Tìm Lại Nàng Công Chúa Bị Thất Lạc
Chapter 1: Hiểu lầm
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Mẹ ơi, con sang nhà Rey đây ạ
Giọng nói của một bé gái vang lên. Là nó đấy ạ. Nó đang vận trên người một bộ váy màu hồng có hình chú gấu Teddy ở đuôi váy trông rất dễ thương. Nó đang định sang nhà hắn chơi. Nó tung tăng chạy sang căn nhà màu xanh ở đối diện nhà nó
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Rey ơi, tớ sang chơi này.
Trịnh Gia Phát (Rey)
Oh, Bi cậu qua rồi sao?
Hắn đang đọc truyện thì ngồi bật dậy.
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Hắn đang đọc truyện thì ngồi bật dậy.
Trịnh Gia Phát (Rey)
Cậu không thấy sao mà còn hỏi? Tớ đang đọc truyện
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Xí, làm gì dữ vậy! Hôm nay chúng ta đọc truyện à? Sao nhiều truyện thế?
Nó nhìn chồng truyện trên bàn mà hỏi
Trịnh Gia Phát (Rey)
Nhỏ Mai mới đem tới đấy!
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Mẹ bảo chúng ta không được chơi với con nhỏ đó mà
Trịnh Gia Phát (Rey)
Tại con nhỏ đó muốn đem qua thôi chứ tớ nào có bảo đâu
Hắn nhíu mày nhìn nó. Nó hậm hực ngồi phịch xuống ghế sopha
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Là cậu dụ dỗ con người ta thì có
Trịnh Gia Phát (Rey)
Ấy, đừng đổ oan cho tớ nha!/xua xua tay/
Thật là do nhỏ đó tự đem tới mà. Nhỏ còn bảo sẽ về nhà lấy nữa đấy
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Còn đến nữa sao? /trợn tròn mắt nhìn/
Hắn vừa dứt câu thì tiếng chuông cửa nhà hắn vang lên
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Đấy, đến rồi đấy. Tớ đi mở cửa đây
Hắn bỏ đi để lại nó với cái đầu bôc khói
TG: phá game :>
Nhỏ mà biết ghen sao ta? Cái này tg không biết à 😌😗
Một lát sau hắn quay vào cùng nhỏ Mai với khuôn mặt hớn hở
Mai
Ủa, Bi cậu cũng ở đây sao?
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Có gì sao? /khó chịu/
Mai
À không /quay sang hắn/
Mai
Rey à, cậu pha giùm tớ ly nước chanh được không? Tớ khát quá! Vì phải chạy một đoạn đường xa về nhà lấy truyện cho cậu đấy
Trịnh Gia Phát (Rey)
Chứ tài xế đâu không đưa cậu đi /Hắn vứt cuốn truyện trên bàn rồi hỏi nhỏ/
Mai
Chở ba tớ đi công tác rồi. Tớ đã phải chạy bộ đến nhà cậu đấy!
Trịnh Gia Phát (Rey)
Được rồi. Đợi tí
Nói rồi hắn quay bước vào bếp. Bây giờ ngoài phòng chỉ còn lại nó và nhỏ Mai thôi
Mai
Sao mày lại ở nhà của Rey hả?
Nhỏ Mai trừng mắt nhìn nó (Nhỏ mà đã bộc lộ bản chất rồi đó)
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Chuyện của tôi, liên quan gì đến cậu
Nó quay phắt mặt đi hướng khác coi như không thấy nhỏ
Mai
Mày…tao sẽ làm cho Rey ghét mày
Nói rồi nhỏ cầm lấy cuốn truyện trên bàn xé nát bấy. Sau đó nhỏ chộp lấy ly nước Rey đang uống dở đập mạnh xuống sàn nơi mình đang đứng. Cúi người nhặt một mãnh vỏ chai nhỏ cắt vào cánh tay mình cho máu chảy ra (Nhỏ mà thâm độc ghê, không biết lớn thì sẽ thế nào đây) Nhỏ ngồi bệch xuống sàn rồi khóc to lên để hắn nghe thấy. Hắn nghe có tiếng khóc thì từ trong bếp chạy ra. Nhìn thấy nhỏ Mai khóc như thế, hắn không biết phải làm thế nào nên quýnh lên
Trịnh Gia Phát (Rey)
Có chuyện gì vậy? /nhìn nó rồi nhìn nhỏ Mai/
Mai
Bi, Bi xé truyện của tớ rồi còn ném ly vào tớ làm tay tớ chảy máu này_Nhỏ Mai oan oan lên. Hắn quay qua trừng mắt nhìn nó
Trịnh Gia Phát (Rey)
Bi, sao cậu làm vậy?
