( Jirose ) Quan Tâm Em Một Chút Không Được Sao?
C1: Mẹ Không Thích Tao
Bầu trời đen kịt che giấu đi nỗi buồn sâu thẳm tâm can con người. Bản nhạc buồn chất chứa những tâm sự sâu lắng, nghẹn ngào mà chẳng thể nói thành lời. Dòng nước mắt nóng hổi rơi đem theo những xúc cảm đã chai sạn theo thời gian, nhưng tâm tư tình cảm đã bị lu mờ theo năm tháng
Park Chaeyoung ẩn mình vào khung trời đen huyền diệu, như thể đem mình nghiền nát và hòa vào bầu không khí tang thương ấy. Cô ngửa mặt lên trời, mặc cho nước mắt rơi ướt đẫm khuôn mặt xinh đẹp, làm bết dính những lọn tóc tung bay trong gió. Bãi biển xô vào bờ cát những tiếng lạo xạo nhẹ nhàng, nổi bật giữa khoảng tĩnh lặng của ban đêm. Cô bước đi chầm chậm trên cát, gấu váy dài nhẹ nhàng đung đưa theo từng bước chân. Đôi tay cô dang ra như muốn ôm trọn những luồng gió lạnh. Dường như, cô muốn chúng trở thành bạn tâm giao, trở thành nơi cô có thể trải lòng những điều còn cất giấu
Chaeyoung cô vốn có một gia đình hạnh phúc, được chồng yêu thương và có một đứa con kháu khỉnh. Nhưng mọi chuyện dần thay đổi khi cô hạ sinh đứa bé ấy - Chaebol. Người ta thường nói, phụ nữ mang thai luôn nhạy cảm với mọi chuyện, luôn hoài nghi và nóng nảy. Những lúc như thế, đàn ông cần phải biết cách dỗ dành, chăm sóc và giúp đỡ cho người con gái mà mình luôn yêu thương. Cô luôn cảm nhận được sự trân trọng mà anh dành cho cô trong quá trình cực nhọc đó. Cũng không biết có phải do cô quá nhạy cảm hay không, nhưng Chaeyoung dường như càng lúc càng cảm thấy bất an sau khi đã mẹ tròn con vuông, trải nghiệm xúc cảm của khoảnh khắc thiêng liêng nhất đời người phụ nữ
Chaeyoung lên cơn đau quặn vào giữa đêm, một đêm trời giông bão. Sấm nổ đì đùng trên bầu trời đen kịt những áng mấy nặng trĩu như báo hiệu một thử thách chông gai trước mắt. Cô hoảng sợ bấu chặt tay chồng, chịu đựng cơn đau dày xéo ruột gan. Hàm răng trắng nghiến chặt lại, mồ hôi trên trán ứa ra, đây là lần đầu Park Chaeyoung trải qua cảm giác đau đớn này. Bàn tay nõn nà siết chặt lấy gấu áo, những móng tay dài đâm vào da thịt đến tấy đỏ
Jimin hoảng hốt đến thất thần, đứng như trời trồng nhìn vợ đau đớn. Bà mẹ chồng cũng thở dài nhìn con dâu, không nói tiếng nào. Đoạn, Chaeyoung níu lấy tay anh lần nữa, thều thào
Park Chaeyoung
Chồng. Gọi... Cấp cứu
Tiếng còi xe cấp cứu vang vọng khu phố
