Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Cảm Ơn Vì Em Đã Đến

Chương 1: Cách biệt gần nửa đời người, nay lại trùng phùng ở thế giới khác

"Tô Mộc, con đừng có mà nháo nữa, một lát nữa đính hôn đừng làm cha mất mặt". Người đàn ông trung niên khoác lên mình bộ vest xám sang trọng, chiếc cà vạt được thắt nghiêm nghị cùng với mái tóc hoa tiêu đã được vuốt keo, để lộ vầng trán cao và mày kiếm của mình.

Bàn tay to lớn có những vết chai do năm tháng để lại, đang nắm lấy đôi bàn tay nhỏ mềm mại trắng trẻo, tạo nên sự tương phản vô cùng rõ ràng, người sở hữu đôi bàn tay ấy hiện tại đang mặc trên mình một chiếc váy màu trắng tinh khiết, càng toát lên làn da vốn đã trắng hồng xinh đẹp của cô, khuôn mặt vốn đã xinh đẹp nay lại được lớp markep do thợ trang điểm hàng đầu tô điểm, càng tôn thêm nét quyến rũ động lòng người của cô.

Tô Mộc cau mày rất muốn rút tay ra khỏi bàn tay của người đàn ông trung niên trước mặt, vì mái tóc được búi lên một cách tinh tế hệt như một công chúa bước ra từ trong truyện cổ tích, nên chân mày đang cau lại của cô cũng thể hiện vô cùng rõ dưới ánh sáng trong phòng.

Người đàn ông trung niên khẽ thở dài, buông lỏng tay của mình ra nói thêm vài câu. "Cha nhớ con là người chủ động đòi bàn đến chuyện hôn nhân hợp đồng kia mà, sao bây giờ lại thay đổi như vậy, con phải biết thằng nhóc đó rất có tài, nếu nó thành con rể của cha có khi sẽ giúp được rất nhiều cho công ty đó". Nói rồi người đàn ông trung niên đứng lên để lại không gian riêng tư cho con gái suy nghĩ.

Tô Mộc ngồi trên ghế nghiến răng như muốn cắn nát luôn cả hàm, liếc mắt nhìn cánh cửa được người đàn ông trung niên mở ra rồi tri kỉ đóng vào, bên ngoài là những tên bảo vệ cao to đang canh gác nghiêm ngặt, chỉ sợ lơ là một giây thì nhân vật chính trong căn phòng sẽ biến mất, gây náo loạn buổi đính hôn.

Nếu bây giờ nói cái người đề nghị muốn đính hôn lần đó không phải bản thân cô có được không? Bản thân cô đã có một đời chồng rồi giờ lại phải rơi vào cái tình cảnh đáng mắc cười này, Tô Mộc nghĩ lúc này có nên tự sát luôn hay không, bởi cô không muốn kết hôn với ai khác ngoài anh ấy - người chồng ở thế giới trước của cô.

Căn phòng cô đang ngồi nghỉ ngơi là chỗ để chuẩn bị quần áo và trang điểm lại lần nữa, khá giống như phòng sau cánh gà, chỉ vài tiếng nữa thôi là tới buổi lễ đính hôn nếu ngay bây giờ không chạy trốn, thì đợi đến khi đính hôn xong thì mọi chuyện đã tàn thành mây khói rồi.

Lần đầu tiên trong cuộc đời cô lại bị thất bại một cách trầm trọng như vậy, có thể nhiều người sẽ bảo chỉ là đính hôn thôi mà có cần làm quá vậy không, xong đính hôn có thể phủi mông chạy trốn rồi, nhưng đối với cô giai đoạn nào trong hôn nhân cũng đều quan trọng cả, mà đính hôn cũng là một phần trong hôn nhân, cô không muốn bản thân dính dáng đến bất cứ người đàn ông nào khác ngoài chồng của mình.

Vài tiếng trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, cánh cửa đằng sau được mở ra hai tên đàn ông to con mặc âu phục đen nghiêm trang đứng hai bên kính cẩn thông báo cho cô. "Cô chủ buổi đính hôn sắp bắt đầu, khách khứa cũng đã đến đủ rồi ạ". Tô Mộc chỉ có thể thở dài, thôi thì đành đợi lúc lên bục rồi chạy cũng chưa muộn, dù sao người đàn ông niên ban nãy cũng chẳng phải người cha ruột huyết thống gì với cô, nên không cần ngại về vấn đề mặt mũi của ông.

Tô Mộc ổn định tâm lý xong liền đứng lên ngoan ngoãn đi theo hai tên đàn ông to con dưới sự giám sát của hai người bọn họ, vì nơi tổ chức lễ đính hôn được diễn ra ở khu du lịch biển nhà họ Tô, nên không khí về đêm mang đậm chất mùi biển cả vừa mát mẻ, nhưng lại có chút...nghẹt thở đối với cô.

Bên ngoài được các nhà thiết kế nổi tiếng decor trang hoàng lộng lấy, những chiếc đèn thủy tinh được gắn trên sợi dây cước dài bao quanh cả một bãi biển, trông cứ như một viên ngọc được phát sáng bên trong viên ngọc là những đóa hoa hồng đỏ rực có gắn những chiếc đèn led nhỏ, khiến cho những đóa hồng còn vương những giọt sương như được tô điểm một lớp áo thủy tinh trong suốt, những tấm vải màu trắng dưới bàn tay điêu luyện của người làm ra nó, đã biến nó trở thành những tấm màn tuyệt đẹp, gió biển thổi vào làm lay động những tấm rèm trắng khiến khung cảnh càng trở nên thơ mộng.

Dù sao hôm nay cũng chỉ là đính hôn nên cũng không mời hết tất cả khách đến, chỉ mời những người thân là bạn bè đồng nghiệp thân cận đến làm chứng là được, Tô Mộc từ phía xa phát hiện trên bục hướng dẫn đã có một người đàn ông cao ráo đứng ở đó, vì quá xa nên cô không thể thấy rõ người trên bục kia có khuôn mặt như thế nào, nhưng bóng lưng phía xa đó khiến cô trong giây phút nào đó có chút động tâm.

Chỉ là rất nhanh đã bị cô phủ định, Tô Mộc thầm tự mỉa mai trong lòng, cô đang mong chờ gì nữa chứ, mong chờ người đang đứng trên bục đính hôn kia là người chồng của mình sao?

Sau lời phát biểu cảm nghĩ đầy diễn cảm của MC cũng với tiếng vỗ tay hò reo như sấm của mọi người phía dưới thì nghi thức đính hôn cũng đã đến, Tô Mộc đứng kế bên người đàn ông trung niên, cô còn đang bận suy nghĩ con đường chạy nào là an toàn nhất, nên không chú ý MC đang hối thúc mời cô lên bục đính hôn.

Người đàn ông trung niên họ Tô đứng bên cạnh cô cũng hơi sốt ruột, vội kéo tay con gái dắt cô lên bục đính hôn, còn luôn miệng biện hộ cho việc cô không để tâm vào sự việc đang diễn ra, là do mệt.

"Con đi đứng cho đàng hoàng, sao lại cúi đầu xuống thế kia, ngẩng đầu lên không đi lại vấp té". Bị sự hối thúc của cha, Tô Mộc còn đang cúi đầu tính kế nên chạy hướng nào cũng phải ngước đầu lên nhìn đường đi, vừa hay cô bắt gặp khuôn mặt của người đàn ông chuẩn bị đính hôn với cô.

Ngay khoảnh khắc bắt gặp thấy khuôn ấy mặt tim cô như hẫng đi một nhịp, khóe mắt đỏ hoe dòng lệ nóng cũng vô thức muốn trào ra khỏi khóe mắt, cùng lúc đó tiếng của MC cũng cất lên giới thiệu tên của người đàn ông. "Chúng ta cùng chúc mừng cho buổi lễ đính hôn của Phương Vô Tử và Tô Mộc!".

Ngay khi cái tên quen thuộc ấy được cất lên thì lệ ở khóe mắt cô đã không thể kiềm lại được nữa mà tuôn rơi, bước chân cũng loạng choạng sắp ngã may mắn có ông Tô bên cạnh dìu, còn ân cần lo lắng hỏi cô bị đau chỗ nào.

Cô lắc đầu bảo mình không sao, nhưng đôi mắt ngấn lệ kia vẫn chưa một giây nào ngưng nhìn khuôn mặt người đàn ông kia, một khuôn mặt vừa thân quen lại xa lạ, đã từng cách biệt gần nửa đời người nhưng hiện tại lại trùng phùng bởi một cách không ngờ đến.

