Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thiếu Niên Thiên Tú Ngạo Giang Hồ

Án sai Ly Vương - Sơ lược

Thanh Ly, Hoàng thành Thiên Châu, Nguyên Tống năm thứ 20.
NovelToon
( Cre: Pinterest - Toàn bộ ảnh )
...
Nguyên Tống Đế được nể phục tuổi trẻ tài cao, có khả năng trị vì đất nước, mười mấy năm liền Thanh Ly phồn thịnh, quốc thái dân an, bốn phương tám hướng đều thần phục.
Tuy nhiên, sở dĩ Thanh Ly quốc được bền vững và yên bình như ngày hôm nay, đều là nhờ đại phần công của Ly Vương Tiêu Thanh Kỳ ( Tứ hoàng tử ), đệ đệ của Tân Hoàng, lập nên chiến công lớn khi một mình dẫn binh đẩy lùi được cuộc đô hộ của Tây Di Quốc sau khi Tân Hoàng đăng cơ hơn một năm. Thế nên, cả Triều đình lẫn giang hồ lúc bấy giờ đều xôn xao bàn tán về cái tên Tiêu Thanh Kỳ ấy. Họ nói rằng, người này mới thực sự là nhân tài hiếm có, xứng đáng với Ngai vàng đấy nhất.
Tiêu Thanh Kỳ vốn là trụ cột của Thanh Ly, toàn bộ đại bộ trọng binh Hoàng thành đều do ngài nắm giữ, quyền lực gần như tương đồng với vua. Vậy nên, người đời đồn đại, Ly Vương quyền thế hơn người, khó lòng không khiến Đế Vương sinh nghi kỵ, chỉ cần giật binh dấy loạn là có thể cướp ngôi. Không ngờ loạn ngôn ấy lại một lần nữa khiến thiên hạ đại loạn, tạo cơ hội cho kẻ gian mưu đồ ác ý, quấy nhiễu Triều đình.
Trong Triều lời ra tiếng vào, bên ngoài thiên hạ xôn xao, không cách nào dẹp yên dư luận... Cho đến khi có tấu sớ tố cáo Ly Vương liên quan đến vụ việc Tiên đế băng hà năm xưa. Điều bất ngờ là, Nguyên Tống đế Tiêu Tẫn, không hề hoài nghi cũng không bấn loạn, thẳng tay hạ lệnh giam Ly Vương vào thiên lao. Sau khi tin tức truyền ra, thiên hạ mới im hơi lặng tiếng, vì họ cho rằng uy quyền của vua lúc này quá lớn rồi.
Nhưng điều kỳ lạ là, Ly Vương kể từ lúc vào ngục cho đến khi thẩm tra, không nói không rằng, không giải thích cũng không nhận tội, khiến Đại Lý Tự khó khăn trong việc tra án. Toàn bộ những tướng giỏi nhân tài trước giờ luôn ủng hộ Ly Vương cũng luôn tìm mọi cách biện hộ cho ngài nhưng chẳng có chút hi vọng gì, thậm chí còn bị giáng tội đồng mưu. Nguyên Tống Đế cũng không nói gì, Ly Vương cũng không lên tiếng, vụ án dần đi vào bế tắc, cả thiên hạ hoang mang.
Trong ngục, hôm nay chính thức là ngày Ly Vương bị thẩm tra lần ba, còn 5 ngày nữa thì bị giải ra Pháp trường xử trảm. Thế nhưng, sau hôm tra khảo đó, ông ta chỉ cười một tiếng, tiếng cười này toát ra tất cả sự nực cười với đời, là sự tuyệt vọng, ai có ngờ người mà ông ta mỉm cười mặt đối mặt đó là vị ca ca mà ông ta quý trọng nhất. Trong phút cuối, ánh mắt hai người nhìn nhau : một người vẫn thản nhiên, nhưng pha chút đượm sầu, một người đang ôm chặt nỗi đau đớn và thất vọng tràn trề khi phải đối diện với người đó..
