Tịch Ngọc Dương... không phải là Tịch Ngạn Tử.
Từng có cuộc sống hạnh phúc đầm ấm bên ba mẹ, từng được nô đùa cười cười nói nói, ngoảnh lại biết bao là niềm vui... nhưng lại nhuốm đầy mùi máu tanh tưởi.
Còn nhớ năm đó bảy tuổi, nhân ngày sinh nhật cùng ba mẹ vui vẻ bên nhau, không ngờ đêm sinh nhật đó lại là một bi kịch...
[...]
Trên con đường gần với bìa rừng phía nam của một thành phố. Bên trong chiếc xe màu đen sang trọng là một gia đình, người phụ nữ xinh đẹp cạnh bên người chồng đang ôm ấp một bé gái nhỏ, cô bé đang lim dim trong giấc ngủ với một nụ cười trên đôi môi trái tim đỏ mọng.
Cô bé mặc trên mình một chiếc váy công chúa màu hồng xinh xắn, trên mái tóc màu nâu hạt dẻ dài ngang vai cài một chiếc kẹp tóc bạc hình chiếc vương miện nhỏ đính đá khắc hoa hồng. Hôm nay là sinh nhật của cô, ngày cô tròn bảy tuổi. Hình hài nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng người mẹ cảm nhận từng hơi ấm của một gia đình hạnh phúc.
[...]
Trên con đường nhựa trải rộng cùng màn đêm tĩnh lặng không lấy bóng người. Từng tiếng xào xạc của gió trên các tán lá cây ven đường cũng nghe rõ đến mồn một. Nếu là đi bộ một mình chắc chắn sẽ sợ hãi đến mất vía, càng huống hồ nơi này gần bìa rừng thi thoảng vẫn có thú dữ tấn công.
Đi được một đoạn đường dài, chiếc xe sang trọng ấy dừng lại một cách đột ngột khiến cô bé lung lay mà tỉnh giấc. Nhìn lên mặt kính trước của xe, đôi vợ chồng sửng sốt đến tột độ. Trước mắt họ là một bầy hổ dữ (năm, sáu con) đang chắn đường. Vốn đang ở trong xe nên họ cũng không quá sợ hãi. Quan sát kĩ lại thì liền thấy trên cổ của bầy hổ dữ này đều có một chiếc vòng có kí hiệu 'A' xem, chừng là đám hổ được thuần hoá bởi tổ chức hay một gia tộc trong giới thượng lưu nào đó.
[...]
'Đoàng!'
Một tiếng súng vang trời nổi lên. Cửa kính xe vỡ vụn thành từng mảnh. Tránh để cô con gái nhìn thấy cảnh tượng ấy người phụ nữ vội vàng che mắt cô bé lại, người cha bên cạnh luôn tay cởi chiếc áo vest da đang mặc khoác lên cho cô con gái nhỏ. Cô bé không biết gì nhưng tiếng nổ súng rất lớn, hành động vội vàng của ba mẹ khiến cô sợ hãi, cả người run rẩy thu mình lại.
Nhận thấy sự sợ hãi ấy, gương mặt lo lắng của người mẹ bỗng chuyển hoá đau lòng, đôi mắt như ướt lệ, tay ôm chặt lấy cô bé, giọng dịu dàng cười gượng trấn an cô: "Tiểu Dương ngoan, là bạn của ba ba đó. Hôm nay là sinh nhật của tiểu Dương nên bạn của ba ba có bất ngờ cho con."
Nghe đến hai chữ 'bất ngờ' này từ người mẹ cô bé đã giảm đi phần nào sợ hãi, mỉm cười thật tươi ném nỉnh hỏi mẹ: "Thật sao ạ?"
Người cha xoa đầu cô con gái nhỏ, trả lời chắc nịch: "Tất nhiên là thật, tiểu Dương của ba chịu khó nhắm mắt một chút nhé!"
Một lời nói dối từ người cha khiến cô bé vui vẻ mong chờ, mặc dù ông biết rõ ràng mọi thứ đang diễn ra đều là nguy hiểm. Nhưng ông không muốn cô con gái của mình chịu khổ, vì để bảo toàn tính mạng của cô bé chỉ có thể làm như vậy.
'Đoàng!'
Lại một tiếng súng nữa vang lên, lần này trúng rồi... là trúng vào người ông rồi. Một đạn ngay ở lồng ngực, máu chảy rất nhiều... rất đau! Nhưng ông lại không thể kêu lên dù chỉ một tiếng. Cố cựa mình quay áp lưng ôm lấy bé gái vào trong lòng như thể muốn che chở, không muốn ai phát hiện. Từng giọt máu đỏ chảy xuống thấm qua lớp áo vest khiến cô bé thấy khó chịu vì mùi tanh nồng. Nhưng cô vẫn không hay biết gì cả... bởi vì cô vẫn đang bị bịt mắt bởi người mẹ.
