Để tránh lặp lại cảnh bị đánh thức một cách thô bạo như ngày hôm qua, Alva quyết định dậy từ sớm. Vừa mở mắt, cô liền tranh thủ cất đống đá ma thuật xuống dưới gầm giường, đề phòng kẻ khác phát hiện. Trời vẫn còn tối mịt, mới chỉ khoảng bốn giờ sáng. Cô bước ra ngoài, bắt đầu chạy bộ và tập thể dục để nâng cao thể chất.
"Đang tuổi trưởng thành mà cơ thể lại nhỏ bé thế này, phải chăm chỉ rèn luyện hơn nữa thì mới tự bảo vệ bản thân được."
Cơ thể hiện tại hoàn toàn trái ngược với kiếp trước. Khi còn ở thế giới cũ, nhờ lịch trình lao động vất vả, đôi tay cô rắn chắc, thậm chí còn có cơ bắp. Vóc dáng cao lớn cộng với quá khứ dữ dội cho nên dù nghèo hèn, ít ai dám tìm cô gây sự.
"Giờ chắc mình chỉ đứng đến nách của cơ thể cũ quá… Haha."
Sau khi chạy bộ vài vòng, Alva dừng lại để nghỉ ngơi, tiện thể tập thêm vài bài giãn cơ. Khi ấy, cô nghe thấy tiếng cửa phòng mình bị đá tung ra. Từ xa đã có thể nhận ra giọng điệu tức tối của kẻ vừa xông vào—chính là con nhỏ điên hôm qua. Nhận ra Alva không có trong phòng, ả ta lẩm bẩm chửi rủa rồi hậm hực bỏ đi.
"Hê hê, ta rành mấy trò của người cổ đại lắm!"
Alva thảnh thơi bước đến chuồng ngựa, tận hưởng không khí trong lành.
"Haa, tâm trạng hôm nay thật tốt quá!"
Những đứa trẻ làm việc gần đó nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái. Đây là lần đầu tiên bọn chúng thấy có người dọn phân ngựa mà trông lại vui vẻ đến vậy. Không rõ là cô có tài diễn xuất quá tốt hay thực sự có vấn đề, nhưng nhìn dáng vẻ vừa xúc phân vừa ngân nga hát của Alva, ai nấy đều phải lắc đầu.
“Cô ta điên hơn trước rồi.”
Những lời thì thầm xen lẫn tiếng cười chế nhạo, nhưng Alva chẳng hề bận tâm. Bởi vì dù sao đi nữa, cô cũng đã dần thích nghi với cuộc sống này và đang tận hưởng nó. So với những ngày cô đơn và lạc lõng ở kiếp trước, bây giờ mọi thứ đều tốt hơn gấp bội. Có một ông chú quan tâm đến cô, có mục tiêu rõ ràng là đoạt lại tước vị, thậm chí còn sở hữu một gương mặt xinh đẹp đến mức có thể mê hoặc người khác.
"Không chừng nam chính còn vì gương mặt này mà nguyện dùng cả tính mạng để bảo vệ ta đấy chứ!"
Những kẻ từng cười nhạo cô bỗng dần chuyển sang e sợ. Một người có thể vừa dọn phân vừa cười một cách gian xảo… ai mà không thấy rợn người chứ?
"Nó không định ném phân vào chúng ta đấy chứ?!"
Ngay lập tức, mọi người vội vã tản ra, không ai dám đứng gần Alva nữa. Nhờ vậy, cô thuận lợi làm việc đến trưa mà không bị ai làm phiền.
---
Đến giờ ăn, Alva đi xếp hàng nhận thức ăn như mọi ngày. Dù đến rất sớm, nhưng vẫn có những kẻ cố tình chen lấn để lấy phần trước. Cô thản nhiên đứng yên, không phản kháng—bây giờ mà gây sự thì chẳng khác nào làm đúng ý bọn chúng.
Đến lượt cô, nhưng người phát thức ăn rõ ràng chẳng công bằng chút nào. Trong khi ai cũng nhận được hai ổ bánh mì và một phần súp thịt, cô chỉ nhận được một ổ kèm bát nước súp loãng, không có miếng thịt nào. Cô nhìn thoáng qua người phụ nữ phát bánh mì, thấy bà ta có chút không đành lòng.