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Tớ không có
Nó vẫn bình thản nói. Chuyện nó không làm sao nó phải sợ chứ!
Trịnh Gia Phát (Rey)
Ý cậu bảo Mai tự làm ra những chuyện này rồi đổ oan cho cậu à? Cậu ác quá đấy Bi. Trước giờ tớ cứ tưởng cậu là người hiền lành nữa chứ. Tớ nhìn nhầm cậu rồi /quay ngoắt mặt đi chỗ khác/
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Gì? Cậu tin nhỏ ta hơn tin tớ sao?/ khóc nấc lên/
Trịnh Gia Phát (Rey)
Mọi chuyện đã ở rành rành trước mắt rồi còn gì
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
hic. Tớ ghét cậu Rey
Chap 2: Tai nạn
Sau 1h đồng hồ đi máy bay đến Hàn, bọn nó lại phải đón tàu ra đảo Jeju. Suốt chặng đường đi nó và hắn chẳng nói với nhau lời nào, đơn giản vì GIẬN. Nó tách khỏi mọi người rồi đi đến cuối đuôi tàu ngắm biển. Nơi đây rất ít người nên nó có thể ở một mình. Nó ngước lên nhìn trời. Sao trời lại âm u giống tâm hồn nó lúc này thế? Trời sắp mưa rồi. Mây đen dày đặc thế kia mà. Nó cũng chẳng có ý định đi vào trong, nó không muốn gặp cái bản mặt khó ưa của hắn. Trong khi đó tại phòng ắn
Ryna
Ủa anh Bun, chị Bi đâu? /khèo tay Bun hỏi/
Bun
Anh không thấy nó từ lúc lên tàu rồi. Cả thằng Rey nữa
Jin
Chắc hai người đó đi với nhau rồi, em đừng lo
Rồi mọi người lại tiếp tục ăn. Trời bắt đầu đổ mưa, mưa càng ngày càng lớn hơn. Nó vẫn đứng ở ngoài đuôi thuyền nhìn ngắm biển. Bỗng một giọng nói vang lên
Trịnh Gia Phát (Rey)
Cậu tính đứng đó đến bao giờ hả?
Là giọng của hắn. Nó đang rất rất giận hắn nên bơ đẹp hắn luôn, nó cất bước đi. Bỗng một làn sóng mạnh đập vào thuyền làm thuyền lắc lư dữ dội. Nó mất thăng bằng rồi nhào người xuống biển. Nó đã rơi xuống biển ngay trước mắt hắn nhưng hắn chẳng làm được gì ngoài việc la lớn cho mọi người biết. Mọi người chạy ra đến nơi thì chẳng thấy nó đâu nữa. Đội cứu hộ lập tức tìm kiếm nhưng chẳng có kết quả gì. Kelly ngất lịm đi trên tay Ken. Đứa con gái mà họ yêu quý nhất đã mất tích, sống chết ra sao không rõ. Bun thì ngã khụy xuống sàn, người không còn chút sức lực. Đám bạn nó thì ôm nhau mà khóc. Những bậc phụ huynh kia cũng vậy. Còn hắn thì cứ như người không hồn vậy. Cô bé hắn thích từ lúc nhỏ, cô bé mà hắn hứa sẽ cưới làm vợ ngay khi lớn lên đã ra đi trước mắt hắn. Cả bọn đau khổ trở về nhà. Kelly thì cứ ngất lên ngất xuống. Trong nhà chỉ còn Ken đủ tỉnh táo để giải quyết mọi chuyện. Ken đã cho cảnh sát và đội cứu hộ tìm kiếm khắp nơi. Ai cũng cầu mong cho nó không sao
______ Trong nhà hắn lúc này ______
Mẹ n9: Anna
Rey, con ăn chút gì đi /đem tô cháo đến bên giường/
Trịnh Gia Phát (Rey)
Tìm được Bi chưa mẹ?
