên quan đến tính mạng bạn anh đó? Người đàn ông đó nói,hỏi, làm nó cũng khó chịu.
_Em không có giỡn, mau, mau cứu em anh đi! Nó nhìn anh với ánh mắt vừa lo sợ vừa từ bi.
_Cô bé,thật sao?nếu cô nhóm máu O- thì theo tôi! Y tá, mau thử máu cô bé này cho tôi!
_Theo chị,nhanh lên em!
Nó bị kéo đi,nó thả ba lô xuống, nó run,và rất hồi hộp lẫn sợ, nó sợ máu, sợ kim tiêm, nhưng lại đang đi cho máu, chuyện cười mà, đầu óc nó quay cuồng,quay cuồng.
_Chị, chị ơi,chị nhẹ tay thôi nha,e sợ kim tiêm lắm,sợ chích,sợ đau lắm chị!
Nó nói mà run run,nó năn nỉ,nó toát mồ hôi và cố lấy gồng khi nhìn thấy kim tiêm, chị y tá trấn an nó.
_Không sao đâu em, như kiến cắn thôi mà!
_Bác sỹ,là nhóm máu O-!
_Được, tốt lắm,truyền trực tiếp cho tôi,tiếp tục phẫu thuật!
Ngoài phòng chờ, anh cúi người nhặt ba lô nó lên,cái ba lô rẻ tiền mua ngoài chợ, anh mỉm cười, giống nó,cái ba lô quê như chính con người nó,một đứa con gái quê chân chất, lương thiện, sẵn sàng cứu một người chưa từng quen biết,anh phủi bụi,và đặt ngay ngắn trên ghế.
_Con bé nào đó anh Minh, may mắn thật, phù…. Nhẹ cả người,mà sao? ủa, nó đi chung với anh à?
_Ừ, lính mới của anh đó!
Anh khẽ mỉm cười. Anh nhận nó làm rồi.
_Òa,hu hu…...á á á…….
Tiếng thét thật to rồi đột nhiên tắt lịm, hai người giật mình nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì,sao con bé khóc mà la dữ vậy? Không khí im lặng bao trùm, anh lo lắng cho em mình và cũng lo cho nó,ân nhân của gia đình anh.
_Anh nói con nhóc đó là lính anh hả? Con bé mới dưới quê lên đúng không? Tốt bụng thật nhưng lúa không nói nỗi, salon anh mà có con bé này chắc vui!
Hải lên tiếng với giọng điệu nữa trêu chọc, nữa thương hại, anh thì chỉ cười,anh nghĩ nó tội tội, hiền hiền và bây giờ đang cứu em trai anh, cô nhóc này có duyên với nhà anh rồi.
_Em gọi điện cho bác nha, anh cũng đừng lo lắng quá, Hưng nó cũng trâu lắm mà,không sao đâu!
_Ừ, em gọi giúp anh, nhưng đừng nói quá! Anh lo, mẹ anh…..
_OK anh, em biết rồi!
Hải gọi điện, hơn một tiếng sau bác sĩ vừa ra thì mẹ anh cũng kịp tới.
_Minh,em con, bác…...bác sĩ, con tôi sao rồi, nó có sao không bác sĩ, nó không sao đúng không? Làm ơn,làm ơn nói với tôi là nó không sao đi,bác sỹ, bác sỹ!!!
Mẹ anh khóc nói và dường như không thể trụ nỗi,anh phải ôm đôi vai để bà giữ thăng bằng.
_Bệnh nhân qua cơn nguy hiểm rồi,chúc mừng gia đình, khi khác tôi sẽ nói cụ thể hơn, đợi y tá đưa bệnh nhân về phòng thì gia đình có thể vô thăm nhưng nhanh nhé,bệnh nhân cần nghỉ ngơi nhiều.
Vị bác sĩ tươi cười trả lời rồi ông nhớ đến nó.
_À, còn cô bé thì sao?cô bé ngất luôn rồi, chắc do sợ hãi quá, lấy máu không nhiều nhưng có lẽ quá sức của cô bé, nhờ vậy mà đảm bảo cho cuộc phẫu thuật và bệnh nhân nên hiện giờ cô bé chưa tỉnh lại được, khi nào cô bé tỉnh hãy cho cô bé ăn nhẹ để hồi phục phần nào.
_Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ nhiều!
Em trai anh được đẩy ra, đã qua cơn nguy kịch, anh đã trút được nỗi lo sợ và cảm thấy nhẹ lòng. Mẹ anh vừa cười vừa khóc,bà ôm anh vui mừng, Hải thở phào,té ra Hải cũng lo vô cùng chứ không như ngoài miệng Hải nói. Nó cũng được đẩy ra ngay sau đó, anh quên mất nó,nhìn nó đáng thương làm sao, anh cảm thấy có lỗi. Anh đặt phòng riêng cho em trai,và dĩ nhiên nó cũng được nằm chung phòng,yên tĩnh dưỡng bệnh,rộng rãi, thoải mái và có y tá chăm sóc, nhưng nó đang xỉu thì biết cái quái gì đâu. Anh ra ngoài hỏi gặp y tá.
_Cô y tá ơi, cô bé này vì lấy máu nhiều nên ngất đúng không? Sẽ không sao chứ?Khi nào sẽ tỉnh lại?
_Không sao đâu, anh đừng lo lắng,mà cô nhỏ này lạ kỳ lắm, rõ ràng là sợ kim tiêm, sợ máu và vẫn còn say xe mà lại dám cho máu, cô ấy cứ vừa khóc vừa năn nỉ tôi làm nhẹ nhẹ,khi thấy kim to quá thì hoảng lên rồi khóc, nhưng cũng cố gắng lắm,khi vừa rút xong máu thì ngất luôn. Lần đầu tiên tôi thấy cảnh này, ai ai cũng thấy mắc cười, nhưng cô bé vẫn còn say xe, và hình như cô bé thiếu ngủ nên chắc ngủ sẽ hơi lâu,cô bé thật không phải người nhà anh sao? ưhm, cô nhóc tốt bụng thiệt, cô ấy cũng cần được chăm sóc, gia đình lo cho cô ấy nha. Tôi xin phép.
