Cho Em 10ngày Để Yêu Anh
Bản nháp
Cô vốn là vợ của anh, nhưng anh đâu có coi cô là vợ đâu. Người anh yêu đến cuối cùng cũng chỉ có cô ấy.
Sau khi chiếm hết gia sản của nhà cô, thì liền vứt bỏ cô sang một bên giống như một bãi rác, rồi rước cô ấy về nhà bắt cô chăm sóc.
Mọi người nghĩ là cô ấy sẽ giống như mấy nữ phụ độc ác mà bà Tâm hay viết ý hả? Không đâu, cô ấy đối xử với cô rất tốt khiến cô muốn hận cũng hận không nổi. Mỗi lần nhìn anh ân cần chăm sóc, yêu thương cô ấy trái tim liền đau, cô thật sự rất ghen tị với cô ấy. Cô cảm thấy mình giống như là người thừa trong cái nhà này vậy, nhiều lúc muốn rời đi muốn trả lại không gian riêng tư cho hai người họ. Nhưng….cô không thể, cuộc đời thật trớ trêu biết bao khi mới đây cô nhận được kết quả của bệnh viện rằng cô bị ung thư máu giai đoạn cuối đã không thể cứu chữa.
Nhìn phía đối diện anh đang không ngừng gắp thức ăn cho cô ấy, trong lòng không khỏi thấy tủi thân
Bỗng có gì đó từ mũi cô chảy ra rơi xuống bát cơm làm đỏ một mảng nhỏ. Cô vội đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh. Cô bị chảy máu cam ngày càng nhiều, cũng cho thấy tình trạng hiện tại của cô ngày càng nặng. Nhìn mình trong gương sao cảm thấy xa lạ đến thế, khuôn mặt hồng hào đầy sức sống ngày xưa đâu rồi, khuôn mặt nhợt nhạt hốc hác này khiến cô không thích chút nào. Đang thất thần thì cô ấy chạy vào quan tâm hỏi.
Võ Nhân Lâm Kiệt (nam9)
” Cô có sao không? ”
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
” Không sao, chỉ là chảy máu cam bình thường thôi.”
Võ Nhân Lâm Kiệt (nam9)
Vậy được rồi, cô mau ra ăn cơm đi.”
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
” Tôi no rồi tôi đi lên phòng trước.”
Cô vội vàng xoay người đi lên lầu. Cô ấy tạo sao lại đối tốt với cô như vậy, khiến cô rất khó chịu.
chương 2
Sức khỏe của cô nhày càng yếu, mỗi ngày đều phải trang điểm thật đậm để che đi khuôn mặt nhợt nhạt của mình. Hôm nay, cô phải đến bệnh viện khám định kì.
Bác sĩ
Tôi khuyên cô nên nhập viện để điều trị đi.”
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Dù gì cũng không thể khỏi được, tôi không muốn những ngày tháng cuối đời của mình ở trong bệnh viện. Bác sĩ…thời gian của tôi…còn bao lâu
Bác sĩ
Nhiều nhất là 10 ngày.”
Lời nói của bác sĩ như mũi dao rạch mạnh vào người cô. 10 ngày….cô chỉ còn sống được 10ngày nữa mà thôi. Cô cười nhạt tạm biệt bác sĩ rồi đi ra ngoài.
Trở về nhà đã là 7h tối, vừa đến cửa đã thấy tiếng cười khanh khách của cô ấy. Cô ấy gối đầu lên chân anh, còn anh thì không ngừng đút hoa quả cho cô ấy. Cảnh tượng này thật hạnh phúc biết bao, nhưng tại sao trái tim lại đau thế này.
Cô không nói gì lặng lẽ đi lên lầu. Nửa đêm không ngủ được, cô lên sân thượng hóng gió một chút. Ngoài ý muốn là anh cũng ở đây.
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Anh không ngủ sao? ”
Võ Nhân Lâm Kiệt (nam9)
Muộn thế này cô còn lên đây làm gì?"anh lạnh nhạt nói"
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Khó ngủ, nên lên đây hóng gió.
Anh im lặng, không nói gì.
Cô ngước mắt nhìn lên bầu trời, trời hôm nay thật âm u biết bao, mây đen giăng kín trời khiến mặt trăng cũng bị che kín. Nó giống như lòng cô lúc này vậy, u ám, một chút ánh sáng cũng không có.