Người đàn ông sắp đính hôn với Tô Mộc đây, có khuôn mặt giống y hệt người chồng đã mất cách đây mấy chục năm của cô.

Người đàn ông đối diện ngay khi nhìn thấy khuôn mặt của cô, một dòng kí ức sâu xa nào đó thoáng ẩn hiện.

Chương 2: Anh ấy đã đi trước bà rồi

"Bà ơi, đã khuya lắm rồi sao bà còn chưa ngủ ạ". Một cô bé gái đáng yêu như búp bê barbie đẩy nhẹ cửa bước vào phòng, trên đầu bé là hai chiếc nơ màu hồng phấn đáng yêu dùng để cột hai bên mái tóc đen như mun, đôi chân trần dẫm lên tấm thảm lông thú dày ấm trong phòng, đôi chân nhỏ bé chạy nhanh như một chú thỏ vọt đến chiếc giường ngủ trong phòng.

Bầu trời ban đêm bên ngoài đã buông rèm xuống, khoác lên mình tấm áo choàng đen như mực, che đi ánh trăng sáng đằng sau nó, chỉ là bóng tối của màn đêm không thể nào xâm nhập được vào căn phòng đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ kia, tuy chỉ là le lói phát sáng nhưng nó lại như những chú đom đóm ở những đêm hè, luôn tỏa sáng hết mình dù cho biết đêm nay có thể sẽ là ngày cuối cùng của nó.

Giữa những ánh sáng yếu ớt đó là một bà cụ đang còng lưng ngồi trên giường, bàn tay nhăn nheo do năm tháng để lại thật tàn nhẫn, khuôn mặt của bà cụ là nhưng vết đồi mồi mà khi về già sẽ xuất hiện, làn da mềm nhũn nhăn nheo nhưng không thể che đi vẻ hiền từ của bà, có lẽ vì nghe thấy tiếng cháu gái từ ngoài phòng chạy vào, vì thế quá khứ đang được bà nhớ lại cũng bị cắt đứt.

Người ta thường nói khi còn trẻ, bạn sẽ giành cả thanh xuân để làm những việc mình thích, theo đuổi cái gọi là tương lai tươi sáng, nhưng rồi khi về già, những thứ tương lai đó thật mờ mịt, đôi chân ngày còn trẻ thường chạy theo đam mê, nay lại bị giới hạn về tuổi tác rồi chỉ có thể như một con thú già cỗi nằm im một chỗ, nhớ về những chuyện của quá khứ coi nó như một phần cuộc sống trong sinh hoạt, nhớ lại những năm tháng vui vẻ trẻ con của bản thân mình.

"Bà chưa buồn ngủ, sao cháu còn chưa đi ngủ đi, bố mẹ đâu sao lại để cháu chạy trong nhà lúc đêm khuya thế này". Bà lão ngồi trên giường giơ bàn tay già nua của mình ra chạm chiếc váy ngủ màu hồng phấn mềm mại của đứa bé, nét mặt trẻ con ngây thơ trong sáng đại diện cho người trẻ, khuôn mặt già nua với những nếp nhăn đại diện cho người già, sự tương phản được thể hiện thật rõ ràng ngay tại thời điểm đêm khuya này.

"Mẹ bảo cháu đến xem bà đã ngủ chưa, mẹ bảo bà ban đêm sẽ thường hay mất ngủ nên bảo cháu đến xem". Cô bé hồn nhiên kể lại cho bà nghe, còn rất tự giác mà leo lên chiếc giường cao 1m kia, dưới sự trợ giúp của bà lão cuối cùng cô bé cũng đã an toàn ngồi trên chiếc giường mềm mại, giọng nói non nớt nhưng vô cùng đáng yêu của cô bé lại cất lên. "Bà mau ngủ đi, thức khuya có hại lắm, cháu ở đây canh bà ngủ nhé?".

Bà lão bật cười vì bị một đứa bé khuyên bảo, nhưng ngoài tuân theo lời nói của cô bé thì bà cũng chẳng phản bác gì, vô cùng thuận theo mà nằm xuống bên kia giường, cô bé còn tri kỉ đắp tấm chăn dày ấm áp cho bà, rất tự nhiên mà học theo thói quen mẹ hay làm cho mình trước khi ngủ, một tay cô bé nhẹ nhàng vỗ về người bà đang nằm trên giường, cách một lớp đệm dày vẫn có thể cảm nhận được từng nhịp vỗ về của cô bé, tuy có lúc sẽ chẳng theo quy luật nào cả.