"Bà ơi, có thể cho cháu thêm một ổ bánh mì không ạ?"
Nói rồi, cô khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lộ ra vẻ đáng thương đầy khéo léo.
"Cháu cứ lấy hai ổ đi."
Cô thở phào nhẹ nhõm, nếu không có đủ thức ăn, buổi chiều cô sẽ chẳng đủ sức mà làm việc. Cầm phần ăn trên tay, Alva chọn một chiếc bàn trong góc ngồi xuống, vừa suy nghĩ cách chia đều phần súp cho ba ổ bánh thì một chàng trai lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh.
"Không biết em còn nhớ anh không? Hôm qua anh đã vô tình đụng vào em đấy."
Alva nghiêng đầu, nhìn anh ta chằm chằm.
"Không nhớ."
"Không nhớ cũng không sao, anh chỉ muốn tạ lỗi thôi. Em có muốn ăn phần thịt này không?"
Vừa nói, chàng trai vừa đẩy đĩa thịt về phía cô, nở một nụ cười hiền lành.
"Ăn."
Dù sao cô cũng cần thêm thức ăn, nhân tiện xem thử anh ta có mục đích gì. Không gian có chút gượng gạo, nên anh ta chủ động bắt chuyện.
"Anh là Felix, mới vào làm ở đây."
Alva im lặng.
"Thế em tên gì? Anh không có ý xấu đâu."
"Cảm ơn anh, người không có ý xấu."
Nói rồi, cô đứng dậy rời đi. Nếu chỉ là một người bình thường, cô chẳng cần phải phí thời gian dây dưa làm gì.
---
Trong giờ giải lao, Alva quay về phòng luyện tập ma thuật. Cô đặt tay lên viên đá cũ, tập trung dồn sức mạnh. Dù cố gắng thế nào, kết quả vẫn không thay đổi. Cô lặp đi lặp lại quá trình nghỉ ngơi rồi thử lại, và cuối cùng—
BÙM!
Viên đá nổ tung.
"Hay quá! Cuối cùng cũng làm được rồi!"
Nhưng cô cũng kiệt sức, có lẽ phải chờ đến tối mới tiếp tục tập luyện được.
Làm việc đến 10 giờ đêm, sau khi hoàn thành công việc, Alva không lập tức về phòng mà lén lút đi tìm thêm các viên đá ma thuật. Các con số lần lượt hiện lên khi cô đặt tay, và việc tìm ra đá 15.000 cũng không quá khó khăn. Chẳng mấy chốc, cô đã gom được vài chục viên, tạm thời giấu chúng dưới một gốc cây.
"Sẵn tiện thám thính khu vực này luôn nhỉ."
Cô lặng lẽ núp sau một bụi cây gần cổng vào, quan sát hai tên lính gác đang tán gẫu.
"Lạnh quá, mày cho chút lửa để ấm lên nào."
"Tao dùng nãy giờ rồi, phải tiết kiệm ma thuật chứ! Lỡ có người đột nhập thì sao?"
"Mày cứ bùng lửa lên đi, sắp thay ca rồi mà lo gì."
Cuối cùng, một tên búng tay, tạo ra một ngọn lửa lơ lửng trong không trung.
"Khả năng này thật tiện lợi…"
Hai tên lính cười cợt, trò chuyện rôm rả, hoàn toàn lơ là cảnh giác. Nhìn cách bọn chúng thay ca, cô nhanh chóng nắm bắt được điểm yếu: mỗi lần thay ca chỉ có hai người gác, việc trốn khỏi đây sẽ không quá khó—chỉ cần mạnh hơn bọn chúng là được.
Sau khi nghe ngóng thêm vài thông tin từ dinh thự, Alva trở về phòng. Luyện tập thêm một chút với các viên đá, và đến tận 3 giờ sáng cô mới chợp mắt.