Sau cái nhìn lần cuối, Ly Vương uống thuốc độc tự tử, ra đi đột ngột không nói một lời, chỉ để lại ánh mắt cùng nụ cười day dứt trong tâm trí người đó, " hắn mất rồi, hắn thực sự mất rồi ".. Tin tức Ly Vương tự vẫn trong ngục nhanh chóng truyền đi, những người tin tưởng ngài ta liền căm phẫn dấy binh báo thù nhưng thế lực quá nhỏ, phút chốc đã bị áp chế, thậm chí còn bị lưu đày. " Chốc lát, thiên hạ đã phải hoàn toàn chấp nhận sự thật này, là Ly Vương Đại thống soái điện hạ luôn hết lòng vì nước vì dân, chính trực lương thiện, lại là kẻ lòng dạ độc ác âm mưu giết cha để mong đoạt Hoàng vị, kết quả này là quá xứng đáng với loạn thần tặc tử như hắn. "
Để dẹp yên những người tài bên cạnh Ly Vương, cũng là vì muốn răn đe thiên hạ, Tân Hoàng đã chiếu cáo thiên hạ rằng Ly Vương đã tự đền tội, không truy cứu thêm chuyện này, cũng ban cho một ân huệ là tha mạng cho gia quyến đời sau của hắn, có thế cũng coi như làm yên một phần đại bạo loạn của Ly Vương. Hắn ra đi, để lại tai tiếng trong thiên hạ, chỉ có chút tấm lòng của hiền tài bên hắn năm xưa là còn lưu mãi. Đáng buồn hơn là, hầu hết thân quyến, con cháu Tiêu thị đều chọn cách xa lánh, không có động thái nào giúp ngài biện bạch.
Tuy nhiên, nói thế chứ không phải hoàn toàn không có một ai. Ai ai cũng đều vì lợi ích bản thân, đều chọn cách gần lợi tránh hại, nhưng từ thượng chí hạ, duy chỉ có vị hoàng tử đương triều này sẵn sàng từ bỏ tôn nghiêm, đứng ra bảo vệ thanh danh của Hoàng thúc mình. Từ sau khi Ly Vương tự vẫn, vị hoàng tử này không màng địa vị, thậm chí không bè không phái, một mình trên điện sắc xảo biện bạch cho Ly Vương, lời lẽ vô cùng thận trọng chuẩn xác, liên tiếp vạch ra những sơ hở trong vụ án đó. Tuy nhiên, dường như không có ai tiếp ứng cho hắn, không hề ủng hộ hành động này của hắn, cho rằng hắn chỉ đang tự hại chính mình, mọi chuyện hắn đang làm chỉ là vô vọng, cả phụ hoàng mà hắn luôn nể trọng cũng không hề quan tâm hành động này của hắn..
Hắn đến điện ba lần, cả ba lần đều không có kết quả. Thế là đành tự ý xuất cung âm thầm bôn ba điều tra, nhưng mảy may chẳng có chút tiến triển. Mãi đến khi phụ hoàng biết chuyện, tức giận bắt hắn về giam lỏng hơn một tháng. Một tháng sau, hắn liền bị các huynh đệ và quan ( gian ) thần xin chỉ giáng tội ngỗ nghịch với Hoàng đế. Sau hôm đó vị hoàng tử ấy liền bị Tân Hoàng phế bỏ thân phận Hoàng tử, thậm chí cả Vương vị lúc bấy giờ của hắn, ngay lập tức bị đuổi khỏi Hoàng thành.. Từ đó, hắn mai danh ẩn tích, không một tin tức gì suốt năm năm liền..
Hắn chính là một con người vô cùng trượng nghĩa, thiếu niên nhiệt huyết, chính trực thẳng thắn, sở học hơn người, là thiên hạ đệ nhất thiên tài lúc bấy giờ gồng gánh hi vọng thịnh quốc của Thanh Ly, là một trong số ít vị hoàng tử được Tân Hoàng phong Vương vị - Lục hoàng tử * Vĩnh Ninh Vương - Tiêu Kính Huyền..
...