Nó cuốn tâm trí của Jimin đi xa khỏi mọi chuyện. Anh thẫn thờ nhìn vợ bị đẩy vào phòng sinh, cách nhau một cánh cửa như hai thế giới. Tiếng hét đau đớn của cô xé tan màn đêm tĩnh lặng, truyền cho tất cả những người đang đứng ngoài cánh cửa phòng sinh cảm giác lo lắng cùng lạnh sống lưng. Phía cầu thang truyền tới tiếng giày cao gót lộp cộp và gấp gáp. Kim Jisoo hớt hải chạy tới với vẻ mặt lo lắng và nhợt nhạt
Jimin thả mình xuống băng ghế dài, ôm lấy đầu và thở nặng nhọc. Bà PARK đau lòng ngồi xuống cạnh con, đặt tay lên vai con và nói
Park : Park Chaeyoung
PARK : Park Jimin
Mẹ Park ( PJM )
Con thả lỏng đi. Nó sẽ chẳng sao đâu. Cứ chơi game hoặc ngủ đi con. Đàn bà ai chả thế, ngày xưa mẹ cũng vậy. Hét cho sang mồm chứ đau đớn gì
Park Jimin nghe mẹ nói vậy, cho rằng mẹ là người từng trải nên luôn đúng. Anh hít thở sâu và rồi dán chặt mắt vào cái điện thoại suốt quãng thời gian kia
Quay lại với Chaeyoung, cô đang nghiến răng chịu những đau đớn giày vò. Nằm trên bàn sinh, nhận được thông báo mở 8 phân, cô như chết đi sống lại. Từng câu thúc giục của bác sĩ, y tá, sự động viên của bé con trong bụng giúp cô phấn đấu. Khăn long trắng trong miệng đã bị cô cắn tới nát, nhưng bé con lì lợm vẫn còn chưa chịu ra. Chaeyoung buông xuôi, mắt nhắm nghiền
Bác sĩ bước ra ngoài. Mẹ Park chạy tới
Bác Sĩ
Con gái bác bị khó sinh, gia đình hãy kí vào đây, chúng tôi sẽ cho bệnh nhân sinh mổ
Mẹ Park ( PJM )
Gì? Sinh mổ?
Bà PARK hầm hầm bước tới, giật lấy giấy tờ trên tay bác sĩ
Mẹ Park ( PJM )
Sinh mổ cái gì? Sinh thường mới thông minh. Bày đặt sinh mổ làm gì cho tốn tiền
Kim Jisoo
Bác à. Bây giờ cô ấy không thể sinh thường. Nếu không mau chóng kí vào, cả mẹ và con đều sẽ gặp nguy hiểm
Mẹ Park ( PJM )
Không. Sinh mổ làm gì. Muốn moi tiền nhà tôi à?
Mẹ Park không nói gì. Mẹ không có đủ điều kiện để lo cho con gái
Kim Jisoo
Dì ơi. Dì cho Chaeng sinh mổ đi ạ. Chi phí con trả
Mẹ Park ( PCY )
Kìa Soo, con không cần làm vậy
Mẹ Park nắm chặt tay Jisoo
Kim Jisoo
Mẹ. Chaeng là bạn thân nhất của con, không thể thấy chết không cứu
Đoạn, cô quay sang bác sĩ, quả quyết
Kim Jisoo
Tôi kí, tiền viện phí tôi trả
Chaeyoung tỉnh dậy trước sự vui mừng của mọi người. Chồng cô, bạn thân và mẹ. Đều có đủ. Con trai thì đang nằm cạnh cô. Như vậy cô đã mãn nguyện rồi. Tạm biệt chồng đi làm, cô thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Hôm nay trời mưa tuyết trắng xóa, lạnh lẽo và bi thương. Jisoo nắm lấy bàn tay chai sạn của cô, đau lòng nói
Kim Jisoo
Chúng mày yêu nhau thì đẹp lắm. Mà sao cưới về khổ vậy?
