Dù Sao Đi Nữa Ta Vẫn Sẽ Yêu Chàng
Rước dâu
Tô Dạ Uyển sau khi bị Dĩ Phong từ chối lời tỏ tình lần thứ bảy thì cô mới chịu bỏ cuộc.
Cô thích Dĩ Phong lắm, thích từ lúc còn đi học, hai đúa còn là bn thân vs nhau nữa. Nhiều lần lời tỏ tình trước đó của cô đều bị Dĩ Phong từ chối vì Dĩ Phong nghĩ cô đùa
cho đến hôm nay cô tỏ tình Dĩ Phong thì Dĩ Phong đã từ chối rồi bn gái của Dĩ phong đã xuất hiện.Nên cô mới quyết định từ bỏ mối tình đơn phương này
Cô lang thang và rẽ vào con hẻm nhỏ, con hẻm ấy chính là đường để cô về nhà nhanh nhất.
Cô vô tình thấy một bà cụ ngồi trên hiên nhà đang đóng cửa, bà cụ ấy bày ra một tấm vải cũ kỹ, trên đó bán những chiếc vòng tay, bông tai, trâm cài... rất nhiều loại nhưng khá là cũ kỹ.
Cô cũng không có tâm trạng để mà mua sắm, cô cứ thế lướt qua nhưng bà cụ gọi cô lại:
bà Dung( phu nhân)
Này cô gái,mua giúp bà già này một món đồ, ế quá không ai mua.
Tô Dạ Uyển
Bà ơi, sao bà ko ra ngoài phố mà bán, ngồi trong hẻm này sao mà bán được.
bà Dung( phu nhân)
Ra ngoài kia sẽ bị người ta đuổi cô gái hãy mua giúp bà một món đồ.
Tô Dạ Uyển
Bà ở đâu đến đây bán ạ, cháu lần đầu tiên thấy bà.
bà cụ nở cười hiền hậu, rồi trả lời:
bà Dung( phu nhân)
phải rồi! hãy mua giúp ta một món đồ.
nhìn qua nhìn lại Dạ Uyển lựa một cái vòng tay, trên đó có gắn một miếng ngọc bội rất đẹp và tinh xảo. Dạ Uyển đưa vòng tay lên trước mặt ngắm nghía rồi nói với bà cụ:
Tô Dạ Uyển
Đồ giả mà thật là tinh xảo quá.Cháu mua cái này ạ!
bà Dung( phu nhân)
Cái đó 3 đồng
Tô Dạ Uyển
Rẻ vậy ạ, cháu đưa bà hẳn 5 đồng ko cần thối đâu ạ!
Bà cụ liền đưa tay từ chối:
bà Dung( phu nhân)
Không, bà chỉ lấy 3 đồng thôi
Tô Dạ Uyển
Vậy tùy bà, tiền đây ạ!
Dạ Uyển đưa 3đồng ra trước mặt bà cụ, bà cụ đưa tay là lấy. Dạ Uyển khẽ kêu lên rồi rụt tay lại:
Rước dâu (2)
Nhìn lại trong lòng bàn tay có một dấu nhỏ đang chảy máu, những đồng tiền cũng bị dính máu. bà cụ cất những đồng tiền vào cái hộp nhỏ rồi xin lỗi:
bà Dung( phu nhân)
xin lỗi cháu, do cây kim khâu đồ bà quên cất lại để nơi tay áo!
Dạ Uyển khẽ nhíu mày, mới bị thất tình xong còn bị kim đâm, quả là combo xui xẻo:
Tô Dạ Uyển
thôi cháu ko sau đâu, mấy vật nguy hiểm này bà cất cẩn thận, nếu không sẽ tự hại đến bản thân đó. Cháu về đây ạ...
bà Dung( phu nhân)
Cảm ơn cháu
Dạ Uyển định quay lưng đi, bà cụ lại gọi lại:
bà Dung( phu nhân)
Này cháu ơi!
bà Dung( phu nhân)
Sau lưng cháu dính gì kìa, quay ra sau lưng bà lấy cho.
Dạ Uyển cũng để tay ra sau lưng nhưng ko thấy gì, nên quay lưng cho bà cụ lấy:
bà Dung( phu nhân)
xong rồi, cháu về được rồi, dính chút lá cây thôi
Tô Dạ Uyển
vâng cháu đi đây!
Đi khỏi con hẻm chưa bao lâu, ngang qua tiệm bánh bao quen thuộc. Dạ Uyển liền tấp vào và mua:
Tô Dạ Uyển
cho cháu 2 cái bánh như cũ... à không, 3 cái ạ, một cái cho vào túi tiêng nhé.
chủ tiệm vui vẻ lấy bánh cho cô, thanh toán tiền xong. Dạ Uyển liền quay lại con hẻm nhỏ nghĩ bà cụ chắc cũng đói bụng, lỡ mua rồi mua cho bà cụ một phần. Nhưng điều bất ngờ là nhìn tới nhìn lui mãi không thấy bà cụ đâu, ko lẽ bà cụ đã đi rồi, nhưng sao lại đi nhanh thế chứ. Dạ Uyển nhún vai rồi mang 3 cái bánh bao đi về
Nơi cô về là một phòng ở kí túc xá trường, ở đây cô sống cùng cô bạn Miên Miên. Vừa thấy cô bước vào Miên Miên từ giường tầng phía trên ngoáy cổ xuống hỏi cô:
Miên Miên
sao rồi, thành công không?
