Trùng Sinh Thành Nữ Phụ Hai Tính Cách
Ngôi nhà đẫm máu
Màn đêm tĩnh mịch hoang vắng lặng lẽ buông xuống
Những chiếc lá mùa hè rụng đầy đường khẽ che lấp thân thể nhỏ bé nằm dưới đất...
Có thể nó ấm áp như lòng người muốn che đi cái giá lạnh của ban đêm cho thân thân thể nhỏ bé ấy
Hoặc có thể nó cũng lạnh lùng như lòng người che đi cái thân thể nhỏ bé ấy không muốn ai phát hiện ra, giấu đi sự tồn tại để thân thể ấy trở về với cõi vĩnh hằng....
Quý Noãn
(Ánh mắt từ từ mở ra).
Quý Noãn
Mình đang ở đâu thế nhỉ? (Giọng nói khản đi)
Quý Noãn
*Quý Noãn Quý Noãn mau chạy đi chạy đi* (Trong tâm trí)
Quý Noãn
(Đột nhiên tỉnh táo lại, lập tức ngồi dậy chạy đi)
Quý Noãn
Mẹ ơi mẹ ơi! (hét lớn chạy về phía trước).
Một ngôi nhà đãm máu dần hiện ra trước mắt cô...
Dường như vừa xảy ra một trận hỗn chiến
Xác chết nằm khắp nơi xung quanh ngôi nhà...
Quý Noãn
Chú...chú Thiển ơi? Chú có sao không? Đừng có làm cho Noãn Noãn sợ. Noãn Noãn sợ lắm, chú mau dậy đi (Ngồi lắc một người nằm kế cô).
Quý Noãn
Hức...hức cháu sợ.
Quý Noãn
(Bỏ xác chết qua một bên)
Quý Noãn
Mẹ ơi... Mẹ đâu rồi. Noãn Noãn sợ lắm, mẹ và các chú đang giỡn phải không? Noãn Noãn sợ, Noãn Noãn không muốn giỡn đâu. (Cô bé khóc nức nở dáo dác nhìn quanh tìm sự hiện diện của mẹ mình).
Cô đi loanh quanh tìm kiếm trong vô vọng...
Những vết máu bắn hết lên tường trông rất kinh khủng
Những hình ảnh này nó đã khảm sâu vào tâm trí của cô.
Cô bước đến trước cửa phòng cuối hành lang.
Không gian u tối không có một bóng đèn, cô chỉ dựa theo trí nhớ của mình tìm ra căn phòng này.
Quý Noãn
Mẹ ơi... (Cô đứng trước cửa hét lớn lên, chờ đợi bên trong có người mở cửa cho cô vào).
Quý Noãn
Mở cửa cho con mẹ ơi... ( Cô lấy tay đập mạnh vào cửa phòng).
Quý Noãn
Con tìm hết nhà rồi không biết mẹ đâu, chỉ còn phòng này thôi. Con biết mẹ ở trong đó mà.
Cô cố gắng hết lên để người ở trong nghe rõ những lời cô nói...
Quý Noãn
Mẹ mở cho con đi, con sợ lắm. Mẹ không mở, là con sẽ tự mở đấy. Mẹ không được la con đâu. Dù lúc trước mẹ bảo không được tùy tiện mở cửa phòng này ra. Nhưng bây giờ con rất sợ. Mẹ mở cửa đi mẹ ơi, mở cửa đi con sợ lắm mẹ ơi.
Cô áp sát lỗ tai vào cửa ráng nghe thử xem bên trong có tiếng nói gì không...
Không gian im lặng tĩnh mịch, không một lời nói nào truyền ra cả
Cô chờ cô chờ, cô ráng chờ trong vô vọng...
Quý Noãn
Mẹ ơi con mở cửa thật đấy... (Hét to)
Từ nhỏ cô luôn ngoan ngoãn nghe theo lời mẹ mình.
Nhưng lần này cô đánh phá vỡ nó vậy...
Quý Noãn
(Nắm lấy chốt mở cánh cửa)
Khai
Một căn phòng tối om không khác bên ngoài là bao
Quý Noãn
Mẹ ơi... Mẹ ơi... ( Giọng thều thào, từng bước từng bước bước qua cánh cửa).
Cô không biết công tắc bật đèn chỗ nào vì cô chưa bao giờ bước vào căn phòng này cả.
Quý Noãn
(Lần mò xung quanh).
Quý Noãn
(Bước đi thật cẩn thận).
Quý Noãn
(Cố gắng nhìn trong bóng đêm tay lần mò về phía trước).
Bỗng có một mùi tanh tưởi xộc lên thẳng...
Quý Noãn
(Lập tức bịch mũi lại).
Không gian êm ắng một cách lạ thường, một nỗi sợ len lỏi vào tâm trí con người...
Quý Noãn
(Lập tức quay lại nhìn).