Park Chaeyoung
Mẹ không thích tao
Kim Jisoo
Thằng chồng mày cũng kh...ố..n nạ....n phải biết. Đêm qua mày suýt chết vì bà mẹ chồng mày, mà chồng mày vẫn ung dung chơi game. Tao muốn đấm hắn lắm rồi đấy
Chaeyoung không nói gì. Chỉ vuốt ve đứa bé đang ngủ ngon lành trên tay cô
Từ khi cô bước chân vào nhà họ PARK, có bao giờ cảm nhận được tình cảm gia đình? Những lúc chỉ có hai vợ chồng, quả thực Chaeyoung là cô gái hạnh phúc nhất thế gian
Chồng cô - Park Jimin luôn yêu thương và chăm sóc cô chu đáo. Nhưng những lúc có mẹ chồng, nói không ngoa thì chồng cô chính là một con cún cúp đuôi, núp váy mẹ. Thời điểm này đây, khi mà mẹ chồng cô ra chăm cháu, cô tin chắc, cuộc sống của mình sẽ không dễ dàng
Kim Jisoo
Tỉnh ra Chaeng. Mày xứng đáng có nhiều thứ tốt hơn bây giờ
Tiếng gió đập mạnh vào cửa kính như đang kêu gào về một tương lai không vẹn toàn. Lá khô xào xạc như tiếng chuông cảnh tỉnh cho một cuộc hôn nhân chẳng viên mãn. Đôi mắt Chaeyoung, một màu đen u ám
---------- Hết Chap 1 ----------
C2: Mẹ Xin Lỗi
Kim Jisoo
Tỉnh ra Chaeyoung. Mày xứng đáng có nhiều thứ tốt hơn bây giờ
Tiếng gió đập mạnh vào cửa kính như đang kêu gào về một tương lai không vẹn toàn. Lá khô xào xạc như tiếng chuông cảnh tỉnh cho một cuộc hôn nhân chẳng viên mãn. Đôi mắt Chaeyoung, một màu đen u ám
-----------------------------------------------------
Đã được 2 tháng kể từ khi Chaeyoung xuất viện về nhà. Cô chẳng cảm nhận được chút tình cảm nào. Thời gian cứ trôi, lá vẫn rơi và gió vẫn thổi, tuyệt tình đến đau lòng. Bé con vẫn lớn từng ngày, và mẹ chồng vẫn hành cô từng giờ
Dù là một lỗi nhỏ, cô cũng sẽ bị quở trách nặng nề. Thử hỏi xem, một mình cáng đáng hết công việc nhà, việc chăm con lại còn đối mặt với áp lực từ mẹ chồng, cô gái nào làm được như Chaeyoung? Trong lòng vẫn luôn như có xương cá mắc lại, nghẹn ứ chẳng nói nên lời
Mỗi lần nhìn chồng cặm cụi ăn cơm, rồi nhanh chân ra sofa tiếp tục bộ phim đang dang dở hay lại hò hét ầm ĩ với ván game mới. Chồng cô từ khi nào lại trẻ con như vậy? Từ khi có mẹ chồng ở lại đây
Chaeyoung ngày ngày ôm con, chăm con rồi còn nghe những lời sỉ vả của mẹ chồng. Cứ mỗi đêm, từng giọt nước mắt thấm đẫm vỏ gối trắng xóa. Chẳng biết từ bao giờ, cô đã học được cách âm thầm rơi lệ mà chẳng ai hay. Nước mắt cứ thế tuôn, khuôn mặt xinh đẹp không có chút biểu cảm, khuôn miệng cũng chẳng thốt ra một tiếng nức nở nào
Đứa bé ngày ngày nhìn mẹ ủ rũ khóc, nó cũng chẳng hiểu gì, cứ cười cười nhìn mẹ nó. Mỗi lần như thế, lòng Chaeyoung lại quặn đau như những lưỡi dao cùn đang từ từ dày xéo. Nhìn đứa con kháu khỉnh cô mang nặng đẻ đau suốt 9 tháng 10 ngày, cư nhiên lại đang sống trong một môi trường chẳng hề tốt đẹp. Ngày ngày giờ giờ nghe mẹ bị mắng chửi, đêm tôi lại thấy mẹ nước mắt lưng tròng ôm nó vỗ về, người cha đêm tỉnh đêm mơ chẳng thèm ngó ngàng nó. Chaeyoung hận. Hận vì tại sao mọi thứ trong chốc lát lại thay đổi đến chóng mặt. Cô tự hỏi, liệu bản thân đã làm sai điều gì mà bây giờ lại phải chịu cảnh như vậy. Hay kiếp trước cô đã phạm tội gì, cớ sao ông trời ép cô phải chứng kiến cuộc sống vô vị như vậy? Cô lo cho bé con của cô. Cô lo cho Chaebol sẽ có cuộc sống không trọn vẹn với tình cha mờ nhạt như áng sương mù giăng mắc. To lớn đấy nhưng chẳng ai có thể cảm nhận rõ nó
Mẹ Park ( PJM )
Park Chaeyoung, cô lại ủ rũ cái gì? Mau. Làm đồ ăn sáng cho tôi, làm luôn bento. Trưa nay tôi đi picnic với bạn bè tôi
Park Chaeyoung
Dạ thưa mẹ, con làm ngay
Thế là Chaeyoung lại ngậm ngùi tiếp tục công việc ở phòng bếp. Mặc cho bé con đang kêu gào vì đói sữa. Em mới chưa đầy ba tháng thôi mà. Cô gấp rút đặt hộp cơm lên trên bàn, chưa kịp chờ bà PARK hỏi thì đã vội chạy vào với Chaebol
Mẹ Park ( PJM )
Ô hay, bà vẫn còn nghĩ nó ngoan hiền á?