Tô Dạ Uyển
Mẹ của thành công
Dạ Uyển để túi bánh bao thơm lừng trên bàn rồi lấy quần áo để thay.Miên Miên vui vẻ liền đan hai tay vào nhau:
Miên Miên
Vậy thì thật tốt quá rồi.
Tô Dạ Uyển
tốt lắm, mày chưa nghe câu "thất bại là mẹ thành công à"
Miên Miên
Chơi chữ nữa chứ. Vậy mày tính sau, có định tỏ tình tiếp ko?
Dạ Uyển đứng trong nhà vệ sinh nói vọng ra:
Rước dâu (3)
Tô Dạ Uyển
không, chuyến này tao buôn rồi, không níu kéo nữa. Vốn dĩ đó không phải nhân duyên của tao.
Miên Miên cũng buồn lây cho bạn cùng phòng.
Dạ Uyển đi từ trong nhà tắm ra lấy túi bánh bao rồi lại giường ngồi, lấy một cái đưa lên cho Miên Miên:
Tô Dạ Uyển
Ăn đi, hôn nay mày không đi làm à?
Miên Miên cầm lấy bánh rồi đưa lên miệng cắn một miếng ăn ngon lành, vừa ăn vừa nói:
Miên Miên
Nay "bà dì" ghé thăm nên tao xin nghĩ.
Dạ Uyển lấy tai phone đeo vào tai rồi bật lên nghe, vừa nghe vừa ăn cho thư thái đầu óc
cùng lúc đó ở một nơi nào khác, không gian trong phòng tối mờ, mùi hương bay lên khiến ai đứng đó cũng phải chảy nước mắt .
Có một bà cụ đứng ngay bàn lễ, trên bàn có nhiều bùa ngải. Có một hình nộm bằng vải hình tân nương và một hình nộm khác hình tân lang. Bà cụ ấy mở cái hộp gỗ lấy ra sợi tóc rồi nhét vào hình nộm tân nương
sau đó lấy sợi chỉ đỏ trong cái dĩa rần đó sợi chỉ không biết vốn dĩ nó đỏ hay nhuộm trong máu mà đỏ
sau đó bà cụ cột vào tay của hai hình nộm và bắt đầu lẩm nhẩm đọc gì đó.
bây giờ cũng gần 4 giờ chiều, sắp đến giờ đi làm, Dạ Uyển thấy Miên Miên lục đục gì chỗ bếp nên cô hỏi:
Tô Dạ Uyển
Không mau đi đi, mày còn lục đục gì đó?
Miên Miên
tỏi mày ạ! hôm nay là rằm tháng bảy đó!
Dạ Uyển nhíu mày hỏi lại:
Miên Miên
rằm tháng bảy, cửa địa ngục sẽ mở ra, bao nhiêu âm hồn ngả quỷ được thả ra kiếm ăn và để bắt người chết thế. Nên tốt nhất là mang theo tỏi trừ tà!
Miên Miên bỏ vào túi xách rồi bỏ thêm mấy củ vào túi của Dạ Uyển, sau đó mới đi làm. Tuy đi cùng nhau nhưng chỗ làm lại khác nhau.
Dạ Uyển vẫn làm việc hăng say như mọi ngày, cho đến hơn 9h30 mới bắt đầu dọn dẹp để về. Bây giờ ngoài đường đâu đâu cũng thấy người ta cúng kiếng, đốt áo giấy vàng mã rất nhiều.
trong lúc đang đứng dừng đèn đỏ bên này thì nhìn thấy vóc dáng bà cụ hôm trước bên kia đường
bà cụ ấy đang vẫy tay với Dạ Uyển. Không bước vội, Dạ Uyển nhìn vào đèn tín hiệu chuyển sang xanh mới đi qua đường, nhưng sao mấy người đứng cùng ko qua nhỉ.
cô mặc kệ, cứ qua bên kia phía bà cụ trước đã, trời đã tối như này sao bà cụ ấy vẫn còn ở ngoài đường.
hay bà cụ ấy mới bán xong, cô chỉ nghĩ miên man thế thôi, trên tai cô vẫn còn đeo tai nghe.
chiếc xe tải mất thắng đâm thẳng vào cô, cú đâm khá mạnh làm cô văng ra một đoạn khá xa
chiếc xe tải đâm vào cái cột bên đường mới dừng lại được.
còn Dạ Uyển thì máu me be bét, cơ thể bị tông khá mạnh nên không còn nguyên vẹn nữa, xương gãy gấp khúc. những người xunh quanh gần đó thấy có tai nạn nên mới chạy lại xem, thi thể cô bất động, đôi mắt vẫn mở chắc vì cái chết quá bất ngờ.
sau khi lục lọi giấy tờ tùy thân và điện cho người nhà để người nhà lên nhận xác
cái xác của Dạ Uyển được đưa vào nhà xác
ca của Dạ Uyển là ca thứ 13 trong ngày.
nhân viên nhà xác chỉ biết tặc lưỡi:
y tá nhà xác
mới có một ngày mà bao nhiêu nhiệm vụ.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play