Đôi mắt người cha dần nhắm lại, thân thể run rẩy cũng ngừng lại mà lạnh dần, chút sức lực gắng gượng tan biến. Hơi thở biến nhàn nhạt rồi biến mất. Ông... chết rồi! Người mẹ tay còn lại giữ chặt miệng cố không phát ra tiếng, khoé mắt đỏ dần, hàng mi ướt át bởi hai dòng lệ đang tuôn rơi.
Tiểu Dương không nghe thấy tiếng của người cha nữa, xung quanh tiếng động cũng chỉ có gầm gừ từ hổ, cô bé nhỏ giọng: "Mẹ ơi, ba sao vậy? Con muốn về nhà!"
Nghe tiếng hỏi ngây dại không hay biết gì của cô con gái, người mẹ cố kìm nén, giọng có chút nấc nghẹn trả lời: "Ba con ngủ rồi! Tiểu Dương mau ngủ, ngày mai chúng ta sẽ cùng về!"
Cô bé ngây dại không một chút nghi ngờ gật đầu vâng lời: "Vâng!"
'Đoàng!'
Cửa kính xe bên chỗ người mẹ vỡ vụn... Bàn tay che mắt tiểu Dương dần mất đi sức lực mà buông thõng xuống... Vết máu loang lổ chảy ra từ ngực, cứ rỉ xuống ướt đẫm chiếc váy hồng của cô bé.
Lúc này, đôi mắt của tiểu Dương đã không còn vật cản nữa, con ngươi màu tím ảo diệu mở to nhìn mọi thứ đang diễn ra. Đập vào mắt cô chính là những giọt chất lỏng nhay nhớt màu đỏ thẩm đang chảy ra từ ngực người mẹ xuống gấu váy khiến nó ướt đẫm. Hai thân thể người lớn ôm cô không buông rời, mùi máu tanh nồng bốc lên đến bức mũi. Sắc mặt cô bé tái dần, xám xịt, đôi mắt mở to tròn, đồng tử nhỏ lại, khoé mắt chảy nước, cả người run rẩy sợ hãi, cô muốn hét lên thật lớn... nhưng lại không thể thốt lên một lời dù chỉ nhỏ nhất, tựa như có thứ gì đó thắt nghẽn ở cổ họng vậy. Hai bên má hồng hào liên tục chảy xuống hai hàng lệ ấm nóng.
Người mẹ hấp hối từng hơi thở, đôi mắt mệt mỏi như muốn nhíu lại nhìn tiểu Dương, tay run rẩy xóa đầu cô bé, miệng thốt ra từng chữ một cách khó khăn: "T...Tiểu Dương ng... ngoan! Đ... Đừng khóc!" Rồi bà trút hơi thở cuối cùng, mắt nhắm nghiền lại mà gục xuống, hơi ấm mất dần thay vào đó là hơi lạnh ngắt.
Một gia đình ba người hạnh phúc vậy mà bây giờ... chỉ qua một đêm sinh nhật ngắn ngủi đã... mất rồi! Chỉ còn lại một thân cô bé nhỏ trong lòng hai xác người trên chiếc xe sang trọng bị phục kích.
Bầy hổ trước xe ngửi thấy mùi máu liền lấy đà chuẩn bị xông vào để đớp lấy miếng mồi ngon trước mắt... nhưng không, đàn hổ bị kéo lại. Từ hai bên vệ đường đi ra là một nhóm người áo đen, trên ngực phải của mỗi kẻ đều có kí hiệu một chữ 'A'.
Thì ra đây là một nhóm thuộc hạ nghe lệnh giết người!
May thay, tiểu Dương dáng người nhỏ lại được xác ba mẹ bao bọc nên bọn chúng không kẻ nào phát hiện ra cô bé. Xong xuôi mọi chuyện, bọn chúng đều đi mất. dấu vết của tổ chức cũng không để lại.
[...]
"Ba... mẹ... đừng ngủ mà! Dậy chơi với tiểu Dương đi, tiểu Dương sẽ ngoan mà!"
Tiểu Dương khóc lặng, nước mắt dàn dụa chảy xuống xác hai người... cô bé tự nhủ ba mẹ cô chỉ đang ngủ thôi... họ chỉ ngủ thôi... rồi trời sáng họ sẽ thức dậy chơi với cô. Nhưng sự thật vẫn không thể gạt bỏ... dẫu cô có gọi, cố lay như thế nào thì họ vẫn không dậy vì cô nhận thức được... họ chết rồi! Không còn sống nữa... cô chỉ đang tự mình lừa dối bản thân mà thôi.
Thâm tâm, đáy lòng gào thét một cách đau đớn, tuyệt vọng... cô muốn bên ba mẹ... muốn được lớn lên trong một gia đình... muốn được ba mẹ ôm ấp trong vòng tay... nhưng tất cả đều biến mất rồi! Là đám người đó, là đám người đó đã cướp đi tất cả của cô, cướp đi ba mẹ, cướp đi hạnh phúc, cướp đi gia đình mà cô đang có!
