[ Đn Trần Tình Lệnh ] Muội Muội
Tóm tắt lại
3000 nghìn điều gia quy dưỡng một kẻ si tình , 16 năm vấn linh , 3 năm tìm kiếm , 13 năm vấn linh chờ một người trở lại
Lam Vong Cơ gặp một người đặc biệt năm 15 tuổi là một vị công tử đứng thứ 4 trên bảng xếp hạng công tử thế gia
Đại đệ tử của Vân Mộng Giang Thị Ngụy Anh tự Vô Tiện , Ngụy Anh 15 tuổi là một thiếu niên dương quang sáng lạng thông minh hoạt bát tinh nghịch náo nhiệt
Không hề báo trước xuất hiện trong cuộc sống khuôn mẫu nhàm chán của y , tô điểm vào đó nhiều màu sắc rực rỡ khiến cho trái tim luôn tỉnh lặng của y rung động , y lại bất lực nhìn hắn từ thiếu niên phong quang vô hạn trở thành Di Lăng Lão Tổ bị người đời nguyền rủa chán ghét căm hận luôn kêu gọi thanh trừ
Y đã rất nhiều lần cảnh báo hắn và ngăn cản hắn tiếp tục cùng con đường tà đạo này cũng như luôn bày tỏ thiện ý giúp đỡ chân thành nhưng người kia không nghe theo y , ở Cùng Kỳ Đạo hôm ấy y đã không ngăn nổi hắn bất lực rơi nước mắt một cách lặng lẽ dưới cơn mưa tầm tã , lần khóc thứ hai trong cuộc đời của Lam Vong Cơ
Ngụy Anh lên Loạn Tán Cương rồi Lam Vong Cơ đến Di Lăng không ít lần , có lẽ chỉ mong một lần vô tình bắt gặp lại y ở đường lớn Di Lăng nghe được hai tiếng Lam Trạm vui vẻ quen thuộc mà trái tim như ấm lên ánh mắt tha thiết trầm luân và mừng rỡ ấy không phải Lam Hi Thần cũng nhìn ra được y nhìn Ngụy Anh từ xa chạy tới nụ cười rạng rỡ tươi sáng miệng không ngừng gọi Lam Trạm
Giống như Thiên Sứ giáng trần tiến thẳng vào trái tim của y , giây phút ấy trần thế bỗng náo nhiệt trở nên trong vắt Lam Trạm chỉ nhìn thấy nụ cười rực rỡ nắng mai của một người A Uyển ôm chân y có Ngụy Anh cười với y cả ba cùng nhau ăn một bữa cơm ở một quán nhỏ ven đường giản dị nhưng bình yên ngày hôm đó Lam Trạm nổi tiếng băng sương lạnh lùng đã mỉm cười dịu dàng với một chút hạnh phúc bé nhỏ tình cờ Lam Trạm biết Ngụy Anh coi tỷ đệ Giang Gia như ruột thịt hắn rất muốn nhìn thấy đứa cháu mới ra đời của mình
Vì vậy đã chủ động đề xuất mời Ngụy Anh đến dự lễ đầy tháng của Kim Lăng giúp hắn có cơ hội được gặp người thân bài viết mời Ngụy Anh đến dự lễ đầy tháng của con trai Kim Tử Hiên Và Giang Yếm Ly là do đích thân Lam Trạm viết câu đầu tiên là " Ngụy Anh hôm nay có bình an không? " ngay cả tu tiên bách gia đều tụ họp lại để vây giết hắn ở Bất Dạ Thiên năm ấy , giết được Di Lăng Lão Tổ là người vui vẻ mãn nguyện nhất của huyền môn bách gia , cũng là ngày mà đau đớn tuyệt vọng nhất trong sinh mệnh của Lam Trạm đêm hôm ấy , lúc đầu y vẫn như trước cố gắng cản hắn lại muốn nói cho hắn biết mọi chuyện không đơn giản , đại hội Thệ Sư này có một âm mưu nhắm vào hắn
Y khuyên hắn đừng thổi Trần Tình nữa , Tị Trần của y muốn lao tới chém đứt cây quỷ sáo tà mị kia . Nhưng khi nghe hai tiếng A Tiện và Ca ca quen thuộc Ngụy Anh lao xuống đấu trường bên dưới để tìm kiếm Sư tỷ và muội muội , nhân cơ hội đó không biết có bao nhiêu lưỡi kiếm của những kẻ tự xưng là ' Chính nghĩa ' kia đã hướng vào hắn và đâm tới Ngụy Anh không để ý đến bọn họ hắn chỉ muốn tìm kiếm người thân của mình , nhưng đời nào những người kia chịu tha cho hắn mà dù hắn có muốn phản kháng thì lấy cái cớ gì để đỡ nhưng cây kiếm lạnh lẽo vô tình kia
