Miên SuKha là vùng đất phồn vinh, thịnh vượng nổi tiếng với những sòng bài, khu phố đèn đỏ sầm uất. Nơi đây được coi là thiên đường ăn chơi của đám nhà giàu thích vung tiền qua cửa sổ.
Vùng đất này có 3 gia tộc song song cùng tồn tại đó là Sakda, Mantanai và Vasarit lần lượt ứng với ba miền Bắc - Trung - Nam của đất nước.
Nếu Mantanai là lửa phương Bắc và Sakda là băng giá phương Nam, thì Vasarit chính là lằn ranh giữa hai sự cực đoan ấy.
Gia tộc Vasarit nắm giữ miền Trung - trái tim kinh tế và chính trị của Miên SuKha. Tại đây, mọi dòng tiền đều phải đi qua tay họ, mọi quyết định lớn nhỏ đều ít nhiều mang dấu ấn của gia tộc Vasarit.
Ngoài mặt, gia tộc này thâu tóm các chuỗi cửa hàng kinh doanh vàng bạc, đá quý nhưng sâu bên trong lại là nơi buôn bán chất cấm cùng vũ khí quân sự, cung cấp cho những gia tộc đến từ vùng khác.
Người đứng đầu là KaKhunrac Vasarit tuổi đã ngoài 70, ông là Gia chủ đời thứ 9 của gia tộc. KaKhunrac được cho là kẻ tàn độc nhất trong lịch sử các đời Gia chủ, vì lợi ích của bản thân mà chuyện gì cũng có thể làm, cho dù là Tự Tay Giết Chết Cả Người Anh Em Đã Cùng Nhau Vào Sinh Ra Tử ...
Nửa đêm.
Dưới căn biệt thự xa hoa nằm phía Tây thành phố là hầm bí mật của vị thiếu gia "tuổi trẻ tài cao, với tấm lòng THIỆN LƯƠNG như Bồ Tát" - Kai Vasarit 23 tuổi.
Kai là người có mái tóc bạch kim bắt mắt, khuôn mặt góc cạnh cùng thân hình cao lớn, là người vô cùng điển trai và đa tình nhưng tính cách lại điên loạn, tàn bạo đến cùng cực.
Hắn có sở thích quái gở là thích hành hạ người khác, thích nghe những lời cầu xin run rẩy từ những kẻ đang giãy dụa trước cái chết.
Trong phòng chính, Kai đang ngồi vắt chân trên ghế, dùng đôi mắt lạnh lẽo của mình nhìn chằm chằm người thanh niên đang run rẩy quỳ dưới đất.
- Mày ngẩng cái đầu chó kia lên nhìn mặt tao xem... mở con mắt nhìn kĩ xem TAO LÀ AI?
Hắn vừa nói vừa dùng chiếc gậy sắt vụt những cú trời giáng vào tấm lưng gầy gò của người thanh niên tội nghiệp rồi bày ra cái vẻ mặt thích thú.
- Cậu chủ, tôi biết sai rồi... tôi còn mẹ già, con thơ, tôi còn muốn sống... xin ngườiii... là tôi bị ép.. bọn Sakda ép tôi...huhuhuuu
- Tha? Tao là Kai Vasarit.... là Kai Vasarit đấy? Lúc mày há cái họng chó ra đớp tiền của chúng nó, mày đã từng nghĩ đến ngày hôm nay chưa?
- Tôi xin lỗi… cậu chủ…
- Dám phản lại tao thì chỉ có một kết cục duy nhất... hừ không phục thì cầm dao lên xiên chết tao đi xem nào? Sao vậy, không dám à? Vậy thì đừng lấy cái mắt chó đấy liếc nhìn tao như thế… Tao Sợ Lắm, vậy nên cho tao xin nhẹ đôi mắt này nhé?
Nói xong hắn liền nâng cằm người thanh niên lên, dùng hai ngón tay đâm thẳng vào đôi mắt đó, máu cũng theo đó mà chảy ra ròng ròng.
Tên kia đau đớn ngã gục xuống, miệng kêu gào thảm thiết.
