Bây Giờ Rất Muốn Đập Chậu Cướp Hoa
Chap 0
ĐÔI LỜI gửi đến các bạn đọc giả đã chọn tác phẩm của mình để đọc. Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên sẽ còn thiếu sót rất nhiều, mọi người cứ thoải mái phát biểu ý kiến của các bạn. Đó sẽ là nguồn động lực giúp mình có thêm tự tin viết truyện và sửa đổi khi nó không phù hợp tiêu chuẩn cộng đồng. Cảm ơn bạn rất nhiều!!!!
1. Đây là một bộ truyện Học Đường Việt nên hy vọng mọi người có thể đón nhận nó và giúp mình đưa truyện đến gần với các độc giả Việt nhiều hơn.
2. Truyện lấy bối cảnh một thành phố lớn ở miền Tây nên thiên về lối nói miền Nam một xíu!!! Đương nhiên sẽ không có chuyện phân biệt vùng miền, mình sẽ cố gắng chau chuốt từ ngữ trở nên phổ thông và để hiểu hơn.
3. Cốt truyện hoàn toàn là hư cấu, tất cả chi tiết hoặc hành động, tâm lí nhân vật có thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên ngoài đời.
4. Trong truyện có yếu tố LGBT, có thể xuất hiện một số từ ngữ nhạy cảm, chửi thề nhưng không hề có ý xúc phạm ai cả, đề nghị độc giả cân nhắc trước khi xem.
5. Nam chính tuy đào hoa như không phải người dể dãi, rất coi trọng chuyện tình cảm trai gái. Cậu có tuổi thơ không trọn vẹn nên cách ứng xử trong chuyện tình cảm còn khá vụng về.
6. Nữ chính trong truyện ngay từ nhỏ đã không được sự yêu thương từ bên nội nên đã sống với ông bà ngoại. Mối quan hệ ngoài nóng trong lạnh khiến cô không muốn về nhà chứ không phải là ngỗ ngược với người lớn.
"Trong im lặng, người vẫn đang chữa lành những vết thương mà họ không nói đến."
Tôi mãi ngắm nhìn hoàng hôn đỏ rực dần lặn xuống mà quên mất cậu ấy đang ở cùng mình. Lúc này cảnh đẹp đến mấy cũng không thể xoá cái không khí gượng gạo của tôi khi đối mặt với Hoàng Anh. Cậu ấy tìm đến tận nhà tôi, tôi thì cố gắng trốn tránh. Cả hai như thể đang chơi trò em trốn anh tìm.
Không phải sai lầm nào cũng được tha thứ, không phải tổn thương nào cũng có thể chữa lành. Có đôi lúc, thời gian rất vô dụng, nó không xoá nhoà được gì cả.... Có một số chuyện, cả đời chỉ làm một lần. Một lần này đã tiêu hao sức lực cả đời người.
Tôi mở lời để phá tan cái sự im lặng chết tiệt này
Trần Ngọc Bảo Châu
"Mày đến tìm tao có việc gì? Nếu vì chuyện cũ thì xin lỗi, tao không có gì để nói với mày cả đâu!"
Sự thẳng thắn của tôi khiến cậu ấy bất ngờ, mở to đôi mắt ngạc nhiên nhìn tôi.
Nguyễn Cao Hoàng Anh
"Tao đúng quả thực là không muốn nói đến chuyện đó, chỉ là tao không giỏi ăn nói nên chỉ có thể bên cạnh an ủi mày thôi."
Trần Ngọc Bảo Châu
"Chà, mày đã từng nói như thế với bao nhiêu cô rồi?"
Tôi không nghĩ là sẽ có người thật sự chịu lắng nghe tiêu cực từ người khác đâu.
Nguyễn Cao Hoàng Anh
"Không, chỉ có mình mày thôi. Con người sống trên đời đều sẽ phạm sai, không thể vì xấu hổ hoặc áy náy mà trốn tránh. Tao thấy điều đó không có gì to tát lắm đâu, chỉ là mày gặp sai người!"
Trần Ngọc Bảo Châu
"Đúng thật, sai lầm của tuổi trẻ là va phải nghiệp chướng nhưng lại cứ nghĩ nó là định mệnh" Nực cười thật, đời này tiếc nuối nhất là từ bỏ thứ không nên từ bỏ nhưng lại cố chấp kiên trì thứ vốn dĩ không nên kiên trì.