'Tách'
Từng tiếng nước chảy vang đọng bên tai, hơi lạnh lên dần, một màu đen bao trùm lấy cô... hai xác người đang ôm cô từ từ bay lên rồi dần mờ đi... mờ đi...
Tiểu Dương ngước nhìn, cố vươn tay níu kéo nhưng nó cứ mãi xa vời. Cô bé vừa khóc, vừa mấp máy: "Ba... mẹ đừng bỏ con... Đừng mà..."
[...]
"ĐỪNG MÀ!"
Một thân thiếu nữ trẻ bật dậy, cả người hơi run, sắc mặt nhợt nhạt đẫm mồ hôi lạnh, liên tục thở như thể hô hấp cũng là một cực hình.
Bước xuống chiếc giường chăn nệm ấm áp trong bộ váy ngủ trắng mỏng mà tiến lại cửa ban công kéo tấm mành trắng ra.
Trời sáng rồi!
Từng tia nắng bình minh len lời qua các đám mây và lớp sương rọi vào căn phòng. Thân hình nuột nà, làn da trắng hồng của nàng cũng được tôn lên rõ rệt.
Gương mặt u sầu, phiền muộn... nàng khẽ thở dài một tiếng.
Lại một đêm cực hình qua đi rồi.
Nhớ khi còn bé, vào mỗi sáng sớm như này, trước mắt cô nhìn thấy sẽ là hình bóng người mẹ... còn bây giờ chỉ là một căn phòng trống rỗng và lạnh lẽo.
Tiểu Dương... Tịch Ngọc Dương... Mười năm rồi nàng không còn nghe lại, không ai gọi nàng như vậy nữa. Cũng từ cái đêm đó mà đêm nào nàng cũng sợ hãi, cũng đều mơ thấy ác mộng, mơ thấy những gì xảy ra trong đêm sinh nhật đó. Nó vẫn veo vút, tồn tại trong tâm trí nàng không thể dứt được.
Tựa lưng vào bức tường lạnh, đôi mắt tím u hồn khẽ cụp xuống... lúc này một mình trong căn phòng rộng mà nhớ lại cái ngày mà chính bản thân nàng đã tự tay chôn vùi đi tâm tư của một đứa trẻ. Một kí ức không mấy đẹp đẽ, một kí ức cùng đôi bàn tay thấm đầy máu tanh…
Sau đêm xảy ra phục kích... nàng trở thành trẻ mồ côi, mà nói mồ côi cũng không hẳn vì trong gia đình cô chú hay bác đều không ai nhận nuôi nàng nên chỉ có thể đến cô nhi viện ở ngoại ô.
Từ ngày đầu đặt chân vào đây cuộc sống của nàng chẳng có gì tốt đẹp... bởi vì đây là một cái trạn giáo dưỡng đội lớp ngoài mang tên cô nhi viện!
Những đứa trẻ ở đây không có điều kiện gì, từ ăn mặc đến cách đối xử của bảo mẫu thì đều là hành hạ, mắng nhiếc, chửi rủa. Nàng bắt đầu chịu đựng từ đây, chịu đựng những lời đàm tiếu, sỉ nhục, khinh miệt từ bảo mẫu và những đứa trẻ lớn hơn. Chịu đựng từng lời mắng nhiếc, sai vặt, từng đòn rồi hằn in mỗi ngày trên da. Không thể phản kháng, chẳng ai đồng tình, giúp đỡ chỉ có thể chịu đựng.
Cho đến khi nàng tận mắt nhìn thấy một đứa trẻ bị người bảo mẫu kia đánh cho tới chết và cả quá trình thủ tiêu đứa bé đó. Chỉ khi đó nàng mới nhận ra nơi này là địa ngục... người ở đây đều là những kẻ khát máu... không nên nói là lũ quỷ sống mới đúng! Ai mà biết được đã có bao nhiêu đứa trẻ thiệt mạng rồi cơ chứ, ai mà biết được người chết tiếp theo?
[...]
Đứa bé đó chết, người bảo mẫu liền đem xác để vào trong bao tải rồi cầm theo một dụng cụ và vác đi vào trong rừng. Khi đó nàng đứng từ xa quan sát rồi lẻn đi theo bảo mẫu đó với tâm trí tò mò, sợ hãi. Sợ hãi đến đi đứng cũng rất khó khăn, nàng biết nếu để phát hiện thì sẽ bị thủ tiêu ngày. Nhưng may mắn vì thân hình nhỏ, lại được các lùm cây che trở nên không bị phát hiện.
[...]
Nàng cứ đi theo cho đến khi bảo mẫu đó dừng lại. Nàng núp sau bụi cây gần đó mà quan sát.
