Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Xuyên Sách: Lục Tổng! Đừng Lại Đây

Chương 1 Xuyên thành phản diện

Cả một tuần nay công việc của Diệp Vi Nhã quá nhiều luôn phải tăng ca đến tối muộn để kịp thời hạn nộp kết quả báo cáo, cô nằm phịch xuống chiếc giường êm ái cả người thở phào ra một hơi thật nhẹ nhõm, cuối cùng công việc cũng xong rồi, cả người như mới thoát được đòn gánh ngàn cân trên vai.

Đến sáng hôm sau cô nhoài người thức giấc dậy sau một giấc ngủ ngon thì đã phát hiện bản thân mình xuyên vào bộ tiểu thuyết thanh xuân ngược văn "Nhẹ nhàng yêu em" mà bản thân mình đã đọc xong tối qua.

Đây là bộ truyện cô mới đọc xong tuần trước, truyện xoay quanh về tình yêu vườn trường giữa nam chủ giáo thảo lạnh lùng và nữ chủ bạch liên hoa ngây thơ.

Hai người gặp gỡ nhau vì cái đụng xe nhau định mệnh, Thẩm Vân Linh bị xước đầu gối, đầu xe đạp lại còn bị nghiêng không thể tiếp tục đi, Lục Mặc Vũ khi ấy đã đưa cô lên xe cùng đi lên trường và kêu người đem chiếc xe đạp đi sửa.

Còn về phần Diệp Vi Nhã từ hôm đầu tiên nhập học đã đem lòng yêu say đắm, bỏ ra không ít tâm huyết theo đuổi nhưng không nhận lại được một ánh mắt nào từ hắn, sau đó còn bị phanh phui ra sự việc đứng đằng sau làm chuyện xấu với nữ chủ cô từ nữ thần được nhiều người ngưỡng mộ trở thành tiêu điểm của chỉ trích phỉ báng, vừa chịu sự chỉ trích vừa phải chịu đựng người mình yêu phải lòng người khác mà nguyên chủ trở nên hắc hóa.

Nhìn Lục Mặc Vũ dùng ánh mắt mà mình luôn khao khát đó nhìn Thẩm Vân Linh mà sự đố kỵ dâng trào đến đỉnh điểm, vì sao ngoại trừ nhan sắc tất cả Thẩm Vân Linh đều hơn mình, cô đánh liều bắt cóc Thẩm Vân Linh cho người làm nhục nhưng chưa làm đuovự gì đã bị Lục Mặc Vũ phát hiện. cũng vì vậy mà chuyện tình cảm của nam nữ chính được gắn kết.

Kết cục cuối cùng Lục Mặc Vũ và Thẩm Vân Linh hạnh phúc bên nhau còn nữ phụ phản diện vì hãm hại nữ chủ nên đã bị nam chủ sai người dìm cô xuống đáy xã hội, chỉ có thể vào hộp đêm làm thứ đê tiện kiếm tiền sống qua ngày.

Người cô xuyên vào là nữ phụ phản diện đó, Diệp Vi Nhã có chút rầu rĩ, thật không biết mình đã làm cái gì mà vướng phải chuyện xui xẻo này nữa nhưng cũng may nội dung truyện cũng chỉ mới xảy ra hôm qua.

Sáng nay dựa trên kí ức mơ hồ của nguyên chủ mà sinh hoạt như bình thường, vừa tới lớp đã thấy tiếng xôn xao bàn tán. Chưa kịp ngồi xuống chỗ ngồi đã bị nhỏ bạn thân của nguyên chủ kéo lại.

"Ê! Vi Nhã"

"Hửm? "

"Cậu biết gì chưa?"

Vi Nhã nghiêng đầu, tỏ vẻ khó hiểu.

"Biết gì cơ?"

"Trên trang diễn đàn trường mình đang đồn Thẩm Vân Linh đang cùng hẹn hò với Lục Mặc Vũ đấy, hai người bước xuống chung xe!"

"Ừ, tin sốc thật"

"Cậu..."

Giai Cảnh Lan vẫn đang sững sờ trước câu nói của cô, không hiểu lắm, là cậu ấy sốc như nào?

"Cậu không tức giận ư?"

