Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[DraHar]Thay Đổi Vì Tình Yêu

Chap 1

Draco Malfoy
Draco Malfoy
Thánh Potter!
Malfoy gọi một cách mỉa mai, mái tóc bạch kim lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, và khuôn mặt điển trai ngày càng sát lại gần hơn. Harry cảm thấy buồn bực không rõ lý do, rồi đột ngột tỉnh dậy.
Harry Potter
Harry Potter
Không!
Harry gầm gừ, không ai có thể không thừa nhận rằng, thật là một điều chẳng mấy dễ chịu khi mơ thấy kẻ mà mình đối địch suốt năm năm trời. Đúng, là kẻ thù, không thể là gì khác được nữa, Harry biết rất rõ ràng gia đình Malfoy là Tử thần Thực tử, và Draco Malfoy cũng vậy, hắn cũng sẽ trở thành một Tử thần Thực tử trong tương lai, và đến cuối cùng, bọn họ sẽ đứng ở hai bên chiến tuyến, nâng đũa phép lên và chĩa vào nhau.
Harry lăn qua lăn lại và ngủ thiếp đi, mặc kệ cái sự thật là cậu nghĩ rằng Draco Malfoy thiệt sự rất đẹp trai.
Draco Malfoy đã có một mùa hè tồi tệ. Đầu tiên, hắn luôn nghĩ đến chú sư tử Gryffindor ngốc nghếch, Cứu thế chỉ ngu xuẩn với đôi mắt màu ngọc lục bảo xinh đẹp tuyệt vời của cậu ta.
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Ôi, chết tiệt!
Draco yếu ớt thả mình trên chiếc giường nhung màu xanh lá cây đậm của mình, tức giận với ý nghĩ về tên ngốc Potter. Draco đang đơn độc trong một tình huống rất khó khăn, cha hắn, ngài Lucius Malfoy, đã nói với hắn rằng gia tộc Malfoy đã quyết định phục tùng Chúa tể Hắc ám, nhưng hắn thực sự cảm thấy do dự, vì sẽ thật khó khăn nếu hắn phải cầm đũa phép của mình lên và chĩa vào con sư tử ngu ngốc với đôi mắt xanh lục bảo đó mà tung một lời nguyền, hay ngay cả việc tung lời nguyền vào lão già điên râu bạc sắc sảo kia, hắn cũng không muốn.
Quy tắc thứ 24 trong Bộ Quy tắc Ứng xử của Slytherin viết rằng: Đừng tự đặt bản thân vào tình huống nguy hiểm. Draco biết rất rõ ràng, Chúa tể Hắc ám hiện tại đã không còn đáng tin cậy như trước kia, và gã cũng không còn bảo vệ các quý tộc thuần huyết như trước nữa. Là một Malfoy, hãy luôn chọn điều có lợi cho bản thân. Draco cảm thấy cha mình đã bị Chúa tể Hắc ám mê hoặc, và ông ấy sẽ phá hủy vinh quang kéo dài hàng thế kỷ nay của gia tộc Malfoy. Và hắn, Draco Malfoy, vương tử Slytherin danh xứng với thực, người thừa kế duy nhất của gia tộc Malfoy thuần huyết cổ xưa cao quý, sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra.
Giáo sư Phòng chống Nghệ thuật hắc ám năm nay là Slughorn, "một kẻ mê quyền lực và danh dự" là những gì Pansy miêu tả về ông ta khi ngồi trong toa xe dành cho Huynh trưởng. Crabbe và Goyle vẫn không ngừng nhét đồ ăn vào miệng, đôi khi Draco ngờ rằng rất có thể hai thằng này đã đặt một cậu thần chú làm cho bụng phình to ra, nếu không làm sao tụi nó có thể ăn được nhiều như thế, như vậy trông rất không Slytherin. Draco bất lực liếc nhìn cái cằm lấm tấm bánh của bọn họ, rồi dời mắt ra phía ngoài cửa sổ, và suy nghĩ dần trôi dạt về nơi xa xăm nào đó.
Gregory Goyle
Gregory Goyle
Này, Draco, đi ra ngoài kiến thằng Potter gây chuyện đi!
Goyle lớn tiếng gọi kéo suy nghĩ của Draco quay về.
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Đi kiếm Potter gây sự? Không có hứng thú.
Trong xe bỗng trở nên im lặng.
Pansy Parkinson
Pansy Parkinson
Này, Draco, cậu không sao chứ?
Pansy thận trọng phá vỡ bầu không khí im lặng, nói đùa sao, Draco không có hứng thú gây sự với Potter có khác gì một ngày bỗng nhiên giáo sư Snape không còn muốn trừ điểm nhà Gryffindor nữa chứ? Ai ai cũng biết rằng hai người ghét nhau từ hồi năm nhất, và hai người bọn họ gần như là người cầm đầu các cuộc đụng độ giữa hai nhà Slytherin và Gryffindor. Mặc dù chuyện bất hòa giữa Slytherin và Gryffindor đã có từ lâu đời, nhưng cuộc đối đầu giữa Cậu bé vàng Gryffindor và vương tử Slytherin rõ ràng đã khiến cho sự thù hận giữa hai nhà phát triển đến tình trạng không thể hòa giải, và giờ phút này, vương tử điện hạ của bọn họ đang bày tỏ hắn "không quan tâm" tới chuyện này nữa?
Draco liếc nhẹ Pansy và nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Tôi không sao.
