Văn án
Cố Khải Thành có một người yêu nhỏ, vừa đáng yêu lại rất thích làm nũng với hắn.
Chỉ là, người yêu nhỏ của hắn hình như không được đúng lắm.
Trong một lần bị nhóm người khó dễ, Cố Khải Thành liền thấy người yêu nhỏ vốn được coi là yếu đuối của mình, lúc này lại đang dùng tay không đánh đám người đến mức họ phải kêu cha gọi mẹ. Tâm trạng của hắn lúc này có chút kỳ lạ.
Cố Khải Thành: "..." ∑(O_O;) Đây còn là người yêu nhỏ yếu đuối của hắn không vậy?
Dụ Nhiên vốn là thiên tài trong một gia đình giàu có, nhưng vì tận thế nên cậu nhanh chóng gặp khó khăn. Tuy vậy, cậu đã sớm thức tỉnh được dị năng, nhưng không có sát thương nào cả. Điều này cũng không làm khó được cậu. Với trí thông minh thiên bẩm, cậu nhanh chóng tìm ra cách điều khiển dị năng, tạo ra sức sát thương khiến ai cũng phải nể phục.
Chỉ là, cuối cùng cậu vẫn chết.
Sau khi trùng sinh, Dụ Nhiên không còn muốn gia nhập bất kỳ đội ngũ nào nữa. Nhưng khi gặp được Cố Khải Thành, cậu đã thay đổi ý định, quyết định giả bộ yếu đuối để được hắn nuôi.
Bạn trai của cậu nấu ăn rất ngon, lại rất cưng chiều cậu. Cậu cảm thấy, đúng là yêu chết mất!
---
Tóm tắt
Dụ Nhiên từng là một thiếu gia nhà giàu, một thiên tài khiến bao người ngưỡng mộ. Nếu không có biến cố, tương lai của cậu hẳn sẽ rất sáng lạn. Nhưng rồi tận thế ập đến, mọi thứ thay đổi.
Vốn là người chỉ chú tâm học hành, cơ thể cậu không được rèn luyện nhiều. Trong tận thế, cậu phải sống chật vật. May mắn, cậu đã thức tỉnh dị năng, nhưng nó lại không có tính sát thương. Với trí thông minh của mình, cậu nhanh chóng tìm ra cách khiến dị năng trở nên lợi hại hơn, đóng vai trò quan trọng trong đội ngũ, gánh vác trách nhiệm bảo vệ mọi người.
Tuy nhiên, người tính không bằng trời tính, cuối cùng cậu vẫn chết. Trước khi chết, cậu nhìn những đồng đội từng được mình hết lòng giúp đỡ, nay đang cật lực bỏ chạy, bỏ lại cậu phía sau. Tâm trạng cậu có chút kỳ lạ.
Cậu không oán trách, vì cậu hiểu, nếu là người khác thì cậu cũng sẽ làm như vậy. Dù thông minh hay mạnh mẽ đến đâu, cậu cũng không thể thoát khỏi số phận phải chết, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Trước khi chết, cậu cảm thấy tiếc nuối vì chưa từng được sống cho chính mình. Cậu chưa yêu ai, chưa làm những điều mình thích, chưa từng trải nghiệm những điều mà người bình thường đều làm. Cậu tự trách mình trước kia thật ngu ngốc, luôn sống vì người khác.
Khi mở mắt ra lần nữa, Dụ Nhiên phát hiện mình đã quay trở lại một năm sau khi tận thế bắt đầu. Nhưng khác với người khác sẽ lợi dụng cơ hội để chuẩn bị cho tương lai, cậu không làm vậy, vì quãng thời gian trở lại này cũng không đủ an toàn.
Cậu quyết định không gia nhập bất kỳ đội ngũ nào nữa, chọn sống một mình. Nhờ ký ức kiếp trước, cậu nhanh chóng tìm được nơi an toàn để thu thập vật tư, tự rèn luyện bản thân, sống lang bạt qua nhiều nơi mà không phụ thuộc vào ai.
Vốn dĩ, cậu định tiếp tục sống như vậy, nhưng không ngờ trong một lần tình cờ, cậu gặp được Cố Khải Thành. Người đàn ông trước mắt, khuôn mặt điển trai, rất hợp gu của cậu, khiến tim cậu khẽ rung động. Lúc đó, cậu thay đổi quyết định, đồng ý yêu cầu của hắn, theo hắn về căn cứ Hạ Phong.
---
Cố Khải Thành là đội trưởng của đội dị năng giả Thiên Hành, một trong những đội mạnh nhất ở căn cứ Hạ Phong. Trong một lần ra ngoài làm nhiệm vụ, hắn và đồng đội gặp nguy hiểm, buộc phải tìm nơi ẩn náu tạm thời.