Cô mím môi, khẽ gật đầu, sau đó lại dùng bàn tay phẩy phẩy vài lọn tóc mái xuống như thể muốn che đậy cảm xúc trên đôi mắt, sợ người bạn thân này sẽ phát hiện ra sự bất thường của mình.

"Có gì mà tức giận chứ, anh ấy đã có người mình thương, vậy tớ cũng không còn hi vọng nên chuyên tâm học hành để có tương lai giàu có thì tốt hơn"

Giai Cảnh Lan nghe xong liền áy lên tia xúc động lẫn thương xót, trong mắt của cô nàng này, Diệp Vi Nhã là đang đè nén nước mắt trong lòng.

Cảnh Lan thở dài một hơi vỗ vỗ lưng người bạn thân của mình, sau đó lại phát hiện sự bất thường trong lớp, một số bạn nữ hướng về cô, ánh mắt hiện lên tia chế giễu, bọn họ cố ý nói to.

"Đúng là không những thích trèo cao mà còn bị chứng ảo tưởng nha, xem đi người ta thật ra còn không thèm liếc nhìn đến nó một cái, vậy mà lại tự đi nhận mình là một cặp với thiên nga!"

"Tôi nói rồi mà, hai người họ đâu phải một đôi, mà tự cô ta mặt dày bám víu lấy đó thôi"

"Ha ha, mấy cậu bé bé mồm thôi, người ta nghe được lại tự ái á"

"Trời ơi, tự ái cái gì? Tớ chỉ nói sự thật thôi mà"

Diệp Vi Nhã như có như không luôn theo đuôi hắn lúc thì chủ động hỏi bài tập, lúc thì cố ý trật chân ngã vào người hắn, có khi chỉ đi theo hắn mà không có ý định gì, cô cứ như cái bóng của Lục Mặc Vũ vậy, dần dần trên diễn đàn liền tung tin cô cùng hắn hẹn hò, không ai bác bỏ tin đồn này nên nhiều người cũng cho là thật, người tỏ hối tiếc cũng có người tỏ đố kỵ.

Dù không biết trước kia Diệp Vi Nhã cùng Lục Mặc Vũ là cái quan hệ gì, là đã từng yêu nhau mà chia tay hay là chỉ là Diệp Vi Nhã đơn phương nhưng dù sao họ cũng cảm thấy hả dạ, khi sự kiêu ngạo đó đã bị dập tắt.

Cảnh Lan nghe xong tức giận đập bàn, muốn cãi tay đôi với bọn họ giành lại mặt mũi cho bạn thân của mình thì bị cô ngăn lại.

"Mặc kệ họ đi"

Cảnh Lan khó hiểu, Diệp Vi Nhã trước giờ sẽ không bao giờ để mình bị chịu thiệt như này? Không phải thất tình đến ngốc luôn đó chứ?

"Sắp vào lớp rồi đó, để giáo viên bắt gặp được sẽ không hay"

Cảnh Lan nhíu mày tính nói thêm gì đó thì thấy Lục Mặc Vũ từ cửa bước vào, cô vội đứng dậy nhường chỗ cho hắn ngồi, bởi nam chủ cùng Vi Nhã ngồi chung bàn. Nguyên tắc xếp chỗ là dựa vào thành tích học tập, vì thế nguyên chủ vẫn luôn phấn đấu giữ hạng hai để được ngồi cùng với nam chủ.

Cô là một cẩu độc thân đúng nghĩa, dù đã hơn hai mươi tuổi nhưng chưa có lấy cho mình một mối tình đầu tiên nào nên cũng không biết được tại sao vì yêu mà họ có thể cuồng nhiệt tới mức đó.

Trong lúc lơ đãng trong đầu với những suy nghĩ vớ vẫn thì bên cạnh bỗng người ngồi xuống, cô dời mắt sang, lén lút đánh giá, đôi mắt đen nháy hiện lên vài phần nghiêm túc như thể muốn tách biệt khỏi sự ồn ào xô bồ trong lớp, ngũ quan tinh tế như được bác sĩ thẩm mĩ đo lường một cách hoàn hảo, dáng dấp cao gầy, đồng phục sạch sẽ thẳng tắp...Cô còn thoang thoảng gửi thấy mùi nước hoa nhè nhẹ, mái tóc gọn gàng nhưng không quá khuôn mẫu trông rất thoải mái.