Trước khi tiếp tục giữ im lặng. Bầu không khí trong toa xe lại rơi vào im lặng chết chóc. Thực ra đôi khi Pansy cũng cảm thấy rất kì lạ, rõ ràng hai người kia cũng chẳng có thù hận sâu sắc gì cho cam, cùng lắm thì cũng chỉ có lập trường chính trị khác nhau thôi mà, sao lại giống như có mối thâm thù đại hận vậy, đấu với nhau thật sự vui vẻ đến vậy sao? Ánh mắt của Pansy dừng lại trên người Draco, nhìn ánh mặt trời chiếu xiên xuống mái tóc bạch kim của hắn, làn da trắng nõn, lông mi dài cong vút, đôi mắt màu lam bạc có mí mắt bóng nhẹ, cả người toát ra vẻ kiêu ngạo cùng lạnh lùng, khiến người ta muốn tiếp cận nhưng lại vô tình bị chặn ở bên ngoài. Hắn thật sự là có dáng vẻ của một vương tử tinh tế và độc đoán!
Blaise Zabini
Blaise Zabini
Tôi thực sự không thể nào chịu được lão giáo sư Slughorn đó.
Blaise đẩy của bước vào toa tàu, vẻ mặt không kiên nhẫn mà đóng sầm cửa toa xe lại. Draco cau mày nhìn về phía cửa ra vào, cứ cảm thấy có thứ gì đó bị kẹt ở cửa. Sau đó, hắn nhướng mày với Blaise và hỏi:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Lão Slughorn kêu cậu làm gì?
Blaise nở một nụ cười mỉa mai và nói:
Blaise Zabini
Blaise Zabini
Chà, chỉ kêu tôi làm quen với đám học sinh đáng yêu của ông ta, thậm chí đứa con gái nhà Weasley cũng ở đó!
Draco cười khẩy, tiếp lời:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Ồ, vậy tôi nghĩ Đầu Sẹo cũng có mặt ở đó nhỉ?
Pansy Parkinson
Pansy Parkinson
Potter hẳn phải là viên kim cương sáng chói nhất mà lão Slughorn có thể mời.
Pansy cười khanh khách nói, Crabbe và Goyle cũng bắt đầu cười khúc khích.
Draco đứng dậy và đi đến bên cửa sổ, nhìn những ngọn núi đằng xa và nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Sắp tới nơi rồi, tôi nghĩ chúng ta cần thay áo chùng vào.
Bỗng có một tiếng động kì lạ, Draco quay ngoắt lại và thấy Goyle đang mặc vào áo chùng nhà Slytherin, chiếc vali của nó mở tung và Draco thề rằng hắn đã thấy một cái chân trong một khoảnh khắc, không phải của bọn họ, cái chân khá nhỏ và gầy, áo khoác tàng hình? Chết tiệt! Chắc chắn đó là Harry Potter! Khóe miệng Draco giật giật, đè nén cõi lòng không yên ổn, nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Các cậu đi trước, tôi còn có chút việc.
Khi cửa toa tàu đóng lại, Draco làm như vô tình kéo tấm rèm che xuống, sau đó nhanh chóng quay người lại. Draco biết mình đã đúng khi tay hắn chạm vào một thứ gì đó mềm mại mượt mà trong không khí, và với một cú ném qua vai đẹp mắt, Harry Potter đã lộ diện trong toa tàu. Mái tóc đen bù xù của cậu rối tung trên trán, đôi mắt xanh lục bảo không giấu được bối rối và khuôn mặt có chút ửng đỏ. Và Draco có một cảm giác chết tiệt là mình muốn hôn Potter! Đặc biệt là khi bọn họ kề sát nhau như vậy.
Harry Potter
Harry Potter
Ôi! Quần của Merlin!
Draco nguyền rủa, kéo sự tỉnh táo quay trở lại trước khi nhìn vào đôi mắt lục bảo kia một cách hằn học:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Potter! Mày đang làm gì ở đây?
Harry có thể thề rằng cậu chỉ muốn lén bám theo tên Zabini vào toa xe của Huynh trưởng Slytherin để xem liệu mình có nghe ngóng được tin tức hữu ích gì hay không, đặc biệt là thăm dò xem liệu Draco Malfoy có phải là một Tử thần Thực tử. Nhưng không ngờ tính cảnh giác của Malfoy lại cao như vậy, kỹ năng lại tốt đến không ngờ, khi Harry còn chưa kịp chuẩn bị gì thì đã bị Malfoy đè xuống đất. Harry ngước lên nhìn Malfoy, đột nhiên cậu có cảm giác không nói nên lời.
Draco nhìn Harry đang ngơ ngác nhìn mình, trong lòng không khỏi càng thêm bực bội. Chẳng lẽ con sư tử Gryffindor này liều lĩnh mặc áo khoác tàng hình chạy vào toa xe của huynh trưởng Slytherin mà không có chút ý thức đề phòng nào sao? Cậu ta không biết có bao nhiêu học sinh Slytherin là con của Tử thần Thực tử hay sao, và liệu rằng có bao nhiêu người đang mơ ước kết liễu cái mạng này của cậu ta chứ?
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Harry Potter, Cứu thế chủ vĩ đại, sau này tốt nhất đừng mò đến địa bàn của Slytherin. Nếu thế giới phù thủy này mất đi Cứu thế chủ, tôi sẽ không chịu trách nhiệm!