Khi mà một chút linh lực để dùng Tùy Tiện cũng không còn , không sao cả bởi vì phía sau hắn chính là Lam Vong Cơ , Lam Vong Cơ lập tức lao xuống theo hắn bảo hắn hãy thổi sao đi hãy dùng Trần Tình để tự vệ đi Lam Trạm cũng luôn đứng bên cạnh hắn chú ý bốn phương tám hướng xung quanh hắn dùng hết sức lực của bản thân mình để bảo hộ Ngụy Anh an toàn , Lam Vong Cơ đoan chính mẫu mực là tấm gương sáng chói của đệ tử thế gia nhưng ở giây phút người kia gặp nguy hiểm y vứt hết cái mà gọi là ' Gia Quy ' , ' Thanh Danh ' ' Gương Mẫu ' ra khỏi đầu mình
Gia huấn là cái gì ? Danh tiếng trong sạch của Hàm Quang là cái gì? Hình phạt của trưởng bối Lam Thị là cái gì? Lam Trạm không quan tâm trong mắt y lúc ấy chỉ có Ngụy Anh , cho dù phải gánh chịu như thế nào kể cả chết ở Bất Dạ Thiên ngày hôm nay y cũng phải dùng hết khả năng của mình để bảo vệ Ngụy Anh
Dù chỉ còn là một hơi thở cũng phải che chở cho người ấy , thế nhưng y lại tận mắt nhìn thấy Ngụy Anh của y rơi từ đỉnh Bất Dạ Thiên rơi xuống dưới bị hung thi lệ quỷ dưới trướng cắn trả , thân xát tan nát , hồn phi phách tán , hắn chết nhưng chết một cách thanh thản bởi vì hắn nghĩ không còn gì để lưu luyến trên thế gian này nữa rồi
Trong suy nghĩ của hắn lúc ấy cả nhánh gia tộc của Ôn gia mà hắn bảo vệ đều bị giết , Ôn Tình và Ôn Ninh chết rồi Sư tỷ cũng qua đời ngay cả muội ruột thịt của hắn yêu thương bảo vệ cũng qua đời mất rồi đến cả Giang Trừng cũng oán hận dơ kiếm muốn đâm chết hắn tà khí cũng chẳng còn nghe lời hắn không điều khiển được chúng nữa , hai bàn tay trắng tất cả đều mất hết hắn còn gì để tiết nuối hồng trần
Kiếp này Di Lăng Lão Tổ thông minh xuất chúng cái gì cũng biết chỉ là không biết tim của Lam Vong Cơ hắn không hiểu lòng y không hiểu tình cảm sâu đậm của y dành cho hắn hai tiếng " Ngụy Anh " thét lên đau đớn nhường ấy , như dùng tất cả tâm can của mình để cố níu giữ một chút hơi tàn của người thương
Một đệ tử được nuôi lớn bằng gia quy như Lam Vong Cơ đã sẵn sàng chĩa thẳng kiếm thẳng Tị Trần vào 33 vị tiền bối Lam gia để bảo vệ Ngụy Anh ở lần vây quét Loạn Tán Cương thứ nhất
Trong cuộc chiến Bất Dạ Thiên Lam Vong Cơ trở về Vân Thâm Bất Chi Xứ gánh chịu cơn thịnh nộ của các bật Trưởng bối , bị phạt 300 roi giới tiên ( nguyên tác là 33 roi ) suốt 1 năm trời không xuống được gường suốt 3 năm diện bích trong Hàng Đàm Động không thể ra khỏi Cô Tô
Giới tiên là vật như thế nào? Thậm chí chỉ 2 , 3 roi đủ đòi mạng vậy mà Lam Vong Cơ chịu đủ 300 roi lại kiên quyết không vận linh lực để chống đỡ cứ như vậy cắn răng chịu đựng , lần phạt này có lẽ là hình phạt nặng nhất từ trước tới nay của cả tu tiên giới bởi vì làm gì có con cháu nhà nào dám phạt phải trọng tội nặng đến mức chịu 300 roi giới tiên 1, 2 roi cảnh cáo đã là hình phạt cực nặng nhưng vết thương thể sát dù có đau đớn đến đâu thì cũng không sánh được những tổn thương trong tâm y lúc này. Đó cũng là lần đầu tiên mà Hàm Quang Quân dám dùng giọng điệu để chất vấn trưởng bối , cũng nói ra những thắc mắc và uất ức kìm nén trong lòng y , Lam Vong là do là do chính người phụ nữ mà Lam Thị coi là giang tà sinh ra đấy thì làm sao? Lam Trạm tâm duyệt một Ngụy Anh bị người đời coi thường là tà ma ngoại đạo đấy thì làm sao ? Lam Trạm đích thân nuôi dạy một đứa trẻ mang huyết thống Ôn gia bị cả tu chân giới coi là ' Dư nghiệp ' đó thì làm sao ? Ai chính ai tà? Ai đen ai trắng? Chính là gì? Tà lại là gì? Không ai trả lời được