Nơi này là một khu đất trống trong rừng... không... phải là cái nghĩa địa hoang mới đúng... Lởm chởm là những ngôi mộ hoang tàn không có bia... dường như chỉ là nơi chôn xác giấu tội mà thôi.
Sẵn tay mang theo cuốc, bảo mẫu luôn tay đào xới đất cho tới độ sâu nhất định, rồi bà ta ném bao tải chứa xác đứa trẻ xuống cái hố vừa đào, rồi vội vàng đắp mộ lại. Xong xuôi bà ta liền đi về.
Đợi bà ta đi khuất bóng hình nàng mới từ bụi cây gần đó mà bước ra. Đôi mắt vô hồn cùng gương mặt không có lấy một tia cảm xúc dương dương nhìn nơi nghĩa địa...
Thật là kinh hoàng a! Thì ra trước khi nàng tới nơi này đã giết chết nhiều người tới như vậy! Rợn người, tăm tối...
[...]
Đứng nhìn một hồi lâu, nàng bỗng thấy một màu đỏ nhỏ nhắn đang đung đưa trước mắt. Nàng cúi người nhìn ngắm nó thật kĩ... thì ra là một bông hoa.
Nhưng thật lạ... hoa này vì sao lại không có lá? Cánh hoa màu đỏ tựa như máu, lại mang một mùi hương nồng như có kịch độc.
Nàng nhìn ngắm một cách chăm chú rồi khuân miệng nhỏ nhắn chậm rãi nói ra hai chữ như đánh vần: "B...ỉ Ng...ạn!"
Thì ra là loài hoa này... trùng hợp... đúng là trùng hợp! Một đứa trẻ chết rồi chôn xuống đất liền mọc lên hoa này. Hiếm gặp biết bao... trên trần thế bao nhiêu nơi vậy mà lại bắt gặp bỉ ngạn ở nơi nghĩa địa này.
Đôi mắt vô hồn, ngây dại khẽ nhíu lại, đôi đồng tử mở to ra toả ra một áng sát khí. Không còn run sợ nữa, không còn rụt rè nữa. Ánh mắt như ngàn kim châm độc, khí thế cao ngạo trỗi dậy... những thứ nên trả phải trả rồi!
Thân hình nhỏ nhắn đứng thẳng dậy, quay bóng lưng lạnh bước đi từng bước ra khỏi khu rừng, đôi mắt vẫn dương dương nhìn phía trước... Cánh Ngạn Tử Thần!
[...]
Màn đêm buông dần xuống, sương trắng lạnh lên bao phủ mọi thứ... âm u rợn người.
[...]
Trong gian phòng ngủ tăm tối chỉ có một chút tia sáng yếu ớt từ ánh trăng len lỏi chiếu vào từ khe cửa sổ...Một ánh bạc phản chiếu từ thứ gì đó sắc nhọn.
"Tiểu D...ương!" Giọng nói của một người phụ nữ trung tuổi thốt lên run rẩy, sợ hãi như đang cầu xin.
Đó là người bảo mẫu, bà ta đang ngồi sụp dưới sàn nhà, toàn thân run lên, không còn cái dáng vẻ hung tợn nữa mà thay vào đó là cái dáng vẻ lum khum, sợ hãi, cả người đổ đầy mồ hôi lạnh.
Trước mặt bà ta là một thân hình nhỏ nhắn với mái tóc màu nâu hạt dẻ dài qua vai bay nhẹ dưới ánh trăng chiếu qua từ khung cửa sổ, cùng đó là một gương mặt u hồn, xinh xắn với đôi mắt thạch anh tím ảo diệu, lạnh ngắt như chứa ngàn kim độc.
Là tiểu Dương... là đứa bé ngoan ngoãn luôn im lặng nghe những lời chửi rủa, mắng nhiếc, là đứa bé nhẫn nại luôn chịu đựng những đòn roi từ bà mà không oán trách, kêu ca nửa lời. Nhưng bây giờ từ một đứa bé ngoan tuyệt như vậy lại trở thành một âm hồn sống với con dao sắc nhọn trong tay đang tiến lại gần bà ta từng bước từng bước một, không hay biết bà ta vì sao lại sợ cô bé đến vậy. Chỉ biết là bất cứ lúc nào lưỡi dao trong tay cô bé cũng có thể đâm chết bà ta.
Tiểu Dương đưa mắt nhìn người phụ nữ đang co rúm, sợ sệt trước mặt nàng mà cười mỉa mai. Bà ta thường ngày hung dữ như thế nào, ác độc ra sao đều đã được thu liễm trong tâm trí nàng, kể cả cái hành động mà bà ta giết người không một chút gớm tay kia, vậy mà giờ thì sao? Một bộ dạng sợ hãi đến cả gọi tên nàng cũng khó khăn như vậy.
Nàng lại gần, bà ta cố lùi về phía sau, rồi nàng nở một nụ cười ngây dại, đôi mắt loé lên tia huyết sắc: "Dì à! Dì sao vậy? Con chỉ muốn tặng dì một món quà thôi mà."