Phát hiện mình nhìn người ta có hơi chăm chú cô vội ngoảnh mặt đi chỗ khác, quả thật, nam chính là cái gì đó rất cuốn hút, cô vỗ vỗ ngực bình định lại nhịp tim đang đập, mình là nữ phụ phản diện, muốn thoát khỏi số phận như nguyên chủ thì nhất định không được dính líu đến hai người nam nữ chính!

Vi Nhã cúi đầu xuống, chống tay lên cằm hết thở dài rồi lại thở ngắn, cô tự hỏi, không biết mình có cơ hội quay lại thế giới cũ không? Mãi suy tư trong đầu bị giáo viên gọi lúc nào cũng không hay, đến lúc Cảnh Lan lấy tay đập vào vai từ phía sau, cô mới bừng tỉnh.

Vi Nhã trong việc học tập rất năng động phát biểu bài, là một trong những học sinh gương mẫu chăm ngoan nên thay vì bị quát mắng cô lại được giáo viên nhẹ nhàng hỏi han.

"Vi Nhã, có phải thân thể em không được khỏe không?"

Cô thuận theo lời của giáo viên mà thuận nước đẩy thuyền muốn nghỉ một buổi để cho bản thân mình có thời gian thích nghi với mọi thứ lạ lẫm xung quanh.

"Dạ, thật xin lỗi cô, vì bụng em hơi đau nên có hơi mất tập trung"

"Nếu không được khỏe vậy xuống phòng y tế nghỉ ngơi một chút đi, đừng cố quá"

"Dạ, em cám ơn cô"

Diệp Vi Nhã thu dọn sách vở, lặng lẽ rời khỏi lớp, bạn cùng bàn không mảy may để ý gì đến, chỉ tập trung cúi đầu làm bài, Cảnh Lan đưa đôi mắt lo lắng hướng mắt về bóng lưng của cô.

Vi Nhã không về thẳng nhà mà ghé qua một quán cơm gần đó để lấp đầy cái bụng trước, vừa đi qua một trung tâm mua sắm lớn bỗng có tiếng người hô hoán thất thanh.

"A! Có cướp, có cướp,.."

Cô theo phản xạ hướng mắt về tiếng hét thất thanh, vừa đúng lúc thấy một đàn ông bịt kín mặt chỉ hở ra hai đôi mắt đang chạy về phía mình, cô giơ chân lên chắn ngang, hắn không kịp trở hướng liền bị ngã, Diệp Vi Nhã nhanh nhẹn nhào tới khuỵa đầu gối xuống lưng hắn, bắt lấy một cánh tay đè ra sau lưng nhưng không ngờ đồng bọn của hắn xuống xe dùng gậy đập mạnh vào sau gáy.

Người dân cũng xúm lại, hai tên kia cuối cùng cũng không thoát khỏi liền bị đưa lên đồn.

_______________

Nếu các bạn cảm thấy truyện hợp gu thì hãy nhấn theo dõi và like để cho mình có động lực ra chap nhé.❤️

Chương 2

Lúc cô tỉnh lại đã nằm trên bệnh viện, bên cạnh là một người phụ nữ trông vô cùng xinh đẹp, đoán đại khái là gần bốn mươi tuổi đi.

Thấy cô tỉnh, người phụ nữ đã vội hỏi thăm, khuôn mặt không dấu được vẻ lo lắng.

"May quá cháu tỉnh rồi, cháu chờ một chút nhé, cô đi gọi bác sĩ.

Cô giơ tay sờ sờ vai gáy, sau đó lắc lắc đầu.

"Dạ không cần đâu, chỉ đau một chút thôi, không đáng ngại gì đâu"

"Aiya, sao có thể không đáng ngại, đều sưng một lên một cục rồi"

Sau khi bác sĩ một lần nữa kiểm tra và xác định không có gì nghiêm trọng thì cô ấy mới nhẹ nhàng thở phào, cô ấy ngồi xuống bên cạnh giường, nói chuyện một cách nghiêm túc.

