Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Hết Mực Cưng Chiều Em!

Chapter 1: Hai cuộc chia tay.

Vân Hi - Tác Giả
Vân Hi - Tác Giả
Hết Mực Cưng Chiều Em!
Vân Hi - Tác Giả
Vân Hi - Tác Giả
Chapter 1.
London.
Trời London xám xịt, lạnh và ẩm.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt khoanh tay, dựa lưng vào lan can đá trước quán cà phê nhỏ.
Cô nhìn người đàn ông đứng đối diện - người mà, nói cho đúng, chưa bao giờ đủ quan trọng để khiến cô đau lòng.
Tần Thiên Duệ
Tần Thiên Duệ
Em biết từ bao giờ?
Anh ta hỏi, giọng thấp, như thể còn hy vọng lách qua khe hở nào đó.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Không quan trọng. Quan trọng là anh làm.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
/Nhếch môi cười/
Tần Thiên Duệ
Tần Thiên Duệ
Chỉ là say nắng thôi, anh thề-
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Dừng!
Cô giơ tay, cắt ngang.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Đừng biến mình thành nạn nhân.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Tôi ghét nhất kiểu người vừa làm sai vừa muốn được thương hại.
Tần Thiên Duệ
Tần Thiên Duệ
/Cau mày/ Em nói vậy là sao? Anh xin lỗi rồi mà.
Cô nhìn anh ta, ánh mắt tỉnh táo đến mức lạnh lùng.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Anh xin lỗi vì bị phát hiện, không phải vì đã phản bội.
Không khí khựng lại.
Anh ta nở một nụ cười đầy gượng gạo.
Tần Thiên Duệ
Tần Thiên Duệ
Em làm quá lên rồi.
Tần Thiên Duệ
Tần Thiên Duệ
Có cần nghiêm trọng thế không?
Chính câu đó khiến cô bật cười khẽ.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
À, hóa ra là vậy.
Cô bước lên một bước, đứng rất gần anh ta.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Nghe cho rõ nhé…
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Tôi không đau vì mất anh.
Tần Thiên Duệ
Tần Thiên Duệ
/Sững người/
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Tôi chỉ tức…
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
vì anh nghĩ mình đủ quan trọng để đâm sau lưng tôi!
Bốp!
Cái tát vang lên sắc gọn giữa không gian ẩm ướt.
Tần Thiên Duệ
Tần Thiên Duệ
/Choáng váng/ Em bị điên à?!
Hi Nguyệt thu tay về, phủi nhẹ như phủi bụi bẩn.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Không.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Tôi chỉ dạy anh một bài học về ranh giới.
Cô quay lưng rời đi.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
/Nói lớn/ Lần sau, khi phản bội ai đó…
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
hãy chắc rằng người ta coi anh là cả thế giới.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Còn tôi thì không! /Cười mỉa/
Giày cao gót rời đi trên nền đá lạnh.
Cô không ngoái đầu.
Vì anh ta… không đáng!
__
Trung Quốc.
Tuyết rơi lặng lẽ xuống con phố đang lên đèn. Ánh đèn rực rỡ đến chói mắt.
Tuyết trắng nhẹ tênh khẽ rơi lên vai áo họ, đứng giữa khoảng lặng lạnh buốt, không ai lên tiếng.
Tin nhắn mới hiện lên - một cái tên khác, kèm biểu tượng trái tim.
Mà anh cũng không thèm che giấu.
Người con gái đối diện hít sâu.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Anh còn nghe em nói không…
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Ừ.
Anh đáp cho có, mắt không rời màn hình.
Anh ‘ừ’ nhưng anh không hề ở đây.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
/Siết chặt tay/
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Anh có chuyện gì muốn nói với em không?
Dạ Vũ thở dài, đặt điện thoại xuống như thể bị làm phiền.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
/Nhàn nhạt nói/ Chia tay đi.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Chia tay?!
Linh Ngọc Châu sững sờ.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Tại sao?
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
/Nhún vai/ Chán.
Một từ.
Tàn nhẫn.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
/Run rẩy/ Chán… em?
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Không hẳn là em.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Chỉ là mối quan hệ này…
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Quen quá rồi.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Vậy những gì chúng ta từng nói thì sao? Kế hoạch, tương lai-
Dạ Vũ bật cười, cắt ngang lời nói của Ngọc Châu.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Em nghiêm túc thật à? Anh nói cho vui thôi.