---
Tiếng ồn ào đánh thức Alva dậy. Cô mệt mỏi vươn vai, nhưng vẫn phải lập tức rời giường. Hôm nay là tiệc công tước nên các gia nhân thức sớm hơn thường ngày
"Dù có không muốn cũng phải dậy, nếu không con nhỏ kia lại đến kiếm chuyện nữa."
Dù mắt vẫn còn vương chút buồn ngủ, cô vẫn nhanh chóng rửa mặt, đánh răng để tỉnh táo hơn. Sau vài động tác khởi động nhẹ nhàng, cô lại tiếp tục duy trì thói quen hàng ngày—chạy bộ vài vòng để làm nóng cơ thể rồi mới bắt tay vào công việc.
Hôm nay, không khí trong vườn náo nhiệt hơn hẳn. Ai nấy đều tỏ ra phấn khởi, bàn tán rôm rả như thể đang mong chờ điều gì đó.
"Nhanh lên nào! Ta nghe nói hôm nay sẽ có rất nhiều quý tộc đến đây đấy!"
"Aa, ta còn nghe nói có cả tiểu thư nhà bá tước nữa! Nghe đồn nàng ấy đẹp nghiêng nước nghiêng thành!"
"Không chỉ vậy đâu! Còn có rất nhiều tiểu thư, công tử từ các gia tộc lớn khác nữa! Chúng ta phải làm việc thật nhanh để có thể diện kiến bọn họ mới được!"
Một cô gái vội vã chạy đến, xen ngang vào cuộc trò chuyện của hai tên nhóc đang hăng say bàn tán. Giọng cô ta đầy kích động:
"Này, các ngươi có biết tin gì chưa? Ta vừa nghe ngóng được là hôm nay, ngoài các quý tộc, còn có cả thái tử và một số thành viên hoàng tộc sẽ đến đây nữa!"
"Cái gì?! Thái tử á?"
"Mau làm cho xong việc đi! Phải tranh thủ đi xem mới được!"
Ngay lập tức, đám người tản ra, vội vàng làm việc với tốc độ nhanh gấp đôi bình thường.
Alva đứng gần đó, lặng lẽ nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện. Khóe môi cô khẽ nhếch lên.
"Xem ra có cả thái tử... Vậy thì mình cũng nên đến xem một chút mới được."
Cả dinh thự nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Gia nhân ai nấy đều tất bật hoàn thành công việc với tốc độ nhanh gấp đôi ngày thường. Chỉ trong chốc lát, mọi thứ đã được chuẩn bị tươm tất. Ngay khi hoàn thành nhiệm vụ, đám người hầu vội vã túm tụm lại dưới những tán cây gần cổng chính, mắt dõi về phía con đường dẫn vào dinh thự.
Alva cũng lặng lẽ hòa vào dòng người. Dù không thể trực tiếp tham gia đón tiếp, cô vẫn muốn tận mắt chứng kiến những vị khách quyền quý đến từ khắp nơi trên đất nước.
Chỉ những gia nhân cấp cao như ông quản gia, bà hầu trưởng cùng những người hầu lâu năm mới được phép đứng cạnh công tước để nghênh tiếp khách.
Ngay lúc đó, một tiếng hô vang lên từ phía cổng:
"Quý bà của gia tộc Edward đến!"
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía cỗ xe sang trọng đang chầm chậm dừng lại. Cánh cửa xe bật mở, để lộ một người phụ nữ quý phái khoác trên mình bộ váy nhung màu xanh thẫm, từng bước xuống xe với dáng vẻ thanh lịch.
Công tước tiến lên, cúi đầu nhã nhặn:
"Rất vinh hạnh khi được đón tiếp phu nhân. Ngài không ngại đường xa đến đây, quả thực là niềm vinh hạnh cho chúng tôi."
"Không dám, gia tộc chúng tôi mới là người vinh dự khi nhận được lời mời từ ngài."
Công tước khẽ mỉm cười, sau đó quay sang quản gia:
"Phu nhân hẳn đã mệt sau chuyến đi dài. Quản gia, đưa bà ấy về phòng nghỉ đã chuẩn bị sẵn."