Kai nhìn chằm chằm vào kẻ đang lăn lộn trước mặt bỗng nhiên bật lên tiếng cười khanh khách.
Đám vệ sĩ đứng quanh lặng người nhìn nhau, không một ai dám lên tiếng hay thở mạnh, vì họ sợ rằng người xấu số tiếp theo nằm dưới chân cậu chủ sẽ là mình.
Đột nhiên Kai dừng lại, bàn tay nhanh nhẹn cầm khẩu súng lên, khẽ nhếch mép cười và...
- Bùm! Kẻ phản bội thì không xứng đáng được sống, vĩnh viễn không xứng hahah… Con mẹ nó, cái lũ chó chết, tốt nhất đừng để tao tóm được bằng không tao giết sạch.
Hắn vừa nói vừa liên tục đấm thùm thụp vào tường, khuôn mặt cơ hồ đã hiện lên vài tia sát khí.
Nhìn vệt máu loang lổ trên mặt đất, Kai nhăn mặt khó chịu. Hắn liền xoay người, đá cái xác một cái rồi tức tối bước ra ngoài.
Dinh thự của Kai Vasarit là dinh thự đẹp nhất ở Miên SuKha. Nó vừa mang nét cổ kính nhưng cũng không kém phần hiện đại.
Dinh thự lấy tông chủ đạo là màu xanh trắng, xung quanh là tường cao bao bọc, vệ sĩ canh gác 24/24.
Bốn cột trụ chính của nơi này đều làm bằng cẩm thạch, được khắc lên những hình thù tinh xảo.
Nền nhà được lát bằng đá hoa cương trông vô cùng trang nhã.
Trên đỉnh, nơi cao nhất của dinh thự là hình ảnh một con Đại bàng đang cất cao đôi cánh và đó cũng là biểu tượng của gia tộc Vasarit.
"Tút....tút...Thuê bao quý khách vừa gọi, hiện không liên lạc được..."
"Tút....tút...Thuê bao quý khách vừa gọi, hiện không liên lạc được..."
Tiếng "Tút tút" của điện thoại vang lên trong đêm tối đã hàng chục lần, bao thuốc lá trong tay cũng đã được hút đến quá nửa, vậy mà người ở đầu dây bên kia vẫn đang tắt máy.
Em gái hắn - Bai Vasarit, 22 tuổi.
Kai & Bai vốn dĩ không phải là anh em ruột nhưng trước giờ đối với nhau lại vô cùng thân thiết.
Mỗi khi bản thân gặp chuyện không thể giải quyết hoặc trong lòng cảm thấy khó chịu, Kai đều tìm đến Bai, giống như đứa trẻ đang sợ hãi vội tìm đến nơi an toàn để gục đầu dựa vào tia ánh sáng duy nhất mà hắn nhìn thấy.
Cha của Bai là con út của KaKhunrac, trong một lần sang công tác nước ngoài đã không may gặp tai nạn máy bay, chết không thấy xác.
Sau một khoảng thời gian, vì quá thương nhớ chồng mà mẹ Bai đã bỏ lại đứa con gái 5 tuổi tội nghiệp của mình rồi rời bỏ thế giới.
Giữa lúc đau khổ đó, vợ chồng bác tư cũng chính là cha mẹ của Kai đã đón Bai về sống chung và chăm sóc như con ruột.
Bốn năm sau, cha mẹ Kai bị kẻ gian ám sát chết bất đắc kỳ tử nên hai anh em được ông nội đưa về nuôi dưỡng.
Kai từ nhỏ đã là người thông minh, lanh lợi, tuy nhiên tính tình cổ quái, vô cùng thích hành hạ người khác.
Hắn được ông nội nâng đỡ và dạy dỗ vô cùng nghiêm khắc, đã vậy còn được ông dẫn đến những cuộc gặp mặt quan trọng của gia tộc.
Mọi người đều tin rằng Kai chính là ứng cử viên sáng giá nhất cho ngôi vị Gia chủ sau này.
Thế nhưng, không một ai biết được rằng, tuy hai anh em đều được KaKhunrac nuôi dưỡng nhưng Bai mới chính là người được ông đặt hy vọng nhiều nhất.