Có một bàn tay lập tức chặn miệng cô lại đề phòng cô hét lên.
Tông Chính Ngự
Im lặng một chút
Một giọng trầm khàn pha lẫn chút lạnh lẽo bức người cất lên ...
Tông Chính Ngự
Lúc này ở ngoài ngươi có thấy người nào không? (thủ thỉ bên tai cô).
Tông Chính Ngự
(Từ từ thả lỏng tay cho cô phát ra tiếng).
Thử hỏi đột nhiên trong bóng tối tĩnh mịch khiến người ta sởn tóc gáy, một người đàn ông lao ra bịt miệng mình liệu có một đứa trẻ nào mười tuổi lại không sợ?
Chắc chắn cô cũng nằm trong những đứa trẻ hoảng sợ ấy.
Sợ hãy dâng tràn trong tâm trí cô.
Khiến cô không thể thốt lên một lời nào.
Người con trai ấy dường như có thể nhìn thấu được bóng đêm biết cô đang sợ nên đã nói bằng một giọng ấm áp, dễ nghe đối với cô bé.
Tông Chính Ngự
Nhóc có thể trả lời cho ta biết có ai ở ngoài đó không?
Dường như lời nói ấy có tác dụng, cô đã không còn sợ hãi hơn trước mà cất tiếng trả lời
Quý Noãn
Có...rất...rất nhiều người ạ. Họ nằm dưới sân và cả trong nhà con nữa đấy ạ. Có cả...có cả chú Thiển nữa. (vẫn còn rất hoảng sợ nói lắp bắp).
Tông Chính Ngự
Ta hỏi người còn sống đi đứng kìa chứ không phải xác chết nằm đầy ra đấy. (Giọng lạnh lẽo lên dường như mất hết kiên nhẫn).
Bỏ mặc
Tông Chính Ngự
Ta hỏi người còn sống đi đứng kìa chứ không phải xác chết nằm đầy ra đấy. (Giọng lạnh lẽo lên dường như mất hết kiên nhẫn).
Quý Noãn
Con...con không thấy ai đi đứng cả (càng run sợ hơn gấp bội, trạng thái không thể tỉnh táo hơn).
Tông Chính Ngự
Hừ...(thở mạnh).
Tông Chính Ngự
Mà ngươi là ai thế? (Quay sang hỏi cô bé).
Tông Chính Ngự
Ta nhớ rằng ở đây không có một đứa trẻ nào cả. (Nâng mí mắt cố nhớ lại).
Tông Chính Ngự
Thôi không cần nói nữa ở đây lâu sẽ gặp phiền toái vẫn đi thì hơn.
Tông Chính Ngự
Đi theo ta. (Nắm lấy tay lôi đứa bé đi).
Quý Noãn
(Giựt mạnh lại, cố gắng thoát khỏi bàn tay của người con trai kia).
Quý Noãn
Con không đi đâu hết, con phải đi tìm mẹ. (Cố gắng áp chế nỗi sợ xuống để thốt ra lời).
Tông Chính Ngự
Đừng có bướng bỉnh đi theo ta. (Giọng càng lạnh lẽo hơn).
Tông Chính Ngự
(Nắm lấy tay đứa bé lôi thật mạnh).
Quý Noãn
Con đã bảo là không đi đâu hết mà (cắn vào bàn tay cố kéo lấy mình).
Tông Chính Ngự
(Hít một ngụm khí lạnh, nhìn vào chỗ bị cắn rướm máu)
Tông Chính Ngự
Được thôi. Không muốn đi thì cứ ở lại ta không ngăn cản. (Nói rồi xoay mặt bước đi không ngoảnh lại dù chỉ một cái).
Quý Noãn
(Ngước nhìn anh ta bước đi).
Màn đêm dần dần bao trùm lấy hắn ta, cô không thể nhìn ra chút dấu tích gì của hắn ta để lại nữa.
Không gian lại trở về im ắng. Dường như trận đôi co lúc nãy không xảy ra vậy.
Quý Noãn
(Vừa xuất hiện một tia hối tiếc vì không đi theo anh ta thì lập tức gạt bỏ trong đầu).
Quý Noãn
Giờ quan trọng nhất là phải tìm mẹ. Đúng rồi phải tìm mẹ. Không có gì phải sợ cả. (Cố gắng trấn an bản thân mình).
Quý Noãn
(Lại tiếp tục mò mẫn về phía trước).
Nãy gờ nói chuyện với hắn ta bất giác cô không để ý tới mùi tanh nữa. Nhưng bây giờ nó đã mùi ấy đã trở lại, và thậm chí nó còn nồng hơn...
Quý Noãn
(Đi lại gần nơi phát ra mùi tanh nồng nực ấy).
Quý Noãn
(Vấp ngã gì đấy ngã nhào xuống, nhưng có cái gì đó mềm mềm ngăn cản làm không bị đau).
Download MangaToon APP on App Store and Google Play