Trong mắt Lam Trạm Ngụy Anh chưa bao giờ là tà chỉnh là hắn lương thiện đến cố chấp mà thôi nhưng việc Ngụy Anh làm không hề sai , hắn bảo vệ nhánh Ôn gia không chỉ là báo ân mà còn là bảo vệ kẻ yếu bảo vệ lí tưởng trong lòng hắn lời hứa năm xưa Ngụy Anh luôn nhớ kĩ Lam Trạm cũng chưa từng quên . Đêm hôm đó y chĩa kiếm vào cả những bậc trưởng bối Lam gia không chỉ để bảo vệ Ngụy Anh mà còn bảo vệ chính nghĩa, thật sự trong lòng y , y làm tất cả để không thổ thẹn với lòng mình . Khi chỉ vừa cho chút sức xuống núi Lam Trạm đã cố gắng lết tới Loạn Tán Cương ở trên mảnh đất hoang tàn đó y không tìm thấy bất kỳ một vết tích gì của người kia dù cho một chút xương vụn hay một mảnh tàn hồn y lục tung cả Loạn Tán Cương chỉ tìm được một Ôn Uyển đang sốt cao hấp hối là đứa bé mà Ngụy Anh từng nuôi ngoài đám thỏ ra thì A Uyển là minh chứng sống duy nhất cho rằng người kia từng tồn tại trên đời
Y đưa A Uyển về Cô Tô đặt tên mới cho bé là Lam Nguyện tự Tư Truy ,' Nguyện ' là ' ước nguyện ' ' Tư ' là ' tương tư ' 'Truy ' là tìm kiếm nhưng đáng tiếc ' Tư Truy ' lại ' Tư Quân Bất Khả Truy ' nhớ người nhưng không thể tìm được ngay cả cái tên của đứa trẻ đã thể hiện nỗi khắc khoải nhung nhớ vào tận xương tủy và tìm kiếm trong tuyệt vọng của Lam Vong Cơ dành cho một người không còn trên nhân thế này. Suốt 16 năm ròng rã mới ngày Vong Cơ cầm đều không ngừng vang lên những âm thanh vấn linh có lẽ cầm ngữ mà Lam Trạm sự dụng nhiều nhất chính là " Ngụy Anh hôm nay có bình an không? Ngụy Anh đang ở đâu? Có trở về không? "
Day dứt đến thế nhớ nhung mòn mỏi đến như thế chỉ mong có một tia sáng trong bóng đêm chỉ mong nghe được hai tiếng " Lam Trạm " tươi vui của cậu thiếu niên năm ấy một lần nữa . Cầm kỹ của Lam nhị công tử xuất thần nhập hóa cầm ngữ đã sớm thuộc lòng , thế nhưng dù y có đàn vấn linh như thế nào cũng không nhận được một chút phản ứng và y cứ thế năm nào qua năm khác tiếp tục vấn linh trong vô vọng , sau khi Nguỵ Anh rời bỏ nhân gian trong Tĩnh Thất của Hàm Quang Quân có để một cái hầm nhỏ để đầy Thiên Tử Tiếu mà người ấy rất thích , Lam Trạm một vò cũng không đụng vào y cất giữ chúng ở đó để dành cho người kia phải chăng vì năm ấy Tị Trần đánh vỡ vò rượu người đó nói với y rằng " Huynh đền Thiên Tử Tiếu cho ta " nên Lam Trạm đã mua rất nhiều Thiên Tử Tiếu về chỉ mong được để cho người
Chỉ mong người về uống nhưng người không về , Lam Trạm cũng một lần uống thử Thiên Tử Tiếu mua ở Thải Y Trấn Cô Tô uống thử xem mùi vị mà người ta thích là như thế nào . Đêm ấy trên lúc say , y mở cổ thất trong Vân Thâm Bất Chi Xứ lục tung lên không biết để kiếm thứ gì huynh trưởng hỏi y tìm gì y nói muốn tìm cây sáo Lam Hi Thần đưa cho một ấy sáo Ngọc cho y nhưng y liền tục nói không phải cái này , tìm không thấy Trần Tình những tìm được một miếng sắt là của Ôn thị sau khi tỉnh dậy Lam Trạm lại thấy trên người mình có vết lạc ấn giống hệt vết Ngụy Anh chịu dưới động Huyền Vũ năm xưa vì cứu một cô nương , suốt những năm ấy Lam nhị cô tử có mỹ danh ' Phùng Loạn Tất Xuất ' bởi vì nơi nào có hung thi lệ quỷ hoành hành, y đều đích thân đến nơi trực tiếp ra tay nhưng trước khi tiêu diệt luôn phải vấn linh khúc hồi hỏi chúng về Ngụy Anh
16 năm dài đằng đẵng Tư Truy trưởng thành trong tiếng vấn linh của Vong Cơ cầm đã từng một đứa nhỏ 3 tuổi trở thành một thiếu niên ưu tú nổi bật trong đám hậu bối thế gia . Lam Trạm mỗi ngày vừa gẩy đàn vấn linh vừa chăm sóc đám thỏ , vừa nuôi dạy A Nguyệt nên người , thế những người ấy vẫn chưa có dấu hiệu nào sẽ quay trở về , 16 năm qua đi mọi thứ đều thay đổi bãi bể nương dâu , thế sự vô thường , chỉ có Lam Vong Cơ vẫn tình nguyện ngồi đây chờ đợi Ngụy Anh .Lam Trạm nặng tình như thế chung thủy như thế cố chấp như thế