Nói xong, Draco đột ngột đứng lên, xoay người rời đi, chỉ chừa cho Harry một góc áo chùng tung bay. Harry ngơ ngác nhìn về hướng Malfoy đang rời đi, nghĩ rằng tai mình đã xảy ra vấn đề:
Harry Potter
Harry Potter
Merlin, Malfoy thực sự đang lo lắng cho mình, chắc chắn cậu ta đã bị ai đó ếm Lời nguyền Độc đoán.
Khi Harry vào được đến Đại sảnh đường, buổi Lễ Phân loại đã bắt đầu. Cậu chọn một vị trí ngồi gần Ron và Hermione, cố gắng giữ sao cho mình không nhìn về phía bàn dài nhà Slytherin.
Hermione Granger
Hermione Granger
Harry! Bồ có sao không? Mình và Ron đều rất lo lắng!
Hermione lo lắng hỏi.
Harry Potter
Harry Potter
Không sao đâu, chỉ tới muộn một chút thôi mà.
Harry đáp, trong lòng vẫn đang suy nghĩ về chuyện vừa rồi trên xe.
Harry Potter
Harry Potter
Ờ, Hermione, bồ nói xem Malfoy có phải là một Tử thần Thực tử không?
Harry hỏi, ánh mắt không rời khỏi Malfoy, người vẫn đang ngồi dùng bữa một cách tao nhã trong vòng tròn quyền lực của Slytherin.
Hermione nói:
Hermione Granger
Hermione Granger
Làm ơn, Harry, Chúa tể Hắc ám liệu có chấp nhận để một đứa trẻ vị thành niên gia nhập với hắn không?
Harry Potter
Harry Potter
Nhưng ai biết được Voldemort sẽ hay sẽ không làm cái gì chớ?
Harry lẩm bẩm, dời tầm mắt về phía cánh tay trái của Malfoy, nếu như... hắn thật sự là Tử thần Thực tử, nếu cậu phải đối đầu với hắn? Thực sự, liệu cậu có thể chĩa đũa phép về phía hắn không? Sao trong lòng cậu lại bỗng nhiên cảm thấy khó chịu thế này?

Chap 2

Draco mặc một chiếc áo choàng sa tanh màu đen và vàng, quỳ gối trước Voldemort, cái đầu với mái tóc màu bạch kim cúi xuống, đôi mắt Voldemort đỏ rực, và sự hận thù tràn ngập trong mắt gã:
Voldemort
Voldemort
Giết nó, giết Harry Potter, giết!!
Tiếng rít mang theo sự lạnh lùng vô biên, càng làm nổi bật sự điên cuồng của gã.
Draco đứng ở trước mặt Harry Potter, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cậu bé vàng, nở nụ cười mỉa mai, sau đó chậm rãi nâng tay cầm đũa phép lên, không chút do dự nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Avada Kedavra!
Ánh sáng màu xanh lá cây chói lọi phản chiếu thân hình mềm mại đang ngã xuống của Harry, vẻ mặt cậu tràn đầy ngạc nhiên, miệng hơi hé mở, và mọi thứ đang âm thầm cho thấy rằng Harry Potter đã chết. --
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Không!!!
Draco rống lên và ngồi bật dậy, trên mặt mồ hôi nhễ nhại, hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh tao nhã thường ngày. Hai tay hắn run rẩy cố gắng muốn kéo chiếc chăn bông đã tuột khỏi người lên, nhưng chẳng còn chút sức lực nào, Draco đành bất lực ngã xuống giường lần nữa, đôi mắt xanh bạc mở to nhìn trừng trừng đỉnh màn, mất ngủ cả đêm.
Sắc mặt Draco gần đây càng ngày càng tái nhợt, tinh thần cũng ngày càng mệt mỏi, thường xuyên bị choáng váng, năm năm qua chưa từng xảy ra chuyện này. Pansy tự hỏi liệu vương tử Slytherin của bọn họ đã bị ếm Lời nguyền Độc đoán hay đang dính vào một vụ khó chơi nào đó. Và một điều mà cô nàng không muốn thừa nhận đó là, mỗi khi Draco lơ đãng, ánh mắt hắn đều hướng về phía Cậu bé vàng nhà Gryffindor. Và hiển nhiên tất cả học sinh nhà Slytherin đều phát hiện vương tử của bọn họ lơ đãng thiếu tập trung, nhưng cho tới tận bây giờ cũng chưa ai có gan đi hỏi thẳng hắn, ngay cả bọn Gryffindor liều lĩnh thần kinh thô cũng đã phát hiện ra việc Malfoy nhìn lén Cậu bé vàng nhà bọn họ nhiều hơn một lần. Tam giác vàng Gryffindor thì thầm với nhau trong mỗi bàng hoàng. Ron Weasley ngày đêm lo lắng, Hermione Granger hoài nghi và Harry Potter – liệu rằng cậu có cảm thấy lo ngại về chuyện này? Quần của Merlin! Thế giới này bị sao vậy?!
Thật ra Harry phát hiện sự khác thường của Draco còn sớm hơn cả Pansy, dù sao Draco cũng là đối thủ của cậu tới tận năm năm, Harry không khỏi cười khổ, là ai đã nói một câu như thế này nhỉ, chỉ có kẻ thù mới hiểu rõ kẻ thù của mình nhất. Vì vậy, một ngày nọ khi Draco mặt mày tái nhợt xuất hiện trong Đại sảnh đường, Harry ngay lập tức nhận ra có gì đó không ổn với Malfoy, bộ dạng phờ phạc tái nhợt của hắn trông hơi giống... Voldemort? Tim Harry đập nhanh dữ dội. Có thể... có thể nào?