Nhưng quả thật, đôi lúc ở bên cạnh Hoàng Anh tôi cảm thấy cậu ấy có thể cho tôi cảm giác an tâm hơn, tuy không biết đấy là gì nhưng tôi lại thấy khá thích.
Trần Ngọc Bảo Châu
"Cảm ơn mày, tao ổn mà. Không sao đâu, chỉ là một câu chuyện cũ buồn không đáng một xu". Khi mà bạn đã vượt qua mọi bão giông, thì bạn sẽ không còn là bạn của trước kia nữa.
Hoàng Anh đưa tay lên đầu tôi xoa nhẹ, ánh mắt ấy nhìn tôi không rời:
Nguyễn Cao Hoàng Anh
"Đáng lẽ ra tao mới nên là người dỗi cần được dỗ dành. Tao bị mày lừa gạt mà, cuối cùng tao lại phải đi an ủi mày"
Cái giọng dỗi hờn này không thể lẫn đi đâu được cả.
Tôi nhìn gương mặt đáng yêu này mà bật cười:
Trần Ngọc Bảo Châu
"Thôi mà bé ngoan, chỉ có bé là tốt với tớ nhất trên đời này."
Nguyễn Cao Hoàng Anh
"Mày có bao giờ thử thích tao một lần nào chưa?"
Hoàng Anh ngập ngừng hỏi, vì trong đầu cậu bây giờ đã hiện rõ câu trả lời chỉ là muốn nghe suy nghĩ của tôi thế nào thôi.
Trần Ngọc Bảo Châu
"Đã từng, vì tao thích sự tinh tế và vẻ đẹp trai của mày. Nhưng đáng tiếc nó chỉ dừng lại ở mức đấy thôi."
Sẽ không có ai có thể tổn thương bạn nếu không có sự cho phép của bạn cả. Chả có ai tắm hai lần trên cùng dòng sông cả, cũng như được phép ngu hai lần.
Tôi phải thật tỉnh táo để không bị tình yêu làm cho mình ngờ nghệch thêm một lần nào nữa.
Hoàng Anh nhìn phía chân trời xa xa làm cho khuôn mặt cậu đỏ ửng lên hoà với màu đỏ cam của hoàng hôn.
Lúc này trong đầu tôi xuất hiện câu hỏi:
Trần Ngọc Bảo Châu
"Lý do bạn phải đọc sách là gì?"
Trần Ngọc Bảo Châu
Là khi bạn nhìn thấy cảnh đẹp, bạn sẽ xuất khẩu thành thơ rằng:
"Bình mình phía đông giục người tỉnh
Chẳng bằng ráng chiều hiểu lòng tôi."
Chứ không phải cảm thán: "Đù má, sao trời nóng thế!"
Chap 1
*ting ting*
[Số dư tài khoản 1314520419 +10.000.000VNĐ. Ráng học nha con.]
Trần Ngọc Bảo Châu
📞[Alo, ba à!! Ba gửi tiền nhiều thế mẹ có phát hiện ra không?]
Ba Bảo Châu
📞[Con cứ dùng tiền mua đồ dùng cần thiết cho bản thân đi. Con gái mà! Phải có chút tiền trong người. Đây thật ra là quỹ đen của ba...]
Trần Ngọc Bảo Châu
📞[Ba đúng là anh minh thần võ, trí dũng song toàn. Nước đi này con còn không ngờ tới huống chi là mẹ.]
Đầu dây bên kia phát ra âm thanh cười gượng gạo, ba tôi nói với thái độ nghiêm nghị dạy đứa con thơ nên biết điều khi mà uy hiếp người khác đưa tiền:
Ba Bảo Châu
📞[Chỉ một lần này thôi, không có lần sau đâu mà nịnh nọt.]
Trần Ngọc Bảo Châu
📞[Nếu không phải tại mẹ tháng này không đưa tiền thì con đâu có thể tìm tới hạ sách này để mưu sinh. Con gái cũng có nỗi khổ tâm mà.]
Ba Bảo Châu
📞[Thế nếu ba nói với mẹ thì con trả lại tiền cho ba à?].
Trần Ngọc Bảo Châu
📞[Dạ, hổng có đâu ba! Tiền con vẫn giữ, con sẽ xài thoải mái thật đấy nhé].
Không ngờ vào lớp 11 cả tháng nay rồi mới chịu nhớ tới mình, tình cha con chúng ta đậm sâu thật. Tôi vừa đi vừa ngẫm nghĩ, đúng là có tiền rồi thì không khí nó ngon hơn hẳn. Vừa mới đặt mông ngồi xuống thì cái xe chạy ngang dừng lại trước mặt tôi.