Bai là người thông minh, cẩn trọng, rất biết cách đối nhân xử thế và có lẽ KaKhunrac tin rằng đứa trẻ đó sẽ có thể thay đổi được gia tộc Vasarit đen tối này, cũng như giúp ông được giải thoát khỏi những cảm giác tội lỗi đang ngày đêm giày vò thể xác lẫn tinh thần mình trong suốt nhiều năm qua.
Thế nhưng, từ sau khi nó tuyên bố sẽ rút lui khỏi cuộc chiến tranh giành quyền lực thì mối quan hệ giữa hai ông cháu bỗng trở nên gay gắt, dường như không còn gì có thể cứu vãn nổi.
Năm 14 tuổi, Bai bỏ lại mọi thứ sau lưng và đi du học, rồi vô tình gặp Kun Achara cũng chính là vệ sĩ thân cận sau này. [ý là trước khi bị cướp thôi \=))]
"Tút... Alo em đây? sao lại gọi vào giờ này thế? anh có biết là em mãi mới ngủ được không hả..."
-...
- Này? Ê? Anh vừa bị lão già (Bai gọi ông nội là lão già) mắng à? Ôi cái lão chết tiệt này...
- Hahah không phải, chỉ là anh hơi khó chịu thôi. Mày đoán xem hôm nay anh đã làm gì nào?
- Không đoán.
- Nhạt nhẽo! Anh vừ giết chết một con chim lợn của đám Sakda cài vào đấy. Anh dùng súng bắn thẳng vào đầu tên khốn đó, máu văng tung tóe rồi rỉ ra tí tách, tí tách... uầy nghe vui tai dã man ấy.
- Hình như có những kẻ sắp đợi không nổi rồi đây... tiếc thật đấy, chắc là phải về thôi.
Kai nghe xong thì nghiêng đầu khó hiểu, không biết con ranh này lại đang toan tính điều gì.
Dù có chút tò mò thế nhưng nếu nó muốn nói thì đã chẳng đến lượt hắn phải hỏi.
- Anh còn tưởng Bai sẽ không trở lại nữa chứ...
- Thì nhớ Kai chứ sao? à tiện thể Bai nhờ anh mai 7 giờ ra sân bay đón người tên Kun Achara giúp em nha nha.
- Sao mày cứ tìm việc cho anh làm vậy?
- Không quan tâm. Nhưng anh phải "chăm sóc" bạn em thật tốt. Tuy nhìn hơi non nhưng bước ra đời từ sớm nên được cái đầu óc cũng nhanh nhạy, hoạt bát. Nếu mài giũa cẩn thận chắc chắn sẽ thành thanh kiếm tốt, nên anh phải nhẹ nhàng thôi, anh nhớ nha nha ...Tút..Tút"
- Ơ này...cái con này lúc nào cũng thích cúp máy trước... Haizzz… cũng đang lúc nhàm chán, mong rằng người đến lần này sẽ là kẻ thú vị.
Tại Mancia - thủ phủ kinh tế số 1 của Arideca, trên sân thượng của toà nhà bỏ hoang nọ là thân ảnh của một cô gái nhỏ.
Người đó có mái tóc đen nhánh, cắt ngắn đến ngang vai, khuôn mặt bầu bĩnh, luôn ánh lên vẻ xinh xắn đáng yêu, đang ngồi trên lan can mơ màng, đung đưa đôi chân một cách thích thú.
Trong tay là chai rượu đã uống được hơn phân nửa. Xung quanh là tàn thuốc lá, có mẩu vẫn còn đang cháy đỏ rực, nhìn vô cùng thích mắt.
Nó là Bai Vasarit, một cô gái nhỏ yêu sự tự do hơn bất cứ điều gì trên đời, sẵn sàng chống lại nguyên tắc của KaKhunrac, rời khỏi quê hương, đặt chân đến một đất nước xa lạ để thoát khỏi đống xiềng xích vô hình đang từng ngày, từng giờ xiết chặt lấy tâm hồn non nớt của đứa trẻ mười mấy tuổi ấy.