Ly Hoa Tuyết Hồi - Tửu quán

Giang hồ tương truyền rằng, trấn Tây Giang Nam xưa nay luôn thanh tao phong nhã, phong cảnh phải gọi là tuyệt thế. Xuân đến hoa nở rộ khắp tứ hướng, hoa nở rồi đi. Đông về tuyết rơi dày đặc trắng xóa cả một vùng, tuyết rơi lả tả tựa phong sương, rất mực phong nhã. Các cao nhân tuyệt thế đều từng chọn nơi đây là nơi tuyệt vời để xa lánh thế sự.. Từ đây, du khách muốn đến các tòa thành lớn thì phải vượt qua con trường sông Đoản Tuyết, rồi tiếp đó phải băng qua núi Phụng, nếu không phải là thân thủ phi phàm thì chắc chắn sẽ rất mệt khi đi đường.
NovelToon
Trấn Tây - Giang Nam.
Thiên thời địa lợi nhân hòa, cách đây ba năm, nghe nói có một viễn khách từ phương xa đến, không rõ lai lịch, chẳng qua một vài người ở đây cũng chỉ thấy giống người qua đường bình thường.. Ai cũng biết, đất ở đây tuy luôn trống trải do không ai định cư dựng nhà, là vì giá cả của nó quá đắt đỏ, kể cả những đại phú thương trong tòa thành bự nhất Thanh Ly kia còn phải lưỡng lự cho đi một căn tiệm lớn may ra còn mua được một mảnh nhỏ. Thế nhưng, người này không hề có tiền, trên người lúc ấy chỉ khoác một chiếc áo lông ngỗng cực dày, một thân bạch y vải lụa Vân Yên, loại vải đắt đỏ nhất phải mua với giá cả không hề nhỏ từ ngoại vực Tây Thục, cả kim quan và đai eo đều được gia công tỉ mỉ công phu từ thiên hạ đệ nhất y phường, ngọc bội trên người cũng là bạch khiết bội đáng giá nghìn lượng bạc, không cần phân luận giá cả, hắn ta chỉ nói vài ba câu đã khuất phục được địa chủ nơi này. Từ đó, hắn cho xây dựng một quán rượu khá lớn, đứng sừng sững giữa non sông bạc ngàn, hoa lá mơn mởn, vị trí vô cùng thuận lợi để kinh doanh, hắn thật có tầm nhìn. Kinh doanh một khách trạm ở đây lại quá hợp lý, vừa có thể quanh năm suốt tháng ngắm hoa nở tuyết rơi, vừa thu bạc từ những quan khách nghỉ chân giữa đường. Hắn đã kinh doanh hơn 3 năm rồi, hai năm đầu khá thuận lợi, thu được không ít lợi nhuận. Năm tiếp theo, lượng khách dần dần ít đi, không phải là vì ít có người qua đường, là lời truyền miệng nói quán trọ này quá ư chặt giá, nếu không có tiền nhiều thì tốt nhất không nên nghỉ chân. Lời đồn đại này đã khiến quán trọ của hắn ngày càng kén khách, chẳng mấy chốc không còn mống khách xịn nào nữa..
Ba năm dài đằng đẳng trôi qua, khách trạm cũng càng ngày càng hiu hắt. Đều nói, xung quanh tửu quán là sự thanh tao, vừa tráng lệ vừa tao nhã, vừa mắt người qua đường. Trước mặt là hồ biếc rộng thênh thang có chiếc cầu độc mộc bắc ngang, sau lưng là trường giang đại hải, trấn vững bởi ngọn Lý Sơn hùng vĩ.. Vậy mà chẳng mấy chốc, chẳng còn thấy mống khách nào thích thú sự phong nhã này nữa rồi..
NovelToon
Ly Hoa Tuyết Hồi.