Không gian lại chìm vào im lặng, gần như lúc bà lão trên giường sắp chìm vào giấc ngủ thì cô bé lại lên tiếng, chỉ là giọng nói rất nhỏ nếu không nghe rõ sẽ không nghe thấy. "Bà ơi, tấm ảnh trên bàn là ai thế ạ".

Bà lão nghe thấy bức ảnh mà cô bé đề cập liền từ từ mở mắt ra, đảo mắt nhìn về phía tủ đầu giường, trên tủ đầu giường là một khung ảnh đã bị ố vàng theo năm tháng, trên tấm ảnh là một người đàn ông mặc âu phục vest nghiêm trang đang đứng nhìn một thứ gì đó, nhìn qua là sẽ thấy rõ bức ảnh này là được chụp lén bởi vì người trong khung không nhìn về phía ống kính, nhưng vẫn phải công nhận một điều chỉ là một tấm ảnh nhưng người xem vẫn có thể cảm nhận được, người trong bức tranh vô cùng đẹp trai tuy khuôn mặt lạnh lùng nhưng vẫn khiến người nhìn không khỏi cảm thán.

"À, người đó là một tên cuồng công việc". Bà lão như nhớ lại hình ảnh của quá khứ, vô thức mở miệng ra cảm khái lại cũng như than thở, đôi mắt đục ngầu nhìn vào một khoảng hư vô nào đó, cô bé nghĩ bà đã ngủ vì thế còn nghĩ mai sẽ hỏi bà, nhưng không ngờ bà lão vậy mà lại đáp lời cô bé, thế là cô bé cũng vội hỏi lại những thắc mắc trong lòng của mình. "Cuồng công việc ạ? Thế bà để ảnh người này ở đây làm gì thế ạ?".

Bà lão lắc đầu như phủ định việc gì đó, mãi lúc sau mới lên tiếng trả lời câu hỏi của cô bé. "Đây là chồng của bà, cũng là ông của con, nhưng anh ấy đã đi trước bà rồi". Như nhớ tới việc gì đó bà lão có hơi cau mày, muốn mở miệng ra nói tiếp nhưng vì cơ thể đã quá mệt mỏi vì thế chỉ có thể im lặng tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chương 3: Xuyên thư

Cô bé thấy vậy cũng không hỏi nữa, chỉ ngoan ngoãn tiếp tục vỗ về bà cho đến khi người trên giường ngủ say thì mới nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

Về đến phòng của mình, cô bé đã chạy đến chỗ của mẹ báo cáo công việc mà bà đã giao cho mình, nhận được sự tán thưởng của mẹ, cô bé vui vẻ đầy kiêu hãnh mà hất mũi lên cười ha ha, lại nhớ đến gì đó cô bé hỏi mẹ. "Mẹ ơi, ông ngoại là người như thế nào ạ?".

Mẹ của cô bé là một nguòi phụ nữ vô cùng xinh đẹp, có thể thấy vài nét tương đồng của cô qua khuôn mặt của bà lão, Phương Kì hơi ngạc nhiên vì con gái lại hỏi chuyện này, nhưng chuyện liên quan đến ông ngoại nên cô cũng chẳng ngại gì mà giấu diếm con gái.

Phương Kì bế con gái lên cho cô bé ngồi lên đùi mình, vừa xoa khuôn mặt mềm như bánh bao mới ra lò của cô bé, vừa nói cho cô bé nghe về những chuyện của ông ngoại. "Mẹ sẽ kể con nghe về câu chuyện của ông ngoại, nhưng kể xong thì phải đi ngủ cho mẹ, đã nhớ chưa".

Đợi khi con gái gật đầu đồng ý Phương Kì mới bắt đầu kể. "Ông ngoại của con là một người rất tài giỏi, thời đó người ta nói rằng ông là một người vô cùng nổi tiếng trong giới kinh doanh, rất nhiều người ngưỡng mộ những thành tựu của ông, chỉ là số của ông không được may mắn như người ta, ông ra đi khi còn quá trẻ, để lại rất nhiều tiếc nuối cho mọi người lúc đó, đặc biệt là...". Nói đến đây Phương Kì dừng lại một chút, quay lại nhìn đứa con gái rất nhanh đã đi vào giấc ngủ.

