Harry vội vã lao đến Đại sảnh đường với một vài quyển sách đang được cậu ôm trong tay, hy vọng có thể ăn gì đó trước khi món tráng miệng cuối cùng biến mất. Tình cờ, cậu bắt gặp Malfoy ở một chỗ rẽ trên hành lang, cậu hiếm khi thấy hắn thất thố như vậy. Hắn dường như không còn để ý tới hình tượng của bản thân, chỉ vội vã đi đến một nơi nào đó, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ. Harry lén đi theo sau và thấy Malfoy biến vào một phòng vệ sinh nữ bỏ hoang, Harry càng thêm kinh ngạc, tại sao Malfoy lại đi tới một nơi như vậy? Thật là không giống hắn chút nào.
Harry lén lút nấp sau một cây cột lớn màu trắng trong nhà vệ sinh nữ, khuất sau một cái bệ cũ kĩ bẩn thỉu, và cẩn thận thò đầu ra để nhìn xem Malfoy đang làm gì. Sau đó cậu kinh ngạc tới mức không nói nên lời, Harry đoán bây giờ vẻ mặt của mình trông vô cùng ngu ngốc, nhưng chuyện này cũng không thể trách cậu được, vì ở Hogwarts gần như không thể nào xuất hiện cảnh tượng này. Cậu nhìn thấy cậu chủ nhỏ Malfoy ngày thường vẫn luôn kiêu hãnh và bất khuất giờ đây đang run rẩy trước gương và gần như không thể kiểm soát được cơ thể của mình! Harry hoàn toàn bị xúc động bởi phát hiện này, đồng thời, một nỗi đau trước nay chưa bao giờ có bây giờ đang quanh quẩn trong tim cậu, có lẽ, đây chính là cảm giác xót xa, đau đớn?! Không thể nào!!! Sao Harry lại cảm thấy đau đớn cho kẻ thù của mình là Draco Malfoy chứ? Thế giới này chắc chắn đã bị ai đó êm một bùa Lú rồi!
Harry nghĩ vậy, bắt đầu di chuyển và không may gây ra tiếng động. Draco quay lại ngay lập tức, khuôn mặt tái nhợt có chút ửng hồng khi nhìn thấy đó là Harry, sự tức giận và xấu hổ lóe lên trong đôi mắt xanh bạc của hắn, và họ rút đũa phép ra gần như đồng thời. Draco tức giận chĩa đũa phép vào Harry, nghiến răng nghiến lợi nói: