Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Boboiboy ) Chờ Đợi Người 10 Năm?

Ngoại Truyện: Quá khứ của Halilintar

LƯU Ý OOC❗⚠️
Pov : Halilintar ❗
.........
Halilintar đứng trước cửa sổ, đôi mắt vô hồn nhìn ra thành phố rực rỡ ánh đèn đêm. Ánh sáng phản chiếu từ những tòa nhà cao tầng làm cậu nhớ về những ngày còn nhỏ...
Halilintar
Halilintar
Ngày đó, tôi đã từng có một gia đình hạnh phúc.....
Halilintar thì thầm, giọng nói của cậu vang vọng trong căn phòng trống trải.
Cậu nhắm mắt lại, những ký ức ùa về như một cơn sóng dữ. Cậu nhớ lại hình ảnh cha mẹ cười đùa trong căn hộ nhỏ xíu ở khu ngoại ô thành phố.
Mẹ thường nấu những món ăn đơn giản nhưng ngon lành, còn cha thì lúc nào cũng hứa sẽ dẫn cả nhà đi du lịch khi kiếm được nhiều tiền hơn.
Halilintar
Halilintar
Nhưng lời hứa đó mãi mãi không thể thực hiện...
Đêm đó, cậu bé Halilintar nằm trên giường, lắng nghe tiếng nhạc từ chiếc radio cũ kỹ mà cha mua tặng. Đột nhiên, tiếng nhạc bị gián đoạn bởi một tiếng động lớn từ phía ngoài căn hộ. Tiếng la hét, tiếng đập cửa dồn dập. Cậu ngồi bật dậy, cảm giác lo sợ bao trùm.
Halilintar ( lúc nhỏ )
Halilintar ( lúc nhỏ )
Mẹ ơi... Cha ơi...
Cậu thì thầm trong nỗi sợ hãi, cố gắng nhìn qua khe cửa. Cảnh tượng đập vào mắt cậu là cha mẹ bị trói chặt, miệng bị bịt kín. Những người đàn ông lạ mặt, mặc đồ đen, đeo mặt nạ, đã xông vào nhà.
Cậu đã bị cha đẩy vào trong tủ quần áo, và trước khi đóng cửa, cha cậu thì thầm
"Con phải im lặng. Đừng ra ngoài, dù có chuyện gì xảy ra."
Cậu đã nghe thấy mọi thứ từ trong bóng tối ấy – tiếng la hét đau đớn của mẹ, tiếng gào thét vô vọng của cha. Cậu đã ngồi co ro, cố gắng không khóc, cố gắng không phát ra tiếng động.
Halilintar ( lúc nhỏ )
Halilintar ( lúc nhỏ )
Hic....hic....
Cậu không dám di chuyển, không dám thở mạnh, chỉ biết ngồi đó, run rẩy với nước mắt ướt đẫm trên khuôn mặt.
Rồi sau đó... là sự im lặng chết chóc. Cậu đã chờ rất lâu, cho đến khi không còn tiếng động nào nữa, mới dám mở cửa tủ. Cha mẹ cậu nằm đó, trong căn hộ nhỏ đã bị phá nát. Máu loang lổ trên sàn nhà, còn họ thì không bao giờ thức dậy nữa.
Halilintar ( lúc nhỏ )
Halilintar ( lúc nhỏ )
Cha mẹ...
Cậu thì thầm, đầu óc mờ mịt. Cậu không thể tin được rằng chỉ trong một đêm, tất cả đã biến mất.
Cậu đã bị tổn thương sâu sắc. Cậu trở thành kẻ lang thang giữa thành phố không ngủ này, sống trong sự ám ảnh và căm hận.
Cậu lang thang khắp các con phố, sống nhờ lòng thương hại của người qua đường, cho đến khi cậu gặp một người đàn ông lớn tuổi – một sát thủ máu lạnh.
Halilintar
Halilintar
Ông ta không cứu cậu vì lòng tốt....
Cậu nói đôi mắt lạnh lẽo.
Halilintar
Halilintar
Ông ta huấn luyện tôi trở thành một công cụ giết người, biến tôi thành một sát thủ vô cảm.
Cậu học cách cầm súng, học cách giết người mà không chớp mắt. Cậu dần trở thành một kẻ không còn cảm xúc, chỉ biết làm theo lệnh. Nhưng dù đã giết nhiều người, dù đã dẫm đạp lên máu của biết bao kẻ, Cậu vẫn không thể xóa nhòa được ký ức đau thương ngày hôm đó.
Halilintar
Halilintar
Dù có trở thành kẻ mạnh nhất, tàn nhẫn nhất... tôi cũng không thể cứu được họ...
Halilintar thì thầm, giọng nói vỡ vụn.
Trong những đêm dài không ngủ, cậu thường thấy mình lạc trong những con hẻm tối tăm của thành phố, nơi mà ký ức về quá khứ luôn bám theo như một cơn ác mộng không lối thoát.
Halilintar
Halilintar
Mẹ... cha... đáng lẽ tôi phải bảo vệ họ... Nhưng tôi đã không thể...
Cậu ngước nhìn bầu trời đêm, đôi mắt chứa đầy sự căm hận lẫn nỗi đau.
Cậu đã thề rằng sẽ không bao giờ để bất kỳ ai làm tổn thương người mà cậu thương hay chính bản thân cậu nữa .
Nhưng dù có cố gắng đến đâu, cậu vẫn không thể thoát khỏi bóng tối của quá khứ.
Cậu đã trở thành một sát thủ, một kẻ sống không có tình cảm, không có lương tri, chỉ để trốn tránh khỏi nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai trong tim.
Halilintar
Halilintar
Nhưng, liệu tôi có thật sự thoát khỏi nó?
Halilintar tự hỏi.
Khi ánh sáng của thành phố lung linh phản chiếu trong đôi mắt của cậu, cậu nhận ra rằng, dù có bao nhiêu máu đổ, bao nhiêu sinh mạng cướp đi, cậu vẫn không thể lấp đầy khoảng trống trong tim mình.
Halilintar
Halilintar
Cậu bé ngày xưa ấy... đã chết rồi
Halilintar thì thầm với chính mình.
Halilintar
Halilintar
Nhưng vết thương thì vẫn còn đó... và sẽ không bao giờ lành lại.
Cậu hít một hơi sâu, cố gắng đẩy lùi những ký ức đen tối về lại nơi sâu nhất trong tâm hồn.
Nhưng cậu biết rõ, rằng mỗi khi màn đêm buông xuống, chúng sẽ lại quay trở về, ám ảnh cậu không ngừng nghỉ
.............
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Như vậy ko biết đã đền bù đủ cho mọi người chưa ?😏
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Mọi người khai thật đi mọi người bỏ bùa tôi hay thao túng tâm lý tôi !
NovelToon
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Tag ghi ngược rõ ràng nhưng ko hiểu sao tôi đọc lại Truyện mình thì nó như Truyện hài ko tý ngược nào ngay từ đầu ý định của tôi là viết Truyện ngược mà 😭 mọi người đã làm gì tôi !
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Ko được tôi sẽ Ngược ! Bay giờ ko ngược được thì tương lai ngược âm dương luôn cho nó máu SE luôn !
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Thật ra là tôi đang buồn mẹ tôi đi du lịch cha tôi đi chơi đâu đó cuối cùng chỉ có mình tôi ở nhà một mình phải xuống ngoại ngủ chúng với đám con Nút quạy như quỷ mai còn khai giản vô học tôi buồn nên mấy người phải buồn giống tôi !
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Mà ko biết có ai xem Truyện mới của tôi chưa ?
Kiều (tg)
Kiều (tg)
NovelToon
Kiều (tg)
Kiều (tg)
NovelToon
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Thật ra Cốt Truyện này là tôi làm cho bộ Boboiboy nhưng mà....sau đó tôi thêm nhiều nhân vật vào nó hơi rồi đây là Cốt Truyện tâm Huyết của tôi nha nếu mọi người muốn tôi sẽ làm một bản bên Truyện Boboiboy dù sao cũng có 2 kiểu Truyện chat và tiểu thuyết rồi tính cách nhân vật dựa vào Boboiboy chỉ khác mỗi cái tên thôi
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Mọi người nghĩ sao? Tôi có nên để lại thành Truyện Boboiboy ko? Tôi thích tôi mê Cốt Truyện này lắm ! Truyện này có 2 phần lận
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Mọi người đọc thử xem sao
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Vương Cảnh Vương là Boboiboy ori
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Hứa Lôi Thần là Halilintar
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Băng Vân Hàn là Ice
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Dương Minh Quang là Solar
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Phần 2 sẽ có Reverse trong vai Vương Lạc Minh
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Phần 1 thì Ngọt (tình yêu ) phần 2 thì ngược (bạn bè gia đình )

Ngoại Truyện : Quá Khứ của Solar !

LƯU Ý: OOC ⚠️❗
Pov: Solar ❗
.........
Căn phòng thí nghiệm tối tăm và đầy khói.
Những tàn tích của những lần thí nghiệm thất bại nằm rải rác xung quanh Solar , những vết cháy trên tường, những dụng cụ vỡ vụn, và trên tay cậu là một lọ hóa chất, nhưng lòng cậu trống rỗng.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi đều đặn, từng giọt rơi như nhịp thở nặng nề của chính cậu.
Solar ngồi bệt xuống đất, ngửa mặt lên nhìn trần nhà, ánh đèn chập chờn.
Solar
Solar
Mẹ... con đã sai ư?
Những kỷ niệm ngày xưa trở về, như một cơn bão ký ức mà Solar không thể chống lại.
Cậu bé Solar , khi ấy mới 8 tuổi, đang đứng nhìn mẹ mình làm việc trong phòng thí nghiệm.
Mẹ cậu, một phụ nữ kiên nhẫn và tài giỏi, luôn dành thời gian để truyền cảm hứng cho con trai.
"Con có biết không, Solar ?"
Mẹ cậu cúi xuống, đặt tay lên vai cậu, ánh mắt rạng ngời tình yêu thương
"Con cũng có thể làm được mọi thứ nếu con tin vào khoa học"
Solar (lúc nhỏ)
Solar (lúc nhỏ)
Mọi thứ?
Solar háo hức hỏi lại, đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ với sự tò mò vô tận.
Solar (lúc nhỏ)
Solar (lúc nhỏ)
Mẹ có thể làm gì với khoa học?
Mẹ cậu cười nhẹ, ánh mắt chứa đầy mơ ước
"Mẹ sẽ cứu sống những người không thể được cứu, con trai à. Mẹ sẽ chữa lành mọi nỗi đau, mọi bệnh tật. Mẹ sẽ thay đổi thế giới, và một ngày nào đó, con sẽ giúp mẹ."
Cậu nghe mẹ nói mà trái tim đập rộn ràng.
Solar (lúc nhỏ)
Solar (lúc nhỏ)
Con sẽ giúp mẹ! Con sẽ trở thành nhà khoa học giỏi nhất!
Mẹ cậu bật cười, vuốt tóc cậu đầy âu yếm.
"Thiên tài không quan trọng, con trai ạ. Điều quan trọng là con có niềm tin vào khoa học, và đừng bao giờ từ bỏ."
Nhưng thế giới mà mẹ cậu vẽ ra không hề đơn giản như thế.
Thời gian trôi qua, mẹ cậu bị cuốn vào những dự án nghiên cứu nguy hiểm và khó khăn hơn, đặc biệt là công trình
công nghệ tái sinh tế bào – một giải pháp đột phá với khả năng chữa lành vết thương và hồi sinh tế bào bị tổn thương.
Mục tiêu cuối cùng của bà là tìm ra cách để không ai phải chết vì bệnh tật hay chấn thương.
Cậu đã lớn hơn, nhưng cậu vẫn luôn dõi theo từng bước của mẹ. Cậu thấy rõ mẹ mình càng ngày càng bị áp lực, từ giới khoa học, từ những nhà tài trợ và từ chính phủ, những người mong muốn kết quả nhanh chóng.
Mỗi lần thất bại, cậu thấy mẹ mình trầm ngâm bên bàn làm việc, đôi mắt không còn rạng rỡ như xưa.
Solar (lúc nhỏ)
Solar (lúc nhỏ)
Mẹ ơi, mẹ không sao chứ?
Cậu ngập ngừng hỏi khi thấy mẹ mình ngồi trầm tư hàng giờ.
Mẹ cậu ngẩng lên, mỉm cười gượng gạo.