Sau khi trở lại tháp Gryffindor, Harry nóng lòng lấy ra tấm Bản đồ Đạo tặc, chĩa đũa phép vào và thì thầm:
Harry Potter
Harry Potter
Tôi xin trang trọng thề rằng tôi đang mưu toan chuyện không tốt.
Sau đó trong nháy mắt, cậu nhìn thấy mấy dấu chân nhỏ trong phòng ngủ của huynh trưởng nhà Slytherin, Draco Malfoy, cậu mê say nhìn cái tên đó, ngón tay vuốt ve tấm giấy da đã ố vàng, một nụ cười ngay cả cậu cũng không để ý xuất hiện trên mặt.
Ron Weasley
Ron Weasley
Harry, bồ...
Ron lao vào, hơi khựng lại ở cửa, và hỏi một cách ngờ vực:
Ron Weasley
Ron Weasley
Harry, bồ đang nhìn cái gì vậy?
Harry Potter
Harry Potter
Không, không có gì.
Harry nhanh chóng đặt tấm Bản đồ Đạo tặc xuống, hơi nghiêng người để che nó khỏi tầm mắt cậu bạn thân và nói:
Harry Potter
Harry Potter
Ron, có chuyện gì vậy?
Ron Weasley
Ron Weasley
Ồ, Hermione kêu tụi mình tới phòng Sinh hoạt chung cùng làm bài tập, cổ nói nếu bồ còn không bắt đầu viết bài luận mà giáo sư Snape giao, thì ông ta nhất định sẽ băm bồ thành từng mảnh nhỏ vứt vào vạc Độc dược rồi nấu lên
Ron nói, trong lòng vẫn không ngăn được cảm giác kì lạ, lâu lắm rồi cậu chàng mới thấy Harry cười ấm áp như vậy.
Chất lượng giấc ngủ gần đây của Draco thực sự tệ đến mức, hắn cứ liên tục mơ thấy Harry đang chết đi trước mặt mình, chân tay bủn rủn không còn sức lực rồi choàng tỉnh dậy trong đêm, ngồi một mình trong bóng tối đợi chờ bình minh lên. Hắn đã trải qua những ngày đáng sợ như vậy quá đủ rồi, phải, hắn phải nhanh chóng đưa ra lựa chọn, hắn không thể chờ đợi thêm được nữa. Có lẽ hắn có thể nói chuyện với mẹ Narcissa, Draco nghĩ, và đứng dậy chạy ngay tới phòng ngủ của Snape, hoàn toàn quên mất hiện tại đang là nửa đêm.
Khi Snape mở của, ông sững người mất một lúc, rồi hơi tránh qua một bên để Draco có thể bước vào:
Severus Snape
Severus Snape
Vậy thì, tôi cho rằng trò có lý do chính đáng cho việc trò gõ cửa phòng tôi vào lúc 2:10 sáng và gây gián đoạn sự nghỉ ngơi của một giáo sư, Draco?
Snape lạnh lùng nói
Draco thở hổn hển, chết tiệt thật! Hắn thực sự đã quên mất chuyện viện trưởng nhà mình không thích việc ngời khác quấy rầy ông ấy vào ban đêm.
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Vâng... Rất xin lỗi thưa cha đỡ đầu, nhưng con thực sự có việc gấp phải quay lại Thái ấp Malfoy.
Draco nói
Severus Snape
Severus Snape
Ồ?
Snape nhướng mày và nhìn Draco bằng đôi mắt đen sâu thẳm.
Draco cúi đầu thì thầm:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Xin lỗi, cha đỡ đầu, con không thể nói.
Hắn không thể và cũng không dám nói với cha đỡ đầu của mình, người mà hắn biết rõ cũng là một Tử thần Thực tử, mặc dù Dumbledore có vẻ tin tưởng cha đỡ đầu, nhưng hắn không thể làm việc mà mình không nắm chắc được. Sự im lặng bao trùm khắp căn phòng, Draco cứng đờ đứng đó, ngay lúc hắn nghĩ cha đỡ đầu chuẩn bị ép đổ vào miệng hắn nguyên một chai Chân dược, thì giọng nói của Snape vang lên:
Severus Snape
Severus Snape
Được rồi, con dùng lò sưởi đi.
Draco ngạc nhiên nhìn lên, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc, hắn lao đến bên lò sưởi, vốc lấy một nắm nột Floo và nói rõ ràng:
Severus Snape
Severus Snape
Thái ấp Malfoy.
Khi ngọn lửa xanh bao quanh người hắn, hắn nghe thấy tiếng cha đỡ đầu nói lớn:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Trở về trước bình minh!
Một giấy tiếp theo, hắn thấy mình đã đứng trong phòng khách Thái ấp Malfoy, mọi thứ vẫn yên tĩnh, cổ kính như mọi khi, và có chút tăm tối.
Với một tiếng nổ nhẹ, một con gia tinh quấn khăn trải bàn uống trà xuất hiện trước mặt Draco, nó cúi người chào thật sâu, giọng nói eo éo vang lên:
Sally
Sally
Cậu chủ nhỏ đã quay về! Sally không biết chuyện này! Sally không biết bất cứ chuyện gì!
Draco ra hiệu cho nó im lặng và nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Sally, mau đi mời mẹ ta qua đây, đừng làm phiền đến cha ta, nói với mẹ là ta có chuyện quan trọng cần nói.