Ông quản gia kính cẩn cúi chào, rồi dẫn người phụ nữ vào trong.
Liên tiếp sau đó, nhiều cỗ xe khác lần lượt tiến vào. Tuy nhiên, dù quan sát kỹ, Alva vẫn không thấy ai thực sự nổi bật. Chỉ toàn những cái tên xa lạ, không ai đáng chú ý.
Một người làm vườn đứng gần đó bỗng thấp giọng hỏi:
"Không biết hoàng tộc bao giờ mới đến nhỉ?"
Người bên cạnh liền đáp với vẻ am hiểu:
"Ngươi không biết sao? Tiệc sẽ chính thức diễn ra vào đúng tám giờ tối. Hoàng tộc và những quý tộc từ thủ đô sẽ đến vào thời điểm đó. Còn bây giờ, chỉ là những quý tộc vùng xa đến sớm để nghỉ ngơi thôi."
"Thì ra là vậy..." Alva thầm nghĩ. Nếu chỉ là quý tộc vùng quê, cô không có hứng thú.
Chán nản, cô lặng lẽ tách khỏi đám đông, định quay về phòng ngủ bù. Nhưng vừa rẽ sang lối đi nhỏ, một bóng người đột ngột chặn trước mặt cô.
Chính là cậu trai mà cô từng gặp trong bữa ăn.
Felix nở nụ cười rạng rỡ:
"Lại gặp nhau rồi. Em có muốn cùng anh ra phố mua ít đồ không? Đang trang trí thì phát hiện thiếu một số thứ."
Ánh mắt Alva sáng lên.
"Ta được đi thật sao? Đi chứ, tất nhiên là đi rồi!"
Cô vốn tò mò về cuộc sống bên ngoài, có cơ hội thì tội gì không đi? Hơn nữa, trong mấy ngày qua, cô đã phát hiện một ít vàng dưới gối—có lẽ là tiền mà “Alva cũ” đã dành dụm được. Nếu có gì hay ho, cô cũng muốn mua ít thứ.
Felix nhướn mày nhìn cô đầy thú vị.
"Cuối cùng em cũng chịu nói chuyện rồi nhỉ? Vậy, tên em là gì?"
Alva suy nghĩ một lúc, rồi bất chợt nói đùa:
"Ta thấy ta giống phô mai, anh có thể gọi ta là Phô Mai."
Felix bật cười:
"Haha... Em kỳ lạ thật đấy!"
—---
Hai người đi qua cổng sau. Felix đưa một tờ giấy cho lính gác, người đó kiểm tra qua rồi gật đầu:
"Được rồi, hai ngươi đi đi."
Ngay khi ra khỏi cổng, trước mắt Alva là một con đường ngập tràn hoa cỏ. Cô vui vẻ nhảy chân sáo, hít hà không khí tự do.
Felix chậm rãi bước bên cạnh, mỉm cười:
"Nơi này khá xa thành phố, nên chúng ta phải đi bằng xe mới đến nơi được."
Alva quay sang, nheo mắt trêu chọc:
"Anh thông minh quá, cái gì cũng biết hết!"
Felix bật cười nhẹ:
"…Vì anh từng sống ở thành phố mà."
Một lúc sau, cả hai đến bãi đỗ xe, nơi xếp đầy xe ngựa và vài chiếc ô tô đời cũ. Felix tiếp tục đưa tờ giấy khi nãy cho người đánh xe. Ông ta nhận lấy, liếc nhìn họ bằng ánh mắt không mấy thiện cảm, rồi lẳng lặng trèo lên xe.
Felix mở cửa, lịch thiệp đưa tay ra:
"Nào, để anh dìu em lên."
Alva nhìn anh ta chằm chằm, rồi bĩu môi:
"Bế ta lên đi. Không bế thì ta không lên đâu!"
Felix thoáng ngạc nhiên, sau đó bật cười:
"Không ngờ em lại nũng nịu như vậy... Haha!"
Vừa nói, anh vừa bế bổng cô lên xe một cách nhẹ nhàng. Alva hơi sững lại—không ngờ người này trông thư sinh mà cũng có sức mạnh phết.