"Lần này thật sự cám ơn cháu đã giúp cô, thật sự là, cô rất cám ơn cháu rất nhiều"

Diệp Vi Nhã hơi ngớ một một chút hóa ra cô ấy là người bị trộm ban nãy, đối với lời cảm ơn nghiêm túc này cô cảm thấy có chút ngại ngùng cũng không biết lựa lời đáp trả ra làm sao, cô gãi gãi đầu cố gắng vận hành bộ não ngắn của mình.

"Dạ không có gì đâu...À mà, mấy người họ sao rồi ạ?"

"Họ đã bị đưa vào đồn cảnh sát rồi, cháu yên tâm"

"Nếu mọi chuyện đã ổn thỏa rồi vậy cháy xin phép về trước, giờ đã gần trưa cháu phải về kẻo ba mẹ cháu chờ cơm"

"Được, để cô đưa cháu về"

Vi Nhã cũng không từ chối, liền lễ phép gật đầu đồng ý.

"Cô tên là Tẫn Nguyệt, còn cháu tên gì?"

"Dạ cháu tên Diệp Vi Nhã ạ"

"Cháu học ở trường Phổ Thông Tấn Quang đúng không?"

Cô ngạc nhiên "Sao cô biết vậy ạ?"

"Cô nhìn đồng phục liền biết, bởi con trai cô cũng học ở đó"

"Ồ, hóa ra là vậy ạ..."

"Cháu học lớp mấy rồi thế?"

"Dạ, cháu năm nay học lớp 11 ạ"

"Ả! Thật sao, thật trùng hợp nha, con trai của cô cũng đang học lớp 11 đó"

Tẫn Nguyệt hưng phấn "Con trai cô rất đẹp trai nha, khi nào có cơ hội, cô sẽ giới thiệu con với nó"

Cô vội xua tay từ chối " Không! không cần đâu cô"

"Ha ha, được rồi, cô không trêu con nữa, lát nữa cô có thể xin phương thức liên lạc với con không? Bây giờ cô phải lên đồn để làm việc với cảnh sát nên không thể đưa con đi ăn để cám ơn được, để khi khác rảnh cô sẽ mời con đi ăn.

"Không cần đâu ạ, cái này là việc con nên làm thôi"

"Không được, làm việc tốt thì phải thưởng"

Nói xong Tẫn Nguyệt cười rạng rỡ, đưa chiếc di động của mình cho cô.

Diệp Vi Nhã tỏ ra lúng túng.

"Cháu, cháu không nhớ số điện thoại của mình"

"Không sao, để cô viết ra giấy"

Tẫn Nguyệt lấy từ trong túi sách ra một cây bút và mảnh giấy nhỏ, ghi xong liền nhét vào tay của Diệp Vi Nhã.

"Sau này có chuyện gì thì gọi cô nha, cô luôn sẵn sàng giúp đỡ"

"Dạ, vậy tam biệt cô nha, cháu vào nhà đây"

"Tạm biệt, chúc cháu một ngày vui vẻ"

Nhìn bóng dáng thiếu nữ ngoan ngoãn đi mở cửa đi vào nhà, Tẫn Nguyệt có chút hơi ngậm ngùi.

"Haizz, ước gì mình cũng có đứa con gái vừa ngầu lại vừa ngoan ngoãn như vậy, chả biết mình sênh đẻ thế nào lại lòi ra tảng băng kiệm lời như vậy nữa!"

Diệp phu nhân ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế sofa, thần sắc vài phần trình trệ, cô cảm giác được sự phẫn nộ nhưng vẫn cô gắng bình tĩnh chào hỏi mẹ trước.

"Con đi học về rồi mẹ"

"Vi Nhã! Tới đây!"

"Dạ..."

'Bốp'...

Cô biết rõ ba mẹ nguyên chủ trước giờ vẫn luôn muốn kỳ vọng vào sự hoàn hảo sau này của con gái để gả nó vào nhà hào môn, vậy nên từ nhỏ cô đã phải tiếp nhận giáo dục như một thiên kim, từ việc học tập đến múa, đàn, hát đều đạt đến mức độ hoàn hảo.

"Hôm nay con đã đi đâu? Con biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Nếu ban nãy giáo viên không gọi về hỏi thăm sức khỏe, mẹ cũng không biết được con dám nói dối giáo viên để trốn đấy!"