Nếu là ngày thường thì câu nói ngây dại, ngoan ngoãn như vậy sẽ làm bà ta càng đắc ý hơn vì nó thể hiện cái quyền lực của bà ta trước lũ trẻ, nhưng bây giờ thì không khác gì tiếng nói của tử thần vang đọng bên tai.
Tiểu Dương giơ cao con dao nhọn lên một cách dứt khoát và...
'Phập!'
"Aaaaaaaaaa..."
Một tiếng hét lớn thê thảm vang lên trong màn đêm lạnh quỷ dị.
'Tách!'
Từng tiếng rỉ đặc ngầu màu đỏ thẫm chảy xuống. Đôi đồng tử mỗi lúc một thu hẹp khẽ chuyển động nhìn xuống nơi đang rỉ ra thứ chất lỏng đó. Áng nhìn mãn nguyện, thích thú.
"Đâm trúng rồi!" Tiểu Dương cười thật tươi nói với chất giọng đầy ngây dại, vui vẻ nhưng lại nặng nề âm khí đến lạ.
Nàng đã đâm người bảo mẫu đó! Một lưỡi dao sắc vào bụng bà ta, đôi bàn tay giữ chặt lấy mà dí sâu vào. Những giọt máu đỏ thẫm tanh nồng rỉ ra ngày càng nhiều đến nỗi vấy ra cả đôi bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo ấy.
Bà ta vũng vẫy yếu ớt, miệng nói như trút hơi: "Tiểu D...Dương, làm... làm ơn tha ch...cho dì! Dì th...thật sự b...biết sai rồi!"
Biết sai sao? Tiểu Dương cười châm chọc. Đúng là con người a! Những lúc thế này mới nói ra những câu cầu xin tha thứ bằng bộ dạng hèn nhát đến vậy.
Bà ta biết cầu xin để tha thứ, để nàng thương cảm... vậy còn những đứa trẻ kia thì sao? Tất cả cũng là những con người bằng xương bằng thịt sống khỏe mạnh đó thôi. Trước khi bị bà ta đến chết cũng khóc lóc khẩn cầu, nhưng thế thì sao? Đến cuối cùng đều biến thành những cái xác lạnh ngắt bị vùi sâu dưới nền đất, không có gì cả, không có người thân, cũng không ai biết chúng chết ngoài bà ta. Thử hỏi loại người như bà ta xứng để cầu xin tha thứ?
Gương mặt ngây dại từ từ chuyển hoá vô cảm, sát khí toả ra, đôi mày nhíu lại như trâm độc trừng bà ta: "Tha thứ sao?"
Bảo mẫu vẻ mặt đau đớn, gật đầu.
Tiểu Dương từ từ rút chiếc dao đang đâm từ bụng bà ta ra...
"Aaaaaaa..."
Cơn đau ập đến bà ta la hét dữ dội.
"Muốn tha thứ..." Nàng giơ cao con dao trên tay lên, những giọt máu trên dao nhỏ xuống.
Nàng lãnh đạm, lạnh nhạt, âm khí toả ra ngày càng nhiều: "Vậy thì xuống địa ngục mà cầu xin sự tha thứ của những đứa trẻ đã chết dưới tay bà đi!"
'Phập!'
Nhát dao giáng xuống một cách nhanh chóng khiến bà ta không kịp nhìn. Mặt trắng bệch, đôi mắt trố ra, con ngươi thu hẹp. Khuôn miệng run rẩy ú ớ không nói được một lời. Lần này dù chỉ một tiếng nhỏ thôi bà ta cũng không kêu nổi nữa rồi.
Máu chảy xuống từ lồng ngực... rất sâu a! Lần này bà ta tiêu thật rồi!
Mắt trợn ngược chỉ còn màu trắng với những mạch chỉ đỏ len lỏi, miệng mở to như muốn kêu than, kêu oán.
Tiểu Dương bỏ tay ra khỏi chuôi dao, nàng đứng thẳng dậy nhìn kẻ trước mắt đang chuyển biến trạng thái.
Từ cái thân thể run rẩy thì bây giờ đã bắt đầu ngừng lại rồi, không còn thở hấp hối, hơi ấm của thân thể cũng mất dần chuyển lạnh ngắt, da xanh xao trắng bệch!
Chết rồi... bà ta đã chết rồi! Là chết không nhắm mắt!
Tiểu Dương quay người, bóng lưng nhỏ băng lãnh, chậm rãi bước ra khỏi căn phòng chứa xác chết của người bảo mẫu.
[...]
Màn đêm yên tĩnh lẳng lặng, ánh trăng tròn phô màu đỏ của máu chiếu xuống, những cánh ngạn đỏ rực theo gió mà bay.
Ngạn Tử... Tịch Ngạn Tử... từ nay Tịch Ngọc Dương chết rồi, chỉ còn người tên Tịch Ngạn Tử.
