[ LiChaeng ] [ Cover ] [ Futa ] Hợp Đồng Hôn Nhân Với Tổng Tài Ác Ma
• Chương 1 • Khó Khăn
Park Chaeyoung năm nay vừa tròn 23 tuổi, đang là sinh viên ngành Y của Đại học Seoul. Nàng tuy nhan sắc không quá nổi bật như hoa khôi trong trường nhưng vẻ đẹp của nàng phải nói là thuần khiết vô cùng khiến bao nhiêu chàng trai si mê. Cha mất sớm nên nàng sống với mẹ. Mẹ nàng vì bươn chải để lo cho cuộc sống, lại để nuôi nàng ăn học nên vất vả rất nhiều, xương cốt, cơ thể bà cũng vì vậy mà yếu đi rất nhiều. Chính vì vậy, nàng có một mong muốn là sau này phải trở thành 1 bác sĩ giỏi để chữa bệnh cho mẹ.
Chaeyoung đang ngồi nghe giảng thì chuông điện thoại reo lên, là số của dì Trương hàng xóm, nàng vội nhấc máy lên nghe:
Park Chaeyoung - Nàng
Alo dì Trương? Dì gọi con có chuyện gì vậy?
Dì Trương ở đầu dây bên kia giọng điệu gấp gáp, nói:
Dì Trương
Chaeyoung à? Mẹ con đột nhiên bị ngất xỉu, bây giờ đang trên đường tới bệnh viện. Con tới ngay nhé
Park Chaeyoung - Nàng
Sao cơ? Mẹ con....? Con tới ngay đây.
Chaeyoung vội vội vàng vàng thu dọn sách vở, xin phép giảng viên rồi ra về. Nàng sốt ruột đứng đợi xe bus mãi mà không được, đành phải bắt taxi. Cuộc sống vất vả và thiếu thốn nhiều, để trụ được trong thành phố này, nàng ngoài giờ học còn đi làm nhân viên bán hàng ở siêu thị để kiếm thêm thu nhập, giúp đỡ mẹ phần nào. Ngay cả ăn tiêu cũng phải chi li từng chút một.
Vừa tới cổng bệnh viện, Chaeyoung đã vội vã chạy thục mạng vào phòng cấp cứu.
Park Chaeyoung - Nàng
Ayda
Chaeyoung vì vội chạy đi mà va vào một người phụ nữ rồi ngã xuống đất.
Nhiều Nhân Vật
Này cô kia, cô đi đứng kiểu gì không nhìn đường. Cô va vào cô chủ tịch chúng tôi rồi đấy.
Một người đàn ông lên tiếng quở trách Chaeyoung.
Chaeyoung bị ngã, đầu gối bị trầy xước nhưng trong đầu nàng bây giờ chỉ nghĩ tới mẹ, nàng vội nhặt túi xách lên, cúi đầu nói:
Park Chaeyoung - Nàng
Xin lỗi, xin lỗi ! Thành thật xin lỗi
Nói rồi, nàng vội bỏ đi luôn. Người phụ nữ ban nãy bị nàng va vào nhìn theo bóng dáng cô gái nhỏ nhắn kia không nói gì.
Nhiều Nhân Vật
La Tổng có sao không?
Lalisa Manoban - Cô
Đi thôi !
Người phụ nữ được gọi là La Tổng kia lạnh lùng đáp lại rồi đi ra phía xa, nơi có một chiếc ô tô sang trọng đã chờ sẵn.
Chaeyoung chạy đến phòng cấp cứu thì nhìn thấy dì Trương đang ngồi đợi trên dãy ghế ngoài cửa phòng cấp cứu, nàng vội hỏi:
Park Chaeyoung - Nàng
Dì, tại sao mẹ con đột nhiên ngất xỉu? Buổi sáng mẹ còn khoẻ mạnh bình thường mà?
Dì Trương
Dì không biết. Buổi trưa dì nấu cơm xong, mang sang cho mẹ con bát canh chua thì thấy mẹ con đã ngất xỉu nằm dưới sàn nhà.
Park Chaeyoung - Nàng
Dì, mẹ con sẽ không sao chứ? Mẹ mà có mệnh hệ gì, con làm sao mà sống nổi đây?
Chaeyoung run lập cập, hai tay đan chặt vào nhau, nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên má.
Dì Trương liền ôm nàng, nhẹ nhàng an ủi:
Dì Trương
Con đừng quá lo lắng. Mẹ con sẽ không sao đâu.
Một lát sau, cửa phòng cấp cứu mở ra, mẹ của Chaeyoung nằm trên giường bệnh được đẩy ra, Chaeyoung gấp gáp hỏi bác sĩ:
Park Chaeyoung - Nàng
Bác sĩ! Mẹ tôi sao rồi? Bà ấy không sao chứ?
Nhiều Nhân Vật
Bệnh nhân hiện giờ đã qua cơn nguy kịch. Nhưng kết quả xét nghiệm cho thấy bệnh nhân bị suy tim, lại bị khối u ác tính chèn qua dây thần kinh ở não bộ, cần phải phẫu thuật gấp, nếu không thì e rằng...
Park Chaeyoung - Nàng
Cái gì? Sao có thể như vậy được?
Chaeyoung như không tin vào tai mình, chân đứng không vững.
Nhiều Nhân Vật
Nếu gia đình đồng ý phẫu thuật thì hãy qua làm thủ tục đặt cọc trước 200 triệu
Dì Trương nghe nói đến con số khổng lồ cũng kinh ngạc. Bà là hàng xóm, chồng cũng mất sớm, con trai và con dâu thì làm việc ở Busan. Sống một mình nên bà rất yêu thương mẹ con Chaeyoung. Bà còn hiểu rõ hoàn cảnh của mẹ con nàng.
Nhiều Nhân Vật
Đó mới là tiền cọc thôi. Còn chi phí phục hồi và chăm sóc sau phẫu thuật nữa, khoảng 2 tỷ.
Chaeyoung nghe số tiền khủng như vậy thì choáng váng. Nhưng hơn ai hết, nàng dù sao cũng học y nên nàng hiểu, bệnh của mẹ nếu không sớm cứu chữa thì e rằng mẹ sẽ không qua nổi. Nhưng tiền mẹ con nàng tiêu còn không đủ, lấy đâu ra số tiền lớn như vậy đây?
Park Chaeyoung - Nàng
Được rồi. Bác sĩ cứ sắp xếp lịch phẫu cho mẹ tôi đi. Tiền tôi sẽ gom rồi gửi cho bệnh viện sớm nhất có thể
Dì Trương
Chaeyoung, số tiền lớn như vậy con định kiếm đâu ra?
Park Chaeyoung - Nàng
Tiền con sẽ có cách, nhưng con không thể để mẹ con chết được. Bây giờ con chỉ còn mỗi mình mẹ thôi. Con sẽ đi làm thêm để lo tiền viện phí cho mẹ. Dì giúp con chăm sóc mẹ nhé?
Chaeyoung trong lòng vô cùng hỗn độn. Tuy miệng nói vậy nhưng bản thân nàng hiểu rõ, không có công việc nào có thể kiếm tiền nhanh như vậy được.
• Chương 2 • Mưa
Chaeyoung ngoài giờ học thì nàng lại xin làm thêm 2 công việc khác để kiếm tiền. Tan học là 2 giờ chiều, nàng tới cửa hàng tiện lợi làm việc đến 7h tối, sau đó nàng lại chạy đi làm nhân viên phát tờ rơi từ 7h tối đến 11h đêm.
Lúc này đây, nàng đang mặc một chiếc chân váy xếp ly màu vàng cùng một chiếc áo phông trắng, chân đi giày thể thao trắng. Đây chính là đồng phục của công ty nơi nàng làm nhân viên phát tờ rơi. Cả ngày đi học, đi làm mệt mỏi nhưng nghĩ tới mẹ đang chờ mình, nàng lại gạt bỏ đi tất cả mệt mỏi, tươi cười chạy đây chạy đó phát tờ rơi cho người qua đường.
Trong căn phòng lớn ở khách sạn, một cặp đôi đang quấn quýt lấy nhau. Người phụ nữ liên tục ra vào bên trong cơ thể người phụ nữ khác khiến cô ta lên đến cao trào của khoái cảm, liên tục phát ra những âm thanh ám muội.
Nữ Quần Chúng
Ưm...La Tổng, mạnh nữa lên....ưm ưm...
Người phự nữ kia phát tiết dục vọng của mình lên người kia, sau đó khi đã thoả mãn, cô đứng dậy, mặc quần áo vào rồi ném một xấp tiền vào người kia, lạnh lùng nói:
Lalisa Manoban - Cô
Nhớ uống thuốc tránh thai. Đừng để tôi phải đích thân ra tay giống như con đàn bà ngu ngốc kia
Nhắc tới người đàn bà ngu ngốc kia, cô ta bên cô ba tháng, nhưng lại không an phận, dám sau lưng cô không uống thuốc tránh thai, kết quả là mang thai, lại ngoan cố không phá bỏ cái thai, khiến cô hôm trước cất công phải tới bệnh viện một chuyến để xử lí.
Rời khỏi khách sạn, chiếc xe Lamborghini chuyển bánh về hướng biệt thự của Manoban gia. Lisa ngồi ở hàng ghế sau xe, nhìn ra ngoài đường phố qua cửa kính. Hình ảnh một cô gái xinh đẹp, thuần khiết thu hút sự chú ý của cô.
Nhìn cô gái có vẻ năng động, đang phát tờ rơi cho những người qua đường, thi thoảng không có khách thì lấy tay lau mồ hôi.
Lalisa Manoban - Cô
Quay xe lại !
Chiếc xe đi khuất tầm, lúc này Lisa đột nhiên ra lệnh cho tài xế quay đầu lại. Con đường này là đường hai làn, muốn quay đầu xe thì phải tốn khá nhiều thời gian. Đến lúc xe quay đầu được, đi tới chỗ kia thì cô gái nhỏ đã không còn ở đó, chẳng hiểu sao trong lòng cô có chút mất mát, tiếc nuối sao sao ấy.
Nhiều Nhân Vật
La Tổng ! Sao vậy ạ ?
Nhiều Nhân Vật
Người tài xế tên là Mino thấy cô cứ nhìn ra ngoài nhưng không nói gì, bèn lên tiếng.
Lalisa Manoban - Cô
Lái xe về biệt thự đi.
Thế là chiếc xe lại lăn bánh bon bon trên đường phố tấp nập.
Về phần Chaeyoung, ban nãy nàng đang phát tờ rơi thì đột nhiên trời nổi gió lớn, có vẻ như sắp mưa, nàng bèn vội thu dọn đồ đạc rồi đi về. Đã muộn như vậy, xe bus đã hết chuyến. Nàng còn muốn tới bệnh viện thăm mẹ nữa. Nhưng bước chân mệt mỏi rảo bước nhanh trên phố.
Quả nhiên một lát sau, Chaeyoung thấy có hạt mưa và liền sau đó là một cơn mưa lớn, nàng vội chạy đi tìm chỗ trú. Nhìn ngó xung quanh, Chaeyoung thấy bên kia đường có một nhà chờ xe bus, nàng nhìn ngang nhìn dọc, muốn sang đường để trú mưa.
Một chiếc ô tô từ xa phanh gấp, đèn ô tô chiếu thẳng vào mắt nàng, Chaeyoung bị chói mắt, nhìn không rõ loạng choạng ngã xuống đường.
Từ xa, một người đàn ông từ trong xe bước ra, che dù, nhanh bước tới chỗ nàng.
Mino
Xin lỗi, cô có sao không?
Park Chaeyoung - Nàng
À, tôi không sao. Là do tôi bất cẩn, sang đường mà không chú ý. Xin lỗi anh
Nàng ngước lên nhìn người đàn ông kia, đáp lại.
Mino
Để tôi đỡ cô dậy. Cô có cần tới bệnh viện không?
Park Chaeyoung - Nàng
Tôi không sao đâu . Cảm ơn anh
Chaeyoung gượng cười, xua tay từ chối. Đầu gối của nàng bị trầy rồi, nhưng lát nữa về, Chaeyoung có thể tự xử lý vết thương là được rồi.
Đang nói chuyện thì chuông điện thoại của người đàn ông kia reo lên, không biết người bên kia nói gì, chỉ thấy anh ta vâng vâng dạ dạ rồi cúp máy.
Mino
Thật ngại quá, nếu cô không có chuyện gì thì tôi xin phép đi trước.
Nói rồi, người đàn ông kia vội vàng chạy ra xe.
Chaeyoung ban nãy vốn định tới bệnh viện thăm mẹ, bây giờ thì quần áo ướt cả rồi, lại đành phải về nhà thôi, cũng không cần trú mưa nữa.
Chiếc xe Lamborghini ở phía sau chuyển bánh, lúc đi ngang qua, Lisa vô tình lại thấy cô gái này chính là cô gái ban nãy. Cô vội ngoảnh đầu lại nhìn nhưng vì trời mưa nên rất khó nhìn. Cô liền ra lệnh cho tài xế:
Lalisa Manoban - Cô
Dừng xe !
Chiếc xe lại một lần nữa phanh gấp. Lisa bước ra khỏi xe, lấy dù lên che rồi đi về phía cô gái
Lalisa Manoban - Cô
Xin lỗi! Ban nãy tài xế của tôi chạy xe không cẩn thận khiến cô bị thương. Thân là chủ, tôi muốn thay mặt tài xế xin lỗi cô.
Lisa giương dù ra che cho nàng, lịch thiệp nói.
Chaeyoung nhìn người phụ nữ này mơ hồ có vẻ là người có tiền, vì không muốn đắp tội bừa nên nàng cười xoà:
Park Chaeyoung - Nàng
Cũng không có gì to tát cả. Cũng một phần là do lỗi của tôi. Chị không cần áy náy đâu
Lalisa Manoban - Cô
Chân cô bị thương rồi. Hay để tôi đưa cô tới bệnh viện nhé?
Lisa nhìn vào chân, thấy đầu gối của nàng bị trầy.
Park Chaeyoung - Nàng
Không…
Chaeyoung định từ chối thì lại bị cô cướp lời:
Lalisa Manoban - Cô
Tôi trước giờ luôn nghĩ nếu mà có lỗi thì phải nhận, có tội thì phải chịu. Xe của tôi làm cô bị thương, ít nhất cô phải để tôi đưa cô về nhà chứ?!
Park Chaeyoung - Nàng
……………
Lalisa Manoban - Cô
Cô đồng ý nhé? Nếu không tôi rất áy náy
Trước sự năn nỉ chân thành của người phụ nữ này, nàng đành gật đầu đồng ý.
Park Chaeyoung - Nàng
Nhưng người tôi ướt cả rồi. Tôi sợ làm bẩn xe của chị
Lisa mở cửa xe ra, ý mời nàng lên xe, nhưng Chaeyoung lại đắn đo.
Lalisa Manoban - Cô
Không sao cả, đó là vinh dự của tôi
Chaeyoung mặc dù có chút gượng gạo nhưng cuối cùng đành lên xe. Lúc này Lisa mới vui vẻ ngồi lên xe, bên cạnh nàng và chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh. Dù trong xe rất ấm nhưng vì ngấm nước mưa quá lâu, cơ thể Chaeyoung bắt đầu run lên cầm cập.
Lalisa Manoban - Cô
Mino ! Tăng nhiệt độ điều hoà lên
Lisa để ý nàng, lập tức hiểu ý, liền ra lệnh cho tài xế tăng nhiệt độ lên. Sau đó, cô lấy một chiếc chăn nhỏ ra, đưa cho nàng.
Thực ra công việc của Lisa rất bận rộn lên đôi khi cô cũng phải tranh thủ chợp mắt trên xe. Và đó là lí do tại sao trên xe cô luôn có sẵn một chiếc chăn dự phòng.
Park Chaeyoung - Nàng
Cảm ơn chị
Chaeyoung nhận lấy chiếc khăn rồi nhanh chóng quấn quanh người để ủ ấm cơ thể. Lisa nhìn nàng, khẽ nhếch miệng cười.
• Chương 3 • Chill Club
Vì nhà Chaeyoung ở trong một con ngõ nhỏ nên gần tới đầu ngõ thì nành bảo tài xế dừng lại. Nàng bước xuống xe, vội nói lời cảm ơn cô rồi chạy nhanh vào trong nhà. Lisa nhìn theo bóng dáng nàng tới khi khuất dần cô mới cho xe rời đi.
Về tới biệt thự, Lisa cầm theo chiếc chăn nhỏ đi vào trong nhà, nhưng không quên dặn dò Mino:
Lalisa Manoban - Cô
Điều tra giúp tôi về cô gái đó
Mino
Dạ vâng, thưa La Tổng
Lisa cầm chiếc chăn nhỏ còn đọng lại một mùi hương phụ nữ nhè nhẹ rất dễ chịu, khác hẳn với mùi hương nước hoa nồng nặc của những người phụ nữ cô từng tiếp xúc. Lisa tắm rửa, thay đồ xong, đích thân sấy khô chiếc chăn mà không giặt, vì cô không muốn mùi hương trên đó bị mất đi.
Sang ngày thứ 3 kể từ hôm mẹ nhập viện, Chaeyoung vẫn chưa thể gom đủ tiền. Từng địa chỉ in trên tờ báo tuyển dụng đều bị gạch đi mà không có chỗ nào kết quả, Chaeyoung mệt mỏi day day thái dương. Bỗng nhiên, một người phụ nữ khoảng ngoài 30 tuổi, dúi vào tay nàng một tờ quảng cáo:
Nữ Quần Chúng
Cô gái, tôi nghĩ chắc hẳn là cô đang cần một công việc. Nếu cô không ngại thì hãy đến thử chỗ này xem
Người phụ nữ kia nói xong thì bỏ đi.
Chaeyoung có chút bất ngờ, nàng nhìn vào trong tờ quảng cáo, là công việc bưng rượu ở một hộp đêm nổi tiếng trong thành phố - Chill Club. Mức lương một ngày là 20 triệu, cộng thêm tiền tip thì mỗi ngày vào khoảng 25 triệu.
Một người như nàng, lớn lên chưa từng đến mấy nơi ăn chơi như vậy, cả ngày chỉ biết việc học và đi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. Nhưng nghĩ tới mẹ, nàng nghĩ mình nên thử xem sao.
Chiều hôm đó, Chaeyoung vào bệnh viện thăm mẹ, mẹ nàng thấy nàng thì vừa vui mừng, vừa có chút xót xa:
Kim Jiyeon [ Mẹ Nàng ]
Tiểu Chaeng, mấy ngày nay vất vả cho con quá. Nhìn con gầy đi nhiều lắm
Park Chaeyoung - Nàng
Mẹ, con không sao đâu. Chỉ là con nhớ mẹ thôi. Vậy nên mẹ phải sớm khoẻ lại để về nhà với con đấy
Chaeyoung không nói cho mẹ biết về tình hình sức khỏe của bà vì nàng sợ bà sẽ lo lắng mà suy sụp. Vậy nên mẹ nàng chỉ nghĩ là mình bị kiệt sức đến nỗi phải nhập viện mà thôi
Kim Jiyeon [ Mẹ Nàng ]
Đứa trẻ ngốc. Mẹ chỉ là bị mệt chút thôi. Mẹ sẽ sớm về nhà với con
Mẹ nàng ôm nàng vào lòng, tay vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng
Sau khi rời khỏi bệnh viện, Chaeyoung tìm đến làm việc ở Chill Club
Trong phòng thay đồ của nhân viên, nàng nghe người ta bàn tán với nhau rất rôm rả.
Nữ Quần Chúng
Cô gái 1: Trời ơi, hôm nay Chill Club chúng ta sẽ tiếp đón ba vị khách quý đó
Nữ Quần Chúng
Cô gái 2: Có công tử Bam Bam và Jisoo đó. Hai người họ vừa đẹp trai, vừa hào phóng. Các chị hôm nay không được tranh giành với em đâu
Nữ Quần Chúng
Cô gái 3: Các em trật tự, để chị nói cho mà nghe. Mới có thiếu gia Bam Bam và Jisoo thôi mà đã điên đảo hết cả lên. Chị mới nghe được, hôm nay La thiếu gia Lalisa Manoban cũng tới đây đó
Cả hội nghe xong, trầm trồ lên, đồng thanh:
Nữ Quần Chúng
Sao cơ? La thiếu gia? Là Lalisa sao? Đó chẳng phải là người thừa kế tập đoàn tài chính Manoban Thị, người phụ nữ trong truyền thuyết của biết bao cô gái chúng ta hay sao?
Một lúc sau, Lisa cùng Bam Bam và Jisoo bước vào hộp đêm trong sự chào đón nồng nhiệt của những cô gái và "bà bà" nơi đây.
Nữ Quần Chúng
Ôi, khách quý! Cơn gió nào đưa các vị tới đây. Thật là vinh dự quá
Chaeyoung không biết mấy người mà mọi người bàn tán xôn xao cả buổi tối ngày hôm nay là người như thế nào nhưng trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ :
“Nếu đã đến những chỗ như thế này thì cũng chỉ là cậu ấm cô chiêu thích ăn chơi mà thôi".
Hơn nữa công việc của nàng cũng chỉ là mang rượu từng phòng có người nên nàng cũng không suy nghĩ nhiều nữa.
Lisa cùng hai người bạn thân của mình bước vào, mọi ánh nhìn đều dồn vào ba người bọn họ nhưng ánh nhìn của cô lại dừng lại trên người cô gái nhỏ đang đứng một góc kia.
Lalisa Manoban - Cô
“ Cô gái à! Không ngờ lại có duyên gặp em ở đây “
Khoé miệng cô nhếch lên, sau đó cô ghé tai bảo quản lí điều gì đó.
Chaeyoung đang thu dọn bàn của những vị khách đã rời đi thì quản lí bước tới, bảo nàng:
Nhiều Nhân Vật
Quản Lí : Cô đi thay bộ đồ này đi, rồi tới phòng VVIP tiếp rượu ở đó
Park Chaeyoung - Nàng
Quản lí, nhưng mà tôi chỉ là nhân viên bồi bàn thôi mà. Tôi...
Nhiều Nhân Vật
Quản Lí : Làm bồi bàn không có nghĩa là không đi tiếp rượu. Hơn nữa, vị khách hôm nay rất đặc biệt. Nếu cô làm ngài ấy hài lòng, tôi sẽ thưởng cho cô 300 triệu.
Bây giờ trong đầu Chaeyoung chỉ có suy nghĩ là làm sao phải kiếm tiền thật nhanh để cứu mẹ. Hai ngày nay, mỗi lần nhìn thấy mẹ đau đớn là nàng lại không thể chịu đựng được. Thế là nàng miễn cưỡng đi thay đồ. Bộ đồ màu tím lavender ôm sát cơ thể, để lộ ra đường cong tuyệt đẹp của Chaeyoung, một bên tà váy xẻ đến giữa đùi, để lộ ra đôi chân thon dài của nàng.
Chaeyoung đối với mấy loại váy này có chút không thoải mái.
Nàng căng thẳng đi vào trong căn phòng VVIP. Dưới ánh đèn xanh đỏ đủ màu, nàng thấy có ba người đang ngồi ở ghế. Có hai người, mỗi người hai bên hai cô gái, ăn mặc rất hở hang đang hôn hít nhau. Duy nhất chỉ có người phụ nữ ngồi ở ghế giữa là không có cô gái nào. Mà người phụ nữ này có chút quen quen.
Bambam
Lisa này! Cậu hôm nay sao thế? Đến Chill Club mà không chơi em nào à?
Người đàn ông tên Bam Bam vừa ôm ấp mĩ nhân của mình, lại châm chọc Lisa.
Jisoo
Tay chơi này hôm nay mèo chê mỡ cơ đấy. Haha
Người phụ nữ tên Jisoo lại hùa vào.
Chỉ thấy người phụ nữ kia yên lặng không nói gì.
Chaeyoung lấy hết can đảm, tiến lại gần người phụ nữ lạnh lùng, cao ngạo kia mà nói:
Park Chaeyoung - Nàng
Chào...chào ngài...
Bambam
Phụt! Nhân viên Chill Club hôm nay sao vậy? Dùng cách gọi ngây thơ này để chào khách à? Hahaah. Cô gái, em làm tôi bất ngờ đấy
Lại là thiếu gia Bam Bam đào hoa nghe cái câu nàng chào cô xong thì không nhịn được cười, lập tức chỉnh đốn.