Bai còn nhớ đó một ngày mưa tầm tã đầu tháng 10, tại phòng làm việc của Gia chủ....
- Bai Vasarit! Mày có biết bản thân mình đang nói cái gì không? Mày nói lại tao nghe xem? Khốn kiếp! Cái con ranh ngu dốt này.
-…
- Tao nuôi dạy mày đến ngày hôm nay, không phải để mày đền ơn theo kiểu đó. Cút về phòng và suy nghĩ cho thật kĩ rồi hãy đến tìm tao.
Nhìn ánh mắt rực lửa của KaKhunrac, Bai biết lão già đã bị mình chọc đến mức hộc máu.
Nhưng không giận sao được, niềm tin yêu cùng hi vọng bao lâu nay của ông chỉ vì một câu nói của nó mà tất thảy đều sụp đổ.
Thế nhưng Bai vẫn muốn lấy bản thân ra đặt cược một lần, cùng lắm thì chết. Đối với nó, kết cục đó có vẻ còn dễ chấp nhận hơn việc cứ tiếp tục sống mãi bên cạnh lão già này.
Bai nhìn thẳng vào mắt ông nội, thái độ vô cùng bình tĩnh.
- Con xin nhắc lại, con sẽ rút lui khỏi cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế.
KaKhunrac nhìn chằm chằm vào cháu gái mình, lửa giận tích tụ trong lòng cũng không kìm nổi nữa mà bắt đầu bùng nổ.
- Mày đang giận dỗi chuyện tao giết mấy đứa vô dụng bên cạnh mày để răn đe đúng không?
-…
- Là do mày yếu đuối nên mới khiến những người xung quanh phải chết. Nếu muốn cứu chúng nó thì bản thân mày phải mạnh mẽ, phải nghe lời hơn đi chứ? Đã mang họ Vasarit thì không có quyền được lựa chọn. Mày cứ như vậy thì không xứng với cái họ mà mày đang mang đâu đồ ngu xuẩn...
Vừa nói ông vừa cầm lấy những quyển sách dày cộp trên bàn ném thẳng vào đầu Bai.
Nó vậy mà không hề né tránh, còn dám dùng thái độ lì lợm để đối chọi lại người ông trước mặt.
- Này lão già, ông có chắc là con cần cái họ này không vậy? Vasarit? Có gì đáng để tự hào? Tự hào vì mới có tí tuổi ranh mà hai tay đã nhuốm đầy máu đỏ à?
- Mày…
- Con thật sự thắc mắc rằng tại sao ông có thể ngủ ngon khi đôi tay đã nhuốm máu của nhiều người vô tội như vậy?
-…
- Ông không sợ nửa đêm họ đến đòi mạng à? Ông luôn ép con phải như thế này, như thế kia mới xứng đáng với cái họ mình mang. Mẹ nó…
- Mày lại còn dám chửi tục…
- Có cái gì mà không dám? Con không những chửi tục mà còn cảnh cáo ông. Nếu hôm nay ông cản con lại, dù có phải chết, con cũng nhất định sẽ kéo theo tất cả thằng cháu ông xuống đi ngục làm bạn. Sau hôm nay, đừng hòng một thằng nào sống được ...
Từng câu từng chữ mà Bai nói như vết dao đâm thẳng vào trái tim tưởng chừng đã chết của KaKhunrac.
Ông ta biết cháu gái mình là đứa cứng đầu, nói được làm được. Nếu cứ cố chấp giữ nó lại, nhất định sẽ xảy ra chuyện.
Ông không muốn bi kịch ấy lại một lần nữa xảy ra trong gia tộc này, lại càng không muốn đứa cháu gái mà mình yêu thương, chăm bẵm bước lên con đường vĩnh viễn không thể quay đầu.
Thấy ông im lặng, Bai lập tức nắm lấy cơ hội.
- Nếu ông muốn, ông có thể giết chết con ngay bây giờ. Còn làm không nổi thì hãy để con đi.
- Mày muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm. Còn chuyện khác thì cứ để im vậy đã. Giờ thì cút cho khuất mắt tao.