Thúc phụ đặt tên cho đứa cháu thứ hai của mình là Vong Cơ nghĩa là quên hết chuyện thế tục đến cả tên của bội kiếm cũng là Tị Trần tức không nhiễm bụi hồng trần đó là hi vọng và mong muốn của Lam Khải Nhân dành cho Lam Trạm cũng đồng thời là một lời cảnh báo mang dụng ý sâu xa , cũng phải thôi một khi trong lòng đã vấn vương một người làm sao có thể quên cho được
Tiểu Phong trong ' Đông Cung ' nhảy Vong Xuyên diệu kỳ cũng chỉ đổi được ba năm quên lãng không thể đổi được cả đời được quên . Còn Lam Trạm dù chỉ một giây một phút y cũng chưa bao giờ quên Ngụy Anh không muốn cũng không thể cứ tưởng chỉ là một thoáng rung động thuở thiếu thời không ngờ lại là tình cảm sắt song sâu nặng một đời một kiếp như thế và nhiều năm qua đi trái tim Lam Trạm lại càng muốn quay ngược về để trở về tìm kiếm một hình bóng trong quá khứ một hình bóng đá khắc sâu trong tim y từng ấy năm trước giờ chưa bao giờ thay đổi
Đợi chờ không đáng sợ đáng sợ là không biết phải chờ tới bao giờ
Trích: Bên nhau trọn đời của Cố Mạn
Ngụy Anh không bao giờ về nữa thì sao
Cho mình xin mượn một câu của Tứ đại vương Tạ Diên Tiêu trong ' Vương phi bướng bỉnh '
" Các người đời mình yêu bao lâu ? Ta có thể đợi ấy cả cuộc đời "
Lam Trạm chắc chắn sẽ làm như vậy , may mắn làm sao 16 năm sau trên núi Đại Phạn y nghe thấy khúc vong tiện năm nào và y đã xát định được rõ đó chính là Ngụy Anh của y , hắn về rồi 16 năm vấn linh tựa trải qua luân hồi khoản khắc nhìn thấy người mọi đau thương nhung nhớ mà y phải chịu đựng trong 16 năm nay tất cả đều là xứng đáng
Năm xưa ở Bất Dạ Thiên y không nếu giữ nổi người bên bờ vực sinh tử trơ mắt nhìn người đó tan thành tro bụi bây giờ người ấy đã quay trở về y sẽ tuyệt đối không bao giờ buông tay nữa không bao giờ chần chừ nữa trực tiếp đem người về Vân Thâm Bất Chi Xứ hoàn thành ước nguyện cháy bỏng nhất trong suốt năm qua của y , y lại được nghe một tiếng " Lam Trạm " trong trẻo , không cần đau khổ vấn linh nữa
Ngụy Anh hôm nay rất bình an ! Lam Trạm hôm nay cũng rất vui vẻ, Vong Tiện một khúc định tình sau 16 năm lại vang lên lần nữa trong ngày gặp lại
Ta là.....Mạc Huyền Vũ
: Nếu không phải Vân Mộng Giang thị đại nghĩa diệt thân
: Liên kết với ba gia tộc lớn Cô Tô Lam thị
: Cũng không thể giết được tại trận tên tai họa
: Di Lăng Lão Tổ Ngụy Vô Tiện này
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( nắm chặt cây sáo )
: lúc đầu Vân Mộng Giang thị có lòng tốt thu nhận hắn nhưng không ngờ rằng lại là nuôi ong tay áo
: còn nhẫn tâm giết chết em gái ruột của mình nữa mà
: ngang nhiên phản bội đối đầu với bách gia
: Hại Giang gia gần như chết thảm cả nhà
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( ngỡ ngàng )
: nếu như ta là Giang Trừng đã một kiếm đâm chết hắn từ lâu rồi
Bên dưới vẫn còn những người đang tranh giành Âm Hổ Phù
Không người nào chịu nhường nhịn ai chém giết lẫn nhau để tranh giành
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( rưng rưng )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( rơi nước mắt )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( từ nhắm mắt lại + nở nụ cười )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( nắm chặt trần tình )
Lam Trạm - tự Vong Cơ ( Lam Thị )
( lao tới + đưa tay )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( từ từ rơi xuống )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( nhắm mắt + buông bỏ + dang trong hai tay )
Lam Trạm - tự Vong Cơ ( Lam Thị )
( bắt lấy được tay hắn + nắm chặt )
Lam Trạm - tự Vong Cơ ( Lam Thị )