Con gia tinh gật đầu, cúi chào thật thấp và độn thổ biến mất, một lúc sau, Draco nghe thấy tiếng động trên cầu thang, và rồi Narcissa xuất hiện trong phòng khách, trên người vẫn mặc bộ đồ ngủ bằng nhung, rõ ràng là vừa mới thức giấc.
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Mẹ, con xin lỗi đã đánh thức mẹ.
Draco nói lời xin lỗi, ôm Narcissa.
Narcissus Malfoy
Narcissus Malfoy
Không sao đâu, Draco, chuyện gì xảy ra vậy?
Narcissa lo lắng hỏi, kéo Draco ngồi xuống ghế sô pha.
Draco do dự một lúc rồi hỏi:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Mẹ, mẹ nghĩ việc trung thành với Chúa tể Hắc ám có đúng không?
Narcissa sững người một lúc, rồi trầm giọng nói:
Narcissus Malfoy
Narcissus Malfoy
Nói tiếp đi.
Draco nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Con chỉ nghĩ có lẽ cha đã đi sai hướng, và nếu thất bại, vinh quang kéo dài hàng thế kỷ của gia tộc Malfoy sẽ chấm dứt.
Narcissa cười khúc khích và nói:
Narcissus Malfoy
Narcissus Malfoy
Draco, con có biết vì sao chúng ta lại được tôn vinh và có được vinh quang to lớn đến vậy cho tới tận bây giờ không? Bởi vì vinh quang của chúng ta không phải là chúng ta chưa bao giờ thất bại, mà là chúng ta có thể trở lại sau mỗi lần thất bại, với tư cách là một Malfoy, không có vấn đề gì có thể làm khó chúng ta cả. Để làm được như vậy, con phải đưa ra lựa chọn, nếu không con sẽ mất đi tất cả. Draco, nói cho mẹ biết, con đã có lựa chọn của riêng mình rồi chứ?
Draco im lặng một lúc lâu, và cuối cùng lấy hết can đảm để nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
, thưa mẹ, con không muốn trung thành với Chúa tể Hắc ám
Narcissa yên lặng ngắm nhìn cậu con trai cao lớn đẹp trai của mình, và chợt nhớ lại chuyện điều từ thời thơ ấu của Draco, lần đầu tiên thằng bé học cách gọi cha mẹ, lần đầu tiên thằng bé cưỡi chổi bay đồ chơi, lần đầu tiên nó điều chế thành công bình Độc dược đầu tiên, lần đầu tiên... Nhưng đột nhiên bà phát hiện, Draco đã trưởng thành rất nhiều, giờ đây thằng bé đã đủ trưởng thành và đủ chín chắn để dưa ra sự lựa chọn đúng đắn cho riêng mình.
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Mẹ?
Draco ngơ ngác nhìn mẹ mình, nỗi bất an trong lòng ngày một lớn.
Narcissus Malfoy
Narcissus Malfoy
Không sao đâu, Draco, con đã thực sự quyết tâm chưa? Con phải hiểu rằng một khi đã đưa ra sự lựa chọn, con sẽ không bao giờ có cơ hội để hối hận
Narcissa nói.
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Vâng, thưa mẹ, con đã quyết định.
Draco nói chắc nịch.
Narcissus Malfoy
Narcissus Malfoy
Được rồi, mẹ sẽ giữ bí mật cho con, nhưng mà, Draco, con phải bảo vệ chính mình, con phải sống sót, hãy nói cho Dumbledore biết lựa chọn của con, ông ta có thể bảo vệ con.
Narcissa nắm chặt lấy tay Draco, như thể con trai bà có thể biến mất ngay lập tức nếu bà buông tay. Sau đó, bà đưa Draco đến bên lò sưởi và nói:
Narcissus Malfoy
Narcissus Malfoy
Nào, Draco, đến gặp Dumbledore đi con.
Draco nhìn Narcissa, trong cổ họng hắn như có cái gì đó nghẹn lại, hắn nhẹ nhàng nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Mẹ, còn cha và mẹ...
Narcissa cười khúc khích, vô cùng xinh đẹp và thanh lịch, bà nói:
Narcissus Malfoy
Narcissus Malfoy
Draco, hãy nhớ, chúng ta sắp chết, nhưng một Malfoy không thể chết thảm.
Sau đó, Narcissa đẩy Draco vào trong lò sưởi, rắc một nắm bột Floo lên, và đột nhiên hỏi:
Narcissus Malfoy
Narcissus Malfoy
Con chắc chắn với lựa chọn của mình? Là vì Cậu bé sống sót sao?
Nhưng Draco đã biến mất vào giây tiếp theo. Narcissa đứng trước lò sưởi, Lucius đẩy cửa đi vào.
Narcissus Malfoy
Narcissus Malfoy
Anh có nghe thấy không?
Narcissa hỏi, Lucius thở dài nói:
Lucius Malfoy
Lucius Malfoy
Em ơi, con trai chúng ta thông minh và dũng cảm hơn chúng ta rất nhiều, gia tộc Malfoy sẽ rất tự hào về sự lựa chọn của nó. Cuộc chiến này sắp bắt đầu, và chúng ta đã định sẵn là những kẻ thua cuộc.
Narcissa nhào vào vòng tay của Lucius, nhẹ nhàng nức nở và nói:
Narcissus Malfoy
Narcissus Malfoy
Lucius, em lo lắng cho con, nó có thể sẽ bị Chúa tể Hắc ám giết chết!
