Sự Cưng Chiều Độc Nhất
chap 1: từ hôn
Cứ tới tháng Năm là thành phố Nam Dương mưa dầm liên miên
Chạng vạng tối, mưa phùn hơi ngớt, không khí ẩm ướt quyện cùng những sợi sương mỏng, đến bông hồng dại mọc trước cửa khách sạn cũng nhuốm đẫm sự ủ rũ.
Trong vườn hoa bên ngoài sảnh tiệc, Lê Tiếu nghiêng người tựa vào vách tường dưới mái che nhìn người đàn ông đẹp trai trước mặt đang huyên thuyên không ngừng, ánh mắt mất kiên nhẫn.
Thương Lục
Cho nên, cô nghe hiểu chứ? Tôi sẽ không thích cô, càng không thể cưới cô, cho dù chúng ta có hôn ước hay gì đi nữa.Nhưng tôi khuyên cô nhân lúc còn sớm thì từ bỏ ý nghĩ kết hôn với tôi đi
Người nói tên là Thương Lục, nghe đồn là một bác sĩ danh giá.
Lê Tiếu không biết rõ về người này lắm, chỉ biết mỗi quan hệ duy nhất giữa hai người họ chính là hôn sự được mai mối từ trong bụng mẹ.
Đúng là lạc hậu!
Lê Tiếu đứng hơi mệt, cựa cổ chân, khẽ thở dài, giọng nói thanh thoát
Thương Lục
Với lại, cô đừng có trông chờ...!Gì cơ?
Câu nói của Thương Lục vẫn còn nơi cửa miệng, như kiểu không ngờ rằng đồng ý nhanh gọn thế này, nhất thời ngẫn người.
Ngoài mái hiên, mưa phùn lại bắt đầu rả rích, tiếng tí ta tí tách trên lá chuối tây, trong trẻo lại êm ái.
Thương Lục bị tiếng mưa làm cho bừng tỉnh, định thần nhìn lại, trước mắt đã không còn ai.
Anh ta nhìn quanh, khúc ngoặt phía trước cũng chỉ thấp thoáng bóng dáng của chiếc váy xanh.
...
Lê Tiếu đi lần theo mái hiên xuyên qua hành lang, cách đó không xa là một cái đài ngắm mưa bằng thủy tinh.
Khu vực nghỉ ngơi cho khách nằm bên phải không có lấy bóng người.
Cô nâng váy ngồi xuống, nhìn sắc trời lờ mờ ngoài cửa sổ, tâm tình tự dưng thoải mái lạ thường.
Thật ra thì hôm nay là lần đầu cô và Thương Lục chính thức gặp mặt.
Hôn ước từ nhỏ ràng buộc bọn họ với nhau lâu như vậy cũng chẳng phải là mô-tuýp thanh mai trúc mã gì.
Thậm chí khi cô nhìn lại, nguồn gốc của hôn sự này không rõ ràng, chả trách người trong nhà đều giấu kín như bưng.
Đã vậy, hủy bỏ luôn cũng tốt, đỡ phải phiền phức về sau.
Lê Tiếu hẵng còn ngồi nghĩ ngợi thì nghe thấy có tiếng kêu cứu.
Không phải ảo giác!
Tiếng kêu rất nhỏ, gần như không nghe ra, hệt như đang bị người bóp cổ, khổ sở cầu xin.
Cô ngồi thẳng người lên, nghiêng tai lắng nghe hết mấy giây, rồi đứng dậy đi về hướng vườn cây bên ngoài gần đài ngắm mưa.
Hoàng hôn dần buông, bầu trời sập tối, mưa phùn lất phất.
Lê Tiếu men theo tiếng cầu cứu, vòng qua những bụi cây lô nhỏ.
Đến cuối đường, cô nhẹ nhàng rẽ những phiến lá chuối tây ra, cảnh tượng trước mắt vượt ngoài dự đoán.
Sâu trong vườn cây là một đình hóng mát tám góc màu ngọc bích, đập vào mắt là một người đàn ông ngồi vững vàng như núi trước bàn đá.
Suốt hai mươi hai năm cuộc đời, Lê Tiếu chưa từng gặp bất cứ người đàn ông nào mặc đồ đen mà lại hợp và anh tuấn đến vậy.