"Vi Nhã con càng lúc càng giỏi lắm!"

Tiếng quát mắng rất to, làm cô cũng có chút hoảng nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh giải thích.

"Thưa mẹ, là tại hôm nay con hơi mệt nên giáo viên đã cho con xin nghỉ để nghỉ ngơi, dạo này việc học hơi tù túng khiến con bị mất tập trung, vì vậy đã đi dạo một chút cho khuây khỏa tinh thần"

"Hừ! Học thì có gì đâu mà tù túng con đừng biện cớ lười biếng với tôi, lo mà học hành cho giỏi, sau này mới có tương lai, hiểu chứ? Nên nhớ ba mẹ đã vì con hi sinh những gì? Con cũng nên biết phải gì để xứng với những gì mà mẹ đã hi sinh"

"Vâng ạ"

"Hôm nay không được ăn cơm, tự lên phòng tự kiểm điểm đi"

Diệp phu nhân thở hắt một hơi vào phòng đóng sầm cửa như muốn trút bớt tức giận, ba Diệp một giám đốc của một công ty, từ khi chị cô làm dâu nhà giàu, có thông gia là nhà hào môn nên chuyện làm ăn cũng trở nên suôn sẻ, ba mẹ cô luôn kì vọng Diệp Vi Nhã có thể trở nên hoàn hảo để gả cô vào nhà hào môn gia thế như chị gái.

Nguyên chủ cũng rất thông minh giỏi giang chỉ là lòng quá đố kỵ và sự nhẫn tâm quá đỗi to lớn, ba mẹ nguyên chủ khi biết con gái ở trên trường làm loạn liền về nhà dạy dỗ một trận, sau khi nguyên chủ hắc hóa thì chủ yếu kể về những mưu kế độc ác của Diệp Vi Nhã gây ra, chứ không kể qua chi tiết cá nhân trong nhà nữa.

Kiếp trước dù mới đỗ đại học nhưng cô có đi làm gia sư dạy thêm nên đối với kiến thức của lớp 11 vẫn còn nhớ rõ.

Sau khi làm xong bài tập, cô lên mạng tìm kiếm các đề thi quốc gia để nâng cao kiến thức.

Hôm sau Vi Nhã vẫn đi học bình thường, không còn dáng vẻ náo nhiệt theo đuôi Lục Mặc Vũ như mọi ngày nữa mà cô trở nên an tĩnh đến lạ, chỉ là những cô gái khác thì vẫn như thường ngày, vẫn náo động bàn tán về Lục Mặc Vũ cùng Thẩm Vân Linh.

Lục Mặc Vũ là thiếu gia nhà giàu, hắn trước giờ lạnh lùng ít tiếp xúc với nữ sinh, đột nhiên Thẩm Vân Linh từ xe của hắn bước xuống không ít người cảm thấy hoang mang đố kỵ.

Giờ ra chơi cô cùng Giai Cảnh Lan xuống căn tin mua nước.

"Haizz..Bài đó khó quá đi...tớ giải đi giải lại vẫn thấy sai thật muốn tức chết rồi!"

"Có gì không hiểu cậu cứ hỏi mình"

"Ớ! Thật sao? Vậy lát nữa cậu lên lớp chỉ tớ nhá"

"Rồi rồi, oke"

"À, Hồi nãy đầu giờ í, Hướng Ly Tâm kéo theo mấy con nhỏ khóa dưới vào lớp a2 để bày trò hại Thẩm Vân Linh đấy"

"Thật hả?"

"Ừm, đúng thế, bọn họ để chậu nước trên góc cửa, lúc cậu ấy đi vô, nước đổ lên đầu, cái chậu còn rơi cái choang xuống đầu nữa, mấy người đó không biết còn là con người không nữa, thật tàn nhẫn mà!"

Trong nguyên tác Diệp Vi Nhã đứng sau cùng bọn họ bày kế, đến lúc Vân Linh bị ướt cô còn giả nhân giả nghĩa tới giúp đỡ. Nguyên chủ cũng thật là...giả tạo quá đi.

"Mày vừa nói ai tàn nhẫn?"