Mẹ n9: Anna
/Anna nghe hắn hỏi thì chỉ biết cúi gằm mặt lắc đầu/
Trịnh Gia Phát (Rey)
Sao vẫn chưa tìm được cơ chứ? /hét lên/
Mẹ n9: Anna
Rey à, bình tĩnh đi con. Bi sẽ không sao đâu!
Mẹ n9: Anna
Mẹ tính thu băng lại mấy đoạn Bi nô đùa với con ở nhà mình để dì Kelly xem. Con có muốn xem lại không?
Trịnh Gia Phát (Rey)
Vâng ạ
Hắn cũng rất muốn nhìn lại khuôn mặt nó. Chỉ mới vài ngày không gặp mà hắn đã không nhớ khuôn mặt nó ra sao rồi? Phải xem lại mới được. Hắn cùng Anna đi đến phòng điều khiển Camera. Từng cuốn phim được bật lại. Xem đến đoạn phim ngày hôm trước thì hắn chết đứng. Hắn đã bị lừa, hắn đã không tin nó. Sao hắn lại không tin nó cơ chứ? Hắn hận bản thân mình. Nếu không có chuyện ngày hôm đó thì nó đã không phải rơi xuống biển như thế. Lỗi là tại hắn, tất cả là tại hắn. Hắn đã dằn vặt mình biết bao. Từ ngày biết chuyện hắn trở nên trầm tính hẳn đi, rất ít nói, cười càng không. Suốt ngày hắn cứ cắm cọc nhà nó, chờ đợi tin tức về nó nhưng chẳng có kết quả gì. Dần dần hắn đã tự tạo cho mình một vỏ bọc khá hoàn hảo. Vỏ bọc của sự lạnh lùng.
Trong khi đó, tại vùng biển gần đảo Jeju, có một du thuyền đang du ngoạn
Một cô bé trạc tuổi nó la lên, chỉ trỏ về phía người đó. Người đàn ông vội nhìn theo hướng tay cô bé
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Ba ba ơi, có người trôi trên biển kìa
NV: Nam
Đúng, đúng rồi. Mau vớt lên coi còn sống không
Ông quay sang đám người áo đen ở đằng sau. Và người đó đã được vớt lên thuyền. Là nó
NV: Nam
Thưa ông chủ, là một cô bé. Cô bé đó còn sống ạ. Chỉ là đang hôn mê
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Ba ơi, cậu ấy dễ thương lắm/reo lên/
Ba Jen
Jen, trật tự nào con. Phải thay đồ cho bạn ấy đã, cứ vậy sẽ cảm lạnh mất. Con lấy một bộ đồ cho bạn ấy mặc nha/ân cần bảo/
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Vâng. Để con giúp bạn ấy thay đồ cho ạ
Jen vui vẻ đi lấy quần áo của mình và thay cho nó. 2 ngày sau nó mới tỉnh lại. Nó đã được gia đình Jen đưa đến đất Hàn Quốc rồi
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Ư…ưm/Đầu nó nặng trịch, cảm giác như vẫn còn nước trong đầu ấy/
Ba Jen
Cháu tỉnh rồi à?/Ba Jen và Jen đi tới/
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Cậu ngủ 2 ngày rồi đấy. Cậu làm tớ lo chết mất/Jen cúi gằm mặt hỏi nó/
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Ơ, mọi người là ai?/Nó nhìn hai người như sinh vật lạ/
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Ba tớ đã cứu cậu đấy. Cậu muốn làm mồi cho cá hay sao mà nằm ngủ trên biển vậy hả?/Jen chống nạnh hỏi nó/
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Ngủ trên biển sao?