Cô nhìn anh, như không nhận ra con người trước mặt.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Anh có người khác rồi, đúng không?
Anh không phủ nhận, chỉ nhếch môi cười.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Có sao đâu? Anh với cô ấy cũng chưa là gì.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Vậy em là gì?
Cô hỏi, gần như thì thầm.
Anh suy nghĩ vài giây, rồi đáp.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Là một giai đoạn.
Câu nói đó, nhẹ như không, lại đủ để giết chết tất cả.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
/Đau nhói/
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Vậy thì ít nhất anh cũng nên xin lỗi.
Nghe đến đây, anh liền có chút khó chịu.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
/Nhướng mày/ Xin lỗi vì anh thành thật à?
Cô cười nhưng mắt lại đỏ hoe.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Không….
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Xin lỗi vì anh là một kẻ tồi.
Anh im lặng, không phản bác.
Vì chính anh cũng biết - cô nói đúng.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
/Cố gắng giữ bình tĩnh/
Cô cười khẽ, một nụ cười không còn lưu luyến, rồi quay lưng rời đi.
Giày dẫm lên lớp tuyết mỏng kêu rất khẽ.
Đi được vài bước, cô dừng lại, vẫn không nhìn về phía anh.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
/Nhẹ giọng/ Sau này…
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Đừng đem ba chữ “Anh thích em” ra làm cái cớ cho sự tệ bạc của anh.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Anh yên tâm…
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Em sẽ không phiền anh nữa.
Linh Ngọc Châu
Linh Ngọc Châu
Coi như… từ đầu đến cuối, là em nhìn nhầm người.
Câu nói ấy không mang theo nước mắt, chỉ để lại một khoảng trống lạnh lẽo.
Cô bước đi, không chần chừ. Bóng lưng nhanh chóng hòa vào màn tuyết trắng, dứt khoát đến mức như thể chưa từng tồn tại trong đời anh.
Anh đứng yên vài giây, rồi thở ra một hơi ngắn, môi nhếch lên rất khẽ.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Cuối cùng cũng xong.
Nhân vật nam
Nhân vật nam
Xong cái gì?
Một giọng nói cất lên phía sau.
Anh quay đầu lại, nhún vai.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Xong một chuyện phiền phức.
Bạn anh bước tới, nhìn theo hướng cô gái đã rời đi, cau mày.
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Mày đúng là hết thuốc chữa.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
/Cười nhạt/ Thế giới này thiếu gì người.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Một người đi thôi, có gì đâu.
Hiểu Minh không nói thêm, chỉ lắc đầu.
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Rồi sẽ có lúc mày hối hận vì cái tính này của mày.
Dạ Vũ bật cười, giẫm chân lên tuyết, quay người bước đi.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Hối hận à?
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Khi đó tính sau.
Tuyết vẫn rơi đều.
Chỉ là có những thứ, một khi đã rời đi, thì đến lúc con người ta muốn giữ… cũng không còn kịp nữa rồi.
__
Hai cuộc chia tay.
Một bên là cơn giận của người biết giá trị bản thân. Một bên là sự tàn nhẫn của kẻ coi tình yêu như trò tiêu khiển.
Và ở đâu đó, số phận đang chờ đến lúc đặt họ vào cùng một con đường - để xem ai sẽ là người trả giá cuối cùng.

Chapter 2: Trở về.

Vân Hi - Tác Giả
Vân Hi - Tác Giả
Hết Mực Cưng Chiều Em!
Vân Hi - Tác Giả
Vân Hi - Tác Giả
Chapter 2.
20:00.
Hi Nguyệt đẩy cửa bước vào nhà, mang theo hơi lạnh còn vương trên áo khoác.
Ngoài kia trời đã tối hẳn, gió London thổi qua cổ áo khiến sống lưng tê dại. Cô cúi đầu tháo giày, những bông tuyết tan ra, để lại vệt nước mờ trên nền sàn.
Lãnh Thần Phong
Lãnh Thần Phong
Lại đi đâu về giờ này?
Giọng cha cô vang lên từ phòng khách.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Ra ngoài.
Cô đáp, không ngẩng đầu.