Bambam
Em rót rượu tôi xem nào
Bam Bam buông hai cô gái của mình ra, nhìn Chaeyoung mà ra lệnh.
Chaeyoung cúi người xuống, cẩn thận rót rượu ra ly, sau đó dâng lên cho Bam Bam:
Park Chaeyoung - Nàng
Xin mời công tử
Bambam
Haha! Cô gái nhỏ à! Đừng nói với tôi đây là ngày đi làm đầu tiên của em nha?
Chaeyoung chỉ cúi đầu không đáp. Với mấy tình huống như này, nàng cũng không biết phải bắt chuyện như thế nào. Ly rượu ở trên tay bị giật lấy, Bam Bam đứng dậy, nâng cằm nàng lên, rồi đổ rượu vào miệng Chaeyoung, vẻ mặt thích thú:
Bambam
Nếu muốn chuộc lỗi thì uống hết ly rượu này đi
Đổ hết rượu vào miệng nàng xong, Bam Bam buông nàng ra, Chaeyoung ôm ngực ho sặc sụa, chân đi giày cao gót, đứng không vững mà ngã ngửa ra sau thì lại bị một cánh tay rắn chắc ôm lấy, Chaeyoung ngã vào lòng người phụ nữ lạnh lùng kia.
Lalisa Manoban - Cô
Bam Bam! Quậy vậy đủ rồi. Cô gái này là tôi gọi tới, cậu cứ an phận chơi đồ của mình đi !
Lisa ôm nàng trong lòng, lại quay sang lườm Bam Bam. Anh thấy vậy thì lảng đi, rồi trực tiếp bảo:
Bambam
Jisoo! Hôm nay La thiếu gia bị khó ở rồi. Chúng ta đi chỗ khác chơi thôi
Jisoo
Vậy bọn tôi đi trước nhé. Cậu ở lại chơi vui vẻ
Jisoo cùng đồng tình, liền ôm hai cô gái của mình rời đi theo tiếng gọi của Bam Bam. Trong phòng bây giờ chỉ còn lại cô và nàng. Chaeyoung vội thoát khỏi vòng tay cô, sau đó bện chặt hai tay vào nhau, cúi gằm mặt:
Park Chaeyoung - Nàng
Xin lỗi đã làm chị mất vui. Để tôi bảo quản lí tìm người chuyên nghiệp hơn tới phục vụ chị, tôi xin phép
Chaeyoung nói rồi định bỏ đi, thì Lisa lại bảo:
Lalisa Manoban - Cô
Em không định lấy số tiền 300 triệu nữa à?
Park Chaeyoung - Nàng
Tôi không làm được gì cả, tôi sẽ không nhận tiền
Chaeyoung quay đầu lại, đáp.
Lisa đứng dậy, tiến lại gần chỗ nàng, cười lạnh:
Lalisa Manoban - Cô
Không phải em đang cần tiền sao? Hay em chê tiền ít?
Park Chaeyoung - Nàng
Sao chị biết tôi đang cần tiền? Chị là ai? Tại sao chị lại điều tra tôi?
Chaeyoung ban đầu cứ nghĩ người phụ này chính là người phụ nữ hôm trước nàng gặp, nhưng xem xét cách hành xử thì người phụ nữ này thật thô lỗ, khác hẳn với sự lịch thiệp của người phụ nữ hôm trước.
Lalisa Manoban - Cô
Chỉ cần em ngoan ngoãn phục vụ tôi thật tốt. Thì đừng nói là 300 triệu, tôi sẽ cho em nhiều hơn thế
Lisa ôm chặt lấy nàng từ phía sau, khẽ thì thầm vào vành tai nàng, tay lại mơn trớn sờ soạng bên đùi của nàng. Chaeyoung giật mình, vội đẩy cô ra:
Park Chaeyoung - Nàng
Xin chị hãy giữ tự trọng. Tôi xin phép
Lisa bị khước từ, nhếch miệng cười nham hiểm:
Lalisa Manoban - Cô
Để xem! Tôi sẽ khiến em phải tìm đến cầu xin tôi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play