Bên trong, một lão bản trẻ đang ngồi bên trên tầng lầu tửu quán.. Hắn ngồi thơ thẩn, đôi lúc ngâm vài câu thơ, phút chốc thì than ngắn thở dài..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ba năm rồi nhỉ..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Haizzz
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Tính qua đếm lại, ngân lượng chốc lát không còn đủ trùng tu khách trạm, ấy vậy mà chẳng thấy một mống khách nào đến..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Haizzz
Tiếng than của ông chủ không phải ngày một ngày hai, mà hơn cả tháng nay rồi. Tiểu nhị cũng sắp đói đến nơi vì cả năm nay làm ăn chẳng dư được mấy đồng, có khi còn cả nghĩ liệu ông chủ của họ keo quá rồi chăng, một đồng cũng không dám xuất ra chi trả lương lộc cho người làm, cột vách mái ngói đều sắp sửa lung lay đến nơi thế kia mà.. Quay người lại, tên tiểu nhị nhút nhát đã ở ngay bên cạnh rồi..
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Ông chủ à..
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Như ngài thấy đấy, cả năm nay khách trạm chúng ta làm ăn ế ẩm, không có nổi một mống khách giàu có nào...
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Mảy may ra thì còn có vài người khách nghèo, tiền cộng lại cũng chẳng đủ trải qua nửa tháng..
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Với lại, ngài nhìn xung quanh xem, chẳng mấy chốc nữa thì khác nào nhà dột cột xiêu, bốn bề đổ nứt..
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Vậy nên ông chủ, ngài có phải.. nên cân nhắc chi một ít ngân lượng tu sửa khách trạm..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Thế nào ?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Mới nhiêu đó đã khiến các ngươi trụ không nổi rồi ?
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Cái này ạ...
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Haizzz
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ta nói các ngươi, đúng là không có chí lớn, chẳng biết làm ăn gì cả.
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
À cái đó.. hơ hơ
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Tiểu nhân vẫn chưa hiểu ý ông chủ cho lắm...
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ngươi không hiểu được.
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Kinh doanh ấy à, luôn là một vấn đề cần sự cân đong đo đếm kỹ lưỡng..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Số bạc mà chúng ta tích góp không thể vận dụng vào những việc làm cỏn con được
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Hơn nữa, ai nói khách trạm này của ta sắp xập xệ đến nơi ?
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
....
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Hừ
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Chẳng qua là cái nhìn hạn hẹp từ bên ngoài mà thôi
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Là người làm ăn, ngươi nên biết
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Điều giúp chúng ta thành công là sự tỉ mỉ tính toán
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Với lại, thứ mà Ly Ẩn ta cần là sự phong nhã
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Ơ.. phong nhã ạ ?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Không sai
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ngươi nhìn cho kỹ vào, xung quanh khách trạm ta đều phải nói là tuyệt thế mỹ cảnh..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Đó là thứ mà người đời ao ước mà không dễ có được
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ngươi nên trân trọng mới đúng
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Còn về ngân lượng, ta sẽ tìm cách thu hút khách quý, từ đó sẽ tính toán chi trả bổng lộc sau vậy
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Hic.. Còn phải đợi nữa ạ ?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Đương nhiên phải đợi.
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ngươi nên biết rằng, cái các ngươi chờ đợi chỉ là vật chất
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Quan trọng hơn hết là tinh thần thoải mái phóng khoáng, việc làm ăn mới có cơ hội phát triển
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Ờm..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Giờ thì hiểu rồi chứ ?
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
À vâng.. tiểu nhân hiểu rồi
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Hiểu rồi thì mau đi xuống an ủi người còn lại đi, ta hi vọng các người sẽ hiểu rõ tâm tư của ta dành cho việc làm ăn như thế nào.
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Vâng thưa ông chủ
Tiểu nhị hớt hải chạy xuống lầu, còn người kia sau khi làm một tràng lý thuyết thì thở dài một hơi..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
May là hiểu rồi..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Không thì lại tốn một khoảng.
Hắn cứ nhẹ nhàng, ung dung vừa giảng giải đạo lý, vừa thưởng thức trà ngon, giảng giải hay đến động lòng người, để tên tiểu nhị kia mặc dù không hề hiểu chuyện gì, nhưng vẫn đồng tình đồng ý..
Giây lát sau..