Lãnh Thần Phong
Lãnh Thần Phong
/Cười nhạt/ Ra ngoài?
Lãnh Thần Phong
Lãnh Thần Phong
Con chỉ giỏi dùng hai chữ đó để che mọi chuyện.
Cô đưa áo khoác cho người giúp việc, rồi quay người lại.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Con không có nghĩa vụ phải báo cáo chi tiết.
Mẹ cô đặt tách trà xuống bàn, tiếng chạm khô khốc.
Diệc Nghi Hạ
Diệc Nghi Hạ
Con nói chuyện với người lớn như vậy à?
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
/Hít sâu/ Con có chuyện muốn nói.
Cha cô đứng dậy.
Lãnh Thần Phong
Lãnh Thần Phong
Nói xem.
Lãnh Thần Phong
Lãnh Thần Phong
Lần này con lại muốn gì.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
/Dứt khoát/ Con muốn về Trung học.
Bầu không khí lập tức nặng nề.
Diệc Nghi Hạ
Diệc Nghi Hạ
/Bật dậy/ Cái gì?
Diệc Nghi Hạ
Diệc Nghi Hạ
Con nghĩ đây là trò đùa sao?
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Không.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Con đang rất nghiêm túc.
Cha cô khoanh tay, ánh mắt lạnh lẽo.
Lãnh Thần Phong
Lãnh Thần Phong
Ở London không chịu nổi nữa à? Hay lại gây ra chuyện gì rồi?
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
/Cau mày/ Con không làm gì sai.
Lãnh Thần Phong
Lãnh Thần Phong
/Gằn giọng/ Con chưa bao giờ nghĩ mình sai!
Lãnh Thần Phong
Lãnh Thần Phong
Ngay cả năm đó-
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Đủ rồi!!
Cô cắt ngang, giọng run nhưng cứng.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Đừng nhắc đến chuyện đó.
Diệc Nghi Hạ
Diệc Nghi Hạ
/Cười lạnh/ Không nhắc?
Diệc Nghi Hạ
Diệc Nghi Hạ
Con tưởng im lặng là nó biến mất sao?
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
/Siết chặt tay/ Con không bảo nó biến mất.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Nhưng cha mẹ cũng chưa từng cho con cơ hội sống tiếp.
Cha cô đập tay xuống bàn.
Lãnh Thần Phong
Lãnh Thần Phong
Cơ hội? Con còn muốn cơ hội gì nữa?
Cô ngẩng đầu, mắt đỏ nhưng không khóc.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Con muốn được rời đi mà không bị coi là gánh nặng.
Căn phòng lặng đi trong một giây.
Mẹ cô nhìn cô, ánh mắt sắc như dao.
Diệc Nghi Hạ
Diệc Nghi Hạ
Con đi đến đâu cũng vậy thôi.
Diệc Nghi Hạ
Diệc Nghi Hạ
Có những người sinh ra đã mang theo xui xẻo.
Câu nói ấy khiến cô đứng sững.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
/Khàn giọng/ Con chưa từng muốn điều đó.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Con cũng là người mất mát, phải chịu nỗi đau mà…
Cha cô cười gằn.
Lãnh Thần Phong
Lãnh Thần Phong
Nhưng con vẫn còn sống.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
/Cắn môi/
Ngoài cửa sổ, ánh đèn đường lay động, như mặt nước bị khuấy mạnh.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Chính vì con còn sống…
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
nên con càng không thể ở lại đây.
Mẹ cô quay đi.
Diệc Nghi Hạ
Diệc Nghi Hạ
Con muốn đi thì đi. Nhưng đừng mong chúng ta ủng hộ.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Con…
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Không cần.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Con đã liên hệ với trường bên Trung rồi.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Con sẽ quay về trong tối hôm nay.
Cha không giữ. Mẹ không tiễn.
Cô bước lên cầu thang, từng bậc như nặng thêm.
Sau lưng, căn nhà sáng đèn nhưng lạnh lẽo như một hồ nước sâu, nơi có những thứ đã chìm xuống và không ai muốn vớt lên.
Và cô biết, lần này rời đi, không phải vì bướng bỉnh.
Mà vì nếu ở lại, cô sẽ vỡ nát trước.

Chapter 3: Đối mặt.