Giai Cảnh Lan vừa nói xong thì bị nhóm Hướng Ly Tâm chặn lại, Hướng Ly Tâm là chị đại của trường, trong nguyên tác Diệp Vi Nhã cùng Hướng Ly Tâm hợp tác đánh đỗ Thẩm Vân Linh.

Cô ta một chân gác lên ghế nghiêng đầu về phía hai người.

"Mày nói ai tàn nhẫn"

Cảnh Lan lúc này bị câm nín không biết nên nói như nào, đang nói xấu lại bị bắt quả tang, cô cũng không còn lời nào để biện minh nữa.

"Tớ xin lỗi,..."

"Mày xin lỗi là được hả con kia"

Vừa dứt lời cô ta lấy nắm lấy tóc của Cảnh Lan giật mạnh xuống dưới, tiếng thất thanh hét lên.

"Aaa, đau..."

Thấy Giai Cảnh Lan đau đến khóc, cô ta thấy hả hê đút tay túi quần, một chân gác lên ghế.

"Mày...Muốn xin lỗi tao đúng không ?"

Giai Cảnh Lan thút thít gật đầu.

"Vậy mày cúi xuống liếm sạch giày cho tao đi, tao có thể tạm tha cho mày"

Hướng Ly Tâm khuôn mặt kiêu ngạo, lấy tay chỉ xuống chân.

Diệp Vi Nhã thấy vậy liền kéo tay Giai Cảnh Lan đi qua người cô ta.

"Này! Con kia mày kéo nó đi đâu"

"Cậu ấy đã xin lỗi rồi, cậu cũng đã đánh rồi, còn muốn gì nữa"

"Tao muốn nó liếm sạch giày cho tao, mày cút sang một bên, đừng lo chuyện bao đồng"

Cô cũng lười nói chuyện với những người vô lí như này, cô không nói tiếp mà kéo tay Giai Cảnh Lan hướng về quầy nước. Ly Tâm thấy vậy thật sự tức muốn nổ máu não, vậy mà dám lơ mình.

Cô ta chạy tới đạp Giai Cảnh Lan ra, giật lấy tóc cô đập xuống bàn, Diệp Vi Nhã dùng chân đạp mạnh vào eo cô ta, nắm lấy tay rồi vật xuống bàn. Ly Tâm không chịu thua ngồi dậy lấy ly thủy tinh trên bàn đầu vào đầu cô, dù đã dùng tay chắn lại nhưng sức đập vô cùng mạnh, ly vỡ ra làm xước một vết lớn trên tay.

"Dừng lại! Mấy chị định làm trò gì ở đây vậy!"

Tiếng giáo viên quát to ra từ sau, Diệp Vi Nhã tính đánh trả lại nghe thấy vậy liền dừng tay. Hai người đi đến phòng hội đồng, sau khi lập biên bản xong Ly Tâm rời đi trước, còn Diệp Vi Nhã thì bị giáo viên chủ nhiệm kêu tới.

"Diệp Vi Nhã, em có biết hành động hôm nay của mình không chỉ ảnh hưởng mỗi mình em mà còn ảnh hưởng đến lớp không? Tôi chọn em lớp trưởng là vì phẩm của em tốt đẹp, để cả lớp noi gương theo, giờ thì em làm cái gì? Đây là điều lớp trưởng nên làm à? Nếu có lần sau nữa thì tôi sẽ bổ nhiệm người khác thay em, lúc đó ăn thêm một cái biên bản thì em chuẩn bị tinh thần ở lại lớp đi"

Máu trên tay Vi Nhã đã nhỏ xuống nền nhà rất nhiều vì tức giận quá mức thầy chủ nhiệm không hề nhận ra, cô là học sinh gương mẫu của trường, hôm nay lại làm ra chuyện như vậy! Chủ nhiệm thật sự muốn nổ máu não, Mặc Vũ từ cửa vào nộp bài tập của lớp cho giáo viên thì thấy cảnh này.

Chương 3

Chủ nhiệm thấy Lục Mặc Vũ đi vào, hướng mắt nhìn về hắn lại vô tình thấy trên cánh tay có một vệt máu đỏ tươi chảy dài xuống ngón tay, vài giọt máu rơi xuống sàn nhà, ông lúc này mới giật mình hoảng loạn.