Cô mỉm cười nhẹ rồi chỉnh lại chăn cho con gái, xong mọi thứ cô mới rời khỏi phòng của con đi về phòng của vợ chồng mình.

Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, mới đây thôi mà đã đến mùa xuân cuối cùng của bà lão rồi, vì sức khỏe ngày càng yếu nên ngoài chiếc giường của mình ra, thì bà chỉ có thể đi lại quanh quẩn trong căn phòng của mình, may mắn trong nhà còn có đứa cháu gái mang tiếng cười nếu không bà cũng bị sự cô độc làm cho buồn chết rồi.

Ngày bà lão nhắm mắt hôm ấy là nắng ấm, trước đó đã có những cơn mưa rào che đi ánh sáng phía chân trời, nhưng hiện tại những vệt nắng đó cũng đã xé tan màn mưa hạ phàm xuống nhân gian, những vệt nắng tinh nghịch đáp hạ xuống những giọt mưa còn đọng lại, tạo nên khung cảnh chói sáng.

Ngày bà ra đi không ít người tiếc thương cho bà, nhưng họ cũng mừng vì cuối cùng bà đã có thể ra đi, cũng là đi tìm người chồng đã qua đời trước bà.

Tro của bà lão được đặt kế bên tro của chồng bà, hệt như di nguyện khi còn sống của bà.

.

Tô Mộc mở mắt ra kinh ngạc ngồi bật dậy, cảm nhận được sự thay đổi vô cùng rõ rệt của cơ thể, cô giơ hai tay lên lật trái lật phải còn hoài nghi mà chạm vào da tay mình, sờ khắp cơ thể một lượt từ trên xuống dưới, sự ngạc nhiên tràn ra khỏi đôi mắt đen láy phát sáng của cô.

Lại nhìn xung quanh một vòng thấy khung cảnh vô cùng xa lạ, lúc này cô trấn an bản thân phải thật bình tĩnh quan sát mọi thứ xung quanh một chút, bấy giờ cô mới phát hiện bản thân đang ở một căn phòng lạ, ngay cả cách bài trí cũng chẳng phải là phong cách thường ngày của cô.

Cả căn phòng toát lên vẻ yếu đuối thục nữ dịu dàng, ngay cả chiếc gương treo tường cũng được chủ nhân của căn phòng này trang trí theo phong cách vô cùng nàng thơ, thảm lông trên sàn cũng là theo tone màu nhẹ nhàng ấm áp, chiếc giường được decor theo thể loại cổ tích thơ mộng.

Nếu là một người bình thường thì giờ này hẳn là đã hoảng hốt vội vã chạy loạn cào cào, còn chạy đến gương nhìn xem trạng thái của bản thân, có khi còn nhảy cẫng lên vì được cải tử hoàn sinh, phải, Tô Mộc chính là bà lão mới mất cũng là mẹ của Phương Kì.

Đám tang của mình mới được tổ chức vài tiếng thôi, Tô Mộc vẫn còn có thể cảm nhận được cơn đau bệnh tật còn dư âm lại trong trí nhớ, ấy vậy mà nhắm mắt mở mắt một cái là đã bị đưa đến một nơi xa lạ, địa điểm thay đổi thì không nói nhưng một người đã chết lại trở nên trẻ lại, còn có thể mở mắt ra được thì điều này quá phi thực tế rồi.

Tô Mộc không vội đi vài vòng xung quanh xem xét tình hình, vì hiện tại cô đã có thể hình dung ra bản thân hiện tại đang ở trong tình huống gì, bỏ qua vấn đề phi thực tế là bản thân có thể sống lại đi, thì hiện tại cô chắc chắn linh hồn của bản thân đã bị chuyển dời đến nơi khác, còn vì sao cô lại đưa ra phán đoán này ư.

Chính là cách bố cục của căn phòng này, nếu thực sự cô sống lại thì cũng là quay trở về quá khứ, nhưng trong quá khứ của cô chưa từng có sự xuất hiện của căn phòng này bao giờ, vả lại nhìn bàn tay có chút thay đổi này của mình, cô có thể mạnh bạo phán đoán việc đây không phải là cơ thể của cô.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play