Ba Jen
Cháu tên gì? Nhà cháu ở đâu để chú đưa cháu về/Ba Jen tươi cười bảo/
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Tên cháu sao? Tên cháu là gì nhỉ? Nhà cháu ở đâu? Sao cháu không nhớ gì hết vậy? Cháu là ai? Cháu tên gì?/Nó loạn lên. Nó đã bị mất trí nhớ rồi/
Ba Jen
Con bé đã bị mất trí nhớ rồi/Ba Jen lắc đầu/
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Mất trí nhớ sao ạ? Vậy để bạn ấy sống với chúng ta đi ba
Ba Jen
Nhưng gia đình bạn ấy sẽ lo lắng lắm
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Ba có biết gia đình bạn ấy ở đâu không? Chẳng lẽ ba định bỏ bạn ấy trong tình trạng này?/Jen chống nạnh nhìn ba mình/
Ba Jen
Được rồi, được rồi con gái cưng. Nhưng giờ phải nghĩ cho bạn ấy cái tên đã nào/Ba jen cười trừ nhìn Jen. Cô nhóc đã chấm nó rồi/
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Được rồi, được rồi con gái cưng. Nhưng giờ phải nghĩ cho bạn ấy cái tên đã nào/Ba jen cười trừ nhìn Jen. Cô nhóc đã chấm nó rồi/
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Nguyễn Ngọc Thiên Di? Được/Nó cũng cười đáp lại Jen. Trong đầu nó vẫn không ngừng lục lọi từng ngóc ngách để tìm cái tên của mình nhưng giờ có đập đầu vào tường chưa chắc nó đã nhớ ra. Ba Jen chậm rãi tiến về phía nó/
Ba Jen
Hyo, từ nay con hãy coi ta là ba nhé!
TG: phá game :>
Mn hãy nhớ tên của con bé nu9 nàu tên chính gốc của nó nhé
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Dương Hàn Mỹ Anh (Bi)
TG: phá game :>
Còn tên bây h đã đc đổi thành
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
TG: phá game :>
Ok vô truyện
Nó nhìn ông ngập ngừng hồi lâu rồi gật đầu. Vậy là nó có thêm một gia đình nữa rồi
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Tớ tên là Nguyễn Ngọc Lan Như, cứ gọi tớ là Jen. Tớ sinh sống ở Mỹ. Lần này tớ theo ba đi công tác và vô tình cứu được cậu đấy. Coi như chúng ta có duyên
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Mỹ sao?
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Ừm. Tí nữa chúng ta sẽ quay về Mỹ. Nhà chúng ta ở đấy! Jen con giúp bạn chuẩn bị vài thứ cần thiết nhé!
Nói rồi ba nuôi nó bỏ đi. Vài tiếng sau, máy bay sang Mỹ cất cánh và mang nó đi xa khỏi nhà nó, xa khỏi những người mà nó yêu quý nhưng đã bị nó quên đi. Đến bao giờ thì nó mới gặp lại họ đây hay nó sẽ biến mất khỏi cuộc đời họ mãi mãi?
Chap 3: Trở về
7 năm sau, nó bây giờ đã là một thiếu nữ xinh đẹp rồi. Trong khi nó đang cật lực giúp papa nuôi giải quyết chuyện công ty thì Jen lại nằm ườn ra đó mà xem phim, bắp rang thì vươn vãi khắp bàn. Nó nhìn mà muốn cho nhỏ một đạp rơi xuống đất thôi
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Này con kia, giúp tớ giải quyết đống hồ sơ trên bàn đi
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Thôi, đau đầu lắm. Cậu tự giải quyết hết đi
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Hừ/Nó hừ lạnh rồi không nói nữa/
“Cạch” Cánh cửa mở ra, ba mẹ nuôi nó đã về
Ba Jen
Hyo, vất vả cho con rồi!/ba nuôi nó cười rồi tiến đến ngồi vào ghế đối diện với nó/
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Không có gì đâu ạ!