( máu từ từ chảy ra trong tay )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( nhận thấy + nhìn lên thấy )
Lam Trạm - tự Vong Cơ ( Lam Thị )
( đau nhưng vẫn không buông tay )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( bất ngờ )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( nhìn lên y )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( cười nhẹ + nhìn y ) Lam Trạm
Giang Trừng - tự Vãn Ngâm ( Giang Thị )
( cầm kiếm từ + đi tới )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( từ từ mở mắt ra )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Hờ hờ ( thở hỗn hển )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( nhìn xung quanh + chống tay từ từ cố gắng ngồi xuống )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( nhìn qua bên cạnh )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( bất ngờ + mở mắt to ) Sư..sư tỷ
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( lây nhẹ cô )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Sư tỷ.....sư tỷ ( lấy tay che miệng ) hức.... hức.... hức..... hức.... hức
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Hứ ha ( hít vào thở ra )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Hức.... hức.... hức.... hức
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( khóc + đau đớn + cuối mặt xuống )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Tại sao chứ.....tại sao
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( chợt nhớ ra )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( nhìn xung quanh + tìm kiếm )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( nhìn lên + nhìn thấy )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Ca ca! ( mở mắt to )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( liếc mắt qua nhìn )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Trừng ca
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
Buông tay ra
Lam Trạm - tự Vong Cơ ( Lam Thị )
( nắm chặt cương quyết không buông )
Giang Trừng - tự Vãn Ngâm ( Giang Thị )
( đứng bên cạnh )
Lam Trạm - tự Vong Cơ ( Lam Thị )
( liếc nhìn qua )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( nhìn qua + cười nhẹ ) Giang Trừng
Giang Trừng - tự Vãn Ngâm ( Giang Thị )
( ánh mắt cận hận nhìn hắn )
Giang Trừng - tự Vãn Ngâm ( Giang Thị )
Ngụy Vô Tiện ( dơ kiếm lên )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Không.... không... không được....đừng....đừng làm như... hức.... hức.... làm ơn dừng lại đi mà ( rơi nước mắt + cố gắng lết đi )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( cười nhẹ )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( nhắm mắt + rơi nước mắt )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
Giang Trừng - tự Vãn Ngâm ( Giang Thị )
Ngươi đi chết đi!!! ( đâm xuống )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Không.....( đau đớn + khóc nhiều hơn )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Không.... không ( lắc đầu liên tục )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Không!!!! ( hét to + ôm đầu )
Ngụy Anh - tự Vô Tiện ( Giang Thị )
( rơi xuống )
: nói về Ngụy Vô Tiện này
: 16 năm trước cũng là công tử thế gia tiếng tăm lừng lẫy trong tiên môn
Giang Trừng - tự Vãn Ngâm ( Giang Thị )
( quay người bỏ đi )
Giang Trừng - tự Vãn Ngâm ( Giang Thị )
: vinh quang tự đắc tới nhường nào
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( choáng váng + ngất đi )
: nhưng cuối cùng rơi vào kết cục như thế nào?