Vừa quay qua cửa sổ, Ly Ẩn trông thấy từ phía xa xa cầu độc mộc kia một bóng dáng mảnh mai, cao vóc, một thân lục y, trên lưng mang theo bội kiếm lung linh như ngọc bích, lại mang trên thắt lưng một chiếc hồ lô ngọc lục bảo quý giá, vừa thấy đã đập vào mắt của một tên lão bản đang thiếu tiền.. Khách xịn tới rồi..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Hừm..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Quả là trời cao có mắt, nghe thấy tiếng lòng ta..
Hắn quan sát rất kỹ mấy lần như thế, nhướng mắt chau mày, hồi sau liền khẳng định người này nhất định xuất thân không hề tầm thường.
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Toàn bộ những vật ngoài thân của người này thật sự không tầm thường
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Nếu không phải là quan kim ngọc bảo, thì cũng là gia phong thế phiệt
( Ý nói là hoặc là con cháu quan chức, hoặc là công tử thế gia - người giàu ).
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Hừ
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Có thể kiếm chác được một khoảng rồi
Người mà Ly Ẩn đang nhắm đến thực chất là một thiếu niên, chắc là vô tình đi ngang qua nghỉ chân, nhưng có lẽ hắn từ phương xa đến, hoàn toàn không biết gì về khách trạm " chặt chém " nổi danh trấn Tây Giang Nam này.. Hắn xui tám kiếp rồi
Người đó đang bước tới cực gần, Ly lão bản cũng từ từ bước khỏi chiếc ghế than vãn đó, bắt đầu kiếm tiền lại vậy. Tiểu nhị ngó nghiêng, có vẻ thấy người rồi, lộ rõ vui mừng
Tiểu nhị 2
Tiểu nhị 2
Ông chủ, có khách đến rồi!
...

Ta là Phi Thanh Trần

NovelToon
...
Ly Hoa Tuyết Hồi này nhìn bề ngoài thì sang chảnh thế thôi, thực chất nội thất bên trong chẳng khác gì những khách trạm bình thường, chỉ là gỗ nhập liệu hạng đắt đỏ mà thôi.
Người thiếu niên áo xanh kia xem có vẻ thân thủ nhanh nhẹn, cao ráo cường lực, mới vừa thấy phía bên kia đường mà đã bước tới trước cửa quán rồi..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Uây..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Cuối cùng cũng tới quán trọ
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Bản thiếu hiệp đi đường vất vả rồi, nghỉ ngơi chút nào
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ly Hoa Tuyết Hồi..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Tên hay đấy..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Người thiếu niên tung tăng bước chân khỏe khoắn đi vào..
Ly Lão bản lúc này chưa bước xuống dưới, hắn âm thầm đứng quan sát từ trên cao tên áo xanh ấy
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Khách quan thân mến...
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Đợi chút.
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Ờm..
Tiểu nhị vội vã ra tiếp đón khách quý, cơ mà bị khựng lại ngay. Người khách này có hơi quái gở, chưa chịu đi tìm bàn mà ngồi, cứ vòng qua quẩn lại khắp quán, ngó nghiêng ngó ngả..
Ly Lão bản nhìn thoáng một hồi, lại lắc đầu ngao ngán..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Tiểu tử này không phải đầu óc có vấn đề đấy chứ ? "
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Lẽ nào ta lại nhìn nhầm người ?"
Tiểu tử kia vẫn còn loay hoay phía dưới..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Nhưng mà.. nhìn kiểu gì cũng thấy hắn rất giống người có tiền. "
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Hừ. Kiên nhẫn thêm chút nữa vậy "
Quanh quẩn một hồi cũng xong, cuối cùng tên áo xanh kia cũng chịu ngồi vào bàn rồi. Hành lý trông cũng đơn giản lắm, chỉ đặt một tiếng " cạch " một thanh kiếm trên bàn.
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Tiểu nhị !
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Uầy. Khách quan, ngài cần gì ạ ?
Ly Ẩn trên kia vừa nhìn hắn chằm chằm, vừa nở nụ cười thần bí
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Nếu ta đoán không sai, tên này chắc hẳn là công tử ngốc của thế gia nào đó mà thôi "
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Thường những kẻ như vậy rất thích phô trương thanh thế "
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Hắn ta sẽ gọi toàn những món cao lương mỹ vị để chứng tỏ sự giàu có "
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ờ..