Đa Nhân Vật Nữ
Chaeyoung nó từng là đứa con gái vạn người mê mà
Mẹ Park ( PJM )
Lười như hủi chứ mê cái gì. Con gái con lứa gì đâu mà lười tả không nổi
Đa Nhân Vật Nữ
Sao mà bức xúc thế hả bạn già ơi
Mẹ Park ( PJM )
Nó sinh con cái thân già này lên chăm. Mà còn nhiễu sách đòi hỏi này nọ. Bà xem, vác xác đi nấu bữa cơm, dọn cái nhà mà mặt mày cứ sụ xuống. Muốn tôi hầu thế nào? Con thì khóc suốt ngày mà có dỗ đâu. Chồng về thì không lo mà nửa đêm cứ bắt chồng dỗ con. Ở nhà thì có làm gì đâu mà đêm xuống là hạch sách chồng đấy
Đa Nhân Vật Nữ
Hoá ra nó mặc bệnh công chúa à?
Mẹ Park ( PJM )
Ô lại chả thế hả bà? Nhà thì tiểu thư khuê các cho lắm vào, dạy con thì không dạy, đến khi phá sản rồi thì con cứ lơ tơ mơ như nai vàng ngơ ngác. Có biết cái gì đâu?
Đa Nhân Vật Nữ
Thế thì khổ bà quá rồi. Con dâu mà như bà hoàng vậy
Tiếng khóc vang của Chaebol làm náo động căn nhà nhỏ của vợ chồng Chaeyoung, Jimin. Chaeyoung cô vất vả ngồi dậy, đôi mắt mệt mỏi liếc nhìn người chồng đang cố chùm chăn ngủ tiếp. Ôm bé con vào lòng, cô à ơi những tiếng thều thào dỗ bé
Tiếng khóc cứ ngày một lớn, làm cả kinh đến mẹ chồng cô đang nằm phòng bên. Bà lật đật chạy sang, nửa ngon nửa ngọt giục con trai cưng
Mẹ Park ( PJM )
Mau, sang phòng mẹ mà ngủ, mai đi làm. Chứ vợ con mệt rồi, để mẹ dỗ cho
Cứ thế, anh cắp gối đi và tiếp tục giấc nồng dang dở mà chẳng hay rằng vợ mình lưng tròng nước mắt nhìn bóng lưng mình khuất dạng sau cánh cửa phòng
Cô cứ thế ôm đứa con mà khóc, nước mắt nóng hổi rơi lã chã xuống gương mặt bánh bao xinh xắn. Cô thì thầm
Park Chaeyoung
Bé con của mẹ. Mẹ xin lỗi, mẹ thực sự xin lỗi con
Đôi mắt đờ đẫn vô hồn một lần nữa hướng ra cửa sổ phòng ngủ, nơi đang có những hạt tuyết đậu lại, che đi khung cảnh thơ mộng những ngày cuối đông
Park Chaeyoung cô nếu được ước, cô chỉ ước rằng, đông hãy qua nhanh đi, trả lại cho cô một mùa xuân mới. Một mùa xuân ngoài kia, và một mùa xuân trong trái tim giá lạnh của cô
---------- Hết Chap 2 ----------
C3: Mau Tỉnh Lại !!!