Ngạn tức hoa bỉ ngạn, loài hoa mọc hai bên bờ sông Vong Xuyên của địa phủ. Tử trong tử thần tức là chết... Từ nay Tịch Ngạn Tử đã thức tỉnh, mệnh danh 'Cánh Ngạn Tử Thần'!
Nợ trong quá khứ, hay thù của hiện tại chắc chắn sẽ trả đủ không thiếu một kẻ!
[...]
Trở về hiện tại...
Tịch Ngạn Tử thân khoác một chiếc áo trắng nhẹ, gương mặt băng lãnh, cao ngạo... đêm nay... những kẻ nợ máu... trả máu!
Màn đêm buông xuống nơi hoa lệ của giới thượng lưu.
Ánh đèn phố lớn rạng sáng lung linh trên từng dải đường hay trên những căn biệt thự đồ sộ xa hoa.
[...]
Trên chiếc xe ô tô màu trắng sang trọng với mẫu mã mới nhất trên thị trường là một thiếu nữ. Sở hữu đôi mắt tím u hồn, ảo diệu đang nhìn sang phía cửa kính xe với sự chán nản như thể những thế này vốn đã quá nhàm chán.
Người ngồi ở ghế trước là tài xế lái xe riêng của nàng, hắn đang vô cùng chăm chú vào công việc. Và đi theo chiếc xe trắng ấy ở hai bên là hai chiếc xe màu đen hộ tống cũng không kém phần sang trọng.
[...]
Trên tuyến đường cao tốc rộng rãi, ba chiếc xe đi với tốc độ chóng mặt. Sau một lúc lâu thì đã dừng lại trước một cánh cổng rộng lớn được mạ vàng với kiểu dáng cầu kỳ mang phong cách cổ điển.
Những người từ hai chiếc xe đen đằng sau vội vàng cho xe chạy lại xếp thành hai bên hàng đối diện nhau cạnh hai bên thảm đỏ trước cổng.
Người tài xế từ chiếc xe trắng nhanh chóng xuống xe rồi mở cánh cửa sau ra. Bước xuống là một thiếu nữ xinh đẹp trong một bộ váy màu đỏ kiểu trễ vai ôm bó sát lấy cơ thể, váy xẻ tà rũ xuống đầu gối để lộ đôi chân thon dài trắng nõn, trên eo nhỏ là một đai thắt lưng màu đen với đính vô số là kim cương đen cực nhỏ, gấu váy được khâu thêm vải ren mềm màu đen tuyền với cơ man là những nhũ kim cương lấp lánh. Mái tóc màu nâu hạt dẻ được uốn gọn kẹp vành mại bằng một chiếc kẹp bỉ ngạn đỏ rực, đằng sau mái tóc dài được xoã xuống một cách tự nhiên, lay động nhẹ theo gió. Đôi mắt tím u hồn lãnh đạm dương dương nhìn về phía trước mà đi.
Cánh cổng hoa lệ dần được hé mở, hiện diện trước mắt là một toà đại sứ màu trắng với quy mô lớn, từ bức tường, đài phun nước cho đến các sản phẩm, đồ trang trí dạng nhỏ đều được làm bằng đá cẩm thạch cao cấp, trạm trổ hoa văn vô cùng tinh mỹ, sắc xảo.
Bao quanh toà đại sứ là một khuôn viên rộng, diện tích có thể lên tới mười nghìn mét vuông được trải hoa cỏ, cây cảnh hiếm với đủ loại dáng uốn qua các chuyên gia chăm sóc đặc biệt. Cùng đó là những ánh sáng lấp lánh từ đèn pha lê có màu cam vàng treo xung quanh. Với mức như vậy có thể thấy chủ nhân của nơi này là người có vị thế đứng nhất nhì giới thượng lưu.
Trong khuôn viên hiện tại có vô số người ăn mặc sang trọng đang trò chuyện, tiếp rượu với nhau. Có thể thấy nếu không phải họ hàng thì cũng chính là đối tác hoặc những đối thủ trên thương trường. Bên cạnh đó còn có vô số những người bồi bàn, phục vụ ăn mặc nghiêm trang, trên tay là một khay đồ ăn, thức uống hoặc món tráng miệng, tay còn lại là một tông vải trắng. Hai bên cách cửa lớn đại sảnh của toà đại sứ khoảng mười mét được kê hai chiếc bàn lớn, dài được trải khăn trắng với vô số thức ăn tráng trí, trình bày tinh hoa.
Nàng bước thẳng vào, tiếng giày cao gót lách cách, lách cách vang trên nền gạch, hình bóng cao ngạo, lạnh lẽo, khí thế uy hổ hừng hực. Thấy nàng, những người có mặt ai nấy cũng đều tránh né, không muốn đối diện, người làm thì cúi đầu chào thể hiện sự kính trọng. Nhưng nàng không quan tâm, cũng chẳng thèm nhìn dù chỉ nửa con mắt.