Vẻ mặt thiếu niên này có vẻ hơi lúng túng, khác xa với vẻ đắt ý phóng khoáng của công tử thế gia trong tưởng tượng của Ly lão bản.
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Mang cho ta món nào rẻ nhất ở đây..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Là được rồi..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Tên tiểu nhị lúc này lộ rõ vẻ vừa bất lực vừa thất vọng rồi, nghe xong câu nói liền đưa mắt lên nhìn vị lão bản thiếu tiền đang vô cùng ngao ngán kia. Ly Ẩn chắc hẳn thất vọng dữ lắm, không thèm nhìn xuống nữa, lắc đầu ngán ngẩm cùng với một tiếng thở dài, tỏ vẻ thất vọng ê chề.. Phút chốc hắn lại quay về chiếc ghế than vãn ban nãy, ngồi ngắm hoa rơi rồi
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Vâng.. nhưng mà
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Món rẻ nhất ở đây chỉ có mỗi bát cơm tấm đậu phụ, và một bình rượu gạo thôi ạ..
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Có thể là không hợp với khách quan lắm ạ..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Được
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Mang lên đây, bản thiếu hiệp đói rồi
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Vâng.
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Haizzz
Tiểu nhị xuống bếp rồi.
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
May quá, vẫn còn vài đồng trong người
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Không thì không còn sức băng rừng lội suối nữa
Quả là khí khái thiếu niên, cậu ta ăn nhanh như chớp, mới đó mà đã vươn vai ngáp ngắn ngáp dài rồi..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Tiểu nhị!
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Tính tiền nào
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Bản thiếu hiệp còn phải vội lên đường đấy
Tiểu nhị 2
Tiểu nhị 2
Có ngay thưa khách quan!
Tiểu nhị 2
Tiểu nhị 2
Hồi khách quan
Tiểu nhị 2
Tiểu nhị 2
Một bát cơm tấm đậu phụ Một vò rượu gạo
Tiểu nhị 2
Tiểu nhị 2
Tổng cộng 88 đồng ạ
Vừa nghe xong giá cả, thiếu niên há hốc mồm kinh ngạc
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Hả ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ta nói này, ngươi xem có bị nhầm lẫn ở đâu không
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Chỉ là một bình rượu cỏn con, một bát cơm còn không đủ nhét kẻ răng..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Mà đến tận 88 đồng
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Chắc chắn là nhầm lẫn gì đó rồi..
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Thưa khách quan, không nhầm đâu ạ
Tiểu nhị 1
Tiểu nhị 1
Giá cả ở đây luôn luôn hợp lý..
Tiểu nhị chưa nói xong, thiếu niên liền ngắt lời ngay, giọng điệu có vẻ hơi nóng nảy
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Hợp lý cái đầu ngươi ấy !
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Rõ ràng là muốn cướp của giết người đây mà
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Làm gì có quán trọ nào làm ăn thất đức như mấy người chứ ?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Làm ăn thất đức ?
Có vẻ người trẻ ấy đã chọc giận tên lão bản đang thiếu tiền rồi. Ban nãy hắn còn ngồi trên lầu than ngắn thở dài, thoáng một cái đã đứng dựa vào cái cột nhà từ lúc nào không ai hay biết..
Phi Thanh Trần ngạc nhiên đến độ dụi mắt phải mấy lần, vì từ nãy giờ đang tranh cãi với tiểu nhị, cậu ấy không hề phát giác gì về việc xuất hiện của người này.
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ơ vị huynh đài này
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Huynh xuất hiện từ khi nào thế ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ban nãy ta còn không thấy huynh ở đây..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Thân thủ tốt thật
Ly Ẩn không thèm để tâm đến tên ngốc này, hắn cứ chau mày nhìn chằm chằm không trả lời lại một câu, khiến người ta cảm thấy hơi rùng mình..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
À
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ta biết rồi
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Huynh cũng từng là khách hàng bị lừa tiền cắt cổ như thế phải không ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Vậy nên..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Hôm nay huynh cũng giống ta, đến đây đòi công đạo ?