Bai cúi đầu chào ông lần cuối rồi bước ra, khuôn mặt rõ ràng có chút đắc ý. Ván cược này cũng coi như là giành được chiến thắng. Suy cho cùng Vasarit thì vẫn mãi là Vasarit mà thôi....
Đang đắm chìm trong hồi ức ngày đó, bỗng điện thoại rung lên, làm Bai chợt bừng tỉnh trong cơn chuếnh choáng, là Kun Achara.
- Alo Bai thân yêuuuu! Mày có cho người đón tao không đấy? Tao không muốn ở một mình đâu, sợ lắm.
- Yên tâm đi, tao vừa bảo anh trai đón rồi. Sợ cái đếch gì, cũng có phải là đất khách quê người đâu chứ?
- Thì lo lắng chút, không được hay gì? Mà nói trước, dù tao có thiếu tiền nhưng tao chỉ nhận việc làm vệ sĩ thôi, không muốn giết người cướp của gì đâu đấy...
- Mày tưởng chỉ với cái mánh đấm đá trói gà không chặt kia của mày là được làm vệ sĩ à? Đúng là ngây thơ chết mẹ. Nhưng yên tâm, nhiệm vụ duy nhất của mày là không được chết dưới tay anh trai tao thôi hahaha.
- Đệch, không đến mức đấy chứ? Rồi anh trai mày có phải là cái anh đẹp trai trong phòng khách không? Aaaaaa nếu mà được chết trong vòng tay của anh ấy tao cũng cam lòng.
- Hét be bé thôi, khiếp. Ừ, cứ sung sướng đi, đến lúc vỡ mộng thì đừng khóc lóc với tao. Thôi muộn rồi, ngủ đi để mai còn gặp anh đẹp zaii của mày.
- Eo vỡ mộng cũng được chả sao. Thôi tao ngủ đây tút...tút...
Nhìn bức ảnh chụp chung của cả hai trong điện thoại, Bai cúi mặt thở dài.
Chỉ sau ngày mai thôi, cuộc đời của Kun nhất định sẽ thay đổi.
Bai biết rõ anh trai mình là người thế nào nhưng nó lại càng chắc chắn linh cảm của mình là không sai.
Bai biết Kun có thể bình thường nhưng dòng máu Achara thiên sứ đang chảy trong người cậu lại không hề như thế.
Mục đích của nó khi đẩy Kun đến bên anh trai không phải muốn biến cậu thành tay sai đắc lực, càng không phải để cậu giúp đỡ cho mình, mà Bai nghĩ Kai cần một người như Kun bên cạnh để kéo anh ấy ra khỏi vũng bùn lầy nhớp nháp của tam đại gia tộc đang dần dần ăn mòn tâm trí của anh ấy.
Khi đưa ra quyết định này, Bai không hề mong hai người này sẽ có tình cảm với nhau mà chỉ muốn họ sẽ là người đi bên cạnh trợ giúp đối phương mà thôi.
Nó biết, dù bắt đầu có tốt đẹp đến đâu thì kẻ yêu anh trai mình, đến cuối cùng đều sẽ rước lấy cái chết.
Nhưng Bai đâu biết được rằng, sự sắp đặt của bản thân đã khiến bánh răng vận mệnh của hai con người, ở hai thế giới sáng - tối khác nhau ấy va chập vào nhau, rồi không biết tự bao giờ đã hoà vào làm một.
Ở bên kia thành phố.
Sau khi cúp máy, Kun Achara ôm chầm lấy chiếc điện thoại trong tay cười híp hết mắt.
Cậu sinh ra trong một gia tộc bình dân đã đến hồi sa sút ở vùng ven Miên SuKha.
Cha thì nghiện ngập, mẹ thì cờ bạc, nợ nần chồng chất.
Năm cậu 12 tuổi, cha mẹ li hôn, Kun theo mẹ trở về quê ngoại ở Mancia.
Dù rời đi nơi khác nhưng mẹ vẫn chứng nào tật nấy, cầm cố hết của cải cùng nhà cửa để đem đi đánh bạc.