"Mặc Vũ! Em mau đưa Vi Nhã tới phòng y tế băng bó thương"

Chủ nhiệm ngồi trước bàn làm việc, cảm thấy hơi tội lỗi, tự trách mình giận quá mất khôn, bị thương như thế mà lại không cho em ấy đi băng nó vết thương lại bắt em ấy ở lại cho mình ngồi chỉ trích...

Mặc Vũ để đống bài tập lên bàn làm việc của giáo viên lý sau đó đưa cô tới phòng y tế.

Đến nơi, hắn đặt đồ băng bó vết thương để trên bàn sau đó lấy ra một chậu nước sạch.

"Đưa tay đây"

Lục Mặc Vũ từ trên cao nhìn xuống, cô an tĩnh không quấy phá, im lặng nhìn vết thương, nghe thấy hắn nói, cô ngước đầu nhìn lên, mùi hương nam tính nhẹ chui vào khoang mũi, chiếc áo sơ mi hơi nhàu bởi vì ôm đống sách vở kia, thân hình cao gầy nhưng lại cho người ta cảm giác chững chạc lại một chút áp lực, thấy cô không cử động, hắn hơi cúi người nhẹ nhàng nâng cánh tay cô lên.

Lúc cầm vào cánh tay cô, hắn cảm nhận được làn da mịn màng mỏng manh, cô lấy tay kia ngăn động tác hắn lại.

"Tớ có thể tự làm được"

Nói rồi cô lấy một chiếc khăn kê miệng rồi nhậm chặt, song lấy nước dội lên rửa sạch máu sau đó dùng tay lấy mấy mảnh thủy tinh nhỏ còn trên vết thương.

Diệp Vi Nhã lấy chai oxi già rắc rắc mấy giọt rồi lấy bông thấm lên sau đó cầm vải buộc vào. Ông chủ nhiệm đó thật là khốn nạn, để người ta chịu đau lâu như vậy mới cho đi, lại kêu ông tổ sát mạng của mình đi băng bó nữa chứ! Hôm nay cô bước chân trái xuống giường hay gì?

Thường ngày trông tiểu thư yếu đuối, không nghĩ tới cô lại có thể tự mình băng bó vết thương mà không kêu ca dù chỉ một tiếng.

Diệp Vi Nhã tháo khăn ra thở dài một cái, cánh tay đau như muốn gãy tới nơi. Giai Cảnh Lan trên lớp ngồi học không yên, mãi mà vẫn chưa thấy Diệp Vi Nhã quay lại, trong lòng sốt ruột không thôi.

Cuối cùng cũng đợi được lúc tan học liền chạy tới phòng y tế.

"Vi Nhã cậu không chứ! Tay như nào rồi"

"Tớ không sao! Còn khỏe chán"

"Tay băng bó như này mà không sao ư!"

"Thật mà chỉ là viết thương ngoài da thôi, nhà cậu xa về sớm đi kẻo tối, lát ba mẹ tớ gặp giáo viên xong liền xuống đón"

"Không"

"Về đi mai rồi qua nhà tớ chơi"

"Tại tớ mà cậu như này..."

"Không sao đâu, lần đừng như vậy nữa".

"Ừm, vậy cậu nghĩ ngơi tốt nha mai tớ sang thăm cậu"

"Tạm thời, về cẩn thận"

"Um,..."

Giai Cảnh Lan vừa đi một lúc thì ba mẹ Diệp đi vào, Lục Mặc Vũ cũng vừa cất đồ y tế đi ra thấy vậy hắn liền nói.

"Tôi lên lấy cặp sách"

'Bốp....'

"Tao nuôi cho mày ăn học, cho mày nên người, mà mày lại thành cái loại xúc sinh như này hả! Giờ mày lên trường làm cái trò gì đây? Làm mất hết cả mặt mũi tao! Mày nhìn chị mày đi, mày còn không bằng một phần của chị gái mày, cái loại như mày nuôi ăn học tốn tiền tốn gạo!"

"Hừ! Nói lắm làm gì, cho mày ở bờ ở bụi một hai ngày cho biết chừa đi!"