Phi Thanh Trần không chút e dè, nhanh chóng lao đến bên cạnh Ly Lão bản, cử chỉ như đâu khá thân mật
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ta là Phi Thanh Trần.
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Vậy chúng ta có chung chí hướng rồi. Hì
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Chí hướng gì ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Đạp đổ bạo tiền, đòi lại công đạo !
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Hừ
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Đã không biết dùng từ ngữ, thì đừng nên nói bừa
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Bạo tiền gì chứ ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Đại ý nó vậy .
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Hơn nữa, ngươi lại nói sai một điều
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ah ?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ai là người cùng chung chí hướng vớ vẩn gì đó với ngươi ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Huynh đấy chứ ai nữa!
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Hừ
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Tên ngốc
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Vốn ta còn nghĩ, ngươi đang có ý giả ngốc để quỵt tiền của ta
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Không ngờ ngươi đúng là một tên ngốc hàng thật giá thật.
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ế, cái này huynh mới là người sai ấy.
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ta không phải tên ngốc đâu nhé
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Đến sư phụ ta còn thua cược đến nỗi buộc phải tặng một thanh bảo kiếm đấy
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Với lại
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ai muốn quỵt tiền của huynh ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Chẳng qua ta thấy cái giá đó quả thật rất..
Đang tranh cãi lưu loát, Phi Thanh Trần đột nhiên khựng lại
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Không đúng
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Huynh nói, ta quỵt tiền của huynh ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Chúng ta quen biết nhau sao ?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Không quen biết
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Nhưng mà bây giờ thì coi như quen rồi đấy
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Lẽ nào..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Huynh là đồng bọn của đám thương nhân chém giá này ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Không thể nào !
Tên lão bản có vẻ không kiềm chế được nữa, đưa tay vuốt chiếc áo khoác lông ngỗng đầy vẻ thần bí nham hiểm, rồi lại lườm Phi Thanh Trần, đến cả Phi Thanh Trần cuồng ngôn lớn giọng ban nãy cũng hơi bị dọa ít nhiều rồi..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Xin giới thiệu một chút
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Tại hạ Ly Ẩn
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Là chủ của Ly Hoa Tuyết Hồi này
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
...
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Người mà khách quan mắng từ nãy giờ
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ơ này..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Chuyện đâu còn có đó mà..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Phải không..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Huynh đừng mãi lườm ta như vậy được không
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ta làm sao biết được huynh khí chất thanh tao nhã nhặn như thế..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Lại đi làm ăn kiểu bào tiền dân chúng như thế chứ..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ta vốn còn nghĩ, có thể cùng huynh kết nghĩa huynh đệ, xông pha giang hồ, giúp đỡ thiên hạ nữa cơ..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Cùng ta kết nghĩa huynh đệ ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Đúng vậy
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Khi đó chúng ta sẽ có nhiều thật nhiều hành trình đáng nhớ
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Nhỉ?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Hừ
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Đúng là tên ngốc
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ngươi lấy đâu ra tự tin nói muốn cùng ta kết nghĩa huynh đệ vậy ?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Không biết xấu hổ.
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ơ thì..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ta chỉ là hảo kết giao thôi mà
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Hihi
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ngươi định vòng vo đến bao giờ ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ờm..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Thế mà huynh cũng nhìn ra à..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Hì, quả nhiên huynh đài là cao thủ ẩn thân.