Hồ Khánh Di
''Tao không ngờ là giờ này mày ngồi thư thả được đấy. Sao 7 giờ 10 phút mà mày không điện báo cho tao hay?''
Trần Ngọc Bảo Châu
"Mày khoải! Chỉ có tao với mày là đi trễ thôi. Mà mày cứ yên tâm, tao có nhắn với thầy chủ nhiệm nói xe mình bị hư đang sửa, xin thầy đi trể tiết đầu."
Cái con ngu này, tiết đầu là tiết hoá mà mày nôn đi thế, tránh được tiết nào thì tránh tiết đó. Tôi thầm nghĩ trong lòng, chứ nói ra chắc nó vả mồm tôi mất.
Nói rồi, tôi và Di phi con xe chiến chạy nhanh đến trường. Hên là hôm nay thứ 7 nên chú bảo vệ không khoá cổng, không là tiêu đời rồi. Lớp tôi đã học xong tiết hoá, giờ đang giải lao 5 phút tại chỗ, tôi và nó nhanh chân chạy ngay vào chỗ ngồi của mình.
Trần Ngọc Bảo Châu
"Ê Trang, cô có kêu tên tao trả bài cũ không?"
Phạm Trang
"Cô có kêu tên mày nhưng lớp trưởng nói mày xin vắng nên cô quyết định lấy điểm nhỏ nhất trong sổ điểm của lớp là điểm miệng cho mày."
Trần Ngọc Bảo Châu
"Rồi xong. Hết cứu!!"
Phạm Trang
"Nhưng tao chưa nói hết, trong lớp này trừ mày có điểm hoá nhỏ nhất thì còn ai vô đây, nên 4 điểm sẽ thuộc về mày. Khỏi cảm ơn!"
Con Trang nhún nhẹ vai cười khúc khích.
Chuyện tàn ác vậy mà cũng xảy ra được!!!. Con đường người ta đi sao toàn hoa thơm cỏ lạ, còn con đường mình đi thì như bộ đội dò mìn, sẩy chân cái là toi đời. Nhưng không sao, đường ta đi có quý nhân phù trợ việc ta làm có bạn thân nó bảo kê!!
Trần Ngọc Bảo Châu
"Phạm Trang à, tao biết mày giỏi hoá. Mày ráng cứu giúp tao lần này đi, công đức vô lượng!!!"
Phạm Trang
"Tuần này tao kín lịch học thêm rồi, mày nhờ thử tổ trưởng xem sao, nó cũng giỏi hoá lắm chứ đùa!"
Trần Ngọc Bảo Châu
"Để lát tao hỏi nó xem có bị trùng lịch học của nó không?"
Chap 2
Trần Ngọc Bảo Châu
"Phù, cuối cùng cũng tới tiết yêu thích của tao."
Phạm Trang
"Thì đúng rồi, tiết sinh hoạt có học gì đâu mà mày không thích."
Trần Ngọc Bảo Châu
"Mày suy nghĩ giùm tao cái đi, tiết này vừa được gặp thầy vui tính dễ thương mà còn không bị áp lực điểm số nữa, còn gì bằng!!"
Chà, mấy đứa này chỉ biết lao đầu vào học chả biết tận hưởng gì cả
Vừa dứt lời thì thầy chủ nhiệm đã tới, nhưng lại không đi từ cửa chính. Thầy đi từ phía sau, gõ vào đầu tôi một cú đau thấu trời, thầy nói
Thầy Lương
"Em thì hay rồi, cúp học ngang nhiên thế cơ à, cô hoá tìm tôi phàn nàn chuyện của em đây này!!!"
Nói xong thầy đi lên bục giảng, nhìn xung quanh toàn bộ lớp học, tôi mơ hồ chưa hiểu được hết ý thầy thì đầu tôi tự nhiên nhảy số.
Thầy Lương
"Do trong lớp có nhiều thành phần nói chuyện nhiều, điển hình là em Châu nên chúng ta sẽ tạm thời đổi chỗ ngồi."
Hừ, biết ngay mà!!. Muốn đổi chỗ thì nói đại đi, còn liệt kê tên mình vào chi cho mấy đứa ghét mình nó cười vô trong mặt quá!!! Tàn ác thật.
Minh Nhật
"Thầy ơi, nếu con Châu nói chuyện nhiều thì thầy chỉ cần chuyển nó đi thôi. Không cần phải chuyển tụi em đâu."