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Một mình Hyo làm đủ rồi ạ./Jen vẫn hướng mắt vào màn hình/
Mẹ Jen
Con bé này thật là…
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Ba à, con vừa phát hiện ra một điều rất lạ./Nó nghiêm túc nhìn ba nuôi mình/
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Số liệu trong hồ sơ năm 2012 khác xa với số liệu mà chị thư kí vừa gởi đến cho con. Số khoản tiền thu vào thì ít mà chi ra thì nhiều. Nếu con nhớ không lầm thì năm đó công ty ta chi tiêu ít nhất mà. Không thể nào có khoản chi tiêu lớn như thế này. Vậy khoản tiền đó đã biến đi đâu?/Nó vừa nói vừa đẩy máy tính của mình sang cho ba nuôi. Mặt ông tối sầm lại/
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Có kẻ đã xén tiền của công ty
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Con sẽ cho người điều tra
Ba Jen
Để đó cho ba. Ba có việc khác cần các con làm giúp ba đây!
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Chuyện gì vậy ạ?/Nhìn thấy bộ mặt nghiêm túc của ba mình, Jen bật dậy hỏi/
Ba Jen
Các con hãy về VN và coi chừng nhất cử nhất động của Phạm Đức Thạnh giúp ba. Có vẻ như hắn đang muốn tạo phản. Vì chỉ có bọn con là người ta tin tưởng và ông ta chưa từng gặp mặt bọn con bao giờ nên ta mới giao nhiệm vụ này cho 2 đứa
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Vâng ạ. Bao giờ bọn con sẽ đi ạ?
Ba Jen
Ngày mai. Ta đã mua nhà cho các con rồi, gần nhà ông ta đấy. Vậy tiện cho việc theo dõi. Các con hãy cẩn thận nhé! Ông ta cũng mưu mô sảo quyệt lắm đấy
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Vâng. Vậy bọn con đi sắp xếp hành lí đây ạ/Jen nói rồi lôi tuột nó lên phòng. Nhỏ rất háo hức vì lần đầu được đến VN mà/
Nguyễn Ngọc Lan Như (Jen)
Hyo, chúng ta rủ nhỏ Ran cùng đi nhé!
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Ừ
Nó gật đầu rồi bắt đầu sắp xếp hành lí. Nó không mang theo quần áo. Về đó rồi mua sau. Hành trang theo nó chỉ có một cái laptap, ba cái mặt nạ và một cây súng do chính nó tạo ra mà thôi. Đơn giản như vậy. Sau khi ngẫm lại coi mình có quên mang theo thứ gì không, nó gật đầu nhẹ rồi leo lên giường đi ngủ. Còn nhỏ Jen thì vẫn còn đang nói chuyện điện thoại với Ran
Sáng hôm sau___tại sân bay nước Mỹ___
Mẹ Jen
Các con đi cẩn thận nhé! Đến nơi thì gọi cho ba mẹ nhé!/Mẹ nuôi nó ôm lấy ba đứa nó nói/
Nguyễn Ngọc Thiên Di (Hyo)
Vâng. Mọi người ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe. Bọn con đi đây
Nó buông ba mẹ nuôi nó ra rồi hướng cửa soát vé mà đi. 15’ sau máy bay cất cánh mang nó về với nơi nó sinh ra nhưng nó không hề biết. Trong lòng nó cũng nôn nao kì lạ nhưng chính nó cũng không hiểu lí do mình như vậy. Lắc đầu cho trôi mọi suy nghĩ, nó nhắm mắt lại rồi đi vào giấc ngủ. Những giấc mơ lại ùa về. Đó không phải hẳn là mơ, đó chính là từng mảng kí ức của nó. Những mảng kí ức hiện về không có một mắc nối nào. Đêm nào cũng vậy, hễ nó chợp mắt thì lại mơ thấy những giấc mơ đó. Nó rất muốn biết bản thân nó là ai? Nó sống ở đâu? Ba mẹ nó là ai? Nó muốn biết mọi thứ nhưng không ai có thể nói cho nó biết cả. Nhiều lúc nó tự hỏi nó là trẻ mồ côi sao? Sao chẳng một ai quen biết nó? Thời gian cứ như thế trôi qua, đến nay đã 7 năm rồi. Nó mệt mỏi và không muốn tìm lại những kí ức đó làm gì nữa. Nó bây giờ đang sống rất hạnh phúc cùng với gia đình mới của nó. Hà tất phải tìm lại những kí ức lúc xưa làm gì? Có khi những kí ức đó còn rất đau buồn nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play