Ngay khi cửa xe đóng lại, người đánh xe vung roi, ngựa lập tức lao đi. Chiếc xe rung lắc mạnh đến mức Alva cảm thấy cơn buồn nôn ập đến.
"Còn... bao lâu nữa mới tới... ọe..."
Felix nhìn cô, rồi nhanh chóng lục tìm một chiếc túi trong tủ.
"Khoảng mười phút nữa. Em say xe à?"
Anh đưa túi cho cô, nhưng Alva cố gắng chịu đựng vì không muốn tạo ra mùi khó chịu.
Cuối cùng, sau một hồi vật vã, xe cũng đến nơi. Alva lập tức nhảy xuống, hít lấy hít để không khí trong lành.
Khi đã bình tĩnh lại, cô bắt đầu quan sát xung quanh. Khu phố nhộn nhịp với những gian hàng san sát nhau, bày bán đủ loại thực phẩm, đồ thủ công mỹ nghệ và vô số mặt hàng xa xỉ.
Felix tiến lại gần, quan tâm hỏi:
"Đỡ hơn chưa? Em còn đi được không?"
"Ổn... Ta ổn."
Anh dẫn cô đến một cửa hàng sang trọng để mua một chiếc bình vàng. Alva không khỏi trầm trồ—hóa ra vàng không chỉ được dùng làm trang sức và tiền tệ, mà còn được chế tác thành đồ trang trí. Dường như khu vực này rất giàu tài nguyên khoáng sản.
Đi tiếp một đoạn, Felix bước vào một tiệm vải. Alva chớp mắt, rồi quyết định tách ra:
"Anh cứ mua đi, ta muốn đi loanh quanh một chút."
Felix cau mày:
"Nơi này rộng lắm, em dễ đi lạc đấy. Đợi anh mua xong rồi anh dẫn em đi."
"Ta chỉ đi gần đây thôi, sẽ về trước khi anh xong."
Nói rồi, cô chạy thẳng đến một tiệm vũ khí mà mình đã để ý từ trước. Sau một màn trả giá “cực gắt”, cô mua được hai con dao găm với giá rất hời.
"Xời, ông chú này còn thua xa mấy bà thím bán rau trước kia!"
Vừa hay lúc quay lại, Felix đã mua đồ xong.
"Sao rồi? Thú vị chứ? Anh biết một chỗ rất vui, muốn đi không?"
"Hả? Chỗ nào?"
Felix chỉ cười, kéo tay cô đi vào một con ngõ nhỏ.
Đầu bên kia, Alva nhìn thấy một nhóm người vây quanh hai nghệ sĩ đường phố. Một người búng tay biến mất rồi xuất hiện ở nơi khác, người còn lại thổi ra lửa, tạo thành vòng trang sức lửa lơ lửng trên không. Sau đó, ngọn lửa hóa thành một con voi rực cháy, và nghệ nhân kia nhẹ nhàng búng tay, là đã xuất hiện trên lưng nó.Cô ngây người trước màn biểu diễn mới lạ này
"Rất thú vị đúng không, anh nói mà" -Felix cười mỉm
Thật sự cái anh Felix này đem đến cho Alva cái cảm giác cực kì giống với anh hai của cô. Dịu dàng và ấm áp như mặt trời
"Vâng.."- cô đáp có chút ngập ngừng
Sau màn biểu diễn đầy ấn tượng, hai nghệ nhân bắt đầu đi vòng quanh, chiếc mũ trong tay họ chờ đợi những đồng xu từ lòng hào hiệp của khán giả. Khi người điều khiển lửa đến trước mặt Alva, cô không chút do dự thảy vào đó một đồng vàng rồi quay lưng rời đi cùng Felix.
Người nghệ nhân trẻ tròn mắt ngạc nhiên, vội kêu lên:
"Tiểu thư... xin hãy đợi một chút!"
Nhưng Alva đã hòa vào dòng người, biến mất giữa đám đông tấp nập. Cậu ta nhìn đồng vàng trong tay, niềm vui rạng rỡ trên gương mặt. Có lẽ với họ, số tiền này là cả một gia tài.