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Anh….có thấy hạnh phúc không?”
Võ Nhân Lâm Kiệt (nam9)
Nếu cô biến mất.
Cô chỉ cười nhẹ, câu nói này cô đã nghe nhiều rồi, nhiều đến nỗi cô cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.
chương 3
Cô chỉ cười nhẹ, câu nói này cô đã nghe nhiều rồi, nhiều đến nỗi cô cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Ngay từ đầu đã không yêu em vậy tại sao lại muốn kết hôn với em
Võ Nhân Lâm Kiệt (nam9)
Gia sản nhà cô.
Anh không chút do dự nói ra lí do anh muốn kết hôn với cô.
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Cho em 10ngày.
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Trong 10 ngày này hãy ở bên em được không. Anh chỉ cần giả vờ yêu thương em một chút, dịu dàng với em một chút, sau 10 ngày em sẽ biến mất mãi mãi.
Võ Nhân Lâm Kiệt (nam9)
Cô định giở trò gì?” Anh nheo mắt nhìn cô".
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Nếu anh không muốn thì không cần đồng ý.
Võ Nhân Lâm Kiệt (nam9)
Cô chắc là sau 15ngày cô sẽ đi?
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Đúng vậy.
Cô nhìn anh gật đầu thật mạnh. Cô muốn những ngày cuối cùng của cuộc đời mình, sẽ được ở cạnh anh.
Võ Nhân Lâm Kiệt (nam9)
Được.
Trùng hợp thay trong 10 ngày này cô ấy phải trở về nhà để chăm sóc mẹ già.
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Chúng ta đi du lịch được không?” Điều này cô đã muốn làm lâu rồi, nhưng không có cơ hội."
Võ Nhân Lâm Kiệt (nam9)
” ừ ” Mặt anh vẫn không chút cảm xúc, gật nhẹ đầu một cái rồi đi lên lầu.
Đôi mắt cô đượm buồn nhìn theo anh.
Vừa xuống sân bay cô đã chạy nhảy khắp nơi. Địa điểm mà họ đến là Hàn Quốc.
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Thời tiết bên đây lạnh thiệt ha
Cô đưa tay hứng những bông tuyết, mỉm cười thực vui vẻ. Đưa mắt nhìn về phía anh.
Anh bất chợt bị cuốn hút bởi nụ cười ấy, đôi mắt đen lóng lánh kia nhìn thật sạch sẽ biết bao không vướng chút bụi trần. Hình như đã lâu rồi anh không thấy cô cười vui vẻ đến vậy.
Hai người trở về khách sạn, thuê một căn phòng đôi.
Vừa vào trong phòng cô liền lăn lên giường cuộn mình vào chiếc chăn ấm, chỉ để lộ ra chiếc đầu nhỏ. Ở ngoài lạnh quá lâu khiến cô có chút mệt mỏi, lúc này cô chỉ muốn ngủ một chút thôi. Nhưng vừa chợp mắt được một lúc đã bị anh kéo dậy.
Võ Nhân Lâm Kiệt (nam9)
Mau tắm rửa còn đi ăn cơm.
Dù rất mệt nhưng cô vẫn nghe lời anh ngoan ngoãn đi vào phòng tắm.
Một lúc sau, cô từ trong phòng tắm đi ra. Anh nhìn cô ngẩn người, cô mặc nguyên một bộ thỏ hồng, trên đầu còn có hai cái tai nhỏ, khuôn mặt cô vì vừa tắm xong mà trở nên hồng hào nhìn chỉ muốn bẹo cho một cái. Không thể không thừa nhận bộ dáng này của cô thật sự rất câu dẫn người. Anh ho khan một tiếng, đi ra khỏi phòng cô cũng vội vàng chạy theo.
Hai người ăn xong, liền đi dạo ngoài biển.
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Nếu một ngày nào đó em biến mất anh có buồn không?” Cô nghiêng đầu nhìn anh hai mắt đầy mong chờ.
Anh không thèm nhìn cô một cái phũ phàng nói.
Võ Nhân Lâm Kiệt (nam9)
Ngược lại.
Cả người cô liền ỉu xìu, thất vọng nói.
Đỗ Phương Tuệ Mẫn (nữ9)
Đã nói là phải giả vờ yêu thương em một chút rồi mà.
Hai người tiếp tục im lặng cho tới khi trở về khách sạn.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play