: rơi xuống vực thẳm thịt nát xương tan
Lam Nguyện - tự Tư Truy ( Lam Thị )
( rót trà vào ly )
Lam Nguyện - tự Tư Truy ( Lam Thị )
( để xuống nhẹ nhàng )
Lam Nguyện - tự Tư Truy ( Lam Thị )
( cầm lên ngửi mùi )
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
( ăn lạc hay đậu phụng cho bạn nào không hiểu lạc là gì )
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
Người kể chuyện
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
Theo như ông nói , Di Lăng Lão Tổ Ngụy Vô Tiện
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
Rốt cuộc là đã chết hay còn sống vậy? ( nhìn lên ông ta )
Người kể chuyện
( nhìn qua Cảnh Nghi )
Người kể chuyện
( từ từ quay đầu ra sau nhìn )
Nhiếp Hoài Tang ( Nhiếp thị )
( đập quạt vào tay từng cái nhẹ )
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
( nghe thấy + nhìn ngó )
Người kể chuyện
A ( cười + quay đầu qua )
Người kể chuyện
Vực thẳm này ( gặp quạt lại nhìn về phía Cảnh Nghi ) chắc chắn là đã rơi xuống.
Người kể chuyện
Có điều trong 16 năm nay dù tiểu tông chủ Giang Trừng tìm khắp đáy vực , vẫn không tìm thấy được thi thể của hắn
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
( liếc nhìn qua Tư Truy )
Lam Nguyện - tự Tư Truy ( Lam Thị )
( nhìn qua + cầm ly nước + đảo mắt nhìn qua hướng khác )
Người kể chuyện
Có lời đồn rằng Di Lăng Lão Tổ có năng lực đảo lộn trời đất , dời non lấp bể.
Người kể chuyện
Thế nên dù trải qua 16 năm yên bình ai nói chắc được Di Lăng Lão Tổ Ngụy Vô Tiện sẽ không trở lại thế gian này ( đập thanh gỗ mạnh xuống ) vào ngày nay chứ
Ông ta vừa cất lời nói xong bầu trời bắt đầu âm u lại trời tối sầm xuống gió bắt đầu thổi mạnh
Làm cho mọi người bắt đầu hoang mang
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
( nhìn qua Tư Truy )
Lam Nguyện - tự Tư Truy ( Lam Thị )
( nhìn qua Cảnh Nghi )
Lam Nguyện - tự Tư Truy ( Lam Thị )
( quay đầu nhìn ra cửa )
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
( quay đầu nhìn ra cửa )
Không khí bắt đầu u ám lại
Lam Nguyện - tự Tư Truy ( Lam Thị )
( nhìn xung quanh )
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
( nhìn xung quanh )
Những thanh kiếm bắt đầu rung lắc
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
( ngỡ ngàng nhìn cây kiếm )
Lam Nguyện - tự Tư Truy ( Lam Thị )
( ngạc nhiên nhìn cây kiếm )
Lam Nguyện - tự Tư Truy ( Lam Thị )
( nhìn qua Tư Truy )
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
( nhìn qua Cảnh Nghi )
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
( gật đầu nhẹ )
Lam Nguyện - tự Tư Truy ( Lam Thị )
( gật đầu nhẹ )
Lam Nguyện - tự Tư Truy ( Lam Thị )
( cầm kiếm đứng dậy )
Lam Cảnh Nghi ( Lam Thị )
( cầm kiếm đứng dậy )
Ngoài trời gió càng ngày càng thổi mạnh
Nvp nam
1 : Hồn này quay về
Nvp nam
1 : không xuống U Đô
Nvp nam
1 : ( cầm cây sáo có một lá bùa to ) Hồn này quay về , không xuống U Đô
Bỗng nhiên lá bùa đó bay đi nó bây về hướng Mạc Gia Trang
Bay vào bên trong và bị dính vào cánh cửa của một căn phòng
Bên trong căn phòng đó tiếng chuông reo lên liên tục vì vì có gió thổi mạnh nên khiến chuông gió kêu lên và không những là những chiếc mà bên trong căn phòng đó còn những lá bùa được dán trên tường và có máu bắn tung tóe trên tường
Dưới sàn cũng có những vũng máu lớn nhỏ khác nhau nhưng trong căn phòng đó chỉ có một người ngồi ở giữa phòng và xung quanh có rất nhiều được treo xung quanh trông giống như một nghi thức hoặc nghi lễ nào đó
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Mạc Huyền Vũ *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Mạc Huyền Vũ *
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
* Ai? *
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
* Ai đang kêu đó? *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
( bước tới )
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Mạc Huyền Vũ *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Mạc Huyền Vũ *
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
* Ai? *
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
* Ai đang kêu đó? *
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( từ từ mở hé mắt )
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Mạc Huyền Vũ *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Mạc Huyền Vũ *
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhíu mày + mở hé mắt ) * Mạc...Huyền Vũ là ai? *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Mạc Huyền Vũ chính là ông đó *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Tôi tốn bao nhiêu công sức cứu sống ông *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Từ này về sau ông chính là Mạc Huyền Vũ *
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
* không ta không phải * ( nhìn những những vết thương trên cánh tay mình )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
* Ta là.... *
Trả thù giúp ta!!!