Park Chaeyoung
Bé con của mẹ. Mẹ xin lỗi, mẹ thực sự xin lỗi con
Đôi mắt đờ đẫn vô hồn một lần nữa hướng ra cửa sổ phòng ngủ, nơi đang có những hạt tuyết đậu lại, che đi khung cảnh thơ mộng những ngày cuối đông
Park Chaeyoung cô nếu được ước, cô chỉ ước rằng, đông hãy qua nhanh đi, trả lại cho cô một mùa xuân mới. Một mùa xuân ngoài kia, và một mùa xuân trong trái tim giá lạnh của cô
-----------------------------------------------------
Park Chaeyoung
Mẹ à. Thật sự không thể được mà
Chaebol bị sốt cao. Jimin lại không ở nhà. Chaeyoung muốn đưa bé tới bệnh viện. Nhưng bà PARK không cho phép. Bà tự đun nước lá, đem chăn bông vào xông cho cháu. Mặt thằng bé đang trắng bệch liền trở nên đỏ hỏn, hơi thở đứt quãng. Không đồng tình với cách làm của bà, Chaeyoung giằng co và muốn ôm thằng bé vào lòng. Bà PARK cũng không vừa, vừa dùng tay vừa dùng lời nói, xô ngã người con dâu còn yếu ớt
Mẹ Park ( PJM )
Vừa phải thôi. Tôi nhịn cô thế là đủ rồi. Cháu tôi, tôi lo
Park Chaeyoung
Thưa mẹ. Lần này con xin bất hiếu với mẹ. Nhưng Chaebol là con của con, con biết những gì tốt cho nó. Xin mẹ, mẹ cũng không phải bác sĩ
Nói rồi cô ôm lấy thằng bé, cầm túi xách và lao nhanh ra khỏi nhà
Trời đổ mưa tầm tã. Những chiếc xe lướt vội qua người mẹ vẫn đang ôm chặt đứa con, che chắn cho thiên thần nhỏ của mình khỏi những giọt mưa lạnh giá. Chaeyoung cứ thế bế Chaebol và lao ra khỏi con phố nhỏ
Đến ngã tư đường, cô sốt sắng gọi với một chiếc taxi, rồi nước mắt ngắn dài nhìn con đang mê man trong vòng tay mình. Đôi ngươi đen liếc lên phía cửa xe, cố ngăn những giọt nước mắt khác tràn ra. Đôi môi mỏng nhợt nhạt bặm chặt lại khi nhìn thấy một bóng người ẩn sau màn mưa dày
Cô biết, đó là chồng cô. Chồng cô đang đi bên cạnh một người phụ nữ, phía sau là anh em đồng nghiệp: cậu Kim, cậu Jeon. Nước mắt vừa ngưng lại đã tí tách nhỏ xuống, như những giọt máu đào rơi ra từ trái tim mềm yếu chằng chịt những vết thương
Mẹ Park ( PJM )
Ôi con trai tôi. Con về rồi
Park Jimin
Mẹ làm sao thế?
Park Chaeyoung vừa về tới nhà, liền thấy mẹ mình đang khóc hết nước mắt, phút chốc tỉnh rượu. Nghe mẹ kêu khóc, anh mới nhận ra vợ con mình không có nhà. Nghĩ ngay tới ban đêm vợ đưa con đi với trai, anh chẳng cần nghe mẹ nói, cứ thế gọi điện mà mắng chửi cô
Chaeyoung với khuôn mặt lạnh tanh bước chân vào nhà, tay không ôm con cũng chẳng cầm túi
Park Jimin
Bệnh viện cái mẹ gì. Nói mau, thằng đấy là ai
Park Chaeyoung
Anh đang nói cái gì thế, em đưa con tới bệnh viện
Má Chaeyoung bỏng rát. Anh tát cô
Cảnh vật trước mắt nhoè đi, Lisa vụt chạy ra khỏi nhà
Cô không dám tin, không dám nghĩ rằng chồng cô lại dám đánh cô, không tin lời cô nói
Một đêm trong viện. Đôi mắt Chaeyoung sưng húp, nom rất đáng sợ