Số tiền nợ của bà có thể nói là chất cao như núi, dù có bán cái mạng Kun đi cũng trả không nổi.
Cậu bé con mười mấy tuổi khi ấy vì muốn có đủ tiền để ăn học mà phải bước ra đời làm đủ mọi nghề. Từ nhặt ve chai, đánh giày đến rửa bát thuê cho các quán ăn.
Cơ thể cậu gầy còm, đen nhẻm, còn đôi tay thì chi chít những vết thương vì bị những mảnh sành nhỏ cứa vào khi bới rác.
Năm Kun 14, vì nợ nần quá nhiều mà mẹ cậu đã quyết định treo cổ tự tử. Người đàn bà ích kỉ ấy sẵn sàng vứt lên đầu con trai của mình cả một núi nợ, còn bản thân thì dùng cái chết để chạy trốn.
Gánh nặng trên vai lại cậu ngày một nặng thêm.
Nhưng may mắn thay, cái cuộc đời khốn kiếp ấy không dồn cậu vào đường cùng.
Một lần từ trường trở về nhà, Kun bị đám người của chủ nợ chặn đường đánh đập. Giữa lúc hấp hối đó Bai đã đến, một đứa trẻ bước ra từ một thế giới phồn hoa khác xa cậu đã chìa bàn tay nhỏ nhắn của mình để nắm lấy đôi tay bẩn thỉu và kéo cậu trở về với cuộc sống.
Vì là bạn bằng tuổi lại còn cùng trường nên lâu dần hai người trở nên thân thiết.
Có một lần Bai lôi cậu về nhà chơi. Nhưng khi nhìn thấy căn biệt thự to lớn đó, cậu chỉ muốn quay lưng chạy trốn ngay lập tức. Cậu biết nơi này vĩnh viễn không chào đón một kẻ nghèo hèn như cậu.
Nhưng với cái vóc dáng gầy còm, xanh xao ấy, còn chưa kịp quay người đã bị Bai túm cổ lôi vào.
Biệt thự thực sự rất lớn, đồ ăn cũng rất ngon và váy Bai tặng cũng rất đẹp nữa....
Câu chuyện đó cách đây cũng được mấy năm nhưng cậu vẫn luôn giữ gìn chiếc váy ấy. Đó là một chiếc váy màu đen đính đá lấp lánh mà cậu hay lén ra xem ở cửa hàng gần nhà, không những thế đây còn là món quà đầu tiên mà cậu được tặng.
Kun biết bản thân mình không giống những thằng con trai khác từ rất lâu rồi, họ thích siêu nhân - cậu thích búp bê, họ thích những bạn nữ xinh xắn còn cậu thì lại thích những bạn nam điển trai hơn.... chỉ là cậu không ngờ Bai có thể nhìn ra.
Kun lớn lên thành chàng thiếu niên trắng trẻo, xinh trai vô cùng. Nhan sắc ấy đôi khi còn có thể lấn át luôn cả những bạn nữ đứng xung quanh.
Mái tóc cậu đen hơi cháy nắng, một bên tai đeo một chiếc khuyên bạc trông vừa nghịch vừa bướng.
So với cậu bé đen nhẻm ngày nào thì cậu giống như đã trở thành một người hoàn toàn khác.
Hàng ngày cậu vẫn đi làm thêm, không chỉ để đóng tiền học mà còn phải trả nợ cho người mẹ đã chết.
Nếu nói không hận thì là nói dối, nhưng người chết như đèn tắt, còn người ở lại, dù có thế nào cũng phải cắn răng sống cho thật tốt.
Tuy cuộc sống cực khổ thế nhưng khuôn mặt Kun lúc nào cũng nở một nụ cười rạng rỡ và chờ đợi một ngày mai tiếp theo, một ngày mai mà cậu có thể rời khỏi nơi xó xỉnh này, một ngày mai mà cuộc sống của cậu không còn bị ám ảnh bởi tiền bạc nữa.
Đúng! Một ngày mai....một ngày mai tươi sáng như thế.
Nhưng đã nghèo còn gặp cái eo.