Vân Hi - Tác Giả
Vân Hi - Tác Giả
Hết Mực Cưng Chiều Em!
Vân Hi - Tác Giả
Vân Hi - Tác Giả
Chapter 3.
Cô thu dọn đồ rất nhanh.
Không phải vì háo hức, mà vì không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.
Chiếc vali mở ra trên sàn, quần áo được gấp gọn, xếp ngay ngắn như thể mọi thứ đều đã được sắp đặt từ trước. Cô bỏ vào đó thêm vài cuốn sách, hộ chiếu, một chiếc áo khoác dày - và dừng lại khi tay chạm vào một món đồ nhỏ cũ kỹ bị kẹt ở đáy ngăn kéo.
Cô nhìn nó vài giây.
Sau đó lại lấy món đồ đó ra.
Rồi đóng ngăn kéo lại.
__
Trong căn phòng quen thuộc, mọi thứ đều im lặng.
Không có lời tiễn, không có tiếng hỏi han, chỉ có tiếng bánh vali lăn trên sàn, khô khốc và dứt khoát.
Cô kéo vali xuống cầu thang.
Cha mẹ vẫn ở phòng khách, không ai nhìn lên.
Cô đứng lại một nhịp.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
/Nói khẽ/ Con đi đây.
Không có câu trả lời.
Cánh cửa khép lại sau lưng cô. Lần này, không ai mở ra nữa.
__
Sân bay London đông người nhưng lạnh.
Cô ngồi một mình ở hàng ghế chờ, tay đặt trên vali, mắt nhìn dòng chữ Departures sáng lên rồi tắt đi. Khi loa thông báo chuyến bay, cô đứng dậy ngay, không chần chừ.
Máy bay cất cánh.
London thu nhỏ dần dưới lớp mây xám.
Cô nhắm mắt lại.
Không khóc.
Chỉ là thấy mệt một chút.
__
Ngày hôm sau.
Trung Quốc.
Khi máy bay hạ cánh xuống Trung Quốc, trời đã về chiều. Không khí ẩm hơn, lạ lẫm ùa vào phổi. Cô kéo vali ra khỏi khu lấy hành lý, mở điện thoại, bấm một số đã lưu từ lâu.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
: Em tới rồi.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Nhân vật nam
Nhân vật nam
: Ở đâu?
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
: Sảnh chính cổng A.
Nhân vật nam
Nhân vật nam
: Đợi đó.
Cô cúp máy.
Tim đập chậm lại, như thể vừa bước qua một ranh giới vô hình.
Vài phút sau, một người đàn ông cao lớn xuất hiện giữa dòng người.
Áo khoác tối màu, dáng đi vững vàng, gương mặt nghiêm nghị quen thuộc đến mức khiến cổ họng cô nghẹn lại.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Anh cả.
Anh dừng lại trước mặt cô, nhìn cô từ đầu đến chân.
Lãnh Hàn Tư Minh
Lãnh Hàn Tư Minh
Lại gầy đi rồi.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
/Khẽ lắc đầu/
Anh đưa tay kéo lấy vali từ tay cô.
Lãnh Hàn Tư Minh
Lãnh Hàn Tư Minh
Đi thôi.
Cô bước theo sau anh.
Không ai hỏi vì sao cô về. Không ai nhắc đến London.
Nhưng khi họ cùng đi ra bãi đỗ xe, anh đột ngột nói.
Lãnh Hàn Tư Minh
Lãnh Hàn Tư Minh
Lần này, em định ở lại bao lâu?
Cô nhìn về phía trước, nơi ánh chiều đang dần tắt.
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Chắc là…
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Lãnh Hàn Hi Nguyệt
Mãi mãi.
Lãnh Hàn Tư Minh
Lãnh Hàn Tư Minh
/Bất ngờ/
Dù có chút ngạc nhiên, nhưng Tư Minh cũng không muốn khiến Hi Nguyệt cảm thấy khó chịu.
Anh gật đầu, không hỏi thêm.
Chiếc xe lăn bánh rời sân bay. Ngoài cửa kính, thành phố hiện ra quen mà xa. Cô tựa đầu vào ghế, khẽ thở ra.
Cô đã về rồi.
Và lần này, không phải để trốn… mà là để đối mặt.
__
Quán Bar DROWNING.