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* tôi không còn cách nào khác *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Tôi cũng không muốn Yểm Xả Thân Chú lên ông *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Nhưng mà.... bọn họ ức hiếp người quá đáng *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* thay tôi giết hết bọn họ *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Thay tôi giết hết bọn họ!!!! *
Tiếng nói của tên kia khiến cho lá bùa ngoài cửa rơi xuống
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Ngụy Vô Tiện *
,Mạc Huyền Vũ ( nguyên chủ )
* Giúp tôi báo thù *
Một chiếc mặt nạ sắt rơi xuống kế bên chỗ của hắn
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( từ từ mở mắt )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn qua + đưa tay lấy chiếc mặt nạ lên + nhìn nó )
Bỗng nhiên có một đám người bất ngờ đạp cửa xông vào
Đó là con trai của Mạc gia là em trai của Mạc Huyền Vũ
Tên đó cũng mấy tên thuộc hạ xông
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn qua )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
( đi tới đạp thẳng vào người hắn )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
* Ngươi là ai ? *
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( té sập xuống )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Cút ( đá vào hắn )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
* Dám đá bổn lão tổ *
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
* Lá gan của lớn lắm *
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Ngươi còn dám đi tố cáo ta ? ( nhìn hắn )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Ngươi cho rằng ta sợ ngươi tố cáo thật sao
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Cũng không nghĩ lại coi
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Nơi ngươi ở là đất nhà ta
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Gạo ngươi ăn là của nhà ta ( lớn giọng )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Tiền ngươi xài là của nhà ta ( quát tháo hắn )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Lấy vài món đồ của ngươi thì đã sao?
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Vốn dĩ đáng lẽ là của ta ( đá vào hông của hắn )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn xung quanh + cầm chiếc mặt nạ )
Thuộc hạ của mạc gia
6 : Công tử đã đập hết rồi
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Nhanh vậy à
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Có tìm thấy pháp khí tiên môn không?
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng: Căn phòng rách nát này những thứ trong phòng đều đã ở đây hết ( đưa cho tên kia )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
( nhìn qua )
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( đưa cho Tử Uyên )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
( cầm lấy + xem )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
( cầm đống giấy đập vào vai hắn ) Có mấy tờ giấy lộn này thôi mà giấu như giấu vàng vậy
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( ngơ ngác )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Ở Lan Lăng Kim thị được mấy năm chắc hay lắm
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
(nhíu mày nhẹ + khó hiểu )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Người ta cũng có nhận đứa con riêng như ngươi đâu ( ném đống giấy lên người hắn ) còn chẳng phải là bị đuổi về như một con chó
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( cầm lấy xem mấy tờ giấy )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Thân là biểu ca của ngươi , ta có lòng khuyên người một câu
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn + ngạc nhiên )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Đừng có học theo bà mẹ đã chết của ngươi
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Nằm giữa ban ngày
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( liếc mắt qua lại )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
( cuối người xuống nhìn ) Tiện nhân mãi là tiện nhân
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Không bấu víu được con phượng hoàng của Lan Lăng Kim thị
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn cái mặt nạ )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
( cười hả hê )
Thuộc hạ của mạc gia
7 : Thiếu gia , các tiên sư trừ tà đã tới chính đường ( báo cáo )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
( quay đầu lại liếc )
Thuộc hạ của mạc gia
7 : phu nhân gọi người qua đó
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
được ( đứng thẳng người dậy )
Mạc Tử Uyên ( Mạc thị )
Hứ ( quay người bỏ đi )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn về phía bọn chúng )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( từ từ ngồi dậy )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( cầm mặt nạ + nhìn )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn ra ngoài cửa )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
( đứng trước cửa phòng nhìn lên trời )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
Y phục và kiểu tóc của nàng
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
" Ca ca.... đã 16 năm qua đi rồi huynh vẫn chưa trở về sao.... muội thật sự rất nhớ huynh " ( ánh mắt toát lên vẻ u buồn )
Ngụy Hân - tự Di Nguyệt (Giang Thị )
" muội biết huynh sẽ không làm chuyện đó ....huynh không có giết hại sư tỷ.... "
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( khoác nước lên rửa mặt )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn vào tay )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( để tay xuống + chống tay lên thành lu )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn vào trong lu ) Mạc Huyền Vũ à Mạc Huyền Vũ
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
Ta đang chết yên lành
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
Ngươi sao lại cứu ta chứ?