Cánh cửa lớn của toà đại sứ được mở, vị quản gia già đứng bên cạnh nhìn thấy nàng, sắc thái ôn hoà bỗng trở nên gấp gáp, ông liền chạy vội vào trong thông báo, dáng vẻ hớt hải: "Lão thái gia, lão thái thái! Đại tiểu thư đến rồi!"
Một lời thông báo liền thu được cả trăm ánh mắt bàng hoàng của những người đang có mặt trong đại sảnh. Vốn là đang hoà nhạc, khiêu vũ mua vui nhưng bây giờ thì lại là kẻ kinh ngạc, người dè chừng. Những lời bàn tán to nhỏ truyền từ miệng người này qua người khác nhanh chóng lan rộng đến cả bên ngoài. Chưa đầy một phút sau đó đã báo tới đôi phu phụ lão thái gia đang ngồi trên thượng vị của bàn tiệc lớn cười cười nói nói, tiếp chuyện với đối tác làm ăn.
Nàng ung dung bước đi dứt khoát đến trước mặt hai người họ, dường như không có một chút bận tâm với những lời bàn tán, chỉ trỏ vang lên ở xung quanh.
Bởi vì... nàng đã quá quen với việc này kể từ khi ba mẹ không còn nữa rồi!
Phải, không sai... là nàng, Tịch thị đại tiểu thư Tịch Ngọc Dương, người kế thừa chính thống được chấp nhận của gia tộc quyền hành cao nhất nhì giới thượng lưu. Nhưng cái tên gọi đó chỉ tựa ảo phô diện cho sự giả dối của người trong tộc đối với người ngoài. Từ lâu... nó vốn đã không được nhắc đến nữa rồi... không phải là không được nhắc đến mà là không một ai dám mở miệng, chỉ trừ những kẻ luôn khắc khẩu với nàng.
Lách cách từng tiếng bước đi trên đôi giày cao gót vang đọng không ngừng, cho đến khi nàng thật sự xuất hiện trong tầm nhìn của đôi phu phụ lão thái gia. Nàng dừng lại nhìn hai người họ bằng nửa con mắt, áng khinh thường không mấy phần kính nể mặc dù họ là trưởng bối. Đối nghịch, phu phụ lão thái gia cũng đưa đôi mắt đeo tròng của mình nhìn lại đứa cháu gái ngang ngược, ánh mắt đọng lên uy khí không mấy thân thiện mà còn vô cùng nghiêm khắc như đang nhắc nhở thân phận của nàng.
Hai bên cứ vậy mà ngang ngửa, không ai chịu nhường ai, một lời cũng không chịu mở và cũng chẳng nể nhau dù chỉ một chút. Bầu không khí hửng tiệc bây giờ liền trở nên tĩnh lặng, khách khứa trong đại sảnh ai nấy cũng phải e ngại mà chạy ra ngoài.
[...]
Sau một lúc lâu, vị lão thái thái kia đã để ý đến những bất ổn hiện tại, bà ta đành nhẫn nại nén đi những hành động của nàng. Hơi cúi người xuống, miệng cười hiền hậu, giọng dịu dàng, thân thiết: "Tiểu Dương, hôm nay là đại thọ của ông nội con. Con mau ngồi xuống đây bồi chuyện cùng chúng ta, dù sao cũng lâu rồi gia đình chưa được họp mặt đông đủ như vậy."
Tịch Ngạn Tử thoáng chút u buồn. Phải, hôm nay chính là đại thọ bảy mươi của Tịch lão thái gia - ông nội nàng. Chẳng qua vừa rồi mới thể hiện cái sự bất hòa khí 'gia đình' hay sao? Nhưng cũng không đúng lắm....
Gia đình ư?
Tận sâu trong tâm trí nàng bỗng nhớ lại lúc nàng còn là một bé con năm tuổi. Khi đó cũng là sinh thần ông nội, nàng tham gia tiệc cùng ông, bên cạnh còn có ba mẹ và cả bà nội. Một gia đình yên ấm với những tiếng cười ngọt ngào, hạnh phúc.
Nhưng mà.... đến cuối cùng lại dập tắt mất!
Năm sáu tuổi, bà nội mất, nhưng cũng rất nhanh đến sinh thần kế tiếp của ông nội. Ngày tổ chức tiệc, ông đích thân đón một người phụ nữ khác vào nhà, và ngay trước mặt nàng nói đó sẽ là bà nội của nàng. Ngoài ra còn có một người cô và một người chú nữa.
Lúc đó nàng không hiểu gì, bản thân luôn tự hỏi:
"Bà nội ngủ rồi mà?"
"Bà nội ngủ rồi sao ở đây được chứ?"
"Bà nội dậy chơi với con rồi sao?"
"Cô chú là em của ba ba sao?"
