Trùng Sinh Trở Về Để Yêu Anh !?
Chap 1
Màn đêm đen huyền ảo phủ kín thành phố, ánh trăng bị mây đen che đi tạo thành một cảnh tượng khá mập mờ vào đáng sợ...
Ở vùng ngoại ô cách trung tập thành phố khá xa.
Lê Uy
Thả tôi ra, mẹ kiếp....chết tiệt
Trên cơ thể nhỏ nhắn của cô là những vết thương chằn chịt, vai phải cô còn trúng một viên đạn. Máu từ vai chảy xuống ướt đẫm cả một vùng áo. Cô đang bị nhốt trong một căn nhà bỏ hoang. Trong đây không có cửa sổ chỉ có một cánh cửa làm bằng sắt đã gỉ từ lâu.
Những tiếng bước chân vang đều ngày một to hơn, rõ hơn và gần hơn.
Tô Vi Ngọc
Ồ, tôi đang thấy gì đây?
Đôi đồng tử của cô mở to, không phải nhìn Tô Vi Ngọc mà dừng lại trên một người đàn ông đang đứng cạnh cô ta. Ha? Cuộc đời này thật nực cười. Đúng! Thật là nực cười!
Lê Uy, cô không ngờ đến phải không?
Lăng Vũ
Đừng có trách tôi, có trách thì trách cô ngu đi.
Lê Uy
Không...không phải thế đúng không ?
Lăng Vũ
Cô hết giá trị cho tôi lợi dụng rồi.
Lê Uy
A Vũ, anh không thể đối xử với em như thế được.(Không thể chấp nhận)
Đôi mắt Lê Uy ướt đẫm nước mắt. Máu ở vai chảy càng lúc càng nhiều nhưng thế thì sao chứ, nổi đau ấy không bằng một phần vạn nổi đau trong tim cô lúc này...
Lê Uy
Em đã vì anh mà làm tất cả mọi thứ mà...tại sao vậy? Tại sao hả?
Lê Uy
Tại sao lại phản bội em?
Lăng Vũ
Cô không nhận ra sao?
Từ đầu đến cuối tôi chưa tường yêu cô. Thứ tôi yêu là tài sản của cô kìa.
Lê Uy
Nhưng mà A Vũ, em đã có thai rồi.
Tô Vi Ngọc
Cái gì? (sửng sốt)
Tô Vi Ngọc
Lăng Vũ, anh đã hứa là không chạm vào cô ta cơ mà. (tức giận)
Lăng Vũ
Bình tĩnh nào bảo bối.
(dỗ dành)
Lăng Vũ
Vậy cũng tốt, ít ra cô ở dưới đó còn có đứa con hoang này làm bạn.
Lê Uy
Xin anh, đừng giết em...
Anh ta nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ.
Nâng mũi giày nghiền nát các ngón tay của cô nằm ở dưới đất.
Lăng Vũ
Tôi lại không muốn như thế.
Lăng Vũ
Bảo bối em có muốn tập bắn tỉa không?
Tô Vi Ngọc
Có a (hào hứng)
Chap 2
Lăng Vũ
Lại đây anh dạy em.
Anh ta đưa súng cho ả, người anh ta đứng đằng sau ả ta, hai tay giữ lấy khẩu súng trong tay cô ta nhắm thẳng vào bụng cô.
Lê Uy cắn răng, nhắm mắt.
Từng phát bắn chói tai vang lên.
Máu từ khoé miệng cô trào ra.
Một nỗi đau thấu xướng ập đến.
Tô Vi Ngọc
Ưm, em thích lắm.
Lăng Vũ
Em thật có năng khiếu đấy.
Tô Vi Ngọc
Người ta có anh dạy, sao không giỏi được?
Lê Uy
Haha (nụ cười quỷ dị)
Lê Uy
Hai...người...thật độc..á..ác...rồi..các...ng...người...sẽ phải..ư...nhận lấy..qu..ả...báo...sớm thôi..hự.
Lê Uy
Tôi..có..làm..ma..cũng không..th..tha..các người...đâu.
Tô Vi Ngọc
Điều tại cô mù quáng, ngu ngốc mà thôi. Haha
Lăng Vũ
Đi nào, cô ta không gượng được lâu nữa đâu.