Quốc Huy
"Phải đó thầy. Bạn Minh Nhật nói đúng á."
Quốc Huy
"Em thấy ý này ok nhất rồi, nhưng em thắc mắc là chuyển con Châu ngồi với ai?"
Trần Ngọc Bảo Châu
"Bây nói thế mà không thấy cắn rứt lương tâm à, nói chuyện thì nói chung mà chỉ điểm thì chỉ mình tao?"
Trần Ngọc Bảo Châu
"Tao là nút thắt quan trọng giúp cả lớp mình gắn kết với nhau còn gì, nếu không có lớp trưởng Minh Nhật và tổ trưởng Ngọc Tỷ ủng hộ và tham gia, à còn thằng Quân phó học tập với thằng Huy nhiều chuyện nữa chứ không lẽ tao tự kỉ nói chuyện một mình."
Không sao, những chuyện có thể đổ lỗi cho người khác thì đừng đổ cho bản thân mình!!!
Quốc Huy
"Ối giời ạ, thầy thấy chưa thầy! Nó đang cố gắng lươn lẹo để khỏi đổi chỗ kìa."
Quốc Huy
"Tuy mày nói thuyết phục thật đấy, nhưng vẫn nên chú ý vào trọng tâm đi mày, bớt thao túng tâm lí lại!!!"
Thầy Lương
"Sớm giờ nghe các em biện hộ, tự bào chữa cho mình thì thầy thấy em Châu nói có lí nhất. Vì thế, chúng ta không đổi chỗ em ấy nữa, mà chuyển qua đổi em Trang. Để em Châu ngồi một mình là nó hết nói chuyện thôi!"
Nghe thầy nói như sét đánh ngang tai, thầy làm như vậy có khác nào triệt đường sống của tôi đâu chứ?
Trần Ngọc Bảo Châu
Ơ kìa thầy. Thật sự là em không muốn nhiều chuyện nhưng mà chuyện nhiều nên em phải nói.
Trần Ngọc Bảo Châu
Em là kiểu người thích một mình nhưng lại sợ cô đơn. Nên thầy để bạn Trang ngồi kế em để em khỏi sợ những con người xấu xa này!!!"
Nói xong bỗng nhiên hai đứa bạn thân tôi Khánh Di và Trọng Nghĩa chúng nó quay đầu 180 độ nhìn sang tôi với ánh mắt
Đoàn Trọng Nghĩa
"Mày nói thế chắc bố mày tin"
Hồ Khánh Di
"Mày nói thế chắc bố mày tin"
Trong tình huống này chỉ cần nở một nụ cười Hermès tự tin là đủ, nếu bạn không ngượng thì người khác sẽ ngượng.
Thầy Lương
"Thôi, được rồi. Cứ thống nhất như vậy đi, nếu em không thích thì có thể ngồi với Ngân Hương kìa, em Hương cũng muốn đổi chỗ đấy."
Trần Ngọc Bảo Châu
"Dạ, không sao em ổn. Em thấy ngồi một mình giúp mình thanh tịnh hơn."
Tôi cạn lời với thầy của mình rồi, ngồi với kẻ thù của kẻ thù à! Tôi chỉ sợ mình kìm chế không nổi mà đánh nhau mất. Coi như em xui đi, còn gì nữa đâu mà khóc với sầu.
Thầy Lương chốt hạ câu cuối rồi tan học, mọi người ai cũng nụ cười trên môi trừ tôi. Đúng vậy, trừ tôi ra vì thầy đã nói:
Thầy Lương
"Sắp tới trường chúng ta có học sinh từ Sài Gòn chuyển về, do đó hy vọng các em sẽ chuẩn bị tinh thần đón bạn mới. Còn lí do chuyển trường là đánh người nhập viện."
Trần Ngọc Bảo Châu
*Woa, thật là bất ngờ. Vì tôi mới nhận được thông tin trong nhóm hội kín. Sẽ có một cậu ấm chuyển về, với lí do đánh người nên trường chuyên từ chối nhận cậu vào mặc dù cậu giỏi các môn tự nhiên đều 9.0 cả*
Quyền trong nhóm chỉ được cài chế độ xem thôi, do đích thân thầy phó hiệu trưởng thông tin. Mỗi lớp chỉ được thêm 4 người giỏi nhất lớp vào thôi và khi nhận được thông tin cấm bàn tán để lộ thông tin, bị phát hiện sẽ bị trừ hạnh kiểm và kích ra khỏi nhóm. May mắn thay tôi là một thành viên trong đấy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play