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Lấy đâu ra lắm lời vô nghĩa thế
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ngươi chỉ cần cho ta biết
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Rốt cuộc có trả tiền cho ta hay không ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ơ, này..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ta thật sự là..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
800 lượng
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Hả ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
8..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
800 lượng bạc ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Không ấy huynh lấy đao chém ta luôn đi còn hơn..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ngươi thật sự cho rằng ta không dám giết ngươi chứ ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Không không..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ý ta là..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ta làm gì có số tiền lớn như thế chứ..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Nói dối
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ah ?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Chiếc hồ lô ngọc lục bảo đó của ngươi, được thiết kế cực kỳ tinh xảo, nguyên chất làm từ ngọc linh thạch của Côn Lôn
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Kiểu gì cũng đáng hơn 1000 lượng
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Nhìn là biết con cháu thế gia
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ngươi lại bảo không có tiền ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Huynh biết vật này à ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ơ.. không phải
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Huynh đừng bảo là muốn ta đưa nó thế chấp nhé
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Không được đâu
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Vật này là sư phụ truyền lại cho ta, ông ấy đã căn dặn không có lệnh của ông thì không được tùy tiện dùng
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Hừm..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ta nói này tên ngốc lắm lời
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ta không phải người thích vòng vo
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Tóm lại ngươi có muốn trả tiền hay không ?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ta..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Sắp không đủ kiên nhẫn rồi đấy
Cái khí thế này của Ly lão bản có hơi đáng sợ, tiểu tử này rén ngang rồi
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
À..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Hay là thế này đi
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ta không trả tiền cho huynh
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Nhưng mà ta sẽ đưa huynh đến một nơi
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ở nơi đó có rất nhiều tiền, ta cũng đang có ý định đến đó nhập môn
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Nhất định không khiến huynh thất vọng
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Nơi nào ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Vọng Y Thành
Ly Ẩn không tỏ ra ngạc nhiên mấy về cái tên tòa thành, có vẻ như rất quen thuộc
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Vọng Y, Tang Nguyệt, Cô Thành, Thiên Châu .."
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Vốn dĩ bốn tòa thành này là một liên hợp thống nhất, chỉ vì vụ án năm đó, từ đấy mâu thuẫn tranh chấp không ngừng "
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Mỗi thành đại diện cho những lập trường khác nhau, hiện tại chắc cũng đã có chỗ dựa vững chắc khác nhau "
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Những người đó, cả vị ở Hoàng cung kia, chắc hẳn bao năm qua đứng ngồi không yên "
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Bốn toà thành, duy chỉ có Vọng Y Thành không hề dây dưa với thiên hạ hay bất kỳ thế lực nào.. "
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Cũng là nơi có thể cho ta một số lời giải đáp "
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Muốn lấy lại những gì cần lấy lại, tòa thành đó sẽ là bước đầu tiên "
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Ta nhất định phải đến đó "
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Này..
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Huynh thơ thẩn như vậy là đang suy nghĩ gì thế
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Không có gì
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Vậy huynh có đi cùng ta không ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Huynh không đi ta không trả tiền đâu nhé !
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Yo!
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Tên ngốc này
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ngươi cũng biết cách gài hàng người khác à ?
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Đây gọi là có qua có lại mà
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Hihi
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Nếu ngươi đã có lòng như vậy
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ta đương nhiên không thể từ chối
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ta đi
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Thật à ?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Dù sao, món nợ này của ngươi, có trả cả đời cũng không hết
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Ê, coi huynh nói kìa
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Có bấy nhiêu đấy mà huynh cũng chặt chém cho bằng được
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Còn nữa
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
?
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Từ nãy tới giờ, ngươi đã làm lãng phí một tuần hương thời gian của Ly Ẩn ta.
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Cũng là có chút nương tay
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Tính ngươi 800 nghìn lượng vậy.
Hắn nói dứt lời, liền cười nhẹ bước đi thong thả, để lại vẻ mặt ngờ nghệch của một thiếu niên
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Này
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Huynh đúng là thiên hạ đệ nhất thất đức lão bản rồi đấy nhé
Phi Thanh Trần
Phi Thanh Trần
Đúng là đồ mê tiền
Ly Ẩn đã đứng trước cửa, hắn đang nhìn ngắm mỹ cảnh trước mặt thêm một chút..
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Vọng Y Thành chủ .. "
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
Ly Ẩn ( Tiêu Kính Huyền )
" Chúng ta cũng nên ôn lại chút chuyện năm xưa rồi "
Vậy là, hắn cùng người thiếu niên đã bước ra khỏi cánh cửa Ly Hoa Tuyết Hồi, hoa sắp đi, tuyết ở lại. Hành trình đầu tiên sẽ là thành Vọng Y.
...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play