Lucius vỗ về người vợ trong vòng tay mình:
Lucius Malfoy
Lucius Malfoy
Hãy tin tưởng con trai chúng ta, nó sẽ là Malfoy xuất sắc nhất trong nhiều thế kỷ qua, còn chúng ta, chúng ta cũng cần tìm một lối thoát
Draco đứng trong phòng ngủ của Snape, đôi mắt vẫn còn hơi đau xót, hắn có thể sẽ không đứng cùng chiến tuyến với cha mẹ trong tương lai, nhưng hắn không hối hận. Snape đã ngồi sẵn trên ghế, có vẻ như đang chờ hắn, nhìn thấy Draco bước ra từ trong lò sưởi, ông nhẹ giọng hỏi:
Severus Snape
Severus Snape
Vậy là, xong rồi à?
Draco gật đầu nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Cảm ơn cha đỡ đầu, con về đây.
Trước sự ngạc nhiên của hắn, cha đỡ đầu đã thực sự không ngăn cản hắn. Rời khỏi phòng ngủ của cha đỡ đầu, Draco chạy ngay tới văn phòng hiệu trưởng. Dừng lại trước tượng con sư tử đá, Draco không khỏi thầm khó chịu khi bản thân trở nên bất cẩn như vậy, hắn đã tới đây nhưng thậm chí hắn còn không biết mật khẩu là gì, và bây giờ là ba giờ sáng! Khẽ nguyền rủa một câu, Draco xoay người chuẩn bị rời đi, nhưng hắn lại nghe thấy giọng nói quen thuộc của ông hiệu trưởng:
Albus Đumbleore
Albus Đumbleore
Trò Malfoy? Trò đến tìm ta sớm vậy?
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Ơ... Tôi nghĩ vậy, ngài hiệu trưởng.
Draco quay lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không trống trải và ngập ngừng trả lời.
Albus Đumbleore
Albus Đumbleore
Vậy ta vào thôi, trò biết đấy, chắc chắn đó không phải là một điều khôn ngoan khi chúng ta bàn luận về thứ gì đó trên hành lang, và nhất là trong những thời điểm đặc biệt như thế này.
Giọng nói hiền hòa của cụ Dumbledore vang lên. Ngay khi Draco bước vào văn phòng hiệu trưởng, hắn cảm nhận được ánh mắt của vị hiệu trưởng già trong bộ quần áo ngủ có họa tiết trăng sao đang nhìn mình chăm chú, đôi mắt sau cặp kính nửa vầng trăng sáng lên vẻ tinh anh. Và bọn họ nhìn nhau trong im lặng.
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Khụ
Draco khó chịu ho một tiếng. Cụ Dumbledore mỉm cười:
Albus Đumbleore
Albus Đumbleore
Vậy thì, trò Malfoy, trò muốn nói gì với ta?
Có một âm thanh trong trẻo ấm áp vàng lên ở bên cạnh, Draco liếc sang bên và nhìn thấy một con phượng hoàng đang vươn cổ cất tiếng hót. Một bức tranh của một vị hiệu trưởng nào đó bị đánh thức, ông ta khịt mũi một cái rồi gục đầu xuống ngủ lại.
Albus Đumbleore
Albus Đumbleore
Trò Malfoy?
Cụ Dumbledore nhẹ nhàng nhắc nhở. Draco đột nhiên tỉnh táo lại:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Ồ, đương nhiên
Sau đó hắn suy nghĩ một chút, không biết nên nói cái gì cho phải, nhưng vòng vo trước mặt lão già này e rằng cũng không phải là một ý kiến hay, dù sao ông ta cũng là người mà Chúa tể Hắc ám phải e ngại. Nghĩ vậy, Draco thẳng lưng và nhẹ nhàng nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Tôi muốn gia nhập Hội Phượng Hoàng
Lần đầu tiên trong ánh mắt cụ Dumbledore lóe lên vẻ ngạc nhiên, khi mà cụ không thể đoán trước mọi việc như cụ đã từng nữa.
Albus Đumbleore
Albus Đumbleore
Tại sao?
Dumbledore hỏi ngắn gọn.
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Vì vinh quang của gia tộc Malfoy." Draco trả lời.
Albus Đumbleore
Albus Đumbleore
Ồ, ngài Lucius Malfoy không còn trung thành với Voldemort sao?
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Cha là cha, con là con, tôi chỉ đang lựa chọn những gì tôi cho là đúng, và...
Draco hơi dừng lại, nói chắc nịch:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Tôi thề sẽ làm đến cùng, không bao giờ hối hận
Albus Đumbleore
Albus Đumbleore
Vậy thì ta cho rằng trò biết hậu quả cho sự lựa chọn của mình?
Dumbledore hỏi.
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Đúng vậy, tôi sẽ là người phản bội gia tộc, thậm chí tôi sẽ bị xóa tên khỏi gia phả, có thể bị giết bởi Chúa tể Hắc ám, có thể...
Draco ngập ngừng, một tia đau đớn thoáng qua trong đôi mắt xanh bạc của hắn, và nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Có thể phản bội cha mẹ tôi.
Albus Đumbleore
Albus Đumbleore
Vậy là trò đã chắc chắn, ta tin tưởng vào bộ não Slytherin của trò, nhưng sự gian xảo của Malfoy ta cũng biết, làm sao trò có thể khiến cho ta tin tưởng trò?