Áo sơ mi đen, quần tây đen, giày da không có lấy một hạt bụi, cánh tay với tay áo xắn lên chống trên bàn đá, cùng với độ cong của chiếc cổ áo đang mở hờ đều như đang lộ ra vẻ ngang ngược khó thuần.
Trong không gian chật hẹp này, Lê Tiếu có thể cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của anh ta ập đến trước mặt.
?????
Diễn gia, tôi biết sai rồi, xin cậu, cứu tôi với…
Tiếng kêu cứu lại vang lên lần nữa, sắc mặt Lê Tiếu biến đổi, cô thấy một người trung niên yếu ớt khổ sở đang nằm trên sàn gạch xanh trơn bóng.
Cô tự nhủ không ổn, thầm biết mình đã xông vào nơi không nên đến.
Lúc này, người đàn ông được gọi là Diễn gia đang chậm rãi nâng tay, ung dung vuốt nếp nhăn trên tay áo, giọng nói trầm thấp truyền tới
?????
Xem ra, ông đã quên quy tắc của Nam Dương này!
chap 2
Khoảnh khắc người đàn ông vừa mở miệng, không hiểu sao Lê Tiếu lại rùng mình.
Cô ngấng đầu nhìn mưa phùn lất phất phía chân trời, xoa xoa cánh tay, định quay về theo đường cũ.
Cô đã vô ý xông vào lãnh địa của người ta, nhất là còn trong tình huống kỳ lạ thế này, cô cũng không muốn tự chuốc lấy phiền.
Cô vừa xoay người đi thì tiếng bước chân ầm ĩ vang lên sau lưng
Thương Lục
Anh cả! Anh Cả, anh có ở đây không?
Giọng nói này nghe quen quen, thì ra là Thương Lục!
Lê Tiếu nhíu mày, tiền không được mà lùi cũng không xong.
Sâu trong khu vườn chỉ có mỗi con đường mòn, xung quanh toàn là cây cối ướŧ áŧ mọc lác đác, cơ bản không có chỗ nào trốn được.
Lê Tiếu cân nhắc thiệt hơn, cuối cùng vẫn chọn đứng yên xem diễn biến.
Lúc này, người đàn ông dưới đình nghỉ mát hờ hững nâng ngón tay, ra lệnh với vệ sĩ bên cạnh,
?????
Đưa ông ta đến Ám Đường.
?????
Vâng, thưa chủ nhân.
?????
Diễn gia, đừng mà, tôi thật sự biết sai rồi, tôi sẽ không…
Bị vệ sĩ bóp hàm, tiếng van xin của gã đàn ông tắc nghẽn, rồi trong nháy mắt cả hai biến mất sau khúc quanh của định nghỉ mát
Cùng lúc đó, Thương Lục cũng sải bước tiến tới, nhìn lên thì thấy Lê Tiếu đang đứng bên lối mòn.
Anh ta híp mắt phượng, hất tóc mai trước trán, ra vẻ
Thương Lục
Tôi biết ngay cô chưa từ bỏ mà
Thương Lục
Quả nhiên là cô vẫn chưa cam lòng!
Lê Tiếu nhìn thoáng qua anh ta, hỏi một cách đầy thương tiếc
Lê Tiếu
Tôi nghe nói… bác sĩ không tự chữa bệnh được cho mình, đúng không?
Thương Lục vốn chẳng nghĩ sâu xa về hàm ý câu nói này của cô, tiếp tục vừa trào phúng vừa khinh thường hát cằm nói
Thương Lục
Đúng, có vấn đề gì sao?
Lê Tiếu nhìn Thương Lục thì vô cùng thương hại, nhếch môi, hôn sự này… hủy là quá đúng!
?????
Cậu Hai, chủ nhân bảo hai người đi qua.
Lúc này, vệ sĩ đứng cạnh cây chuối tây kế đình nghỉ mát không xa bất ngờ lên tiếng.
Thương Lục lườm Lê Tiếu, hừ lạnh rồi đi trước, miệng vẫn còn lải nhải
Thương Lục
Đừng tưởng đến tìm anh Cả tôi là có thể giữ được cái hôn ước từ nhỏ chó má này.