Ba mẹ Diệp phẫn nộ muốn sôi máu, bước chân nói lên cảm xúc hiện tại đùng đùng đi ra ngoài, đôi mắt cô hơi tối sầm, họ xem cô là con gái hay là công cụ để làm giàu đây?

Từ lúc tới thế giới này, tất cả mọi thứ trước mắt đều lạ lẫm, kiếp trước tuổi thơ cô bất hạnh nhưng vẫn không nghừng cố gắng vươn lên, cuối cùng cô cũng đỗ đại học, thời điểm đổi đời của đã đến, trớ trêu ngay lại bị tan mất trong một giấc ngủ, xuyên vào đây, mọi thứ cô cố gắng trong mấy năm qua đều tan biến, cô chấp nhận sự thật, sống tại đây, có người nuôi ăn học, học tại trường quốc tế, có nền giáo dục tốt nhất cả nước.

Nhưng mà...vẫn là một gia đình không trọn vẹn, Lục Mặc Vũ đi vào đưa cặp sách cho cô. Dáng vẻ này, hắn chưa từng thấy bao giờ.

Cô cầm lấy cặp sách, Lục Mặc Vũ chạy theo sau kéo cô lại.

"Cậu tính đi đâu?"

"Tớ đi đâu kệ tớ, cậu quan tâm ư?"

Cô hơi cười nhưng nụ cười có chút mỉa mai, chả phải ngày trước Diệp Vi Nhã theo đuổi hắn nhưng hắn lại không cho cô một ánh mắt, bây giờ lại chạy theo quan tâm hỏi cô đi đâu đúng là...

Hắn ở ngoài cửa cả nghe thấy hết, bây giờ cô thật sự sẽ ở ngoài ư? Như vậy sao có thể ổn? Hắn đang đặt ra câu hỏi đột nhiên lại cảm thấy bản thân hơi kì quái hắn từ nào đã bất giác nghĩ đến thứ này.

Lục Mặc Vũ hơi cau mày.

"Vậy tớ về trước đây"

Hắn dứt khoát xoay người đi thẳng tới chiếc siêu xe đang đứng chờ ngoài cổng, Lục Mặc Vũ hạ cửa kính nhìn bóng dáng của một thiếu nữ đang dần mất khỏi tầm nhìn, hắn thu tầm nhìn lại không cần phải lo những thứ không liên quan như thế.

Trời đổ mưa lớn, cô ngồi trên chiếc ghế đá, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài bờ hồ, cảm thấy thật mệt mỏi. Vết thương trên tay rỉ ra máu theo dòng nước mưa chảy hòa tan với nhau, cô mặc bộ đồ đồng phục mong manh, may mắn cô có đem theo tiền, đủ để thuê khách sạn qua đêm, dù rất tức giận nhưng ít gì cô cũng là con gái mà họ mang nặng đẻ đau sinh ra, sợ cô ở ngoài gặp nguy hiểm, hôm sau liền tìm đưa về nhà. Ba mẹ cô cảnh cáo vài tiếng rồi thôi, mọi chuyện cuối cùng cũng đã qua.

Buổi chiều thứ ba cô đeo cặp đi học, Giai Cảnh Lan thấy cô liền chạy tới.

"Sao hai ngày nay tớ gọi cậu, cậu lại không nghe máy, hôm chủ nhật tớ qua cũng không thấy ai ở nhà cả cậu làm tớ lo chết mất!"

"Tớ qua nhà chị gái chơi mà quên mất đem theo điện thoại, xin lỗi cậu nhiều nha"

"Cậu đừng nói vậy, nói câu xin lỗi là tớ mới đúng, nếu không phải tại tớ cậu cũng không bị như vậy"

"Không cần tự trách như vậy, tớ đã ổn rồi"

"Mà...Vi Nhã này, cậu giấu hơi kĩ nha chơi với cậu hơn 1 năm nay rồi mà giờ mới biết cậu đánh nhau lợi hại như vậy đó"

"Chỉ là vài chiêu phòng thân thôi"

Mọi chuyện yên bình trôi qua, sau chuyện này Giai Cảnh Lan trở nên rất hay bám dính lấy cô, hai người vô thức cứ như hình với bóng, hễ cứ thấy Diệp Vi Nhã liền thấy Giai Cảnh Lan đi bên cạnh.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play