Cụ nhìn Draco chăm chú. Draco không hề sợ hãi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của cụ, hắn chỉ nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Xin hãy tin tôi.
Một lúc sau. Dumbledore nhìn đi chỗ khác.
Albus Đumbleore
Albus Đumbleore
Ta tin rằng nó không chỉ vì vinh quang của gia tộc Malfoy, còn lý do nào khác?
Cụ Dumbledore hỏi một cách thờ ơ. Draco cắn môi và im lặng một lúc lâu rồi mới nhẹ nhàng nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Vì Potter.
Thấy cụ Dumbledore không có ý trả lời, Draco tiếp tục nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Tôi không thể tưởng tượng được cái cảnh tôi sẽ tung lời nguyền Avada vào Cứu thế chủ ngốc nghếch đó, ngay cả khi...
Draco cười khổ, giọng hơi khàn khàn và nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Ngay cả khi chúng tôi đã đối địch với nhau suốt năm năm, tôi cũng không làm được, tôi không làm được, tôi thậm chí còn không muốn để bất kì ai làm tổn thương cậu ta, không ai có thể.
Dumbledore đứng lên khỏi ghế, đi về phía Draco, đặt tay lên vai hắn và nhìn cậu bé với mái tóc bạch kim đang đau khổ thật sâu, cụ nói một cách chắc chắn:
Albus Đumbleore
Albus Đumbleore
Trò yêu Harry.
Draco kinh ngạc nhìn vị hiệu trưởng già, trong đầu chợt hiện lên rất nhiều kỉ niệm. Hắn nhớ lại cảm giác đau lòng hụt hẫng khi Harry từ chối cái bắt tay của hắn vào năm học đầu tiên; hắn nhớ tới năm học thứ hai, khi Phòng chứa bí mật mở ra và hắn đã vô cùng lo lắng cho Harry; hắn nhớ tới cuộc vượt ngục của Sirius Black vào năm học thứ ba, khi hắn suýt chút nữa thì vào được phòng Sinh hoạt chung của Gryffindor; hắn nhớ tới năm học thứ tư, cái cảm giác sợ hãi đến nghẹt thở khi nhìn thấy Harry cả người máu me ôm chặt lấy xác chết của Diggory... Đúng, hắn không biết mình bắt đầu thích vị Cứu thế chủ ngốc nghếch đó từ bao giờ. Có lẽ, là bắt đầu từ cái khoảnh khắc khi hắn bị cậu từ chối cái bắt tay vào năm học đầu tiên, nhưng Malfoy thuần huyết cao quý như hắn lại quá ít khi để ý tới cảm xúc thật của bản thân! Bây giờ hắn đã biết, mình thật sự yêu cậu! Draco lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía Dumbledore, nhẹ nhàng đáp:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Đúng vậy, tôi yêu em ấy, tôi vì em ấy mà có thể làm bất cứ việc gì, phản bội gia tộc, phản bội bạn bè người thân, thậm chí phản bội cả thế giới, tôi không do dự chút nào.
Harry đã có một học kỳ rất bận rộn, tham gia lớp học đặc biệt với cụ Dumbledore, cùng nhau truy tìm tung tích của các Trường sinh linh giá, hoặc thỉnh thoảng kiểm tra vị trí của Malfoy bằng Bản đồ Đạo tặc. Thật ra thì Harry cũng không hiểu nổi, ai cũng biết Snape từng là Tử thần Thực tử, tại sao cụ Dumbledore vẫn tin tưởng ông ta đến vậy? Còn cả Malfoy nữa, Harry đã từng nhắc tới hắn trong một lần tới văn phòng cụ Dumbledore, bày tỏ sự nghi ngờ của bản thân, nhưng cụ Dumbledore chỉ kinh ngạc chớp chớp đôi mắt xanh trong một khoảnh khắc, rồi lại ôn tồn nói:
Albus Đumbleore
Albus Đumbleore
Harry, trò Malfoy không thể nào là một Tử thần Thực tử được, nếu con thực sự có nhiều thời gian để nghi ngờ trò Malfoy, sao con không nghĩ cách để có được cái kí ức quan trọng của giáo sư Slughorn nhỉ?
Harry bất lực và có chút tức giận, nhưng trong lòng lại có chút kích động, nếu như Malfoy hắn không phải Tử Thần Thực Tử, vậy bọn họ cũng không phải là kẻ địch, vậy thì, chuyện này thật sự là quá tốt rồi, không phải sao?