"Không sao đâu, con yêu. Mẹ chỉ cần thêm thời gian... chỉ cần thêm một chút thời gian nữa thôi..."
Ngày định mệnh đó đến. Cậu trở về nhà từ trường, nhưng căn nhà của cậu giờ đã trống rỗng.
Phòng thí nghiệm của mẹ, nơi cậu thường thấy bà miệt mài nghiên cứu, giờ chìm trong khói và đống đổ nát.
Phòng thí nghiệm đã phát nổ.
Mẹ cậu đã không qua khỏi.
"Chỉ là một tai nạn."Những người lớn nói với cậu.
Nhưng cậu biết rõ hơn ai hết rằng
Solar (lúc nhỏ)
Solar (lúc nhỏ)
mẹ mình đã bị đẩy vào đường cùng
Bởi áp lực từ những kẻ muốn lợi dụng công trình của bà.
Solar không bao giờ tin đó là tai nạn.
Cậu đứng trước căn phòng thí nghiệm đổ nát, đôi mắt đầy nước, nhưng trái tim cậu như đóng băng.
Solar (lúc nhỏ)
Solar (lúc nhỏ)
Mẹ đã sai, hay chính con đã sai khi tin vào điều này?
Trong hiện tại, Solar đã trở thành nhà khoa học giỏi nhất.
Nhưng cậu vẫn bị ám ảnh bởi câu hỏi đó, câu hỏi mà mẹ cậu đã không bao giờ có cơ hội trả lời.
Solar
Solar
Mẹ đã sai, hay chính con đã sai?
Cậu đã dành cả cuộc đời để tiếp tục công trình của mẹ, tiếp tục công nghệ tái sinh tế bào mà mẹ từng nghiên cứu.
Nhưng mỗi lần cậu tiến gần hơn đến việc hoàn thành, những nỗi đau lại bùng lên.
Solar
Solar
Mẹ ơi...
Cậu thì thầm, tay siết chặt lọ hóa chất trong tay.
Solar
Solar
Con đã cố gắng. Nhưng tại sao... tại sao con không thể cứu mẹ?
Mỗi khi một thí nghiệm thất bại, cậu lại nhớ về mẹ, về những gì bà từng hy vọng.
Những tiếng nổ, những cảnh tượng kinh hoàng của phòng thí nghiệm nổ tung luôn hiện lên trong giấc mơ của cậu, đeo đuổi cậu từng ngày, từng giờ.
Cậu cảm thấy mình đang đi vào vết xe đổ của mẹ, lặp lại những sai lầm mà cậu luôn sợ hãi.
Solar
Solar
Mẹ đã sai khi quá tin vào khoa học, hay con sai khi không thể từ bỏ nó?
Ám ảnh lớn nhất của cậu không chỉ là sự mất mát của mẹ, mà còn là cảm giác rằng cậu cũng đang *đánh mất bản thân* như mẹ cậu từng làm.
Cậu cố gắng hoàn thành công trình của mẹ, với hy vọng chứng minh rằng bà đã đúng, rằng niềm tin tuyệt đối vào khoa học có thể cứu được mọi người.
Nhưng sau mỗi lần thất bại, cậu càng lún sâu hơn vào nỗi đau và ám ảnh. Tiếng mẹ vang lên trong đầu cậu
"Mẹ đã sai... hay chính con đã sai?"
Câu hỏi không phải chỉ về một sai lầm cụ thể, mà về *tất cả những lựa chọn* mà họ đã đưa ra.
Liệu việc dành cả đời cho khoa học có đáng không? Liệu niềm tin mù quáng vào việc chữa lành và cứu sống mọi người có thực sự đáng để đánh đổi tất cả?
Cậu ngồi giữa căn phòng thí nghiệm tan hoang, giữa những mảnh vỡ của những giấc mơ cũ. Cậu đã cố gắng, đã hi sinh tuổi trẻ, sức khỏe và cả tâm hồn để tiếp tục con đường của mẹ.
Nhưng liệu đó có phải là điều đúng đắn?
Solar
Solar
Mẹ... Con không biết mình đúng hay sai. Nhưng con không thể dừng lại. Nếu con dừng lại, tất cả sẽ là vô nghĩa...