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
Còn dùng cả Xả Thân Chú nữa
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
Ngươi là có thâm thù đại hận gì đây?
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( đứng thẳng người dậy )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn tay của mình )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
Cũng phải
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
" Di Lăng Lão Tổ vong ân phụ nghĩa , điên cuồng mất trí quá thích hợp để thay người khác báo thù "
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
" Một vết sẹo , một mạng người "
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
" nếu kẻ thù của hắn không chết nhưng vết sẹo này sẽ mãi mãi không lành " ( suy nghĩ )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( bỏ tay xuống + chán nản ) Còn không bằng để ta chết đi cho rồi
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( vừa ăn vừa đi tới )
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( nhìn thấy hắn )
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ngươi , ngươi , ngươi,....
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( chỉ hắn )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( Quay người lại + giả vờ ngạc nhiên ) Ta , ta , ta,....
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( chỉ A Đồng )
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : Ta cái gì mà ta
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : Mạc điên kia , ai cho ngươi ra đây?
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( chỉ vào trong ) Mau cút vào trong cho ta
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn qua + chỉ mình ) Ta....
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
Ta là Mạc Huyền Vũ?
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( chống hông + nhìn hắn ) Ngươi không phải Mạc Huyền Vũ chứ là ai?
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( ngơ ngẩn )
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : Ta nói cho ngươi biết
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : cho dù ngươi bay lên ngọn cây ( chỉ vào hắn ) cũng không thành phượng hoàng được đâu
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( quay mặt đi chỗ khác )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( cúi mặt + liếc mắt qua lại )
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( quay đầu qua nhìn ) sao hôm nay không đeo cái mặt nạ nát của ngươi nữa?
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( liếc nhìn A Đồng )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn A Đồng ) Ta..... lúc nào đeo mặt nạ à?
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( nghĩ ra cái gì đó ) Tên điên nhân hôm nay người tỉnh táo
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ngươi nói ta nghe xem Lan Lăng Kim thị rốt cuộc đã làm gì ngươi?
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : tới cái gì mà Kim Lân Đài ?
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : rồi về sao lại thành ra như vầy?
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : không trét bội thì lại đeo mặt nạ
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : sao vậy? Có gì mờ ám à?
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( ăn đậu phộng )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( liếc lên nhìn ) Vậy ta tới Kim Lân Đài lúc mấy tuổi vậy? ( thắc mắc )
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( quay đầu qua nhìn ) Năm mười ba
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( liếc mắt qua chỗ khác )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( chợt hiểu ra )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( giả vờ hiểu ra ) ồ ( cười nhẹ )
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : Ngươi hỏi để làm gì?
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( cười + quay người bỏ đi )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
Ta đi trước nha
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( cầm tay hắn lại )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( hất tay ra )
Thuộc hạ của mạc gia
Hể ! Ngươi đi đâu? ( quay người qua nhìn )
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ta....
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( chạy tới + cầm cây gậy lên )
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( chạy theo ) ngươi quay lại đây
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : ( đánh vào vai hắn rồi xuống lưng rồi xuống mông )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
Ây a! ( vừa đi vừa cản )
Thuộc hạ của mạc gia
A Đồng : Ta cho ngươi chạy ( chuẩn bị đánh tiếp )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( quay người lại + búng tay )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( cười + nhìn thấy )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( cười + đi tới + gỡ tay tên đó ra lấy bịch đậu phộng )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( liếc nhìn tên một cái rồi ngủi thử )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( đổ ra tay )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( ăn thử )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhăn mặt ) Đậu phộng chẳng ngon bằng mười sáu năm trước
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( vứt cái bịch đi )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( ăn đậu phộng + quay người bỏ đi )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( gãi đầu )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( bốt đậu phộng )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( vừa đi vừa ăn đậu phộng )
Thuộc hạ của mạc gia
4 : dạo này cũng không biết thứ gì đang tác quái
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( nhìn thấy )
Thuộc hạ của mạc gia
4 : Đã làm chết rất nhiều người , phu nhân đã mong được các vị tới rồi ( dẫn đường )
Thuộc hạ của mạc gia
4 : mời bên này
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( đi tới )
Mạc Huyền Vũ ( Ngụy Vô Tiện )
( quay người qua + tránh mặt )
Download MangaToon APP on App Store and Google Play