_Cảm ơn, tôi biết rồi!
Hải gật gù đầu và cười,không tin vào những gì anh thấy và nghe. Nó,một con nhóc lạ kỳ và tốt bụng hay ngốc nghếch mà thánh thiện đây? Anh rất đỗi ngạc nhiên.
_Không tin được,con nhóc đó, vì sao con nhóc đó có thể làm vậy, người nhà quê tốt bụng đến thế sao anh Minh? Em nghĩ sai về cô nhóc rồi, cô nhóc thú vị lắm!
Anh thấy có lỗi, nó có quen biết gì gia đình anh đâu, đã sợ đến vậy sao còn dám cho máu, nó tốt bụng đến thế sao? Vì công việc? Không,không đúng,một tâm hồn lương thiện,một trái tim nhân ái mới khiến nó hành động như vậy, anh mắc nợ nó,anh sẽ giúp nó,chăm sóc nó như một đứa em gái. Phải, là một đứa em gái, anh sẽ có thêm một đứa em gái, không biết nó có đồng ý không? Vui thật. A, nó cần một người chăm sóc và phải là phụ nữ.
_Trâm ơi,em rảnh không,em tới bệnh viện VD được không,em đem theo một bộ đồ mặc nhà của em nữa,...... Ừ,làm hỏng ngày nghỉ của e rồi, anh sẽ giải thích sau.
Chị Trâm không hiểu gì,đang ngủ chị bỏ ngang và lựa bộ đồ đẹp nhất mang theo,không hiểu vì sao là đồ phụ nữ,vì sao là bệnh viện? Chị nhanh chóng lái xe đến bệnh viện và gặp Hải ở sảnh.
_Trâm, vô thăm Hưng hả?sao biết? Anh Minh gọi đúng không? Nó không sao rồi! Bà lên chút đi rồi chăm sóc con nhóc nhà quê luôn. Tôi mệt rồi,về nghỉ trước đây!
Hải vừa nói vừa cười,con nhóc nhà quê,nhà quê nhưng làm anh nể rồi. Hải đi rồi để lại mớ hỗn độn trong Trâm, Hải bị thương, Hưng nhập viện, con nhóc nhà quê phải chăm sóc? Lên rồi biết, chị vội vàng lên, phòng VIP, anh Minh đang ngồi bên giường Hưng, nhìn nó. Chị khựng người,có gì đó lạ,là anh, sao anh? Anh lạ quá! Chị gõ cửa và tự vào.
_Hưng sao vậy anh? Sao toàn thân quấn băng hết vậy? Phải phẫu thuật luôn sao? Mà, đây là…… Cô bé này là ai?
_Hưng bị tai nạn giao thông, cũng khá nặng,nhưng không sao rồi,e đừng lo. Àh, em có đem theo đồ anh dặn không, em thay đồ rồi chăm sóc cô nhóc này dùm anh nha, cô nhóc đã cứu Hưng đó, nhờ em,anh ra ngoài.
Anh…….. lúc nào anh cũng lạnh lùng với chị,anh nhờ chị,biết chị không bao giờ từ chối anh, anh cứ nói, chị chắc sẽ làm rồi cứ thế mà đi. Đó đã là thói quen của anh. Cứ như vậy, từ lâu đã vậy, chị quen rồi,anh nhờ chị là còn cần chị,chị chỉ cần có vậy thôi, nhưng từ “lúc đó” đến giờ chị mới thấy anh quan tâm đến một cô gái,ừ,có nhà quê, có xấu thì đó vẫn là một cô gái. Chị, chị thấy mủi lòng, chị lau mình và thay đồ cho cô nhóc, là người cứu em trai anh,nhưng chị chưa gặp bao giờ, cô nhóc này là ai? Sao anh quan tâm như vậy?
Anh vừa mới gặp bác sỹ,anh kêu mẹ về nghỉ ngơi, anh gọi điện dặn cô giúp việc nấu cháo và chuẩn bị ít đồ dùng rồi vào gặp chị.
_Cảm ơn Trâm nha, giờ em ở lại đây trông chừng Hưng dùm anh,khoảng 1tiếng nữa,anh về đem ít đồ rồi vào lại liền.
_ OK,em biết rồi.
Anh cười nhẹ rồi quay đi. Chị nhìn theo dáng anh, là dáng của một người đàn ông,dù anh có cố thể hiện khác đi,có lừa được ai cũng không lừa được chị, có lẽ chị hiểu anh nhiều hơn anh nghĩ, chị biết anh hơn 10năm rồi còn gì.
Còn nó,nó ít có ngủ, nướng từ lúc đó tới……. Giữa trưa hôm sau. Ai làm gì không biết,xảy ra chuyện gì không hay. Đói quá không ngủ được,cơn đói đã lôi đầu nó dậy. Ngủ không mà,nó đói kinh khủng, nhưng nó không ngồi dậy được, nó đau đầu, chóng mặt và rất mệt. Nó đưa tay xoa xoa đầu, mắt nhắm mắt mở và giật mình vì sự lạ lẫm của căn phòng.
Đây là đâu, sao nó ở đây? Hả, quần áo nó đâu, nó đang mặc đồ của ai? Nó cố suy nghĩ nhưng đầu nó đau quá,nó chợt nhìn sang bên cạnh.
_Áaaaaa……….