Và như thế, cậu tiếp tục chìm sâu vào nỗi đau, ám ảnh, và những ký ức về mẹ – một cơn bão mà cậu không bao giờ có thể thoát ra.
..........
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Một chương NGỌT NGÀO dành cho các bạn 🙃

Ngoại Truyện : Quá khứ của Ice....

LƯU Ý : OOC ⚠️❗
Pov: Ice ❗
.........
Phòng khám yên tĩnh, ánh sáng trắng từ những chiếc đèn hắt lên không gian lạnh lẽo.
Mọi thứ đều hoàn hảo, từ chiếc đồng hồ treo tường kêu tích tắc đều đặn cho đến hồ sơ bệnh án được sắp xếp tỉ mỉ trên bàn.
Ice ngồi đó, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không trước mặt, nhưng trong đầu cậu không ngừng hiện lên những hình ảnh về quá khứ
Ice
Ice
một quá khứ gò bó trong sự kỳ vọng của gia đình.
.......
Cậu từng cười rất nhiều.
Những ký ức từ thời thơ ấu ùa về.
Cậu bé Ice với đôi mắt sáng ngời, vui vẻ chạy nhảy khắp sân nhà, nở nụ cười hồn nhiên.
Cậu mơ ước trở thành bác sĩ như cha mẹ mình.
Hình ảnh của cha mẹ trong chiếc áo blouse trắng, cứu chữa cho những người bệnh, từng khiến cậu thấy đầy tự hào.
Ice (lúc nhỏ)
Ice (lúc nhỏ)
Con muốn trở thành bác sĩ giỏi giống cha mẹ!
Cậu bé cười hớn hở, chạy đến bên bàn làm việc của mẹ, cầm lấy chiếc ống nghe y tế.
"Nếu muốn trở thành bác sĩ, con phải học tập thật chăm chỉ"
Mẹ cậu đáp, giọng điệu dịu dàng nhưng ánh mắt sắc lạnh, chỉ tập trung vào những hồ sơ bệnh án trước mặt.
"Không được lơ là bất kỳ việc gì. Một bác sĩ giỏi không có chỗ cho sai sót."
cậu cười tươi và gật đầu, không hề nhận ra rằng câu nói ấy sẽ trở thành *gông xiềng* đè nặng lên cuộc đời mình.
Cha cậu là một bác sĩ ngoại khoa tài năng, mẹ cậu là một bác sĩ nội khoa nổi tiếng.
Cả hai đều được mọi người ngưỡng mộ, và sự ngưỡng mộ đó không chỉ dành riêng cho họ, mà cả cậu cũng bị cuốn vào vòng xoáy của những kỳ vọng từ mọi người xung quanh.
"Ice , con cần phải đạt điểm cao hơn. Con nghĩ rằng chỉ với những điểm số đó, con có thể trở thành bác sĩ như cha mẹ sao?"
Giọng cha cậu lạnh lùng vang lên mỗi khi cậu không đạt được kết quả như ý trong những kỳ thi.
"Con không thể để người ta nói xấu gia đình mình. Cha mẹ là những bác sĩ giỏi nhất, và con phải tiếp nối điều đó."
Mẹ cậu cũng không khác gì. Bà luôn nhắc nhở cậu rằng thời gian là vàng bạc, và rằng bất kỳ phút giây nào cậu lãng phí vào những hoạt động vô ích đều là điều không thể chấp nhận được.
"Con phải tập trung toàn bộ vào việc học, đừng phí thời gian vào mấy trò vô bổ như vẽ tranh hay đọc truyện. Bác sĩ thì không có thời gian cho những thứ đó."
Những năm tháng tuổi thơ của cậu dần bị lấp đầy bởi những bài học, những bài kiểm tra, những lớp học thêm...
Và những ánh mắt soi mói, chỉ trích từ những người lớn....
Một ngày nọ, khi cậu còn nhỏ, cậu mang về nhà một bức tranh mình vẽ.
Ice (lúc nhỏ)
Ice (lúc nhỏ)
Mẹ, mẹ xem này! Con đã vẽ một bức tranh!
Cậu bé Ice chạy đến, đôi mắt sáng rực niềm vui.
Bức tranh là một bệnh viện trong trí tưởng tượng của cậu, nơi mọi người đều hạnh phúc vì được chữa lành.