Harry vội vã lao đến Đại sảnh đường với một vài quyển sách đang được cậu ôm trong tay, hy vọng có thể ăn gì đó trước khi món tráng miệng cuối cùng biến mất. Tình cờ, cậu bắt gặp Malfoy ở một chỗ rẽ trên hành lang, cậu hiếm khi thấy hắn thất thố như vậy. Hắn dường như không còn để ý tới hình tượng của bản thân, chỉ vội vã đi đến một nơi nào đó, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ. Harry lén đi theo sau và thấy Malfoy biến vào một phòng vệ sinh nữ bỏ hoang, Harry càng thêm kinh ngạc, tại sao Malfoy lại đi tới một nơi như vậy? Thật là không giống hắn chút nào. Harry lén lút nấp sau một cây cột lớn màu trắng trong nhà vệ sinh nữ, khuất sau một cái bệ cũ kĩ bẩn thỉu, và cẩn thận thò đầu ra để nhìn xem Malfoy đang làm gì. Sau đó cậu kinh ngạc tới mức không nói nên lời, Harry đoán bây giờ vẻ mặt của mình trông vô cùng ngu ngốc, nhưng chuyện này cũng không thể trách cậu được, vì ở Hogwarts gần như không thể nào xuất hiện cảnh tượng này. Cậu nhìn thấy cậu chủ nhỏ Malfoy ngày thường vẫn luôn kiêu hãnh và bất khuất giờ đây đang run rẩy trước gương và gần như không thể kiểm soát được cơ thể của mình! Harry hoàn toàn bị xúc động bởi phát hiện này, đồng thời, một nỗi đau trước nay chưa bao giờ có bây giờ đang quanh quẩn trong tim cậu, có lẽ, đây chính là cảm giác xót xa, đau đớn?! Không thể nào!!! Sao Harry lại cảm thấy đau đớn cho kẻ thù của mình là Draco Malfoy chứ? Thế giới này chắc chắn đã bị ai đó êm một bùa Lú rồi! Harry nghĩ vậy, bắt đầu di chuyển và không may gây ra tiếng động. Draco quay lại ngay lập tức, khuôn mặt tái nhợt có chút ửng hồng khi nhìn thấy đó là Harry, sự tức giận và xấu hổ lóe lên trong đôi mắt xanh bạc của hắn, và họ rút đũa phép ra gần như đồng thời. Draco tức giận chĩa đũa phép vào Harry, nghiến răng nghiến lợi nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Tôi không biết rằng Cứu thế chủ Harry Potter vĩ đại có thói quên rình mò người khác.
Giọng hắn khàn tới mức, khiến người ta tưởng rằng dây thanh quản của hắn đã bị đứt hoàn toàn. Harry nhìn vào mắt Draco, và buông ra một lời mỉa mai mà chính mình cũng không thể ngăn lại được, nói: "Ha, thì ra cậu chủ nhỏ nhà Malfoy là một kẻ hèn nhát!" Nói xong, cậu rất muốn tự ếm luôn cho mình một câu thần chú Im lặng! Chết tiệt! Cậu rõ ràng là đang muốn quan tâm hắn mà! Mặt Draco tái đi hơn nữa, hắn nói:
Draco Malfoy
Draco Malfoy
Harry Potter, ra khỏi đây, hoặc...
Nhưng Harry đã nhanh hơn, cậu vung đùa phép và niệm câu thần chú trong quyển Độc dược của Hoàng tử Lai mà cậu chưa từng thử trước đó:
Harry Potter
Harry Potter
Sectumsempra!
Chuyện xảy ra sau đó hệt như một bộ phim câm, rất phi thực tế. Harry trơ mắt nhìn Malfoy ngã xuống trên nền nhà vệ sinh nữ, máu phụt ra thấm ướt tấm áo chùng của hắn, rồi hòa với nước loang lổ trên sàn nhà, và càng ngày càng lan ra nhanh hơn. Con ma khóc nhè Myrtle hét lên the the:
Wyrtle Warren
Wyrtle Warren
Giết người, giết người ở nhà vệ sinh nữ! Harry Potter giết người!
Tiếng hét cứ quẩn quanh vang vọng vào trong tai cậu. Sau đó cậu bị ai đó đẩy ra rất mạnh, là Snape. Cậu thấy Snape quỳ xuống xem xét vết thương của Malfoy, sau đó ngẩng đầu tức giận trừng mắt nhìn mình. Đầu óc của Harry trở nên trống rỗng, và ngay cả tầm mắt cậu cũng bắt đầu mơ hồ, một cảm giác trống rỗng khổng lồ tấn công cậu, và Harry loạng choạng bước ra khỏi nhà vệ sinh nữ.
Mấy tiếng đồng hồ trước (Hồi tưởng của Draco). Sau khi nhận được sự cho phép của cụ Dumbledore vào ngày hôm đó, Draco chính thức gia nhập Hội Phượng hoàng. Cụ Dumbledore đã đề nghị hắn làm gián điệp như Snape. Draco rất ngạc nhiên khi biết rằng cha đỡ đầu của mình cũng là gián điệp cho Hội Phượng hoàng. Hắn không ngờ rằng cha đỡ đầu của mình lại ẩn nấp bên trong Tử thần Thực tử nhiều năm như vậy, tất nhiên là nhờ khả năng Bế quan bí thuật xuất sắc của cha. Tuy nhiên, Draco lại không có được khả năng Bế quan bí thuật tuyệt vời như vậy, nhưng cụ Dumbledore nói rằng Voldemort là một người rất kiêu hãnh và tự phụ, và gã sẽ không kiểm tra kí ức của một đứa trẻ vị thành niên. Đối với điều này, Draco nửa tin nửa ngờ, nhưng hắn cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đánh cược rằng Voldemort sẽ không nghi ngờ mình. Vì vậy, một ngày Draco nhận được một lá thư với hoa văn cổ và phức tạp trên phong bì, mà hắn ngay lập tức nhận ra là gia huy của gia tộc Black, là dì Bella. Draco gần như có thể đoán được những gì được viết trên lá thư, hắn hít một hơi thật sâu và mở phong bì. "Draco thân mến, Chúa tể Hắc ám rất tức giận vì những gì cha mẹ con đã làm ~ Dì tin rằng con sẽ không từ chối việc được tiếp bước bọn họ và phục vụ cho Chúa tể Hắc ám chứ? Đi gặp Snape và đến gặp bọn ta nhé. Dì của con, Bella."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play