Vì quá hạn trả tiền nên chủ nợ dẫn người đến căn phòng rách nát của cậu đập phá, còn làm loạn cả khu khiến cậu bị người xung quanh ném đồ đuổi đi.
Bai nghe chuyện liền đến nơi kéo Kun về sống chung cho đến tận bây giờ.
Hôm nay là sinh nhật 22 tuổi của Kun.
Hồi chiều, Bai đưa cho cậu giấy nợ đã được trả hết, nó nói đó là quà sinh nhật.
Lúc đó cậu chỉ biết há hốc mồm, vì số tiền ấy dù cậu cố gắng đến chết cũng không nghĩ có thể trả nổi.
- Nhìn gì? Ngưng làm cái vẻ mặt cảm động ấy đi, mày tưởng tao cho không chắc? Chỉ là chuyển từ chủ nợ này sang chủ nợ khác mà thôi hahaaa
- Tao biết mày giàu quá trời nhưng cũng không cần phải đến mức này chứ?
- Anh tao trả đấy chứ tao có cái nịt, chị đây chỉ thay mặt thôi.
Vừa nói Bai vừa lấy tay gõ gõ vào khung ảnh trên tường.
Trong đó là hình của một thanh nhiên tầm 19, 20 tuổi. Không có từ ngữ nào có thể miêu tả được dáng vẻ người ấy. Và cứ mỗi lần nhìn vào, con tim của cậu chỉ muốn gào thét, ôm chầm lấy người con trai kia rồi cắn nuốt.
- Khiếp cái thằng… nước dãi muốn rớt hết ra ngoài rồi.
- Tao quẹt lên mặt mày giờ.
- Cái thằng bẩn thỉu, tập trung vào đây. Tao đặt vé rồi, ngày mai về lại Miên SuKha đi. Về để còn làm việc trả nợ cho đại ca nữa.
- Qua đó làm gì vậy?
- Học những thứ cần phải học.
- Nhưng mà tao đang nghĩ, nếu đưa mày cho ông anh tao thì dám cá là mày sống không nổi, còn cho thằng anh khác thì mày lại chả học được mẹ gì.
- Tao tưởng mày chỉ có một anh? Mà nếu mày đã là người của Gia tộc Vasarit thì chỉ cần đưa tao về để bán vàng bạc nọ kia là được mà?
- Ừ, về bán vàng cũng được đó cưng, bán vàng mã nhé? Thôi, cứ về đi rồi biết... tao ra ngoài đây, không về đâu. Mai tự ra sân bay nhé, còn về việc ai đón thì tối tao nói sau.
Bai nói xong thì cầm lấy áo khoác bước ra ngoài, nhưng chưa ra khỏi cửa được bao lâu thì nó lại ló đầu vào.
- Happy birthday nhé cưng. Cố gắng hết mình nha mày.
Nhìn theo bóng dáng của Bai, cậu không khỏi bật cười.
Sau một vài giờ sắp xếp đồ đạc xong xuôi thì mặt trời cũng đã dần khuất núi, bên bậu cửa sổ chỉ còn vương lại chút nắng tàn của ngày cũ...
Cậu bất giác ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy nhìn đồng hồ thì đã là nửa đêm, Bai vẫn chưa về.
Cậu lại đưa mắt nhìn khung ảnh được treo trên tường.
Ôi người thanh niên đã bao đêm làm cậu mất ngủ.
Từ mái tóc, đôi mắt, bờ môi ấy đều khiến Kun cảm thấy thích thú, cậu luôn thầm cầu nguyện rằng người đón mình ngày mai sẽ là chàng trai trong ảnh này.
Không muốn chần chừ cái ảo mộng ấy quá lâu, Kun cầm lấy điện thoại gọi ngay đến cho Bai. Khi nghe được câu khẳng định chắc nịch từ nó, Kun chỉ mong đến ngày mai thật thật thật nhanh để tận mắt nhìn thấy chàng trai mà mình hằng ao ước.
Nhưng Kun Achara không biết được rằng, sau ngày mai cuộc sống địa ngục của cậu mới chính thức được Bắt Đầu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play