Quán bar ồn ào, ánh đèn nhấp nháy quét qua từng gương mặt như những vệt dao mỏng.
Anh ngồi tựa lưng vào ghế sofa, một tay cầm ly rượu, tay kia lướt điện thoại. Tin nhắn mới hiện lên rồi tắt.
Anh không trả lời.
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Tuần này thằng Quang còn thiếu bao nhiêu?
Kỳ Thiên cất tiếng hỏi, giọng nửa cười nửa khinh.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Ba mươi.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Nó khất tao lần thứ ba rồi.
Dương Hạ Hàn Phong
Dương Hạ Hàn Phong
/Nhướng mày/ Cho nó thêm hạn à?
Anh nhấp rượu, môi cong lên rất nhạt.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Không.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Cho nó nhớ ai là người quyết định đi.
Cả bàn cười khẽ. Âm thanh lẫn vào tiếng nhạc dồn dập.
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Còn mấy đứa bên trường Lâm Giang thì sao?
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Ngày mai xử.
Câu trả lời gọn như mệnh lệnh. Không ai phản đối.
Hàn Phong đẩy thêm một ly rượu khác về phía anh.
Dương Hạ Hàn Phong
Dương Hạ Hàn Phong
Nghe nói hôm qua mày vừa chia tay?
Anh nghiêng ly, đá viên đá kêu lách cách.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Ừ.
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Lần này nhanh thật.
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Chán nhanh vậy à?
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
/Nhún vai/ Quen rồi.
Hiểu Minh ngồi đối diện, cười khẩy.
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Con bé kia coi bộ nghiêm túc lắm.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Thì?
Anh ngẩng lên, ánh mắt không cảm xúc.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Không hợp thì bỏ.
Cả bàn im một nhịp, rồi một người chợt nhớ ra điều gì đó.
Dương Hạ Hàn Phong
Dương Hạ Hàn Phong
Này, nghe nói nó sắp quay về Trung.
Dạ Vũ khựng lại rất nhẹ, gần như không ai nhận ra.
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Ai?
Dương Hạ Hàn Phong
Dương Hạ Hàn Phong
/Nhìn anh/ Thanh mai trúc mã của nó đấy.
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Hi Nguyệt à?
Anh đặt ly xuống bàn.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Mày chắc chưa?
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Nhưng nếu nó về thật…
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Mày tính sao?
Tư Lục Dạ Vũ liền bật cười, nụ cười quen thuộc, lười nhác và tự tin.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Tại sao phải tính?
Dương Hạ Hàn Phong
Dương Hạ Hàn Phong
Đừng giả vờ.
Hàn Phong tựa lưng, nhìn thẳng về phía anh.
Dương Hạ Hàn Phong
Dương Hạ Hàn Phong
Với thiên hạ mày thế nào cũng được.
Dương Hạ Hàn Phong
Dương Hạ Hàn Phong
Nhưng với nó thì khác.
Anh im lặng vài giây.
Nhạc chuyển sang bài khác, trầm hơn.
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Hi Nguyệt không ưa mày.
Bạch Nhật Kỳ Thiên
Bạch Nhật Kỳ Thiên
/Nhắc nhở/
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Biết.
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Nó cũng không giống với mấy người khác.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Biết.
Dương Hạ Hàn Phong
Dương Hạ Hàn Phong
Vậy nếu nó về-
Dạ Vũ cắt ngang, giọng hạ thấp.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Thì tao vẫn vậy.
Nói xong, anh nhấc ly lên uống cạn.
Nhưng người ngồi đối diện chỉ cười.
Dương Hạ Hàn Phong
Dương Hạ Hàn Phong
Không đâu, ngoại lệ mà.
Ánh đèn quét qua gương mặt anh. Trong khoảnh khắc rất ngắn, nụ cười kia biến mất.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
/Đứng dậy/
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Trần Huỳnh Hiểu Minh
Đi đâu?
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
Ra ngoài.
__
Khi cửa quán bar khép lại sau lưng, tiếng nhạc bị chặn lại.
Đêm lạnh táp vào mặt anh.
Anh đứng yên một lúc, rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên - không có tin nhắn mới.
Anh khoá màn hình.
Tư Lục Dạ Vũ
Tư Lục Dạ Vũ
“Ngoại lệ à?”
Anh cười khẽ, tự nói với mình.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play