Tôi nói cho cô hay, không có cửa đâu
Vệ sĩ đứng kế bên cầm lá chuối tây hết nhìn Lục Thương rồi lại đánh giá Lê Tiếu, ánh mắt mang theo sự tán thưởng.
Vừa nãy hẳn là cô bé này đang nói móc cậu Hai có bệnh.
Nhưng mà hình như cậu Hai nhà mình cũng… không hiểu, không xong rồi!
Hiển nhiên là Lê Tiếu bắt được ánh mắt của vệ sĩ nọ, cô khẽ gật đầu chào rồi đi ngang qua.
Lỡ xông vào đây rồi, còn bị phát hiện thì cô cũng chẳng có lý do gì để tránh né.
Còn nếu như người trước mặt chính là anh cả của Thượng Lục thì cô đã biết anh ta là ai rồi.
Người đàn ông bí ẩn nhất trong tất cả người dân ở Nam Dương – Bá chủ Nam Dương: Họ Thương, tên Úc, tự Thiếu Diễn.
Thì ra là anh ta!
Mái che bốn góc đình nghỉ mát đổ mưa dày đặc, như màn mưa muốn giam cầm Thương Úc vào trong.
Khí chất lạnh lẽo trên người anh cũng khiến cho không khí xung quanh dường như trở nên nặng nề.
Càng đến gần, Lê Tiếu càng ngửi được mùi máu tanh mơ hồ như có như không trong không khí.
Lúc này, Thương Úc nhận lấy khăn lông mà vệ sĩ đưa cho, vừa thong thả lau sạch các ngón tay, vừa nâng mắt đánh giá Lê Tiếu đi từ trong mưa đến.
Cô gái mặc một chiếc váy dài màu xanh thẫm sát nách, đầu vai và cổ áo đều bị mưa thấm ướt, ôm lấy đường cong hoàn mỹ của xương quai xanh.
Nhìn dần lên, đôi mắt của cô trong veo, đen láy,long lanh sáng ngời.
Cho dù vết máu tươi hòa cùng nước mưa đang loang ra trên nền gạch xanh dưới chân, cô vẫn xem như không thấy, ánh mắt không hề sợ hãi.
chap 3: gương mặt ấy khá đẹp
Thương Úc đời mắt, đặt khăn lông lên bàn đá, giọng trầm thấp
Thương Thiếu Diễn( Thương Úc)
Tìm anh có chuyện gì?
Thương Lục đứng kế bên nghênh ngang ngồi xuống đối điện, vừa mở miệng liền tố cáo
Thương Lục
Anh Cả, em muốn từ hôn, thế nhưng cô ta cứ bám lấy em, phải làm thế nào đây?
Anh ta thật không biết xấu hổ!
Lê Tiếu mặt lạnh như tiền lườm anh ta một phát, đang muốn cất lời thì chiếc điện thoại bị cô siết chặt trên tay bỗng nhiên đồ chuông.
Lê Tiếu nói xin lỗi, rồi cầm điện thoại lên xem thì thấy là anh hai Lê Ngạn gọi đến.
Cô đắn đo có nên bắt máy hay không.
Ánh mắt vô tình nhìn sang Thương Úc, thấy anh thờ ơ rũ mắt xuống, như ngầm đồng ý.
Thấy thế, Lê Tiếu không ngần ngại nữa, ấn nút nghe máy.
Lê Ngạn
Tiểu Tiếu à! Em đi đâu rồi? Có gặp Thương Lục chưa?
Giọng nói nhẹ nhàng của anh Hai Lê Ngạn vang lên.
Lê Tiếu cầm điện thoại nhìn Thương Lục hếch mũi lên trời mà lười biếng bĩu môi đáp
Lê Ngạn
Thế nào? Có cảm giác không?
Quá nhiều cảm giác luôn ấy…
Nhưng Lê Tiếu không nói ra câu này.
Phía trước bỗng nhiên vang lên tiếng “tách” giòn vang, một làn khói trắng mờ ảo tràn ra từ đôi môi mỏng của Thương Úc.
Cách làn khói mỏng, ánh mắt của họ chạm nhau một lần nữa.
Lê Ngạn
Thế này đi, gặp anh ta xong rồi thì em sang đây tìm anh.