Lăng Vũ
Hahaha (nụ cười sảng khoái)
Trong căn phòng âm u ấy, chỉ còn lại mình cô, máu và nước mắt.
Tay để lên bụng, nhắm mắt lại. Đau đớn!
Hai mươi lăm tuổi cô đã làm được gì?
"Mày chết cũng đáng lắm Lê Uy. Một người như mày chết cũng chả ai thèm để tâm."
Bên ngoài trời đổ mưa, sấm chớp loé sáng cả căn phòng...Rọi lên gương mặt nhợt nhạt, vô hồn của người con gái.
"Tạm biệt thế giới này ---- mãi mãi"
"Nếu có kiếp sau tôi sẽ khiến cho các người phải trả giá."
"Liệu rằng có còn làm lại được không?"
Tiếng sét mang theo linh hồn của cô gái, mưa càng lúc càng to như muốn nhấn chìm tất cả và dòng nước mưa hung dữ ấy.
Đây có phải điềm báo cho một khởi đầu mới?....
Sáng tại căn biệt thự quen thuộc, người hâu đi lại tấp nập làm việc.
Lê Thụy
Bao giờ em gái con mới tỉnh lại đây.
Chap 3
Lê Thụy
Bao giờ em gái con mới tỉnh lại đây?
Lê Gia Thiệu
Nhịp thở ổn định hơn nhiều rồi, Tiểu Uy sẽ tỉnh lại sớm thôi, bố đừng lo.
Ánh nắng vàng nhạt từ cửa sổ chiếu sáng cả căn phòng. Mi mắt của cô khẽ lay rồi từ từ mở ra, mơ hồ nhìn quanh...
Lê Thụy
Con tỉnh rồi, Tiểu Uy.
Miệng cô yếu ớt khẽ cất tiếng gọi:
Lê Thụy
Con thấy không khoẻ chỗ nào?
Lê Uy
Con sai rồi, con xin lỗi.
(khoé mắt ướt đẫm)
Lê Thụy
Bố không trách con đâu.
(Xoa đầu cô)
Lê Gia Thiệu
Đưa tay đây để anh rút kim truyền.
Lê Uy
"Sao tình huống này..."
Cô đưa tay lên trong vô thức
Lê Gia Thiệu
Nghĩ linh tinh gì vậy?
Lê Gia Thiệu
Vẫn còn sống chưa chết đâu.
Lê Uy
Con... sống?
(nhìn tay)
Lê Gia Thiệu
Bị đuối nước nên não cũng úng nước luôn rồi à?
Lê Gia Thiệu
Thôi nghĩ ngơi đi, anh đi đây.
Lê Gia Thiệu
(Lắc đầu rời đi)
Lê Uy
Khoan đã...anh hai! Năm nay em bao nhiêu tuổi?
Lê Gia Thiệu
Mười chín tuổi?
(dựa tường)
"Mình hai mươi lăm tuổi cơ mà!"
"MÌNH ĐÃ SỐNG LẠI. Con cảm ơn trời đã ban cho con một cơ hội, con xin hứa sẽ bắt lũ khốn đó phải trả giá."
Thời điểm hiện tại là sau sinh nhật lần thứ 19 của cô một tuần. Hôm ấy cô đi dạo công viên thì có một ai đó dùng sức tác động vào cô làm cô rới xuống hồ nước gần đấy.
Lê Uy
Kiếp trước, tên Lăng Vũ kia nói hắn cứu mình...
Lê Uy
Nhưng suy nghĩ kĩ thì không phải hắn.
Lê Uy
Người cứu mình hình như ở ngực có một hình xăm.
Lê Thụy
Bố mang bữa sáng cho con này.
Lê Uy
Sao bố không bảo người hầu mang lên ạ
Lê Thụy
Thôi để bố làm cũng được.
Lê Thụy
Lúc con hôn mê có một cậu nhóc hay đến hỏi thăm con lắm
Lê Thụy
Là người đưa con đến chỗ anh hai con đấy.
Lê Thụy
Xem ra con nợ người ta một ân tình rồi.
Lê Uy
"Giống như kiếp trước..."
(Trầm tư)
Lê Thụy
Thôi mau ăn sáng đi con
Lê Thụy
Được rồi, bố phải đến công ti đã.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play