Hoàng hôn dần buông, sắc trời nhuộm một màu cam dịu dàng. Hôm nay là ngày suôn sẻ nhất kể từ khi Alva đặt chân đến thế giới này, tâm trạng cô vui vẻ hơn hẳn.
"Xem màn biểu diễn đó vui đến thế sao? Em cứ tươi cười suốt cả quãng đường đấy." Felix châm chọc.
"Tất nhiên r..."
Alva chưa kịp nói hết câu, một đàn bồ câu từ đâu sà xuống, che khuất tầm nhìn, khiến cô vô tình va mạnh vào một người đang đi ngược hướng.
Cô gái ấy nhỏ nhắn, mái tóc bạch kim lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, gương mặt thuần khiết đến mức làm người khác phải nín thở. Những chiếc lông vũ trắng muốt còn chưa kịp rơi xuống đất khiến cảnh tượng này thoáng qua như một bức tranh siêu thực.
"Xin lỗi." – Giọng cô gái trong trẻo nhưng đầy vội vã.
Nói xong, cô ấy lập tức quay người bước đi.
Alva nhìn theo bóng dáng ấy, linh cảm rằng đây không phải một người bình thường.
"Khoan đã..."
Alva định chạy theo, nhưng Felix đã nhanh tay nắm cổ tay cô giữ lại.
"Em làm sao thế? Lạc nhau bây giờ!"
"Ta..."
Cô quay đầu lại, nhưng bóng dáng kia đã biến mất giữa dòng người tấp nập.
"À... ta chỉ là thấy một tên rất giống con cá thôi."
"Thật là... Xe ngựa đến rồi, mau về thôi."
Không để Alva kịp phản đối, Felix bế phốc cô lên và thẳng tay vứt vào trong xe ngựa. Chuyến đi về vẫn kinh khủng như lúc đến, lắc lư đến mức dạ dày cô muốn nổi loạn.
Vừa bước chân vào dinh thự, cô đã kiệt sức đến mức chẳng còn thiết tha gì đến bữa tiệc công tước nữa. Felix rời đi để giao đồ, còn cô thì lê từng bước về phòng, đổ sập xuống giường ngủ say.
-----
Lúc Alva mở mắt ra, chiếc đồng hồ trên tường đã chỉ mười giờ đêm.
"Có lẽ tiệc cũng sắp tàn rồi..." – Cô ngáp dài, vươn vai ngồi dậy.
Bên ngoài hành lang, ánh đèn vẫn sáng trưng, bóng dáng các gia nhân qua lại nhộn nhịp. Tò mò, cô men theo dãy hành lang, đến gần cửa sổ lớn nhìn vào bên trong sảnh tiệc.
An ninh được thắt chặt, lính canh đứng kín tứ phía. Bên trong là những quý tộc cao sang, từng cử chỉ, ánh mắt đều toát lên khí chất quyền quý.
"Oa... đúng là giới thượng lưu, ai nấy đều lộng lẫy đến mê người."
Ánh mắt Alva dừng lại trên một vài gương mặt nổi bật.
Đầu tiên là một cô gái tóc hồng với nhan sắc động lòng người, luôn miệng trò chuyện với các quý tộc xung quanh, trông như một bậc thầy xã giao.
Tiếp theo là một chàng trai tóc đỏ trầm, mái tóc dài buộc lệch sang một bên, nhưng thay vì hòa mình vào cuộc vui, hắn chỉ đứng lặng lẽ trong góc, chậm rãi nhấp từng ngụm rượu.
Và cuối cùng là một thiếu niên tóc đen – tâm điểm của bữa tiệc.
Những quý tộc khác vây quanh cậu ta, ánh mắt đầy kính trọng. Alva cố lắng nghe nhưng lớp tường cách âm quá tốt khiến cô chẳng thể nghe nổi một chữ.
Bỗng nhiên, cậu ta di chuyển về phía cửa sổ.
Alva giật mình, lập tức ngồi thụp xuống, tim đập thình thịch. Cô lén liếc lên nhìn thì suýt chút nữa há hốc mồm.