Tại đây, hắn gặp Dụ Nhiên. Vật nhỏ trước mắt với thân hình nhỏ bé, ánh mắt cảnh giác như một con thú nhỏ đang phòng vệ, khiến hắn cảm thấy cậu vô cùng đáng yêu.
Ngay lần đầu gặp, hắn đã rất thích cậu, muốn bảo vệ vật nhỏ này. Hắn đưa ra yêu cầu: chỉ cần cậu đồng ý làm người yêu của hắn, mọi thứ hắn sẽ lo liệu. Trước ánh mắt long lanh ngập nước, trông rất vô hại của cậu, Cố Khải Thành không kìm được mà muốn dâng mọi thứ mình có cho đối phương.
Dù đồng đội của hắn không thích "vật nhỏ" này, hắn cũng không quan tâm. Đây là chuyện của hắn, không cần người khác phải xen vào.
Chỉ là, bạn nhỏ này hình như có gì đó không đúng lắm.
---
Trong một lần làm nhiệm vụ, Cố Khải Thành tức giận khi phát hiện Dụ Nhiên không nghe lời, tự ý hành động. Nhưng trong tình cảnh nguy hiểm, hắn vẫn không ngần ngại bảo vệ cậu.
Dụ Nhiên nhìn bạn đời của mình gặp nguy hiểm thì nổi giận, không do dự phóng ra những mũi tên sắc bén, tiêu diệt sạch tang thi xung quanh. Đội viên của hắn há hốc mồm kinh ngạc khi chứng kiến cậu sử dụng dị năng vốn bị coi là vô dụng, giờ lại có sát thương kinh hoàng như vậy.
Cố Khải Thành: "..." Đây còn là bạn trai nhỏ yếu đuối của hắn sao?
---
Tư Mã Chiêu là bạn tốt của Cố Khải Thành, sống cùng nhau từ nhỏ đến lớn. Cho dù tận thế đến, hai người vẫn ăn ý mà giúp đỡ nhau vượt qua.
Khi hắn nhìn thấy thằng bạn tốt của mình đem một tiểu tình nhân từ bên ngoài về nuôi, hắn liền có chút không vui.
Dù sao, là bạn thân bao nhiêu năm, hắn chưa từng thấy Cố Khải Thành có người yêu nào. Hắn cũng mong Cố Khải Thành sớm tìm được người mình yêu, chứ không phải cô đơn một mình. Nhưng bạn à, bạn cũng không nên yêu một người vô dụng chứ! Hiện tại, thời thế thay đổi rồi, một người yếu đuối thì sao có thể giúp đỡ Cố Khải Thành đây?
Đã vậy, thằng bạn tốt của mình lại còn phải nuôi tên này nữa. Mà tên này chỉ biết ăn với ngủ, còn suốt ngày kêu thằng bạn thân đi nấu ăn cho. Dù không thích, nhưng hắn cũng đành chấp nhận chúc phúc cho bạn tốt của mình.
Cho đến một ngày nọ, hắn nhìn thấy tên được coi là vô dụng - Dụ Nhiên kia - đang đánh nhau với một nhóm người mà nhìn không ra mặt mũi, vì dám bắt nạt thằng bạn tốt của mình. Tâm trạng hắn lúc này có chút vi diệu ∑(O_O;)
Má! Đây còn là tên yếu đuối vô dụng hắn từng thấy không thế? (ノ゚0゚)ノ~
Ờm... cũng may là hắn không có chọt tiểu tổ tông này. Không thì có khi nào người bị đánh trên đó sẽ trở thành hắn không vậy? Đúng là không nên trông mặt mà bắt hình dong mà... (@_@)
Mà đồng đội lúc này, N người cũng đang tự cầu phúc, vì lúc trước thường xuyên khinh thường tên này.
Nước đi này, tôi xin phép đi lại được không...(O_O;)
Nhân vật chính : Dụ Nhiên x Cố Khải Thành .
Mạnh mẽ công đội vợ lên đầu, sủng thụ, thụ nói gì làm đấy x bề ngoài yếu đuối ngây thơ nhưng thật chất, chỉ cần một nhát có thể cho bạn gặp diêm vương liền, thông minh thụ .
( Mọi thứ không có thật nên không cần tạo áp lực quá làm gì >< )
Nếu không thích có thế bỏ qua đừng mang lời ác ý ... tác giả dễ bị tổn thương ...