"Con có cô chú nhưng sao lạ quá?"
...
Từng câu, từng chữ, từng hình ảnh như một kí ức hiện về dồn lên cõi lòng nàng. Dằn vặt nàng, hành hạ nàng đau đến thấu tâm can.
Trẻ con... đúng là rất ngây thơ, bà nội nàng mất rồi mà! Ngủ... chỉ là nói dối thôi, người chết làm sao sống lại chứ? Cô chú... nàng đều không có!! Tất cả đều là dối trá!
....
Đều là dối trá.... nhưng đến khi nhận ra... người thân đều đã mất hết rồi. Ngày nàng nhận thức được chữ 'ngủ' đó cũng chính là ngày ba mẹ nàng bỏ nàng lại một mình. Ba mẹ đi cùng bà nội... để nàng lại rồi!
[...]
Sắc mặt sẩm tối lại, khoé mắt nàng hơi cay như muốn trào ra, nhưng nàng vẫn cố gắng để không bộc lộ ra ngoài. Giọng khàn khàn có chút run rẩy: "Tịch Ngạn Tử!"
Không quá lớn cũng không quá nhỏ, chất giọng âm trầm đủ để những người trong phạm vi đó nghe thấy. Nàng là đang nhắc nhở a.
"Nhớ kĩ...." Mấp máy đôi môi đỏ mọng, giọng chuyển lạnh ngắt: "Tôi tên Tịch Ngạn Tử không phải Tịch Ngọc Dương, hơn nữa đừng gọi thân mật đến vậy. Hai chữ 'gia đình' này của Tịch lão thái thái tôi nhận không nổi!"
Dáng vẻ cao ngạo, băng lãnh không lấy một tia sắc huyết... tựa như thể đang ruồng rẫy mọi thứ.
Tất nhiên cái hành động ấy thuận thế là một hành động vô cùng hỗn láo khiến Tịch lão thái gia tức giận ,bối thế hả?!" chỉ tay thẳng vào mặt nàng quát lớn: "Hồ nháo! Ai cho phép mày ăn nói hỗn láo với người làm trưởng bối thế hả?!"
Hỗn láo sao?
Tịch Ngạn Tử nhíu mày, đây là lần đầu người đàn ông trước mặt mắng nàng hỗn lão a. Nàng kiêu kì cười lạnh: "Vậy thì sao?"
Một câu hỏi ngược lại khiến Tịch lão thái gia điếng người. Đứa cháu gái này của ông thật sự là quá hỗn láo rồi ư? Đến cả ông nó còn dám nói như vậy?
Dường như chẳng thể nguôi ngoai hay kìm nén được cơn giận tột độ, ông thét lớn: "Cái đồ không có giáo dưỡng! Tịch gia ta đã tạo nên cái tội nghiệt gì cơ chứ?!"
"Không có giáo dưỡng?" Tịch Ngạn Tử nghiêng đầu, ánh mắt lạnh nhạt: "Chẳng phải do ông thích hoan lạc sao?"
Lạnh lẽo, vô cảm nhắc nhở cái lúc mà Tịch lão thái gia này cặp tình nhân bên ngoài khi ông đã có vợ. Không những vậy còn có cả con riêng, thử hỏi khi đó nàng nhận thức được liệu có chấp thuận không? Thật sự nàng cũng muốn hỏi đổi lại là ông ta thì có thể chịu được hay không?
"Còn nữa..." Tịch Ngạn Tử đưa mắt đầy sát ý dán lên người Tịch lão thái thái: "Là do các người dạy tôi phải như vậy."
Nhớ lại khoảng thời gian ở trại mồ côi dưới cái mác của nó. Vốn dĩ nên là nơi tạo mái ấm cho trẻ cơ nhỡ... nhưng mà ẩn sau nó lại là nơi giết người hàng loạt, nơi khiến người ta nhìn vào liền phải phát điên đến mức thành kẻ sát nhân. Tất cả đều là do người vợ ngoan hiền của ông nội nàng! Từ một tiểu tam thành người vợ danh chính ngôn thuận, vì sợ ba mẹ nàng ngáng đường lũ con của bà ta mà đã ra tay hạ sát. Đáng lẽ nàng cũng phải chết rồi...nhưng chỉ không ngờ là nàng vẫn còn sống!
Từ một gia đình hạnh phúc đầy đủ... nhanh chóng liền biến mất...mất tất cả!
Mỗi đêm nàng đều bị hành hạ, bị dày vò bởi quá khứ, bởi mối thù của bà mẹ! Kẻ cướp đi mọi thứ của nàng là Tịch gia... Kiếp này chớ trêu người thân tàn sát lẫn nhau....
Tịch gia... nàng hận nàng mang họ Tịch! Nàng hận Tịch gia! Đời này của nàng sống chính là để báo thù những ân oán, hôm nay phàm là người liên quan... một kẻ cũng không được thoát!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play