Tên nhóc đó... phát sáng theo đúng nghĩa đen!
"Hào quang nhân vật chính đây rồi! Cuối cùng cũng tìm thấy tên thái tử!"
Như cảm nhận được ánh nhìn, cậu ta đột nhiên quay về phía cửa sổ.
Alva vội vàng rút đầu lại, tim suýt nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Phù... nguy hiểm thật."
Không dám ở lại thêm, cô nhanh chóng trở về phòng, nằm dài trên giường tính toán.
"Hừm... mình cũng xem như có trí tuệ của một thiên tài. Sau khi lấy lại tước vị, chắc tốt nhất là tiến cung để có thể đứng gần nhân vật chính, chứ ở lại đây thì sớm muộn cũng bỏ mạng trong chiến tranh mất."
Cô vùi mặt vào gối, nghiền ngẫm tiếp.
"Nhưng liệu mình có phải là nữ chính không nhỉ? Thấy cũng có cơ duyên với mấy nhân vật quan trọng... Nhưng mà nhớ lại số nhọ của mình thì chắc không đâu. Nếu tên nam chính gặp mình mà thốt lên 'Cô gái này thật thú vị' rồi bám theo sau thì hẵng hay."
Sau khi cân nhắc xong xuôi, cô quyết định tiếp tục luyện tập.
Lôi mấy viên đá ma thuật 15k còn lại từ dưới giường ra, lần này cô đã có thể làm vỡ chúng chỉ sau hai lần thử.
"Tiến bộ rồi đấy!"
Cô ra vườn tìm thêm vài viên để tiếp tục luyện tập.
Nhưng khi đang mải mê lọc đá, một bóng đen bất ngờ lao ra từ bụi cây.
"Á Á Á!"
"Làm gì hét toáng lên thế?" – Người đó nhăn mặt, bịt tai.
Alva căng mắt nhìn, nhận ra đó là một thiếu niên trạc tuổi Felix. Trang phục hắn mặc tinh xảo hơn hẳn, chứng tỏ xuất thân không tầm thường.
"Hẳn ngươi là kẻ điên trong vườn mà công tước cảnh báo?"
"Anh là hoàng tử à?" – Cô dò xét.
"Đáng tiếc không phải. Ta đến từ lục địa Daisy, được cử tới đây để giao lưu văn hóa."
Nghe vậy, Alva lập tức mất hứng, đứng dậy phủi bụi trên người.
"Vậy à? Vậy thì không quan trọng."
"Cái gì?!"
Hắn kéo mạnh cái áo làm cô ngã vật ra đất, tên này còn khỏe hơn ông Matthew. Hắn đè lên người Alva rồi dùng cái ngón chỏ chỉ chỉ vào mặt cô
"Còn nhỏ thế mà xem thường người khác là không được đâu, nhớ lấy tên ta là Aaron! Lần sau gặp lại ta mới là người xem thường ngươi" - Hắn ta cười giễu cợt
"Buông ta ra tên chết tiệt này"
Rõ ràng là cô đã rèn luyện cả thể chất và ma thuật nhưng không tài nào đẩy hắn ngã. Sau khi thấy Alva lăn lộn dưới đất rất thảm hại thì hắn mới hài lòng thả cô ra
Cô vừa định đứng dậy đánh úp thì hắn ta đã biến mất tăm hơi
"Mẹ nó sao giống sự kiện của tiểu thuyết thế nhỉ? Nhưng rõ ràng cả tên và thân phận hắn không gợi nhớ cái gì, chẳng lẽ là nhân vật chủ chốt nhưng bị flop. Ha đúng là đáng thương quá đi" - cô cười cay cú
Tâm trạng vui vẻ của cô hoàn toàn tiêu tan.
"Phải đập đá xả xui mới được!"
Mang theo lửa hận ngút trời, cô nghiền nát thêm năm chục viên đá.
"Đá 15k giờ chẳng khác nào gạch lát đường với ta nữa rồi!"
Ngày mai... phải tìm đá 20k để tập luyện mới được!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play