Nhưng nếu có gì đó không đúng hoặc sai thiếu ở đâu, các bạn có thể bình luận cho mình, mình sẽ xem lại và sửa lại đúng nhất có thể . Và
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ nhoa ♡(˃͈ દ ˂͈ ༶ )
[Đội trưởng, phía trước có ngôi nhà khá an toàn, chúng ta tạm thời nghỉ ngơi ở đó đi.]
[Được rồi, mọi người tạm thời ở nơi này trước. Trời sắp tối rồi, đi đường rất nguy hiểm. Ngày mai chúng ta trở về sau.]
[Vâng!]
. . . . . . . .
[Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi, mệt chết đi được.]
[Hôm nay đúng là xui xẻo, gặp phải tang thi cấp cao. Còn may là giải quyết được, nếu không có lẽ chúng ta sẽ chết ở đó rồi.]
[Được rồi, đừng nhắc đến nữa. Ăn chút gì đi, rồi thay phiên nhau canh gác. Sáng sớm ngày mai còn phải trở về căn cứ sớm.]
Mọi người lúc này mới thôi nói chuyện, không ý kiến gì, lần lượt thay nhau nghỉ ngơi.
Họ không biết rằng bên dưới ngôi nhà có một tầng hầm. Lúc này, Dụ Nhiên đang âm thầm tính toán xem khả năng họ phát hiện ra nơi này là bao nhiêu.
Từ lúc họ tới gần, cậu đã phát hiện ra rồi. Vốn tưởng họ sẽ rời đi, không ngờ lại vào ngôi nhà này.
Thật ra, cậu đủ khả năng không cho họ vào, nhưng cậu không muốn phiền phức. Hiện tại trời cũng đã tối, cho nhóm người này qua đêm nay cũng không sao. Chỉ cần đừng làm phiền cậu là được.
Nhìn căn hầm trước mắt, cậu liền sắp xếp lại mọi thứ, chuẩn bị rời đi. Nơi này cậu cũng đã ở được gần hai tháng rồi, cũng nên rời khỏi để tìm nơi khác sống.
Trước đây, cậu từng là một thiếu gia con nhà giàu, cũng là một thiên tài khiến biết bao nhiêu người phải ghen tị. Nhưng điều này không đáng kể. Từ khi tận thế đến, cậu luôn bị gắn cái mác "thiên tài", vì khả năng điều khiển dị năng của cậu rất mạnh. Dù là một dị năng không có lực sát thương, nhưng cậu cũng có thể biến nó thành có sát thương.
Điều này khiến nhiều người có dị năng giống cậu cảm thấy hy vọng, muốn cậu dạy cách điều khiển chúng. Nhưng đâu có đơn giản như vậy. Rất nhiều người học được nhưng cũng chỉ có thể giết được tang thi cấp 1. Lại chẳng thấm vào đâu, còn không bằng tự tay giết tang thi để đỡ mất nhiều năng lượng hơn.
Do vậy, nhiều người rất ghét cậu. Vì sao cậu có thể làm được mà họ lại không? Chính vì thế, họ bắt đầu lộ bản chất thật sự, chuyển sang ghen tị, căm ghét, và phản bội cậu. Họ đưa cậu vào nguy hiểm, nhưng lần nào cậu cũng may mắn trốn thoát.
Lúc này, cậu mới cảm nhận được cái gọi là nhân tính trong thế giới này đáng sợ đến nhường nào. Cậu không còn tin tưởng bất kỳ ai và trở nên cảnh giác hơn, nhưng cũng không thể sống một mình.
Vậy là cậu tự thành lập một đội ngũ nhỏ, chọn những người đáng tin cậy, dạy họ cách điều khiển dị năng để nó hữu dụng nhất. Từ đây, cậu gánh vai trò quan trọng, luôn được đồng đội tin tưởng. Nhưng điều này không có nghĩa là cậu tài giỏi đến mức có thể thoát khỏi mọi nguy hiểm.
Đúng như dự đoán, ngày đó cũng đến. Nhóm của cậu gặp phải thực vật biến dị cấp cao. Trong lúc tranh chấp, cậu sơ suất bị chúng đả thương nặng. Biết mình không thể thắng, trong thời khắc cuối cùng, cậu kêu đồng đội chạy trốn, rồi dùng chút sức lực cuối cùng kéo dài thời gian cho họ. Sau đó, cậu liền chết đi.
Cậu không hối hận vì quyết định của mình. Cậu sớm biết rằng sớm muộn gì bản thân cũng phải chết thôi. Năng lực mạnh mẽ không có nghĩa là có thể chống lại cái chết ở xã hội này. Chỉ là cậu có chút tiếc nuối vì bản thân, sống bao nhiêu năm như vậy chưa từng làm điều mình thích, chưa từng trải qua những việc con người bình thường hay làm, chưa từng nếm trải cảm giác yêu đương.