Mẹ cậu ngước lên nhìn bức tranh, đôi mắt lạnh lùng và không hề có chút cảm xúc.
"Vẽ tranh thì có ích gì? Con không có thời gian cho mấy thứ vô nghĩa này. Nếu con muốn làm bác sĩ, con phải học. Không được phép lãng phí thời gian."
Nụ cười trên môi cậu dần tắt,
Đôi tay cậu buông thõng, cầm chặt bức tranh như thể không muốn ai thấy nó.
Cậu không dám nói lại, chỉ lẳng lặng gật đầu và quay về phòng.
Từ đó, cậu dần quên đi sở thích của mình, quên đi niềm vui khi vẽ hay làm những điều mình thích.
Tuổi trẻ của cậu là một chuỗi những kỳ vọng.
Mỗi lần cậu đạt được thành tích tốt, cậu chỉ nhận lại những lời nhắc nhở rằng
"phải làm tốt hơn"
Không có lời khen ngợi, không có sự động viên, chỉ là những lời chỉ trích về những điểm chưa đạt yêu cầu.
"Con phải làm tốt hơn nữa, Ice . Đừng quên rằng con là con của ai. Cha mẹ là bác sĩ giỏi nhất, con không thể làm họ thất vọng."
Những lời này lặp đi lặp lại suốt thời niên thiếu của cậu, như một điệp khúc ám ảnh.
Mỗi ngày qua đi, cậu càng cảm thấy như mình không còn sống cho chính mình nữa.
Cậu trở thành *một cỗ máy* hoàn hảo để thực hiện ước mơ của người khác, không phải của chính mình.
Khi cậu lớn lên và bắt đầu theo đuổi con đường y khoa, cậu đã dần *quên đi cảm xúc của mình.*
Cậu không còn nhớ lần cuối cùng mình cười là khi nào.
Những sở thích nhỏ nhặt như vẽ tranh, chơi đùa cùng bạn bè, hay thậm chí là ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao cũng dần mờ nhạt trong tâm trí cậu.
"Cậu luôn phải đạt điểm cao nhất."
"Cậu phải đứng đầu mọi kỳ thi."
"Đừng làm mất mặt cha mẹ."
Những câu nói ấy cứ ám ảnh cậu mỗi ngày, đến mức cậu không còn nhớ mình từng mơ ước gì.
Cậu chỉ biết mình phải làm *tất cả để không bị soi mói* để *trở thành bác sĩ hoàn hảo như cha mẹ.*
Trở lại hiện tại, Ice ngồi trong phòng khám, đôi mắt trống rỗng nhìn bệnh nhân trước mặt.
"Bác sĩ ơi, sao bác sĩ không cười?"
Câu hỏi ngây thơ của đứa trẻ làm cậu khựng lại.
Ice
Ice
Cười?
Cậu tự hỏi. Đã bao lâu rồi cậu không cười? Cảm giác như khuôn mặt cậu đã quên mất cách để làm điều đó.
Những nụ cười, những giấc mơ đã bị vùi lấp dưới hàng năm trời của sự kỳ vọng và áp đặt.
Ice
Ice
Cười... có lẽ là điều vô nghĩa nhất bây giờ.
Cậu từng có một giấc mơ, một ước mơ nhỏ nhoi.
Nhưng giờ đây, cậu chỉ sống để làm hài lòng người khác, để không bị soi mói, không bị chỉ trích.
Cậu mệt mỏi với tất cả, nhưng cậu không thể thoát ra.
Những kỳ vọng và chỉ trích đã biến cậu thành một con người mà chính cậu không còn nhận ra.
Cậu không còn là cậu bé từng mơ ước trở thành bác sĩ để cứu người.
Giờ đây, cậu chỉ là một bác sĩ vô cảm, sống để hoàn thành nhiệm vụ và tránh bị phán xét sống để vừa lòng cha mẹ.....
.........
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Từ giờ tôi sẽ nghiêm túc viết Truyện này ! ( được bao lau thì ko biết )
NovelToon
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Cái này là để làm gì vậy mọi người này có tát dụng gì vậy ?
Kiều (tg)
Kiều (tg)
Này là như kiểu tôi bị lôi vô cái nhóm gì đó đúng ko?🤔

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play