Anh ở phòng triển lãm tư nhân đợi em
Cúp máy, Lê Tiếu bình tĩnh nhìn Thương Lục
Lê Tiếu
Tôi đã nói rồi, tôi đồng ý từ hôn
Thương Lục hoài nghi, nhếch đuôi mày, hỏi vặn lại
Thương Lục
Đồng ý rồi sao còn tới tìm tôi, cô nghĩ kỹ rồi định đổi ý à.
Lê Tiếu thở dài tựa như thương hại
Lê Tiếu
Tôi có đến tìm anh hay không, hẳn là anh cả của anh hiểu rõ đấy.
Cô chẳng thèm đếm xỉa đến dáng vẻ muốn giậm chân của Thương Lục, do dự nhìn sang Thương Úc, cổ họng tự nhiên ngứa ngáy khó tả.
Mọi người đều biết Thương Thiếu Diễn là bá chủ của Nam Dương.
Khoan kể đến thế lực khiến người kính sợ, chỉ đơn giản với gương mặt này của anh ta thôi cũng đã đủ nổi tiếng khắp nơi rồi.
Cho dù Thương Lục có đẹp trai khó ai sánh bằng, nhưng vẫn mờ nhạt khi đứng trước mặt anh trai mình.
Người đàn ông ngồi thẳng tắp, đôi mắt hẹp dài thâm sâu, đường nét hàng lông mày rõ ràng tựa như điêu khắc, đẹp trai cao quý, nhất là vẻ ngang tàng quyết liệt tỏa ra từ trong xương, tựa như vị vương gia anh tuấn cưỡi ngựa chinh chiến nơi sa trường.
Lê Tiếu nhìn ngắm hồi lâu, đôi mắt lúc cụp xuống lóe lên ý cười kín đáo,
Gương mặt ấy khá đẹp!
Lúc này, Thương Úc gạt tàn thuốc
Thương Thiếu Diễn( Thương Úc)
Quả thật là cô ấy không hề đến tìm em.
Thương Lục
Tìm ai cũng không được! Dù sao thì em chắc chắn sẽ hủy hôn sự này.
Anh Cả, lúc trước anh đã đồng ý với em rồi, giờ không thể nuốt lời!
Thương Lục gân cổ nói, vẻ mặt tràn đầy cảnh giác liếc nhìn Lê Tiếu, sợ rằng cô sẽ nhào tới
Đến lúc này, Thương Úc mới nhìn sang Lê Tiếu, nhếch môi đáp lời
Thương Thiếu Diễn( Thương Úc)
Thể thì cứ từ hôn đi.
Vừa nghe thấy câu này, Thương Lục như được tiếp thêm sức mạnh
Thương Lục
Đã nghe rõ chưa, anh Cả tôi cũng đồng ý rồi, cô còn gì để nói nữa?
Lê Tiếu là người hơi mơ hồ, nhưng cô cũng không phải là con búp bê không biết nổi nóng.
Cô cúi đầu nhìn vết máu đang dần khô dưới chân, cười nhạt
Lê Tiếu
Anh Thương Lục, anh có biết không, thật ra thì thị lực của tôi rất tốt.
Dứt lời, Lê Tiếu xoay người hướng theo đường mòn mà trở về.
Khoảnh khắc rẽ những nhánh lá chuối tây ra, cô lại ngoái đầu lần nữa, nhìn vào ánh mắt sâu thẳm như biển khơi của Thương Úc, tự mình giới thiệu
Lê Tiếu
Xin chào, tôi là Lê Tiếu
Con người của Thương Úc đen thẫm lại.
Mái cong đình nghỉ mát thi thoảng vang lên tiếng giọt mưa đọng lại rơi tí tách sau cơn mưa.
Thương Lục nhìn theo hướng Lê Tiếu vừa rời đi, lầm bầm khó hiểu
Thương Lục
Thị lực của cô ta tốt thì liên quan gì đến em?
Thương Thiếu Diễn( Thương Úc)
Thị lực của cô ấy tốt, nên nhìn em cảm thấy chướng mắt!
Thương Úc nhìn chăm chú về hướng con đường mòn, tựa như có điều suy ngẫm, trầm giọng lên tiếng
Download MangaToon APP on App Store and Google Play