Thật sự có chút tiếc nuối, nhưng con người đâu có thuốc hối hận. Cậu cứ như vậy mà chết trong đau đớn. Nhưng hồi lâu, cảm giác đau đớn dần tan biến. Cứ nghĩ rằng bản thân xuống địa ngục rồi, đến khi mở mắt ra lần nữa, cậu phát hiện mình đang ở một nơi vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Nhìn tình hình, rõ ràng vẫn là tận thế, nhưng khung cảnh có chút khác lạ. Sau khi tìm hiểu, cậu mới biết bản thân trùng sinh vào năm năm trước, cũng chính là một năm sau khi tận thế bắt đầu. Lúc này, cậu vừa mới bị bạn bè phản bội rồi chạy trốn đến nơi khác.
Nhìn hoàn cảnh xung quanh, cậu có chút vi diệu nhưng không hề vui vẻ.
Tuy rằng được sống lại, nhưng phải trải qua cái tàn khốc của xã hội này lần nữa thì sao mà vui được? Nếu là người khác, có lẽ họ sẽ vui mừng mà lợi dụng cơ hội biết trước tương lai để làm nhiều thứ. Còn cậu thì ngược lại.
Dù rằng cậu vẫn lợi dụng việc biết nơi nào có vật tư để thu thập, nhưng cậu không hề tham gia đội ngũ nào, cũng không vào bất cứ căn cứ nào, không tiếp xúc với bất kỳ ai mà chọn sống một mình.
Điều này tuy mạo hiểm nếu gặp nhiều tang thi, nhưng đây là điều cậu muốn. Dù sao, không cần phải tiếp xúc với bất kỳ ai là được. Cậu không muốn bị gắn thêm cái danh "thiên tài" nữa.
Tuy rằng có thể che giấu, nhưng khi gặp nguy hiểm thì vẫn phải sử dụng dị năng. Đến lúc đó, không bị phát hiện mới là chuyện lạ. Nên tốt nhất là cứ sống một mình. Dù bị phát hiện, cũng chẳng ai biết cậu là ai.
Cậu thu thập vật tư chỉ để trong nhà, ăn rồi ngủ, chán thì đọc sách, thỉnh thoảng luyện tập giết tang thi, nghiên cứu cách làm dị năng trở nên hữu ích hơn. Ngày qua ngày, cậu cứ như vậy mà sống, ngắm nhìn mọi thứ. Tuy không đẹp, nhưng ít ra có những chỗ vẫn có cảnh sắc, chỉ là hơi nguy hiểm chút thôi.
Hôm nay cũng chính là ngày cậu chuyển vị trí. Cậu đã ở lại nơi này quá lâu rồi. Cậu tính toán đánh một giấc, chờ ngày mai mấy người trên kia rời đi thì đi tiếp.
Lúc này, vào khoảng 5 giờ sáng, trong nhóm người, một thành viên bị thương rốt cuộc cũng tỉnh dậy. Nhìn quanh hoàn cảnh xung quanh, hắn nhận ra rằng tình hình tạm thời an toàn, nên có phần buông lỏng cảnh giác.
[Đội trưởng!]
Cố Khải Thành: "Tỉnh rồi? Đói không? Ăn chút gì đi, rồi chuẩn bị xuất phát. Chúng ta không thể ở lại đây quá lâu."
Hứa Phong, người bị thương, nói: "Cảm ơn đội trưởng."
Lát sau, nhóm người bắt đầu tập hợp chuẩn bị rời đi, thì Hứa Phong đột ngột lên tiếng: "Khoan đã!"
Cố Khải Thành nhíu mày: "Có chuyện gì vậy?"
Hứa Phong cảm nhận một chút, rồi đáp: "Hình như phía dưới có vật sống."
Cả đội nghe vậy, sắc mặt ai nấy đều thay đổi.
Một người nói: "Chúng ta rời đi trước đi, đừng quan tâm đến nó."
Hứa Phong phản đối: "Nhưng mà nếu đó là người thì sao?"
Cố Khải Thành nhìn xuống đất, nhận xét: "Chắc nơi này có tầng hầm. Chúng ta không phát hiện ra cũng dễ hiểu."
Hứa Phong là dị năng giả duy nhất trong đội có khả năng cảm nhận vật sống và chết trong phạm vi 200 km. Hôm qua hắn bị thương nên không phát hiện được, nhưng giờ tỉnh lại, có lẽ đã nhận ra phía dưới căn nhà còn có tầng hầm.