Jisoo đến đưa hai mẹ con về nhà mình, luôn miệng chửi rủa PARK chết tiệt. Nhỏ đã không ưa gì cái gia đình ấy từ lâu. Lại càng không ưa hơn sau khi Chaeyoung liên tiếp chịu khổ ở nhà họ
Kim Jisoo
Mẹ kiếp Park Jimin. Nếu không phải Park Chaeyoung xin cho anh, bà đây sẽ cào nát mặt anh ra
Hôm nay là một ngày đặc biệt. Chaeyoung hào hứng từ sáng sớm, môi luôn nở nụ cười tươi tắn. Cô luôn nhìn Jimin với ảnh mắt đầy chờ mong. Nhưng dường như anh không nhận ra điều đó
Chaeyoung nắm lấy tay bé bé con đang cười khanh khách, đung đưa hai bên và nghiêng đầu hát hỏng
Chaebol thuận chí giãy chân và phát ra tiếng cười giòn tan. Mọi người biết gì không? Hôm nay là sinh nhật Chaeyoung đấy
Tôi đến, khi Jimin tháo cà vạt bước vào nhà, cơm ngọt canh bùi đã sẵn sàng. Đôi mắt của Chaeyoung vẫn ánh lên chút hi vọng mong manh của một tình yêu chan chứa
Ấy thế nhưng, người chồng yêu quý của cô chỉ, và ngủ
Cứ thế, từng giờ trôi qua, đến tận 23 giờ 30 phút, Chaeyoung mới lẳng lặng đi ngủ với tảng đá đè nặng trong lòng
Một buổi sáng không có chút nhuệ khí của Chaeyoung làm Jimin khó chịu. Anh nhanh chóng nổi nóng với cô và cả hai liền xảy ra xích mích
Một lần duy nhất, Chaeyoung đem mọi tâm tư tình cảm cất giấu bao lâu nay trút hết khỏi người. Nhưng một, không đánh lại hai. Mọi lời nói của cô đều bị mẹ chồng ném vào chuồng gà với sự tin tưởng tuyệt đối của con trai với mẹ. Một lần nữa, Chaeyoung bị Jimin đánh, chỉ vì câu nói "Mẹ à, mẹ làm ơn đừng xen vào nữa. Con không làm gì sai cả đâu mẹ à. Con nghĩ là mẹ biết rõ hơn ai hết chứ"
Park Jimin
Cô dám xem thường mẹ tôi?
Park Chaeyoung
Anh tự coi lại bản thân mình đi. Anh chăm con được bao nhiêu ngày, anh ở bên vợ anh bao nhiêu ngày. Con ốm thì anh đi đâu, anh làm gì? Tôi bảo con ở bệnh viện thì mở mồm ra chửi bới tôi. Tôi làm gì anh vậy hả? Tôi cắm sừng anh à? Hay anh cắm sừng tôi trước mà cứ nghĩ tôi không nhận ra? Con thì ốm sốt mà ôm gái gái karaoke
Park Chaeyoung
Kinh nhờ. Tôi còn tưởng anh bị Corona ghé thăm hôm đó rồi cơ chứ?
Mẹ Park ( PJM )
Cô kia. Ai cho cô vu oan giá họa cho con tôi?
Park Chaeyoung
Tôi cho đấy. Bà thì hay rồi. Cháu bệnh thì nói con dâu đi lăng loàn. Cháu đói vẫn bắt con dâu đi nấu cơm. Bà quên là thằng cháu đích tôn của bà nó chưa cai sữa à? Bà làm bà mà như dì ghẻ ý, mắng ai?
Bà PARK tức đến mặt đỏ gay, ôm một bên ngực, khuỵu xuống đất, tay run run chỉ vào Chaeyoung, miệng mấp máy
Mẹ Park ( PJM )
Cô... Hỗn... Láo
Park Jimin
CÚT NGAY RA KHỎI NHÀ TÔI
Chaeyoung vừa nghe đã lập tức quay đi, không nói không rằng ôm Chaebol sang nhà Jisoo tá túc
Kim Jisoo
Chaeyoung, hai mẹ con ra ăn cơm
Kim Jisoo
Chaeyoung? Nghe tao nói không Chaeyoung?
Kim Jisoo
PARK CHAEYOUNG. Mau tỉnh lại, Chaeyoung
---------- Hết Chap 3 ----------
Download MangaToon APP on App Store and Google Play