Tử Hải lên tiếng: "Hay chúng ta xuống dưới xem thử?"
Nhóm người có ý phản đối, bởi thời gian họ rời căn cứ đã quá lâu. Nếu không về sớm, rất có thể người trong căn cứ sẽ có ý nghĩ xấu về họ.
[Chúng ta vẫn nên rời khỏi nơi này thì hơn.] Một người trong đội góp ý.
Hứa Phong kiên quyết: "Đội trưởng, phía dưới là người, tôi cảm nhận được rõ ràng. Lỡ như họ gặp chuyện thì sao? Dù sao cũng chỉ có một người, chúng ta nên xuống xem thử."
Cố Khải Thành có chút chần chừ.
Tử Hải tiếp lời: "Đúng đấy đội trưởng. Dù sao cũng chỉ có một người, không bằng xuống xem thử. Nếu giúp được gì thì tốt, còn không thì rời đi cũng chưa muộn."
Tử Hải lúc này không biết rằng chính câu nói của mình đã khiến đội trưởng rước về một "người yêu" với sức mạnh level max.
Cố Khải Thành nói: "Được rồi, vậy xuống xem thử. Trước hết tìm lối vào tầng hầm đã."
Nhóm người phản đối đành im lặng tuân lệnh, bắt đầu tìm kiếm lối vào tầng hầm. Một lúc sau, có người phát hiện ra lối vào được che bởi một chiếc tủ. Họ nhanh chóng báo cho đội trưởng.
Cố Khải Thành lập tức tiến tới, mở ra lối vào. Phía dưới là một không gian tối mịt, trông không rộng lắm. Hắn chỉ huy mọi người cảnh giác trông chừng bên trên, đồng thời dẫn một nhóm nhỏ theo mình xuống dưới.
Một dị năng giả hệ hỏa tạo ra quả cầu ánh sáng để soi đường. Đường xuống không quá sâu, nên cả nhóm nhanh chóng đến điểm cuối. Mọi người cẩn thận cảnh giác, bởi không ai biết người dưới tầng hầm có mang theo nguy hiểm gì không.
Khi cửa tầng hầm mở ra, ánh sáng bất ngờ chiếu thẳng vào họ. Chưa kịp thích nghi, ai nấy đều lấy tay che mắt. Khung cảnh dần hiện ra trước mắt họ.
Khác với lối vào chật hẹp, không gian tầng hầm rộng rãi hơn rất nhiều. Chỗ này chất đầy đống rác chưa xử lý. Dễ dàng nhận thấy nơi đây có người ở, nhưng họ không thấy ai.
Dù là tận thế, căn phòng vẫn có bóng đèn chiếu sáng. Điều này khiến họ nghi ngờ, nhưng khi nhìn thấy hệ thống điện năng lượng mặt trời, họ phần nào hiểu ra.
Xung quanh, nơi này được trang bị đầy đủ tiện nghi như một căn nhà nhỏ, trông rất gọn gàng. Chỉ có góc phòng chứa một đống rác thải bọc trong túi bóng đen, xếp chồng lên nhau. Tuy nhiên, khu vực này không hề gây ô nhiễm, nhờ rác được dồn gọn vào một góc. Phần còn lại của căn phòng khá sạch sẽ, bên cạnh còn có ít thức ăn được sắp xếp gọn gàng. Có vẻ chủ nhân nơi đây dù là tận thế nhưng vẫn ưa sạch sẽ.
Mọi người dần an tâm hơn nhưng không hề buông lỏng cảnh giác. Lúc này, Cố Khải Thành phát hiện phía sau chiếc sô pha có người trốn, liền nhanh chóng tiến tới.
Hắn nhớ ra điều gì đó, liền nói: "Xin chào, chúng tôi không có ý muốn quấy rầy, cũng không mang theo ác ý. Chúng tôi chỉ phát hiện nơi này có tầng hầm nên xuống kiểm tra. Nếu bạn cần giúp đỡ, chúng tôi có thể hỗ trợ một chút."
Ngữ khí của hắn tuy lạnh nhạt nhưng không quá xa cách, khiến người nghe có chút an tâm.
---
Tác giả có lời muốn nói:
Nội dung này có chút cẩu huyết và không được logic cho lắm, vì khả năng viết của mình vẫn còn kém.
Câu chuyện này mình viết chủ yếu để thỏa mãn bản thân thôi, nếu mọi người yêu thích thì mình rất cảm ơn sự ủng hộ.
Dù sao đây cũng chỉ là hư cấu nên mọi người không cần cảm thấy căng thẳng hay áp lực gì cả.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play